+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 12

Chủ đề: J’law và Kirio

  1. #1
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định J’law và Kirio

    Mọi người trong tgt3 chắc ít nhiều cung nge nói đến J’law và Kirio cặp đôi gay nổi tiếng châu á
    Hôm nay mình xin giới thiệu lại về 2 người này...Cùng câu truyên tinh yêu của họ...1 tình yêu thật lạ lùng và kì diệu...
    <Bài viết đưới đây do 1 ban co nick name luckfox412 sưu tầm>
    Lần sửa cuối bởi neemon; 27-08-2011 lúc 08:45 AM

  2. #2
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J’law ♥ Kirio


    Hai người iu nhau từ năm 2008 và cưới nhau năm 2009 đấy, và được coi là một trong những cặp đẹp đôi nhất Châu Á ><

    Đầu tiên kể đến vợ nha

    Tên: Lạc Lạc

    Nick name: Kirio

    Cao: 1m75 sinh ngày 14/9/1992

    Mô tả: Sở hữu đôi mắt một mí cuốn hút và 1 nụ cười hồn nhiên,trong sáng … Lạc Lạc có 1 sức hấp dẫn đến không ngờ,thêm nữa,vẻ ngoài của em ấy thì…siêu dễ thương á !!








    Tiếp theo đến chồng

    Tên: Hạ Hà

    Nick name: J-Law

    Cao:1m85 sinh năm 1983 (hơn vợ đến 10t)

    Mô tả: Trái ngược hoàn toàn với vợ mình, J-Law sở hữu 1 đôi mắt buồn và 1 khuôn mặt lạnh như băng (Hoàng tử băng giá) , đã có nhì̀u cuộc tình và là chủ của 1 công ty nhiếp ảnh nổi tiếng (Những bức hì̀nh của Kirio và các bức tự sướng của họ đều do chính tay anh ấy chụp)







    Và cả 2 vợ chồng nhà họ nè




    Lần sửa cuối bởi neemon; 27-08-2011 lúc 12:21 AM

  3. #3
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio


    Đây sẽ là những dòng entry, status của J’Law và đôi khi có của cả Kirio nữa, Những dòng này đều là do bạn Yue Ki trên facebook edit, đã được sự cho phép của bạn đấy nên ta đăng lên blog của mình để mọi người cùng ‘nghiền ngẫm’. Ta sẽ đi từ những note đầu tiên nhé

    J-law ♥ Kirio

    By J’Law

    Editor: Yue Ki


    Bạn Có Thể Làm Được Không?

    1. Bạn có thể không nhắn tin làm phiền người bạn yêu, lúc nghĩ rằng người đó có thể đang bận bịu, đợi đến khi chuẩn bị đi ngủ mới gửi tin chúc ngủ ngon, là tin nhắn đầu tiên cũng là cuối cùng trong ngày?

    2. Bạn có thể không dùng điện thoại để giám sát cũng như điểu khiển hành tung của ngươi bạn yêu? Bất luận người ấy đang ở chỗ nào, làm việc cũng tốt, tiêu khiển cũng được. Chỉ nói một câu về nhà nhớ lái xe chậm một chút. Tuyệt đối không bắt buộc người ấy mấy giờ phải trở về, thậm chí chính mình còn đi ngủ trước?

    3. Bạn có thể từ tận đáy lòng không hề nhận thức đối tượng ái muội, dù có trông thấy người đẹp trai hay mỹ nữ cũng chỉ là thưởng thức thoáng qua như mây bay, không nổi chút dục niệm?

    4. Bạn có thể chịu được lúc người bạn yêu đi chơi cùng bạn bè không ở bên cạnh bạn, mà tận tâm bạn lại cho rằng đàn ông chính là như vậy?

    5. Bạn có thể cái gì cũng không đòi hỏi người bạn yêu mua cho, thích thứ gì liền im lặng chờ đợi người ấy cho bạn kinh hỉ, người ấy không nhắc tới bạn cũng tuyệt đối không làm hắn áp lực?

    6. Bạn có thể quen với việc cho dù mình mệt mỏi, cũng vẫn nằm trên gường chờ người yêu cùng nhau nghỉ ngơi. Mà người bạn yêu lại luôn ở phòng ngoài chơi vi tính, bạn liền lựa chọn im lặng đọc sách, hay đi ngủ trước. Tuyệt đối không quát mắng hắn?

    7. Bạn có thể chịu đựng việc ngươi bạn yêu ở bên ngoài luôn nói chuyện với bạn bè, đem bạn như một con búp bê biết cườ được khôngi? Nếu như trong lòng bạn thực sự cho rằng mình nên như vậy, cho hắn chút mặt mũi trước mặt bạn bè là trách nhiệm của bản thân.

    8. Bạn có thể trong bữa tiệc cũng không hề xen vào câu chuyện của bọn họ, chỉ im lặng ở bên cạnh cắt trái cây cho mọi ngươi? Bạn có thể nói với bạn người yêu rằng: Cậu đừng giúp tôi chuẩn bị đồ ăn, mau ra ăn rồi nói chuyện với anh ấy, mau đi, cậu tới đây là để nói chuyện phiếm, việc này để tôi làm?

    9. Bạn có thể chấp nhận việc người yêu bỏ một chồng bát đũa trong bồn rửa từ thứ hai đến thứ sáu, bạn về nhà liền giúp hắn rửa sạch. Dù vậy bạn chưa bao giờ vì vậy mà nổi giận, chỉ đối với sự lười biếng của người yêu mà không nhịn được cười?

    10. Bạn có thể vì khẩu vị của người yêu mà đi tìm sách nấu ăn, thỉnh thoảng tự tay xuống bếp cho hắn thích thú hưởng thụ cảm giác thành tựu sao? Hơn nữa những món bạn muốn nghiên cứu cũng không phải tráng trứng, hay rán khoai tây, chỉ cần có tấm lòng là được. Mà là trấp quế ngư/ ngọc mễ trư thủ bảo/ chưng giải/ muộn hà/ sa oa lệ thang… những món ăn người ấy ưa thích nhưng đều đỏi hỏi kĩ thuật cao?

    11. Bạn có thể trong cuộc sống đầy phức tạp này vẫn như cũ tôn trọng người bạn yêu, tôn trọng sở thích của hắn, tôn trọng những suy nghĩ cực đoan của hắn, tôn trọng việc hắn tiêu tiền bừa bãi, tôn trọng không gian cá nhân của hắn. Cũng để sở thích của mình quen dần với của hắn sao? Phải biết rằng có rất nhiều người yêu nhau sau vài năm, có lẽ còn tình yêu, những từ lâu đã mất đi sự tôn trọng.

    12. Bạn có thể không can thiệp vào việc người bạn yêu nói lung tung trên mạng, từ cuộc sống đến sự nghiệp, từ tinh thần đến tình ái? Bạn có thể sau khi nhìn thấy đống lảm nhảm ngụy biện rất chói tai kia không chút mẫn cảm, chỉ nói với người bạn yêu rằng: em đã xem, em thấy anh rất hài hước, rất đáng yêu a.

    13. Bạn có thể chịu được chuyện người bạn yêu thường xuyên nổi giận hét lớn với mình, dù thế bạn vẫn trầm mặc không nói? Tới lúc nhẫn nại đến cực hạn cũng chỉ nói một câu: em biết áp lực của anh rất lớn, nhưng chúng ta không thể cãi nhau, chúng ta cãi nhau sẽ khiến anh thêm phiền toái, xảy ra chuyện gì anh nói em nghe được không?

    14. Bạn có thể không đem những thứ phiền não nhỏ nhặt của mình phát tiết lên người bạn yêu, thậm chí không nói với hắn, nghĩ đến chuyện người ấy còn nhiều thứ phải lo, không thể khiến hắn thêm loạn, cũng đem chuyện này tập thành thói quen?

    Trên đời này có một người thực sự có thể, cậu ấy chính là làm như vậy, cũng rất tự nhiên, cậu ấy gọi là Lạc Lạc.

    Gặp người như vậy bạn sẽ chia tay? Dù thế nào đi nữa đánh chết tôi cũng sẽ không, trừ phi não tôi bị hỏng.

    Người có thể làm được những việc này vốn dĩ trên trời khó tìm, dưới đất khó thấy, huống chi còn là một người quyễn rũ như vậy.

    Tôi thỏa mãn, với điều kiện của tôi có thể gặp được người như vậy đã là ông trời ưu ái cho rất nhiều rôi.


  4. #4
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio

    By J’Law

    Editor: Yue Ki


    Mười tám tuổi

    Em tròn mười tám tuổi rồi, từ nay trở đi tôi sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với người vị thành niên nữa. . .

    Lúc này tôi mời từ nhà bạn trở về, ban ngày bận rộn, buổi tối chơi vài ván bài, cuối tuần chè chén. . . đây là vài việc trọng yếu trong cuộc sống của tôi bây giờ, bởi vì em không cách nào tưởng tượng được áp lực của tôi. . . kể cả đám người lớn chúng tôi lớn đến nhường nào, dù vậy tôi vẫn cố gắng hết sức không để cho em hay, tựa như lúc trước. . . không để em biết cuộc sống này còn đầy khó khăn, chỉ cho em biết rằng tôi có thể đối phó hết thảy, đôi khi chính tôi cũng không chắc mình có thể chống chọi được không, nhưng dù thế nào trước tiên tôi vẫn sẽ làm em an tâm, sau đó chạy khắp các đường phố lớn nhỏ trong thành phố Bắc Kinh này. . . nôn nóng, băn khoăn, suy nghĩ. . . cho tới khi đem từng chuyện từng chuyện giải quyết hết mới trở về nhà ngắm nhìn em an tĩnh đọc sách, sớm đã ngủ quên từ lúc nào. . .

    Số phận thật kỳ lạ, nếu như lúc ấy tôi không gặp em ở câu lạc bộ đêm, có lẽ trái tim tôi lúc này vẫn còn cô độc, không một nơi gửi gắm. Nhưng nếu không phải đêm đó em tin tôi, biết đâu mấy năm nay em cũng đã trở thành một đứa trẻ phá phách, nói qua bao lời yêu đương thật thật giả giả, trải qua bao cuộc chia tay dễ dang hay đau khổ, giống như những người đó cứ đến cuối tuần lại xuất hiện ở câu lạc bộ đêm, chờ đợi một người nào đó bắt được mình. . . Sẽ không có em thanh cao, tự trọng, ưa sạch sẽ, hướng nội như hôm nay.

    Mấy năm nay em lớn dần lên, so với hồi nhỏ giống như hai người khác biệt. Những điều người ta biết về em vẫn dừng lại ở ba năm trước, cho rằng em vẫn là một cậu nhóc lanh lợi hoạt bát, tất cả những phỏng đoán về em, mọi loại ý nghĩ xấu xa, mọi loại gièm pha, mọi loại tâng bốc, trong tất cả những loại người ấy, em là người mờ nhạt nhất mà tôi nhìn thấy, bởi vì không ai có thể bỏ qua ánh mắt của người khác, khen ngợi và phỉ báng. Chỉ có em, hoàn toàn đem những thứ nhảm nhí này coi nhẹ, tục ngữ nói đối với những lời đồn đại vô căn cứ người ta hẳn là nên cười cho qua chuyện, mà em ngay cả cười cũng chưa từng cười đã đem hết thảy mọi chuyện đặt qua một bên. Chỉ bằng điểm ấy, em đã là niềm tự hào của tôi, em so với nhũng người lớn chúng tôi còn mạnh mẽ, kiên cường hơn.

    Rất nhiều người bảo tôi nên học cách xử thế của em, nhưng tôi biết tôi học không được. Bỏi vì điểm xuất phát của chúng ta bất đồng, những việc đã trải qua khác nhau, tính cách tự nhiên cũng không tương đồng. . . Em bắt đầu từ lúc mười lăm tuổi được mọi người bồi dưỡng đọc nhiều sách vở, nghe các loại nhạc khác nhau, xem phim kinh điển, mặc những bộ quần áo hàng hiệu, tới qua những nhà hàng lớn của Bắc Kinh, sống trong những khu nhà sa hoa, tới thẩm mỹ viện dưỡng da cùng mấy người thành đạt, mà lúc này em chỉ mới mười tám tuổi, còn trẻ như vậy.

    Mà tuổi mười tám của tôi cũng không thể dễ dàng so sánh với em như vậy, tôi nhớ lúc tôi mười tám tuổi còn phải ở trong một phòng ký túc xá tám người, chuyện có thể làm cũng không phải quá nhiều, thỉnh thoảng cùng bạn học ăn chút đồ nướng trước cổng trường đã là một loại tư thú. Tôi khi đó căn bản không có khả năng tiêu bất cứ thứ hàng hiệu gì, bởi vì cảm thấy những thứ kia cách mình quá xa, ngay cả khát khao cũng chưa từng có qua. . . Trong đám bạn học được xem như chạy theo thời thượng, tôi cũng thường xuyên mua một quyển tạp chí tên là 《Công viên thế giới thời trang 》, trang đầu tiên mở ra chính là quảng cáo xà phòng clinique, đó là thứ xa xỉ đầu tiên tôi mua, hiện tại nghĩ lại căn bản cũng không đáng là bao, những khi đó lại khiến toàn bộ ký túc xá chúng tôi ồn ào một trận, ha ha. Kỳ thực cũng không cần chê cười chúng tôi, bởi vì những năm ấy trình độ của mọi ngưỡi cũng chỉ như vậy, suy cho cùng khi tôi mười tám tuổi ở nhà mới chỉ thấy qua mấy nghìn tệ.

    Nhưng tôi là hâm mộ em, hâm mộ em có một mối tình đầu tuyệt đẹp, đến bây giờ em vẫn cùng người yêu đầu của mình ở bên nhau, hai người vì nhau nỗ lực hết thảy những gì bản thân có thể làm. Mà tôi cùng mối tình đầu của mình. . .sớm từ lâu trong những năm tháng ngây ngô thoáng chốc đã lướt qua nhau, thậm chí đến khi nhớ lại gương mặt cũng rất mơ hồ.

    Ngày đó tôi cùng Lâm Hữu trò chuyện về tuổi mười tám của chúng tôi, không hẹn mà gặp lại nói về chiếc máy CD hiệu Sony, đó là thứ đồ vật đáng giá nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của chúng tôi, cắn răng dùng tiền sinh hoạt mà mua, nó từng cùng chúng tôi trải qua khoảng thời gian quý giá nhất kia, khi chúng tôi đầy mơ ước, cảm thương. Đó là nhập môn âm nhạc của thế hệ chúng tôi. . . âm nhạc mà nhiều năm sau chúng tôi tích lũy truyến bá lại cho mọi người ở thời đại này, đây là món quà tốt nhất chúng tôi có thể mang lại. Chúng tôi, là vinh hạnh.

    Đang nghĩ ngày sinh nhật của em nên tổ chức ở nhà hàng nào, nên mời ai tới tham gia, sau khi đi ăn chúng ta nên đến KTV nào. . . Tất cả mọi người bên cạnh đang trầm ngâm suy nghĩ nên tặng em món quà sinh nhật gì đây, bao gồm cả tôi. Bởi vì em dường như thực sự cái gì cũng không thiếu, mà thứ em thiếu vừa vặn lại là mục tiêu chúng tôi đang phấn đấu, tạm thời cũng không thể tặng.

    Em từng nói tôi là một người bạn trai cái gì cũng không nói với em, tôi cũng không biết tại sao. . . Áp lực của tôi, bất đắc dĩ của tôi, phấn đấu của tôi, chuyện cũ của tôi, những bài học và tổn thương tôi đã từng trải qua. . . tôi cuối cùng vẫn thích bộc lộ hết với bạn bè, tôi không thích miêu tả quá nhiều cho người yêu. Có lẽ đó là chút khác biệt giữa chúng ta, có lẽ tính cách tôi chính là như vậy, tôi muốn người tôi yêu xem mình là một cánh tay vững chắc có thể ỷ lại, trong trái tim người ấy tôi thật cao lớn. Dù sao vẫn cảm thấy một người đàn ông cái gì cũng đem ra nói hết với người yêu thực rất hèn nhát, tình yêu bộc lộ hết ra sẽ khiến đôi bên thấy không còn khoảng cách, mà tình yêu hoàn toàn không có khoảng cách sẽ làm người ta dần chán ghét. . . Cho nên tôi thích cậy mạnh trước mặt em, qua một lần lại một lần, tôi thực sự kiên cường hơn trước kia rất nhiều.

    Em cứ yên tâm là chính mình đi, không cần quan tâm đến chút khó khăn nho nhỏ của tôi, sẽ không có điều gì lại làm tôi sụp đổ. Em cứ an tâm là chính mình đi, tôi đã từng yêu, từng hận, từng chơi đùa, từng mất mác. . . Trong thế giới của tôi thật sự không còn thứ gì hấp dẫn. Tôi sớm đã hiểu rõ cái gì có thể cưỡi ngựa xem hoa, cái gì nhất định phải quý trọng.

    Huống chi người sao kim ngưu nhưu tôi luôn rất cực đoan, cố chấp, một lòng. Bởi vì tính cách này, tôi từng mất đi đôi chút, lại nhận lại được rất nhiều, ví dụ như em. Gần đây trên mạng lại có tin đồn chúng ta chia tay, tôi nghĩ em cũng đã nghe rồi, cũng đã bật cười coi nhẹ mà bỏ qua. Bọn họ sẽ không hiểu, bọn họ đều chỉ là những đứa trẻ chưa lớn nổi, cho rằng tình yêu cũng chỉ có thể là quấn quýt hay tan vỡ, bọn họ hoàn toàn không thể hiểu được tình cảm của chúng ta đã vượt qua tình yêu đơn thuần. Từ cuộc sống đến tinh thần đều đan xen vào nhau, sớm đã vững chắc không phải bất cứ việc gì cũng có thể làm dao động.

    Rất nhiều người bảo tôi nên hạn chế nuông chiều em, nói việc này đối với sự trưởng thành của em chưa chắc là chuyện tốt. Nhưng tôi không phải cha mẹ em, tôi cho rằng tôi không có quyền dạy bảo em. Nhưng em lại là đứa trẻ tôi nuôi lớn, trên người em mang những giấc mộng tôi đã hoàn thành và chưa hoàn thành, tôi chỉ biết vĩnh viễn ủng hộ em, cũng vì em mà tự hào.

    Cuối cùng, chúc phúc lễ trưởng thành mười tám tuổi của em.

  5. #5
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio


    By J’Law

    Editor: Yue Ki

    Tiểu mỹ nhân của tôi cuối cùng cũng về rồi, tôi đang mong em về như 20 mấy hôm trước tôi mong em đi vậy! Đừng tưởng tôi không nhớ đến em, chỉ là tôi cảm thấy ai cũng sẽ ko nói ra, nhất là ko thể nói cho đối phương biết.

    Em hỏi tôi có phải đang dùng sự chân trọng để nhìn mọi thứ trước mắt. tôi nói nhỏ là đương nhiên

    Em hỏi tôi tại sao lúc đầu lại chạy quanh đuổi theo em, tôi không trả lời. Tôi kiệm từ chỉ cười cười nói — anh cũng không biết.

    Bên ngoài cửa sổ có một thiếu niên đang tung bước chạy, đón chào ánh sáng ít ỏi của hoàng hôn. Ánh sáng mặt trời chiếu trên đỉnh đầu em, những điều nét trên mặt cũng nhờ những tia sáng này mà trở nên đẹp lạ thường, lúc chạy em vẫn mang theo một nụ cười trong sáng, hình ảnh đó tràn ngập sự trong sáng mà ko thể nói hết được, chân thật đến nổi như một giấc mơ.

    Đột nhiên có cảm giác muốn kết hôn . Tôi yêu cân nặng của vợ tôi, 44kg, cân nặng mà tôi vừa ý nhất….dắt em đi nhiều nơi , cứ như mình đang thả diều.

    Để buông tha cho người yêu của tôi, rất nhiều người đã quyết định đối địch với tôi! Cứ tự cho rằng tôi ngăn cấm họ tuyên truyền hành động nghĩa hiệp của mình, sau đó cả thế giới tung hô ủng hộ Lạc Lạc, vừa la lối vừa báo ấn lên người của cậu ấy, đó chính là fan của cậu ấy đó !

    Vợ về thăm gia đình rồi, tôi vốn tưởng rằng mình thể có lại được cảm giác tự do mà mình đã quên đi rất lâu, nhưng khi trời châp tối thì tôi lại bắt đầu thấy rất nhớ em, thì ra tôi không phải phóng khoáng như mình nghĩ

    Tôi đã bị tình yêu của Lạc Lạc làm hư hỏng mất rồi, thả người vợ thượng hạng xinh đẹp như tiên, lễ phép lịch sự mà không yên tâm trong lòng, lại còn ghen tuông với những thằng tôm tép . AI~ phải tự cảnh cáo mình, nhất định không thể tự tạo nghiệp, ko thì sau này hối hận không kịp.

  6. #6
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio


    By J’Law

    Editor: Yue Ki

    Vợ tôi


    Vợ tôi là người phía nam, không thích tuyết.

    Khuôn mặt xinh đẹp của em mọi người sớm đều đã biết, cũng chẳng cần nói nhiều thêm.

    Vợ tôi là một người trí thức, mỗi ngày niềm vui lớn nhất chính là đọc thật nhiều sách, ngăn cũng không ngăn được mục tiêu tài mạo song toàn của em. Vì thế phóng viên của Joyo.com mau ngày ngày đến ấn chuông cửa nhà tôi đi thôi. . .

    Vợ tôi rất thờ ơ với của cải vật chất, không phải vì em đơn giản, mà vì em gần như đã có đủ mọi thứ mình cần. Nều hỏi em muốn thứ gì nhất? Em sẽ nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: Thật sự không có, những thứ muốn có khi vừa nghĩ tới lập tức sẽ đi mua, bản thân mong muốn nhất bây giờ chỉ là những món quà tinh thần.

    Vợ tôi có tính ưa sạch cực kì nghiêm trọng của chòm Xử nữ, từ sớm đến tối không ngừng tắm rửa, giặt giũ còn siêng năng hơn. Tôi thường hay nổi quạu: “Quần áo ban nãy anh mới lấy ra thử đâu rồi?” Em liền bảo: “Em tưởng anh đã mặc qua, nên bỏ vào máy giặt rồi!” Tôi té xỉu. . .

    Đương nhiên thế cũng có mặt tốt, em chưa bao giờ để tôi rửa chén, bởi vì em tin chắc tôi sẽ rửa rất nhanh, không thể sạch.

    Em dạo này gầy đi, chỉ còn 42kg, thật không khác gì que tăm. Tất cả mọi người đều khuyên em nên béo lên một chút, tôi lén nói với em: “Ngàn vạn lần đừng nghe mấy lời tầm bậy này, bọn họ ai cũng mập như heo, gầy không được liền cho rằng người khác quá gầy, tự mình bất lực an ủi mình, em mà mập như bọn họ lúc đó muốn khóc cũng không kịp! Anh tự hào vì vẻ nhỏ nhắn của em!”

    Cứ việc ghen tị với dáng người của vợ tôi, ngàn lần vạn lần đừng cho là tôi không để cho em ăn cơm, an ủi bản thân như vậy chỉ có thể chứng minh tế bào béo phì đã bắt đầu sinh trưởng trong đầu các bạn. Tôi và bà xã hàng ngày đều ăn lẩu cay, uống cũng rượu trắng, chúng tôi đều là người biết suy tính.

  7. #7
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio


    By Kirio

    Editor: Yue Ki

    Summer Thoughts

    Một thời gian dài hoang mang của bản thân cuối cũng cũng được giải cứu. Bắc Kinh mùa hè tháng sáu, không hiểu vì sao không có ánh sáng mặt trời. Không biết tháng bảy có khi nào cũng có dáng vẻ như vậy. Đây là một hiện tượng khó hiểu, mọi người bị vây trong khí trời buồn tẻ tại nơi đây, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn, thân thể biếng nhác, không biết phải làm gì.

    Mọi người nói năm 2008 là một năm không bình thường, năm nay xảy ra rất nhiều tai nạn đau thương, người ngoài dùng vẻ mặt thê lương nhìn những người bị nạn gia đình chia li, khắc sâu nỗi xúc động trong tâm hồn. Trong khoảng thời gian không bình thường này, đôi chút tư tưởng của tôi giống như gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, loại ảnh hưởng này thực không nhỏ, nhưng cũng không thể nói nó quá mức mạnh mẽ.

    Tôi hiện tại thực sự không hiểu bản thân rốt cuộc thích hợp với điều gì, bị hoàn cảnh bên ngoài tác động không biết nên làm sao, còn bị áp lực ào ào theo đuôi đổ tới. Khả năng biểu đạt ngôn ngữ không thay đổi chút nào, vẫn như cũ không thể dùng ngôn ngữ của bản thân để bày tỏ ý nguyện trong lòng mình, đơn giản buông trôi để nó tự do, để nó theo gió cuốn đi.

    Ba tháng hè lặp đi lặp lại, bản thân đến lúc này vẫn chưa xác định được mục tiêu phấn đấu là gì. Nên làm diễn viên nổi tiếng? Hay cứ như vậy cả đời không ai biết đến, đơn độc sống quãng đời còn lại? Rất hiển nhiên, phía sau là điều đa số mọi người đều không muốn làm, tôi cũng vậy, thế nhưng tại sao không thể giải quyết triệt để mâu thuẫn trong lòng mình? Con người là một cá thể thực mâu thuẫn, nó thường không muốn chấp nhận những biểu hiện bình thường trái ngược với quan điểm xã hội.

    Tôi nhớ đến người tôi thực sự yêu thương. Chính là tôi cũng không thể biết rõ anh rốt cuộc là mối tình đầu của mình hay là thứ hai, kỳ thực có rất nhiều chuyện không cần quá rõ ràng, sự huyền bí khiến người ta sa ngã, khiến người ta liều lĩnh muốn vạch trần bản chất thứ huyền bí này, lạc vào âm u. Tôi nghĩ tôi nguyện ý để anh là mối tình đầu của tôi, như vậy tôi sẽ cảm thấy cuộc sống của mình còn tồn tại một tia may mắn.

    Chính là tình yêu kia, cũng giống như đám trẻ bắn pháo hoa, sưu sưu vài tiếng, ngắm bầu trời thay đổi màu sắc, sau đó mỗi người lại trở về nhà. Nhưng cũng không ai vì vậy mà dừng yêu thương, cũng không biết tại sao cuối cùng luôn luôn lại thấy chán ghét thứ quan hệ phức tạp này. Qua bao lần đắn đo, rốt cuộc cũng hiểu ra: cảm tình là vô dụng, bên trong cảm tình còn có những thứ khác quyết định, đó là sự khác nhau trong cuộc sống của hai người, là ích kỷ và yếu đuối của mỗi người, không thể hoàn toàn tin tưởng đối phương.

    Vậy thì vứt bỏ thứ tình cảm này đi, cho bản thân một lúc nghỉ ngơi quên đi hết thảy.Người nếu muốn tự mình quên một người khác thực rất khó khăn. Quên cần nhờ vào cơ thể của một người khác, để người ấy ôm lấy bạn, khiến bạn không cách nào nhìn thấy bóng hình đã qua, trong đầu dần mất đi những hi vọng chờ mong với quá khứ, đây là chuyện rất đơn giản, điều kiện là bạn có thế tìm được người khác ấy không.

    [....]

    Rất lâu rồi tôi hay thích dựa vào người khác, không thích một mình cô đơn buồn bã, không thích đợi chờ vết thương tự khép miệng, thực rất tịch mịch.

    Một bác sĩ tâm lý nói với tôi, càng là người bề ngoài đơn thuần, lòng dạ bên trong lại càng gian ác. Nhưng mọi người nhất thời không cách nào tìm ra cách thay đổi, cho nên tôi không thích giao tiếp vời người đơn giản, bởi vì bọn họ sẽ không tự giác dẫn bạn tới một thế giới không hề phức tạp, thực đáng sợ.

    Hôm qua cùng bạn nói chuyên trên QQ, chỉ đơn giản là chút chuyện về phương diện tình yêu. Cậu ta khuyên tôi nên giữ đúng chừng mực của mình, không nên rơi vào kết quả như lúc trước, một bên tình nguyện, đơn độc chiến đấu, khiến bản thân bị thương sâu như vậy. Tôi nói cậu ấy tôi yêu anh, hơn nữa nguyện ý dùng hết sức lực của mình duy trì tình cảm này, cho dù có đôi lúc chính mình cảm thấy cô đơn, không thể gặp anh, mà trong lòng tôi không lúc nào không nhớ anh. Tôi biết, tôi rất yêu anh, đã không còn cách nào thay đổi.

    Một người đang yêu đôi khi cho rằng người mình yêu không còn yêu hắn. Chuyện này tôi đã hỏi qua anh, anh cũng từng hỏi qua tôi. Tôi cảm thấy điều này rất bình thường, tình cảm cần một thời gian để chứng thực, hỏi người yêu, đồng thời cũng là hỏi chính mình.

    Những cơn gió mùa hè thổi rất mạnh, chán ghét chúng thổi tung mái tóc của tôi. Gần đây có rất nhiều lúc sống một mình, nỗi nhớ này càng thêm sâu sắc. Nếu như con gió kia quá mạnh, rất sợ, rất đau.

    Bản thân trước kia không tin vào tình yêu. Nhưng giờ đây vì sự tồn tại của người nào đó, vì sự bảo hộ của người nào đó, vì sự ấm áp của người nào đó. Tôi phát hiện tình yêu là điều mỗi người đều muốn có được. Nó đòi hỏi hai người phải dùng khoan dung và kiên cường để duy trì.

    Tình yêu vừa đơn giản lại vừa gian nan.Hai người có thể rất đơn giản ở cùng một chỗ.Nhưng để duy trì tình yêu lại rất gian nan, cho nên một bộ phần sợ hãi mất đi hi vọng mà chùn bước.

    Đôi khi cảm thấy bản thân như một đứa trẻ. Thích những trò chơi đầy trẻ con: dùng một miếng vỏ ốc nho nhỏ viết tên người yêu lên cát, sau đó hét thật to về phía bờ bên kia của biển lớn, em yêu anh. Ngày thứ năm ở biển, ăn rất nhiều hải sản, uống rất nhiều sake. Hương vị nhàn nhạt, tựa như ái tình. Tôi yêu anh, nhưng rất ít khi nói ra khỏi miệng. Để tận đáy lòng, đem nó nhớ thật kỹ, khắc thật sâu. Biển khiến tôi thêm kiên định. Tôi săp tới Okinawa. [100929] ( Kirio’status)

  8. #8
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law ♥ Kirio


    By: J’Law and Kirio

    Editor: Yue Ki

    J-law’s Status

    Mang theo một đứa nhỏ bên mình với tôi kỳ thực cũng không phải chuyện dễ dàng, chung quy phần lớn những người như tôi còn chưa học được cách chiều cố bản thân. Mà mấy năm nay tôi dốc hết sức để đứa nhỏ của tôi có được những thứ tốt nhất và tự do lớn nhất, cho em những thứ tốt nhất là muốn em biết “Em muốn thứ gì đều sẽ có, sau này khi đối mặt mới những cám dỗ em đã có đủ vật chất để nói không.” Cũng không hạn chế tự do của em là muốn em biết “Anh tin tưởng em, bởi vì anh tự tin. Ba năm nay anh chưa từng một lần xem trộm di động của em, đấy chính là khí phách của anh.” [100704]

    Tôi và người yêu thường hay vì tranh chấp mấy chuyện lặt vặt mà nói vài câu quá đáng. . . Sau đó xoay người nghênh ngang mà đi. Nhưng con người của tôi tính giác ngộ rất cao, mỗi lần sau khi nói xong đều lại tự nói với mình “Quên đi, Hạ Hà! Ngoài người này ra ai còn có thể chịu được mày chứ?” Vì vậy cuộc sống của tôi lại hài hòa. [100713]

    Tình yêu của tôi có thể đi được tới ngày hôm nay chính là vì tôi chưa bao giờ đem công việc đặt lên tình yêu, tôi dốc hết sức lực để kiếm tiền, sau đó lấy thành quả của mình tặng cho người tôi yêu để em có thể hưởng thụ cuộc sống. Những hành động này đủ để biểu đạt trách nhiệm của tôi, lâu dài đủ để biểu đạt lòng trung thành của tôi. Tôi là người sao Kim Ngưu, tôi rất ghét người bởi vì yêu mà công khai giày vò đối phương, giám sát đối phương, lãng phí tuổi trẻ. Người như vậy kỳ thực chỉ yêu chính mình. [100806]

    Tôi phát hiện những thứ mình và bà xã sử dùng toàn bộ đều là đồ đôi giống nhau như đúc, đồ tình nhân đã vượt quá một trăm, ngoài ô tô và nhà ở chúng tôi cùng sở hữu, những thứ còn lại đều như nhau. Đây chính là chủ nghĩa tình nhân tuyệt đối, đương nhiên mọi người cũng có thể nói là chủ nghĩa cha con. [100920]

    Tôi hiện tại cũng không dám nhìn lại những bức ảnh mà mình đã chụp, tôi không thể hiểu được khi đó tôi như thế nào thích chụp hình như vậy, mặc dù có vài bức hiện tại nhìn qua vẫn đầy nghệ thuật, người khẳng định so với hiện tại còn đẹp hơn. Nhưng tôi cảm thấy rất điệu bộ, hơn nữa tôi thật không hiểu khi đó sao có thể có dũng khí đứng giữa dòng người đông đúc bày ra đủ loại tư thế, vẻ mặt như vậy? Thật mất mặt. . . Hiện tại đánh chết tôi tôi cũng không dám. [101014]

    Bà xã tôi biết gần đây tôi gặp áp lực lớn, nhưng lại không thể giúp được gì cho tôi. Vì vậy em load công thức nấu ăn xuống di động, nghiên cứu món cua hấp tôi thích ăn, thế là từ ngày 1 tháng 10 đến nay tôi ăn gần một trăm con cua đái hoàng (một loại cua thì phải >”<), phải lột vỏ đến nỗi ngón cái của tôi sắp rơi ra rồi. Các bạn muốn nói cái gì chúc phúc / thiên trường / địa cửu / ái tình các loại. Trên thế giới này không có tình yêu nào có thể duy trì liên tục quá tám tháng, thứ vượt qua được chỉ còn là thân tình sau khi bay hơi. Chúng tôi sớm đã vượt qua, tình cảm mãnh liệt đã bị thay thế bởi sự ăn ý. [101017]

    Vừa up một bức ảnh Lạc Lạc cầm điện thoại, lập tức có mấy cô nhóc trí nhớ có thể so với máy tính nhảy ra nhắc tôi: (anh hồi tháng sáu không phải đã nói sẽ không đăng ảnh của Lạc Lạc trong một năm sao?) ai nha nha, thực xấu hổ, lâu rồi nên tôi quên mất, nhưng không sao, sau khi thấy comment của các bạn, tôi lập tức xóa đi. Cám ơn a, tôi chính là thân thiết hòa nhã như vậy. [101027]

    Mọi người đều ghen tị với hạnh phúc của Lạc Lạc song lại không biết Lạc Lạc vì người mình yêu có thể làm được những việc toàn tâm toàn ý mà rất ít những đôi nam nữ khác có thể làm được. Trong lòng cậu ấy chỉ cần người mình yêu không yêu người khác, đó chính là hoàn mỹ! Không cần thay đổi bất luận khuyết điểm gì. Có nhớ Lưu Gia Linh trong《Đại nội mật thám 》chứ? Cho dù Tinh Gia giận dữ như thế nào nàng cũng không cãi lại chỉ đối Tinh gia nói: chàng đói bụng chưa? Ta nấu bát mì cho chàng ăn? Lạc chính là bản sao chân thực, mấy năm đều như một ngày. Tin tưởng tình yêu của người kia. [101030]

    Chớ vì mấy bài viết ca tụng bà xã của tôi quẫy nhiễu đến quan niệm tình cảm của mọi người, mọi việc đều là tương đối. Lạc không theo dõi là vì tín nhiệm tích lũy nhiều năm, Lạc không cần tiền là vì tôi kiên quyết đưa cho em, Lạc thích làm đồ hải sản là vì em một tháng chỉ cần nấu ăn hai lần, bình thường đều cùng tôi ăn bên ngoài. Lạc không thúc giục tôi ngủ sớm bởi em cùng bạn bè hát K (karaoke) suốt đêm tôi luôn luôn ủng hộ không cản trở, Lạc rửa chén là vì làm vệ sinh chỉ tốn chút thời gian. Lạc dùng tấm lòng rộng lớn bao dung tính tình nóng nảy của tôi đó mới là sự vĩ đại của tình yêu. [101103]

    Trên đường ở Nam Kinh, một cô gái đứng cách 2m chỉ vào tôi hô một câu: Anh! Anh! Anh không phải là người kia trên mạng sao? Sau đó chui vào một chiếc BMW X6 lái xe nghênh ngang rời đi. Tôi quay sang người bên cạnh nói: thấy chưa? Trong những người chú ý đến tôi cũng có người lái X6, đừng tưởng rằng đều là đám trẻ mầm non [101119]

    Kirio’s Status

    Đôi khi cảm thấy bản thân như một đứa trẻ. Thích những trò chơi đầy trẻ con: dùng một miếng vỏ ốc nho nhỏ viết tên người yêu lên cát, sau đó hét thật to về phía bờ bên kia của biển lớn, em yêu anh. Ngày thứ năm ở biển, ăn rất nhiều hải sản, uống rất nhiều sake. Hương vị nhàn nhạt, tựa như ái tình. Tôi yêu anh, nhưng rất ít khi nói ra khỏi miệng. Để tận đáy lòng, đem nó nhớ thật kỹ, khắc thật sâu. Biển khiến tôi thêm kiên định. Tôi săp tới Okinawa. [100929]

    Hướng tới một cuộc sống an nhàn: có một công việc vững vàng, một con thú nuôi, một gia đình cùng người yêu xây dựng. Mỗi ngày về nhà, mua thức ăn, vào bếp làm vài món ăn đơn giản. Khi rảnh rỗi thì đọc sách, viết văn. Vào một ngày đẹp trời, cùng người mình yêu dẫn thú nuôi ra ngoài đi dạo. Trong cuộc sống đôi khi cãi vã, nhưng tràn đầy những điều ngọt ngào. Có lẽ ngôi nhà sẽ được xây bên một hồ nước yên tĩnh. Ban đêm truyền đến tiếng sóng gợn róc rách, tiếng sột soạt của cây cối, tiếng chim ríu rít và hương hoa thoang thoảng. [101029]

    Anh đang ngủ. Tôi cuộn tròn trên sô pha, mở điều hòa, đọc sách, hút thuốc. Lúc này đây mọi âm thanh đều yên tĩnh. Trong phòng ấm áp an nhàn. Đây là thời khắc của hạnh phúc. [101029]

    Kỳ thực, chúng ta đều là quân cờ trong tay người mình yêu. Bị người khác khống chế, cũng muốn khống chế người khác. [101119]

    Cậu nói với người mình yêu, kỳ thực tất cả mọi chuyện của anh, em đều biết. Kỷ niệm của anh, những chuyện ám muội, tình một đêm; em còn biết rõ, anh kỳ thực rất yêu em, nhưng không thể bỏ được cảm giác muốn tìm kiếm những thứ mới mẻ. Cậu còn nói, em hiểu, cũng có thể lý giải. Bởi vì mỗi người đều như vậy, khoan dung cũng giống như sinh mạng, cần phải có nghị lực mới có thể giữ được cân bằng. Chỉ có một số ít có thể làm được, cũng như rất nhiều người luôn muốn thực hiện. Nguyên tắc của tôi chính là: không tin thiên trường địa cửu, cũng không tin thề non hẹn biển. [101120]

    Ý nghĩa đơn giản của tình yêu, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ nhất định mãi mãi không thể quay đầu, nhưng vẫn như cũ mà liều lĩnh. Đó chính là cái giá của sự hủy diệt. . . Anh là ngọn lửa, mà tôi chính là con thiêu thân ngu ngốc vẫn lao vào lòng ngực anh. [101121]

    Anh nói với cậu, nếu có một ngày chúng ta chia tay, xin đừng khóc, hãy lưu lại cho đối phương một khuôn mặt tươi cười, một nụ hôn cuối cùng. Chúng ta chia tay, chính là đi tìm người có thể làm đối phương hạnh phúc hơn. Anh luôn hi vọng em được hạnh phúc, cho dù anh có đau khổ khi chia tay. Có lẽ anh đã kỳ vọng quá mức vào hạnh phúc, mà nó vốn chẳng phải một từ có thể dễ dàng nói ra khỏi miệng. Sau khi vấp ngã, em cũng có thể quay về tìm anh. Bởi anh chỉ nguyện vì em giữ đúng lời hứa. [101121]

    ( “Đọc cái status ngày 20/11 của Lạc, chợt nhó đến một câu trong 15P, 7H, 6SM : “Đừng để em biết…Chỉ cần anh còn về với em, thì anh ở bên ngoài như thế nào đừng để em biết là được rồi…Xin anh…lần sau chuyện như thế này, đừng để cho em phải biết nữa…” =-= lại thẫn thờ~” – Lời của Yue Ki)

  9. #9
    CUXI đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    Kirio sn 1992 còn Jlow sn 1983 ạ, trông họ trẻ thiệt đó. Chuyện tình yêu của 2 con người này cũng kì lạ thiệt nhất là anh Lạc lạc trên đời này hiếm có người nào chung thủy và chân thành nhu vậy

  10. #10
    neemon đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    54
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: J’law và Kirio

    J-law & Kirio


    By: J’Law and Kirio
    Editor: Yue Ki

    Xiahe’s

    Con người của tôi từ nhỏ đã cô độc, tâm hồn còn khiếm khuyết. Dẫn đến khi lớn lên tính cách quá cực đoan, luôn lo sợ mất đi tự tôn khiến người ta xem thường. Cho nên làm việc cũng không biết cho mình và người khác lưu lại một con đường sống, loại người như tôi thực sự không đúng. Thế nhưng tôi cũng đã từng này tuổi, sửa cũng không xong, các người nếu không thể để tôi giữ lấy chút tự tôn này tôi sống không nổi, tôi sẽ dằn vặt bản thân mỗi ngày. Cho nên tôi sẽ mang theo lòng tự trọng đáng thương này cô độc sống nốt quãng đời còn lại thôi, thêm bao đau khổ tôi cũng sẽ nhận lấy. [110102]

    Tôi và những hủ nữ, trong ba năm kẻ xướng người hoạ đem một đứa trẻ nâng lên trời, khiến cậu từ cuộc sống đến tinh thần lớn lên mà chân không chạm đất. Mục đích của chúng ta là muốn cưng chiều đứa trẻ ấy, thế nhưng lại chính là sẽ làm hại nó. Đứa trẻ lớn lên, phong cảnh cũng đã nhìn qua không ít, nhưng vẫn không thể đặt chân xuống đất là bước đi, chạm vào một chút tự ái cũng không tha thứ. Ai, tôi trình độ có hạn dạy học sinh trung học còn tạm được, dạy sinh viên đại học không chịu nghe. Tôi khổ sở mấy đêm rồi sẽ ổn thôi, đứa trẻ ấy sau này chỉ sợ sẽ gặp đau khổ, thực không dễ dàng gì. [110102]


    Luo luo’s

    Cậu nói, sáu năm anh cho em, là giai đoạn quan trọng nhất của sinh mệnh em. Hết thảy những điều anh nỗ lực, em không có khả năng hoàn trả ⋯⋯ em hy vọng anh có thể buông tay, bởi em thực sự mong anh hạnh phúc. Nếu như anh không ổn, cuộc sống không hạnh phúc, em ở xa sẽ rất lo lắng cho anh. Cho nên, xin anh đừng quên em. Nhớ kĩ khuôn mặt của em. Em biết, em cả đời này sẽ không thể yêu ai như yêu anh. Anh chỉ lặng im đáp lại cậu hai chữ, tạm biệt.[101229]

    Ngày 1.1.2011, chúng tôi chia tay. Phần cảm tình gần ba năm này, thực sự đối với tôi đã đủ rồi. Rạn nứt trong tình cảm giữa tôi và anh, đã trải qua một thời gian, chuyện này một phần cũng do tự nhiên. Lúc này trái tim tôi thực rất bình yên. Lúc trước, tất cả những chuyện mập mờ về anh, tôi đều biết. Chỉ là đem mọi thứ trở thành quá khứ, oán trách cũng vô dụng, việc có thể làm chỉ có hoài niệm. Xin tha thứ cho tôi, không cách nào cùng anh làm lại từ đầu. Bởi tôi không còn sức lực để yêu một người nữa. Chúc anh hạnh phúc. Tạm biệt. [110102]

    Bình tĩnh nói chuyện một lần cuối cùng, thực sự buông tay. Những lời anh nói với em, em sẽ nhớ kĩ, sẽ ở trên đường đời về sau từ từ sữa chửa. Hy vọng anh cũng nhớ kĩ những lời em nói, phần tình cảm này là thật, tình yêu em ành cho anh chưa bao giờ từng thay đổi. Chỉ là chúng ta không thể trở lại như xưa. Em biết, sau này em sẽ không thể yêu ai như đã từng yêu anh. Cho nên em chân thành chúc phúc anh, mỗi một ngày trải qua thật vui vẻ, bởi vì anh đau đớn, em cũng sẽ. Vĩnh biệt. [110102]

    ______________

    (ta biết cuối cùng cái gì đến rồi sẽ đến, mà khi post những dòng này lên ta vẫn cứ đau…

    Chính vì đọc những dòng trên của Hạ Hà mà khi đấy ta đã nghi ngờ về tình yêu của anh, những bức ảnh của Lạc Lạc trên blog anh xóa hết, dứt khoát, gọn nhẹ quá…ta thực sự ko hiểu nổi…cũng muốn lần nữa được hỏi anh, liệu anh có còn nhớ lời hứa của anh với cậu ấy: “Sau khi vấp ngã, em cũng có thể quay về tìm anh. Bởi anh chỉ nguyện vì em giữ đúng lời hứa.”

    Còn Lạc Lạc,em 18 tuổi, dành trọn tình yêu của mình cho người đấy, để rồi cuối cùng nhận lấy chỉ là 2 chữ ‘tạm biệt’…

    Bài học nhận được lớn quá, nó nhắc ta về hiện thực phũ phàng,không có gì là thiên trường,địa cửu, là vĩnh viễn, mãi mãi, cho dù là tình yêu, hạnh phúc…đôi khi cũng phải có điểm dừng…)
    Lần sửa cuối bởi neemon; 27-08-2011 lúc 07:03 PM

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •