Mưa.....đang rơy...

Duờng như lâu lắm rồi nó chưa thấy mưa …

Cũng lâu lắm rồi nó không đi một mình dưới mưa như thế này…

Cứ đi .. đi mãi….

Đường phố chả còn ai …..

Chỉ còn ….

Một thằng nhóc …. Lang thang…một mình trong mưa ….Mưa….

Lạnh ….

Cô đơn …

Sad…..

Nhưng… nó lại yêu mưa…

Vì ….khi mưa rơi …

Mưa cuốn theo những giọt nước mắt của nó

Chả ai biết nó đang khóc …

Nuớc mắt ….

Những giọt nước mắt không chảy ngược vào tim nó

Mà rơi ra bên ngoài …

Qua khoé mi …rồi hoà tan cùng những giọt mưa tinh khiết.

Mưa…Nó từng ước nó được như mưa …

Nó sẽ không phải yêu ….vì tình yêu đã mang nó quá nhiều đau khổ

Nó sẽ không phải buồn khi người nó yêu thương quay bước ra đi

Nó sẽ ko phải giận khi nó quá nhút nhát đến nỗi ko nói được một lời yêu thương chân thành….
Nhưng….

Nó chẳng thể trở thành mưa được…

Nó chẳng thể vô tình vô cảm được với ai….

Nó từng trao cho một người quá nhiều tình cảm…

Để rồi … chỉ mình nó nhận lấy đắng cay….

Nó có cảm giác cuộc đời chả bảo giờ công bằng với nó ….

Nó cảm nhận rằng … những thứ dành cho nó … chỉ là ....

the sAd ... nOt hApPy ...

Always ... Lonely….





Ko có ấy, đằng này vẫn sống.

Ko có ấy, đằng này vẫn cười.

Ko có ấy, đằng này vẫn ko khóc.

Ko có ấy, đằng này vẫn ở wanh những ng bạn.

Ko có ấy, đằng này vẫn có thể tự làm mọi việc.

Ko có ấy, đằng này vẫn hát.

Ko có ấy, đằng này sẽ có thời gian để tâm vào những việc khác

.... Nhưng....

Ko có ấy, đằng này sống một cách thật vất vả.

Ko có ấy, đằng này chỉ nở những nụ cười gượng gạo.

Ko có ấy, đằng này không khóc bởi vì đằng này vẫn nuốt nước mắt vào lòng.

Ko có ấy, đằng này cảm thấy cô đơn khi ở giữa cả thế giới

......!