+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 14
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Xung động (đam mỹ hiện đại)

    Tên gốc: 冲撞
    Tác giả: Hiểu Xuân
    Dịch: QT ca ca
    Biên tập: Minh Du (minhdu.wordpress.com)

    Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, cường cường – hỗ công, HE.
    Tình trạng bản gốc: 140 chương (3 quyển: Thượng – Hạ – Tục) + 3 phiên ngoại, Hoàn.
    Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.



    - Giới thiệu (quyển Thượng) -





    Chủ tịch tập đoàn Thành Nghiệp để thu phục người ông ta rắp tâm muốn truyền cơ nghiệp – cháu ngoại ông ta, Trịnh Diệu Dương; đành phái đi con bài cuối cùng trong tay mình: trợ lý Trần Thạc. Trên danh nghĩa là trợ giúp Trịnh Diệu Dương, thực chất là thâm nhập tập đoàn Trụ Phong, thu thập thông tin, tìm ra điểm yếu của Trịnh Diệu Dương rồi buộc anh ta phải trở lại bên cạnh Trương Thủ Huy, cam nguyện thừa kế tập đoàn Thành Nghiệp.

    Thế nhưng, hai kẻ ban đầu đối đầu, lần đầu gặp mặt đã diễn một màn ‘quá sức khó quên’. Hai người đó bất kể bề ngoài tận lực đeo thêm bao nhiêu lớp mặt nạ, cuối cùng vẫn giấu diếm không được nhiệt hỏa tình ý cuồn cuộn dấy lên trong lòng. Sớm muộn đã tự trói buộc nhau vào vòng lưới vô phương tháo gỡ.

    Trần Thạc và Trịnh Diệu Dương, hai nam nhân hội đủ khôn ngoan, cao ngạo. Xung động giữa họ rốt cuộc sẽ bùng cháy thành thế nào đây?
    —–


    - Chương một -


    Quảng trường sầm uất nhất Manhattan, những cái đầu nhuộm sặc sỡ đủ màu của đám choai choai chạy ván trượt vun vút luồn lách qua khách bộ hành; biển hiệu đèn đường sáng rực rỡ tựa hồ muốn dọa người hoa mày chóng mặt.

    Ta châm một điếu thuốc, lơ đễnh thả bước trên vỉa hè, bao lâu rồi không được rảnh rỗi thế này nhỉ? Cũng sớm quên mình yêu thích cảm giác cô độc này tới mức nào…

    Mái tóc bạch kim rối bời qua bao lần tẩy, nhuộm; bộ quần áo gió màu đen phơ phất, bộ dạng mình trong mắt người khác chắc hẳn thập phần quái gở, ha ha… ta bật cười tự giễu mình.

    Nhưng kể ra ta căn bản cũng không nên tính là người thường, thế nên kiểu bình thường không có cũng chẳng sao.

    Nửa tiếng đồng hồ trước, một cô gái tên Lydia vừa cầu hôn ta. Ừm, cũng không phải lần đầu gặp chuyện này. Thật buồn cười, được phụ nữ cầu hôn, thản nhiên đòi mình lấy họ. Phụ nữ không giống ta; họ luôn chờ đợi kết quả, mà ta… lại chỉ cần quá trình.

    Đàn bà và cô độc, là hai thứ ta chẳng thiếu bao giờ.

    Bởi vì nghề nghiệp của ta hơi đặc biệt, có lẽ từa tựa như một loại ‘đao phủ’; căn bản không hợp với cả gia đình lẫn hôn nhân. Thật ra cũng không phải tự tay giết người phóng hỏa, nói cho chính xác: chỉ là gián tiếp kiến tạo chút bối cảnh, rồi thuận tiện trừng phạt những kẻ đối địch mà thôi.

    Ta, là trợ lý cấp cao của chủ tịch tập đoàn Thành Nghiệp.

    Ông chủ của ta có thể coi là một đại nhân vật hợp đủ khôn khéo, lão luyện và thủ đoạn ngoan độc; vô thanh vô sắc hạ gục đối thủ, mưu kế giảo hoạt thiên biến vạn hóa; khiến những kẻ trong giới này nghĩ tới đã muốn đau đầu nhức óc.

    Ta tuy là trợ lý, nhưng quyền hành nắm trong tay không nhỏ. Mới ba năm ngắn ngủi, ta từ một sinh viên top đầu Đại học Havard giờ đã là thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Thành Nghiệp. Bằng vào sự nhạy bén và bản năng của mình, nội tâm lại luôn tồn tại một chút ám muội kỳ quái; đối với ta mà nói chính những khi được làm những việc kinh thiên động địa, bị ngập chìm trong không gian nồng đặc căng thẳng, ta lại cảm thấy càng bình tĩnh, khoái trá.

    Nhưng cũng có lúc chợt chán ghét; như hôm nay.

    Chỉ muốn một mình tản bộ, mơ hồ chờ cảm giác buồn chán này tiêu tán. Hình như vừa có một cô nàng phấn son thơm sực cố ý sượt qua, ta chỉ nhàn nhạt cười, thây kệ. Giờ lại đến mấy gã trai bao lộ liễu sáp tới, thực khó chịu tới mức phải mạnh tay đẩy họ ra.

    Cả người lẫn chuyện bừa bãi, ta đều xem thường.

    Đột nhiên tiếng nhạc chuông réo vang, lúc này mới nhớ mình quên tắt di động, ta đành mở máy.

    “Trần Thạc nghe, ai thế?”

    “Tôi là Anita, chủ tịch nhắn anh 9 giờ tới phòng họp tầng 17, ngài có chuyện quan trọng cần bàn với anh.”

    Có ông chủ kiểu này thật đủ phiền phức!

    Thật ra ‘Tập đoàn Thành Nghiệp’ không hề sạch sẽ như bề ngoài, có thể nói quá nửa nguồn thu của nó là từ kinh doanh sòng bạc và buôn lậu. Nhưng chính nhờ những mối móc ngoặc chặt chẽ với nhiều đại gia chính trị mà công phu rửa tiền của chủ tịch Trương Thủ Huy không có một li sở hở. Còn bản thân ta đảm đương trợ tá cho ông ta, không việc lớn nhỏ nào không đến tay.

    Cùng với chính mình thả sức tâm tình cũng quá thư thái rồi, giờ trở lại tòa trụ sở Thành Nghiệp, tức là đối diện với hiện thực… ta sẽ lại không còn là ta nữa.

    Trương Thủ Huy chính là ông chủ của ta, ông ta trả cho ta tất cả những gì ta cần, nhưng trong đó không có cái thực tâm ta muốn.

    Ông ta nói với ta rằng: “Làm người không thể nhẹ dạ, đối với bất cứ ai cũng vậy. Có điều cậu có thể lừa một vạn người, nhưng nghìn lần không nên lừa dối chính mình, không nên phản bội ý chí của mình. Giá trị con người không thể như nhau; đường hoàng thành ông chủ hay suốt đời phục dịch người khác; tất cả đều do chính sự quyết đoán và đảm lược sáng suốt của cậu quyết định.” Đó là nguyên tắc bất biến của chủ tịch tập đoàn Thành Nghiệp.

    Thật ra mà nói ta tự có nguyên tắc của mình, cũng không cần ông ta chỉ vẽ. Nhưng ta phục ông ta, và ta không bao giờ vì một kẻ mình không bội phục mà mạo hiểm, liều mạng.



    Đúng giờ hẹn ta đã chờ trong phòng họp, chủ tịch vẻ mặt cực kỳ đắc thắng bước vào, theo sau ông ta là hai kẻ thân tín khác: Tằng Vỹ Kỳ và Liêu Kinh. Vừa thấy ta, ông đã lớn tiếng nói:

    “Trần Thạc, có việc rắc rối không có cậu nhúng tay chắc không xong. Lần này cần cậu thay ta đi xa một chuyến.”

    Ông ta rất ít khi cười sảng khoái như vậy, thường nguyên nhân chỉ có hai loại: thực sự rất cao hứng; hoặc cố ý để đối thủ lơi lỏng cảnh giác rồi sau đó dễ dàng ép chết hắn. Ta nghĩ, lần này nhất định là lý do thứ hai.

    “Đi đâu ạ?”

    “Hồng Kông, thay ta để mắt đến một người. Hiện giờ nó làm ăn rất khá, thành ra càng bị nhiều người dòm ngó. Ta chỉ ngại nó niên kỷ chưa cao, mọi sự tất có chỗ sơ suất; mới cần cậu ở cạnh phụ trợ một chút. Ta đặc biệt tin tưởng con mắt nhìn người của cậu, lần này cậu thử xem xem nó có năng lực tiếp nhận Thành Nghiệp này không?”

    Lòng ta cả kinh, này đâu phải chuyện đùa! Trương Thủ Huy càng già càng hùng bá, không ngờ nay đã nghĩ tới chuyện lui vào hậu trường. Ta hiểu đây là chuyện tối mật; số người kịch liệt tranh đấu để chen chân vào Thành Nghiệp đếm không xuể, vậy mà Trương Thủ Huy một bụng lão luyện lại muốn trao sản nghiệp cho một ‘người-trẻ-tuổi’ mà chính ông ta cũng không hiểu rõ.

    Nếu đây là sự thực, đám quỷ già trong hội đồng quản trị sẽ được một phen đấu đá long trời; nhưng nếu là giả…

    … Ta chột dạ lo sợ. Ta rất ít khi lo sợ, nhưng ngay lúc này ta ngửi thấy mùi nguy hiểm.

    Bẫy sao? Trương Thủ Huy có khi nào muốn mượn cơ hội này trừ khử mình? Ông ta chưa bao giờ để một kẻ biết quá nhiều bí mật, có trong tay quá nhiều bằng chứng tồn tại. Ta nghĩ thời gian của mình sợ chẳng còn bao nhiêu nữa rồi.

    Cố trấn tĩnh, ta ướm hỏi: “Vậy người đó là…?”

    “Cháu ngoại ta, Trịnh Diệu Dương.”

    Trong một khắc ta đã lén thở phào, nhưng rồi lập tức lại thấy kinh ngạc tột độ… Còn không hiểu ư?

    Từ giờ muốn sống thoải mái cũng khó a~
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  2. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    - Chương hai -


    Đối với những kẻ sống đời trước họng súng mũi đao mà nói, tiền và gái đẹp đều không tự nhiên mà đến; kính trọng và ngưỡng mộ lại càng không thể nhờ tùy tiện nghênh ngang ngựa xe mà được. Bằng vào sự cáo già lão luyện của Trương Thủ Huy, với ông ta chỉ có thể nói chuyện được thua chứ chớ hòng dùng tình cảm, việc cần thực lực tuyệt sẽ không có chỗ cho giao tình; kể cả thân nhân cũng không ngoại lệ.

    Ta từng tận mắt chứng kiến ông ta không chút lưu tình thẳng tay đuổi hai đứa con trai ruột khỏi Thành Nghiệp, mặc kệ bọn họ ở bên ngoài bươn chải, một đồng cũng không viện trợ.

    Giờ ông ta đang nói đến ‘cháu ngoại’ mình, một người khác họ lại khiến ông ta coi trọng như vậy chắc chắn phải có năng lực hơn người, tuyệt không thể là hạng vô dụng yếu nhược. Nhiệm vụ đánh giá người đó quan trọng như vậy lại được giao cho ta, đừng nói xui xẻo… chính thị là đại cát* a!

    Coi như tiền đã đặt cửa, ta không còn đường lui.

    Chủ tịch bắt đầu nói về tình hình ‘cháu ngoại’, vẻ mặt có vẻ thâm trầm:

    “Ta quan sát Diệu Dương từ lâu rồi, nó quả là nhân tài. Có dã tâm, có quyết đoán; rất giống ta năm xưa. Cũng không phải ta chưa từng giúp nó, có điều nó đích thực là loại người hùng khí như vũ bão, vô pháp ngăn cản. Nên ta muốn nó về với Thành Nghiệp, có điều… ta cũng hơi băn khoăn…”

    Ông ta đột nhiên ngừng lại, trầm ngâm một chút rồi mới nói tiếp:

    “Thật ra ta cũng từng liên lạc với nó, đả động chuyện này. Nhưng nó nhất quyết từ chối sang Mỹ… ha ha, thật không ngờ có ngày Trương Thủ Huy ta lại bị người khác cự tuyệt; khiến ta càng ưa thích đứa cháu này. Trần Thạc, cậu thay ta về đó giám sát nó, không để nó hoàn toàn thoát ly chúng ta. Chậc chậc, ta cũng chưa bao giờ có hứng thú đối phó với một hậu bối* như vậy.”

    Lần thứ hai trong ngày, ta bị kinh ngạc; chưa từng có người nào có thể khiến Trương Thủ Huy ca ngợi thế này.

    “Vậy lần này anh ta đồng ý sao? Nếu thế tôi sẽ đi.”

    Một người không thể khống chế được như vậy sao có thể chấp nhận người khác sắp đặt nội ứng bên người? Có khác gì bị giám thị, chẳng ai muốn bị thế cả.

    “Tất nhiên nó không cam tâm tình nguyện rồi, Diệu Dương bản chất phi thường ngang ngạnh, được cái bề ngoài nó cũng phi thường giỏi tỏ vẻ tôn trọng trưởng bối. Nó… ha ha… một đám người ta phái về Hồng Kông lần trước quá nửa thất tung biệt tích, còn lại đều bị chiêu thành tâm phúc của nó. Cậu nói xem, đến bước này không phải ta nhất định phải dụng đến cậu sao?”

    “Chủ tịch cất nhắc rồi.” Ta điềm đạm đáp, trong lòng lại có chút gợn gợn. Vừa thấy yên tâm rằng Trương Thủ Huy vẫn tín nhiệm mình, lại cùng lúc nhận được một nhiệm vụ khó xơi, lần này làm không tốt… chính là chơi lửa bỏng tay đây.

    “Nó đối với ta hẳn cũng có hứng thú. Ta đề nghị phái vài người thủ hạ về giúp nó, đời nào nó không hiểu ra ý ta; sau này ta trao Thành Nghiệp cho nó, nó thực không muốn sao? Theo ta thấy không phải Diệu Dương không muốn Thành Nghiệp, mà là nó không ưa tới đây tranh giành với một đám cáo già. Nó giờ coi như cũng có thiên hạ của mình rồi, tập đoàn Trụ Phong của nó ở Hồng Kông hiện tại đã gần như độc tôn!” Ngữ điệu ông ta thoáng lộ ra tiếc nuối và cảm thán.

    Thì ra Trương Thủ Huy cũng có tình cảm, có điều ông ta đem toàn bộ đặt ở người đủ khả năng khiến ông ta coi trọng. Nhưng vĩnh viễn chủ tịch không phải lão hồ đồ, ông ta đã định liệu được: ta sẽ không từ chối ông ta, và Trịnh Diệu Dương sẽ không từ chối ta.

    Vậy là ta chấp nhận đi, từ vị trí trợ lý cấp cao của chủ tịch giờ tuột xuống thành một ‘ngoại phái nhân viên’ nhỏ mọn; mà đi cùng với ta còn có trợ lý Tằng Vỹ Kỳ và vệ sĩ Liêu Kinh.

    Vốn lịch trình đã thống nhất, không ngờ giữa đường lại nhận được lệnh tới Osaka, Nhật Bản – nơi vẫn là điểm trung chuyển hàng hóa quan trọng của Thành Nghiệp trong hệ thống phát triển thị trường ở Châu Á. Nguyên lai lần này chiếc xe ‘Đại Chủy Lâm’ chuyên vận chuyển hàng nhập khẩu khi làm thủ tục quá cảnh thì bị hải quan tạm giữ. Trương Thủ Huy nổi giận đùng đùng, lệnh chúng ta trước tiên tới xem tình hình.

    Tàu xe mệt nhọc lại luôn căng thẳng thần kinh khiến cả ba người chúng ta tuy đều là hạng sức khỏe cường tráng cũng chịu không nổi mà rã rời chân tay.

    Cho đến khi đặt chân tới Hồng Kông, đã là chuyện mười ngày sau.

    Chờ đón chúng ta ở sân bay là hai chiếc Bentley đen rất hút mắt, mỗi xe đều có hai vệ sĩ cao lớn đứng cạnh cửa. Lại thêm một thanh niên dáng vẻ tao nhã, đóng bộ âu phục giày da, cậu ta vừa gặp đã nhiệt tình bắt tay ta.

    Ta cũng dụng lực nắm chặt tay cậu ta, tự giới thiệu: “Trần Thạc.”

    Đôi mắt cậu ta lộ ra ý cười, cũng đáp lại: “Trương Ký Vân, tôi là trợ lý của anh Trịnh, sau này xin được chiếu cố nhiều.”

    A Kỳ và Liêu Kinh đứng bên cạnh ta cũng đồng thời gật đầu chào hỏi.

    “Giờ hành lý sẽ đưa thẳng tới biệt thự Hải Cảnh nhé? Mấy ngày nay anh Trịnh phải đi giải quyết công việc ở Việt Nam, anh ấy dặn chúng tôi tiếp đón anh Trần tuyệt đối không thể sơ suất.”

    Ta thoải mái vỗ vỗ vai cậu ta: “Từ nay đều là anh em trong nhà, còn khách khí gì nữa~ Cứ gọi Trần Thạc là được rồi.”

    Chớp mắt nhận ra một tia giảo hoạt chợt lóe lên trong mắt Trương Ký Vân, ta thầm tự nhủ người này hẳn có phần nham hiểm. Thực không muốn cũng phải nhìn nhận Trịnh Diệu Dương có chút tài năng; ai biết được hắn đi Việt Nam thật hay chính là không thèm gặp đám người nhỏ mọn chúng ta~ Hắc, tiếp theo còn có những màn ra oai phủ đầu gì đây ta?
    ——-
    *đại cát: cực kỳ may mắn, tốt đẹp.
    *hậu bối: người đi sau (trong một lĩnh vực nào đó).

  3. #3
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    4
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    Ồh Đam mĩ hiện đại huh? Chưa từng đọc qua ^^ Bất quá đọc thử xem sao đã :x
    Thực sự là mình rất thích đam mĩ, chứ nhưng mà lại ghét cái kiểu định nghĩa đam mĩ dành cho con gái qué :| Mấy truyện nì hầu hết đều do con gái vik cả đấy :(( Con gái dịch lun....
    Thanks đã post, để đọc thử đã :)

  4. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    12
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    283

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    Truyện này của bạn rất được!Mình rất thíck!

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    - Chương ba -

    Dự cảm của ta không sai, liền mấy ngày sau đó chúng ta đều bị hãm loanh quanh trong biệt thự. Người của Trịnh gia giám sát bọn ta rất chặt, không việc gì qua mắt được bọn họ. Liêu Kinh chịu được ít bữa thì mặt mũi cũng hết xanh lại tím, bao nhiêu lời lẽ báng bổ thô tục ‘kiểu Mỹ’ đều tốc tộc phun tới bến. A Kỳ lại diễu một bộ dạng thưởng thức hí kịch, suốt ngày cùng người làm trong biệt thự chơi cờ vây. Còn ta vẫn bất động thanh sắc, lặng lẽ chờ tình hình biến chuyển.

    Nhân viên và thư ký của Trụ Phong chỉ cần thoáng nghe ba người chúng ta ngỏ ý muốn tới thăm trụ sở chính của tập đoàn lập tức sẽ xuất hiện điều đình, trì hoãn.

    Ngoài Trương Ký Vân, Trịnh Diệu Dương còn có một trợ lý cao cấp người Malaysia, tên Bolde. Tính tình thẳng thắn, nhu hòa; anh ta có vẻ cũng không tán thành việc giam lỏng bọn ta, mà mặc kệ bọn ta ra ngoài cũng không được; cuối cùng anh ta đành nói thẳng với bọn ta: “Chờ anh Trịnh trở về, mọi việc của anh Trần sẽ được sắp xếp thỏa đáng. Mấy ngày này các anh chỉ cần thong thả hưởng thụ, chuyện khác cũng đừng thúc bách quá.”

    Coi như cảnh báo chúng ta yên vị một chút, chớ nôn nóng.

    Đêm nay là đêm cuối tuần thứ hai kể từ khi ta trở lại Hồng Kông, Trương Ký Vân đến lôi kéo ta đi “Lệ Nguyệt cung” (một hộp đêm của Trụ Phong) ăn chơi. Cậu ta hùng hồn cả quyết ta nhất định sẽ thích mê; thật lòng mà nói, ta cũng không mấy hào hứng. Ta không có thói quen lăn xả vào chơi bời vô mục đích, lần này cũng tự xác định chờ thăm dò nội tình, nhận rõ ý đồ của Trịnh Diệu Dương sau này ra sao, ta sẽ lập tức bay về Manhattan.

    Không khí Hồng Kông không thích hợp với ta.



    Những cô gái đủ xinh đẹp lẫn thanh tao lần lượt bước ra sân khấu; ta và Trương Ký Vân cùng ngồi trên hàng ghế VIP, cậu ta tiện miệng tán chuyện:
    “Trần Thạc, anh cũng là người Hồng Kông hả?”

    “Mẹ tôi là Hồng Kông Hoa kiều.”

    “Trách nào, vốn nghe nói anh Trần là sinh viên tốt nghiệp hàng đầu Đại học Havard, quả thật là chân nhân bất lộ tướng nha!” Nghe cậu ta nói tự nhiên nghĩ như có chút bỡn cợt.

    Đang lúc câu chuyện sôi nổi, chợt một mỹ nhân từ đâu vén rèm bước vào. Nói cô ta là mỹ nhân đích thị không sai, toàn thân trên dưới đều hoàn hảo; ta không thể chối rằng hai mắt đã sớm bị hút chặt vào cô ta. Phụ nữ phương Tây nhìn tới mòn mắt rồi, giờ đột nhiên được thấy một mỹ nhân đậm chất phương Đông thế này thật khiến ta hứng thú.

    “Chị Phương, vị này là Trần Thạc từ tập đoàn Thành Nghiệp sang giúp đỡ anh Trịnh đây.” Lời giới thiệu nghe mới êm tai, kỳ thực nơi này còn ai không nắm rõ lai lịch của ta nữa?

    “A, nghe danh đã lâu. Tôi là Từ Tú Phương, hôm trước Diệu Dương đã tới biên giới Nepal rồi, cũng sớm về đến thôi. Anh ấy đặc biệt dặn các anh em phải tiếp đãi anh Trần thật cẩn thận đấy.”

    Nghe cách cô ta cực kỳ thân mật gọi thẳng tên chủ tịch, chắc hẳn thân phận cô gái này không tầm thường.

    “Đừng khách sáo, cứ gọi Trần Thạc là được.”

    “Hảo, Trần Thạc. Trước kia Trương chủ tịch vẫn hay nhắc tới anh trước mặt bọn hậu bối chúng tôi, hôm nay có duyên gặp mặt, thật vinh hạnh mời anh cạn ly này.”

    “Hẳn rồi.” Ta mỉm cười hiên ngang nhận ly rượu, xung quanh tiếng vỗ tay cổ vũ rầm rầm rộ lên.

    Đưa ly lên miệng, ta một hơi uống cạn. Rượu cũng không mạnh, nhưng dù tửu lượng tốt mấy uống một hơi như vậy cũng khó tránh hơi rượu cay xè xông lên.

    “Trần Thạc, quả nhiên hào sảng! Tới nào anh em!” Trương Ký Vân là người đầu tiên lớn tiếng hoan hô.

    Liền tiếp theo hàng tràng lời tán thưởng vang lên; rượu ngon, em út hết lượt này tới lượt khác kính tới miệng, ta nhất nhất vui vẻ tiếp nhận; kỳ thực chỉ vì không muốn tự nhiên làm rộn chuyện, vô cớ khiến kẻ khác nghi ngờ.

    Trịnh Diệu Dương, còn bao nhiêu trò chơi cứ bày hết ra, ta sẵn sàng tiếp. Cứ thế này thời khắc đụng độ cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu.

    Uống xong một ly lớn rượu trắng, Từ Tú Phương chợt đứng lên: “Mọi người ở lại vui nhé, tôi đi trước.”

    Ánh mắt của ta thật không tự chủ được, cứ thế dán vào bóng lưng cô ấy dần đi khuất.

    “Chị Phương không phải như nữ nhân tầm thường đâu; đầu óc thông minh lại cực kỳ quyết đoán đó. Cả đám đàn ông ở đây chắc đã có ai đáng mặt hơn được chị ấy.”

    Dường như Trương Ký Vân ngồi bên cạnh cũng nhận ra, cậu ta vờ vờ thật thật lên tiếng ra điều muốn dẹp ngay si tâm vọng tượng trong đầu ta. Ta lập tức tỉnh táo lại, không khỏi bật cười. Quả không sai a, bạ nữ nhân nào cũng mất hồn theo được, còn nói gì muốn đối phó với họ Trịnh kia nữa?

    Quyết không thể để lộ nhược điểm nữa, hiếu sắc cũng không được.

    Trương Ký Vân nhận ra thái độ cảnh giác của ta, lập tức đổi mặt tươi cười: “Ây da, quên mất. Hôm nay vừa hay là ngày 16, có chỗ này rất hay nha. Sảnh tiệc ở tầng 8 tối nay tổ chức vũ hội hóa trang, phải lên chơi mới được.”

    Bản thân ta cũng không muốn tiếp tục ngồi ở đây cho mấy em tiếp viên rờ rẫm nữa, liền thuận miệng đáp: “Đi chứ.”

    “Ok!” Trương Ký Vân lập tức đứng dậy, ra ngoài nói với bảo vệ vài câu rồi lại quay về phía ta, nói: “Đi luôn bây giờ nhé, lỡ mất quá nữa rồi.”

    Thế là ta cứ như con rối sẩy chân sẩy tay để cậu ta lôi tuột lên tầng 8 Lệ Nguyệt cung, tham gia cái gì gì mà “Party hóa trang đối ngẫu”.

    Vừa tới hội trường, mỗi người được phát một cái mặt nạ, che hết nửa mặt cả mắt lẫn mũi, xem ra thừa đủ kín đáo. Ta nghĩ cơ bản nếu đeo cái này vào rồi giết người bỏ chạy, khéo cũng chẳng ai nhận ra.

    Mép phải mỗi mặt nạ đều có in một con số, mà nhìn trên thẻ vào cửa cũng có in một hàng chữ rất bắt mắt: “Tiết mục chọn con số may mắn trong party hôm nay sẽ cực kỳ bất ngờ!”

    Dáng người cao lớn của ta lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều cô gái, họ thi nhau tiến đến mời ta cùng nhảy; quả nhiên cậy có thứ che chắn mặt mũi, bất kể nam nữ đều có vẻ ung dung mà rất bạo gan. Có điều điệu waltz ta cũng không thạo lắm. Cuối cùng chỉ điềm đạm chọn một mỹ nhân eo thon duyên dáng, rồi dìu cô ấy cùng nhảy, theo tiếng nhạc dập dìu mà bước nhảy cũng dần thanh thoát, coi như tạm yên tâm tận hưởng một chút.

    Đột nhiên, âm nhạc dừng lại, đèn đóm tắt phụt, toàn bộ hội trường chìm trong bóng tối. Nhưng nhận thấy xung quanh không hề có dấu hiệu hoảng loạn, ta đoán chừng đây hẳn là một tiết mục quen thuộc của vũ hội.

    Quả nhiên, chỉ vài giây sau có tiếng trống cách quãng vang lên, càng lúc nhịp càng dồn dập; trong hội trường bắt đầu có tiếng la ó, tiếng huýt sáo, lại cả tiếng cười rộn ràng, bầu không khí phút chốc bị khuấy động đến khẩn trương.

    Lại đột ngột, nhịp trống dừng lại, chính giữa sân khấu được ánh đèn từ đâu chiếu sáng chói, một nữ MC bộ dạng cực kỳ hăng hái đã đứng ngay giữa bóng đèn, cất tiếng rổn rảng: “Hi! Các quý ông quý bà, hoan nghênh mọi người tới tham gia party ‘mặt nạ thần bí’ được tổ chức vào ngày 16 hàng tháng! Xin các vị chú ý, tiết mục đặc biệt nhất, tuyệt vời nhất chuẩn bị bắt đầu đây!! Mọi người hãy cùng đón chào tiết mục tiếp theo: “Show me a kiss!”!!!”
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  6. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    12
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    283

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    WoW!Thú vị quá!Thật sự thắc mắc không bít tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra!Mau ra lò chap mới bạn ha.

  7. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    - Chương bốn -


    Các bóng đèn đồng loạt bật sáng, hội trường một lần nữa sáng rỡ, tiếng vỗ tay cùng với tiếng huýt gió cũng theo đó mà ồn ào lên.

    “Luật chơi ai cũng rõ rồi, bất luận kết quả thế nào mọi người đều phải tham gia! Không được chối, không được trốn, ya’ll can’t say no, OK?!”

    Đám người bên dưới cả nam lẫn nữ đều rầm rầm đồng tình, bầu không khí càng lúc càng náo nhiệt, đến mức hội trường muốn nổ tung.

    Màn hình lớn trên sân khấu bắt đầu loang loáng chạy rồi dừng lại ở hai con số: “17, 81”. Chỉ ít giây sau đã thấy một đôi nam nữ từ giữa đám đông bước lên sân khấu. Trong tiếng cổ vũ ầm ĩ, họ từ từ đi tiến lại gần nhau, rồi đột nhiên giống như tình nhân quen thuộc, ngang nhiên ôm hôn nhau trước hội trường đông nghẹt. Phải tới 15 giây sau, khi tiếng trống vang lên hai người mới rời ra.

    À, thì ra trò đối ngẫu là thế này đây. Máy tính ngẫu nhiên chọn một cặp số, hai người nào giữ đúng số đó phải lên sân khấu hôn nhau đủ thời gian giữa hai nhịp trống. Không được phép vi phạm luật chơi, bằng không chắc sẽ bị phiền không ít. Ta đứng xem một hồi cũng chưa thấy ai dại dột chọc giận đám đông cả; dù sao vốn chỉ là trò chơi thôi, hà tất câu nệ.

    Cặp số tiếp theo là “19, 33”.

    Một người dáng vóc cao lớn bước lên sân khấu, chỉ nhìn qua thân hình và đường nét cái cằm lộ dưới mặt nạ cũng đoán được là một nam nhân phong lưu, thuần thục. Mọi người không khỏi càng thêm phấn khích hò hét nhiệt liệt, tiếng cười nói rộn ràng không dứt, ai ai cũng chăm chăm phỏng đoán người còn lại sắp lên sân khấu ‘phục vụ quần chúng giải trí’ sẽ thế nào.

    Hoàn toàn thờ ơ với trò vui của đám đông, ta đang định lại phía quầy bar gọi một ly rượu, đột nhiên cánh tay đã bị cô bạn nhảy đứng cạnh nãy giờ kéo kéo giật giật. Cô ta có vẻ rất khẩn trương, thì thào: “Này, anh số 33 mà.”

    Ta ngẩn người đưa tay rờ rờ số in nổi bên mặt nạ, thoáng kinh ngạc: “Hử?! Đừng có đùa, tôi là đàn ông chứ.”

    “Ai, anh vẫn chưa rõ luật chơi à? Mặc kệ nam nữ, chỉ cần số bị chọn là phải hôn nhau. Tuyệt đối đừng có làm bọn họ mất hứng, bằng không tới lúc bị ép tháo mặt nạ rồi hôn mới xấu hổ a.”

    Một câu nói của cô ta không khác chi đạp ta té xuống địa ngục. Mẹ kiếp! Hôn? Trước cả đám người?? Cùng một gã đàn ông khác???!!!

    Ta kiên quyết bỏ đi, nhưng cô ta đã túm lấy áo ta rồi hét tướng về phía sân khấu: “33, 33 đây!! Anh ta lên liền!”

    Ta không giận dỗi phụ nữ, nhất nhất không giận dỗi phụ nữ. Nhưng trò hề này Trần Thạc ta cũng quyết không muốn chơi; tự chuốc rắc rối không bao giờ là cách ta ưa thích để thu hút chú ý của người khác.

    Bất đắc dĩ ta quay lại liếc xéo cô bạn nhảy một cái, cô ta còn phải làm bộ vô tội nhìn lại ta (rõ ràng là vừa thực hiện được gian kế mà). Trước những ánh mắt tràn trề hy vọng vây quanh mình, ta đành miễn cưỡng lê chân về phía sân khấu; bụng thực nghĩ lên đài boxing chắc còn dễ yên thân hơn lúc này.

    Trong khi ta thất thểu bất mãn leo lên bục, thì “nạn nhân” kia lại ung dung đứng nhìn ta bằng ánh mắt sáng rực sắc bén. Đôi mắt không hề che giấu vẻ hứng thú, như thể đang phân vân quan sát đối thủ sắp bị hắn ra tay vờn nghịch.

    Thật không khỏi chọc ta bốc hỏa, thằng ranh này rõ ràng là loại chai mặt đại đại vô liêm sỉ! Hừ, dù sao với một kẻ ra tới cửa đã đen như con rệp là ta, thì điên lên phát tiết phẫn nộ một chút cũng có gì lạ?

    Tiếng nữ MC lại rổn rảng vang lên: “Wow, hai người bắt mắt đẹp trai như vầy không tiếc hi sinh mặt mũi lên đây thỏa mãn lòng hâm mộ của mọi người, tinh thần nhiệt tình thật đáng quý a! Nào nào nào nào, để tán thưởng sự hợp tác của hai quý ông, chúng ta tăng thời gian hôn thêm 15 giây nhé, các vị thấy thế nào?!!”

    “Hảo!!!”

    Thật không khác chi tiếng gào rú từ địa ngục.

    Tự biết dây dưa thêm cũng vô ích, ta đành chủ động chậm rãi đi tới trước mặt nam nhân kia, dưới hội trường lại được một phen hò hét ầm ầm đến nhức lỗ tai.

    Trong chớp mắt, ta cảm thấy dưỡng khí bị tước đoạt! Một luồng hơi thở nóng rực ập tới phả trên mặt; làn môi như ôn nhuận lại như rực cháy bức bách ép sát trên môi ta, triền miên ma sát tìm cách tiến nhập. Hoàn toàn bị khí thế của người này áp đảo, ta nhất thời đờ người, ngây ngẩn. Tới khi đầu óc mê muội sực tỉnh, bắt đầu nhúc nhích cố sức giãy giụa mới nhận ra hai tay đối phương cũng khỏe kinh người, nhất thời ta quẫy sao cũng không thoát nổi.

    Hắc, cũng có bản lĩnh đây.

    Đột nhiên tay phải hắn mạnh bạo nâng gáy ta lên, tay trái vòng qua quấn ngang eo ta, thân thể chúng ta gần như đã sát vào nhau. Hừ, bị một kẻ xa lạ khống chế thế này, thật đúng là ta nằm mơ cũng không tưởng được.

    Khoang miệng bắt đầu nếm thấy hương vị thuần chất nam nhân pha trộn vị nhân nhẩn của thuốc lá; môi lưỡi như nhu nhuyễn mà không chút che giấu dục vọng cưỡng đoạt. Mới lĩnh giáo đã biết ngay gã này là hạng lão luyện lõi đời, trong lòng ta lập tức gào to không ổn.

    Lấy lui làm tiến, ta cắn răng phối hợp cử động, hai tay giơ lên ghì đầu hắn xuống. Có kẻ bất chấp xấu hổ thì ta cũng biết bạt mạng đó, xem ai sợ ai?! Trần Thạc ta đích thị không biết sợ đâu.

    Thật là chưa bao giờ táo gan đến thế, chúng ta xoay xở một hồi đã thành một tư thế đủ thỏa mãn lòng ‘ái mộ’ nhiệt tình của mọi con mắt bên dưới. Ta chủ động hé miệng, chỉ chờ hắn tiến tới là nghiến một miếng nhưng đối thủ quả nhiên rất giảo hoạt, đầu lưỡi ẩm ướt luồn lách vuột khỏi sự truy đuổi của ta rồi mãnh liệt đưa đẩy thâm nhập trong khoang miệng ta, không chút nhân nhượng. Ta bắt đầu ngộ ra, hắn không chỉ mặt dày mà còn là đại cao thủ hôn môi.

    Sức ép trên lưng ta càng lúc càng thô bạo, ngón tay ta cũng bấu chặt hơn trên gáy hắn, lồng ngực như dần bốc hỏa, thời gian cũng tựa hồ đông đặc lại. Cảm giác hưng phấn không thể lý giải đến bàng hoàng bất an tan chảy trong dòng nước bọt hỗn độn trượt giữa hai cái miệng rồi dây dính trào khỏi khóe môi ta. Tiếng hít thở bên tai càng lúc càng nặng nề, kiểu hôn hít này đích thực là tai họa, gần như vắt cạn thể lực cả đôi bên.

    Còn chưa đủ 30 giây sao?? Phải hơn rồi mới đúng, thế quái nào còn chưa đánh trống?! Trong khi ta và hắn vẫn không khác gì có thù oán ngút trời, không ai nhường ai, càng lúc càng lăn xả cố sức.

    Rốt cuộc cũng nghe tiếng trống vang lên, lập tức cả hội trường ầm ầm như sấm động. Ta nhất thời bị giật mình, chưa gì đã cảm thấy cả người bị tên kia thô bạo đẩy ra. Hắn xô ta ra không khác gì quăng bao rác, có điều thay vì sừng sộ lại, ta chỉ nhếch mép cười cười. Ai biết hôm nay lại có vinh hạnh phân cao thấp với một gã đàn ông một cách trơ tráo thế này. So tài cái con khỉ! Hôn hít cái con khỉ!! Gặp quỷ thì có!

    Vừa ngẩng đầu lên đã thấy cặp mắt sâu khó lường chằm chằm chiếu vào mình mang theo tia nguy hiểm ám muội lấp loáng. Như loài dã thú tuần đêm, trong một giây ta nhận thấy từ đáy mắt hắn lóe lên một dục vọng quái dị.
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  8. #8
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài gửi
    120
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    297

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    Hay , truyện này hấp dẩn nha , cố gắng phát huy nha Chu Tước :D

  9. #9
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    - Chương năm -



    “WOW!! Chưa bao giờ được xem một màn hôn kịch liệt đặc sắc đến thế nha, mọi người xem, đây là kỉ lục mới của chúng ta!! Một nụ hôn liên tục trong 50 giây! A, cho họ một tràng pháo tay nào!! Ai nha~ thật muốn coi hai người bỏ mặt nạ ra a, nhất định sẽ càng HOT nha!”

    Đến giờ phút này thì ta tin là mình đã rớt trúng một cái động nhện. Trời ạ! 50 giây hùng hổ hôn một gã đàn ông đến suýt tắc thở, nếu để A Kỳ và Liêu Kinh biết kiểu gì cũng bị cười cho thối mũi.

    Trương Ký Vân!

    Ta mém nhảy dựng lên, chết tiệt, Trương Ký Vân cũng ở đây! Suýt nữa quên luôn hắn. Dẹp dẹp! Trần Thạc ta nắm được buông được, không thèm chấp nhất sĩ diện vụn vặt.

    Ta lẳng lặng bước xuống sân khấu, mặc kệ tiếng gọi nhéo nhéo của MC và cả luồng mắt của gã đàn ông điên khùng kia. Phải phải, nói tới nói lui vẫn là ta thấy xấu hổ đó, thậm chí ta còn cực kỳ xấu hổ sau khi nhớ ra Trương Ký Vân vẫn ở dưới kia và mục kích từ đầu chí cuối.

    Ta, cùng với một gã đàn ông, làm trò hề cho thiên hạ! A!!!!

    Ngay khi ta đang cắm đầu cắm cổ đi cho mau tới cửa, thì một bên vai đã bị kẻ ta không muốn gặp nhất trên đời lúc này, kéo lại.

    “Trần Thạc! Anh ngầu quá nha!”

    Cắn răng quay người lại, ta gằn giọng cảnh cáo cậu ta: “Nếu cậu dám đi vung vít bừa bãi chuyện này…!”

    “Được mà…” Bộ dạng nín cười không nổi của Trương Ký Vân làm ta muốn điên ruột, “Được mà, được mà~ Tôi không kể cho ai đâu… Cơ mà… thật tình là quá… quá đặc sắc đi~ Tôi phục mấy ngươi sát đất rồi a.”

    “Là cậu lôi tôi đến cái party chết tiệt này!! Cậu cố tình mượn cớ chỉnh tôi hả?!”

    “Ấy không không, hiểu lầm rồi!! Bất quá bọn tôi chỉ định rủ anh Trần giải trí một chút cho thư giãn tinh thần thôi a.”

    “Shit! Làm quái gì có chuyện trùng hợp thế! Hắn là ai?”

    “Ai cơ?”

    “Cậu liệu hồn, đừng trách tôi không để ý tình anh em!”

    “A! Là cái người cùng anh ôm hôn nồng nàn thắm thiết ấy hả?” Nhìn bộ dạng chuẩn bị phát hỏa của ta, cậu ta mới vội vàng đầu hàng: “Tôi nói, để tôi nói!”

    Tự nhiên trong bụng ta nảy ra một dự cảm cực kỳ bất hảo. Trong khi Trương Ký Vân còn đểu giả nháy mắt mấy cái rồi mới làm bộ trịnh trọng công bố:

    “Anh ấy chính là người anh đang muốn gặp mặt nhất a. Ầy, lễ ra mắt đủ hoành tráng nha!”

    “Trịnh Diệu Dương?”

    “Ừ, anh Trịnh vừa về tới chiều nay, cả chị Phương cũng chưa biết ảnh về thẳng Hồng Kông.”

    “Nhưng cậu biết!”

    “Ai~ giỡn chút thôi mà, đại nhân phải đại lượng chớ.” Giọng điệu mới thật trớt quớt, phải rồi, vì cậu ta đâu có phải diễn màn hôn hít đồng tính quái quỷ đó.

    “Chủ tịch nhà các cậu thần kinh không bình thường hay sinh lý có vấn đề hả? Có muốn chơi tôi cũng cần gì phải dùng cái trò…”

    “Ai, Trần Thạc! Chớ có xúc phạm anh Trịnh trước mặt tôi. Ảnh bất quá hơi tùy hứng, không thích hành xử theo lối thường thôi. Còn hỏi vấn đề sinh lý hả, anh yên tâm đi Trần Thạc, cam đoan với anh chủ tịch của chúng tôi thích phụ nữ; phải nói là tuyệt đối thích phụ nữ. Sau này anh không phải sợ bị quấy rối đâu~”

    “Đi chết đi, Trương Ký Vân!”

    Mới vài ba bữa đã cư xử thân thiện, bỗ bã không hay chút nào. Khiến người ta cảm giác người của Trụ Phong hoàn toàn không phải kẻ địch mà đều có chút giao tình bạn bè, đó lại là một tín hiệu nguy hiểm. Bởi vì ta chưa bao giờ là một kẻ nhẹ dạ, dễ bị lấy lòng.

    Chí ít, gã họ Trịnh chơi ta một lần, ta sẽ nhớ kỹ.

    Nghĩ tới đôi mắt sáng rực, đen thẳm lúc đó, đột nhiên ta rất muốn nhìn xem khuôn mặt dưới lớp mặt nạ kia rốt cuộc có thể là loại cạm bẫy khôn lường nào đây?



    Lái xe về tới biệt thự Hải Cảnh, Tằng Vỹ Kỳ và Liêu Kinh đã ngồi chờ ta trong phòng khách.

    “Mấy cậu biết rồi hả?”

    A Kỳ gật đầu: “Nghe nói anh gặp hắn rồi.”

    “Một tiếng trước.” Ta không hề muốn bàn lại chi tiết ‘vụ đó’.

    “Hắn vừa qua đây chào hỏi bọn tôi, xem ra… không phải kẻ đơn giản.”

    “Đương nhiên, bằng không Trương Thủ Huy đâu cần phái chúng ta về đây.” Suy tính một chút, ta nói tiếp: “Ngày mai, ngày mai chúng ta phải tới nói chuyện với hắn, tôi không tin chúng ta không vào được trụ sở Trụ Phong.”

    Liêu Kinh hằm hè xoa tay: “Mấy bữa nay chán phát hãi, ai dám bảo gã Trịnh ấy không biết khoe mẽ chứ!”

    A Kỳ cười hắc hắc: “Giữ mồm chút coi, chúng ta đến trợ giúp hắn nha, đâu phải để phá đám. Giờ không phải đang ở trong biệt thự nhà hắn, ngồi bàn ghế của hắn sao?”

    “Không sai.” Ta cười cười, cũng hiểu cậu ta nói rất phải.



    Đêm hôm đó, ta hầu như mất ngủ. Đầu óc quanh quẩn nghĩ tới hành động của gã quái gở kia, cái trò hôn hít hoàn toàn chết tiệt đó! Nhục quá, cảm giác đầu tiên của ta chính là thật nhục nhã. Nhưng nghĩ một hồi ta lại tự gạt đi, thật ra hắn cũng đâu có chiếm được mấy tiện nghi. Chỉ có thể nói, nếu hắn thực là một kẻ bừa bãi thì sao có thể thao túng đại cục được? Bởi vậy, Trịnh Diệu Dương nhất định không đơn giản.

    Thẳng đến ngày hôm sau, bước vào phòng chủ tịch tập đoàn Trụ Phong và nhìn rõ rành rành diện mạo Trịnh Diệu Dương, ta mới thực sự thấy chấn động mãnh liệt. Gương mặt đằng sau lớp mặt nạ đó xem ra không quá 30 tuổi, phong độ lịch thiệp, khí chất vững vàng; bề ngoài một vẻ thành thục, vóc người cao lớn lại thêm ngũ quan sắc nét đủ khiến người ta vừa nhìn đã không thể rời mắt; đường nét tinh tế, đặc biệt tao nhã của cái cằm cùng với ánh mắt sâu thẳm… tất cả đều nhắc ta nhớ tới sự giảo hoạt của… cậu ta(*).

    Cậu ta đứng lên, tiến lại gần; đôi mắt sáng rực tuyệt đối bức người chiếu thẳng vào ta; câu nói đầu tiên giữa chúng ta mà ta nghe từ miệng cậu ta, là:

    “Chúng ta từng có tới 50 giây giao tình, cũng không phải ít; giờ anh có yêu cầu gì cứ việc nói ra, hễ làm được tôi nhất định không từ chối. Ầy, ông già kia lại muốn bày trò gì nữa ta~” Khóe miệng cậu ta không hề che giấu ý mỉa mai, khinh bỉ: “Giờ còn con chủ bài ông ta đánh nốt rồi đây.”

    —–

    (*) tớ giải thích một chút là kể từ đây, trong lời kể của bạn Thạc thì bạn Dương Dương sẽ được gọi là ‘cậu ta’ – ‘cậu ấy’ chứ ko còn là ‘hắn’ nữa :”> ~ bản gốc thì đầu cuối chỉ có ‘hắn’ thôi, nhưng tớ quyết định đổi đi nghe cho… đưa đẩy =)) ~ có hơi đột ngột nên tớ giải thích thêm một tí, thật ra cứ du di cho là lúc đầu ko nhìn rõ mặt thì tưởng bạn kia là cáo già *O* ~ tới khi nhìn thấy sáng sủa đẹp trai ồi đổi thành sói trẻ đi ha=))~


    à nữa, sau chương 5 này tớ sẽ tạm ngừng edit Xung Động cho tới khi hoàn thành Nam Nô ó_ò ~ vì sau mấy hôm xoay xở tớ nhận ra edit cùng lúc một cổ trang một hiện đại rắc rối hơn tớ tưởng nhiều T^T~ vậy nên để đầu tư tốt nhất cho mỗi bản edit, tớ quyết định từ từ làm từng truyện một Ò_Ó ~
    tớ thành thật xin lỗi những bạn ưa thích và chờ đọc Xung Động, hy vọng tới lúc tớ tung tăng dắt Thạc Thạc và Dương Dương trở lại các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ XD~
    ~~~ còn giờ… gặp nhau ồi kìa~~ =))~ Thạc Thạc~ Dương Dương~ bạn nào mới là cướp đây ; )) ~
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  10. #10
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    398

    Mặc định Re: Xung động (đam mỹ hiện đại)

    - Chương sáu -


    Ta trả lời rành rọt từng chữ: “Để tôi tham gia hội đồng quản trị.”

    Cậu ta bật cười: “Đám người ngoại tôi phái về đây chưa thấy ai lại đưa ra yêu cầu khó như anh, chuyện hội đồng quản trị thảo luận đều là bí mật hệ trọng của Trụ Phong, anh không thấy đòi hỏi như vậy là hơi quá sao?”

    Ta vẫn kiên định nhìn cậu ta: “Nếu được sự chấp nhận của cậu, việc một người bên ngoài tham gia hội đồng quản trị Trụ Phong đâu phải việc khó. Còn Trương Ký Vân, tôi nghĩ cậu ta cũng rất mong cậu có thêm một trợ lý đặc biệt để cùng chia sẻ trách nhiệm.”

    Giữa lúc ta hoàn toàn không phòng bị, sau gáy đã bị một bàn tay lạnh giá của cậu ta khống chế. Ta trừng mắt nhìn cậu ta, ta cực kỳ ghét bị kẻ khác đánh lén một cách thô bạo, chưa nói cùng một kẻ hết lần này tới lần khác.

    Theo phản xạ tập võ nhiều năm, ta lập tức xoay người hòng chặn cánh tay bất ngờ của cậu ta, nhưng bàn tay cậu ta đã ngừng lại, trong khi thân thể cậu ta nhích thêm một bước tiến lại gần ta. Đột nhiên, ta thực sự có cảm giác màn diễn ngày hôm qua ngay lập tức sẽ tái hiện, bất quá chỉ là lúc này không còn khán giả xung quanh mà thôi.

    Trấn tĩnh lại, ta không khỏi có chút giận dữ: “Cậu muốn gì?”

    Toàn thân cậu ta tản mác tà khí, ánh mắt càng thâm trầm hơn: “Không phải tôi muốn gì, mà là anh đã chuẩn bị gì? Trần Thạc, anh định lấy cái gì trao đổi với tôi đây? Nếu miễn cưỡng đáng giá thì cũng tạm coi như giao dịch được một lần.”

    “Cậu muốn gì? Mạng tôi?” Cách nói của cậu ta khiến ta có cảm giác mình bị áp bức.

    “Thời đại này không đáng tiền nhất có lẽ chính là mạng người, bất quá cũng phải xem ấy là mạng ai. Của anh… không chừng rất đáng giá.”

    “Tôi không hiểu ý cậu.”

    Cậu ta nhích sát lại, đầu tựa ngay trên vai phải ta, xoang mũi ta thoáng hít vào mùi hương xà bông nhàn nhạt, Trịnh Diệu Dương này đại khái là một nam nhân cực kỳ ưa sạch sẽ.

    Thấy ta vẫn im lặng, cậu ta càng lấn lướt, càn rỡ phả một luồng hơi nóng rực trên vành tai ta, giọng nói khẽ cất lên, khêu gợi đến cực điểm: “Ngủ cùng tôi một đêm, đổi lại anh được tham gia hội đồng quản trị Trụ Phong một tháng.”

    Như sét đánh ngang tai, trong một thoáng ta hoàn toàn không thể phản ứng, kinh ngạc tự hỏi có phải tai mình mới sinh tật, lẹo gì không?! Nhất định là nghe lộn rồi!

    Ngủ với cậu ta?! Này đích thị là chuyện cười ngớ ngẩn nhất ta từng nghe.

    Trấn định tinh thần một lần nữa, ta đáp: “Tuy hạ lưu, nhưng nếu đó chỉ là trò đùa dai của cậu, tôi có thể bỏ qua.”

    “Thật tiếc, tôi lại không cao thượng như anh tưởng tượng.”

    Ta lạnh lùng nói: “Trịnh tiên sinh, cần gì phải làm thế.”

    “Tôi thấy cần chứ. Vì hiện giờ, là anh muốn bàn điều kiện với tôi. Trò chơi hôm qua anh làm được, sao hôm nay lại không? A, hay là… phải đeo mặt nạ, có khán giả thưởng thức mới đủ kích thích anh?”

    Nhắm ngay nỗi đau của ta mà tận tình khích bác, nếu là trước kia ta chắc chắn đã cho cậu ta ăn đủ một bài quyền Thái, bất quá trước mắt ta lúc này không phải một tên du đãng trong khu ổ chuột Manhattan, cậu ta là Trịnh Diệu Dương, kẻ có thể hạ nhục bất kỳ ai, hoàn toàn không cần lý do.

    Thấy ta không mảy may phản ứng, thái độ vẫn bình tĩnh, giọng nói trầm thấp của cậu ta lần nữa vang lên, mang theo ý bất cần: “Nếu anh có đề nghị nào hay hơn, tôi có thể suy nghĩ. Ừm, mà anh muốn chọn trở về Mỹ cũng được, kể ra nếu ngoại tôi thực sự thích anh, biết đâu ổng lại cho anh làm trợ lý tiếp. Có điều anh đừng quên: Thành Nghiệp không cần hạng vô dụng đâu.”

    “Bình thường thiếu gì người cho cậu chơi, cậu bất quá muốn dằn mặt tôi, tôi cũng hiểu quy củ, không có sự gì vô duyên vô cớ cả. Nhưng nếu những người trước đây cậu đều phải mượn thủ đoạn đê tiện này để đuổi đi, thật làm tôi phải nhìn Trịnh tiên sinh cậu bằng con mắt khác. Có điều… lần này cậu nhầm rồi, tôi không giống bọn họ đâu.”

    “Không giống chỗ nào a? Tôi cũng muốn mở mang tầm mắt một chút, bằng không dựa vào khuôn mặt anh, thật khiến tôi khó mà tin tưởng. Còn mấy người đó, căn bản không cần đến tôi ra mặt, anh cũng quá coi thường Trụ Phong rồi.” Cậu ta dường như không hề để tâm đến những lời đụng chạm vừa rồi, bàn tay phải rốt cuộc cũng buông ta ra, “Cho anh ba tiếng đồng hồ suy nghĩ, còn không, tôi cũng không còn cơ hội nào cho anh nữa đâu. Làm được thì làm, không được thì biến đi.”

    “Tôi bảo đảm với cậu, cậu sẽ không thích có một gã đàn ông trên giường mình đâu.”

    “Chưa thử sao đã biết, tôi lại đang rất muốn thử đây.”

    “Vậy không cần chờ ba tiếng, ngay bây giờ tôi có thể đồng ý với cậu. Nếu cậu đã nghĩ cách này hay, tôi cũng không có ý kiến.”

    Ánh mắt cậu ta lập tức lóe sáng, có chút kinh ngạc, ta nhìn ra được. Ta đủ tỉnh táo để nhìn ra trò gian xảo của cậu ta, ta biết cậu ta đang muốn thử mình, bởi đương nhiên, không có gã đàn ông nào “vinh hạnh” được lên giường của người đứng đầu Trụ Phong. Còn nếu có, chính cậu ta mới gặp phiền phức, mà chuyện bất lợi Trịnh Diệu Dương sẽ không làm, bằng không cậu ta đã không phải một người lãnh đạo hoàn hảo.

    Quả nhiên, cậu ta có vẻ trầm ngâm, quay người bước lại phía khung cửa kính sát sàn, từ đó có thể nhìn thấy toàn bộ cảng Victoria.

    Rốt cuộc, cậu ta chậm rãi mở miệng: “Nếu anh đã quyết định, 11 giờ đêm nay đến phòng 305, tầng 10 Lệ Nguyệt Cung. Tôi nghĩ… giờ anh không cần người tới dẫn đường nữa chứ.”

    “Được.”

    Đàm phán xong xuôi, không cần nhiều lời vô ích, ta quay người rời đi.

    Ta lại đánh cuộc, ta rốt cục lại đánh cuộc. Nếu lần này việc không xong đã về Mỹ, Trương Thủ Huy nhất định sẽ cho người làm thịt ta. Trịnh Diệu Dương rõ ràng rất hiểu ông ngoại cậu ta, “Thành Nghiệp không cần kẻ vô dụng, muốn thành đại sự không thể mềm lòng.”, ta chưa bao giờ quên câu này của ông ta.

    Có điều ta vẫn không tin tên Trịnh ấy có hứng thú với đàn ông, nếu cậu ta dám, ta sẵn sàng tiếp, gì cũng còn hơn chết, bị chơi một lần đã sao. Giữa lúc nguy khốn càng phải nhịn nhục tự giải thoát, ta trước nay nắm được buông được, bằng không ta đã không sống đến lúc này.

    Kỳ thực nếu nhận ba tiếng đồng hồ suy nghĩ của cậu ta, ta nhất định tình nguyện đi tìm chết! Vì thế ta lập tức cho cậu ta câu trả lời. Đời quả nhiên loạn rồi!! Mẹ kiếp, 305 thì 305!

    ———
    =)) Thạc Thạc, Dương Dương đã về =))~~ (và chưa vô tới cửa đã bàn nhau chiện jường jường chíu chíu =))~~), tình hình là đường quang phố lớn mênh mang mờ các bạn jai hêm đi, các bạn cứ thích nhào vô cụng đầu nhau uỳnh uỳnh cơ =))~
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •