+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7
  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    322
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    304

    Mặc định Giới hạn của mãi mãi

    Bài viết này Duy dựa theo ý của bạn Duy và viết theo cách hành văn của Duy... xin post lên cho các bạn đọc :tongue:


    Giới hạn của mãi mãi

    Ngày đầu tiên nó vào lớp một, bà ngoại đã may tặng nó một chiếc áo thật đẹp. Trong đôi mắt của một đứa trẻ, thì đó như là một món quà quý giá vô tận. Nó sung sướng nhảy cẫng lên, mặc chiếc áo ấy đứng tự ngắm mình trước gương hàng giờ đồng hồ. Và mặc cho mẹ dỗ dành năn nỉ, nó vẫn một mực đòi mặc chiếc áo đó khi ngủ. Cho đến khi mẹ nó la nó thì nó đành phải ngậm ngùi cởi chiếc áo ra đưa cho mẹ treo lên đầu tủ trong tiếng khóc sụt sùi.

    Ngày mà ngoại ra đi trong khi chiếc áo ấy đã bó chặt lấy người nó và ngắn đến qua bụng nó. Ngày đó nó khóc nức nở, nó biết từ đây nó mất đi một người bà, một người nó vô cùng yêu quý hay thậm chí là một người bạn rất thân với nó. Những lúc bị mẹ đánh, nó sẽ không còn người che chở, những lúc nó té, không còn người dỗ dành và lấy bông băng lau vết thương cho nó nữa, những trang cổ tích hàng đêm sẽ không còn hấp dẫn với nó nữa. Trong mùi nhang trầm cay cay, vai áo nó ướt đẫm những giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi như cơn mưa mùa hạ. Nó cứ tưởng rằng nó sẽ như vậy mãi, mẹ soạn tủ đồ của nó và cho bớt những chiếc áo nó mặc không vừa nữa, duy chỉ có chiếc áo ngoại tặng là nó một mực đòi giữ lại. Nó sẽ luôn mang chiếc áo đó vào giấc ngủ nức nở hằng đêm, nơi duy nhất mà nó có thể gặp lại bà ngoại của nó.

    “Em yêu anh nhiều lắm” – nó ngồi sau lưng anh và bất chợt nói câu đó. Anh ngoái lại nhìn nó rồi mỉm cười. Sài Gòn buổi chiều êm ả, nắng rơi từng giọt trên những mái nhà và rơi trên nụ cười của anh. Nó lại nói một lần nữa, như thể nó đã thấy trước được tương lai : “Yêu anh mãi mãi anh nhé!”

    “Bao lâu mới được gọi là mãi mãi hả em?” – Anh hỏi lại nó

    “Đã gọi là mãi mãi thì làm sao có bao lâu được hả anh?”

    “Mãi mãi cũng có giới hạn của nó em à!” – Anh thôi không nhìn nó nữa, đôi mắt anh nhìn theo những ánh nắng đang tắt phía sau hàng cây. Nó ngẩng người như một đứa trẻ. Cũng đúng, đối với anh, nó chưa bao giờ lớn cả. Anh chỉ hơn nó 4 tuổi, cái khoảng cách về tuổi tác ấy cũng không quá lớn những dường như nó chẳng bao giờ với được tới những suy nghĩ của anh. Anh là mối tình đầu của nó, là nơi nó đặt hết tình cảm non nớt của mình vào. Nhưng với anh, nó không phải là tình đầu, cũng chẳng phải là tình cuối, nó chỉ là một trong những cuộc tình nằm trong cái giới hạn của bắt đầu và kết thúc. Anh đã luôn nói với nó là anh yêu nó, thậm chí yêu rất nhiều, nhưng chưa bao giờ nó nghe anh nói là yêu nó mãi mãi cả.


    ---

    Nó là người nói chia tay với anh. Nhưng có lẽ anh là người mong mỏi điều này hơn là nó, chỉ là anh không muốn làm nó tổn thương, anh muốn nó sẽ là người đặt dấu chấm hết lên bài thơ tình mà anh với nó đã cùng nhau tạo dựng trong suốt hai năm qua. Nó hỏi anh lí do tại sao, anh chỉ trả lời vỏn vẹn : “Vì ta không hợp nhau!”

    “Thế tại sao lúc đầu chúng ta lại quen nhau?” – Nó cố nén cảm xúc của mình chặt trong con tim

    “Vì lúc trước ta yêu nhau thật sự và ta cảm thấy hợp nhau thật sự!” – Anh ngừng một chút để cho nó có thể suy nghĩ về điều mà anh vừa nói – “Còn bây giờ thì mình không thể đồng cảm được nữa em à!”

    “Em đã từng nghĩ là sẽ yêu anh mãi mãi.” – Nó nói trong nước mắt, nó đã không kiềm chế được con tim đang tan vỡ của mình nữa.

    “Thế thì lúc này là lúc em nên biết được rằng em đã chạm vào vạch giới hạn của sự mãi mãi rồi đó!”

    ----

    Nó trở về nhà, và suy nghĩ về khoảng cách của anh và nó. Ai không hợp ai chứ? Ai là người thay đổi để tạo nên khoảng cách đó? Nó ném chiếc gối vào tủ đồ… chiếc áo sơmi cũ nhẹ nhàng rơi ra, và nằm bên cạnh những chiếc áo mới hàng hiệu khác của nó. Nó chợt giật mình, nó đã quên mất là nó có một chiếc áo duy nhất trên đời này. Nó chợt nhớ đến ngoại, nếu lúc này ngoại có ở đây, chắc hẳn ngoại sẽ ôm nó vào lòng và xoa đầu nó. Những mảng kí ức xa xưa bong ra dần trong kí ức của nó. Nó chợt nhớ về hình ảnh một cậu bé con vui sướng đòi mặc chiếc áo đó mãi mãi. Nó ướm thử chiếc áo ấy lên người, chiếc áo đã không còn vừa với nó nữa, vì lỗi mốt, vì đã chật, vì chiếc áo không thể đồng nhất với vóc dáng của nó nữa. Vì… chiếc áo đã chạm đến vạch giới hạn của mãi mãi.

    Nó ôm chặt chiếc áo len vào lòng, ôm chặt những kỷ niệm về anh trong tim nó. Nó đã không thể mặc chiếc áo của bà nó vừa nữa, cũng như trong tương lai nó sẽ yêu một người khác chứ chẳng thể yêu anh mãi mãi. Nhưng dù không mặc vừa nữa, nó vẫn sẽ yêu quý và trân trọng chiếc áo này mãi mãi vì đó là kỷ vật cuối cùng của ngoại nó trên thế gian này cũng như nó sẽ luôn nhớ về anh mãi mãi vì anh là người đầu tiên khiến trái tim nó biết được nhịp đập của hạnh phúc. Một kỷ vật, những kỷ niệm, hồi ức… riêng những điều đó sẽ không có giới hạn đâu nhỉ?
    Vì có thể những điều đó sẽ theo nó mãi mãi…

    “Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Những giây phút vĩnh cữu ấy có lẽ nằm trong một giới hạn, và trong cái giới hạn ấy người ta có quyền được khao khát tình yêu đó sẽ mãi là vĩnh cửu…

    17/8/2009
    idea of Bảo Bảo, written by Bảo_Duy

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    109
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    304

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi

    hay wa lan dau tien dc doc truyen hay the nay thanks nhiu nka

  3. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    29
    Bài gửi
    74
    Thanks
    23
    Thanked 6 Times in 1 Post
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi

    Ý tưởng thú vị, nhưng hành văn non nớt. Ví dụ:
    "Ngày đầu tiên vào lớp một, bà ngoại đã may tặng nó một chiếc áo thật đẹp. Trong đôi mắt của một đứa trẻ, thì đó nhưmột món quà quý giá vô tận."
    =>"Ngày vào lớp một, bà ngoại may tặng nó một chiếc áo thật đẹp. Trong mắt nó, đó là món quà quý giá vô tận." => không có sự khác biệt nào về ý nghĩa nhưng tiết kiệm giấy mực của người viết cũng như công đọc cũng người đọc.
    Viết văn cũng như đẽo tượng vậy, phải nắn nót từng nét, trau chuốt từng chữ, vậy mới hay ho được.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    322
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    304

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi

    cám ơn bạn đã góp ý. Nhưng câu của bạn sau khi sửa lại đã làm mất đi một phần hay của câu văn nguyên mẫu. Về phần ý nghĩa thì không khác nhau lắm, nhưng nhìn vào câu sau người ta sẽ không thấy vẻ mượt mà và câu đó diễn ta chưa trọn ý của câu văn. Bạn nói đúng "viết văn cũng như đẽo tượng", nhưng nhiều khi đẽo quá tay thì cũng làm bức tượng trở nên vô hồn. :D

  5. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi

    Hành văn của mỗi người mỗi khác. Nói như dontgo thì người ta chia thêm định từ, bổ từ ra làm gì, vì ko có 2 loại từ đó, câu vẫn giữ nguyên nghĩa ??

  6. #6
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài gửi
    17
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    292

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi

    cam on "gioi han" cua ban...

  7. #7
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Giới hạn của mãi mãi


+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •