+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 18
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    397

    Mặc định GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    Author: Tinhvặn ( vnfiction.com)
    Email: [email protected]
    Rate: K+
    Genre: shounen ai, romance
    Warning: non ( Mình đã xin phép tác giả)
    Status: shortfic, complete
    Summary: Gặp một lần, hai trái tim cùng rung động. Gặp lần hai hóa thành oan gia. Chữ tình sao mà khó đoán.
    A/N: Có thể xem như đây là Cầu Vồng Đôi ngoại truyện hay một câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Chợt nghĩ nếu Iris và Vĩ mang thân phận khác, hai người họ sẽ thích nhau trong tình huống nào ^^

    Chapter 1: Tình đầu chớm nở vội tan


    Chuyện kể rằng, trong thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ có hai gia đình cực kỳ giàu có luôn đối chọi nhau. Thậm chí nhà Lucifer và Trần gia còn đem thù oán cá nhân đá đểu nhau trên thương trường. Nhưng lại có người nói lúc xưa hai gia đình rất thân thiết dính vào nhau như keo sơn. Ôi lời đồn, nào ai biết thật giả?

    Câu chuyện bắt đầu vào một mùa xuân, hoa mai vàng nở rộ khoe sắc thắm.




    Sân bay Tân Sơn Nhất, tuyến quốc tế.




    I still hear your voice when you sleep next to me

    I still fell your touch in my dream

    Forgive me my weakness, but I don’t know why

    Whithout you it hard to survive



    Tiếng nhạc chuông vang trong phi trường ồn ào, chiếc điện thoại nhanh chóng được một bàn tay trắng trẻo lấy ra khỏi túi áo. Bấm nút gọi, một tiếng nói nhẹ nhàng cất lên.

    “Lucifer Iris đang nghe.”

    -Con trai, là cha đây, đã tới sân bay chưa?

    “Con vừa ra khỏi cổng nhận hành lý.”

    -Vậy con chờ vài phút, sẽ có xe tới đón về nhà bà ngoại.

    “Không cần, con đến thẳng học viện luôn.”

    -Cũng được, tùy con. Cha còn phải bay qua Los ký hợp đồng, không nói chuyện lâu với con được.

    “Vâng, tạm biệt cha.”

    -Hãy nhớ, không được thua con trai nhà đó, biết chưa?!

    “Cha à, câu này con nghe mười mấy năm rồi, không muốn cũng phải thuộc.”

    -Biết vậy thì tốt, nhớ không được thua-

    Những ngón tay thuôn dài lạnh lùng bấm nút khóa máy. Iris cất điện thoại vào túi, kéo vali, sải những bước chân dài ra cổng. Lập tức một chiếc taxi trờ tới, người tài xế vội bước xuống khiêng hành lý bỏ vào cốp xe, vừa mau mồm hỏi.

    “Quý khách muốn đến đâu?”

    “Học viện Dân Lập.”



    TV…………….TV





    13:00 p.m



    Giữa trưa cũng là thời điểm học sinh tạm nghỉ để ăn uống, lấy sức học tiếp buổi chiều. Một dáng người cao ráo băng ngang sân trường đầy nắng, chợt anh ta xoay lưng lại, dùng hai tay điệu nghệ bắt lấy trái bóng đang lao tới cực nhanh, nghe cả tiếng gió rít vù vù.

    “Chà, Vĩ không làm thủ môn thật đáng tiếc. Cậu mà cặp với đôi chân vàng của mình thì là nhất thế giới rồi.”

    ”Hắc Long, vẫn không bỏ được tật đá lén? Lần trước làm một anh lớp trên nhập viện, bị cấm không cho thi đấu ba ngày còn chưa sợ?” Vĩ cau mày nói, lòng bàn tay đã đỏ tấy lên. Dù sao tay không mà chụp trái banh do tiền đạo giỏi nhất Học viện Dân Lập đá thì kết quả phải thế thôi.

    Hắn quàng vai anh, cười nói. “Có bất ngờ thì mới thú chứ, cũng tại anh ta chụp dở. Nhưng mấy người trong đội cũng chỉ dám làm đến thế thôi, chứ thiếu Hắc Long này thì trận tranh giải học sinh Châu Á tuần tới thua là cái chắc.”

    “Thật không hiểu cậu lấy đâu ra lòng tự tin nhiều đến vậy.” Vĩ lắc đầu ngán ngẩm.

    Học viện Dân lập là nơi hội tụ anh tài, các tiểu thư, công tử theo học. Trong số học sinh tài hoa đó còn có một số nổi bật, ưu tú hơn hẳn. Điển hình là Trần Diên Vĩ, Vương Hắc Long, hội đủ ba điều kiện tiêu biểu như đẹp trai, thông minh, nhà giàu. Có thể nói cả hai là bộ mặt của Học viện.

    “Chiều nay đi nhảy không?” Hắc Long gạ gẫm.

    “Hôm nay thì không được, phải về ký túc xá chờ người cùng phòng mới đến.” Vĩ tiếc nuối từ chối.

    “Ah, là con trai nhà Lucifer hôm nay đến à?” Hắc Long hiểu ra, chớp mắt hỏi.

    “Thì đó, thật xui xẻo hết sức, ký túc xá đột nhiên bị cháy hơn phân nửa. Thế là phải dồn hai người vào một phòng, căn phòng cũng khá phòng rộng mình không ngại có thêm người ở chung. Nhưng…!”

    “…Nhưng tại sao lại là Lucifer Iris chứ? Tất cả là tại cái lá thăm chết tiệt đã bốc trúng!” Hắc Long nhái giọng bực tức của Vĩ, hóm hỉnh nháy mắt. “Bài này nghe cậu ca cả tuần nay riết rồi muốn thuộc nhừ hơn cháo, đổi câu khác mới hơn đi.”

    “Đang bực nha, đừng có chọc!” Vĩ trầm giọng cảnh cáo.

    Hắc Long nhún vai, nhếch mép thay nụ cười giễu. Là bạn thân lâu năm, hắn biết khá rõ về mối quan hệ vừa phức tạp vừa giản đơn của hai nhà Trần gia và Lucifer. Hai nhà là thông gia đời ông nội của Vĩ, rồi tới đời cha anh thì bỗng đâm ra hục hặc với nhau, dẫn đến cảnh không đội trời chung. Từ khi sinh ra Vĩ đã bị nhồi nhét quan niệm phải căm hận người nhà Lucifer thấu xương. Lúc nhỏ anh có tỏ ý chống đối đến mức suýt bỏ nhà ra đi, nhưng khi lên trung học bị tai nạn làm mất trí nhớ thì anh bỗng trở nên ngoan ngoãn nghe theo lời giáo huấn đó. Thế là anh đâm ra ghét cay ghét đắng người có tên Lucifer Iris dù chưa một lần biết mặt.

    Hai người đang đi bỗng có một trái banh bóng chày bay thật nhanh lao tới phía trước, vừa lúc ngay trước mặt cả hai đang có một người từ cổng trường đi vào. Vĩ chẳng phải loại có máu anh hùng, thường thấy những chuyện này là ngoảnh mặt làm ngơ. Nhưng hôm nay lại khác, nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh đó, tim anh bỗng đập mạnh, trí óc trống rỗng. Vĩ lao tới như một phản xạ, ôm lấy người đó hòng che chở khỏi bị trái banh làm hại. Hắc Long thì đã nhanh tay chụp lấy ‘hung khí’ rồi trả lại cho khổ chủ kèm theo một tràng giáo huấn. Vì hắn là hội trưởng hội học sinh nên có nhiệm vụ giữ an toàn cho tất cả học sinh, lỡ có gì lộn xộn mắc công hắn phải đứng ra chịu trách nhiệm.

    “Có sao không?” Vĩ quan tâm hỏi người mình đang ôm trong tay.

    Một trận gió thổi qua mang theo hương mai và cánh hoa bay, hoa vương trên nhánh tóc đen tuyền. Người đó ngước lên, mắt mang màu lục nhạt, làn da còn trắng hơn bạch mai. Tất cả suy nghĩ của Vĩ tạm thời đình chỉ, tim cũng ngừng đập chừng chục giây. Chợt người đó cất giọng mà theo anh thì hơi bị trầm.

    “Buông ra.”

    “A, xin lỗi. Cậu không sao chứ? Hay để tớ dẫn đến phòng y tế cho chắc ăn. Tớ tên Trần Diên Vĩ, còn cậu tên gì?” Anh nói liền một hơi rồi nhìn người đó chờ câu trả lời. Xưa nay chưa có ai nghe tên anh xong mà không đổi sang thái độ khác. Nhưng hôm nay đã có ngoại lệ, nghe rồi người đó chỉ liếc anh một cái, xong quay lưng đi thẳng, không thèm để lại một câu. Trên tay anh còn vương mùi hương mai dịu nhẹ không biết là tỏa ra từ người đó hay do hoa mai để lại. Hắc Long bỗng từ đâu xuất hiện bên cạnh anh, tặc lưỡi nói.

    “Người đâu mà xinh thế, kiểu này vị trí hot boy của chúng ta sẽ bị đe dọa đây.” Đợi một lúc không thấy tên bạn phụ họa, hắn lại đùa. “Làm gì nhìn đến xuất thần vậy? Đừng nói là yêu người ta rồi nha, bị tiếng sét ái tình đánh trúng rồi hả?”

    “Yêu…?” Anh ngơ ngẩn lập lại. Vậy ra đây là yêu ư? Cảm giác tim đập chân run…Chẳng trách có người bảo mùa xuân là mùa tình yêu, vậy là hoa tình đã nở ra với Vĩ.

    “Ê ê, lại thả hồn bay đi đâu rồi?” Hắc Long huơ huơ tay trước mặt tên bạn đang đứng hóa đá.



    TV………..TV




    Ký túc xá Học viện Dân Lập đầy đủ tiện nghi, có cả hồ bơi và sân quần vợt, không thua gì khách sạn năm sao. Vĩ vừa bước vào cổng đã nghe Phương từ xa chạy lại, không ngớt càu nhàu.

    “Làm gì giờ này mới về? Đã dặn hôm nay về sớm đón bạn cùng phòng mà? Thấy người ta chờ lâu quá đành phải lấy chìa khóa dự phòng để cậu ta dọn vào.”

    Phương là trưởng ký túc xá, có một bí mật vô cùng to lớn, chỉ có hai người bạn thân biết là Hắc Long và Vĩ. Bí mật đó chính là…cô không phải con trai. Vì môn quy kỳ quặc của gia đình, cô phải giả trai vào đây học.

    Vĩ sải bước nhanh đi lên căn phòng 204 của mình, cánh cửa bật mở, anh trố mắt nhìn người trước mặt.

    “Chào, tôi là Lucifer Iris, từ giờ là bạn cùng phòng của cậu.”

    Nắng chiều hắt lên mái tóc đen mềm, hắt lên màu mắt xanh, đọng trên vai áo người đang xoay lưng lại với cửa sổ. Iris chính là người được Vĩ cứu khỏi bị chấn thương bởi trái banh hồi trưa và hiện giờ là bạn cùng phòng. Iris cũng là con trai của kẻ thù nhà họ Trần.

    Tình đầu thế là đã vỡ tan. Trần Diên Vĩ, mùa xuân thứ mười bảy, lần đầu biết yêu, năm tiếng đồng hồ sau vỡ mộng, kỷ lục thất tình nhanh nhất Học viện.
    Lần sửa cuối bởi ~RiPpple~; 28-03-2010 lúc 06:22 PM

  2. #2
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gửi
    145
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    310

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    truyện hay nè , post típ nha bạn :)

  3. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài gửi
    24
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    290

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    truyen ngan vay . k biet khuc cuoit he nao post tiep nha

  4. #4
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Đến từ
    sài gòn
    Bài gửi
    212
    Thanks
    5
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    305

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    truyện hay nhĩ....tiến đi bạn
    no other

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    397

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    Chapter 2: Tình hóa hận









    Thường học sinh đột ngột chuyển trường hay bị bắt nạt. Nếu học sinh đó có ngoại hình hoặc tài năng nổi trội hơn một chút, có hai con đường, không được ngưỡng mộ thì cũng bị khối kẻ ganh tỵ gây sự. Học viện Dân Lập dù là một ngôi trường lớn thì vẫn không tránh khỏi vấn nạn ma cũ bắt nạt ma mới. Thế mà lớp 11S lại không như vậy. Đây là lớp học dành cho các học sinh giỏi nhất, có thể gọi là lớp học tinh hoa, ai cũng lo cắm đầu học nên đâu còn thì giờ để ý kẻ khác. Iris vào học đã hơn một tuần nhưng chẳng ai dám tới gây sự, không phải vì cậu có sức mạnh hay giỏi võ, cũng không phải vì cậu là thiên tài. Chỉ là nhìn khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng, đôi mắt xanh mơ màng, nhìn mà như không nhìn, trông Iris như thuộc về thế giới siêu nhiên nào đó, xung quanh tỏa vầng hào quang ngăn những kẻ tầm thường đến gần.

    Hôm nay Iris vẫn lơ đãng nhìn trời mây qua khung cửa sổ, chân mày khẽ chau lại vì khó chịu. Cậu có xin trưởng ký túc xá cho đổi phòng nhưng không được dù đã trưng ra lý do rất chính đáng, đó là cứ nhìn gương mặt nhăn nhó của Vĩ mỗi ngày khiến cậu mắc triệu chứng đau bao tử. Nhưng mặc cho cậu nói gì thì nói, trưởng ký túc xá Lê Duy Phương vẫn mỉm cười từ chối, cậu dám chắc lúc đó rõ ràng đã nhìn thấy ánh mắt cực kỳ khoái trá pha lẫn mấy phần gian xảo. Hết cách, cậu đành lê bước đến hội học sinh, nơi có đầy đủ quyền lực can thiệp vào chuyện trong ký túc xá, rồi lại lần nữa thất vọng bị hội trưởng học sinh Vương Hắc Long nhẫn tâm đuổi ra. Cậu nghi ngờ hai người này cùng một phe.

    “Đứng dậy!”

    Iris giật mình thoát khỏi mớ suy tư ngước lên nhìn. Vĩ đứng ở đầu bàn, vẻ mặt kênh kênh gây sự. Thấy cậu ngơ ngác, anh hắng giọng nhắc lại.

    “Tôi muốn ngồi chỗ này!” Cậu mím môi, nhướng mày dò hỏi. Anh hung hăng gây sự. “Tôi thích ngồi chỗ này đó, sao hả? Muốn gì thì nói đi?!”

    Cậu thở dài đứng lên. Trên mặt anh lộ vẻ hớn hở, lùi vài bước chuẩn bị đòn thế. Nhưng ngờ đâu cậu chỉ lặng lẽ ôm tập sách bước ngang qua anh đi về cái bàn trống ở cuối lớp. Hai bên tai Vĩ nóng bừng, lần đầu tiên anh bị hạ nhục như vậy, xưa nay chưa có ai dám phớt lờ Trần Diên Vĩ. Vừa lúc đó thầy giáo bước vào lớp, anh đành bực bội ngồi xuống ghế, lầm bầm gắt gỏng.

    “Đồ nhát gan!”

    Ba chữ này đâu phải Iris không nghe, nhưng cậu chỉ im lặng chăm chú nhìn lên bục giảng. Hai nhà Trần gia và Lucifer luôn đối địch nhau, anh gây hấn với cậu cũng không có gì lạ. Cậu chẳng muốn bị phiền phức vì chuyện vô nghĩa, nên áp dụng chiêu ba không: không nghe-không thấy-không để ý. Chẳng dè cậu càng nhịn thì càng chọc anh nổi điên, Vĩ luôn tìm cách phá quấy cậu.


    Chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa reo vang, Iris hơi ngạc nhiên khi không thấy Vĩ đâu, mọi hôm thì anh đã tìm đến gây sự tiếp rồi. Tuy có chút nghi vấn nhưng cậu không mấy để tâm, đứng dậy đi xuống nhà ăn. Lúc này nhà ăn đã dần đầy ắp học sinh, khó khăn lắm cậu mới chen được đến góc phòng, nơi có máy bán thức ăn tự động. Đây là loại máy móc công nghệ tối tân, cao bằng nửa thân người. Chỉ cần bấm nút vào hình minh họa món ăn ta muốn, lập tức bên dưới sẽ chạy ra đĩa đồ ăn nóng sốt. Iris nhìn bảng thức ăn hai mươi món đủ loại Á, Âu. Cuối cùng cậu chọn món thuần Việt, cơm cá bống kho. Nhưng trên bảng điện tử lại hiện chữ đã hết thức ăn. Cậu tiếc rẻ chọn món khác, kết quả cũng y như vừa nãy. Bấm tới lần thứ mười hai thì cậu bắt đầu bực mình, vừa may một học sinh đứng kế bên tay cầm ổ bánh mì nói.

    “Đừng bấm nữa, đã bán hết sạch thức ăn rồi.”

    “Không lý nào, có hai mươi món, một món đủ dùng cho cả trăm khẩu phần, sao có thể hết nhanh vậy được?” Cậu kinh ngạc.

    “Chính tụi này cũng thắc mắc, lần đầu tiên có chuyện máy thức ăn không còn đồ ăn. Nghe nói nhà bếp đang bận rộn nấu nướng để phục vụ.”

    Cậu lập tức xoay người lại liếc về nơi Vĩ ngồi, thấy anh nhếch mép đắc ý cậu hiểu ngay đây cũng là trò anh bày ra. Iris thở dài, quay người đi, hôm nay đành ăn bánh mì vậy, cái món khô khan cậu chẳng thích. Cậu chợt khựng người khi bị một bàn tay khác níu lại, ngón tay thanh mảnh nhưng lực nắm không nhẹ. Iris xoay lại, cau có nhìn hai người trước mặt. Phương tươi cười nói, buông tay cậu ra.

    “Chúng ta cùng ngồi ăn cơm nhé? Thêm một người càng đông càng vui.”

    “Không cần đâu, không còn đồ ăn.” Cậu lắc đầu từ chối.

    Hắc Long khẽ chau mày, hắn liếc nhanh máy thức ăn tự động rồi mỉm cười thân thiện nói.

    “Tụi này ăn bớt một chút cũng không sao.”

    Không đợi Iris có thời gian phản đối, Phương đẩy lưng cậu đi về phía bàn ăn. Vĩ ngước lên, nhìn thấy cậu ngồi xuống trước mặt mình thì hầm hầm rít lên.

    “Ai cho cậu ngồi đây?”

    Iris không đáp, chỉ nhìn Hắc Long và Phương thay câu trả lời. Vĩ hiểu ý, cau có nói. “Hai người tính chống đối tôi hả?!”

    Phương lập tức chặn họng. “Tụi này không tham gia vào thù oán cá nhân của hai người. Muốn gì thì đợi ăn xong hãy tính.”

    “Phải đó, trời đánh còn tránh bữa ăn.” Hắc Long gật gù xúc một phần thức ăn sang cho cậu. Hắn và cô đã nói như vậy còn ai dám cãi? Anh đành nuốt hận phóng tia mắt giận dữ vào người đối diện. Cậu thản nhiên ăn uống như không nhìn thấy.


    Kết thúc ngày học, một số học sinh rời trường về nhà, số còn lại đến ký túc xá. Vừa vào phòng, Vĩ liền quăng cặp lên giường của mình rồi phóng ngay vào phòng tắm. Iris thong thả cởi đồng phục thay quần lửng, áo thun, lôi một quyển sách ra đọc. Thỉnh thoảng cậu lại đưa mắt liếc nhìn cái đồng hồ để trên bàn học, đã trôi qua hai tiếng bốn mươi tám phút mà anh vẫn chưa chịu ra. Không cần nghĩ cũng biết anh lại có âm mưu nào đó. Đôi lúc cậu tự hỏi, nên bảo anh là thông minh hay ngu ngốc đây? Thành tích học tập của anh luôn đứng đầu trong top ba người giỏi nhất trường, vậy mà chỉ toàn dùng những trò chọc phá trẻ con với cậu. Đang lúc cậu chau mày suy nghĩ thì nghe tiếng anh kêu nho nhỏ, cậu ngước lên hỏi.

    “Gì đấy?” Cậu cố căng tai lên nhưng vẫn không nghe được anh nói gì. Iris đứng lên đi đến sát cánh cửa mà cũng không thể nghe rõ, cậu gắt. “Nói lớn lên coi, đàn ông đàn ang gì mà nói năng thỏ thẻ?”

    Bị Iris chọc quê, Vĩ tức khí quên cả xấu hổ, la lớn. “Lấy giùm bộ đồ!”

    Một khoảng lặng bao trùm lên căn phòng. Nguyên là lúc chạy vô phòng tắm, Vĩ chỉ lo giành vào trước, ngâm mình chán chê rồi đến lúc đứng lên mới nhớ ra, quên mang theo đồ để thay, anh đành muối mặt cầu cạnh cậu. Anh là người thích sạch sẽ, nên khi tắm rồi có chết cũng không mặc lại bộ đồ cũ, huống gì nó đã ướt nước.

    Hai bên tai Vĩ đỏ bừng lên, chuẩn bị nghe những lời chế giễu từ cậu. Nhưng Iris chỉ lặng lẽ cất bước về phía tủ quần áo của anh. Anh há miệng vốn định nói ra mật mã, không dè cậu đã bấm xong mã khóa, cánh cửa xịch mở, cậu lấy ra cái quần dài và áo sơ mi, bước đến đưa cho anh. Anh mặc nhanh quần áo vào, lòng thầm biết ơn vì cậu đã không nhân cơ hội cười nhạo anh. Nghĩ lại thì cậu chưa hề làm lỗi gì, toàn là anh tự thất vọng rồi trút giận lên cậu. Ân oán giữa người lớn vốn đâu liên quan đến anh và cậu.

    Anh mở cửa bước ra, thắc mắc hỏi cậu, trong giọng nói đã không còn gai góc mà có vẻ thân thiện.

    “Làm sao Iris biết được mật mã vậy?”

    Tay cậu ôm bộ đồ sắp bước vào phòng tắm, nghe anh hỏi thì đứng lại. “Diên Vĩ. Chuyện đơn giản trẻ nít còn biết mà tôi không nghĩ ra thì chẳng nên vào đây học.”

    Diên Vĩ là tên anh cũng là mật khẩu. Người ta thường dùng những từ phức tạp hay ngày tháng năm sinh làm mật khẩu. Còn anh tự hào nghĩ, dùng tên mình thì vừa dễ nhớ vừa chẳng ai ngờ. Làm sao có ai nghĩ được một thiên tài như anh lại dùng thứ mật khẩu đơn giản chỉ dành cho trẻ em? Thế nên với mật mã hai chữ đó dù là hacker tài giỏi nhất cũng không thể lấy cắp được đồ của anh. Vĩ ngẩng đầu định hỏi thêm, chợt nhìn thấy cái nhếch môi không ra cười của cậu trước khi cửa khép. Anh hiểu ngay nãy giờ bị xỏ xiên, ý cậu ngầm bảo đầu óc anh chỉ như đứa trẻ. Anh tức giận đá mạnh vào cánh cửa, đã quên đây là thứ làm bằng thép.

    Iris tủm tỉm cười nhìn qua khe cửa, Vĩ đang nhảy loi choi vòng tròn, miệng chửi bằng tiếng thổ dân. Cậu khoan khoái thả mình ngâm trong bồn tắm mát-xa, khe khẽ hát bài nhạc yêu thích.



    Cause every time we touch, I get this feeling

    And every time we kiss I swear I could fly

    Can’t you feel my heart beast fast, I want this to last

    Need you by my side

    Cause every time we touch I feel the static

    And every time we kiss, I reach for the sky

    Can’t you hear my heart beat slow

    I can’t let you go

    Want you in my life










    “Tức quá đi!!!”

    Đêm. Vài ngôi sao sáng rơi lạc xuống nhân gian bởi tiếng gầm thét của quái thú.





    TV………………TV





    “Chà, hai người thân mật quá nhỉ.” Hắc Long tặc lưỡi, mắt ánh lên tia thích thú.

    “Mới sáng sớm đã bám dính nhau thế này mà.” Phương tiếp lời, vẻ mặt cũng gian tà không kém.

    “Im hết! Đừng có xuyên tạc nghen!!!” Vĩ gầm lên.

    “Nói đúng đấy chứ, chẳng phải sáng nào hai người cũng cùng đi đến trường sao? Tụi này đâu có nói oan uổng gì!”

    “Vô tình chung đường thôi!” Anh cau có thanh minh.

    “Ờ, tình cờ quá nhỉ, bệnh cao huyết áp không dậy sớm được của cậu đã khỏi rồi à?” Hắc Long tiếp lời bạn hữu. Bị hai kẻ thay phiên nhau tấn công,Vĩ lúng túng nhất thời chưa nghĩ ra cách đáp trả.

    Iris đi đến tủ đựng giày của mình, không bận tâm đến lời trêu chọc của hắn và cô. Cậu vừa thò tay vào tủ thì chợt rụt tay lại. Anh thấy cậu nhíu mày liền tò mò bước đến gần, hỏi.

    “Sao vậy?”

    Iris chưa kịp đáp đã nghe Phương la lên.

    “Máu!!!”

    Đầu ngón tay trỏ của cậu bị một đường cắt dài, máu đỏ chảy ra như sợi chỉ mỏng. Anh luống cuống nói. “Giờ làm sao đây? Làm sao?”

    “Dùng miệng mút ngón tay cầm máu!” Phương nhanh mồm nói, trong lúc bối rối cô chỉ là tự nhiên thốt ra chứ không có mưu mô gì. Chẳng ngờ Vĩ làm thiệt, anh cầm tay cậu, kề miệng vào vết thương, liếm nhẹ rồi hút lấy. Sắc mặt Iris vẫn lạnh băng, nhưng nhịp đập trái tim nhanh như đang chạy nước rút, thân nhiệt dần nóng lên. Đến chừng tưởng như không còn chịu nổi vừa may anh buông tay cậu ra, cười nói.

    “Đã không chảy máu nữa.”

    “Ừm…cảm ơn.” Cậu nói nhỏ, hai bên tai đỏ ửng.

    “Không có chi.” Nói rồi anh mới giật mình nhận ra, bản thân vừa làm một việc rất kỳ quặc và xấu hổ. Anh thầm than, tại lúc nãy đầu óc quá rối trí nên mới nghe lời Phương, sao tự dưng lại đi mút tay người lạ chứ, chưa kể đó là kẻ đối địch với mình. Ngay bây giờ anh thật muốn dộng đầu vô tường để trừng phạt bản thân, may mà Hắc Long lên tiếng làm anh phân tâm.

    “Mọi người nhìn này.” Hắn nãy giờ bận xem xét hộc tủ và đôi giày của cậu. Trên tay hắn đang cầm một cái lưỡi lam mỏng, nhỏ nhưng không kém phần sắc bén. Phương bịt miệng ngăn tiếng kêu thảng thốt. Iris chỉ nhíu mày, nếu cậu cầm đôi giày mạnh tay hơn nữa, tin rằng vết thương không chỉ là chảy một ít máu. Vĩ hết nhìn cái lưỡi lam đến nhìn ngón tay của Iris, một lúc sau mới lúng túng nói.

    “Cái…cái này không phải tôi làm! Tin tôi đi, tôi không bao giờ làm chuyện hèn hạ này!”

    “Biết rồi.” Vẫn là âm điệu không thanh sắc, nhưng câu nói khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Cậu đã tin anh không phải thủ phạm, còn gì vui hơn điều này?

    Phương và Hắc Long đồng thanh nói. “Tụi này cũng tin Vĩ!”

    Anh cảm động nhìn hai đứa bạn thân. Một thoáng liếc trộm cậu, anh bỗng thấy lòng băn khoăn. Tại sao niềm vui giữa hai câu nói lại quá khác nhau? Khi nghe hắn và cô nói tin mình, anh chỉ cảm thấy một niềm an ủi cùng lòng cảm kích. Còn khi nghe cậu nói, trong anh dâng lên niềm hạnh phúc vô bờ, nếu lúc này cậu bảo gì anh nhất định răm rắp làm theo. Những cảm xúc mới mẻ nảy sinh trong lòng…quá hỗn loạn.






    TV………….TV




    “Còn đau không?” Phương lo lắng hỏi khi cả ba rời phòng y tế.

    “Iris nên nghỉ học vài ngày đi, bị thương như thế làm sao viết bài? Mình và Phương, cả Vĩ nữa sẽ chép bài đem tập đến cho cậu ôn.” Hắc Long cũng tỏ ra quan tâm. Hắn ít khi lo cho ai, nếu có cũng do muốn kiếm lợi lộc. Nhưng bây giờ hắn bày tỏ sự quan tâm cho Iris mà không cần tính toán thiệt hơn, bởi vì hắn đã xem cậu như bạn bè thân thiết.

    ”Không cần đâu. Mình thuận cả tay trái, chép bài không thành vấn đề.” Iris mỉm cười từ chối khéo.

    Cậu cúi đầu nhìn ngón tay đã băng vải trắng, nhớ đến lúc được Vĩ hút máu, nhịp tim cậu lại đập nhanh bất thường. Iris lắc mạnh đầu mong mảnh ký ức này rớt ra ngoài. Cậu tự trách bản thân không kiên định, đã dặn lòng không được nghĩ gì về anh, cả hai vốn định sẵn đứng ở vị thế đối lập. Thế mà cậu vẫn không sao quên được những hành động anh đối tốt với cậu. Khi chưa quen biết nhau anh đã xả thân cứu cậu khỏi bị trái bóng văng trúng. Tuy sau đó biết được thân thế cậu, thái độ anh có phần khó chịu nhưng chưa bao giờ làm gì quá đáng. Lúc cậu ngất xỉu vì chạy bộ ngoài nắng vào giờ thể dục, anh đã chạy đến trước tiên ẵm cậu vào phòng y tế. Sau này là Hắc Long nói cho cậu biết chính anh cứu cậu. Nghĩ đến cảm nhận trong cơn mơ màng, thân thể được bao bọc bởi vòng tay rắn chắc và ấm áp, một nỗi cảm xúc dâng lên trong lòng. Biết rất rõ phải tránh xa anh, phải căm ghét anh. Nhưng sao không làm được? Ánh mắt không thể ngừng dõi theo bóng dáng anh. Ngoài mặt tuy cố tỏ ra lãnh đạm, trong lòng lại mong muốn được cùng anh trò chuyện lâu dài hơn.

    Iris mãi nghĩ ngợi đã đi đến trước cửa lớp lúc nào không hay. Tiếng gầm của Vĩ khiến cậu giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ rối rắm.

    “Là ai làm chuyện này!? Rốt cuộc có chịu nói hay không???”

    Cậu tò mò bước vào, vừa lúc nhận ra hai người bạn cùng đi đến phòng y tế đã đứng trong lớp từ lúc nào. Vĩ đang túm áo hai, ba nam sinh, gương mặt đáng sợ khiến các học sinh còn lại khép nép dồn hết về cuối lớp, ngay cả giáo viên cũng không dám đứng ra can thiệp. Cậu hơi ngạc nhiên khi thấy Hắc Long đứng một bên cau mày. Hắn luôn là người lý trí, chắc có chuyện gì nghiêm trọng lắm mới khiến hắn tỏ vẻ giận dữ.

    “Bọn họ quá đáng thật.”

    Cậu bước đến gần Phương, giật mình khi nghe giọng cô hằn học. Iris nhìn theo hướng ánh mắt Phương, thấy trên bàn học của mình trưng một cái lọ, bên trong cắm những cành hoa trắng thì thắc mắc hỏi.

    “Sao các cậu giận dữ quá vậy? Thứ này đâu gây thiệt hại gì bằng vụ lưỡi lam?”

    “Iris sống ở nước ngoài nên không biết, hoa Huệ Tây là để dành phúng điếu.” Phương hậm hực đáp.

    “Phúng điếu? Từ này nghe quen quen.” Cậu nghiêng nghiêng đầu, lục lọi mớ từ vựng tiếng Việt trong trí nhớ.

    “Phúng điếu nghĩa là đám tang đó.” Phương giải thích ngay.

    “À, ra vậy. Rồi sao nữa?” Cậu gục gặc đầu.

    “Họ cố ý để loại hoa đó trên bàn của cậu, chẳng khác nào xem cậu như…”

    Phương nói đến đó thì bỏ lửng. Không cần cô nói hết cậu cũng đủ hiểu. Dù gì trong lớp cậu cũng không trò chuyện với ai, nói dễ nghe là lạnh lùng như pho tượng, nói khó nghe thì giống như hồn ma. Khi biết ý nghĩa hành động này cậu chẳng thấy có chút tức giận nào mà chỉ buồn cười, thật là trò trẻ con. Chợt có tiếng rú kinh hãi của mấy chục học sinh khiến cậu phải ngước lên nhìn. Tay Vĩ đấm mạnh vào bức tường, lớp 11S được thiết kế bằng vật liệu khác với các lớp còn lại, tường làm bằng thép lạnh giữ nhiệt. Tay Vĩ sau cú đấm máu từ vết thương trên mu bàn tay chảy ra. Nhưng anh không quan tâm, nghiến răng nói.

    “Tụi mày lập lại lần nữa những lời vừa nói!”

    Tên nam sinh bị anh túm cổ áo sợ đến líu lưỡi. “Tụi…tụi này…chỉ muốn giúp đại ca hả…hả giận…”

    “Tụi em thấy gai mắt khi tên Iris đó dám xem thường đại ca! Thằng nhóc Iris có gì hay đâu chứ, ỷ thế gia đình mới được vào lớp này. Tụi em tức dùm cho đại ca, Iris…” Một tên khác sợ xanh mặt vẫn cố lẻo mép.

    “Câm ngay!” Vĩ gầm lên ngắt lời làm gã đang nói ngon trớn lập tức ngậm miệng, ro rút người lại. Gân xanh nổi vồng trên cổ Vĩ, anh la lớn. “Iris! Iris! Cái tên đó đâu phải để cho thứ như tụi bây tùy tiện gọi?!”

    Cái trừng mắt của Vĩ khiến bốn tên nín khe, không dám hó hé thêm. Tuy là bạn cùng lớp nhưng cánh nam sinh luôn xem Vĩ như đàn anh. Bởi Vĩ nổi trội về gia thế, học lực, lại hòa đồng, là hoàng tử trong mơ của các cô gái và chàng trai. Vì vậy, thấy Iris luôn tỏ ra lạnh lùng xem thường anh, nam nữ sinh trong lớp đều phật lòng, quyết trừng trị cậu một trận. Không ngờ việc này khiến anh nổi giận.

    Vĩ gằn giọng, nặng nề thốt ra từng chữ. “Nhớ cho kỹ, chỉ có Trần Diên Vĩ này mới có quyền bắt nạt Lucifer Iris. Bất cứ ai dám chạm vào một sợi tóc của cậu ta, thì sống không yên với tôi đâu!”

    “Từ nay nếu ai còn giở trò ma cũ bắt nạt ma mới, đừng trách Vương Hắc Long này trả lại người đó gấp mười lần.” Hắc Long chêm vào, giọng lạnh lùng khiến cả lớp không rét mà run.

    “Đừng quên cái tên Lê Duy Phương nữa.” Cô mỉm nụ cười đầy rẫy sát khí.

    Vĩ, Hắc Long, Phương vây quanh cậu như vệ sĩ. Iris hết sức cảm động trước tình bạn ba người họ dành cho cậu. Cậu quét ánh mắt hờ hững nhìn đám học sinh co cụm nơi cuối lớp, bàn tay thanh mảnh thản nhiên vỗ nhẹ xuống mặt bàn, cái bàn lập tức sụm bốn chân, mặt bàn gãy làm hai trước mấy chục cặp mắt tròn xoe đang kinh hoàng tột độ.

    “Lần này bỏ qua. Nhớ cho kỹ tôi không phải kiểu người dễ bắt nạt. Giờ thì mọi người nên về nhà đi thôi.” Iris ôn hòa nói.

    Câu vừa nói ra như một mệnh lệnh, lập tức tất cả chen lấn nhau hòng ra khỏi lớp nhanh nhất. Phòng học thoáng chốc chỉ còn lại bốn người.

    Hắc Long giơ ngón tay cái lên, nháy mắt ranh mãnh. “Hay lắm. Không ngờ cậu cũng có thớ quá chứ.”

    “Mình phục cậu rồi đấy!” Phương vừa cười sằng sặc vừa vỗ liên tục lên vai cậu.

    Iris thấy Vĩ mặt hầm hầm đi ra khỏi lớp liền chạy theo, sợ lỡ anh nổi sùng đi tính sổ với mấy tên nam sinh kia thì rắc rối to. Phương và Hắc Long bị bỏ lại trong phòng học vắng hoe, nhìn nhau cười…gian.


    Hai người cứ thế một trước một sau đi về ký túc xá, lặng lẽ mở cửa phòng không ai nói một lời. Cậu lẳng lặng thay đồng phục, chuẩn bị tập sách cho buổi học ngày mai. Anh vẫn ngồi im lìm trên giường, không nhúc nhích. Cậu thở dài, mở hộc tủ lấy ra hộp thuốc.

    “Á!” Vĩ buột miệng kêu lên khi bất thình lình chỗ vết thương bị xót.

    Iris thoáng khựng lại rồi tiếp tục công việc. Từ trên nhìn xuống anh chợt phát hiện ra, lông mi của cậu rất dài và rậm. Làn da trắng nếu hồng thêm một chút nhất định đẹp hơn nhiều nữ sinh. Đôi môi mỏng mím chặt…Vĩ vội lắc đầu xua đi suy nghĩ miên man, lại kêu lên đau đớn bởi cây bông gòn xức thuốc bị động chà mạnh vào vết thương. Iris không nén được phải bật cười, gắt nhẹ.

    “Đáng đời, người ta đang băng bó thì nên ngồi im chứ.”

    “Cậu…cậu đã cười?” Vĩ trợn mắt, lắp bắp nói. Làm sao không kinh ngạc khi lần đầu tiên được thấy nụ cười thật sự của Iris, thần trí bỗng trở nên ngây ngất.

    Cậu cau mày. “Cười thì sao? Có gì lạ? Là con người ai không biết cười?”

    “Nhưng Iris luôn luôn giữ bộ mặt nghiêm nghị, còn tưởng cậu không biết cười nữa chứ, không ngờ khi cười thật là đẹp. Này, cười lần nữa đi!” Anh phấn khích nói.

    “Vớ vẩn!” Cậu vỗ vào miếng băng trên mu bàn tay, khiến Vĩ la làng. Miệng cậu không cười nhưng mắt ánh vẻ cười, chậm rãi đứng lên, xoay lưng đi về phía bàn học.

    Anh ngồi trên giường tiếp tục kèo nài. “Này, cười một cái đi mà.”

    “Không.”

    “Keo kiệt, cười thì có mất miếng thịt nào đâu chứ?”

    Cánh môi cậu cong lên khi nhìn vào tấm kính cửa sổ trước mắt, trong đó phản chiếu khuôn mặt anh đang giận dỗi, chu môi như trẻ mầm non. Khẽ hắng giọng, cậu tiếp tục từ chối dù trong giọng nói điềm đạm đã không còn lạnh nhạt. “Không là không. Vĩ dai quá đi.”

    “Ích kỷ, đúng là trái tim băng. Biết vậy lúc nãy không ra mặt giúp Iris để khỏi bị thương!”

    “Là Vĩ tự ý giúp chứ tôi không kêu, và cũng tự Vĩ gây ra vết thương chứ chẳng ai làm.” Cậu nhún vai, tay lật trang sách.

    “Không thèm nói chuyện với Iris nữa!”

    Anh nằm vật ra giường, úp mặt vào gối. Nhưng một lúc sau đã len lén ngẩng đầu lên, liếc trộm cậu.

    Mái tóc đen tan vào màn đêm, ánh sáng của đèn không làm sao nhuộm được màu trắng làn da. Sợi tóc như tơ khẽ bay theo gió, Vĩ giơ tay ra đón lấy, rụt rè chạm vào cảm nhận sự mượt mà mềm mại. Tiếc nuối khi sợi tóc nhẹ trượt khỏi bàn tay, những ngón tay lập tức khép lại, nắm chặt. Anh giật mình hồi hộp nhìn lên, cậu vẫn chăm chú vào bài học, tập trung đến mức không chú ý đến có người giật tóc mình. Anh thở phào nhẹ nhõm, một tay giữ lấy nhánh tóc, ngón tay kia giơ lên ve vuốt dọc sợi tóc dài.



    Nụ cười mỉm vương trên môi ai đó

    Ánh mắt si dại của ai bị sợi tơ đêm giam cầm

    Một sự khởi đầu trong im lặng

  6. #6
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    397

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    Chapter 3: Nghi ngờ








    “Chà, hai người thận mật quá nhỉ. Ngày nào cũng đến trường cùng nhau.” Hắc Long giở giọng châm chọc. Phương đứng kế bên bàng quan, khóe môi hơi nhếch lên.

    “Hai cậu ganh tỵ sao?”

    Vĩ đâu ngu chịu bị công kích hai lần, anh vừa nói vừa kéo cậu vào lòng, ôm chặt. Diễn tiến này hết sức bất ngờ với hắn và cô, vì họ đứng trước mặt anh, thấy rõ mặt cậu đỏ bừng, môi điểm nụ cười ngượng ngùng. Chẳng lẽ mới có mấy ngày tình cảm hai người đã tiến triển nhanh hơn sao xẹt?

    Iris thấy xấu hổ vô cùng, đột ngột bị anh ôm nhưng cậu không hề thấy khó chịu. Càng trong vòng tay anh lâu, người cậu như bị nhũn ra chẳng còn sức kháng cự. Cậu hít thở sâu, dùng cái cặp đang cầm trong tay giơ lên đập mạnh vào mặt anh. Vĩ bị đau phải nới lỏng tay, cậu liền nhân cơ hội thoát thân. Anh đang xoa trán, thấy cậu bỏ đi vội chạy nhanh tới trước chặn đường, cười nhăn nhở hỏi.

    “Bộ Iris giận hả?”

    “Không! Tránh ra cho tôi vào lớp!” Quá xấu hổ, cậu lẩn tránh nhìn thẳng vào mặt anh.

    Điều này càng khiến Vĩ tin chắc đã đùa quá trớn, tưởng cậu đang tức giận liền khổ sở năn nỉ.

    “Vậy là cậu giận thật rồi. Tôi chỉ là muốn chọc tức hai người kia thôi, cậu đại lượng đừng trách. Là tại tôi không tốt, cậu cứ đánh cho hả giận đi.” Vĩ chắp tay cúi đầu ra vẻ ăn năn.

    “Tôi không giận, cũng không đánh ai. Tránh đường!” Iris vờ hắng giọng, dùng tay để che giấu nụ cười sắp hiện trên cánh môi.

    “Không tránh.” Vĩ mím môi, nhắm tịt mắt, chuẩn bị tư thế chịu đòn.

    “Rốt cuộc Vĩ muốn gì đây?” Giọng điệu cậu nhẹ nhàng chứ không ra vẻ bực tức. Tiếc là anh đang lo lắng về cơn giận của cậu nên không nhận ra, vội đáp.

    “Hãy cười đi.”

    “Nói nhăng nhít gì đấy?” Iris cau mày.

    “Cười tức là cậu hết giận, đã chịu tha lỗi cho.” Thật ra do anh muốn thấy lại nụ cười của cậu, nụ cười làm mềm trái tim anh, ám ảnh từng giấc mơ trong đêm.

    “Không muốn. Có tránh ra không hả!?” Cậu gắt lên, nôn nóng khi nghe tiếng chuông đầu tiên báo hiệu giờ vào lớp. Các học sinh đang đứng quanh hai người vì bị Vĩ đứng chắn lối vào lớp càng lúc càng đông.

    “Cười một cái đi mà.”

    Anh vẫn bướng bỉnh kèo nài. Cậu thấy bây giờ có nói gì cũng vô ích, lẽ ra nên biết bản tính cố chấp của anh lâu rồi mới phải. Cậu không thèm nói thêm, di chuyển qua phía bên phải của anh, Vĩ bước tới cản đường. Cậu quay lại, lần này chuyển sang hướng bên trái, lại bị anh chận đường, anh to xác hơn cậu nên việc cản lối không mấy vất vả. Iris đột nhiên chỉ tay ra sau lưng anh, vẻ mặt hoảng hốt. Anh tự hỏi có chuyện gì khiến cậu sợ đến vậy? Tò mò, anh ngoái đầu nhìn, cậu lập tức tận dụng thời cơ vượt qua anh, thong thả tiến vào lớp, không quên buông lại một câu.

    “Cứ ở đó chơi đi nhé.”

    “Iris à!” Vĩ tuyệt vọng kêu lên.

    Chân cậu đã bước qua ngưỡng cửa, xoay người lại, cười tủm tỉm. “Đồ ngốc, không mau vào lớp đi?”

    “Ừ…ừ…” Anh lúng búng vội theo sau cậu, không giấu được vẻ mặt hớn hở, chẳng biết anh có nghe thấy bị cậu gọi là đồ ngốc không.

    Hắc Long, Phương, hai con người bị bỏ lại phía sau há hốc mồm nhìn nhau.





    TV……………TV






    Tháng mười hai, thời tiết trở nên giá lạnh. Những bông tuyết đầu tiên đã xuất hiện, bay qua thềm cửa sổ rơi vào lòng bàn tay trắng muốt đang chìa ra. Iris rùng mình bởi hạt tuyết lạnh bay vào tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời trắng xóa, miệng hỏi trỏng.

    “Có tuyết rơi rồi, hôm nay đi không?”

    Đương nhiên người cậu đang hỏi là Vĩ. Bất kể trời nắng hay mưa, mỗi ngày anh đều lôi kéo cậu cùng đi ăn lúc tan trường. Có khi dùng vũ lực, có khi dùng mưu mô, riết rồi cậu chẳng thèm phản kháng lại nữa. Dù sao nơi anh đưa cậu đến không những thức ăn cực ngon mà còn có nhiều điều thú vị. Trời nắng thì thả bộ trên hè phố, ăn quán ven đường, ngắm dòng người qua lại, hưởng cái thú bình dân. Trời mưa thì đi xe đến nhà hàng sang trọng, đắm mình trong không gian xa hoa. Lúc tuyết rơi anh có dẫn cậu đi không? Cậu hy vọng là không, thời tiết này chỉ thích hợp nằm nhà trùm chăn thôi.

    “Xin lỗi, hôm nay tôi bận, Iris về trước đi.”

    Nói rồi anh chạy vụt ra khỏi lớp, cậu đứng ngơ ngẩn nhìn theo. Mấy lúc gần đây hai người ít có dịp gặp mặt nhau, muốn thấy anh còn khó hơn tìm hội trưởng học sinh bận rộn Hắc Long. Cậu thắc mắc không biết anh đang làm gì cứ ra vẻ bí mật khiến cậu tò mò nhưng không tiện hỏi. Vô tình cậu nhìn lên bàn học của anh, trên bàn còn sót lại cuốn sách Vật Lý, cậu vội cầm lấy đuổi theo anh. Cậu định trong lòng hôm nay quyết hỏi anh cho ra lẽ.

    Mới ra khỏi cửa lớp, Iris bỗng đứng đơ người như tượng gỗ, tròn mắt nhìn anh choàng vai bá cổ Phương đi khuất sau dãy hành lang. Rồi hai người đi ngang sân trường hướng ra cổng, Phương thì thầm vào tai anh điều gì đó, cả hai cùng phá ra cười vui vẻ. Một số học sinh đứng ngoài hành lang nhìn thấy cảnh tượng trên, vừa chen nhau dòm xuống, vừa xầm xì to nhỏ.

    “Anh Vĩ lại đi chung với ký túc xá trưởng. Xem ra lời đồn là có thật.”

    “Lời đồn gì?”

    “Vậy là cậu không biết? Mấy ngày trước, chính mắt tớ thấy hai người cùng đi vào khách sạn!”

    “Cái gì? Có phải đã nhìn lầm không?”

    “Lầm sao đươc mà lầm! Tớ là hội viên trong fan club, không nhận ra được anh Vĩ thì đâu còn tư cách!”

    “Nhưng anh ấy thường hay đi chung với anh Iris mà? Còn tỏ vẻ thân mật lắm.”

    “Không lẽ tình tay ba?”

    Những lời nói đó, cậu nghe mà như không. Vậy ra anh thường đi chung với Phương, cậu còn tưởng được anh yêu thích, hóa ra chỉ do tự mình viễn vông? Không. Xét lại từng cử chỉ của anh, rõ ràng có thích cậu, không thể là giả dối. Nhưng bằng chứng quá hiển nhiên, chính mắt cậu thấy hai người kề vai nhau, đây cũng là một sự thật.


    Iris về ký túc xá, ruột gan nóng như lửa, đầu óc rối rắm. Cậu đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại trong phòng, nhìn mãi kim đồng hồ nhích từng con số.


    2 giờ sáng.

    Vĩ lách mình qua khe cửa mở hé, nhẹ nhàng bước vào trong. Thấy cậu đang đắp chăn say ngủ, anh không nén được tiếng thở phào nhẹ nhõm, vuột miệng nói.

    “May là cậu ta đã ngủ, đỡ khỏi bị căn vặn chuyện về khuya, mình chẳng giỏi nói dối như…”

    Điện thoại trong túi quần khẽ rung cắt ngang lời Vĩ, anh rón rén mở cửa phòng tắm, đi vào trong.

    “Phương hả? Đã về tới phòng rồi…ừ…nhớ giữ bí mật nhé, giờ không phải lúc công khai…rồi, mình biết Phương luôn giữ chữ tín mà. Thôi, có gì mai tới chỗ cũ bàn tiếp, kẻo đánh thức Iris đang ngủ…Thì cái khách sạn lúc nãy chúng ta vào chứ cái nào nữa…Đừng nói vậy chứ, Iris khác, cậu khác, mình thích hai người theo kiểu khác nhau mà…”

    Tiếng trò chuyện lọt qua khe cửa khép hờ đến bên tai Iris. Bàn tay nắm chặt mép chăn vồng nổi gân xanh, cậu nghiến răng gào thét trong lòng.


    Trần Diên Vĩ! Hóa ra sau bấy nhiêu năm hắn không hề thay đổi!!!
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  7. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    397

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    Chapter 4: Mơ trong niềm đau







    Học viện Dân Lập gồm các cấp: mẫu giáo, tiểu học, cấp II, cấp III và đại học. Các khối này nằm ở vị trí như ngôi sao năm cánh. Khối tiểu học ở hướng Đông Bắc.

    “Mấy cậu muốn gì?”

    Cậu bé bảy tuổi bị nhóm bạn đồng học dồn vào góc tường vắng vẻ, khuôn mặt cậu lạnh băng dù đôi tay cầm cặp sách đang run rẩy. Có lẽ vì tức khí điệu bộ bình tĩnh của cậu nên đám trẻ mặt hầm hầm, bẻ tay răng rắc. Một đứa mập dường như là thủ lĩnh bước ra nở nụ cười gian ác.

    “Đồ ẻo lả, có chịu xin lỗi hay không?”

    “Rõ ràng là mấy cậu có lỗi, mình chỉ đi mách cô sự thật là mấy cậu không chịu làm trực nhật…”

    “Im đi! Để xem cậu còn cứng đầu đến khi trên mặt có vết sẹo không?”

    “Ủa, Tuấn kiếm đâu ra cái thứ này?”

    “Đó là gì vậy?”

    “Ngốc quá, đây gọi là lưỡi lam. Mình lấy cắp của ông anh…” Cậu tranh thủ lúc tên mập huyên thuyên giải thích, cả đám đang chăm chú vật lạ, liền thừa cơ chạy trốn. Nhưng không may cặp mắt ti hí của tên mập đã phát hiện ra cử động của cậu, hét lên. “Bắt nó!!!”

    Sau tiếng hét của tên mập, lập tức hai tên bự con xông đến chắn đường, xô cậu vào bức tường. Cậu nhắm mắt lại chờ đợi, tự nhủ không có gì đáng sợ, cùng lắm chỉ đau một chút thôi. Nghĩ là thế nhưng không ngăn được trống ngực đập mạnh.

    “Mấy cậu làm gì vậy hả?!”

    Nghe thấy tiếng quát lớn, tính trẻ con tò mò khiến cậu quên cả sợ hãi mở mắt ra. Vừa lúc nhìn thấy lưỡi dao lam đã cách da mặt cỡ một lóng tay, cậu kinh hãi trợn mắt ngó lưỡi thép mỏng trân trân, biết là phen này sẽ mang sẹo. Ngờ đâu một bóng đen lao tới ôm lấy cậu, lưỡi dao trượt khỏi mục tiêu nhưng vừa kịp gây một đường dài trên khuôn mặt kẻ đến sau, máu đỏ thẫm rơi xuống bụi cỏ xanh dưới chân.

    “Trần Diên Vĩ? Chạy mau, phen này tiêu rồi!!!”

    Cả đám hốt hoảng la hét, chạy trốn đến rớt cả giày. Cậu không biết Trần Diên Vĩ là ai nhưng cậu bé này đã vì cứu cậu mà khuôn mặt bị thương.

    “Không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?” Bàn tay che vết thương bị nhuộm đỏ, thế mà cậu bé tên Trần Diên Vĩ lại chỉ lo hỏi cậu có bị đau hay không. Cậu tái mặt, đớ lưỡi, chỉ còn biết lắc đầu. Mùi máu tanh nồng làm cậu sực tỉnh, cậu vội lấy ra một chiếc khăn tay để bịt vết thương cho cậu ta, miệng trách móc.

    “Đồ ngốc, sao tự nhiên xông ra làm gì để bị đau chứ? Chúng ta mau đến phòng y tế thôi!” Cậu vừa nói vừa nắm tay kéo cậu bé bị thương vào tòa nhà, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa phòng y tế.

    “Vĩ này ghét nhất bọn ỷ mạnh hiếp yếu!” Vĩ cười nhe răng đáp, vung tay làm dấu chữ thập như các siêu nhân trong bộ phim truyền hình buổi chiều.

    Cậu phì cười, cảm thấy cậu bạn này tuy có ồn ào nhưng tình tính khá tốt. Cậu giơ tay ra nói. “Mình tên Iris.”

    “Chào cậu, cứ gọi mình là Vĩ.” Cậu bé cũng chìa tay ra bắt, hai bàn tay nhỏ chạm vào nhau như lời thề cam kết. Một tình bạn bắt đầu từ ngày hôm đó, hoặc mối quan hệ còn xa hơn nữa trong tương lai.



    TV…………TV



    Ở một nơi cách đó không xa, cả đám nhóc đang cắm đầu chạy bỗng đứng khựng lại. Những tấm lưới sắt không biết từ đâu bỗng xuất hiện tạo thành bốn bức tường không lối thoát. Hắc Long đứng bên ngoài tấm lưới, toàn thân mặc đồ đen, giơ bàn tay đeo găng, đẩy gọng kính đen, nhẹ nhàng nói.

    “Dám làm bạn thân của Hắc Long này bị thương? Đâu có bỏ qua dễ vậy!” Cái nhếch mép của tiểu ác ma, không khí xung quanh bỗng đóng băng.

    Tiếng gào thê sờ thảm tiếp nối vang vọng lên tận trời cao.




    TV………….TV





    Iris đang lấy tập học ra chợt nghe tiếng suỵt nhỏ của Vĩ, nhìn sang thì thấy anh lấm lét vẫy tay qua cửa sổ. Cậu đứng dậy đi đến bên anh, hỏi nhỏ. “Lại chơi trò gì thế?”

    “Đi theo mình, có một thứ rất hay muốn cho cậu xem.”

    “Nhưng sắp tới giờ học rồi…”

    “Cậu có đi hay không?” Anh làm mặt giận hỏi, cậu liền gật đầu, liếc nhìn thầy giáo đang quay lưng viết bài lên bảng. Cậu hít thở sâu lấy can đảm, rón rén leo qua cửa sổ chạy theo Vĩ.

    Từ ngày kết bạn đến giờ, cậu luôn làm theo yêu cầu của anh, dù chúng có vô lý đến đâu. Từ học sinh ngoan cậu mau chóng biến thành trẻ hư, bị cha mẹ la rầy nhiều lần nhưng cậu quyết không nói ra nguyên nhân. Nếu để người lớn biết cậu thay đổi là do anh tác động, nhất định họ sẽ không cho hai đứa chơi cùng nữa. Tuy chỉ mới quen nhau không bao lâu, nhưng cậu và anh thấy thân thiết như đã ở cạnh từ khi sinh ra, cậu không bao giờ muốn chẳng còn được gặp anh.


    “Woa!”

    Iris không kiềm được phải reo lên. Một cánh đồng hoa Diên Vĩ. Hoa này thường mỗi bông mang một sắc màu, đỏ, cam, vàng…đủ bảy sắc màu. Nhưng trong cánh đồng hoa này chỉ có duy nhất một loại, hoa có bảy cánh, mỗi cánh mang một màu, y như cầu vồng vậy. Cậu đoán đây không phải là hoa tự nhiên mà do con người cố ý lai tạo.

    “Có thích không? Mình mới phát hiện nó gần đây thôi, là do thầy y tế bí mật lai tạo, nên không có ai biết nơi này ngoài hai đứa mình!” Vĩ đắc ý nói. Rồi anh cúi xuống ngắt một bông hoa cài lên tóc Iris. Mặt cậu đỏ bừng, ấp úng nói.

    “N…ngốc! Mình không phải con gái, cài hoa làm gì!?”

    “Hợp mà!” Anh nhe răng cười nói, quả thật bông hoa bảy sắc màu cài lên tóc cậu trông càng đẹp, không biết do hoa đẹp vì người, hay người đẹp nhờ hoa? Cậu xấu hổ lấy đóa hoa khỏi tóc, nhưng không vứt đi mà mân mê trong tay.

    “Iris, khi nào lớn lên mình sẽ mua mảnh đất này, tất cả hoa Cầu Vồng đều dành tặng hết cho cậu.” Nụ cười của anh càng rạng rỡ hơn bởi nắng, gió thổi tung mái tóc vàng óng.

    “Cám ơn.” Cậu cười bẽn lẽn, cảm thấy niềm hạnh phúc như dòng chảy lan đi khắp thân thể cậu. Từ trước đến nay không ai tặng quà cho cậu, bởi chỉ cần cậu nói một tiếng là có ngay tất cả. Lần đầu tiên nghe anh nói sẽ tặng quà, dù đó chỉ là lời hứa trẻ con, dù nó sẽ nhanh chóng bị lãng quên, hiện giờ cậu đã thấy vui sướng lắm rồi. “Vĩ này…”

    “Gì hả?”

    “Đừng cho ai khác biết về cánh đồng này nhé?”

    “Ừ, hứa không để bất cứ ai biết. Đây là bí mật của hai ta.” Vĩ gật gù đồng tình.

    “Ai vi phạm sẽ nuốt một ngàn cây kim!” Iris hớn hở nói.

    “Hở? Vậy thì đau lắm…” Vĩ nhăn mặt.

    “Cậu có hứa không?” Iris phùng má giận dỗi.

    “Thì…hứa.” Anh rụt cổ lè lưỡi rồi cũng chìa tay ra.

    Hai ngón út lồng vào nhau chứng minh cho lời thề.




    TV……………TV




    Kể từ lúc biết được cánh đồng hoa Cầu Vồng, cái tên hai đứa nhất trí đặt cho hoa Diên Vĩ lai tạo, mỗi ngày cậu đều cùng anh đến nơi đó chơi. Hôm nay cũng vậy, cậu trông mong tiết học mau chóng kết thúc. Chuông reo, cậu hớn hở đứng bật dậy, vơ vội tập vào cặp sách, nhưng chưa kịp đi đã bị một người chặn lại.

    “Lucifer Iris, cậu muốn trốn trực nhật ư?”

    “Trực nhật?” Cậu quay đầu nhìn theo hướng người đó chỉ, trên bảng ghi tên hai người trực nhật là: Lucifer Iris và Lê Duy Phương.

    “Mình là Lê Duy Phương, học sinh mới chuyển trường mà còn phải trực nhật. Cậu đừng hòng trốn.” Cậu bé lùn có đôi mắt to tròn, chống nạnh bảo.

    Iris không còn cách nào khác đành để cặp lại trên bàn, lủi thủi đi sắp gọn bàn ghế. Phương lấy trong cặp ra một chai nước rửa kính để lau khung cửa sổ. Trong lúc lôi chai nước ra khỏi cặp, Phương vô tình làm rớt một bông hoa xuống đất. Cậu tốt bụng cúi xuống nhặt lấy, nhưng khi nhìn kỹ, tay cậu run rẩy, không tin nổi mắt mình.

    “Phương, cái này cậu lấy ở đâu ra?”

    Phương vội giật lấy bông hoa từ tay cậu nhét sâu vào cặp, trả lời cộc lốc. “Của người ta tặng.”

    Một câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng với cậu lại không giản đơn. Hoa Cầu Vồng trên khắp thế giới chỉ duy nhất một nơi có, mà nơi ấy chỉ có ba người biết. Kẻ tạo ra nhất định giữ bí mật để sau này công bố với giới khoa học, cậu không nói với ai, vậy thì người còn lại là…




    TV…………………TV




    “Sao lâu quá chưa tới?” Vĩ lầm bầm, sốt ruột nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một.

    Anh ngã người nằm xuống bụi hoa, gió thổi đưa mùi hương thơm nồng hòa quyện vào không gian. Từ khi gặp Iris, anh không còn thấy cuộc sống đáng chán nữa. Nói chuyện với cậu rất nhiều mà đề tài dường như không bao giờ cạn. Trước khi gặp Iris, Vĩ luôn cảm thấy lạc lõng, không có ai làm bạn ngoại trừ Hắc Long. Tất cả cũng tại anh mang họ Trần và bộ óc có IQ hơn người chút xíu, nên người ta một là tránh xa anh hai là tiếp cận lợi dụng. Chỉ có Iris khác, cậu coi anh như một người bạn bình thường, hơn nữa suy nghĩ của anh và cậu khá giống nhau. Anh có cảm giác như đã tìm thấy người bạn đồng cảm trong tâm hồn.

    Đang suy nghĩ nhưng anh không quên để ý xung quanh, thấy cậu chạy về phía mình liền đứng dậy, mừng rỡ reo lên.

    “Iris, sao bây giờ mới t-”

    *Bốp*

    “Đồ thất hứa! Tồi tệ! Suốt đời không thèm chơi với Vĩ nữa!!!”

    Iris đến và đi nhanh như gió, chỉ để lại dấu năm ngón tay trên má Vĩ và giọt nước long lanh như sương sớm đọng trên cánh hoa Cầu Vồng.

    Bỏ lại một người đứng ngẩn ngơ.



    TV……………….TV



    Vĩ một tay sờ má, chân nặng nề cất bước tiến về phía trước mà chẳng rõ là đi đâu. Anh cau mày, không hiểu tại sao cậu giận dữ đến thế? Từ khi quen nhau, hai đứa chưa một lần cải vã, nên vấn đề càng thêm nghiêm trọng. Nhớ lần gặp cuối cùng cả hai còn rất vui vẻ, anh không hiểu mình đã làm gì sai để bị Iris chửi là đồ thất hứa? Vĩ vò đầu bứt tóc, khổ sở vì không tìm ra được nguyên nhân.

    “Làm gì mặt buồn hiu vậy?” Hắc Long đột nhiên xuất hiện choàng tay qua vai anh. Vĩ nhìn lên hắn đúng một giây rồi lại nhìn xuống, tiếp tục thở dài. Hắc Long không buông tha, cười nhăn nhở chọc. “Không phải bị nhỏ nào bỏ đó chứ?”

    “Này, đừng quên chúng ta là học sinh tiểu học đó, yêu đương gì chứ.” Vĩ bực bội hất tay hắn ra.

    “Cậu đúng là ông cụ non, bây giờ là thời nào còn lạc hậu vậy? Trẻ mẫu giáo đã đính hôn rồi đấy, học sinh tiểu học biết yêu là chuyện bình thường, huống gì chúng ta học lớp 6 rồi còn gì.” Vừa nói tay hắn vừa mở cửa. “Thầy ơi, cho em xin vỉ panadol, em bị nhức đầu…”

    “Đã bảo anh họ cứ yên tâm, sẽ không ai biết em là con gái đâu!!!”

    Lời nói thoát khỏi môi không kịp thu lại, Phương đông cứng người khi thấy Hắc Long và Vĩ đứng trước cửa. Cố giữ vẻ bình tĩnh, cô bé mỉm cười hỏi. “Mấy cậu đã nghe hết rồi hả?”

    Hắc Long linh cảm mùi nguy hiểm, không muốn bị dây vào rắc rối nên cười ruồi nói. “Bạn có nói gì sao? Mình không nghe gì hết.”

    Hắn vừa nói vừa lùi lại, nhanh như cắt xoay lưng định chạy đi, Vĩ cũng nhanh không kém, bám sát theo sau. Nhưng đáng tiếc, hai cái cổ áo bị đôi tay dài nắm lại quăng vào phòng tối, áo choàng blouse trắng che khuất chút ánh sáng còn lại cố len vào khe cửa. Cánh cửa đóng sầm vùi chôn bao nhiêu hy vọng thoát thân.

    “Chào mừng quay trở lại.” Tiếng cười khúc khích âm vang trong căn phòng tối.
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  8. #8
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    221
    Thanks
    4
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Năng lực viết bài
    298

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    truyện hay quá. thank pạn nha
    [SIGPIC] Nice day!!!!!

  9. #9
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    26
    Bài gửi
    1.275
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    397

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    Chapter 5: Tơ tình đâu dễ đứt


    Iris mệt mỏi mở mắt ra, nắng chiếu từ khung cửa sổ làm đầu cậu nhức như búa bổ. Cậu uể oải ngồi dậy, cảm thấy toàn thân rã rời, có lẽ cậu đã bệnh mất rồi. Nhưng hôm nay là ngày thi học kỳ, nếu biết cậu bỏ học dẫn đến việc rớt thứ hạng, thua Vĩ-con trai nhà Trần gia, thể nào cũng sẽ nghe cha giáo huấn một bài trường ca qua điện thoại. Nghiêm trọng hơn, lỡ ông nổi sùng bay về Việt Nam, bể ra chuyện hai đứa sống chung phòng thì cậu chết chắc. Thế là Iris lê thân đi từng bước qua dãy hành lang dài nối ký túc xá với khu lớp học. Khung cảnh trước mắt cậu mờ mờ ảo ảo, đi loạng choạng như say rượu. Đột nhiên có người vỗ vai cậu.

    “Iris, không khỏe à?”

    “Không sao.” Cậu mệt nhọc nói, cố căng mắt nhìn kỹ người đứng bên cạnh. Khuôn mặt của Phương hiện ra, mờ nhạt trong làn sương. Cậu nhíu mày, cảm thấy đường nét trên gương mặt cô rất giống một người, người này hình như mới gặp mà cũng có thể là lâu năm rồi.

    “Mặt cậu xanh quá, cần mình dìu đến phòng y tế không? Hôm nay tạm bỏ thi đi, để mình đến lớp nói với thầy.” Phương toan bỏ đi, nhưng cổ tay bị cậu nắm chặt, lòng bàn tay cậu ướt mồ hôi mà lực nắm lại không nhẹ chút nào.

    Một tay cậu xoa trán, đầu đau như có những mũi kim dài và dọn châm vào sâu tận não. Cậu đã nhớ lại, một phần cũng nhờ giấc mơ ban nãy. Sao cậu lại không nhận ra Phương chính là cậu bạn năm xưa Vĩ đã tặng hoa cơ chứ? Thấy Phương thân thiết với anh như vậy, cậu nên hiểu ngay mới phải. Cũng may, bây giờ còn chưa quá muộn. Dừng ngay thôi. Trước khi mối quan hệ giữa anh và cậu tiến sâu hơn, hay có lẽ chỉ riêng cậu đơn phương.

    “Chúc hai cậu hạnh phúc.”

    “Hả?”

    Iris lảo đảo đi lướt qua Phương về lớp học, bỏ lại cô đứng ngơ ngác suy nghĩ mãi về câu nói tối nghĩa. Cậu mở cửa lớp, vừa lúc đang phát giấy thi. Khi đi ngang qua chỗ anh ngồi, cậu làm như không nghe câu hỏi nhỏ đại loại là tại sao cậu đến trễ, cũng phớt lờ luôn vẻ mặt lo lắng của anh. Mắt cậu càng lúc càng mờ, trả lời được năm trong số hai mươi câu hỏi thì không còn cầm chắc được cây viết. Thêm vài giây sau, cậu đứng bật dậy lao ra khỏi lớp đến thẳng phòng vệ sinh, nôn oẹ ầm ĩ. Từ nhỏ cậu đã ghét nhất bị ói, cảm giác thật khó chịu, đau họng, bụng cũng đau, khắp người đều đau, đau muốn chết.

    “Iris! Iris!!! Cậu làm sao vậy? Ráng chịu một chút, tôi kêu xe đưa cậu đến bệnh viện ngay!”

    Giọng Vĩ êm dịu vang bên tai, bàn tay chầm chậm vỗ nhẹ lên lưng cậu. Sự đau đớn lập tức biến mất, cảm giác dễ chịu lan từ chỗ bàn tay anh chạm vào đến khắp toàn thân. Tại sao anh không thay đổi chứ, luôn dịu dàng đến thế, dù đã cố dùng vẻ thô lỗ che giấu. Bây giờ cậu chợt ngộ ra, lần về Việt Nam này là vì ai, bỏ cả luận án tốt nghiệp (Iris học đại học một năm nhảy ba lớp) chỉ vì nghe tên ai đó học ở trường này, ngay từ đầu ra vẻ lạnh nhạt là để ngăn chính mình không lậm sâu hơn. Thì ra…cậu đã yêu Vĩ từ rất, rất lâu về trước và sau này vẫn chẳng thể quên.

    “Iris? Có khá hơn chút nào không? Nhắm chịu nổi không?” Anh lo lắng hỏi. Lúc nãy thấy bộ dạng yếu ớt của cậu anh đã không yên tâm, liền chạy theo sau cậu, thấy cậu ói đến mặt xanh lè, anh đau thắt cả ruột. Tuy bác sĩ ở trường bằng cấp hạng ưu, nhưng đến bệnh viện nhiều thiết bị hiện đại thì chắc ăn hơn.

    “Vĩ quay về lớp đi, tôi tự biết xuống phòng y tế.” Iris cố gượng nói.

    “Cậu đứng còn chưa vững nữa là, đừng bướng nữa!” Anh toan giơ hai tay định ôm vai cậu, liền bị đôi tay cậu lạnh nhạt đẩy ra. Cậu không nói thêm lời nào, một tay chống vào tường chậm chạp đi ra cửa. Bỗng thân người cậu bị nhấc bổng lên.

    “Làm cái gì vậy hả? Thả tôi xuống!” Mặc cho cậu vùng vẫy, anh khẽ siết chặt tay để chắc chắn cậu sẽ không bị té giữa đường, rồi cứ thế bước xăm xăm tới trước. Cơn xây xẩm bắt đầu cuộc xâm lăng đến não, tay Iris xuội lơ.

    “Tôi ghét cậu, Vĩ…”

    Anh giật mình nhìn xuống, đầu cậu tựa vào ngực anh, đã ngủ từ lâu hay có lẽ là ngất xỉu, trán rịn mồ hôi, làn da xanh xao nhợt nhạt. Chân anh bước nhanh hơn về hướng phòng y tế, tâm trí hỗn loạn nghĩ đến câu nói trước lúc ngất của cậu. Ghét. Chỉ một từ đơn giản còn hơn nhát dao đâm sâu vào tận chỗ yếu hại nhất của anh, không chỉ đâm, xoáy mà còn rắc muối lên vết thương.





    TV………….TV




    Iris mơ màng tỉnh lại, cậu thấy mình nằm trên chiếc giường trắng, mùi thuốc tây thoảng trong không khí, không gian xung quanh độc một màu trắng. Cậu nghĩ ngay nếu đây không phải phòng y tế thì cũng là trong bệnh viện. Tiếng Vĩ vọng lại sau bức rèm ngăn cách chỗ cậu nằm, ánh sáng của đèn hắt bóng anh in lên tấm rèm trắng.

    “Bác sĩ, thật cậu ta sẽ không sao chứ? Có bị bệnh gì bất trị không? Như ung thư chẳng hạn?”

    “Tôi đã nói với trò bao nhiêu lần rồi, giờ thì tôi đau họng, không muốn nói nhiều nữa. Tôi nhắc lại lần chót, trò Lucifer chỉ là bệnh cảm thông thường, do thể chất hơi yếu lại cố gắng gượng nên bệnh phát nặng, chích vài mũi thuốc và nghỉ ngơi mấy ngày sẽ khỏe.” Giọng bác sĩ khàn khàn miễn cưỡng nói.

    “Nhưng…”

    “Mau đi ra ngoài cho tôi, đừng quấy rầy bệnh nhân!”

    Tiếng đóng cửa cắt ngang những câu nói kèo nài của anh. Thấy bóng vị bác sĩ ngày càng lớn trên rèm cửa, cậu vội nhắm mắt lại, không lâu sau một bàn tay vén rèm lên.

    “Ngủ ngon thật, ồn ào như vậy mà còn chưa tỉnh.”

    Cậu thấy tay phải đau nhói lên một cái, biết rằng mình vừa được tiêm thuốc, rồi có tiếng bước chân, cánh cửa lại một lần nữa đóng kín.

    Cậu mở mắt, thở hắt ra, gác tay lên trán suy nghĩ. Nếu tính địa vị hai kẻ đối nghịch, anh đối xử với cậu thật quá tốt bụng. Nếu là bạn bè thì anh vẫn là rất tốt. Không có suy nghĩ về người yêu. Vĩ không thể nào yêu cậu. Từ nhỏ anh đã thuộc về Phương hay bất cứ ai khác, trừ Lucifer Iris. Cậu vốn phải biết rồi, thế mà vẫn cứng đầu bay về đây để chứng minh đã quên sạch ký ức cũng như tình cảm với anh. Bây giờ thì sao chứ, chẳng những không quên mà còn quyến luyến hơn, cậu chẳng muốn làm kẻ thứ ba phá hoại tình cảm người khác. Từ bây giờ nhất định phải giữ khoảng cách, hay nhất hãy tránh xa anh. Nhưng hai tháng nữa là tốt nghiệp, lúc đó rời xa anh cũng chưa muộn. Mắt cậu dần nặng trĩu, chắc thuốc đã có hiệu lực. Cậu đi vào giấc ngủ, khuôn mặt tươi cười của Vĩ chập chờn trong cơn mơ.





    TV………………..TV






    “Này, có thấy Iris đâu không?”

    “Không thấy.”

    “Có thấy Iris?”

    “…”

    “Có thấy…”

    Vĩ hầu như chặn đường tất cả học sinh anh gặp để hỏi, đáp lại chỉ là những cái lắc đầu ngơ ngác. Anh vừa lo vừa giận. Cậu chỉ mới qua cơn ốm nặng, cơ thể còn rất yếu vậy mà cứ bướng bỉnh đòi đi học, lại tự tiện đi lung tung, báo hại anh cuống cuồng tìm, bỏ cả bữa ăn trưa. Mắt anh sáng lên khi trông thấy cậu đứng với Hắc Long ở một góc hành lang, Vĩ bước tới định mở miệng chợt khựng lại khi nghe cậu nói.

    “Hắc Long, không thể đổi phòng được sao? Mình không muốn ở chung phòng với Vĩ nữa.”

    “Này, có phải cậu nhờ lộn người rồi không? Phương mới là trưởng ký túc xá.”

    “Mình có xin Phương rồi, cậu ấy không đồng ý.” Iris rầu rĩ nói. Dĩ nhiên vấn đề này Phương đã ‘xi nhan’ trước cho hắn biết, Hắc Long hắng giọng vờ ra vẻ tiếc nuối.

    “Tuy hội trưởng học sinh trên danh nghĩa có nhiều quyền hạn nhưng không phải muốn làm gì cũng được. Nếu giờ mình ưu ái cho cậu đổi phòng thì các học sinh khác sẽ so bì, lúc đó trật tự kỷ cương không còn, ký túc xá sẽ loạn.”

    “Thật không được sao?” Iris thất vọng.

    “Iris!”

    Cậu giật mình xoay người lại, thấy khuôn mặt hầm hầm của Vĩ thì như thấy quỷ. Cậu co giò chạy thật nhanh với Vĩ đuổi theo sau.

    “Iris! Đứng lại đó!”

    Hai người một chạy một đuổi hầu như khắp sân trường, trò chơi chỉ ngừng lại khi Vĩ bắt được cậu lúc vừa mở cửa sân thượng. Anh ôm trọn cậu trong vòng tay, Iris thấy người nóng ran, cậu vùng vẫy.

    “Buông ra coi! Làm cái gì kỳ vậy!!!”

    Không ngờ anh lập tức buông ra ngay. Cậu nhìn anh ngỡ ngàng. Vĩ nhếch mép nói. “Phải rồi, Vĩ này đâu phải hội trưởng học sinh vừa đẹp trai vừa tài giỏi, làm sao chạm được vào thân thể cao quý kia.”

    “Nói nhăng nhít quái quỷ gì vậy hả!?” Cậu tức uất vì bị nói oan. Anh gằn giọng

    “Muốn đổi phòng thì cứ đổi, tôi càng mừng. Ở chung với cậu chỉ khiến tôi thêm bực bội, hàng ngày nhìn bộ mặt vô cảm của cậu tôi đã thấy lợm giọng rồi. Nuốt cơm cũng không trôi, ban đêm ngủ gặp ác mộng…”

    *Chát*

    Một bên má Vĩ hằn dấu năm ngón tay, Iris vụt chạy đi, anh còn kịp nhìn thấy khóe mắt cậu hoe đỏ. Đứng một mình trên sân thượng, gió lạnh làm nguội cái đầu nóng lửa giận, một bên má còn rát bỏng. Anh bỗng thấy hối hận, trong một phút nổi điên đã nói những lời quá đáng với cậu. Anh vùng xoay người lại, chạy như bay xuống cầu thang, hướng về ký túc xá.





    TV……………..TV




    “Vĩ chết bầm! Tên khốn kiếp! Đồ đáng ghét! Đáng ghét!!!”

    Cái gối sau vài lần bị quăng vào tường đã rách bươm, lông vũ rớt ra bay trong không khí. Chợt chiếc điện thoại nắp trượt để trên bàn Vĩ rung lên nhạc chuông.



    If only you could see the tears in
    The world you left behind
    If only you could heal my heart
    Just one more time
    Even when I close my eyes
    There's an image of your face
    And once again I come to realize
    You're a loss I can't replace






    Iris đứng dậy cầm điện thoại lên, cậu muốn tìm xem tựa bài nhạc. Bản nhạc này khá cổ xưa, cha cậu thi thoảng thường hay hát, hỏi tên thì ông bảo đã quên mất rồi. Cậu rất thích giai điệu và lời bài nhạc. Có lẽ vì chờ lâu quá nên người gọi đã tắt máy, một lúc sau điện thoại lại rung lên, lần này là tin nhắn. Cậu tò mò mở ra xem nhưng vướng ngay mã khóa, cậu nổi tính hiếu kỳ tay bấm liên tục bàn phím, cái gì bị ngăn trở càng khiến cậu hăm hở hoàn thành. Iris loay hoay một hồi cũng giải được mật mã, chẳng là hồi còn ở Mỹ cậu có từng gia nhập nhóm hacker, sau nửa năm thấy chán quá nên ly khai. Chuyện chẳng dừng ở đó, chúng sợ cậu làm lộ bí mật tổ chức nên truy sát, lần này về lại Việt Nam một phần là để trốn lánh, chờ cha cậu giải quyết mọi chuyện êm xuôi.


    Sao nay gio ko bat may, darling? Toi nay nho den cho hom qua, con nho so phong khach san ko? Neu quen thi nhan lai. Honey cho darling tung giay phut, nho toi som.


    Liếc xuống phần dưới, mắt cậu nổ đom đóm khi thấy tên người gửi là Phương. Lại còn darling với honey, thật lố bịch. Cậu mở toang cánh cửa sổ để gió mát mơn man làn da đang hực lửa. Nhìn lại dòng tin nhắn, răng cậu nghiến lại, năm ngón tay bấu mạnh như muốn bóp nát cái điện thoại.

    “Iris…chuyện lúc nãy tôi…”

    Thường ai có tật thì hay giật mình, nhất là với Iris, kẻ đang xem trộm đồ người khác. Nghe tiếng nói của Vĩ đột ngột phát ra từ phía sau lưng, Iris hoảng hồn buông tay khiến cái điện thoại theo đà rơi từ tầng năm xuống mặt đất.

    “Điện thoại của tôi!!!”

    Vĩ gầm lên ai oán, lao ra cửa chạy vội xuống hiện trường, lát sau xuất hiện lại trong phòng, trút thứ nằm trong bọc ra mặt bàn, những mảnh vụn từng là cái điện thoại. Không khí trầm mặc nặng nề trôi qua, Iris xoắn vặn hai tay, cuối cùng ngập ngừng nói.

    “Tôi…mua cái mới đền cho Vĩ.”

    Anh liếc cậu, chân mày nhướn cao, lớn tiếng. “Tưởng tôi không mua nổi một cái điện thoại sao? Coi thường nhau quá đấy! Quan trọng là sim điện thoại, thẻ nhớ nát bấy! Tôi đã cực khổ lưu những dữ liệu khó tìm vào đấy, rồi còn số phone của năm trăm người, bây giờ mất sạch cả rồi!!!”

    “Gì mà tới năm trăm người lận? Nói thách trả giá sao cũng dính cả.” Iris nhăn mặt không tin.

    “Còn nói nữa hả?!” Vĩ bặm môi, trừng mắt. Xem bộ dạng anh như muốn giết người.

    “Xin lỗi nha.” Biết mình sai, cậu cúi đầu nhận lỗi.

    “Nếu xin lỗi là xong chuyện thì trên đời đâu cần cảnh sát làm quái gì.” Vĩ cười nhạt.

    Iris ngước mặt lên, khổ sở nói. “Dù sao điện thoại cũng đã tiêu tùng, Vĩ muốn tôi làm gì đây chứ?”

    “Làm gì là làm gì?” Anh nhíu mày hỏi khó.

    “Thì…Vĩ muốn gì tôi cũng làm theo hết.” Nói xong rồi cậu có cảm giác đang tự đút đầu vào thòng lọng.

    “Thật làm gì cũng chịu?” Mắt Vĩ lóe sáng tia nguy hiểm.

    Cậu nuốt nước bọt khan, gật đầu, đã phóng lao đành phải theo lao.

    “Vĩ muốn tôi làm gì?”

    “Yên tâm, công việc không khó khăn lắm đâu.” Anh cười, khóe môi nhếch lên gian xảo. “Chỉ cần từ đây đến Giáng Sinh, tức trong vòng một tuần, cậu phải tuyệt đối nghe lời tôi.”

    “Vậy đâu khác gì nô lệ?” Iris kinh hãi kêu lên, lo sợ không biết anh sẽ làm cách gì trả thù cho cái điện thoại đã bị cậu làm hỏng.

    “Cậu đồng ý hay không?” Anh huơ huơ mảnh vụn điện thoại nhá trước mặt cậu.

    Iris nhăn nhó, đau khổ nói lí nhí.

    “Được rồi, chỉ trong tuần này thôi đấy.”

    “Vậy trước tiên là từ nay tôi đi đâu cậu phải theo đó.”

    “Kể cả khi Vĩ đi toa-lét sao?” Cậu há hốc mồm.

    “Hèm, việc đó thì không cần.” Anh bối rối hắng giọng, cởi bớt áo khoác ngoài, bước vào trong phòng tắm, một lúc sau nói vọng ra. “Làm gì đứng chết dí ở ngoài đó, còn không mau vô đây?”

    Cậu giật nảy mình, bất giác bước lùi lại, cà lăm hỏi. “Ơ…nhưng…tô…tôi vô làm…gì?”

    “Chà lưng cho tôi, quên điều lệ lúc nãy là tôi đi đâu cậu phải theo sát bên à?” Giọng anh thản nhiên.

    “Nhưng…chuyện này…!” Cậu ngập ngừng. Một cậu ấm như Iris mà phải chà lưng cho người khác, lỡ bị cha biết được chắc đem cậu đi thiêu sống.

    “Mất hết dữ liệu tối quan trọng…số phone năm trăm người…” Vĩ lầm rầm như một câu bùa chú. Quả nhiên Iris ngoan ngoãn theo vào trong ngay.

    Thế là cuộc đời nô lệ Iris đã bắt đầu từ buồng tắm và dụng cụ chà lưng lần đầu tiên chạm đến.
    Wallace ôn nhu Baron bá đạo







  10. #10
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài gửi
    4
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: GhÉt anh vÌ em yÊu anh

    truyen hay ma sao den chapter 5 thoi ha ban

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •