E jật mình!!trong tiếng mưa rả rích!!k dám thở mạnh vì sợ làm minh` jật mình thôi!!sợ thức jấc.sợ

nhận ra điều mà mình đang đối mặt là sự thật chứ k phải jấc mơ.sợ kinh khủng!!E k dám khóc!E sợ

cái màn nước mờ mờ che trước mắt.sợ có ai lợi dụng cái bức màn vô hình ấy mà làm điều có lỗi với

E.sợ cái cảm jác cay cay ở khóe mắt-nơi mà E chỉ để nheo nheo khi cười!!!!E cũg k dám cử động..sợ

làm jật mình qá khứ để nó thức jấc lại trỗi dậy như ngày nó còn là tương lai và hiện tại!E cũg k dám

mím môi- điều mà E hay làm khi khóc!e sợ cái cảm jác ghìm mình lại để tiếng khóc k bật ra-lúc đó

nhìn E tội nghiệp lắm như là trốn chạy điều j đó!!

E đã vừa mất đi cuộc sống của E!!1 cách rất bình thường ..àh!!tầm thường!!và E .E đón nhận nó 1

cách thản nhiên!E k nghĩ A sẽ sống = 1 thứ j khác nữa!!có lẽ E sẽ sống trên những j đã có!!chỉ hy

vọng là ngày mà những thứ E đã có phai nhạt đi cũg là lúc E tìm đc 1 cuộc sống khác!!để thay thế!!để

quên!!