Các bạn xem rồi cho ý kiến phần đầu nha, được thì mình viết tiếp!



Cuộc sống là chuỗi ngày đau khổ
Vết thương quá nặng, Bảo chỉ còn sống được vài phút nữa thôi. Người Bảo dại đi, không nói được gì, chỉ có lá thư, lá thư hòa nước mưa xen lẫn vị mặt giọt nước mắt của Bảo và Ngọc, lá thư hòa chung màu máu đỏ thắm tuôn chảy từ trán của Bảo lá thư giờ như một vật thiêng liêng cuối cùng của con người sắp xa rời thế giới đầy gẫy đau thương, tuyệt vọng này. Trong suy nghĩ, Bảo vẫn mong muốn có thể gặp được Dương Lâm lần cuối mới có thể thanh thản ra đi.


Chiều tối thu chủ nhật, 18h20’, ánh tà dương đã khuất, màn đêm dần xuất hiện, Bảo vẫn đang đứng đó, trước quán cà phê thơ mộng, nơi mà Bảo và Lâm chiều chủ nhật nào cũng đến. Một góc tối của thành phố nhỏ, ánh đèn đường bật sáng, Bảo nhìn thấy rõ hơn những chùm hoa bằng lăng – hoa mà Lâm thích nhất – mỗi khi cơn gió nhẹ lướt qua làm cho những cánh hoa tím rơi xuống, trông thật đẹp, đẹp hơn bao giờ hết. Và Bảo càng tin hôm nay sẽ như những gì mình mong ước! Hôm nay tròn một năm Lâm và Bảo gặp nhau mà!
Trời hôm nay lạ thật, trời vào thu mà, ngày nào mà chẳng có mưa, nhưng hôm nay lại không, trời thật đẹp, đẹp như tình yêu trong sáng, sự chờ đợi mà Bảo dành cho Lâm vậy. Ông trời đúng thật thương cho số phận Bảo, nên trời hôm nay mới đẹp đến vậy. Nắng nhẹ dịu, thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ lướt…làm cho tâm hồn những người cô đơn thêm êm dịu. Uh, đúng rồi, lúc này Bảo đang là người cô đơn!
18h45’, Bảo vẫn đứng ở đó, chờ Lâm với niềm tin mãnh liệt rằng Lâm sẽ đến như lời hứa. Sao sáng nhiều hơn trước, Bảo vừa ngắm sao vừa chờ đợi, thi thoảng quay vào quán cà phê, đưa mắt nhìn Ngọc!
Trịnh Bảo và Tạ Ngọc là trẻ mồ côi, cả hai cùng chung một số phận, vừa mới lọt lòng thì cha mẹ đã đưa vào trại trẻ mồ côi. Tạ Ngọc hơn Trịnh Bảo hai tuổi, đều là những người bạn thân thiết, cùng lớn lên, cùng chơi đùa ở cô nhi viện, cùng nhau đuổi bắt dưới tàn cây phượng thời thơ ấu…kỷ niệm của họ thật tuyệt vời!
Và rồi họ lớn lên, họ được đưa lên tỉnh học. Bây giờ Trịnh Bảo 18 tuổi, Tạ Ngọc đã 20 tuổi rồi. Cả hai học chung một trường đại học, Ngọc là sinh viên năm ba khoa Quản Trị Kinh Doanh, còn Bảo là sinh viên năm nhất - nhà nghiên cứu vật chất đầy hứa hẹn. Cả hai anh em đều học rất giỏi. Và có lẽ, Bảo học giỏi là nhờ sự tận tình mà Ngọc chỉ dạy. Tạ Ngọc coi Trịnh Bảo như là báu vật từ khi cậu biết được sự thật phũ phàng. Năm 19 tuổi, khi còn là sinh viên năm thứ hai, tiết học toán, để cho lớp thay đổi không khí, thầy dạy toán kể cho lớp nghe câu chuyện về giới tính – chỉ câu chuyện thay đổi không khí thôi nhưng nó đã làm thay đổi luôn cả cuộc đời Ngọc từ ngày ấy. Thầy kể chuyện giống như kể lại cuộc đời của Ngọc và Bảo: “Hai anh em ấy không phải là họ hàng, chúng quen nhau ở thị trấn nhỏ, có nhiều điểm chung nên chúng thân nhau từ đó. Rồi thời gian cứ trôi, chúng ngày càng thân nhau, chúng không được đi học nên suy nghĩ về giới tính của chúng không có. Và chuyện gì đến đã đến, chúng đã vượt quá xa tình bạn thân để đến bến trời khác, bến trời thế giới mới, mà chúng ta gọi là thế giới gay, hoặc sổ sàng hơn nữa là “thế giới đồng tính”. Nhưng các em đừng coi những người đó là bệnh hoạn, một số do không hiểu biết như chúng nên lệch lạc tình cảm, nhưng cũng có một số rất tội, khi sinh ra là như vậy, cố gắng cũng không thay đổi gì. Thầy kể cho các em nghe chuyện này, không có ý muốn cho các em có suy nghĩ cổ hủ như xã hội ác cảm cho thế giới ấy, hãy rộng lượng hơn, đặt mình vào hoàn cảnh như họ và suy xét nhé các em. Họ cũng là con người như chúng ta, duy chỉ có suy nghĩ giới tinh là không giống, có những người còn tài giỏi hơn cả chúng ta. Suy cho cùng, các em hãy nhớ lời thầy, đừng kỵ thị ai khi chưa biết rõ về người nào đó, xã hội là công bằng cho tất cả”.
Lời thầy giáo làm cho Ngọc về nhà suy nghĩ càng nhiều hơn, và Ngọc tin chắc mình là người trong thế giới mà thầy đã nói, suy nghĩ kỹ, quyết định thật kỹ, Ngọc biết mình đã yêu Bảo, không thể thay đổi được. Từ ngày đó, Ngọc cố giấu đi thân phận của mình, cũng đồng thời quan tâm chăm sóc Bảo nhiều hơn, với ước muốn một ngày nào đó, Bảo hiểu và yêu Ngọc như Ngọc đã quan tâm, yêu thương Bảo.
Trịnh Bảo hồn nhiên, ngây thơ như đúng lứa tuổi 19 của cậu, Bảo quá vô tư nên không để ý ngày càng Ngọc quan tâm Bảo nhiều hơn truớc. Ngọc cũng biết Bảo giống như mình, nhưng không thể nào nói ra, Ngọc sợ Bảo sẽ bị sốc. Từ khi đi học, Bảo không thích con gái, chỉ chú ý đến con trai, nhưng chỉ là lặng thầm. Nhưng Bảo cũng không biết gay hay đồng tình là gì cả, chỉ đơn giản thích con trai thôi. Mọi người cũng không biết Bảo và Ngọc là người của thế giới khác, Bảo vô tư, còn Ngọc thì kín đáo. Ngọc cũng có khá nhiều cô gái yêu thương, theo đuổi, nhưng Ngọc không đáp lại, các cô gái cũng không máy may nghi ngờ gì Ngọc, vì họ biết Ngọc phải lo cho Bảo mà, thời gian đâu để hẹn hò, yêu đương. Vậy mà cũng còn nhiều cô si tình Ngọc, mà Ngọc đáp trả lại.
Ai có biết đâu chính vì vậy mà sau này, Bảo phải chịu khổ, phải chịu nhiều đắng cay, nhục nhã.
Nhưng rồi, những việc mà Ngọc làm cho Bảo, những ước muốn ngày nào đó Bảo sẽ biết, sẽ hiểu và yêu Ngọc…bỗng chốc tan theo mây khói khi có sự xuất hiện của Dương Lâm.
Dương Lâm là chàng trai “lang thang”, năm nay đã 26 tuổi, nghề nghiệp của anh là nhân viên của một siêu thị lớn. Dương Lâm có hoàn cảnh cũng không mấy vui vẻ như Ngọc và Bảo, năm anh 20 tuổi, đậu đại học sau một lần thi rớt. Từ trường Đại học về, mang theo tấm bằng trong tay, anh vui vẻ khi có cớ để ba mẹ anh không ly dị nữa. Cuộc đời là vậy, hy vọng bao giờ cũng trở thành thất vọng, hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều. Dù anh nói thế nào, ba mẹ anh vẫn nhất định ly dị. Họ đã đi, bây anh sống một mình nơi nhà nhỏ, nhưng thường bỏ nhà đi một mình suốt đêm. Tuy vậy, Lâm vẫn học và nhận được công việc trong siêu thị.
Chiều thu chủ nhật, ngày nắng êm dịu, khác hẳn trời mưa thu thường ngày. Đó cũng là ngày định mệnh, ngày kỳ lạ nhất của thời tiết, cốt lõi chắc do ông trời muốn Bảo và Lâm gặp nhau đây! Cần mua một vài món đồ, Bảo vào siêu thị nơi Lâm làm việc. Sau khi mua xong đồ, ra cửa siêu thị, Lâm đi đối diện phía Bảo, Lâm dường như có cảm tình từ cái nhìn đầu tiên, Bảo vẫn đi nhưng Lâm thì còn đứng thừ ra đó, đưa đôi mắt dõi theo từng bước chân Bảo đi. Bảo vừa đi cách siêu thị vài mét, vẫn đang còn trong tầm nhìn của Lâm thì chợt, một tên cướp lao vào giật gói đồ trên tay của Bảo. Vốn là người nhút nhát, nên Bảo chỉ đứng trân người ra mà nhìn tên cướp bỏ chạy cùng món đồ của mình. Lâm thấy vậy liền chạy đuổi theo, Lâm thật khỏe, chỉ trong chốc lát đã bắt được tên cướp. Bảo vẫn đứng như trời trồng, cho đến khi Lâm dẫn tên cướp lại Bảo mới hoàn hồn. Thì ra tên cướp quá đói, đã nhiều ngày không ăn gì nên đánh liều cướp thức ăn của ai đó chứ không có ý xấu nào. Bảo thương tình nên chia một nửa thức ăn cho người đó, không những vậy, Bảo còn cho người đó một ít tiền để phòng thân. Tên cướp xin lỗi và cám ơn Bảo rối rít, sau đó nhanh chóng buớc những bước dài bỏ đi khuất xa.
Bảo chưa kịp quay sang cám ơn Lâm thì Lâm đã lên tiếng trước:
- Sao bị giật đồ mà không kêu cứu?
- Em…- Bảo không nói được lời nào
- Cậu cũng tốt thật đó, chia thức ăn còn cho tiền cho tên đó nữa!
- Ah, chuyện nhỏ mà anh!

Lâm và Bảo nói chuyện hồi lâu, rồi thân nhau lúc nào không biết. Bảo coi Lâm như anh hùng, một anh hùng chính nghĩa, một thần tượng mới, mặc dù không nói cho Lâm biết. Còn Lâm xem Bảo là người hiếm thấy trên đời, tốt bụng và có cảm giác gì đó thân thiết lắm. Họ hẹn nhau tối nay sẽ gặp mặt tại quán cà phê, nhưng đó là quán nào thì Bảo hoàn toàn mù tịt, vì tin tưởng Lâm – người đã giúp mình mà – nên Bảo đồng ý 19h tối nay gặp mặt!
Về nhà Ngọc thấy Bảo vui lạ thường, thường ngày Bảo im lặng ít nói, đâu có cười nhiều như vậy. Hỏi ra mới biết chuyện chiều nay Bảo bị giật đồ, rồi chuyện quen được anh chàng giúp lấy lại đồ nữa. Ngọc nghe vậy mà bủng rủng tay chân, trước giờ có khi nào Bảo thần tượng ai đâu, đây là lần đầu tiên, nên Ngọc sợ, Ngọc sợ Bảo sẽ yêu anh chàng Lâm đó, khi đó Ngọc sẽ ra rìa!
Mặc cho Ngọc ngồi đó suy nghĩ, Bảo chuẩn bị mọi thứ cho buổi tối hẹn hò đầu tiên! Đến siêu thị Bảo gặp Lâm đang đứng chờ sẵn, Bảo đâu có ngờ có người đang theo dõi mình – đó là Ngọc!
Quán cà phê yên tĩnh, thơ mộng, đoạn đường có rất nhiều cây bằng lăng ở hai bên vỉa hè! Bảo và Lâm vào quán, cả hai cùng nói chuyện với nhau rất là vui vẻ. Ở bàn bên cạnh, Ngọc nhìn hai người nói chuyện, cười nói uyên thuyên, Ngọc cảm thấy tủi thân cho mình. Lần đầu tiên Bảo cởi được lớp vỏ bọc bao quanh mình, tấm áo giáp của sự im lặng, ít cười, Ngọc có nên mừng cho Bảo, và cám ơn Lâm không đây…20h15’, sau khi rời quán, Lâm gửi xe lại , Lâm và Bảo đi bộ dưới hàng cây bằng lăng đang đến mùa rực nở. Bầu trời sao, nhiều sao lắm, cơn gió nhẹ mát lướt qua, cánh hoa bằng lăng theo gió bay bay, khung cảnh thơ mộng, tuyệt vời. Lâm tâm sự với Bảo rằng anh rất thích màu tím của hoa bằng lăng, nó thơ ngây trong sáng như là Bảo vậy. Ôi với Bảo giờ đây là giây phút tuyệt với nhất. Lần đầu gặp nhau, vậy mà Lâm đã nói lời yêu với Bảo, Bảo nghẹn ngùng, không nói nên câu nào…Về nhà, Bảo kể với Ngọc về tất cả mọi chuyện, kể cả chuyện Lâm nói yêu Bảo. Bất ngờ, thật sốc, nhưng Ngọc cố gắng lấy bình tĩnh hỏi xem Bảo có đồng ý không. Bảo lại nghẹn ngùng, không nói và chạy nhanh vào phòng. Ngọc dường như hiểu hết mọi chuyện, Bảo sẽ yêu Lâm và chính xác là mình sẽ ra rìa… Ngọc đau lắm, đau khổ lắm, nhưng Ngọc còn đủ lý trí và sáng suốt để nhận xét sự việc, Ngọc nghĩ “Mình không đem lại hạnh phúc cho Bảo, giờ đây Bảo tìm được hạnh phúc, mình nên vui mừng mới phải chứ, phải mình sẽ bỏ qua nỗi đau, cố gắng chúc phúc cho họ…” Nỗi lòng người ở thế giới này chia sẽ tình cảm cho người khác, có thể nói là đau hơn gấp vạn lần người bình thường, Ngọc thật là cao quý, nếu ai cũng có suy nghĩ như Ngọc thì thế giới này đã không bị xã hội kỳ thị trong tranh dành tình yêu!
Ngày qua ngày, Bảo càng không quan tâm gì đến Ngọc, anh buồn lắm nhưng cố tỏ ra vẻ không có gì. Ngược lại, Bảo càng yêu thương, vui vẻ mỗi khi bên Lâm nhiều.
Lâm bận nhiều việc, Bảo cũng vậy, Bảo còn phải lo học hành nữa, nên thời gian hẹn hò của hai người chỉ có một đêm duy nhất trong tuần, đêm chủ nhật mong chờ. Chủ nhật nào, Lâm cũng chở Bảo đến quán cà phê cũ và đi dưới hàng cây bằng lăng như ngày đầu gặp gỡ. Chủ nhật nào Ngọc cũng theo sau, dõi theo Bảo, Ngọc lo cho Bảo nhiều lắm.