+ Viết bài mới
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 23
  1. #1
    r00t Guest

    Mặc định Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Ngày hôm nay - ngày Chủ Nhật, tâm trạng tôi thật sự nặng nề và bế tắc?!! Ko như những gì tôi nghe, ko giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... chính tôi đã đi gặp bà. Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.

    Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

    Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.

    Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.

    ...

    Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.

    Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.

    20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.

    Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...

    Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.

    Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.

    Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.

    Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.

    21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.

    Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!


    Những hình ảnh của ngoại


    Chỗ ngủ của ngoại


    Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này, và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ


    Mắt ngoại gần như mù, ko thấy, ko phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói mấy nhiêu để ngoại biết mà thối lại.


    Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép, đang học lớp 1. Hằng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại. Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp.


    Dì 2, con gái nuôi của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại.

    Con bé 7 tuổi kêu bà bằng Cố không cha không mẹ, bà thương. Thằng cháu bị tâm thần chỉ ăn ở ngoài đường, còn có gì ngon đem về đều dành cho bà hết, bà không nỡ bỏ. Bà nói "bà mong được chết ở ngoài đường để tụi nhỏ không thấy bà lúc ấy..."

    Tôi nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của bà...

    Bà đi bán vì gia đình nhỏ của bà, 1 gia đình không có ai là ruột thịt, chỉ vì tình thương giữa người với người mà nên 1 gia đình. Và bà vẫn muốn góp công sức dù tuổi đã già sức đã cạn.

    Tôi muốn được ngồi thêm với bà để bà tâm sự, nhưng thời gian bà đi bán đã sắp đến... Tạm biệt bà & chắc chắn tôi sẽ gặp lại bà.

    Trưa...

    Gần 2h mưa bắt đầu trút. Tôi nghĩ đến bà. Thay vội cái áo, lấy thêm cây dù, tôi vội vã chạy ngay đến chỗ bà bán. Tôi lại nghẹn.

    Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi gửi xe & ngồi với bà, trên lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...

    Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà nói không được, bà đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón, bà không muốn chú ko có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm.

    Rồi bà lấy bánh cho tôi, bà nói bánh của bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."

    Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".

    Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.

    Tôi khuyên bà vào viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc cho bà. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.

    Khách đến mua hàng bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì bà không thấy, bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.

    Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày của bà, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...

    Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.

    Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...

    Bà ngồi 1 góc rất nhỏ trên lề đường, trước cổng chính của Trung tâm Triển lãm Hoàng Văn Thụ. Các bạn có thể chạy ngang qua để thấy hoàn cảnh đáng thương của bà & hãy giúp đỡ bà.


    Ko viết nữa, xem hình thôi nhé, mọi người sẽ cảm nhận sâu sắc hơn và thấy rằng cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất may mắn và hạnh phúc.










    Mưa, Ngoại cầm dù và chỉ lo bánh bị ướt


    Ngoại che bánh kỹ lắm, chứ Ngoại thì sao cũng được. Cái nón lá của Ngoại ướt sũng, đội vào hay bị ngứa đầu.


    Mâm bánh của Ngoại đây. Bịch chuối nướng Ngoại bán dùm người ta, ko lời 1 xu, còn đồ của Ngoại là snack, bánh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa. Hầu như những người mua bánh của Ngoại đều là những người hảo tâm, còn ko, thì chẳng ai muốn dừng xe để ăn những món này.

    Ngồi dưới mưa, Ngoại khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho cái máy đọc kinh Phật của Úc. Ngoại khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc tiếng Úc nên Ngoại ko hiểu. Lâu lâu Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn.


    Khoảng 18h30, mưa nặng hạt. Tôi có thêm một người bạn đồng hành, Nga đi làm về là ra chỗ bà ngay, chúng tôi cùng che cho bà, cùng ướt và cùng lạnh. Bà hài hước "mưa ko fải là trời hành đâu con, mà là tiền hành. Trời mưa vẫn ráng ngồi bán để kiếm tiền thì là tiền hành chứ gì nữa". Ngoại rất lạc quan Ngoại biết ko?




    Tối thế này ai thấy được Ngoại?


    Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà Ngoại vẫn ráng ngồi bán đến tận 11g đêm


    Mưa nhòe đường phố, nhòe ánh điện và nhòe luôn cả Ngoại.

    ## Ngoại ngồi ngay cổng chính của Trung tâm hội chợ triễn lãm quốc tế Hoàng Văn Thụ, Tân Bình, TPHCM rất mong mọi người khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.

    ( Theo KL )

  2. #2
    r00t Guest

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    [[email protected]]

    Tui đã ghé thăm cụ 1 vài lần rồi, có mua 1 ít quà bánh cụ bán để ủng hộ và biếu cụ 1 ít tiên. Nếu cho cho cụ nhiều tiền thì a e cũng nên cân nhắc kỹ vì những kẻ lưu manh mất dạy sống quanh khu vực cụ bán hàng và nơi cụ sinh sống luôn chực chờ để lấy của cụ, đầu tiên là thằng chạy xe ôm đưa cụ đi về hàng ngạy
    Đành rằng nó phải có tiền mỗi lần đưa đón cụ đi, về nhưng 1 lần đi nó lấy của cụ 50k VNĐ => 1 ngày = 1 lần đi + 1 lần về -> nó lấy của cụ 100k VNĐ -> 1 tháng mất đứt 3 mil. VNĐ

  3. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    8
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Giống như tác giả, lân đầu tiên gặp bà cụ, tôi không giằng được những giọt nước mắt. Đó là vào năm 2006.
    Sài Gòn nắng nóng, một cơn mưa dội xuống làm mát lòng mát dạ bao người, nhưng lắm lúc tôi sợ. Sợ tấm thân gầy guộc của bà không chống chọi lại cơn dông chiều dữ dội của đất Sài Thành. Mưa, thế là tôi tranh thủ chạy ra mua ít quà bánh cho cụ, nói với cụ vài câu, mong cho cụ vui mà quên đi cái lạnh sau cơn mưa, quên đi cái nghiệt ngã của cuộc đời...............................

  4. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Tuổi
    28
    Bài gửi
    1.130
    Thanks
    16
    Thanked 24 Times in 13 Posts
    Năng lực viết bài
    400

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Đã đọc bài này vài tháng trước, nếu lúc đó tâm trạng ko đang vui thì đã khóc đc rồi.

    Ko biết bây giờ ngoại có còn bán ở đó nữa ko?

    P/S: thằng xe ôm khốn nạn! ???



  5. #5
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Đọc bài này mà thấy xót xa quá.
    Không biết nói sao nữa.
    Cầu cho ông trời giúp đỡ những người như bà.
    Người tốt sẽ gặp điều tốt.

  6. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Tuổi
    28
    Bài gửi
    1.130
    Thanks
    16
    Thanked 24 Times in 13 Posts
    Năng lực viết bài
    400

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    1 lần thử tìm rồi nhưng ko thấy :(



  7. #7
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    2.092
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 34 Posts
    Năng lực viết bài
    483

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Ngay trước cổng trung tâm triển lãm luôn đó. Mỗi lần trời mưa anh đi ngang là thấy bà cụ trùm kín mít lại, trông tội ghê.
    * Ủng hộ quảng cáo vì sự phát triển của Vietboy[dot]net.

    * Hãy bấm nút "Thanks" nếu bạn cảm thấy bài viết của ai đó có ích!


    Upload ảnh: http://img.vietboy.net

    New English site: http://boybb.net

  8. #8
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Dao nay it di dau duong do.
    De thi xong di ci thu coi.
    Toi nghiep ba cu wa.

  9. #9
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Hôm wa Gin mới đi thăm bà cụ.
    Thấy thương bà quá.
    Về nhà mà thấy trong lòng khó chịu thế nào ấy.
    Không biết làm gì để giúp đỡ bà.
    Nhất là làm sao để cho cái thằng honda ôm khốn nạn đó một bài học. ???
    Có anh em nào có ý kiến không?

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    349
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    351

    Mặc định Re: Cụ già mù tự buôn bán kiếm sống

    Cũng có thể là bà cụ muốn giúp ng` lái xe ôm nên trả cho anh ta nhiều tiền.
    Tuy nhiên, dù sao chăng nữa, những đồng tiền đó là mồ hôi nước mắt của một cụ già đáng thương. Vậy mà anh ta nỡ lấy tiền chở xe ôm cho cụ với giá gấp đôi. Điều đó là ko thể chấp nhận và thật đáng lên án!
    Một lần ra ngoài chợ thấy thật thương 1 cụ già. Bà fải vất vả gánh mấy tải khoai đi bộ vài cây số để ra chợ, bán với giá 2000Đ/kg. Vậy mà có kẻ lợi dụng cụ bà mắt kém để ăn gian, lừa tiền của ng` già!
    Những ng` này có nghĩ đến luật nhân quả báo ứng ko?

+ Viết bài mới
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •