+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 10
  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    2.092
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 34 Posts
    Năng lực viết bài
    462

    Mặc định Điều bí mật của một chàng trai

    Khác với những người bạn đồng trang lứa, Pi . Chàng trai người Hà Nội thường luôn bị hành hạ bởi "một điều bí mật", mà anh ta sợ rằng điều đó nếu bị "bại lộ" sẽ khiến anh phải trả giá, trước nhất là đối với gia đình, bạn bè, sau đó là ảnh hưởng đến cả tương lai của bản thân. Pi nói, anh lo sợ là do xã hội chúng ta chưa chấp nhận và chưa có thái độ chia sẻ, cảm thông với những người đồng tính.

    Câu chuyện của Pi đã khiến chúng tôi tự hỏi: Sống bình thường với người đồng tính, tại sao không?

    Pi kể, anh rất sợ một ngày nào đó, khi đi qua đường bị đám trẻ con chế nhạo: "Ê, đồng cô..." vì Pi vẫn giữ được "điều bí mật" bấy lâu nay với mọi người thân xung quanh mình. Lớn lên, khi nhận ra mình là một "đồng cô bóng cậu", một thời gian dài, Pi sống trong tâm trạng mặc cảm, xấu hổ, và chán nản, thậm trí còn có lúc anh có ý nghĩ không còn thiết cuộc sống.

    Gương mặt điển trai, dáng cao ráo, nhưng chính Pi lại thường xốn sang khi mỗi lần đi ngang qua đường gặp những anh chàng nào cao to, đẹp trai. Có lần đang dạo xe trên đường Bà Triệu - Hà Nội, tình cờ gặp nam người mẫu H.A, Pi liền bám theo cho đến khi anh ta rẽ vào một ngõ ở phố Thụy Khuê. Quay xe trở về, Pi mang theo một nỗi buồn man mác và tủi thân. Anh chàng chứng minh được mình đã yêu người cùng giới. Và Pi tự hiểu, tình yêu đồng giới khó mà có một tình yêu đích thực đến với mình.

    Tôi hỏi, Pi quan hệ đồng tính từ năm bao nhiêu tuổi? Anh kể, vừa học xong lớp 8, đang kỳ nghỉ hè, được chị gái đón vào TP.HCM chơi. Chị gái Pi sống trong khu tập thể cùng với một chị bạn cùng cơ quan. Pi được gửi sang ở nhờ phòng anh V - người cùng cơ quan với chị gái.

    V sống một mình trong căn phòng 16m2. Pi nhớ, ngày đó đang còn là cậu bé nhưng anh đã cao trên 1m60 và nặng chừng 52kg. Những ngày đầu vào Sài Gòn mọi thứ đều lạ lẫm đối với Pi. Đêm ngủ cạnh V, được anh ấy ôm ấp chẳng hiểu sao Pi không tài nào chợp mắt được. Và rồi chuyện gì đã đến, hai người một thanh niên chưa vợ, một cậu bé đang ở độ tuổi dậy thì, chẳng ai nói với ai điều gì, cứ mỗi lúc một ôm chặt lấy nhau...

    Những ngày sau đó, đêm nào Pi và V cũng "quan hệ" ... Ngày phải về Hà Nội đi học là ngày mà Pi cảm thấy chán chường nhất, bởi nghĩ đến không biết bao giờ mới gặp lại anh V. Pi kể, đó là "mối tình đầu" và nó thực sự mang lại cho anh nhiều hạnh phúc và ấn tượng khó quên. Pi cảm nhận V cũng rất yêu mình.

    Ra Bắc, Pi và V thường xuyên gửi thư liên lạc cho nhau. Pi gọi, đó là những lá thư "lén lút", vì trong đó chứa đầy những lời yêu thương, đọc xong phải liền xé bỏ hoặc đốt đi do sợ người khác phát hiện. Sau này Pi có hai mùa hè "để yêu thương", sống bên cạnh V, đó là hè năm hết lớp 10 và lớp 11. Giờ thì V đã lập gia đình.

    Sau "cuộc tình" đó, mãi đến sau này khi vào đại học, Pi mới phải lòng một chàng trai khác cùng lớp. Đó là T, người Sầm Sơn. Theo Pi kể, T cao 1m76, da bánh mật, dáng khỏe, gương mặt đẹp như... ca sĩ Quang Dũng.

    Pi đã ngất ngây trước vẻ đẹp của T, khi lần đầu tiên nhìn thấy anh ta trong lớp học. Dần dà, Pi tìm cách để ngồi cạnh anh chàng T. Và sau những ngày quen nhau ở lớp, Pi biết T thuê phòng trọ ở một mình ở khu Xã Đàn, đang tìm bạn thuê chung để đỡ một phần tiền phòng. Pi liền nghĩ tới việc xin bố mẹ cho ở trọ để gần trường. Nhà tận Gia Lâm nghĩ con đi học xa xôi, vất vả bố mẹ Pi liền đồng ý.

    Được sống cùng với T trong căn phòng 11m2, đêm đêm bên nhau trên chiếc giường chật hẹp, Pi cứ nghĩ như là một giấc mơ. Sau một đêm giả vờ nằm mơ "yêu bạn gái", Pi đã được mãn nguyện trong "chuyện ấy" cùng T...

    Liền những ngày sau đó, Pi đều được T "chiều"... Nghĩ T cũng đem lòng yêu mình, Pi sống hết mình bộc bạch hết tình cảm của mình với T... Ngày lại như mọi ngày hai chàng trai cứ quấn quýt lấy nhau.

    Không ngờ cuối học kỳ năm đó T đã đề đạt nguyện vọng chuyển chỗ trọ và không sống cùng Pi nữa: "Không hiểu sao mình lại làm chuyện đó. Nhưng mình không thể sống thế mãi được...", T nói. Pi bị sốc mạnh, anh hiểu T không hề giống mình, anh ta chỉ thương Pi và "hứng" nhất thời mà "chiều" thôi.

    Mặc cảm tội lỗi bắt đầu đeo bám Pi. Những ngày lên lớp anh tránh gặp mặt T. Một tâm trạng nặng nề luôn thường trực trong Pi. Anh rất sợ những người bạn trong lớp biết được "thân phận" của mình. Anh thường có cảm giác "giật mình" khi mỗi lần nghe ai đó nhắc tới những cái tên đầy kỳ thị về giới đồng tính luyến ái như: "xăng đê"...

    Việc học của Pi trượt dốc trông thấy. Dường như cảm nhận được nỗi khổ của Pi, một lần đang ngồi ở lớp T đến bên cạnh hỏi: "Chiều nay bạn về Gia Lâm không? Cho mình về nhà với?"... Đạp xe qua cầu Long Biên T bảo dừng lại cho nghỉ cho đỡ mệt. Hai đứa đứng dựa thành cầu ngắm sông Hồng.

    Màn đêm bắt đầu buông xuống, hạt mưa lất phất bay, người qua lại thưa vắng dần. Pi kể, bất chợt T vòng tay ghì ôm chặt lấy người Pi, rồi hôn lên mái tóc anh, du dương, Pi hoàn toàn bất ngờ, người nóng hừng hực, thân mình run rẩy. Và lúc này Pi đã bật khóc nức nở: "mình không thể sống khác được nữa"... Cũng sau cái hôm ở cầu Long Biên đáng nhớ đấy hai người không còn "ngủ" với nhau lần nào nữa. T trở thành người bạn tinh thần lớn nhất của Pi từ đó.

    Pi tâm sự, cho đến giờ anh vẫn thèm khát được "quan hệ" với người cùng giới, nên anh càng thấy khổ tâm mỗi khi nghĩ đến việc bố mẹ và chị gái "nhắc nhở" chuyện tìm cô gái nào đó phù hợp để cưới vợ. Vì Pi là con trai duy nhất trong gia đình và năm nay anh cũng 28 tuổi.

    Pi kể, ngày đang học đại học, lớp Pi có cô gái tên H mê anh như điếu đổ. Thi thoảng, Pi vẫn mời cô gái đi ăn chè hoặc uống nước sấu ở chợ Thanh Xuân. Nhưng đó hoàn toàn là tình cảm bạn bè. Pi không có một chút tình cảm riêng tư nào dành cho cô gái. Khi hỏi tại sao vây? Pi trả lời: "Em không hiểu nổi mình, cứ mỗi lần bạn ấy ngồi gần hay đưa tay đặt lên đùi em là em lại đứng dậy bảo về thôi. Sau này em mới biết H rất yêu em.

    Ra trường, H về Phủ Lý công tác, độ hai tuần cô ấy lại lên Hà Nội một lần. Chúng em lại đi chơi với nhau, hết dạo Hồ Gươm lại vòng qua đường Thanh niên... Những cuộc gặp thưa dần vì có mấy lần, H lên Hà Nội nhưng em lại bận nên không đưa cô ấy đi chơi được. Rồi cô ấy lấy chồng, một đồng nghiệp cùng cơ quan.

    Mới đây gặp lại H, cô ấy cứ khuyên em tìm một người phù hợp lấy làm vợ đi, kẻo già mất. Em chỉ cười. Và lúc đó, H mới thú nhận là cô rất yêu em, những ngày lên Hà Nội trước đây không công tác gì hết mà chỉ để tìm gặp em, nhưng không thấy em ngỏ lời nên cô ấy đi lấy chồng. H chê em, nói con trai gì mà cứ để con gái phải gợi ý trươc, mà gợi ý mãi vẫn không chịu hiểu thì khó lấy vợ lắm...."

    Hồi học phổ thông Pi cũng có một cô gái tên D để ý, thường xuyên tìm đến nhà anh chơi, nhưng cái nắm tay cũng chưa có với cô ấy. Với H cũng vậy, một nụ hôn trai gái với Pi chưa hề xảy ra. Giọng Pi rất buồn: "Em bị giời đày. Em không thích con gái. Mối tình đầu của em là anh V...

    Ngày đó nói thật, kể chuyện anh có thể hiểu anh V là người đưa em vào đời, nhưng thực sự đêm đó, tuy em đang còn bé, nhưng là người chủ động trước vì em thích anh ấy. Tới giờ em vẫn không thể quên được cảm giác hạnh phúc biết dường nào của lần đầu tiên ấy", Pi buồn bã nói. "Em lấy nickname là "piyeuhanoi" cũng là vì muốn thể hiện với anh V. thấy em cũng chưa thể quên được anh ấy. Vì anh V cũng là người Hà Nội như em mà.

    Một năm anh ấy ra Hà Nội một lần vào dịp tết. Vợ con bận bịu nên mỗi lần anh ấy ra đây bọn em cũng chỉ lén lút gặp nhau được một hai lần cùng đi nhà nghỉ... Anh ấy nói vẫn yêu em, nhưng vì cuôc sống mà phải xa dần chuyện này, nhưng em không tin lắm. Em nghĩ anh ấy không thích em nữa. Giới gay có thói nhanh thèm chóng chán anh ạ, chẳng thủy chung gì đâu...".

    Tôi hỏi Pi đã "quan hệ" với một cô gái nào chưa? Pi không giấu giếm: "Nói thật có thể anh lại không tin, nhưng em chưa hề... Duy nhất chỉ có một lần, nhóm bạn cùng lớp cấp 3 rủ đi cà phê vườn, chiều chúng nó và cũng để bạn bè khỏi chê là không biết gì về gái gú em mới đi, nhưng em chẳng có cảm giác thích thú gì cả. Và hôm đó cũng chỉ dừng lại ở mức độ... nói tóm lại là không tới Z".

    Tôi cũng quen Pi qua mạng, nói đúng hơn là khi tôi vào một trang web dành cho người đồng tính. Mấy lần hẹn nhau uống cà phê ở phố Hàng Hành, ngồi đối diện tôi vẫn ngờ ngợ tự hỏi, không biết Pi có bị đồng tính luyến ái thật không?. Pi cao lớn tới 1m74, nặng 66kg, dáng khỏe, người săn chắc. Anh đi lại mạnh mẽ. Nhưng nếu có "lộ" thì chính là ở giọng nói. Pi giọng kim, nói năng nhẹ nhàng như con gái. Và để ý đôi lúc tôi nhận thấy anh luôn cố làm duyên mỗi lúc nở nụ cười. Tôi mạnh dạn hỏi, có phải do đua đòi hoặc "ấn tượng về đêm đầu tiên khó quên với anh V" mà giờ bị nhiễm, Pi mỉm cười rồi ngúng nguẩy lắc đầu.

    Từ bé, anh đã không thích chơi với đám con gái. Nhưng thật mâu thuẫn, anh lại thích ăn những món ăn con gái thích như cóc, sấu, bún ốc ở vỉa hè... Với nghệ thuật, Pi thích nhất là múa. Hồi học cấp hai, đã có lần Pi tham gia đội múa của trường. Bạn bè cùng trường anh giờ vẫn nhớ, mỗi lần gặp lại nhắc: "Thằng ấy múa dẻo như con gái".

    Giờ đây, Pi thường đến câu lạc bộ thể hình mỗi buổi chiều để tập. Pi nói, để giữ vẻ đẹp hình thể, vì giới gay rất để ý hình thức bên ngoài, và đến đó cũng là để... tìm bạn, chứ hoàn toàn đó không phải là bộ môn thể thao mà anh yêu thích. Nếu thích thể thao, anh chỉ thích mỗi môn đánh cầu lông.

    Ở câu lạc bộ thể hình, theo Pi, có nhiều chàng trai đẹp, rất đàn ông, nếu không tìm được người yêu thì mỗi ngày đến đó cũng mang lại cho anh những niềm vui, mãn nguyện theo mong muốn của cá nhân, khi luôn được ... sướng đuôi con mắt. Anh cũng thường đi biển mỗi mùa hè hoặc đến bể bơi S.M mỗi chiều những ngày nghỉ cuối tuần nhưng cũng chỉ là mong muốn được gặp người... trong mộng và thỏa chí tò mò khám phá giới đàn ông giống mình...

    Pi có thói quen, là thường nhớ tên các ngôi sao bóng đá, những ca sĩ nam, hay nam diễn viên điện ảnh trong nước hoặc ngoài nước, còn giới nữ các lĩnh vực này thì hầu như rất ít khi anh quan tâm.

    Trong một lần gặp, Pi đã tâm sự rất thật lòng: "Nhiều đêm, khi phải đối diện với bản thân mình, em vẫn khóc bởi nghĩ đến điều mà em luôn phải giữ kín đã trở thành một nỗi đau. Em không thể thú nhận: Con là một kẻ đồng tính luyến ái. Em luôn nghĩ, nếu bố mẹ bạn bè ai cũng biết em là gay thì cuộc đời em coi như mất hết. Chính vì vậy mà em luôn phải sống trong sự giả dối".

    Ám ảnh, lo sợ người khác sẽ phát hiện ra "điều bí mật" của mình, khiến chàng trai cao lớn như Pi đôi lúc trở nên nhút nhát và rụt rè. Pi thường ít quan hệ với các đồng nghiệp trong cơ quan, nơi anh đang làm việc. Thay vào đó anh tự giải khuây bằng việc lên mạng tìm bạn. Ở đó, anh có thể gặp và trò chuyện một cách thoải mái với những người đồng cảnh ngộ như mình, mà không sợ bị lộ tung tích.

    Nhưng niềm hy vọng tìm được những người bạn có thể giúp anh được an ủi, chia sẻ và khuây khỏa cũng không đơn giản, vì những người bạn quen nhau trên mạng thường tỏ ra dè chừng và cảnh giác lẫn nhau. Pi nói trong nỗi dằn vặt: "Ai sẽ đồng cảm, làm bạn với những người đồng tính như em?".

    Tên nhân vật đã được thay đổi

    Theo Nam Hoàng
    Tri thức trẻ
    tintuconline.vietnamnet.vn
    * Ủng hộ quảng cáo vì sự phát triển của Vietboy[dot]net.

    * Hãy bấm nút "Thanks" nếu bạn cảm thấy bài viết của ai đó có ích!


    Upload ảnh: http://img.vietboy.net

    New English site: http://boybb.net

  2. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    7
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    đọc xong cái này đau lòng ghê. Anh Pi cũng đó cũng có vài tình cảnh giống mình ghê

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jun 2010
    Bài gửi
    10
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    278

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    minh cung ten pi, minh song mot cuoc song voi 2 mat ro rang. cuoc song noi tam day mau thuan va lac loai. Cuoc song ben ngoai thi van phai co gang nhu bao nhieu nguoi binh thuong khac, minh thich nhung khong dam ngo loi và minh cũng rất sợ khi làm quen, vì một số người wen mình chỉ để thoả mãn nhu cầu td hay vật chất, mình đã mất lòng tin vào chính mình, những người xung quanh mình, chẳng biết một vài năm nữa mình sẽ ra sao? có giấu mãi đc không khi tuổi mình ngày càng nhiều. 27tuổi, có thể là cao quá kok? haizzz...mình ghét thời gian.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Bên cạnh nhà hàng xóm
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    2.218
    Thanks
    54
    Thanked 11 Times in 11 Posts
    Năng lực viết bài
    430

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    1 bài viết hay...1 câu chuyện chân tình và cảm động...1 sự thật nhưng nhiều người không biết hoặc không muốn chấp nhận...cho bết đến bao giờ...?Haizzz

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    uhm!
    công nhận là 1 lời tâm sự phân trần
    đa số ai trong chúng ta cũng phải sống tỏng vỏ bọc của mình!
    1 phần vì sợ , 1 phần vì không muốn "khác người"

  6. #6
    hipsdontlie2007 đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Bài gửi
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    Chời ơi, bị xử từa lưa luôn òi

  7. #7
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    SỨ SỞ THẦN TIÊN
    Bài gửi
    637
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    313

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh! theo mình nếu ko thể chối bỏ sự thật thì mình hãy học cách chấp nhận sự thật ấy!
    KIM ĐÂM VÀO THỊT THÌ ĐAU...................................
    THỊT ĐÂM VÀO THỊT NHỚ NHAU SUỐT ĐỜI..........C:-)

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jun 2010
    Đến từ
    Động Bàng Tơ ( Nhện )
    Bài gửi
    1.158
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    336

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    tại xã hội vẫn chưa thật sự hiểu được TGT3.......lúc nào họ cũng nghĩ TGT3 tồi tệ hếk ák....eòz......nếu x~hội có nhiều hiểu biết hơn thỳ TGT3 chắc hôk còn nhiều hoàn cảnh như thế này nữa >.<
    Nhện Baned

    Paolô Sign In

  9. #9
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    Xin ban dung buon, mac du trong gioi gay rat kho kiem duoc nguoi thuy chung, yeu that long va hy sinh ca cuoc doi cho nguoi minh yeu. Nhung biet dau 1 ngay nao do,neu phai duyen no, ban se gap duoc mau nguoi nhu vay? Con khong thi ban hay xem minh la mot trong nhung nguoi co don cung nhu nhieu dôi nam nu yeu nhau ma khong thanh vay.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    639
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    328

    Mặc định Re: Điều bí mật của một chàng trai

    TGT3 là vậy mà, khổ thì nhìu,tâm hồn lun bị dằn vặt!T_T
    1 câu chuyện, 1 hoàn cảnh, 1 lời tâm sự chân thật, cái khổ mà hầu hết các bạn trong giới chúng ta là đây!
    Có niềm thích thú, có TY nhưng khi nghĩ lại lại thấy dằn xé lương tâm!Quả là khổ!
    Anh này có cái này giống mình ha :đi tập gym cốt để giữ body, sau đó là ngắm chi thix con mắt!^^
    Nhưng kịch liệt lên án cái ý nghĩ tự tử nha!>"<( ai trên cõi đời này sinh ra đều có lý do của nó, huống hồ sinh mạng là thứ quí giá mà chỉ vì phút nông cạn thì lại ko đáng)
    Dẫu sao sống lạc quan ,vui vẻ sẽ thấy cuộc đời tươi đẹp hơn!^^
    Chúc các ae trong VB lun sống tốt và có ích!^^

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •