+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 20
  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Thiên Đường Có Mưa

    "...Ngủ, đơn giản quá sao em không làm được.
    Thức đâu có gì ghê gớm mà em sợ cảm giác này.
    Nghe nhạc thư giãn thôi ? sao càng nghe càng nặng !
    Tự hỏi không biết thiên đường ở đó có gì không?
    Em muốn thoát khỏi những giây phút tối tăm mệt mỏi này. Từ lúc nào không biết em luôn vắt óc suy nghĩ mỗi đêm. Em luôn tìm cho mình một nơi gọi là thiên đường. Mà thật sự thiên đường ra sao???
    Có lẽ đó là nơi mà hạnh phúc nhiều như cát sa mạc vậy.
    Hay đơn giản hơn có em và anh thì đã là thiên đường..."

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Một ngày cuối hạ với những tia nắng về chiều chấp chới trên nền trời xanh thẳm.
    Từng cơn gió nặng nề cuốn theo vị mặn quen thuộc từ ngàn đời của biển thốc mạnh vào áo người, khiến ai cũng đều chóng chếnh, nghiêng ngã theo dù ít hay nhiều.
    Phong ngồi trên bãi cát vàng, mềm óng, trải dài đến vô cùng, mắt đưa vào khoảng không rộng lớn ấy trông có vẻ xa xăm, khó nắm bắt, dường như ta có cố với tay cũng không thể nào chạm tới.

    "Có người từ lâu nhớ thương biển, ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng, đời tôi nhỏ bé trước những khát khao biển tràn nỗi đau tình anh quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất..."

    - Alo, em nghe

    - Em đang ở đâu?

    - Biển

    - Sao lại ra biển nữa, đợi anh

    Phong lại đưa mắt nhìn ra ngoài khơi xa, đâu đó thấp thoáng những chiếc tàu nhỏ xíu ngã 1 màu nâu xậm vì bị ánh chiều ngã bóng. Biển chiều thật đẹp, nó khiến con người ta trở nên thật nhỏ bé trước cái sắc chiều in bóng dài rộng trên màu nước xanh lơ. Phong muốn ôm lấy biển, ôm cả vị mặn của muối, cả những tiếng ghe xuồng ồn ã mỗi độ chiều về, ôm cả những hàng thông xanh rì 1 dãi lắc lư theo từng cơn sóng bạc đầu, âu tất cả nguyên do đều tại gió.

    - Anh đó hả?

    - Sao em biết anh

    - Có gì đâu khó, bóng anh in dài trên cát, sao em không biết được

    - Hì, em làm anh hụt hẫng quá ah, tưởng có thể hù em chứ

    Dương từ từ ngồi xuống. Im lặng. Tay khẽ choàng qua vai Phong, nghiêng đầu Phong vào vai mình.

    - Sao anh không nói gì?

    - Vì anh yêu em

    - Tại sao vì anh yêu em

    - Vì anh biết em thích sự yên tĩnh trong lúc này

    ...

    - Em muốn nằm trên đùi anh

    Phong lùi người ra xa một chút, ngã người, tựa đầu vào người Dương. Dương vuốt nhẹ mái tóc dài xõa trán của Phong.

    - Anh! anh biết em thích gì không?

    - Em thích biển

    - Anh có từng thắc mắc tại sao lại là biển không?

    - Không

    - Tại sao không?

    - Vì anh nghĩ em yêu biển cũng giống như em yêu anh, khi yêu ai đó thì đâu cần nguyên do đúng không?!

    - Uh....
    ...
    - Em yêu biển, vì em yêu anh
    ...

    - Ngày mai sẽ lại là một ngày mới đúng không anh?

    - Uh, ngày mai sẽ là một ngày mới em ah

    Phong giúi đầu vào lòng Dương, nằm im, như 1 đứa trẻ đang ngủ yên trong lòng biển. Hai người vẫn bên nhau như thế, cho đến lúc tia nắng cuối cùng trong ngày cũng tắt lụi.


    ...................

    Lớp học của Dương đang nhốn nháo bàn kế hoạch vụ đi dã ngoại cuối tuần này của lớp. Phan- thằng bạn thân của Dương không biết từ chốn nào chạy tới to nhỏ:

    - Ê mày, mai mày có đi picnic với lớp không?
    Thằng bạn thân của Dương nói

    - Of course, tao mà lị, đi chơi sao không có phần tao được

    - Nghe nói mai lớp 09DTH5 cũng đi picnic cùng chỗ với lớp mình đó

    - Uh, thì kệ tụi nó, có liên quan gì đến mình đâu

    - Thì bên đó có bé dễ thương lắm

    - Ua~, sao tao không biết, mà lớp đó toàn là con trai thôi mà

    - Thì bé 'pê đê' đó, dễ thương lắm nhé

    - Tao không quan tâm, kệ nó đi, mai mày qua chở tao nhé
    ...

    - Điểm sĩ số xong chưa lớp trưởng?
    Thằng Phan lại nháo nhào

    - Okie, xong chúng ta khởi hành nào

    Dương định chân bước lên xe thì thằng Phan kéo lại, chỉ trỏ

    - Đó
    Tay nó chỉ về hướng 1 chiếc xe du lịch cũng đang đậu ngay trước cổng trường.

    - Gì

    - Thì đó đó
    Phan lại giựt giựt tay Dương

    - Đó là cái gì mới được
    Dương cau có

    - Thì bé dễ thương tao nói mày hôm qua

    Dương nheo mắt nhìn theo hướng chỉ của Phan. Một đứa con trai da trắng, cao độ 1m7, mái tóc vuốt ngang trán, trông có vẻ hiền lành và dễ thương. Nhưng dường như ở cậu ta có 1 điều gì đó không được vui, một vẻ buồn man mác, khiến Dương cũng cảm thấy nao nao sao ấy.

    "Grừm...grừm..."

    Tiếng xe nổ đã cắt đứt sợi dây suy tưởng trong Dương, quay sang Phan. Dương hắn giọng:

    - Lên xe đi mày, trễ rồi

  3. #3
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    "tik tik tik..."
    Dương uể oải, nhướn mình tìm điện thoại. Một tin nhắn từ Phong.

    "Anh đang làm gì vậy? chắc còn đang nướng trên giường phải hông? Hôm nay đi cafe với em nhé"

    Dương úp điện thoại qua bên, đầu lại giúi vào gối. Miệng lẩm bẩm

    "Đợi anh chút nhé..."

    ............


    Từ xa Phong đã thấy Dương, một người con trai cao ráo, với làn da hơi ngăm, khuôn mặt không vuông lắm nhưng đủ để lộ rõ nét nam tính. Dương mặc 1 cái áo sơmi trắng hơi ôm vào người với những đướng nét cách điệu bởi những dãy chỉ màu đen trông rất sang trọng và hợp thời, cùng với chiếc quần jeans sờn càng làm Dương trở nên thật nổi bật và đặc biệt, có thể làm bất cứ cô gái nào khi nhìn Dương cũng phải siêu lòng.
    Dương đẩy mạnh cửa gương và bước vào. Anh tiến tới chỗ Phong, trên môi nở một nụ cười quen thuộc làm lộ hàm răng trắng sáng, một nụ cười khiến Phong lần đầu tiên nhìn thấy cũng phải chết đắm. Đôi lần Phong tự nghĩ
    "ơ hay, có khi nào mình yêu anh vì nụ cười ấy không nhỉ?"

    - Em tới lâu chưa?
    Dương thả mình xuống cái ghế bên cạnh Phong, cất giọng nhỏ nhẹ nhưng rất ấm

    - Ah, cũng được trăm năm rồi ấy chứ
    Phong tỏ vẻ nũng nịu pha chút bực tức, nhưng thật ra trong lòng cậu chỉ thấy mỗi 1 điều, nhưng để gọi tên nó thì thật khó, chắc là hạnh phúc nhỉ. Hạnh phúc khi được nhìn thấy Dương.

    Dương gãi đầu, cười hì hì.

    - Anh xin lỗi mà, tại tối qua anh ngủ không đủ giấc, phải thức nguyên đêm làm cho xong cái đề án, cuối tuần này anh nộp rồi.

    Điệu bộ của Dương không khỏi khiến Phong phì cười, trông như một đứa con nít biết lỗi khi bị người lớn la vậy.
    Phong hắn giọng.

    - Uh. tha lỗi cho anh đó, liệu hồn lần sau mà còn cho em đợi lâu là biết tay ah, em không có hiền đâu nhá

    - Uh, có ai mà không biết, em khỏi cần quảng cáo...hehe

    - Cái gì, ý anh nói em là chằn tình, là hổ dữ í hả. Uhm, để rồi coi, hổ dữ này ăn thịt cừu non là anh như thế nào nhé...hừ hừ

    Thế là cả hai cùng phá lên cười, cả quán cafe đều đổ dồn ánh nhìn về chiếc bàn có hai người con trai đang ngồi. Có lẽ trong hai người ai cũng hiểu và tự định hình trong tim mỗi người đang có một ngọn lửa, nó nhen nhóm một hi vọng, một tương lai tốt đẹp sau này. Đơn giản hơn, mọi người vẫn thường hay gọi nó là tình yêu.

    .........

    Phong sải chân mình dọc theo bờ biển, in hằn dấu chân lên bãi cát mịn, sáng ánh một màu vàng của cát, của nắng và của lòng người.
    Phong không biết tự bao giờ mình lại có cảm giác mơ hồ như thế, một cảm giác lần đầu tiên Phong có được khi nhìn thấy Dương. Phong cứ bước trong vô thức, mắt thì cứ chăm băm vào đôi chân mình cho đến khi đụng phải một cái gì đó không rõ nhưng lại phát tiếng kêu
    "á, ai ya"

    Dương ngước mắt nhìn lên, miệng la lớn

    - Đi đứng gì kì vậy hả, bộ không thấy đường sao?

    Thì ra đó là người con trai lúc nãy Dương đã thấy ở trước trường. Đó chính là Phong.
    Phong im lặng, không nói gì, không có chút tức giận nào hiện hữu trên khuôn mặt, vẫn chỉ mang một nỗi buồn không tên nào đó.
    Bỗng dưng Dương thấy mình lúng túng lạ, từ một người văn minh lịch sự, có văn hóa bỗng dưng trở thành một kẻ nham nhở, kém hiểu biết khi nhìn thấy vẻ mặt ấy của Phong.
    Phong dừng lại một chút nhìn Dương rồi lại bước tiếp. Còn Dương thì cứ đờ đẫn đứng đó như một kẻ ăn xin chờ đợi sự bố thí của người qua đường và sự bố thí ấy là sự tha thứ của Phong.
    Phong bước qua Dương đã gần được mươi bước thì Dương mới nhỏ tiếng
    - Tôi xin lỗi...
    Tiếng xin lỗi đó dường như chỉ đủ lớn để một người đứng sát bên có thể nghe thấy hay chăng Dương muốn mượn sức mạnh của gió để mang lời xin lỗi đó đến với Phong giống như tác giả Duy Thái muốn mượn gió để gửi đến người mình yêu những lời anh không thể nói.

    .......

    Anh có nghe thấy em nói gì không ?
    Em có nghe thấy gió nói gì không ?
    Anh mang thương nhớ gửi vào trong gió
    Đôi phút bên anh, được nghe anh nói với em.

    Cơn gió nào bay ngang bầu trời
    Nói với em rằng tôi lẻ loi
    Cơn gió nào bên tai thì thầm
    Nói với em rằng tôi thương nhớ ... em?

    Dù gió có ngang qua vườn chiều
    Làm lá khô rơi rụng nhiều
    Dù gió có mang bao điều
    Cuốn theo mùa Thu đi

    Nhưng gió ơi gió đừng vờn lên tóc em
    Gió ơi gió đừng hôn lên má em
    Gió ơi gió đừng ru đôi mắt em... dịu hiền

    Gió hãy nói rằng em luôn nhớ anh!
    Gió hãy nói rằng em mong có anh!
    Gió hãy nói rằng em yêu anh!

    Dương vẫn thường hay ngheo ngao bài đó mỗi khi bên Phong. Phong cũng rất thích nghe anh hát Lời của gió, giọng anh ấm rất hợp để hát bài này và trong đó luôn chất chứa tâm trạng, tình cảm của anh. Phong biết, anh yêu mình, yêu thật sự, điều đó làm Phong đã bao lần phải rơi nước mắt khi nghe anh hát.

    - Tại sao người con trai đó không nói trực tiếp với người yêu của mình mà lại phải gửi vào gió hả anh?

    - Vì anh ta sợ mình sẽ thất bại, sợ sẽ bị đối phương từ chối và sợ một ngày nào đó người ấy sẽ không thể nghe thấy khi người yêu mình không thể ở bên mình hằng ngày được nữa.

    - Uhm...vậy...vậy anh có sợ khi nói điều đó với em không?

    - Có, tất nhiên là có rồi, anh sợ lắm, sợ mình lầm tưởng, sợ mình như một người mộng mị không biết đâu là mơ đâu là thật để có một lựa chọn chính xác, nhưng bây giờ anh biết, em đã, đang và sẽ mãi là sự lựa chọn duy nhất của anh
    Dương nhẹ hôn lên trán của Phong.

    - Vậy tại sao anh không như người con trai mang những lời yêu thương đó gửi vào gió để mang đến em mà lại nói trực tiếp với em?

    - Vì em là Phong, mãi là cơn gió thổi qua cuộc đời anh, làm ấm hơn mỗi khi đông về và mát hơn mỗi khi cái nóng của mùa hè lại chực ùa tới

    Phong vội lấy tay chùi đi những giọt nước mắt không biết tự bao giờ đã rơi, lăn dài trên khuôn mặt của mình.

    - Dạo này em ốm đi nhiều lắm nhé, không chịu ăn uống đầy đủ phải không?
    Dương tỏ ra lo lắng lắm.

    - Em yêu anh...bây giờ
    Phong lại giụi đầu sâu hơn vào ngực anh. Ấm áp quá.

    - Tại sao lại là bây giờ hả em?

    - Tại vì bây giờ em yêu anh
    Dương chưa bao giờ nhận được câu trả lời thõa mãn mỗi khi Phong nói câu đó. Nhưng điều đó cũng không làm anh bận tâm quá lâu. Vì anh biết bây giờ anh đang có Phong, thế là đủ.

    - Anh cũng yêu em...

    ............

    - Tại sao em lại như thế hả? Tại sao...?
    Dương lớn tiếng, những tiếng nấc ứ nghẹn nơi cổ họng cùng dòng nước mắt chảy dài bên má, môi run lên như một kẻ bị lạnh vào một ngày mắc mưa. Anh nhìn Phong, mà hình ảnh yêu thương ấy như nhòa đi bởi những cảm xúc lẫn lộn trong anh. Yêu thương. Đau đớn. Dằn vặt và tiếc nuối.

    - Em xin lỗi...

    - Xin lỗi ư? Tại sao?

    - Em xin lỗi...

    - Anh không muốn nghe gì nữa cả, anh chỉ cần em giải thích

    - Anh muốn biết gì, tôi phải giải thích cái gì đây
    Phong cố la lớn nhưng vẫn không thể nào áp đi nỗi sợ hãi hiển hiện rõ trong lời nói của mình.

    - Tại sao lại chia tay?
    Dương cũng cố hết sức nói lớn hơn như muốn áp đi tiếng của Phong.

    Phong nghoảnh mặt đi.
    - Tôi có người khác rồi. Tôi không cần anh nữa. Thế thôi

    Trời có mưa không nhỉ, mà bỗng dưng ở đâu lại có những giọt nước thầm lặng mang cả vị mặn của biển rớt rơi vào tay áo.
    Một cơn gió thổi qua làm tung bay những giọt nước, để cuối cùng hóa hư vô.
    Thẫn thờ.
    Mộng mị.
    Bước...

  4. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Trời hôm nay bỗng trở nên xám xịt một màu u tối, phải chăng ông trời đang còn ngủ sau những ngày gió mùa đông bắc tràn về, mang theo cái lạnh phả lên da thịt của những kẻ ta đây không sợ lạnh chỉ mặc mỗi một chiếc áo mỏng tanh như một ngày mùa hè nóng bức.
    Ngoài đường vẫn tấp nập là thế, dường như cái lạnh không thể nào cản được bước chân của các vị anh hùng đang trên đường lăn lộn với cuộc đời, để kiếm từng miếng cơm manh áo nuôi gia đình. Những cậu nhóc, cô bé thì tung tăng xúng xính trên mình những chiếc áo ấm, khăn len, găng tay đủ kiểu mang một vẻ rất sành điệu theo đúng nghĩa của Hàn Quốc. Làm cho những ngày lạnh này ở phố thị càng thêm đa sắc.
    Và vang vọng đâu đó, tiếng lòng ai đập mạnh, thổn thức với nỗi trái ngang, phũ phàng, mệt mỏi, đau đớn với cuộc sống của một con người.

    - Bác sĩ nói gì? có thể...có thể em không còn thấy gì nữa...

    - Tôi rất tiếc, nhưng không còn cách nào khác, giác mạc của anh đã bị rách 1 phần nhỏ sau vụ tai nạn, anh còn may là vẫn có thể thấy được một thời gian ngắn sau khi nó gây tổn thương hoàn toàn đến giác mạc.

    - Tôi không tin, tôi không tin...làm sao có thể xảy ra chuyện đó được...làm sao được chứ...tôi không tin...tôi không tin...Không.........

    Mỗi một tiếng không là lại một lần Phong thấy mình bất lực, bất lực trước số phận, trước cuộc đời, chỉ biết chửi rủa cái đời bằng những giọt nước mắt nóng hổi mà thần số mệnh đã vô tình gieo rắc lên con người đáng thương này.
    Ông trời ơi! sao lại bất công đến thế...
    Phong chạy như điên ra ngoài, đôi mắt lại đau, Phong chạy như muốn bỏ trốn sự thật. Một sự thật không mấy ai dễ dàng chấp nhận. Phong rồi đây sẽ là một kẻ mù lòa đáng thương không biết thế nào là ánh sáng.

    Phong bước trong vô thức.

    Không...
    Không khóc
    Không nước mắt
    Không vật vã, van xin
    Có chăng là một nỗi đau giấu kín....

    Phong đụng phải cái ghế đá, ngồi phịch xuống. Mắt đưa vào khoảng không vô định.
    Nhòa. Nhưng không nhòa vì lệ mà nhòa vì đôi mắt không chịu nghe lời. Âu cũng là số phận, ta phải biết chập nhận mà sống tiếp thôi. Còn ba mẹ, còn người thân, còn bạn bè và còn...........
    Và lại thêm một chữ không nữa vô tình xuất hiện trong đầu Phong.
    Không anh....

    "Có người từ lâu nhớ thương biển, ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng...."

    Phong tắt cuộc gọi.
    Là anh.

    "tik tik tik..."

    "Em đang ở đâu, mấy ngày nay không thấy em đâu cả, bộ giận gì anh sao?...A...A..n..."

    Những nét chữ lại nhòa đi, lần này tại mắt hay là tại mưa đây.

    "...Anh nhớ em, vợ iu ah"


    ...........

    Những ngày không em là những ngày dài, anh như người mê mộng, chỉ chờ đến đêm là lại được thấy em. Anh không đếm nỗi đã bao nhiêu lần anh khóc, khóc không phải vì hận em đã bỏ rơi một thằng khờ không rõ nguyên do chia tay mà anh khóc vì nhớ em...
    Gió sẽ mãi thổi về biển phải không em...?!
    Ngủ ngoan...
    (trích blog Lời của gió)
    .................

    Đã hơn một năm từ ngày Dương và Phong chia tay. Nỗi đau trong anh vẫn còn, nó âm ỉ suốt những tháng ngày cô quạnh và đã đôi lần anh tự nhủ biết bao giờ mình lại được yêu thương.

    Trời sang hạ. Một cái hạ ngột ngạt của đất Sài Thành với nhiệt độ có khi lên đến 36 độ C làm ai cũng phải nao núng mỗi khi ra đường. Môi khô rát, mồ hôi thì cứ chực chảy như tắm. Ôi thôi! Trời đổ lửa.
    Nhưng ngày hôm nay lại là một ngày khác, rất khác so với 365 ngày anh đã phải trải qua. Hôm nay anh có hẹn.

    Dương tới quán cafe sớm. Trong quán đã vang lên một khúc tình buồn.

    "Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
    Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
    Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
    Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa..."

    Đó là một quán cafe mang phong cách cổ điển của thập niên 80 với những gam màu trầm nép mình trong một con ngõ nhỏ. Có lẽ chủ quán cafe này là một người khá điềm tính, sống nội tâm và thích sự lãng mạn trong cái cổ xưa, Dương mông lung nghĩ. Lướt nhìn khắp lượt. Mắt anh dừng lại ở một bức tranh. Ở đó không có gì đặc biệt ngoài lời bài hát được viết phóng túng trên một nền trắng đã ngã màu thời gian theo nét thư pháp cổ, treo trong một góc khuất của bức tường.
    Dương giật mình.
    Một người đang đến. Ah không, là hai người.

  5. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Một người phụ nữ đã lớn tuổi đang dìu một đứa con trai tay cầm gậy bước tới chỗ Dương.
    Đôi tay em dò dẫm từng bước đi theo những nhịp gõ trên nền nhà như khuấy động cả một khoảng trời thương nhớ xa xăm.
    Dương không thể tin vào mắt mình. Là Phong, là em đó sao? Có phải là em không? Làm sao anh có thể tin vào nổi đôi mắt mình, em_một người tôi yêu thương giờ đây đang cầm gậy để dò dẫm từng bước như một kẻ mù lòa.

    "Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố,
    Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình
    Làm sao em biết đời sống buồn tênh...

    Đôi khi ta lắng nghe ta,
    Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá
    Hồn ta gió cát phù du bay về..."

    Người đàn bà đó đã để Phong lại với Dương.

    - Tôi xin lỗi, có phải là anh Lời của gió không?

    Một phút yên lặng, không nghe tiếng ai trả lời, em ngượng ngập, lúng túng, quơ khẽ cây gậy của mình để tìm hướng ra, đôi môi em run run:

    - Tôi xin lỗi, có lẽ tôi nhầm. Chúc một ngày tốt lành

    Em! Làm sao anh có thể cất nên lời được khi lòng anh lại đang ngổn ngang bao nỗi mặc cảm, tự ti, hổ thẹn với em đây. Anh đang cắn chặt môi mình lại. Anh biết nếu anh hé môi thì bao nhiêu dồn nén bấy lâu nay chỉ chực vỡ òa ra mất. Anh sợ mình lại khóc, khi bao ngày rồi anh nhủ lòng rằng không khóc vì em nữa, anh nên sống thực tế hơn, sống với hiện tại, đừng cố níu lấy quá khứ.

    - Ah không! A...An..h đây.
    Một giọng nói cay cay nơi sóng mũi.
    Phong từ từ quay người lại, tay lại bắt đầu dò dẫm. Dương đứng lên, đến bên Phong dắt em ngồi xuống ghế.

    - Em cảm ơn...
    Giọng nói em vẫn nhẹ như ngày nào chỉ khác bây giờ trong nó đã có thêm những nỗi muộn phiền.

    - Anh đợi em có lâu không?
    Phong cất giọng bình thản, mặt hướng về phía đối diện, nơi anh đang ngồi.

    - Không em, anh m...ới.. tới thôi. Người lúc nãy là mẹ em?

    - Anh bị cảm hả? Giọng anh hình như không được tốt. Uh, người đàn bà lúc nãy là mẹ em, một người suốt đời chỉ biết lo cho chồng con, bây giờ đến đứa con trai duy nhất cũng không thể chăm sóc được cho bà mà còn...mà còn...
    Em im lặng. Dường như em không muốn nói ra điều đó, vì nói ra để làm gì khi ta chỉ biết khóc mà chả thể làm gì khác được.

    - Quán này trang trí đẹp quá, làm sao em biết quán này?

    - Hì, tại em là chủ quán mà anh. Mỗi tối em thường đến đây đệm đàn và hát cho khách nghe, nhưng mẹ em không thích, mỗi lần thế hai mẹ con lại cãi nhau, rồi bà lại ôm em mà khóc. Em biết mình có lỗi nhưng em không muốn mình trở thành một người vô dụng anh ah. Em chỉ muốn giúp mẹ kéo thêm nhiều khách hơn thôi mà.
    Dương biết Phong đang muốn khóc nhưng dường như nước mắt đã cạn từ bao giờ, người đau khổ nhất là người không thể khóc.
    ....

    "Ngủ, đơn giản quá sao em không làm được.
    Thức đâu có gì ghê gớm mà em sợ cảm giác này.
    Nghe nhạc thư giãn thôi ? sao càng nghe càng nặng !
    Tự hỏi không biết thiên đường ở đó có gì không?
    Em muốn thoát khỏi những giây phút tối tăm mệt mỏi này. Từ lúc nào không biết em luôn vắt óc suy nghĩ mỗi đêm. Em luôn tìm cho mình một nơi gọi là thiên đường. Mà thật sự thiên đường ra sao???
    Có lẽ đó là nơi mà hạnh phúc nhiều như cát sa mạc vậy.
    Hay đơn giản hơn có em và anh thì đã là thiên đường.

    Để em liệt kê xem thiên đường ở đó có những gì mà người ta muốn đến nhé...
    Có trời xanh nắng ấm
    Có tiếng cười rộn rã
    Có ánh mắt dịu dàng
    Có niềm tin
    Chia sẻ.....
    Có trái tim
    Có cỏ cây hoa lá,
    Có người người yêu nhau..
    Có EM và có ANH....
    Em không biết thiên đường có xa không và ở đâu? Nhưng em biết một nơi có tất cả những thứ đó dù không phải là thiên đường.....
    Ở đâu hả?
    Ngay đây..
    Ngay đây thôi này, nơi ta sống....anh có tin không?
    Và em gọi nó là một nửa thiên đường....
    Ngày ngày em đều thấy sau những cơn mưa giông là nắng ấm.
    Ngày ngày em đểu thấy những tiếng cười khinh bỉ được trả giá bằng những giọt nước mắt.
    Ngày ngày em đều thấy ánh mắt dịu dàng của một người chờ đợi một người không quay về.....
    Ngày ngày em đều thấy hàng nghìn người thất vọng nhưng vẫn cố gắng nuôi giữ niềm tin
    Ngày ngày em đều thấy những trái tim vô tội bị chà đạp tan nát nhưng vẫn gắng nhịp đập
    Ngày ngày em đều thấy rất nhiều thiên thần nhỏ dù chúng chỉ mới biết "oe oe"
    Ngày ngày em đều thấy cỏ vẫn xanh khi có mưa, hoa vẫn tươi như nụ cười vậy
    Ngày ngày em đều thấy mọi người yêu nhau, chia tay. Có người hạnh phúc nhưng cũng lắm kẻ thất tình...
    Ngày ngày em đều thấy....em trong gương, thấy em tươi cười và thấy anh trong ký ức, trong nỗi nhớ và trong tim em....
    Ngày ngày em đều thấy......nhưng với em đó chỉ là một nửa thiên đường thôi.... anh biết tại sao không?
    Đơn giản lắm anh, vì anh là một nửa thiên đường còn lại của em...anh biết không?
    Nhưng khi nghĩ vậy em bắt đầu tin rằng thiên đường sẽ mãi vắng bóng anh!!!Vì sao? Vì nơi đó chỉ dành cho những người thuộc về nhau. Còn EM và ANH thì không!!!
    Dù chỉ còn là ký ức và nỗi nhớ
    Nhưng thiên đường em vẫn mãi tìm kiếm
    Có một điều em biết, thiên đường là nơi có sự sống....
    Và sự sống thì cần có nước đúng không anh?
    EM thật sự tin rằng thiên đường cũng có những ngày mưa........
    Anh có tin không???
    Nếu như.....

    Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có còn nhớ em là ai?
    Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có còn như trước?
    Em phải kiên cường, nhưng em không làm được, em không thuộc về nơi này...em không thuộc về anh..
    Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có nắm chặt tay em?
    Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có giúp em kiên cường?
    Em muốn tìm đường sáng từ đêm đen vì em biết em cần tìm thấy anh
    Em tin rằng thiên đường chắc chắn sẽ bình yên...

    Nhưng tất cả chỉ là "nếu như " thôi anh nhỉ.....???

    EM biết mình thật sự mất anh....đó mới là sự thật và đôi khi em ước " nếu như...nếu như thiên đường không mưa...."

    (Trích blog Biển_Ngày chia tay anh)
    .........

    Đôi lúc Phong tưởng chừng cuộc sống của mình đã hết, đã kết thúc, còn có chăng chỉ là sự vô vị, tẻ nhạt và đau khổ.
    Những ngày đầu khi mọi thứ xung quanh bắt đầu biến mất thay vào đó là bầu trời đen thẳm của những ngày không trăng sao, Phong mới thật sự thấy mình cô độc.
    Ngày biết tin, mẹ đã khóc rất nhiều, bà như sụp đổ hoàn toàn, không ăn uống, không ngủ, chả màng làm bất cứ việc gì, chỉ lâu lâu lại thoáng nhìn Phong rồi lại khóc, hai hàng mi của bà bỗng trở nên nặng trĩu vì đứa con khốn khổ này. Đây là lần thứ 2 Phong thấy bà đau đớn như thế sau ngày mất của cha. Những hi vọng, những mong ước cho tương lai đứa con sao giờ xa xôi quá, nếu có một sợi dây vô hình nào đó có thể níu giữ tương lai hay ánh sáng cho con, bà mong ước mình là sợi dây đó.
    Sau những ngày tham gia hội người khiếm thị ở quận, Phong thấy cuộc sống bỗng có ý nghĩa hơn, Phong biết mình cần phải làm điều gì đó cho mẹ để bù đắp lại những mất mát mà bà phải hứng chịu hơn là cứ dằn vặt bản thân để rồi đau khổ.
    Mọi ngày Phong đều có thói quen lên mạng viết blog với những phần mềm trợ giúp cho người khiếm thị trên vi tính có tính năng đọc màn hình khi di chuyển con trỏ hoặc các phím tắt. Những kí tự trên bàn phím giờ đây đã quá quen thuộc với Phong, tốc độ đánh chữ của Phong giờ chỉ thua người bình thường một chút nhưng như vậy đã đủ để Phong cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

    "Những entry của bạn rất hay, mỗi lần đọc mình lại mang một tâm trang khác. Rất vui vì được làm quen với bạn.
    Lời của gió"
    ...

    "Hôm nay có vẻ như Biển vui hơn thì phải? Một ngày tốt lành...
    Lời của gió"
    ...
    Những ngày tháng như thế cứ trôi đi, niềm hạnh phúc với Phong bây giờ là mỗi sớm được tâm sự với anh bằng những dòng chữ biết nói, mỗi tối lại được đến quán giúp mẹ. Phong thấy mình sống có ý nghĩa hơn, thấy mình được chia sẻ dù đó chỉ là sự quan tâm từ một người lạ.

    "Ta chỉ có thể cảm nhận hạnh phúc đang gõ cửa khi ta biết thế nào là đủ."
    (Trích blog Biển_Những ngày không anh)

    Một chuỗi những âm thanh vang lên từ máy.

    "Mai mình gặp nhau nhé...Anh muốn nói chuyện nhiều hơn với em
    Lời của gió"

    "Nhưng em không thể gặp anh"

    "Tại sao?..."

    "Anh sẽ thất vọng thôi..."

    "Vì sao anh lại thất vọng?..."

    "Vì...vì...
    Vì em là một kẻ mù anh ah"

    Đọc dòng tin nhắn ấy, không dưng Dương lại thấy nhói lòng, có gì đó đau buốt nơi tim. Dương không hiểu tại sao lại vậy. Anh hơi bất ngờ vì điều đó vì trước giờ em chưa từng nói hay biểu lộ mình là một người khiếm thị. Nhưng điều đó không làm Dương nao núng quá lâu, đủ thời gian để anh định hình lại trái tim mình, anh thích em vì chính con người em chứ không phải em là ai.
    Một tin nhắn vừa được send đi.
    Bên kia, ai đó đang khóc...

  6. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Một tối ngồi trong góc của quán cafe nhìn em. Em ngồi đó, trên một chiếc bục nhỏ, tay dạo đàn, đôi môi khẽ rung một âm điệu buồn, đôi mắt hướng về trước và dường như em đang nhìn thấy biển...ở rất gần...


    .......

    Một nỗi buồn không tên đã phủ đầy những góc trống trong căn phòng này, không biết có mấy ai đã khóc khi nghe em hát chưa nhỉ?
    Dương vội lấy tay chùi đi. Không biết mình đang buồn hay hạnh phúc.

    Đã 11h hơn. Quán bắt đầu đóng cửa.

    - Em hát hay lắm, biển ah

    Em lơ ngơ quay lại, ngỡ ngàng.

    - Ơ...anh hả? Là anh lời của gió phải ko? Đúng anh không?

    - Uh, là anh đây

    - Anh...anh tới lúc nào?

    - Anh tới lâu rồi, chỉ ngồi ở một góc và nghe em hát thôi

    - Hì...chắc nghe em hát buồn cười lắm nhỉ...hihi...nghe giống như vịt kêu, mẹ em thường nói vậy ak...
    Em cười. Lần đầu tiên Dương được thấy lại nụ cười của Phong, anh tưởng nó đã bỏ rơi em từ lúc nào rồi.
    ...

    Dương nhìn Phong và hỏi:
    - Em đã có người yêu chưa?

    - Người yêu?...
    Phong nhắc lại, giọng sáo rỗng, dường như hai từ ấy là thứ quá xa xỉ với em, giống như một kẻ ăn mày mà lại mơ mình có một ngôi biệt thự vậy.

    - Uh, người yêu!

    - Anh nghĩ ai còn có thể yêu em ngoài mẹ và chính bản thân em đây. Không một ai có thể chấp nhận một kẻ không biết ngày mai là như thế nào anh ah. Nên em không muốn nghĩ và cũng không muốn tơ tưởng nữa. Em chỉ muốn sống cho trọn từng ngày để rồi mai đây có thể em không còn được sống nữa.
    Em đã từng yêu và thực sự được yêu. Anh ấy là một người tốt anh ah. Anh ấy xứng đáng nhận được những điều tốt nhất, và những điều tốt thì sẽ không bao giờ có em. Em sẽ chỉ mãi là gánh nặng mà anh ấy phải đeo theo suốt cuộc đời thôi. Em muốn anh ấy được hạnh phúc. Và điều cuối cùng trong cuộc đời em có thể làm cho anh ấy là trao trả sự tự do. Khi đóa bồ công anh sắp tàn thì những sợi bông nên bay đi, bay đi để tìm một cuộc hành trình mới với những tương lai mới, còn hơn cứ phải cố mình níu giữ lấy nhụy để rồi cũng chết dần theo phải không anh...

    Em yên lặng và anh cũng thế. Mỗi người lại theo đuổi một ý nghĩ riêng mình, không biết ở đâu đó, trong một góc khuất nào, 2 ý nghĩ có lần nào giao nhau không.

    - Sao em lại bị như thế?
    Anh cất tiếng phá vỡ sự im lặng. Giọng anh buồn.

    - Tai nạn..

    - Tai nạn? Sao anh chưa hề nghe em nói

    - Trước khi yêu anh ấy, em đã từng yêu 1 người. Ngày hôm đó, người ấy hẹn em ra và nói: "Chia tay đi". Em nghẹn ngào cố giữ mình đừng khóc, "vì sao", "em nghĩ vì sao?", "vì em không tốt? vì em không làm anh hạnh phúc...","Ừ, anh có người yêu mới rồi, sắp cưới", "thế ah, em mừng cho anh,!Ừ...như vậy cũng tốt, em sẽ chẳng thể nào mang hạnh phúc cho anh một cách trọn vẹn được, mãi mãi... Chúc anh hạnh phúc"
    Rồi anh ấy đi. Lồng ngực em như vỡ ra vì đau. Em nói anh hạnh phúc mà nước mắt lại chảy dài. Tình yêu là thứ quả đắng, có vỏ ngoài rất đẹp, ta chỉ nên ngắm mà thôi. Vậy mà ai cũng muốn hái cho riêng mình...nghịch lí anh nhỉ?!
    Em cười, một nụ cười rỗng tuếch, chua chát như vừa ăn phải trái đắng nào vậy. Lòng em không bao giờ yên.

    - Rồi em bị xe đâm phải khi băng qua đường chạy theo anh, em đuổi theo một hình hài xa lạ, vô thức, em cứ thế mà chạy trong cơn mộng du, khi mở mắt ra thì biết mình nằm trong bệnh viện rồi. Ngày đó mẹ đã khóc hết cả nước mắt khi em hôn mê suốt 2 ngày liền. Em thương bà lắm. Số bà thật khổ.

    Em không khóc, không có giọt nước nào đọng trên khóe mi nhưng sao giọng em lại lạt đi, nghẹn ngào như đang khóc. Em khóc thầm.
    Khoảng trời bên ngoài mưa. Dương ngồi nhìn mà thấy lòng se sắt, hai tay ôm em.
    Rồi sẽ có lúc em thấy tình yêu là quả ngọt? Rồi những câu chuyện tình yêu này chỉ là quá khứ hay mãi mãi em vẫn chìm khuất trong nỗi cô đơn?

    - Anh biết không? Đôi lúc chia tay cũng là một tình yêu!
    Em quệt tay chùi đi nước mắt, cười một mình. Cười rồi khóc...khóc rồi lại cười...

    Đồng hồ đã điểm tiếng thứ 12...

  7. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Hôm nay thứ 7. Trời lại mưa. Những cơn mưa trái mùa bao giờ cũng dai dẳng. Không ai ưa, không ai thích. Ngoài đường, dòng người hối hả lao đi, bỏ mặc mưa một mình. Chỉ có gió, gió thổi những giọt nước mưa nghiêng nghiêng xuyên qua khoảng không ảm đạm một màu xám nhẹ. Ai những tưởng trời cũng biết khóc.
    Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa.
    Lát sau thì trời tạnh. Đứa bạn rủ đi cafe.
    Quán cafe hằng ngày Dương hay ngồi cùng lũ bạn sao bây giờ trở nên xa lạ quá. Dường như anh muốn đến một nơi nào đó hơn là ngồi quán cafe này với những điệu nhạc và những câu tán gẫu không đầu không đuôi của tụi nó.
    Dương phóng xe đến với Phong. Đến để tìm sự bình yên trong lòng, để có thể một lần nữa anh biết yêu thương.

    Dương mở cửa bước vào bên trong, cái lạnh của một buổi chiều mưa vẫn kéo dài cho đến đêm, theo khe hở lùa vào trong căn phòng với những tách cafe nóng.
    Dương bước tới nơi Phong ngồi, khẽ chào và kiếm cho mình một góc lí tưởng để có thể quan sát mọi thứ xung quanh hoàn hảo nhất.

    - Một tách cafe đen nhé
    Cô tiếp viên của quán đã quá quen với anh và lần nào cũng vậy, anh cũng cafe đen đậm.

    Anh lấy muỗng khuấy nhẹ ly cafe đen sánh đang bốc khói nghi ngút trong tách. Hớp một ngụm, đắng ngắt đầu lưỡi. Dương bỗng nhớ tới thằng bạn thân- thằng bạn duy nhất biết về tình yêu của Dương, một tình yêu lạ thường.

    - Cafe đắng quá mày ạ

    - Ừ, sao mày lại uống

    - Cũng giống như tao chấp nhận việc đợi em...

    Nó lắc đầu vẻ ngán ngẩm:

    - Tao không ý kiến gì nhiều về chuyện tình yêu của mày, vì tao cũng chỉ là bạn mày thôi. Tao chỉ muốn nói cho mày biết cảm nhận của tao. Tao không muốn đứa bạn thân của tao khổ. Mày quên đi...

    Anh đã đợi được em, Phong ah. Nhưng dường như thói quen từ ngày nào vẫn không bỏ được, anh vẫn chọn cho mình một tách cafe mỗi khi buồn, muốn nhấm nháp một cái gì đó nong nóng, chan chát mà không phải là rượu. Rượu chỉ làm người ta say mà không cho sự tỉnh táo, nhưng anh cần sự tỉnh táo để tìm em giữa vô vàn những người ngoài kia, những người hằng ngày cứ lướt qua anh đến chóng mặt.

    - Hôm nay, quán sẽ có một vị khách đến góp vui với chúng ta bằng một bài hát. Mong mọi người hoan nghênh.
    Cả quán rộn lên một tràng pháo tay. Phong tiếp lời:

    - Anh, Lời của gió, anh có thể lên không? Mọi người đang đợi anh đó

    Dương bàng hoàng, thản thốt như một kẻ lãng du bị lạc vào giữa chốn địa đàng. Dù bất ngờ nhưng anh không muốn làm Phong buồn và cũng muốn giúp một phần nào đó cho em. Anh từ từ đứng dậy, bước tới chiếc bục nhỏ. Lại một tràng pháo tay nữa vang lên. Dương hơi e thẹn.

    - Cảm ơn tất cả mọi người. Đêm nay tôi muốn hát, hát một bài hát dành tặng riêng cho em, một người tôi đã phải tìm kiếm suốt bấy lâu nay. Nếu ở đâu đó em có nghe thấy thì mong em hiểu rằng "dù trong cơn tuyệt vọng, anh vẫn muốn yêu em thật lòng!"



    ...

    - Em có thể sờ gương mặt anh được không?

    Dương lặng đi ít phút, lòng đắn đo. Anh nhẹ cầm tay Phong khẽ đưa lên khuôn mặt mình, để mặc cho đôi bàn tay run run của em áp nhẹ lên đó.
    Trán rồi mũi rồi đến miệng.
    Hai bên gò má.
    Dường như tất cả đang hiển hiện dần trong tâm trí em.
    Em thả đôi tay rớt xuống, buông thõng. Hai hàng nước mắt rơi nhanh, em không kịp ngăn lại, chúng chảy vào môi mặn đắng. Em thấy chua xót, tổn thương như vừa bị ai đó coi thường và lừa dối. Em có còn là em.

    - Anh là ai? Anh nói đi? Anh thật ra là ai hả?
    Nước mắt không ngừng rơi. Đau đớn.

    - Anh là anh, lời của gió đây
    Dương nói trong sự sợ hãi, tim không ngừng đập nhanh tưởng chừng loạn nhịp. Anh mường tượng ra một điều gì đó không tốt sắp xảy ra.

    - Anh là đồ dối trá. Anh định lừa tôi đến bao giờ nữa hả? Ngay cả một kẻ mù anh cũng không tha sao. Tôi không cần ai thương hại hết. Anh đi đi...đi đi...
    Em gào lên trong tiếng nấc. Hai tay quờ quạng trong đêm tối, đẩy anh đi.
    - Đi đi...tôi xin anh đi đi...đừng tìm tôi nữa...đi đi...
    Em ngã xuống đất, tay vẫn xua xua trong thinh không.

    - Anh xin em...hãy để cho anh được bên em và chăm sóc em đến hết cuộc đời. Hãy để cho anh là một thằng đàn ông có thể hi sinh vì tình yêu của mình. Anh xin em...
    Anh khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, từng câu nói cũng không trọn vẹn.

    - Anh đi ngay đi...hãy kiếm người khác mà yêu thương...tôi không cần...xin hãy đi đi...tôi xin anh đấy...hãy đi đi...
    Giọng em yếu dần đi. Em ngất lịm trên sàn nhà, mà nước mắt vẫn rơi.

    - Em...
    .....

    Mặt trời nhô lên sau một mái nhà xa xa, như vừa thức dậy sau 1 đêm dài nghỉ mệt.
    Cả khung trời bất đầu chấp choáng những tia nắng hồng, chiếu xuyên qua những đám mây mỏng tanh như áo cưới cô dâu bị ai đó cướp đi, vắt ngang qua bầu trời trong nhẹ.
    Một cầu vồng nhỏ xinh hiện lên trên nền trời xanh ngắt vì ai đó vô tình tưới nước cho cây để ánh nắng chiếu vào tạo nên những mảng màu kì diệu.
    Một cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của những bụi hồng gai vào 1 buổi sớm mai yên bình, mơn man thổi qua làm tung bay cả 1 trời hoa trắng muốt như cái rũ mình của cô gái còn trinh nguyên giật mình sau một đêm dài cô tịch.

    Dương ngồi tựa mình trên khung cửa sổ rộng, nhìn ra khoảng trời bao la kia, nghĩ ngợi mông lung.
    Một cái cựa mình. Em đang nằm trên giường, đôi mắt vẫn nhắm như đang say ngủ.

    - Anh biết em đã thức rồi. Dù em có hận hay căm ghét anh thế nào đi nữa, hãy để anh được yêu em và bên em được không. Anh không sợ em là gánh nặng của cuộc đời mình. Cuộc sống anh chỉ thật sự nặng nề khi không có em. Anh chỉ muốn nói với em một điều này thôi, sau khi nói xong anh sẽ ra đi nếu em thật sự không cần anh. Anh vẫn mãi yêu em, Phong ah... Và em có nghe thấy gió nói gì không....



    Tay anh cầm đàn, hát 1 khúc nhạc quen. Và ai đó lại khóc. Hạnh phúc đang mỉm cười với em.
    Ngoài kia. Trong bụi hoa hồng ấy. Có một bông hoa đang nở.

  8. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Tháng 12. Ngày mưa, không khí ẩm hăng lên một mùi ngai ngái. Bầu trời bị khuấy động bởi những đám mây đen vần vũ. Những cơn gió đông ù ù quất vào những tán cây lớn ngoài sân. Tơi bời.
    Bên ngoài cửa sổ, ai nấy đều hối hả.
    Trong nhà, mùi thơm của thức ăn đã bốc lên.

    - Gió ơi, đói bụng chưa? có đồ ăn rồi nè.
    Một giọng nói hớn hở phát ra từ căn bếp nhỏ.

    - Chà, nhanh quá vậy. Biển của em giỏi thật đó. Em chưa đói, xíu nữa hãy ăn ha.
    Phong ngồi trên chiếc ghế sô pha kê gần cửa sổ, môi nở một nụ cười.
    Dương từ dưới bếp bước lên phòng khách, hai tay chà nhẹ lên chiếc tạp dề, mắt nhìn Phong trìu mến.

    - Em chưa đói hả? uh, vậy để lát nữa ăn cũng được, anh chưa đói.
    Anh ngồi sát bên Phong, tay quàng qua cổ, ôm em vào lòng.

    - Anh bỗng thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời em ah.

    - Vì sao hả biển?

    - Vì anh được ở bên em, yêu em và chăm sóc em mỗi ngày. Cuộc sống với ta thật nhiều cám dỗ, người ta chỉ biết hạnh phúc khi mình có thật nhiều tiền mà quên rằng, tiền chỉ là thứ để nuôi dưỡng hạnh phúc. Con người là loài không biết điểm dừng, họ chỉ cảm thấy hạnh phúc là khi họ có được nhưng thứ họ muốn bằng mọi giá, nhưng không hề biết rằng hạnh phúc là những điều họ đang nắm giữ. Và vì anh có em nên anh là người hạnh phúc nhất.
    Đôi môi chạm nhau. Một nụ hôn rớt rơi vào buổi chiều đông như thế.
    Ấm áp.

    Ngọt ngào.

    Cả hai chìm đắm trong nhau.

    ...

    Tiếng chuông điện thoại reo, phá vỡ cả không gian im ắng quanh đây. Giấc ngủ mơ màng chợt ập đến rồi lại vụt đi
    Dương vội kiếm điện thoại, tay quờ quạng khắp nơi.
    Là mẹ.

    - Alo, con nghe
    ...
    - Được rồi con sẽ về.

    Phong nằm im bên cạnh, lắng nghe anh nói chuyện, nghe giọng anh nói với mẹ có lẽ có chuyện gì gấp lắm.

    - Chuyện gì vậy anh?

    - Không có gì đâu em, mẹ gọi anh về nhà có chuyện gì đó thôi, không sao đâu. Để anh dẫn em đi tắm nhé.
    Anh đỡ Phong ra khỏi giường, tiến về phía phòng tắm.
    ....

    - Em đói chưa? anh lấy cơm đút em ăn, chịu không bấy bi?
    Anh cười lớn.

    - Thôi, anh về nhà đi, mẹ đợi đó, nếu xong việc sớm thì qua đút em ăn cũng được, còn không thì lát nữa em tự ăn được mà vả lại xíu nữa mẹ em cũng về giờ. Anh đừng lo. Về đi kẻo mẹ mắng cho đó.
    Phong đáp trả với nụ cười tươi.

    - Uh, anh về. Xíu nữa anh lại qua em.

    Phong tiễn Dương ra cửa. Không biết sao lòng chợt buồn lạ. Không muốn xa anh chút nào.

    "Cốc cốc"
    Phong vừa định chân bước vào thì nghe tiếng gõ cửa. Cửa mở.
    Một cái hôn nhẹ lên trán.
    - Anh yêu em nhiều lắm, vợ yêu ah. Nếu một ngày nào đó anh không còn trên thế gian này nữa…em hãy tin rằng anh vẫn ở đâu đó trong mỗi nụ cười và hơi thở của em. Trái tim anh không bao giờ chết, nó nằm ngay trong em, mãi mãi là như thế.
    .....

    - Mẹ gọi con có việc gì?

    - Mẹ muốn con thôi ngay đi

    - Mẹ đang nói gì vây?Mà thôi cái gì mới được?

    - Mày không hiểu hay cố tình không hiểu hả? Mày và thằng đó là gì của nhau hả? Hai thằng con trai yêu nhau ah? Đúng là thứ bệnh hoạn. Tao không thể nào chấp nhận điều đó trong ngôi nhà này mày biết chưa. Mày phải chấm dứt ngay chuyện này.
    Bà quát lớn.

    - Bệnh hoạn ư? Mẹ có thể nói điều đó với đứa con mẹ phải mang nặng đẻ đau mà sinh ra sao. Mẹ có nghĩ đến cảm nhận của con không hả mẹ. Mẹ có còn là mẹ của con không

    - Mày...mày...Tao thà không sinh ra mày còn hơn. Tao cấm tiệt, cấm tiệt mày không được qua lại với cái thằng pe de đó nữa, mày có nghe rõ không. Nếu mày còn tiếp tục làm nhục cái gia đình này thì mày cút khỏi nhà tao ngay.

    - Con không phải là đứa bệnh hoạn, con cũng như bao thằng con trai khác, vẫn sống tốt, sống có ích, hiếu thảo và yêu thương gia đình, chỉ một điều, người con yêu lại là một người con trai khác, như thế là có tội sao, là đáng sỉ nhục sao hả mẹ?Mọi người ai cũng quyền sống thật , tại sao những người như chúng con luôn phải đối diện với những điều dối trá, có ai chấp nhận nếu chúng con sống thật với bản thân mình, có ai đồng cảm, có ai sẻ chia, hay chỉ là những ánh mắt nhìn chúng con như một sai lầm của tạo hóa.

    Dương nói trong nước mắt.

    - Tao không cần biết, mày phải thôi cái trò đó đi, nếu mày còn biết yêu thương mẹ mày.

    - Không, con không thể, vì con là con người, con cũng có quền yêu thương một con người, con yêu em và em cũng vậy, tại sao? tại sao? cái thế giới này và kể cả mẹ, người con yêu thương và tôn trọng nhất cũng quay lưng lại với con, chỉ vứt cho con một ánh nhìn khinh bỉ như một sự bố thí. Sao không ai hiểu, thông cảm và chấp nhận những người như con chứ? tại sao vậy? tại sao....
    Thương đế ơi, người tạo ra chúng tôi làm gì khi không cho chúng tôi cái quyền được sống hạnh phúc của một con người...

    Dương thét lên, nước mắt giàn dụa, nỗi đau ào tới đẩy anh về phía ánh sáng, không còn che đậy, giờ đây Dương trần trụi, cái lớp vỏ anh cố tình bao bọc bấy lâu nay bỗng bị lột sạch, không một mảnh, không giả tạo. Dương bỗng thấy mình chơ vơ, lạc lõng với những gì anh từng coi là thân thuộc, trở nên xa lạ.
    "Bốp.."
    Một cái tát.
    Dương chạy đi, chạy nhanh ra khỏi căn nhà này, anh thấy ghê tởm nơi anh từng coi là tổ ấm của mình. Điều cuối cùng anh có thể nghĩ ngay lúc này là Phong.

    "Anh đến với em đây, Phong ah. Lần này hai đứa sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Anh đến đây, nhanh thôi, đợi anh nhé..."
    .......

    Anh đã đi. Đi thật. Nhưng không phải đến với Phong.
    Một chiếc taxi đã mang anh đi, đưa đến một nơi mà Phong không bao giờ có thể tìm thấy. Tối đó mưa nhiều. Nước mắt anh rơi, hòa với dòng máu chảy ra đỏ khắp 1 vùng. Tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn mà chiều nay anh định tặng em nhưng vì mẹ gọi nên chưa kịp trao. Anh tính tối nay sẽ cầu hôn em.
    Chiếc nhẫn ánh lên
    ...aishiteru wind...

    Bên kia.
    "Xoảng"
    Cái ly tụt khỏi tay. Vỡ vụn.
    Nước mắt không biết từ đâu bỗng trào nơi khóe mắt.

    "Nếu mai anh chết…em hãy tin rằng anh vẫn ở đâu đó trong mỗi nụ cười và hơi thở của em...."

  9. #9
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    Đêm tối. Xa xa có tiếng chó tru đêm. Khoảng không gian vắng lạnh về đêm bỗng trở nên đáng sợ. Ngoài kia, thấp thoáng những bóng người. Những con gió mạnh rít qua khe cửa nghe như tiếng khóc than.
    Giật mình. Mẹ Dương ú ớ. Hai dòng nước mắt chảy dài. Trong mơ bà cũng khóc. Đã là đêm thứ 4 bà ngủ không yên từ khi Dương mất, cứ mỗi lần nhắm mắt, những giấc ngủ chập chờn cứ kéo bà đi, bà mơ thấy Dương rồi bà lại khóc. Ngồi dậy một lúc rồi đứng lên, bà lẫn thẩn bước đến phòng đứa con trai.
    Cửa mở.
    "tách"
    Đèn neon vụt sáng trong căn phòng. Mọi thứ vẫn thế, vẫn chỗ cũ như trước khi Dương đi.
    Bước vào. Bà ngồi xuống cái ghế mà hằng ngày anh vẫn ngồi để học bài, lôi ra một cuốn nhật kí. Lật từng trang.

    "Ngày...tháng...năm....
    Phong ah, hôm nay là ngày anh vui nhất nhưng cũng là ngày anh đau khổ nhất trong suốt những tháng ngày vắng em.
    Anh đã gặp em.
    Vô tình hay là hữu ý.
    Niềm vui hay là nỗi buồn.
    Hạnh phúc hay là bi kịch.
    Anh không thể nào đoán trước được em ah.
    Cuộc sống đôi khi là một vở bi hài và con người không thể biết lúc nào sẽ là bi và khi nào sẽ là hài. Ôi thôi, đó cũng đã là điều vốn dĩ của cuộc sống. Anh chỉ biết hiện giờ anh đã tìm thấy em. Thế là anh hạnh phúc. Nếu ông trời còn biết thế nào là bất công, xin hãy cho anh 3 điều ước. Anh sẽ dành 1 điều cho mẹ, 1 điều cho em và 1 điều cho anh..."

    "Ngày...tháng....năm....
    Tôi qua, khi nghe em hát, bống dưng anh muốn chạy tới, ôm lấy em, thú nhận tất cả, sẽ nói cho em biết anh là ai. Nhưng không hiểu sao có điều gì đó ngăn anh lại, anh cũng không rõ, chân muốn bước tới mà lòng lại ngập ngừng. Uh thì, có lẽ là chưa đến lúc. Anh nên chờ đợi.
    Một bài hát buồn em ah, anh đã khóc khi nghe nó. Đừng biến cuộc đời mình thành nó em nhé. Cố lên em. Anh sẽ luôn ở bên em mỗi lúc em cần.
    Gửi đến gió."

    "Ngày...tháng...năm...
    Hôm nay. Nỗi đau đã tìm được nơi trú ngụ. Em đã khóc, đã đau khổ như thế nào khi biết anh là ai. Anh đã khóc theo em, van xin em hãy để anh bên em hết cuộc đời. Rồi em ngất lịm trong tay anh. Anh đã hoảng sợ, lo lắng, rối bời đến phát điên lên. Và anh, kẻ tàn nhẫn, đã dấy lên nỗi đau cùng quẫn mà em đã chôn giấu bấy lâu nay. Anh xin lỗi, lại một lần nữa anh khiến em phải rơi nước mắt. Anh đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không khi nào làm em khóc nữa...Không bao giờ, dù cho máu anh có phải chảy thay cho nước mắt em..."

    "Ngày...tháng...năm
    Sắp qua nhà em để nấu cơm chiều cho em ăn. Không hiểu sao anh lại muốn viết một điều gì đó. Cảm giác lạ. Một điềm gì đó không rõ. Anh thấy sợ. Sợ lần nữa mất em.
    Thôi thì 3 điều ước anh còn giữ đây, anh đợi đến một lúc thích hợp sẽ ước nhưng có lẽ bây giờ anh nên ước luôn em nhỉ. Để lâu sẽ mất linh...hihi
    -Anh ước mẹ sẽ sống khỏe mạnh và hạnh phúc hết đời.
    -Anh ước em sẽ luôn là người vui vẻ và hạnh phúc nhất đời, kể cả khi không có anh
    Còn anh. Hì.
    -Anh ước đôi mắt em sẽ sáng lại như một phép nhiệm màu.
    Nếu em biết sẽ bất ngờ lắm nhỉ. Vì điều ước cuối cùng không phải ước cho anh.
    Anh biết, nếu anh dành cho em cả 2 điều ước thì em sẽ không chừa lại cho mình một điều ước nào. Em sẽ ước cho mẹ em và cho anh. Anh đành phải tham lam phần mình nữa vậy. Đó là điều duy nhất anh biết mình cần phải làm cho em. Tâm nguyện cả cuộc đời của anh là thấy em như bao người khác.
    Anh yêu em...
    Ah, Anh sẽ còn dành cho em một điều bất ngờ vào chiều nay, em đợi anh nhé...Anh chắc em sẽ là người hạnh phúc nhất vợ yêu ah.
    Aishiteru Wind..."

    "Ngày...tháng...năm...



    Bà đặt quyển nhật kí xuống. Tay ôm hình đứa con trai đang cười thật tươi trong tấm ảnh.
    "bộp...bộp.."
    Những giọt nước mặn mùi muối chảy suốt trên mặt gương khung ảnh, nhòe đi đôi mắt Dương. Bà vội lau đi. Bà không nỡ để đứa con phải khóc ngay cả khi đã chết.
    Ôm mạnh con vào lòng. Hai chân khụy xuống.
    Trong phòng, một người đàn bà nằm co rúm trong đêm, khóc than. Miệng gọi:
    "Con ơi...con ơi...tại sao?...con lại bỏ mẹ mà đi. Nếu mẹ là người hạnh phúc, thì trong hạnh phúc đó không thể thiếu con được, con có hiểu không? Mẹ cần con cũng như Phong cần con vậy...mẹ sẽ chấp nhận, chấp nhận tất cả mà. Hãy về với mẹ...con ơi..."

    .......

    "Cốc...cốc..."
    Một bưu phẩm được gửi đến.
    Bên trong là chiếc nhẫn kèm theo danh thiếp của một bệnh viện mắt trung ương.
    Ngày mai.
    Em sẽ thấy mặt trời sau những ngày đông ảm đạm.
    Trên trời ánh lên một vì sao sáng.
    Một điều ước đã thành hiện thực.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Thiên Đường Có Mưa

    - Mọi kiểm tra về mắt của anh rất ổn, có thể tiến hành phẫu thuật được. Chúc mừng anh
    Vị bác sĩ trẻ nở một nụ cười tươi khi thông báo với Phong điều đó.

    - Nhưng thưa bác sĩ, tôi không có giác mạc để cấy ghép làm sao được ạ.

    - Ah, chuyện đó anh đừng lo, đã có người yêu cầu hiến tặng giác mạc cho anh. Anh rất may, vì bây giờ việc hiến tặng giác mạc rất là ít, nên để có giác mạc mà cấy ghép đôi lúc cũng gặp nhiều khó khăn.

    Phong ôm chầm lấy mẹ. Hai hàng nước mắt chảy dài hai bên má.
    - Mẹ ơi, vậy là cuối cùng con cũng có thể nhìn thấy được rồi. Con sẽ làm được nhiều việc mà con mong muốn trước đây. Mẹ sẽ đỡ khổ vì con. Rồi con sẽ trở thành người hạnh phúc nhất trên đời vì luôn có mẹ và anh bên cạnh...

    Bà lấy tay chùi đi những giọt nước mắt đang chực chảy ra trong niềm hạnh phúc vô bờ của đứa con mình

    - Vậy khi nào có thể bắt đầu tiến hành phẫu thuật được hả bác sĩ?
    Bà nói.

    - Uh, chúng tôi cần 3 ngày để chuẩn bị mọi thứ. Hẹn bà thứ 5 quay lại. Chúng tôi sẽ kiểm tra lần cuối và tiến hành phẫu thuật.

    - Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm...

    Bà vừa tính dắt Phong đi ra, bỗng Phong quay đầu lại, hỏi:

    - Bác sĩ có thể cho tôi biết ai là người đã hiến tặng giác mạc được không? Tôi muốn cảm ơn gia đình họ

    - Xin lỗi, vì họ yêu cầu được giữ kín thông tin. Tôi không thể nói gì hơn chỉ biết đó là một người phụ nữ lớn tuổi đã đến đây để xin hiến tặng giác mạc của cậu con trai.

    - Cảm ơn bác sĩ.

    "cạch"
    Cánh cửa gỗ đóng lại sau lưng.
    Phong có vẻ vui nhưng dường như niềm vui đó không trọn vẹn, trong lòng vẫn còn nhiều điều vướng mắc.
    ....

    - "Người đó là ai? Tại sao lại hiến tặng giác mạc và chỉ đích danh người nhận là mình? Tại sao lại phải giữ kín thông tin? Và người đó có quan hệ gì với mình?"
    Bao nhiêu câu hỏi chưa có câu trả lời cứ nằm ngổn ngang trong đầu Phong, bỗng thấy mình có lỗi, ray rứt khi không thể nói một lời cảm ơn với người đã cho mình một cuộc sống mới. Nhưng đó không là mối bận tâm quá lớn với Phong, điều mà Phong quan tâm bây giờ là Dương, đã gần một tuần anh chưa tới thăm Phong, điện thoại lại ngoài vùng phú sóng.
    "Dương ơi! Bây giờ anh đang ở đâu. Em nhớ anh lắm, anh ah. Giá mà giờ anh ở đây, có lẽ anh sẽ còn vui hơn em nhiều anh nhỉ. Em biết điều đó mà..."
    Rồi Phong cũng chìm dần vào giấc ngủ. Trong mơ, Phong thấy Dương. Anh đang đứng đó, với tay về phía Phong. Nhưng Phong không thể nào chạm tới, mỗi lần chạy đến thì anh lại cứ lùi xa… xa dần....xa dần...đến khi chỉ còn là một làn sương mỏng.
    Tỉnh dậy. Nước mắt đã rơi từ khi nào.

    Thứ 2. Một ngày đẹp trời với những tia nắng nhẹ, thoang thoảng mùi của gió sớm vô tình cuốn theo hương thơm của các khóm hoa quanh hồ. Trong phòng rộn lên những tiếng cười đùa. Những khách quen của quán cafe đã tới thăm, khi nghe tin Phong vừa phẫu thuật cấy ghép giác mạc thành công. Trên tay ai nấy là những món quà nhỏ và những chậu hoa đủ màu. Ai cũng nở một nụ cười thật tươi dành cho nó như một lời chúc may mắn. Hôm nay Phong tháo băng.
    Phong bỗng thấy mình thật hạnh phúc khi có rất nhiều người thương yêu, quan tâm mình như vậy. Mọi thứ đều có vẻ hoàn hảo duy chỉ có một điều khiến Phong không thể nào vui hơn được trong ngày trọng đại này. Những ngày không anh. Anh vẫn chưa tới thăm, chưa một lần nào kể từ ngày anh rời khỏi nhà nó. Anh vẫn chạy trốn nó trong suốt những giấc mơ, mỗi lần nó thấy mình như sắp được ôm lấy anh thì anh lại biến mất. Lòng nó hiu quạnh với nỗi buồn heo hắt, hôm nay, ngày Phong thấy được ánh sáng sau bao tháng ngày khổ cực thì lại không anh.
    “Anh! Giờ anh đang ở đâu???”

    - Anh thấy sao rồi? Ổn chứ
    Vị bác sĩ hỏi

    - Vâng thưa bác sĩ, tôi thấy ổn cả

    - Uh, vậy tốt, bây giờ tôi sẽ bắt đầu tháo băng cho anh, khi tháo băng xong, anh hãy từ từ mở mắt ra, từng chút một nhé. Nếu thấy có gì không ổn anh phải nói cho tôi biết ngay nhé.

    Phong gật đầu.

    - Anh sẵn sàng chưa?

    - Dạ rồi. Làm phiền bác sĩ.

    Một dãi băng trắng quấn quanh đôi mắt Phong dần dần được tháo ra. Một lớp...hai lớp...ba lớp...

    Vị bác sĩ nhỏ nhẹ hỏi:
    - Anh thấy sao rồi, ổn chứ?

    - Dạ, vẫn tốt ạ

    - Rồi, bây giờ anh từ từ hé mắt ra, từ từ thôi nhé, từng chút một...

    Đôi mắt của Phong từ từ hé mở, chậm rãi. Cả đám người bu quanh trông có vẻ lo lắng dữ lắm. Người này níu áo người kia.
    Mẹ Phong đứng đấy, hai mắt nhìn con không rời, sự lo lắng hiển hiện rõ trên gương mặt của một người phụ nữ khắc khổ đã quá nhiều nếp nhăn với đôi mắt sâu hoắm vì khóc nhiều.
    Bà hơi chồm người tới, hỏi khẽ:
    - Sao rồi con? con có nhìn thấy mẹ không? mẹ đây.
    Bà cầm lấy tay nó, nắm chặt như để tiếp thêm sức mạnh.

    Nhòa. Phong lắc lắc đầu, mắt nhắm mở liên hồi, có vẻ khó chịu. Cậu nhìn xung quanh khắp lượt. Rồi cậu nở một nụ cười thật tươi, miệng gọi lớn.

    - Mẹ, chị Tư, chị Huệ, chú Bảy, anh Duy, anh Tuấn, thím Hà... Con thấy mọi người rồi...con đã nhìn thấy thật rồi…
    Niềm vui sướng trào dâng trong lồng ngực. Những giọt nước mắt hạnh phúc lại được dịp tuôn ra.
    Ai cũng hân hoan, mỗi người đều cố bước tới ôm Phong một cái với những lời chúc mừng.
    Phong nhìn mẹ, ôm thật chặt.

    - Mẹ già đi nhiều quá, con xin lỗi..., vì con mà mẹ khổ, sau này con sẽ không làm mẹ phải khóc nữa đâu mẹ ah. Con thương mẹ nhiều lắm.

    Hai mẹ con ôm nhau khóc. Bờ vai ướt đẫm.
    Rời tay mẹ. Phong ngước nhìn xung quanh như kiếm tìm một ai đó.

    - Anh Dương không tới sao mẹ?

    - Không con, mẹ không thấy.

    Sao tự dưng Phong muốn khóc, muốn được thấy anh, muốn được đánh anh để trút đi phiền muộn bao ngày. Làm sao anh có thể biết nó nhớ anh đến như thế nào. Sống mũi cay xè...cổ họng nghẹn đắng...mím chặt môi...không có tiếng khóc...chỉ thấy những giọt nước mắt vô thức thi nhau rơi trên gò má!
    Ngoài cửa. Một bóng người đứng nép bên góc.
    Nhìn.
    Có nước mắt.
    Quay đi.
    Một bó hồng đỏ để lại cùng tấm thiệp.

    Gửi gió!
    Bây giờ, chắc em đã có thể nhìn thấy biển rồi phải không? Anh biết ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn và anh đã rất vui sướng khi nghe thấy điều đó. Em hãy luôn cười tươi và sống thật hạnh phúc em nhé dù cho không có anh ở bên để chăm sóc em như ngày nào nữa. Anh sẽ vui nếu em cười, sẽ chấp nhận khóc để em được hạnh phúc... Anh yêu em...
    Anh của ngày hôm qua

    Bên trong tấm thiệp có một tờ giấy nhỏ.

    Vậy là anh có thể yên tâm ra đi khi biết em đã hoàn thành được ước nguyện của mình. Giờ đây lòng anh trở nên an lành hơn, không còn dằn vặt bản thân mình khi phải nói với em điều này.
    Mình chia tay em nhé.
    Trong thời gian xa em, anh đã có người yêu mới rồi. Người đó hiện đang ở Mỹ và bây giờ, có lẽ khi em đọc được lá thư này thì anh đã ở trên máy bay để đến với người đó.
    Anh thật xin lỗi em, em hãy quên anh đi. Anh không xứng đáng để em yêu đâu. Hãy tìm một người khác tốt hơn anh, biết yêu thương và có thể chăm sóc cho em cả cuộc đời. Còn anh….còn anh thì…anh sẽ cố gắng sống thật hạnh phúc em ah. Bây giờ anh đã rất hạnh phúc rồi, em không cần bận tâm về anh đâu. Hãy dành những suy nghĩ về anh để sống hết phần mình là đủ.
    Đến kiếp sau, anh hy vọng được sinh ra làm một chiếc nhẫn, một quyển nhật ký hay một chiếc giuờng, để em có thể mua anh về và anh sẽ ở bên cạnh em...mãi mãi...

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •