+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 8 của 8
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Thơ ....tặng người

    Tặng sâu ........người của ngày tháng cũ

    Đề Đô thành Nam trang


    Đề Đô thành Nam trang (hay còn gọi Đề tích sở kiến xứ) là một trong rất ít những bài Đường thi nói về chủ đề tình yêu của tác giả Thôi Hộ. Tuy sáng tác ít nhưng Thôi Hộ được "lưu danh thiên cổ" cũng nhờ vào bài thất ngôn tứ tuyệt gắn với "thiên tình sử" nhiều giai thoại này.

    Khi sáng tác Truyện Kiều, Nguyễn Du cũng mượn hai câu trong bài thơ này để miêu tả tâm trạng Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy thì Kiều đã bước vào con đường lưu lạc.

    Nguyên tác

    題都城南莊
    去年今日此門中,
    人面桃花相映紅;
    人面不知何處去,
    桃花依舊笑冬風.

    Phiên âm

    Đề Đô Thành Nam Trang
    Khứ niên kim nhật thử môn trung
    Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
    Nhân diện bất tri hà xứ khứ
    Đào hoa y cựu tiếu đông phong

    Dịch nghĩa


    Đề (thơ) ở trại phía Nam Đô Thành
    Ngày này năm ngoái tại cửa đây
    Hoa đào và mặt người cùng ánh lên sắc hồng
    Gương mặt người xưa giờ không biết chốn nao
    (Chỉ thấy) hoa đào vẫn như cũ cười với gió đông.
    Đô Thành: Tức Trường An (kinh đô nhà Đường)

    Dịch thơ

    Tản Đà dịch thơ:
    Năm xưa cửa ấy ngày này,
    Hoa đào đua nở cho ai thêm hồng.
    Nay đào đã quyến gió đông,
    Mà sao người đẹp bềnh bồng nơi nao.

    Trần Trọng Kim dịch thơ:
    Hôm nay, năm ngoái, cửa cài
    Hoa đào ánh với mặt người đỏ tươi
    Mặt người chẳng biết đâu rồi
    Hoa đào còn đó vẫn cười gió đông.

    Anh-Nguyên dịch thơ:
    Ngày này cửa ấy năm qua,
    Má ai ửng đỏ bên hoa anh đào.
    Mà nay người đẹp nơi nao,
    Hoa đào như cũ cười chào gió đông...

    Đông Hoài dịch thơ:
    Ngày này, cửa ấy, năm xưa
    Mặt người in bóng đào hoa sáng ngời
    Hôm nay đâu thấy mặt người
    Hoa đào năm cũ vẫn cười gió đông.



    giai thoại về bài thơ
    Thôi Hộ tự Ân công, người quận Bác lăng, nay là Định huyện, tỉnh Trực lệ, Trung Hoa, sống vào khoảng niên đại Đường Đức tông. Thôi Hộ vốn lận đận khoa cử lại là người tuấn nhã, phong lưu nhưng sống khép kín, ít giao du.

    Một lần nhân tiết Thanh minh, chàng trai Thôi Hộ dạo chơi phía nam thành Lạc Dương. Nhân thấy một khuôn viên trồng đào rất đẹp, tươi thắm những hoa, chàng đến gõ cổng xin nước uống. Lát sau lại thấy một thiếu nữ diễm lệ e ấp nấp trong vườn đào. Uống nước xong, chàng ra đi.

    Năm sau, cũng trong tiết Thanh minh, người con trai trở lại chốn cũ, nhưng cổng đóng then cài, gọi mãi không thấy ai. Chàng viết bài thơ trên dán trên cổng. Lâu sau nữa, khi trở lại, chợt nghe tiếng khóc từ trong nhà vọng ra rồi thấy một ông lão ra hỏi chàng có phải là Thôi Hộ không và cho biết con gái của cụ sau khi đọc xong bài thơ bỏ cả ăn uống, đã chết, xác vẫn còn ở trong nhà. Thôi Hộ tìm vào đến bên xác người con gái, tuy đã tắt thở nhưng vẫn còn ấm và mặt mày vẫn hồng nhuận. Chàng quỳ xuống than van kể lể. Người con gái sống lại và họ trở thành vợ chồng. Bài thơ ghi lại mối tơ duyên bất hủ nhuốm màu sắc một huyền thoại.

    Đến năm 796, niên hiệu Trinh Nguyên Thôi Hộ đậu tiến sĩ, làm tiết độ sứ Lĩnh Nam.
    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

  2. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Tặng tiểu long ..h



    長相思


    落花落葉落紛紛,
    盡日思君不見君。
    腸欲斷兮腸欲斷,
    淚珠痕上更添痕。

    我有一寸心,
    無人共我說。
    願風吹散雲,
    訴與天邊月。

    攜琴上高樓,
    樓高月花滿。
    相思未必終,
    淚滴琴玄斷。

    人道湘江深,
    未抵相思畔。
    江深終有底,
    相思無邊岸。

    我在湘江頭,
    君在湘江尾。
    相思不相見,
    同飲湘江水。

    夢魂飛不到,
    所欠唯一死。
    入我相思門,
    知我相思苦。

    長相思兮長相思,
    長相思兮無盡極。
    早知如此罫人心,
    迴不當初莫相識。



    Trường tương tư


    Lạc hoa lạc diệp lạc phân phân,
    Tận nhật tư quân bất kiến quân.
    Trường dục đoạn hề trường dục đoạn,
    Lệ châu ngân thượng cánh thiêm ngân.

    Ngã hữu nhất thốn tâm,
    Vô nhân cộng ngã thuyết.
    Nguyện phong xuy tán vân,
    Tố dữ thiên biên nguyệt.

    Huề cầm thượng cao lâu,
    Lâu cao nguyệt hoa mãn.
    Tương tư vị tất chung,
    Lệ trích cầm huyền đoạn.

    Nhân đạo Tương giang thâm,
    Vị để tương tư bạn.
    Giang thâm chung hữu để,
    Tương tư vô biên ngạn.

    Ngã tại Tương giang đầu,
    Quân tại Tương giang vĩ.
    Tương tư bất tương kiến,
    Đồng ẩm Tương giang thuỷ.

    Mộng hồn phi bất đáo,
    Sở khiếm duy nhất tử.
    Nhập ngã tương tư môn,
    Tri ngã tương tư khổ.

    Trường tương tư hề, trường tương tư,
    Trương tương tư hề, vô tận cực.
    Tảo tri như thử quải nhân tâm,
    Hồi bất đương sơ mạc tương thức.



    Tương tư dài (Người dịch: Vũ Ngọc Khánh)


    Hoa hoa lá lá rụng tơi bời
    Lòng nhớ người sao chẳng thấy người
    Ruột muốn đứt thêm, thêm đứt ruột
    Châu rơi thành ngấn lại châu rơi

    Ta có một tấc lòng
    Không có ai mà hỏi
    Muốn nhờ gió đuổi mây
    Để được cùng trăng nói

    Ôm đàn lên lầu cao
    Lầu cao trăng giãi khắp
    Tương tư khúc chẳng thành
    Lệ nhỏ dây đàn đứt

    Người bảo sông Tương sâu
    Tương tư sâu gấp bội
    Sông sâu còn có đáy
    Tương tư chẳng bến bờ

    Chàng ở đầu sông Tương
    Thiếp ở cuối sông Tương
    Nhớ nhau không gặp mặt
    Cùng uống nước sông Tương

    Hồn mộng bay không đến
    Còn một chết thôi mà
    Bước vào cửa tương tư
    Mới biết tương tư khổ

    Tương tư hoài, dài tương tư
    Tương tư dài, dài khôn xiết
    Sớm biết nỗi đau lòng
    Xưa đừng cùng quen biết.


    Trong Tình sử có chép như sau: "Vào triều nhà Chu 周 đời Ngũ Quý 五季, có người con gái của Lương Tiêu Hồ 梁瀟湖 tên Ý Nương 意娘, cùng với Lý Sinh 李生 là họ hàng con cô con cậu. Lý Sinh thường qua lại rất nhiều. Nhân ngày trung thu ngắm trăng, ngầm hẹn ước với Ý Nương, lưu luyến không rời. Sự việc lâu ngày lộ ra, Tiêu Hồ nổi giận, ngăn cấm hai người gặp nhau. Gặp ngày trời thu, Ý Nương viết bài thơ này."



















    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

  3. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Tặng dongo

    楓橋夜泊
    張繼

    月落烏啼霜滿天,
    江楓漁火對愁眠。
    姑蘇城外寒山寺,
    夜半鐘聲到客船。


    Phong Kiều dạ bạc

    Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
    Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
    Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,
    Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.


    Nửa đêm đậu bến Phong Kiều
    (Người dịch: Trần Trọng San)

    Trăng tà tiếng quạ vẳng sương rơi
    Sầu đượm hàng phong giấc lửa chài
    Ngoài lũy Cô Tô chùa vắng vẻ
    Nửa đêm chuông vẳng đến thuyền ai.


    Dịch Nghĩa

    Nửa đêm đậu bến Phong Kiều

    Trăng lặn, quạ kêu, sương phủ đầy trời.
    Hàng cây phong bên sông cùng với ngọn đèn trong thuyền chài ở trước người đang ngủ vì sầu muộn.
    Ngoài thành Cô Tô là chùa Hàn San,
    Tiếng chuông lúc nửa đêm vẳng đến thuyền khách.


    Giai thoại về bài thơ Phong Kiều Dạ Bạc
    Minh Tâm
    (tổng hợp)


    Chùa Hàn San ở Tô Châu là một chùa không lớn lắm, thế nhưng chùa lại khá nổi tiếng. Đó là nhờ ở bài thơ Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế:

    Phong Kiều Dạ Bạc

    Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
    Giang phong ngư hỏa đối sầu miên.
    Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,
    Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.


    Dịch nghĩa:

    Cầu phong, đêm neo thuyền


    Trăng lặn, quạ kêu, sương đầy trời
    Cây phong bến sông, ánh đèn chài, trước giấc ngủ buồn
    Ngoài thành Cô Tô là chùa Hàn Sơn
    Nửa đêm tiếng chuông vọng đến thuyền khách .


    Nhiều nhà thơ, nhà nghiên cứu Việt nam đã dịch thơ như sau:


    Bản dịch của Tản Đà :

    Trăng tà tiếng quạ kêu sương
    Lửa chài cây bến sầu vương giấc hồ
    Thuyền ai đậu bến Cô Tô
    Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San


    Bản dịch của Trần Trọng Kim :

    Quạ kêu trăng lặn sương rơi
    Lửa chài cây bãi đối người nằm co
    Con thuyền đậu bến Cô Tô
    Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn


    Bản dịch của Ngô-Tất-Tố:

    Quạ kêu sương tỏa trăng lui
    Đèn chài cây bến đối người nằm khô
    Chùa đâu trên núi Cô Tô
    Tiếng chuông đưa đến bên đò canh khuya



    Bản dịch của Trần Trọng San :


    Quạ kêu trăng lẩn sương trời
    Buồn hiu giấc ngủ lửa chài bến phong
    Đêm Cô Tô vẳng tiếng chuông
    Chùa Hàn Sơn đến thuyền sông Phong Kiều


    Bản dịch của Ái Cầm:

    Thuyền đậu bến phong kiều


    Quạ kêu trăng khuyết trên cành sương
    Đốm lửa hắt hiu giữa đêm trường
    Cô Tô thuyền đỗ sầu in bóng
    Hàn Sơn Chùa vọng tiếng chuông ngân

    Trăng khuyết trên cành sương quạ kêu
    Lửa chài sông quạnh bến cô liêu
    Cô Tô thuyền đậu trong đêm vắng
    Chuông Hàn Sơn động sóng đìu hiu


    Tuy bài thơ rất hay, có cảnh, có vật, có âm thanh ... nhưng nhiều người đã đặt 3 nghi vấn như sau:

    Nghi vấn 1:
    Câu số 1:
    Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên : liệu có con chim quạ nào mà kêu vào lúc trăng lặn hay không ? Từ đó, có nhiều nhà nghiên cứu cho biết có thể ô đề là tên một địa danh và câu thơ phải viết lại là:
    Nguyệt lạc Ô Đề sương mãn thiên
    thì mới đúng.

    Thuyết nầy có nhiều người phản đối vì cho rằng quạ vẫn có thể kêu ban đêm như thường tuy là ít thấy.

    Nghi vấn 2:
    Câu số 2:
    Giang phong, ngư hỏa đối sầu miên

    Lại có nhà nghiên cứu cho rằng giang phong và sầu miên không có nghĩa là sông, cây phong, buồn và ngủ, mà cũng là những địa danh.
    Giang Phong là viết tắt của Giang Thôn Kiều và Phong Kiều, Sầu Miên là núi Sầu Miên.
    Do đó câu thơ phải viết lại:

    Giang Phong ngư hỏa đối Sầu Miên

    Thuyết nầy cũng bị phản đối vì ở Tô Châu đất đai bằng phẳng không thể có núi Sầu Miên được (người viết bài nầy đã may mắn có dịp thăm chùa Hàn San ở Tô Châu thì cũng có cùng một nhận xét như vậy, do đó nếu có bức tranh nào vẽ cảnh chùa Hàn San mà nằm bên sườn núi thì họa sĩ đã vẽ ... trật lất ). Ngoài ra, nếu xét về âm điệu của bài thơ thì chữ sầu miên có nghĩa là buồn không ngủ được thì đặc sắc hơn nhiều so với nếu sầu miên là một địa danh.

    Nghi vấn 3:
    Câu cuối cùng: Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền: ngay cả nhà thơ Đỗ Phủ cũng chê câu nầy là không thực tế vì làm gì mà lại nghe được chuông chùa vào lúc nữa đêm.

    Để giải thích điều nầy, người ta hay truyền tụng một giai thoại như sau:
    Trương Kế đến chơi gần chùa Hàn San và ngẫu hứng làm được hai câu thơ đầu của bài Phong Kiều Dạ Bạc:

    Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
    Giang phong ngư hỏa đối sầu miên.

    Tới đó thì nhà thơ “bí” tìm không ra hai câu nữa.

    Trong khi đó trong chùa Hàn San có một vị sư già, đêm nay sư không ngủ được và cũng làm được hai câu thơ:

    初三初西月朦朧
    半似銀勾半似弓


    Sơ tam, sơ tứ nguyệt mông lung,
    Bán tự ngân câu, bán tự cung.


    Nghĩa là:
    Mồng ba mồng bốn trăng mờ
    Nửa dường móc bạc nửa như cung trời

    Rồi thì sư cụ cũng “bí” giống như Trương Kế.

    Chú tiểu thấy vậy mới hỏi: Bẩm sư phụ , vì sao ngài không được vui. Nhà sư mới cho chú tiểu biết về tâm sự đang “bí” thơ của mình.

    Chú tiểu ra nhà sau, chợt nhìn thấy bóng trăng dưới hồ mà sáng tác được hai câu thơ. Chú trình lại với sư phụ. Đó là:

    一 片玉壺分兩段
    半沈水底半浮空


    Nhất phiến ngọc hồ phân lưỡng đoạn,
    Bán trầm thủy để, bán phù không.


    Nghĩa là:
    Một bình ngọc trắng chia hai
    Nửa chìm đáy nước nửa cài từng không

    Sư cụ vổ tay hoan hỉ, đúng là thiên tài, và bài thơ đã đầy đủ

    初三初西月朦朧
    半似銀勾半似弓
    一 片玉壺分兩段
    半沈水底半浮空


    Sơ tam, sơ tứ nguyệt mông lung,
    Bán tự ngân câu, bán tự cung.
    Nhất phiến ngọc hồ phân lưỡng đoạn,
    Bán cầm thủy để, bán phù không.


    Lúc đó đã nữa đêm, sư dạy chú tiểu đánh chuông để tạ ơn đức Phật về sự hoàn thành bài thơ.

    Tiếng chuông vọng đến thuyền của Trương Kế gợi ý cho ông ta làm thêm hai câu thơ cuối của bài thơ:

    Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự
    Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền .

    Nhờ tiếng chuông nữa đêm nầy mà ta có bài thơ nổi tiếng của Trương Kế.

    Để kết luận: người viết bài nầy chỉ ghi lại những nghi vấn chung quanh một bài thơ cổ rất nôi rtieengs và xin để bạn đọc tự tìm hiểu sự đúng sai của người đọc, người dịch ... Thật ra, chỉ có Trương Kế sống lại thì mới trả lời đúng ba nghi vấn văn chương kể trên. Chỉ có một nhận xét của chúng tôi ở đây là: một nhà thơ không cần làm nhiều thơ mà chỉ cần làm một bài cho thiệt hay như bài Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế trên đây, như thế là đã đủ nổi tiếng muôn đời rồi.



    Bến Phong Kiều - Tô Châu

    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

  4. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Em tặng anh đó anh S

    釵頭鳳



    紅酥手,
    黃滕酒,
    滿城春色宮牆柳。
    東風惡,
    歡情薄。
    一懷愁緒,
    幾年離索!
    錯!錯!錯!

    春如舊,
    人空瘦,
    淚痕紅浥鮫綃透。
    桃花落,
    閒池閣。
    山盟雖在,
    錦書難托。
    莫!莫!莫!



    Thoa đầu phượng
    Hồng tô thủ,
    Hoàng đằng tửu,
    Mãn thành xuân sắc cung tường liễu.
    Đông phong ác,
    Hoan tình bạc.
    Nhất hoài sầu tự,
    Kỷ niên ly tác!
    Thác! Thác! Thác!

    Xuân như cựu,
    Nhân không sấu,
    Lệ ngân hồng ấp giao tiêu thấu.
    Đào hoa lạc,
    Gian trì các.
    Sơn minh tuy tại,
    Cẩm thư nan thác.
    Mạc! Mạc! Mạc!

    Dịch nghĩa

    Tay hồng mềm yếu
    (Tặng) rượu hoàng đằng
    Đầy thành xuân sắc, liễu xanh bên tường
    Gió đông ác nghiệt
    Ân tình bạc bẽo
    Ôm mãi một mối sầu
    Bao năm xa cách cô đơn.
    Sai! Sai! Sai!

    Xuân như cũ
    Người gầy võ
    Ngấn lệ thấm hồng tấm lụa
    Hoa đào rụng
    Trên gác bến hồ vắng
    Lời thệ hải minh sơn tuy còn đó
    Mà bức gấm thư khó lòng gửi đến nhau.
    Chớ! Chớ! Chớ!

    - Lục Du -



    Bài từ Thoa đầu phượng được Lục Du sáng tác trong một hoàn cảnh đặc biệt: ban đầu Lục Du lấy người em họ (con cậu) là Đường Uyển, hai người rất tâm đầu ý hợp, nhưng thân mẫu của Lục Du lại không ưa Đường Uyển, lại nghe thêm những lời gièm pha nên bà buộc hai người phải ly hôn. Về sau, Lục Du lấy Vương Thị, Đường Uyển cũng tái giá, lấy Triệu Sĩ Trình. Mấy năm sau, vào mùa xuân, hai người tình cờ cùng đi chơi vườn Thẩm, ngẫu nhiên gặp nhau. Đường Uyển lấy tình anh em họ, gửi rượu và dã vị mời Lục Du. Lục Du vô cùng thương cảm, vung bút đề lên bức tường trong vườn Thẩm bài Thoa đầu phượng này. Đường Uyển sau khi đọc được bài này trong lòng rất đau khổ, làm một bài từ cũng theo điệu Thoa đầu phượng họa lại. Sau đó nàng đau buồn, lâm trọng bệnh mà qua đời.
    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Tặng mình

    釵頭鳳




    世情薄,
    人情惡,
    雨送黃昏花易落。
    曉風乾,
    淚痕殘。
    欲箋心事,
    獨語斜闌。
    難!難!難!

    人成各,
    今非昨,
    病魂曾似秋千索。
    角聲寒,
    夜闌珊。
    怕人尋問,
    咽淚妝歡。
    瞞!瞞!瞞!


    Thoa Đầu Phượng

    Thế tình bạc
    Nhân tình ác
    Vũ tống hoàng hôn hoa dị lạc
    Hiểu phong can
    Lệ ngân tàn
    Dục tiên tâm sự
    Độc ngữ tà lan
    Nan! Nan! Nan

    Nhân thành các
    Kim phi tạc
    Bệnh hồn thường tự thu thiên tác
    Giác thanh hàn
    Dạ lan san
    Phạ nhân tầm vấn
    Yết lệ trang hoan
    Man! Man! Man


    Dịch nghĩa

    Tình đời bạc
    Tình người ác
    Mưa tiễn hoàng hôn hoa dễ rụng
    Gió sớm khô khan
    Ngấn lệ tàn
    Muốn viết thư giải bày tâm sự
    (Nhưng đành) tựa lan can độc thoại
    Khó! Khó! Khó!

    Nay đã thành mỗi người một nơi
    Ngày nay cũng chẳng phải ngày hôm qua
    Tâm hồn đau đớn vẫn giống như sợi dây đu tiên (???)
    Tiếng tù và lạnh lẽo
    Đêm sắp tàn
    Sợ người tìm hỏi
    Nuốt lệ giả vui
    Giấu! Giấu! Giấu!

    - Đường Uyển -



    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

  6. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Tuổi
    31
    Bài gửi
    1.146
    Thanks
    20
    Thanked 54 Times in 21 Posts
    Năng lực viết bài
    517

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    hok có cái nào tặng mình T__T



  7. #7
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Tuổi
    37
    Bài gửi
    349
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    467

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Tặng Kid 1 bài, Kid sẽ làm chồng anh!

  8. #8
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    498
    Thanks
    0
    Thanked 10 Times in 8 Posts
    Năng lực viết bài
    488

    Mặc định Re: Thơ ....tặng người

    Quote Nguyên văn bởi Kid tfk Xem bài viết
    Tặng Kid 1 bài, Kid sẽ làm chồng anh!
    con nít quỷ hờ hờ
    anh lấy về làm osin ah O_OO_OO_OO_O
    Là một con người cực kỳ kiêu hãnh. Vô cùng nhạy cảm, dễ bị quyến rũ bởi những thứ có mùi vị xấu xa. Đang tìm một người để yêu và được yêu

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •