+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 15
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định [Đam mỹ] Ràng buộc [Tg: Moonie]


    Chương 1
    Kỳ Dịch vào quán bar, liếc mắt nhìn thấy người con trai đứng bên cửa sổ. Thân hình cao ráo, ở quán bar một nơi nhàn rỗi thế này, người đứng thẳng như cây thương, trên gương mặt không chút biểu tình, ánh mắt như chim ưng canh gác nhìn ra cửa sổ.
    Hứng thú của Kỳ Dịch tràn ra khoé miệng, nhìn chằm chằm vào người thanh niên đó không chớp mắt. Gã thanh niên cao khoảng 1m80, tóc ngắn rất bảnh bao, ngũ quan tinh tế, đường nét thanh tú, ngón tay thon dài cầm lấy điếu thuốc, nước da màu mật ong dưới ánh đèn lờ mờ trở nên sáng loáng.
    Hắn có một loại khí chất khó nói, vừa có chất uy nghiêm lẫm lẫm, lại vừa cho người ta cảm giác muốn ôm vào lòng vuốt ve, Kỳ Dịch biết người thanh niên đó là loại thích hợp với khẩu vị của mình nhất. Đây là người con trai thích hợp với khẩu vị của hắn, Kỳ Dịch chưa từng động tới, huống hồ hắn lại rất đẹp.
    Kỳ Dịch vẫn nhìn không ra tâm tình trong đôi mắt đó, như báo vừa thấy con mồi ngon, lộ ra tia sáng hưng phấn. Hắn vẫn uống bia một cách thoả mãn, tựa lưng vào ghế: “Cưng là của ta, bảo bối!”
    Hàn Huyền Phi đã cảm giác được ánh mắt của Kỳ Dịch nhìn mình, chỉ là không ngờ kẻ gây sự kia một mực không rời mắt khỏi mình. Chẳng lẽ bản thân mình có chỗ nào lộ tẩy? Hắn chợt nghĩ lại những quan hệ gần đây nhất, tự thấy bản thân ổn thoả, không nên có phiền phức gì mới phải.
    Hai mươi lăm tuổi Hàn Huyền Phi làm mật vụ nằm vùng gia nhập vào Thanh bang đã gần nửa năm. Bởi thân thủ và tài trí của hắn được Thanh bang lão đại tín nhiệm nên nhanh chóng trở thành vệ sĩ của ông ta. Hắn dựa vào khả năng nắm bắt thông tin và bản lĩnh máy tính, thu thập được rất nhiều tư liệu của Thanh bang. Thanh bang liên tiếp bị cảnh sát đả kích đã bị lung lay, chỉ còn đòn cuối cùng để lập công lớn. Thanh bang lão đại đến bước đường cùng buộc lòng phải âm thầm cầu sự trợ giúp của long đầu buôn lậu vũ khí Đông Á danh xưng Tung Hoành.
    Hắn biết con người vô lễ này là nhị lão bàn của tập đoàn Tung Hoành – Kỳ Dịch, một người đàn ông 31 tuổi.
    Trên danh nghĩa Tung Hoành là tập đoàn thương mại quốc tế, nhưng luôn hoạt động buôn lậu vũ khí, cũng là một tổ chức phản động khiến chính phủ đau đầu, hơn nữa càng thêm nghiêm mật. Cho tới trước mắt bọn chúng vẫn chưa lưu lại chứng cứ phạm tội gì làm manh mối cho cảnh sát, cho người ta có cảm giác thần long thấy đầu mà chẳng thấy đuôi.
    Hàn Huyền Phi không biết vì sao Kỳ Dịch luôn nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt đó cho cậu cảm giác bị lột sạch quần áo, vô cùng khó chịu. Huyền Phi nhíu mày, buông điếu thuốc xuống, thản nhiên bỏ đi.
    Ánh mắt của Kỳ Dịch dõi theo lưng Hàn Huyền Phi cho đến khi cậu ta đi khuất, trên mặt lộ ra tiếu ý: một người thật đẹp.
    Nhất cử nhất động của hắn đều lọt vào trong mắt Kỳ Dương, Kỳ Dương nhịn không được thở dài, dùng khuỷ tay huých vào đứa em trai hồn phách đang để nơi nào, hi vọng hắn hoàn hồn lại, đó là loại ánh mắt mê đắm, khiến người ta có cảm giác hắn sắp chảy cả nước miếng. Chỉ là một nam nhân có chút nhan sắc thôi mà, cũng không phải là khuynh quốc khuynh thành, lại có thể khiến cho hắn nhìn đến mất cả hình tượng hay sao?.
    Lão đại của Thanh bang lần này chủ động đến đây, là vì Thanh bang lần này bị cảnh sát dòm ngó đến, đã liên tục suy vận, bọn họ đã đi đến bước đường cùng, chỉ muốn sớm bán đi món hàng trong tay, để cao bay xa chạy. Nhưng muốn tìm người trong một lần mua hết tất cả số hàng của họ, cũng không phải là chuyện dễ dàng, cũng chỉ có Tung Hoành mới có thực lực này. Thanh bang đi đến đường cùng thì với giá thấp cũng có thể mua được hàng của bọn họ. Cũng là một chuyện cực kì có lợi.
    Trong bụng Kỳ Dương đã tính toán chu toàn, không chút khách sáo mà cực lực ép giá. Lão đại Thanh bang vốn luôn dương dương tự đắc cũng trở nên mặt ủ mày chau, ngồi trong phòng máy lạnh mà lại lau mồ hôi, luôn van nài Kỳ Dương nâng giá cao lên một chút, song phương nhất thời bế tắc ở đây.
    Kỳ Dương không gấp, hắn biết đối phương cuối cùng cũng phải chịu mức giá này thôi, nên rất thong thả châm thuốc hút.
    Chính trong lúc tên lão đại đó chuẩn bị bỏ cuộc, chấp nhận giá cả mà Kỳ Dương đưa ra lúc đầu, thì Kỳ Dịch lại mở miệng: “Ta tăng cho ông 10%, nhưng, có một điều kiện….”
    Trong bụng Kỳ Dương thở dài một tiếng: “ Ai dà, tiền a …….”
    Không ngoài dự liệu của hắn, nghe thấy Kỳ Dịch nói: “Ta muốn một người của ông, chính là người vừa nãy đứng ở cửa sổ, người thanh niên cao cao, cùng với tất cả tư liệu của cậu ấy, ngày mai tôi muốn thấy cậu ấy! Những việc khác sẽ do các ông hãy giao tiếp với Trần Quân Nghị.”
    “Nhất định, nhất định! Người, ngày mai ta nhất định sẽ phái hắn đến gặp Kỳ tiên sinh, những chuyện khác ta sẽ bàn bạc cùng Trần tiên sinh. Cám ơn! Cám ơn!”
    Lão đại kia như có cái bánh từ trên trời rơi xuống cuống quýt đồng ý, sợ huynh đệ Kỳ gia đổi ý, vội vã đem người rời khỏi đó.
    Kỳ Dương nghiêng mắt nhìn Kỳ Dịch, lắc đầu nói: “Tiểu tử đó thật sự đáng giá vậy sao. Thanh bang sắp sụp đổ rồi, không có ai chống lưng cho hắn, muốn có được hắn, thiếu gì cách …”
    “Em không muốn mạo hiểm.” Kỳ Dịch cắt ngang lời Kỳ Dương, Kỳ Dương cũng không chấp, đăm chiêu nhìn Kỳ Dịch, rồi không nói gì thêm.
    Hàn Huyền Phi ngước nhìn toà nhà cao to trụ sở của công ty Tung Hoành, có chút do dự, hắn nghĩ không ra Kỳ Dịch tại sao lại muốn gặp hắn.
    Khu trung tâm này đặt cạnh công viên, chỗ này là địa khu giàu có nhất của thành phố, không hổ là tập đoàn Tung Hoành, tài khí lớn như vậy. Hơn nữa tập đoàn Tung Hoành này cũng là một tổ chức hắc bang cực kì nghiêm mật, trong cục cảnh sát trước sau đã phái không ít tinh anh trà trộn vào trong, không phải là vào không được mà chính là bị nhận ra rồi mãi mãi biến mất. Lần này ….có lẽ là một cơ hội.
    Hôm qua hắn đã đem kế hoạch bỏ trốn cuối cùng của Thanh bang lão đại báo cho cục cảnh sát, nửa đời còn lại của bọn chúng sẽ phải ở trong nhà giam. Hàn Huyền Phi hơi đắc ý khẽ mỉm cười, lần làm nội ứng này có thể nói là đại công cáo thành.
    Hắn hạ quyết tâm, đi vào tập đoàn Tung Hoành, báo là đã đến, liền lập tức được người ta đưa đến văn phòng làm việc của tổng giám đốc.
    Trong đại sảnh của văn phòng, sát bên ngoài cửa sổ là một thảm cỏ xanh của công viên, mỹ cảnh tự nhiên khiến người nhiễm tạp nhất thời cũng được thanh tẩy. Tuy nói Hàn Huyền Phi tâm sự trùng trùng, nhưng cũng không khỏi bị hấp dẫn bởi cảnh đẹp trước mắt, chìm đắm vào đó. Khi hắn đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt khiến hắn không thoải mái, thì Kỳ Dịch đã đứng ở phía sau hắn rồi.
    Kỳ Dịch toàn thân phát ra một khí chất hoàn toàn không giống với vẻ âm trầm tối hôm qua, thân hình cao lớn tràn ngập khí thế bá đạo sắc bén, trong mắt phát ra một tia độc tài nóng bỏng, khiến Hàn Huyền Phi có một cảm giác áp bức chưa từng có, trong lòng không khỏi có chút dao động: Lần này chưa được sự cho phép của cấp trên đã hành động, không biết có phải là sai lầm hay không. Nhưng hắn không biểu lộ ý nghĩ này ra ngoài mặt, vẫn rất bình tĩnh đứng trước mặt Kỳ Dịch, mày cũng không cau lại khiến cho người kia được nhìn hắn kĩ lưỡng.
    Rất tốt —— Kỳ Dịch nhìn Hàn Huyền Phi gần trước mắt, ý nghĩ muốn sỡ hữu hắn càng thêm cuồng nhiệt —– Khí thế lẫm liệt, ngoại hình xuất sắc, thân hình cao ráo, khiến người ta phải mê mẫn, hơi thở cũng bị tước đoạt.
    “Hàn Huyền Phi, cao trung thì bỏ học, vì giết người mà vào tù, do chưa thành niên nên sau bảy năm thì được thả, ở trong tù kết giao với lão tam của Thanh bang, sau khi ra tù thì gia nhập vào Thanh bang, mấy lần hành động xuất sắc nên được đề bạt, là một người mới đầy triển vọng trong Thanh bang …” Kỳ Dịch từ phía sau nói ra lai lịch của Hàn Huyền Phi, mắt không hề nhúc nhích mà nhìn người phía trước.
    “Đầy triển vọng thì không dám! Tại hạ Hàn Huyền Phi, không biết Kỳ tiên sinh có việc gì chỉ giáo? “Hàn Huyền Phi biết rõ lí lịch này của mình không hề có khe hở, nên rất yên tâm mà trả lời.
    Kỳ Dịch không nói chuyện, vẫn đang đánh giá Hàn Huyền Phi, cho đến khi Hàn Huyền Phi có hơi khó chịu muốn né ánh mắt của hắn, hắn mới chậm rãi tuyên bố: “Ta muốn ngươi!“
    Hàn Huyền Phi vừa nghe, cả người liền ngây ra, ngơ ngác nhìn con người đầy tự tin trước mặt. Ngữ khí và ánh mắt của hắn đều biểu thị câu “Ta muốn ngươi!“, là ý nghĩ muốn chiếm hữu một người. Câu này là sao? Hơn nữa còn giống như là một tuyên bố! …. Lẽ nào, nhị lão bàn của tập đoàn Tung Hoành là người đồng tính? Nhưng, chưa từng nghe qua điều này? Hàn Huyền Phi đang nghi ngờ phải chăng thính lực của mình có vấn đề.
    Hắn liền lùi về sau một bước, lưng dán vào bức tường bằng kính, sững sờ nhìn Kỳ Dịch, một lát mới nói: “Ý của ngươi là gì?“
    Kỳ Dịch tiến một bước, hai tay giữ lấy đầu Hàn Huyền Phi bên cửa sổ, lại kĩ lưỡng đánh giá Hàn Huyền Phi cả nửa ngày, mới thở dài mà nói: “ Ngươi rất đẹp! Da dẻ đẹp như vậy, thật hiếm thấy.”
    Hàn Huyền Phi lần này mới khẳng định tuyệt đối Kỳ Dịch là người đồng tính, hắn đưa tay muốn đẩy Kỳ Dịch đang đứng quá gần ra xa một chút, nghiêm mặt nói: “Xin lỗi , ta không phải là người đồng tính.”
    “Ngươi ghét người đồng tính? “Kỳ Dịch mặt không đổi sắc hỏi hắn.
    “Không, ta không ghét, nhưng ta không phải! “Hàn Huyền Phi dùng lời nói kiên định để trả lời.
    “Không sao, ta sẽ làm cho ngươi thành phải.” Khoé miệng Kỳ Dịch cong lên một nụ cười tà, rất có hứng thú nhìn Hàn Huyền Phi đang cáu kỉnh ở trước mắt: Khi hắn lạnh lùng cũng rất hấp dẫn, bộ dạng cau mày cũng rất đẹp, chỉ không biết hắn cười lên trông sẽ như thế nào, chắc chắn là càng hấp dẫn hơn …. Kỳ Dịch nghĩ trong lòng, không để ý đến sắc mặt càng lúc càng u ám của Hàn Huyền Phi.
    Hàn Huyền Phi vừa nghe thấy câu nói vô lý này, biết mình có nói gì với hắn thì cũng phí công, liền xoay người muốn rời khỏi ngay lập tức. Kỳ Dịch cũng không ngăn cản, nhìn hắn đi ra ngoài.
    Trong lúc Hàn Huyền Phi cảm thấy kì lạ vì sao Kỳ Dịch lại dễ dàng thả mình đi, thì hắn nhìn thấy trước cửa thang máy có mấy người cao to. “Thật phiền phức, lại phải đánh nhau.” Hàn Huyền Phi không dừng chân đi thẳng đến thang máy.
    “Xin lỗi, Hàn tiên sinh, Kỳ tiên sinh muốn cậu ở lại! “Một người đàn ông mặt đồ vest, rất lễ phép mà ngăn cản Hàn Huyền Phi .
    “Nhưng ta không muốn ở lại, các người muốn sao? “Hàn Huyền Phi không nói lời thừa thải.
    “Vậy xin Hàn tiên sinh thứ lỗi, đây là chức trách. ”Lời nói vừa dứt, mấy người đó liền ra tay muốn bắt Hàn Huyền Phi về.
    Hàn Huyền Phi không đáp một tiếng, lập tức động thủ, một cước liền đá vào tên to con, tay cũng đánh ngược vào người phía sau. Hắn lại đột ngột xoay người, thuận tay lôi theo, kéo người kia mất thăng bằng, khuỷ tay lại hồi một kích, thêm một người nữa ngã xuống đất. Mấy tên đô con nhìn nhau, rồi đồng loạt xông lên, một người từ phía sau xông đến, Hàn Huyền Phi cũng không xoay đầu, chỉ khom lưng, quật ngã người đó, người đó văng xa ba bốn mét .. Mấy người khác cũng bị hàn Huyền Phi đánh cho đông ngã tây đổ, lảo đảo lùi lại phía sau.
    Lúc này thang máy vừa tới, chính vào lúc Hàn Huyền Phi muốn vào thang máy, thì một luồng sức mạnh cực lớn kéo hắn trở lại. Hàn Huyền Phi phản ứng mau lẹ một cước đá vào người đó, khuỷ tay kích thẳng vào bụng đối phương, muốn tốc chiến tốc thắng, sớm thoát thân.
    Không ngờ, thế tiến công của hắn hoàn toàn thất bại, hắn ngạc nhiên xoay đầu lại, nhìn thấy Kỳ Dịch vẫn dùng ánh mắt như muốn nuốt chửng nhìn hắn.
    “Thân thủ cũng rất tốt a! Ta càng có hứng thú với cậu rồi! “Kỳ Dịch cười tà nói: “Cậu chạy không thoát đâu, cậu là của ta!“
    Hàn Huyền Phi chán nản, đang muốn hồi kích, đánh tan nụ cười của người khó ưa này, cũng không đề phòng phía sau đầu liền bị đánh một cái thật mạnh. Đầu hắn đau một trận kịch liệt, hai mắt tối sầm, rồi bất tỉnh.
    Kỳ Dịch nhìn thấy Kỳ Dương cầm trong tay một gậy gỗ đang dương dương tự đắc, tức giận kêu lên: “Anh làm cái gì vậy? Rủi đánh hỏng đầu của hắn thì làm sao?”



    Ps: đây là nhiệm vụ đầu tiên của dancer trong công tác làm trail mod! đang được xét! mong các tình yêu ủng hộ! ^^
    Lần sửa cuối bởi dancerinthedarkaxmen; 19-06-2011 lúc 11:04 AM

  2. #2
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Tuổi
    25
    Bài gửi
    8
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    cho mình hỏi nha, đam mĩ này là bạn kiếm được và tự mình dịch hay là bạn lấy ở một địa chỉ trang web nào khác?
    Nếu là bạn dịch, cho mình xin lỗi vì đã hỏi như vậy. Còn nếu là bạn lấy từ trang web của người khác, mình xin hỏi rằng bạn có xin phép chủ trang web đó chưa, hoặc giả là chưa, thì bạn cũng nên dẫn link của trang web ấy .
    Cám ơn bạn ^^

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    ^^ bài viết này dancer lấy của moonie! thật sự trong cmt ở phía trên, dancer và một mem khác có nói rõ ràng là made by moonie! nhưng không hiểu vì lý do gì nó đã bị xóa!
    xin nhấn mạnh! đây là bài viết dancer post để mọi người cùng đọc chứ không hề có ý câu vie hay gì khác! và nói thêm 1 lần "bài này ko phải dancer viết và không hề cố ý tạo ra vẻ là dancer viết nó"
    mong bạn hiểu!
    ^^ chuc cả nhà vúi

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    xin nhấn mạnh là dancer đã cmt trên là bài viết của moonie! và cũng có 1 mem khác ghi nhận điều này ở phái trên! nhưng không hiểu vì lý do j đã bị del!
    - dancer không hể có ý tỏ ra đó là bài viết do dancer dịch!
    mong bạn hiểu!
    ^^
    chúc cả nhà vui!

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định

    vì mâu thuẫn! dancer xin phép close cho đến khi mọi việc đều được thông suốt!
    sr mọi người vì dancer làm việc chưa toàn diện

    vấn đề confirm của moonie đã đc bạn ấy nhiệt tình thông qua! mọi người cùng đọc, bình luận và ủng hộ cho tác phẩm haynhé!
    Lần sửa cuối bởi dancerinthedarkaxmen; 22-05-2011 lúc 06:20 PM

  6. #6
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Tuổi
    25
    Bài gửi
    8
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    Thật sự là vì mình ko thấy comment của bạn về việc bài này là của moonie ( có thể vì lý do bị del trước khi mình kịp đọc (#o#), vì vậy nên mình mới hỏi bạn về vấn đề này. Nếu như câu hỏi của mình đã gây rắc rối cho bạn thì mình xin lỗi, mình không hề nghĩ rằng bạn câu vie ( cái này là gì thế ( __ __"") ), câu hỏi chỉ là thắc mắc thôi. Một lần nữa, xin lỗi vì đã kéo bạn vào rắc rối ( nếu có ).
    PS : Mình nghĩ bạn nen ghi tác giả vào ngay bài viết luôn thì hay hơn, đỡ bị nhầm lẫn hay bị del ( mình bị bí chữ rồi *.* chả biết nói gì nữa, chỉ là nhớ ghi tên tác giả bài viết để khỏi nhầm lẫn thôi ).

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    tks vì quan tâm! thật sự thì dancer cũng chưa hẳn đã xin phép thừ moonie khi post bài này! khi xảy ra sự việc thì dancer mới trực tiếp liên lạc nhanh chóng để có thể đường đường post mà không bị ai nói gì! dù dancer biết tác giả rất ủng hộ việc post bài! nhưng có 1 số mem có vẻ thích "làm khó" nên dancer tạm thời đóng và xin confirm từ moonie nhanh nhất có thể để open topic again! ^^
    thân!

  8. #8
    Tham gia ngày
    May 2011
    Đến từ
    Tây Hồ
    Bài gửi
    384
    Thanks
    1
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    264

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc (gần như bằng 1l nước mắt)!

    Mọi vấn đề về bộ Đam mỹ mà Dancer post lên có thể gửi tin nhắn riêng qua pro5 của Dancer. Đây là thread fic nên hạn chế bàn luận.
    Thân.
    Giang sơn đẹp như tranh cũng không bằng được nụ cười của người

    Cầm cương thúc ngựa chỉ nguyện cùng quân tiêu dao thiên hạ

  9. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc [Tg: Moonie]

    Chương 2
    “Bây giờ đau lòng rồi sao? Ngươi nhìn hắn lợi hại như vậy, đánh ngã cả đám, ngươi rối cái gì? Ai dà …. Có cần cực khổ vậy không? Một gậy là xong việc.” Kỳ Dương vốn không để ý đến ánh mắt hung hợn của Kỳ Dịch, đem gậy vác lên vai, lắc lắc đầu quay về phòng làm việc.
    Hàn Huyền Phi trong u ám mơ màng mở mắt ra, phát hiện mình đang nắm trong một gian phòng xa lạ. Hơn nữa trên người hắn chỉ mặc mỗi một cái quần ngủ rộng thùng thình, trạng thái nửa khoả thân.
    Hắn kinh ngạc, vội vàng muốn đứng dậy, nhưng từ đầu hắn truyền đến một cơn đau nhức khiến hắn lại ngã xuống giường.
    Chết tiệt! Đau quá!
    Hàn Huyền Phi ôm đầu, chờ cho cơn đau đầu dần tan đi, mới ngồi dậy xem xét xung quanh….
    Kỳ Dịch! Nhất định là con người biến thái đáng chết đó đưa mình đến đây! Còn thay quần áo cho mình!
    Hàn Huyền Phi trở người xuống giường, kiểm tra cửa: Bị khoá ngoài. Hắn xoay người đi đến cửa sổ lớn, xác định vị trí của mình.
    Từ cửa sổ nhìn ra, lại là một thảm cỏ lớn, hồ nước dập dờn sóng, cây xanh che phủ mặt đất, mây nhẹ trôi trên bầu trời xanh …….. Đây là công viên um tùm ở ngoại ô phía bắc!
    “Rất đẹp phải không? Đây là sản nghiệp của công ty Tung Hoành, ta thích cảnh trí này, nên đem tầng cao nhất giữ lại cho mình, thích không?“ Kỳ Dịch đang dựa vào cửa nhìn thân ảnh tiêu sái của Hàn Huyền Phi đứng trước cửa sổ, cơ thể đó rất săn chắc.
    Hàn Huyền Phi từ từ xoay người lại, lạnh lùng nhìn Kỳ Dịch, trầm giọng nói: “ Ngươi muốn gì?“
    “Ta muốn ngươi!“ Kỳ Dịch lập tức trả lời, ánh mắt kiên định quyết tuyệt, “Ngươi ngoan ngoãn một chút, ta sẽ cho ngươi được khoái lạc!“ Hắn đi đến gần Hàn Huyền Phi, nhìn thẳng vào mắt hắn.
    “Ngươi thật đúng là một báu vật! Huyền của ta! “Kỳ Dịch đưa tay ra, chạm nhẹ vào mặt Hàn Huyền Phi, cảm nhận được xúc cảm tinh tế của da thịt, “Trở thành người của ta đi!“ Hắn dần cuối thấp đầu, muốn nếm thử đôi môi thoạt nhìn mềm mại của Hàn Huyền Phi.
    Hàn Huyền Phi kịp thời nghiêng đầu, hung hãn nói: “Ta nói rồi, ta không phải người đồng tính! Ngươi tìm người khác đi, đừng đả động chủ ý của ta!“
    “Ta chỉ muốn ngươi!“ Kỳ Dịch vừa dùng bá khí nói, vừa truy đuổi theo đôi môi Hàn Huyền Phi.
    “Có rất nhiều phụ nữ và thanh niên trẻ đẹp hơn ta, lại không ghét sở thích của ngươi, so với con người thô kệch như ta đều vượt trội hơn“ Hàn Huyền Phi thật sự không biết Kỳ Dịch đang phát bệnh điên gì dựa vào điều kiện của hắn, muốn mấy cậu trai xinh đẹp cỡ nào mà không có, lại cứ nhất mực quấn lấy mình . Mình một chút nhu mì cũng không có ? Hắn còn nói mình là báu vật, thật là biến thái mà!
    Kỳ Dịch lấp kín đôi môi của Hàn Huyền Phi, tạm thời buông cử động, lại dùng tay vuốt ve lên cổ Hàn Huyền Phi. Nghe thấy lời Hàn Huyền Phi nói, liền cười khẽ, thấp giọng nhắc lại “Ta chỉ muốn ngươi!“
    Biến thái còn thêm đần độn! Hàn Huyền Phi nhất thời không biết nói sao cho tốt, nói chuyện với loại người này, đúng là phí sức! Nhưng đôi môi bá đạo đó của Kỳ Dịch khiến hắn hơi hoang mang, hắn gắng sức giấu đi sự khiếp đảm của mình, cứng giọng nói: “Ngươi đừng có mơ!“
    “Ngoan ngoãn đi, có thể sẽ ít nếm mùi đau khổ.” Kỳ Dịch như không nghe thấy gì nói tiếp: “Ngươi sẽ yêu cảm giác này mà, sẽ vĩnh viễn trở thành người của ta, bảo bối!“
    Hàn Huyền Phi vừa nghe thấy hai từ “Bảo bối“, da gà đều nổi lên hết, vội vàng nói: “Đừng gọi ta là bảo bối!“
    Kỳ Dịch áp lên người Hàn Huyền Phi, đem hắn và mình dán chặt vào cửa sổ, hít một hơi sâu, ngửi thấy mùi hương nam tính nhàn nhạt trên người Hàn Huyền Phi, vẫn dùng âm thanh nhẹ nhàng ấm áp không gì sánh được mà nói: “Lúc ta thay đồ cho ngươi đã thấy hết rồi, thân hình của ngươi rất đẹp. Không có lấy một vết sẹo, những đường cong cũng rất ưu mỹ, đặc biệt là da dẻ, sáng bóng như tơ lụa, lúc đó ta thực sự muốn trực tiếp thượng ngươi.”
    “Đừng nói nữa, kinh tởm chết được! Tên biến thái nhà ngươi! Buông ta ra, đừng ép ta động thủ!“ Hàn Huyền Phi không nghe nổi nữa, dùng sức muốn đẩy Kỳ Dịch ra khỏi người mình.
    Kỳ Dịch đều không để ý đến tiếng kêu của Hàn Huyền Phi, nhẹ nhàng trượt xuống hạ thân của hắn, khẽ bao trùm lấy chỗ yếu đuối nhất của Hàn Huyền Phi.
    “A!“ Hàn Huyền Phi kêu một tiếng lớn, một quyền đánh tới Kỳ Dịch, Kỳ Dịch trong chớp nhoáng, nhẹ nhàng né tránh, cười tà nói: “Đừng phí sức nữa, ngươi đánh không lại ta đâu!“
    Hàn Huyền Phi vẫn không hiểu chuyện, lúc ở trong trường cảnh sát hắn là quán quân vật lộn. Nhưng đúng như Kỳ Dịch nói, Hàn Huyền Phi cho dù là thân hình, sức lực hay võ thuật, đều không bằng Kỳ Dịch, đến cuối cùng phải thở hồng hộc mà bị Kỳ Dịch ném lên trên giường.
    Kỳ Dịch hài lòng nhìn Hàn Huyền Phi đang vùng vẫy dưới người mình, nói: “Thân thủ của ngươi rất giỏi, nếu không phải là ta, e là sớm đã để ngươi chạy thoát rồi. Ta từ nhỏ đã học không thủ đạo, Thái quyền, quyền kích, so thân thủ, thì ngươi còn kém xa ta.”
    Hàn Huyền Phi giãy dụa không thoát nỗi sự áp chế của Kỳ Dịch, bỏ cuộc không vùng vẫy nữa, hung hãn trừng nhìn Kỳ Dịch.
    “Ánh mắt của ngươi thật hấp dẫn người ta, như đao như kiếm, chúng ta có thể bắn ra pháo hoa rồi, bảo bối! Nhưng, ta sẽ làm cho đôi mắt này của ngươi trở nên dịu dàng, khi được ta âu yếm.” Kỳ Dịch giữ chặt đầu Hàn Huyền Phi, sau đó thì hôn lên đôi môi Hàn Huyền Phi.
    Hàn Huyền Phi xém chút nữa thì ngớ ra, hắn thật sự đã bị đàn ông hôn rồi sao! Hắn chỉ cảm thấy trong bụng một cơn quằn quại, quá buồn nôn rồi, hắn sắp sửa ói ra rồi!
    Nhưng hắn đẩy không ra Kỳ Dịch khổ người to hơn hắn, chỉ có thể mặc cho Kỳ Dịch bừa bãi trên môi minh. Hắn cắn chặt răng, chết cũng không để cho đầu lưỡi liếm loạn của Kỳ Dịch tiến vào miệng mình, Kỳ Dịch không được vào cửa, chỉ đành liếm lên mặt Hàn Huyền Phi, lại chuyển đến gặm cái cổ nhẵn mịn mềm mại, để lại ấn tích đỏ hồng.
    Hàn Huyền Phi thực sự chịu không nổi cảm giác này, cuối cùng không khỏi kêu lên: “ Đừng như vậy, cái đầu heo dơ bẩn nhà ngươi!“
    Thừa cơ lúc miệng hắn không phòng bị, Kỳ Dịch lập tức đưa lưỡi xâm nhập vào trong miệng hắn, đầu lưỡi của Kỳ Dịch khuấy động điên cuồng, liếm qua mọi ngõ ngách trong miệng hắn. Nước bọt liền chảy ra, dính đầy trên miệng hai người, từ khoé miệng của Hàn Huyền Phi dần dần chảy xuống, dọc xuống cổ, rồi chảy vào lồng ngực Hàn Huyền Phi.
    Không thể chịu được nữa Hàn Huyền Phi thừa dịp Kỳ Dịch đang hôn đến lơ đãng, mạnh mẽ cắn vào lưỡi của Kỳ Dịch. Kỳ Dịch kêu thảm một tiếng, vội vàng buông khỏi miệng Hàn Huyền Phi, máu đã từ đầu lưỡi mà chảy xuống.
    Kỳ Dịch lau đi máu ở khoé miệng, nhìn vết máu trên tay mình, ánh mắt sa sầm xuống, lạnh lẽo nói: “Ngươi thật hung dữ! Xém chút đã cắn đứt lưỡi của ta rồi! Không cho ngươi biết một chút lợi hại, ta nghĩ ngươi sẽ không biết ngoan ngoãn đâu.”
    Hắn đột ngột áp tay của Hàn Huyền Phi lên đỉnh đầu, từ trong hộc tủ lấy ra một sợi dây thừng, nhanh chóng trói hai tay Hàn Huyền Phi ở đầu giường, sức mạnh và sự mau lẹ của hắn, khiến cho Hàn Huyền Phi ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có. Chân đá ra một cước cũng bị giữ lại, bắp vế và đùi bị trói khiến chân co lại, một loại tư thế lăng nhục, không cách nào mở ra.
    Kỳ Dịch hài lòng cười lên, cúi người xuống nói với Hàn Huyền Phi: “Ở dưới này của ngươi ngoan đi, bảo bối, ta sẽ cho ngươi được sướng như tiên mà!“
    “Ta phải giết ngươi! Ngươi tên khốn kiếp! Khốn nạn! Biến thái! Cặn bã!”
    Hàn Huyền Phi chửi ầm lên, nhưng chỉ có thể trân mắt nhìn Kỳ Dịch cởi đi món y phục duy nhất trên người, khi Kỳ Dịch cởi quần lót của hắn xuống, khiến hắn hoàn toàn khỏa thân trong không khí, hắn xấu hổ đến mặt đỏ ửng, hai mắt nhắm chặt, lời chửi rủa gì cũng không nói ra được nữa.
    Kỳ Dịch tự cởi quần áo mình, trêu chọc: “Mắng đi mắng đi cứ nói nhiều nào, hây, ngươi thật là một bảo bối ngoan ngoãn.” Cởi sạch đồ xong, hắn chồm lên giường, nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể khoả thân của Hàn Huyền Phi.
    Khi tay Kỳ Dịch vừa chạm vào người, Hàn Huyền Phi liền hốt hoảng kêu lên, hắn kinh hãi lúng túng mở mắt ra, lại bị cơ thể đang khoả thân của Kỳ Dịch doạ cho chết khiếp. Kỳ Dịch giống như đang khoe khoang thân hình cường tráng của mình trước mặt hắn, khối phân thân hoả nhiệt sôi sục đang run lên, linh khẩu trước mắt chảy ra dịch thể, cho thấy “nó“ đã rất nóng lòng không chờ được nữa muốn công thành rồi.
    Kỳ Dịch nhìn Hàn Huyền Phi đang hoảng sợ đến nói không ra lời, đắc ý cười lên: “Sao rồi? Hài lòng với kích thước của nó chứ?“ Hắn tiến gần đến cơ thể đang đông cứng của Hàn Huyền Phi, tiếp tục nói: “Ngươi sẽ yêu chết nó đấy, bảo bối à!“
    Nói xong, hắn dùng vật thể nóng rực nổi đầy gân xanh đó khẽ chạm vào phân thân không chút sinh khí của Hàn Huyền Phi, hạ thể của Hàn Huyền Phi vừa bị chạm vào, hắn liền hét ầm lên: “Đừng! Đừng chạm vào ta! Tên biến thái gớm ghiếc nhà ngươi! Ngươi đi chết đi! Ngươi dám làm như vậy, ta sẽ không tha cho ngươi đâu!“ Hắn dùng ánh mắt như muốn giết người để nhìn Kỳ Dịch, hận không thể dùng ánh mắt này mà giết chết hắn.
    “Bảo bối của ta cá tính thật là mãnh liệt, nhưng, ta càng thích xem bộ dạng cao trào của ngươi khi ở dưới thân ta.” Kỳ Dịch không để ý đến ánh mắt hung hãn của Hàn Huyền Phi, cầm lấy một cái gối đặt dưới hông Hàn Huyền Phi, dâm tà nhìn chỗ kín đáo nhất.
    Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào khẩu huyệt nhỏ nhắn đó, ngước mắt nhìn Hàn Huyền Phi vừa giận vừa xấu hổ đến cả cổ cũng đỏ lên, khoé miệng cong lên, Kỳ Dịch thấp giọng nói: “Trước giờ chưa có ai chạm vào chỗ này phải không? Ta là người đàn ông đầu tiên chinh phục ngươi, ngươi mãi mãi là người của ta.” Hắn dùng tay chậm rãi vuốt ve phân thân mềm mại của Hàn Huyền Phi, dùng ngón cái xoa quanh linh khẩu, kích thích chỗ yếu ớt nhất của nam nhân.
    Hàn Huyền Phi không phát ra tiếng nào, ánh mắt cay độc nhìn thẳng vào Kỳ Dịch, mặc cho hắn kích thích mình bằng mọi cách, cơ thể vẫn cứng trơ như đá, không hề phản ứng.
    Kỳ Dịch dày vò cả nửa ngày trời, nhìn thấy vật trong tay vẫn không hề có chút sinh khí, thở dài nói: “Ngươi thật là ngang bướng, nhưng, ta sẽ không buông tha ngươi đâu, sẽ có một ngày ta bắt ngươi phải cầu xin ta cho ngươi.”
    Hắn bỏ cuộc việc khiêu khích Hàn Huyền Phi, lấy ra một lọ thuốc bôi trơn, cúi người xuống, nhanh chóng hôn lên đôi môi vì tức giận mà ửng đỏ của Hàn Huyền Phi, phết ra một ít thuốc bôi, nói với Hàn Huyền Phi: “Bôi cái này lên, ngươi sẽ dễ chịu hơn, nhưng, nhưng ta sẽ không bôi cho ngươi nhiều quá, ta muốn ngươi phải hảo hảo hưởng thụ cảm giác ôm chặt của cơ thể. Kiên nhẫn một chút bảo bối, ngươi sẽ quen thôi.”
    Đem thuốc dính trên ngón tay xoa nhẹ vào mật động, nhìn nó từ từ mềm ra, khẩu huyệt khép chặt cũng dần mở ra, khép mở giống như muốn nghênh đón ngón tay xâm nhập vào trong. Kỳ Dịch thưởng thức còn Hàn Huyền Phi vừa thẹn vừa giận. Mang theo nụ cười đắc ý, đưa ngón tay chậm rãi tiến vào thông đạo nhỏ hẹp, cảm nhận được sự tiếp xúc mềm mại nóng hổi. Hắn say sưa nhắm mắt lại, huýt một hơi dài nói: “Bên trong cơ thể ngươi rất chặt rất mềm mại, tuyệt lắm! “Cảm thấy người phía dưới vì giận mà toàn thân phát run, nụ cười trên mặt Kỳ Dịch càng hớn hở: “Bảo bối của ta đúng là cực phẩm! Cứ chờ sự huấn luyện của ta nhé.”
    Ngón tay của hắn không an phận mà khuấy động bên trong nội thể Hàn Huyền Phi, mở rộng nội bộ khép chặt đó ra, thình thoảng cúi đầu khẽ mút vào phân thân của Hàn Huyền Phi, đem nó đặt vào trong miệng mình đùa giỡn.
    Hàn Huyền Phi liều mạng cử động, muốn thoát khỏi sự nhục nhã đó, nhưng không tài nào làm được. Hắn hoảng sợ nhìn Kỳ Dịch đang hưng phấn đùa giỡn với hạ thân của mình, hắn không biết nam nhân cũng có thể làm như vậy với nam nhân khác.
    Cơ thể vì tư thế vũ nhục mà mở ra, chỗ kín đáo ngượng ngùng nhất không có gì để che chắn mà lộ ra trước mắt người khác, bị người ta tuỳ ý xem xét, đùa bỡn. Ngón tay tà ác nằm trong nội thể của hắn tuỳ ý thám hiểm động chạm bốn bề, phân thân của mình lại bị nam nhân ngậm vào trong miệng, nước bọt trào ra, loé lên tia dâm đãng ô uế.
    Hàn Huyền Phi cắn chặt môi, nhịn không được cảm giác buồn nôn muốn ói ra, nhưng vẫn dùng ánh mắt thù hận như kim loại mà nhìn Kỳ Dịch, cơ thể vẫn cứng đơ không cho Kỳ Dịch bất cứ phản ứng gì.
    Kỳ Dịch cũng không quan tâm cảm giác của Hàn Huyền Phi, tự xoay sở thân hình khiến hắn mê đắm. Nhiệt hoả kích thích khiến hắn sắp bốc cháy, đang kêu gào muốn tiến vào trong khẩu huyệt của người kia mà bừa bãi. Kỳ Dịch cuối cùng cũng đã rút ngón tay ra khỏi nội thể Hàn Huyền Phi, đem khối vật thể cực đại nóng hổi đối chuẩn với khẩu huyệt, khó khăn lắm mới nói được với Hàn Huyền Phi: “Bảo bối, ta phải hưởng dụng ngươi rồi!“
    Hắn vội vã đem vật thể cực đại đó nhét vào trong khẩu huyệt non nớt, không để ý đến việc thông đạo nhỏ hẹp còn chưa kịp chuẩn bị. Gian nan lắm hắn mới vào được, thở gấp gáp nói: “Ngươi tuyệt lắm! mềm như vậy nóng như vậy, ngươi quả thực muốn ăn hết của ta rồi! chặt quá, bảo bối! Ngươi ôm ta rất chặt! A!“
    Kỳ Dịch vì khoái cảm mà toàn thân run lên, Hàn Huyền Phi lại đau đến sắp chết. Hắn kêu thảm một tiếng, rồi lại lập tức ngăn chặn tiếng rên la, cắn chặt môi không phát ra tiếng nào nữa. Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi tuôn đầy trên mặt, đau đến sắp không thở nổi nữa.
    Sự đau đớn như một lỗ đen vô hình.
    Chậm rãi nuốt chửng cơ thể Hàn Huyền Phi, tất cả đều đang biến mất, cơn đau đang làm thần trí của hắn phải tháo chạy. Hậu huyệt bị căng ra đến không tưởng tượng nổi, vật thể thô cứng kia không chút nương tình mà đâm xuyên qua, loạn đâm loạn chọc bên trong nội thể yếu ớt, máu từ từ chảy xuống, Hàn Huyền Phi nằm rũ rượi trên giường, dùng một chút lí trí còn lại để khống chế bản thân, không để vì bị lăng nhục hay đau đớn mà rơi lệ, để giữ lại một chút tự tôn cuối cùng cho mình.
    Nhưng cơ thể của hắn giống như muốn làm trái nguyện vọng của chủ nhân mà càng lúc càng quấn chặt phân thân của Kỳ Dịch, chặt chẽ hấp thụ nó, đè ép nó, khiến Kỳ Dịch luôn phát ra tiếng gầm gừ vì hứng thú cực điểm. Hắn như mất đi sự khống chế mà điên cuồng xâm nhập vào người ở hạ thân, hết sức tham lam muốn cướp đi thể xác Hàn Huyền Phi. Khi sự kích thích xông đến đỉnh điểm, lại không nỡ lui ra khỏi cơ thể tuyệt diệu như được điêu khắc kia, vẫn để phân thân chưa được thoả mãn xong của mình đặt trong người Hàn Huyền Phi mà nghỉ ngơi một chút, lại nhanh chóng phát một cuộc tiến công mới.
    Kỳ Dịch đem hai chân bị trói của Hàn Huyền Phi áp lên trước ngực hắn, phía dưới được nâng lên, khiến nụ hoa không hề được che phủ của hắn lộ ra trong mắt người kia, nhìn thấy sự kích thích của mình trào dâng trong đó. Tiểu huyệt mềm mại khi phân thân rút ra thì cũng mở ra, lại dâm mi hướng vào trong mà co rút, phân thân tím đỏ dán chặt vào quyến luyến không rời.
    Màu sắc của tiểu huyệt là phấn hồng, vì bị ma sát kịch liệt mà trở nên đỏ ửng ẩm ướt sáng bóng. Giống như cái miệng nhỏ của một đứa trẻ, đói khát dâm đãng mà liếm mút, mút đến vật thể đó của Kỳ Dịch cương cứng lên. Dịch thể phóng ra lúc trước từ từ chảy xuống, màu trắng đục pha lẫn màu đỏ máu, một màu sắc yêu diễm, tiểu huyệt đó đã bị lấp đầy, huyết dịch tràn ra ướt cả bờ mông căng tròn.
    Cơ thể vốn cường tráng cũng vì sự trừu tống mà trở nên yếu ớt lắc lư theo, ánh mắt nộ khí bắt đầu thất thần. Ngoài khoái cảm thể xác cực điểm của Kỳ Dịch ra, thì trên tinh thần chưa từng có sự thoả mãn. Hắn không cách nào tha thứ cho động tác trừu tống mãnh liệt đó, khoái cảm như cơn sóng to đã cuốn đi hết thể xác và tinh thần của hắn.
    Kỳ Dịch cởi dây trói cho Hàn Huyền Phi, đem người xụi lơ kia ôm chặt vào lòng, thô bạo nuốt lấy mỹ vị trong miệng hắn, cảm nhận được phần mềm mại kia. Hắn không chút lưu tình tiếp tục hành động dã man đâm xuyên qua người hắn: Giơ lên cao, lại mạnh mẽ giáng xuống, khiến vật thể siêu dài đó đâm sâu vào chỗ non mềm.
    Kỳ Dịch thô bạo bóp nắn Hàn Huyền Phi. Chỗ xúc tu: da thịt trơn tuột có tính đàn hồi, vai rộng eo nhỏ, bờ mông săn chắc. Kỳ Dịch hoàn toàn trầm mê trong khoái cảm, nói không ra tiếng, chỉ có thể thấp giọng nói: ”Bảo bối, bảo bối!“ Vốn không thèm quay đầu lại nhìn, Hàn Huyền Phi đang đau đến sắp ngất đi.
    Lại một trận kích tình cuồng bạo nữa, Hàn Huyền Phi đã nửa hôn mê bị hắn từ trên giường lôi xuống đất, giống như chó quì rạp trên mặt đất, chịu đựng sự tiến công từ sau đâm tới. Toàn thân hắn đều dính tinh dịch của Kỳ Dịch, dịch thể tanh tưởi bắn trên mặt chảy vào khoé miệng hắn.
    Bị tên đồng tính cường bạo lăng nhục, lí trí của hắn bị dày vò, cơn đau kịch liệt đã làm tiêu hao thể lực của hắn, Hàn Huyền Phi dần rơi vào cơn hôn mê. Lại vì quá đau đớn mà tỉnh lại, cảm thấy Kỳ Dịch vẫn đang đong đưa trên người mình, trừu tống trong hậu đình, tình thế yếu ớt trước giờ chưa từng thấy.
    “Ta nhất định phải giết hắn!“ Hàn Huyền Phi trước khi rơi vào trong màn đen, trong lòng chỉ có một ý niệm này.
    Kỳ Dịch nhìn Hàn Huyền Phi đang hôn mê, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng yêu thương phảng phất, một thứ tình cảm cực kì hiếm xuất hiện trên người hắn. Hắn đưa tay muốn làm dãn đôi mày đang nhíu chặt của Hàn Huyền Phi, nhưng không cách nào lau đi thần sắc đau khổ trên gương mặt đó. Kỳ Dịch cúi xuống dịu dàng hôn lên môi Hàn Huyền Phi, nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng.
    “Hắn ở trong mộng cũng đau khổ như vậy ….. hay là vẫn đang lườm ta!“ Hắn trong lòng nghĩ vậy, trên mặt lại lộ ra một thần sắc buồn cười.
    Cái tên quật cường này, ngày hôm qua luôn dùng ánh mắt thống hận nhìn mình. Ngoài một tiếng kêu thảm lúc đầu ra, cho đến cuối cùng bị làm cho ngất đi, cũng không thấy hắn phát ra một chút âm thanh nào.
    Vô luận Kỳ Dịch đùa giỡn hắn như thế nào, kích thích hắn, thì hạ thân của hắn cũng không có bất kì phản ứng nào. Hắn dùng ánh mắt sắc bén khinh miệt nhìn Kỳ Dịch, giống như kẻ bị lăng nhục không phải là hắn, mà là bản thân Kỳ Dịch.
    Bị ánh mắt trong suốt đó trừng nhìn, Kỳ Dịch cảm thấy hành vi của mình bẩn thỉu như thế nào, quả thực sẽ không muốn làm tiếp. Hắn đã dùng đủ loại tư thế khuất nhục để chà đạp người đó, nhưng cho đến cuối cùng, hắn vẫn không dập tắt được liệt hoả trong mắt người đó.
    “Ngươi không biết như vậy sẽ càng làm cho ta có hứng thú với ngươi sao?“ Kỳ Dịch dùng mặt chạm nhẹ vào gò má của người nằm trong lòng, nỉ non nói: “Ta sẽ triệt để chinh phục ngươi, bất luận là thể xác hay tâm hồn! Ta Kỳ Dịch trước giờ chưa từng làm không được chuyện gì !“

  10. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Hồ CHí MInh
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    3.371
    Thanks
    0
    Thanked 18 Times in 14 Posts
    Năng lực viết bài
    489

    Mặc định Re: [Đam mỹ] Ràng buộc [Tg: Moonie]

    Chương 3

    Mưa phùn dày đặc trong không trung, cây cối ở trước mắt, hồ nước mơ hồ như được trải lên một tầng sương xanh lục, bên ngoài cửa sổ bị hơi nước bao trùm, giống như một bức tranh bằng sương mù ….

    Kỳ Dịch đứng trước cửa sổ nhìn thế giớ đẹp như mộng như vậy, nhưng không có bất kì thứ gì lọt vào mắt hắn. Mưa bụi mát mẻ tạt vào trên cửa sổ, nhẹ nhàng rơi trên mặt Kỳ Dịch …. Hắn như vừa trong mộng tỉnh lại, thần trí dần dần hồi phục.

    Hắn không biết mình đã thất thần như vậy bao lâu rồi ….

    Hắn đáng lẽ phải suy nghĩ tìm cách dẹp bỏ tên thượng tướng tham lam kia, nhưng cả lại lãng phí cả buổi chiều thất thần ở đây. Kỳ Dịch đưa tay lau đi giọt nước mưa trên mặt, cười khổ một cái.

    Từ hôm đó đến nay đã hơn một tháng rồi, sự tình vẫn không có gì thay đổi, Hàn Huyền Phi vẫn không có một chút dấu hiệu khuất phục. Trong lúc làm tình hắn vẫn không có cảm giác, Kỳ Dịch nhìn thấy sự chán ghét trong đôi mắt hắn.

    Hắn không khuất phục được tên nam nhân này, vô luận là tinh thần hay thể xác, người thua chính là bản thân Kỳ Dịch.

    Kỳ Dịch ngã người trên ghế sofa, nhớ đến cái tên đó bây giờ đang ở trong phòng mình. Không biết hắn đang làm gì? Có lẽ vẫn còn ngủ. Mình hôm qua tận tình phát tiết trên người hắn xong, còn dùng mấy loại dụng cụ để hành hạ hắn, mãi đến khi trời gần sáng, mới không cam tâm mà buông tha cho hắn. Hắn trong cơn đau đớn cực độ mà hôn mê đi, làm mình vẫn chưa được thoả mãn.

    Chưa từng có cảm giác này.

    Thật muỗn mãi ôm hắn, xâm nhập vào trong cơ thể hắn.

    Kỳ Dịch nhắm mắt, từ từ nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp đó, làn da trơn bóng, những đường cong cân đối ….và đôi mắt nghiêm nghị không hề sợ sệt.

    Đôi mắt đen đó như hai hồ sâu, luôn mang theo hơi lạnh thấu xương, kiêu ngạo cùng khinh miệt mà nhìn mình …. Không …..Nên nói là trong đôi mắt đó không hề có Kỳ Dịch.

    Kỳ Dịch từ trước đến giờ chưa từng bị ai nhìn một cách thấp hèn như vậy, huống hồ gì người nam nhân này đã bị hắn áp xuống hạ thân làm nhục vô số lần. “Hắn sao vẫn có thể kiêu ngạo như vậy? Bất luận đã bị ta làm bao nhiêu lần!“ Kỳ Dịch mở mắt ra, thấp thỏm nôn nóng nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, vẫn không cam tâm nghĩ: “Nhưng, ta sẽ không buông tha ngươi! Ta sẽ khiến cho trong lòng hay trong mắt ngươi đều là hình ảnh của ta!“

    Kỳ Dịch bực bội đứng lên, dựa vào cửa sổ, thở một hơi dài.

    “Đừng thở dài nữa, cả buổi chiều hôm nay ngươi đều dành thời gian để thở dài với thất thần rồi.” Kỳ Dương vừa nói vừa đi vào phòng làm việc của Kỳ Dịch. Hắn cau mày nhìn đứa em trai đang ủ rũ: Kỳ Dịch quả thực giống như rơi vào trong một cuộc chơi thắng thua , hắn quá nghiêm túc rồi. Kỳ Dương rất bất mãn Kỳ Dịch như thế này, trò chơi để chơi thì được, nhưng nghiêm túc quá thì không được rồi.

    “Được rồi, tóm lại ngươi cũng không có tâm tư nghĩ đến việc công, vậy thì huynh đệ chúng ta đi uống hai ly đi.” Kỳ Dương khoác tay Kỳ Dịch lên vai, rồi kéo hắn đi.

    “Uhm …..Ta ….” Kỳ Dịch hơi do dự, hắn bây giờ rất muốn đến bên cạnh người đó, ôm người đó vào lòng ….

    “Thời gian gần đây vừa làm xong việc là ngươi lại chạy đến cạnh hắn, chăm chỉ quá rồi đó, nhìn bộ dạng như bị ma ám của ngươi kìa, ta nhìn đến chán rồi! Sao? Rơi vào rồi à? Hắn có mê lực lớn như vậy sao, có thể làm cho tên đệ đệ phong lưu của ta mê mẩn như vậy?“ Kỳ Dương mỉa mai nói. “Đừng nói bậy! Ai mê mẩn hắn chứ? Ta không tin hắn có thể chống đỡ đến lúc nào! Đến lúc đó hắn sẽ phải trông ngóng sự sủng hạnh của Kỳ Dịch ta đây!“ Kỳ Dịch liếc Kỳ Dương một cái, Kỳ Dương lại nói: “Ha, vậy sao? Ngươi cuẩn bị phong cho hắn chức hiệu gì đây, hoàng thượng. Là Lệ phi? Hay Hàn Phi? Đừng nghĩ mãi về hắn nữa, đi! Đi uống mấy ly với ta! “Kỳ Dương không nói hai lần, kéo Kỳ Dịch đi.

    Hai người ngồi trong một góc ở quầy bar đông đúc mà uống rượu, mấy tên vệ sĩ tinh anh ngồi xung quanh bàn hai người họ, ánh mắt sắc bén không động thanh sắc thăm dò tình cảnh xung quanh.

    Kỳ Dịch vẫn uống rượu buồn. Kỳ Dương nhìn hắn, trong lòng cảm thấy bất an. Hắn cảm thấy Kỳ Dịch có thể đã thực sự rơi vào cơn mê muội rồi, chỉ là trong lòng vẫn chưa thừa nhận thôi. Hàn Huyền Phi đó là người ra sao, có đáng tin không, họ vẫn không có một chút chắc chắn.

    Hắn bất mãn đẩy Kỳ Dịch một cái rồi nói: “Ây, có tinh thần chút đi! Đừng giống như trẻ con si tình mối tình đầu chứ. Làm hắc bang đã đến chức vị này, thật là không làm cũng không xong, quá mất mặt rồi!“

    Kỳ Dịch cúi đầu uống rượu whisky không đá, không để ý Kỳ Dương.

    “Tên đó có gì tốt chứ? Mê hoặc ngươi đến như vậy? Robert người lần trước, lại còn May lần trước nữa, không phải đều là người đẹp sao? Người ta khóc lóc kêu gọi ngươi, không phải ngươi chỉ chơi qua rồi bỏ sao. Sao lần này lại sa ngã như vậy? “Kỳ Dương không thể hiểu. Một Kỳ Dịch trước giờ luôn bình tĩnh xung quanh luôn vây vờn nam nữ, lại sa ngã trước một tên bất quá chỉ là có chút xinh đẹp, thất hồn lạc phách, thậm chí ảnh hưởng đến công việc .

    “Ai sa ngã chứ? Ta đã nói ta không có mê hắn! Ta chỉ đang nghĩ làm sao để chinh phục cái tên đó!“ Kỳ Dịch đã ngà ngà say nói.

    “Là bản lĩnh của ngươi quá kém đó? Ngươi có làm hắn sướng như tiên không, chắc không chứ gì?“ Kỳ Dương nhìn người trước mặt vẫn còn cứng miệng, không khỏi thở dài nghĩ: Cái tên này là em trai của mình sao ? Đầu đần độn, đến nửa thân dưới cũng đần độn. Kỳ Dương không khỏi cảm ơn cha mẹ đã mất, cảm tạ họ đã di truyền sự ưu tú cho mình ….

    “Bản lĩnh của ta không kém! Không tin ngươi thử xem!“ Kỳ Dịch không phục nói, làm bộ muốn hôn Kỳ Dương.

    Kỳ Dương bị doạ đến rượu trong miệng cũng sắp phun ra, vội đẩy hắn ra: “Không cần, không cần! Ngươi lợi hại! Ngươi lợi hại!“

    “Hứ! Ngươi cứ chờ xem! Ta tuyệt đối sẽ làm cho hắn không thể rời bỏ ta, đến lúc đó ta sẽ lại trừng trị hắn!“ Kỳ Dịch mắt đã mê hồ, đi đến gần mặt Kỳ Dương kêu lên. Cơ thể của hắn loạng choạng, đầu cứ ngã vào lòng Kỳ Dương, miệng vẫn cứ nói: “Ngươi chờ xem! Kỳ Dịch ta là không thể thua! Đến khi hắn quì xuống cầu xin ta, ta cũng không thèm để ý hắn.”

    Kỳ Dương vỗ vào lưng hắn, an ủi nói: “ Ta biết, ta biết, ngươi lợi hại! Ngươi sẽ không thua.” Kỳ Dương âm thầm dùng sức, đẩy tên nam nhân đần độn này ra khỏi người mình. Mọi người đều đang nhìn họ!

    “Ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc! Ta nhất định sẽ có được ngươi! Ta sẽ khiến ngươi yêu ta! “Kỳ Dịch vẫn cứ ôm lấy Kỳ Dương không buông, ngẩng đầu nói lớn với hắn.

    Quán bar ồn ào trong phút chốc toàn bộ trở nên yên tĩnh.

    Kỳ Dương toàn thân cứng ngắc dìu Kỳ Dịch đang ngà ngà say, từ từ đảo mắt, nhìn khắp xung quanh: Tất cả ánh mắt đều tập trung về phía họ, có người trên mặt lộ vẻ buồn nôn, có người ngẩn tò te, có người hiếu kì, lại có người hứng thú …. Mặt hắn đỏ ửng lên muốn giải thích mấy câu, nhưng lại không biết nói gì.

    Càng đáng ghét hơn là, đám vệ sĩ bên cạnh trong bụng đều phá lên cười. Tuy bọn họ mỗi người đều rất cực khổ để nín lại cơ mặt, cố gắng muốn để lại thể diện cho Kỳ Dương, nhưng Kỳ Dương vẫn cảm thấy bực mình.

    Hắn tức giận móc tiền ra để trên quầy bar, vội vàng đem tên thủ phạm tạo nghiệt kia cấp tốc rời khỏi.

    “Ngươi cái tên ngu ngốc này, con….“ Kỳ Dương tức giận muốn mắng con mẹ nó, lại nhớ hai người cùng một mẹ, nên không mắng, hung hãn đá con ma say Kỳ Dịch một đá, tự nhận xui xẻo mới đưa hắn về nhà.

    Xuống xe, Kỳ Dương đưa cho Kỳ Dịch một lọ thuốc cao, nói: “Đừng có mất chí khí như vậy, cho ngươi cái này, đây là thuốc đặc chế. Nếu thực sự không xong, thì bôi lên cho hắn, bảo đảm sẽ khiến hắn yêu mùi vị này!” Hắn thấy Kỳ Dịch đang mơ hồ, không yên tâm nên thòng thêm một câu: “Thuốc này dược tính rất mạnh, ngươi đừng bôi cho hắn nhiều quá, nghe thấy không?“

    Kỳ Dịch không nhịn được nói: “Nghe rồi, nghe rồi, càng già càng giống mẹ mà, lải nhải miết.” Hắn phẩy tay, lắc lắc đầu đi vào trong toà nhà.

    “Cái thằng vô lương tâm, ta vì hắn mới tìm món đồ này, hắn lại chê ta lải nhải!“ Kỳ Dương giận dỗi nói thầm, lên xe lái đi.

    Kỳ Dịch bước chân bất ổn đi vào trong nhà, thấy Hàn Huyền Phi đang nằm sấp ngủ trên giường. Phần hông mỏng manh bị che khuất, da thịt săn chắc được ánh trăng chiếu một tầng nhu hoà và sáng loáng, gương mặt vì ngủ say mà trông giống như trẻ con, không có vẻ lạnh lùng hờ hững như ban ngày, tứ chi thon dài, bờ mông tròn săn chắc ….

    Kỳ Dịch ngơ ngác thưởng thức người nam nhân xinh đẹp trước mắt, cảm thấy dục hoả trong cơ thể lại thăng cao, cả người lập tức bị như bị dục hoả thôn tính. Chỉ muốn nhanh chóng xâm nhập vào trong cơ thể người kia, hưởng thụ khoái cảm đục khoét tâm cốt, cũng chỉ ở trong thân thể người này hắn mới cảm thấy toàn thân được thoả mãn và tiêu hồn.

    Hắn cởi bỏ quần áo của mình, khắc chế vật thể vì dục hoả tăng vọt mà run lên, một phát kéo hai chân Hàn Huyền Phi dang ra, đem vật thể cương cứng đã trương to cực hạn đâm vào trong tiểu huyệt đang khép chặt, xông thẳng vào đỉnh điểm yếu ớt nhất của trực tràng.

    Hàn Huyền Phi đang trong cơn mơ bị một trận đau kịch liệt mà tỉnh lại, trong mơ hồ phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lát sau khi đã hoàn toàn tỉnh lại. Hắn ngẩng người lên, giãy dụa muốn thoát khỏi người nam nhân tàn nhẫn đang đâm xuyên qua người mình, nhưng Kỳ Dịch mạnh mẽ áp chế, khiến hắn không cách nào nhúc nhích phải mặc cho người ta xâm phạm.

    Cơ thể bị lắc lư kịch liệt, tiểu huyệt nhỏ hẹp đỏ ửng bị vật thể thô cứng ra vào lặp đi lặp lại, huyệt khẩu bị mở ra hết cỡ, cơ thịt non nớt lúc khép lúc mở siết chặt vật xâm nhập, sức mạnh ma sát đem đến kích thích cao độ cho khối thịt nóng rực kia.

    Quen thuộc là một chuyện rất đáng sợ.

    Chuyện chán ghét, làm nhiều cũng sẽ thành quen, Hàn Huyền Phi dùng sự khắc chế của cơ thể để hiểu được điểm này.

    Lúc đầu khi làm tình đều có cảm giác buồn nôn, nay đã không còn nữa. Cơ thể hắn càng lúc càng quen với sự âu yếm của Kỳ Dịch, thậm chí dần dần chìm đắm trong đó. Mấy lần hắn cơ hồ muốn được Kỳ Dịch âu yếm hôn mình. Hậu đình đang bị trừu sáp kịch liệt, nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ.

    Hắn sợ hãi khi cơ thể mình trở nên nhạy cảm. Hắn không thể tưởng tượng bản thân bị một nam nhân khác điên cuồng lay động ở hạ thân, phát ra tiếng kêu dâm đãng.

    Hàn Huyền Phi không thể tha thứ bản thân trở nên như vậy. Hắn không cho phép thể xác bị lăng nhục, tôn nghiêm cũng bị chà đạp.

    Nhưng dục hoả từng bước từng bước dìm ngập lí trí, khoái cảm như luồng điện bắn vào trong đầu hắn, xung kích tứ chi hắn. Hắn đang chìm nổi trong cơn dục vọng, sợ hãi khi cảm thấy tai hoạ lũ lượt ấp tới.

    Cho dù hạ thể bị làm đến đau đớn kịch liệt, Hàn Huyền Phi cũng không muốn làm giảm lại áp lực, ngược lại còn cố ý gia tăng. Dường như hắn đã không áp chế được cơn dục vọng rạo rực ở hạ thân, chỉ có thể dựa vào sự ngược đãi để dập tắt nó.

    Kỳ Dịch đang chìm đắm trong thiên đường, không nhìn thấy Hàn Huyền Phi vì dục hoả mà hai mắt ướt đẫm, lại ngập tràn sự bất cam và thống hận. Hắn hứng thú kêu lên, khoái cảm sớm đã xâm nhập vào từng tế bào, chỉ biết điên cuồng chiếm hữu người ở hạ thân. Hắn mỗi lần húc vào đều đi đến đỉnh, đều xâm nhập thẳng đến trực tràng, cảm nhận tiểu huyệt nhúc nhích hút chặt tiền đoan sắp phát nổ của hắn.

    Hắn kéo cao phần eo của Hàn Huyền Phi, khiến mông Hàn Huyền Phi nâng cao lên, để hắn có thể đâm vào chỗ sâu nhất. Mùi vị hoan ái toả ra khắp phòng không khí trở nên si muội bức người, khiến không thể thở nổi.

    Kỳ Dịch phát ra tiếng tê hống của dã thú, lúc đi đến đỉnh điểm của khoái cảm, Hàn Huyền Phi cũng không khắc chế được trạng thái của bản thân, hắn nắm lấy phân thân đang gắng gượng của mình, không muốn nó bộc phát trong mắt Kỳ Dịch.

    Phân thân đang sôi sục bị bóp chặt, nhất thời Hàn Huyền Phi đau đến run rẩy, nhưng trong cơn tình dục mà thanh tỉnh lại, hắn chán nản ngã xuống, đem tiếng thở dốc ập xuống gối.

    Cơn thèm khát của Kỳ Dịch cũng dần dần tiêu giảm, hắn trở người Hàn Huyền Phi qua, rất bất mãn mà nhìn hắn, miệng nói tiếng không rõ ràng: “Sao ngươi vẫn không có cảm giác? Thật là cương ngạnh mà! Nhưng, ngươi đấu không lại ta đâu, rất nhanh, ta sẽ được nhìn thấy bộ dạng dâm đãng của ngươi nằm trong lòng ta!”

    “Nằm mơ!“ Hàn Huyền Phi lập tức phản bác. Hắn lạnh lùng nhìn Kỳ Dịch, trong đôi mắt trong suốt không một chút thần sắc thoái lui

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Tags for this Thread

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •