+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3
  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    24
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định cuộc sống là bất công...

    Ơỉ nơi chúng ta đang sống, ởi nơi đây có trời,có đất,co âm,có dương và có cả trai và gái.những thứ mà đã được phân cách rõ ràng nhưng lại sao tôi và bạn những người có cùng quan niệm sống như tôi lại không thể là một trong những thứ ấy.là những vật thể phải được phân cách rõ ràng mà lại là những thứ pha trộn ,trộn lẵn vào nhau để tạo ra một hộp chất ,mà cái hộp chất đó lại là một con người kia chứ.tôi đao khổ và mặt cảm,tôi hổ thẹn và tự thấy mình xấu xa,tôi muốn vương lên nhưng không đủ đầy nghị lực,còn nếu đối diện với chính bản thân mình thì lại thấy sợ.
    Ơỉ một tỉnh xa xôi của tổ quốc này,bạn có biết không ởi nơi đó có một người luôn côi cuộc sống là một hình phạt,một sự đài đọa và đao khổ,người đó tội nghiệp lấm.từ lúc sinh ra tôi có biết gì đau ,tôi chỉ là một đứa bé,một đứa bé như bao nhiêu đứa bé khác,mà đã là một đứa bé thì tôi đau có sự chọn lựa cho cuộc đời của mình,cái số phận của tôi đã được định sẳn rồi.tôi là một đứa bất hạnh ,cuộc đời sao này của tôi sẽ có rất nhiều bất công và đã kích.những ngày tháng trôi qua tôi lớn lên và hiêu biết hay nói đúng hơn là hiểu được cái bất công mà cuộc đời này mang lại cho tôi là gì’’tôi là Gây’’.lúc 16t cái tuổi đúng ra phải được yêu thương và được nhận những lời ngọt ngào của những người thân hay cả những người biết về tôi,mà trái lại những lời xỉ nhục ,những lời chê cười người ta mang lại cho tôi hầu như mỗi ngày.16t tôi còn nhỏ lấm ,cái vỏ bọc bên ngoài không giúp tôi che đậy cái bản năng tội lỗi bên trong. Khi ngước mặt lên là bầu trời trong xanh,dưới chân là những thảm cỏ xanh mát còn trước mắt tôi thì sao,sao lại là một màu đen ảm đạm,sao tôi không tôi không thấy cái gì mà đời này mang lại cho tôi ,một màu đen tội lỗi mà khi nghỉ đến cái bản thân này không còn muốn thuộc về cái thới giớ bano la này nữa, nơi mà cái sự bất công đã cướp đi cái quyền được sống, được xã hội bao dung hay nói đúng ra là được bình thường trong những cái bình thường khác.
    Năm nay tôi đã được 22t rồi. cuộc đời của tôi vẫn là một vòng dây đem tối.tôi câm rét chính bản thân mình,tôi rét những người sinh ra tôi,những gì tạo ra tôi đều sai lầm,tôi sống trong thực tại mà không biết dến ngày mai.không biết cái tương lai sao này có cái vị trí nào mà đời này mang lại cho tôi không.mỗi khi buồn tôi đều chìm trong âm nhạc và khói thuốc. khi bài nhac kết thúc khói thuốc cũng tàn đi thì tôi lại quay về với thực tại ,khoảnh khất mơ hồ không kéo dài mãi,không mang tôi đi thật xa mà cũng không giup được tôi thoát khổi cái cuộc đời bất hạnh nhưng tôi lại yêu những thứ ấy.trong lúc buồn bài nhac đao thương làm tôi khóc,khói thuốc mơ hồ giúp tôi say,tâm hồn tôi bây giờ chỉ là một cơn gió lân lân mơ hồ nên tôi cảm thấy được sẽ chia.cuộc đời này đúng ra không dành cho tôi,tôi đúng ra phải tồn tại ởi thế giới khác.tiếp tục sống thì tiếp tục đao khổ,càng đao khổ thì cái thể xác càng dày dòa,muốn thoát khổi trừ khi phải chết đi,tôi chết để dành lại cái thế giới bao la và bí ẩn này cho những người không như tôi ,nhưng thật lạ tôi muốn thoát khổi nhưng sao tôi vẫn muốn sống,tôi sống đây là gì cái gì,tôi sống không phải cho bản thân tôi ,mà tôi cũng không sống cho ai,cuộc đời đao khổ bất tôi phải sống ,sống để biết thế nào là đao khổ bởi gì càng sống càng đao khổ.
    Cuộc đời đi qua là những ngày tháng chết,tương lai trươc mắt xem như là mờ mịt còn hiện tại thì sao.ngay lúc này tôi vẫn còn xem là cận bả,vẫn còn bị chê cười và chế diễu. những người thân tôi không ai hiểu cho tôi cả ,còn cha mẹ thì đòi hỏi ởi tôi quá nhiều .họ đối với tôi như một thành quả,một công cụ mà họ đã đại được cho nên cái thành quả đó phải có trách nhiệm dung bồi và đền đáp,nhưng họ có biết đau khi sinh tôi ra tôi không phải la người cám ơn mà chính họ mới la người xin lỗi.

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Tuổi
    25
    Bài gửi
    149
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    308

    Mặc định Re: cuộc sống là bất công...

    a biết ko gay là hỗn tạp nhưng hỗn tạp ấy ko phải bình thường đâu đó là thứ đặc biệt nhất trên đời!! tạo hoá đã tạo ra gay là thứ hoàn hão khi mà âm dương hợp nhất hóa, khi mà những tinh hoa kết đọng, khi mà ko còn phân biệt đâu là trời đâu là đất và đâu là trai đâu là gái. gay một thứ mà con gái ko có mà gay có, gay những việc gay làm mà kể cả một người cực kì men cũng ko làm được....... đó chính là gay..
    anh biết ko một người cha hay mẹ nào khi sinh con mình ra ko ai nghĩ con mình sẽ như thế này hay thế kia.... chính vì thế ta ko có quyền trách cứ bất kì ai được, ngay cả bản thân ta cũng ko thay đổi được gì thì nói chi đến người khác đúng ko?
    nhưng anh ơi! cha mẹ ko hiểu mình hay bất kỳ ai cũng ko hiểu mình đi chăng nữa anh phải tự tin với chính bản thân mình hãy cố gắng vương lên chẵng việc gì phải mặc cảm hay xấu hỗ gì hết !!! mình là chính mình anh nhé........... chúc a luôn vui !!!
    †††Mãi mãi 1 tình yêu†††
    Anh_________Và
    Sẽ____(¯`v´¯)____Sẽ
    Mãi___ `•.¸.•´_____Chỉ
    Mãi____L0VE____Yêu
    Yêu_______Một
    Mình__Mình
    ___Em___
    Ya:[email protected]
    «™—tong—†¶—¶ ï €µ—tinh—™»
    «†™^_nghia_^™†»

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: cuộc sống là bất công...

    thích nhất câu nói của bạn trên!
    "gay là một hỗn tạp đặc biệt"_chúng ta quá đặc biệt
    tài năng, duyên dáng, mạnh mẽ, lịch sự, thông minh, quyến rũ, nhẹ nhàng và thanh khiết! và rất lãng mạng!

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •