+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 18
  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    Lần đầu tiên viết truyện mọi người đừng chém nhá :D Truyện không hay lắm đâu, chỉ share cho mọi người góp ý thôi =]


    Đây là truyện tình cảm nên sẽ ít những cảnh "nóng", mọi người góp ý thêm cho tớ nhé







    Không phải ngẫu nhiên mà nó lại bước ra cái hành lang đã bám bụi từ lâu chỉ để ngắm trời ngó đất. Không một suy nghĩ nào mảy may đến với nó dù tất cả những nơron thần kinh đã được nó buông xuôi, quyện theo cùng cơn gió mang hơi mát của một đêm mùa xuân thanh bình. Sau một lúc nó mới nhận ra là bầu trời hôm nay thật sự trong trẻo một cách khác thường, để lộ cả một biển đầy sao và ánh trăng tròn vạnh của ngày 15 cuối cùng trong năm như đang trêu tức nó.

    Không nói một lời, không tức tưởi cũng không đau thắt, nó đơn giản chỉ lấy làm lạ tại sao vào một đêm trời xuân đẹp đến thế mà lòng nó lại không mang theo một chút khoan thai nào. Mọi thứ không hề vô nghĩa mà ngược lại còn mang rất nhiều bầu tâm sự nhưng bởi sao nó không thể nói ra để sẻ chia bất kì điều gì. Oái oăm, mọi thứ thật sự rất đẹp trước mặt nó.

    Bừm.

    Một chiếc xe của gã say rượu nào đó vừa vụt ngang qua con hẻm nhà nó để về nhà sau một bữa chè chén bê bết đánh thức những dòng suy nghĩ của nó chăng? Nó cũng đã tự hỏi mình như vậy chỉ hai giây sau đó. Không quan tâm đến câu trả lời, nhưng cánh cửa đi vào những cơn sóng suy nghĩ đã mở ra và liên tiếp ập vào bờ khiến những con còng đang cố gắng đào bới một cái tổ ra hồn phải chao đảo cong chân trốn chạy vào tổ của chúng.

    Thật là lạ. Nó vẫn cảm thấy rất tự kỉ bản thân mình đang làm gì ngoài này. Nó có phải là một thằng bị chứng trầm cảm chăng? Không, hẳn là không phải như vậy rồi.

    Nó quay vào phòng, khép cánh cửa dẫn lối ra hành lang và không lấy làm bất ngờ khi cái ổ khóa đã rỉ sét, khô khan không một chút gì chứng tỏ đã được sử dụng trong một thời gian dài. Nó đã vùi mình vào một cuộc sống rất khép kín, kín theo kiểu của nó. Quan hệ của nó không phải không có nhưng nó là theo kiểu ẩn mình. Nó có rất nhiều bạn qua những diễn đàn mà nó tham gia, nhưng không một ai thật sự từng gặp nó bằng xương bằng thịt cả.

    Nếu chỉ tính riêng việc học hành thì nó vừa tốt nghiệp trung học phổ thong cùng tấm vé đi tiếp đến Đại học Bách Khoa. Mọi người trong nhà nó ai cũng rất tự hào và chính nó cũng rất tự hào về những gì nó đã làm được. Nó thu mình vào những góc hẹp của xã hội, nó sống theo một cách rất khác mọi người, nó biết nó khác biệt.

    Trong cái danh sách bạn bè dài mút tận của cái Yahoo Messenger, nó dám cam đoan rằng 9/10 trong đó nó không thể nêu tên là ai, nam hay nữ hay thậm chí nó đã từng nói chuyện qua chưa. Tất cả những cái nick đấy đều là những người quan tâm đến công việc mà nó làm, nhũng thành viên chia sẽ những thành quả và là những cộng tác viên của nó.

    Nó là chủ cái nick Nhocalo khá nổi tiếng trong nhiều diễn đàn văn học trong nước. Nó được coi như là một thành viên năng động tích cực và rất dễ mến. Nó thậm chí còn quen được cả những dịch giả trong nhà xuất bản. Không vì vậy mà nó ỷ lại hay quá tự tin vào bản thân mình. Ngay chính cả nó, công việc khiến nó cực kì bận rộn và thích thú ngoài giờ học ra ấy chính là dịch thuật những mẫu truyện quý giá, làm nên những dòng phụ đề hay chỉ là những đoạn văn nhỏ lẻ từ tiếng Anh sang tiếng mẹ đẻ của mình.

    Cũng từ đó, nó có một mối quan hệ rất rộng rãi từ bắc chí nam và trong mọi tầng lớp xã hội. Ấy mà có bao nhiêu người thật sự biết rằng, nó làm tất cả những điều đấy chỉ đế trốn chạy cái thực tế mà nó không bao giờ dám phủ nhận, nó là một thằng đồng tính.

    Ở cái tuổi mười tám, khi bước ra đường với đám bạn bè hay dù chỉ đi một mình, nó được rất nhiều người ngước nhìn nhưng không phải do nó có một bề ngoài đáng mơ ước, mà do cái tác phong cẩu tính xề xoàng của nó mà ra.

    Vào buổi sáng của một tháng trước, khi mà nó đang nằm trên cái giường êm ái được trải dra màu xanh lá yêu thích của nó, nó bất giác bị đánh thức bởi một thằng bạn học chung lớp. Tụi nó đã bảo với nó rằng hôm nay có một nhỏ từ phương Tây về Việt Nam nghỉ hè nên cả lớp lợi dụng cái cơ hội như môt cái cớ để tổ chức một buổi họp lớp rình rang cũng như để làm bất ngờ nhỏ. Ấy mà nó quên béng đi mất, đến tận 10h mà nó vẫn đang say giấc nồng, nhùi mình trong cái chăn ấm nệm êm.

    Nó nào có được tha thứ, nhéo ngắt thục lét, đủ các thứ trò mà nó vẫn còn rất hận mẹ nó tại sao lại mở cửa cho cái thằng chết bằm ấy vào nhà và lên tận phòng để réo nó dậy. Sau một hồi phân bua trong cơn men còn vương, nó cũng đành phải ngậm ngùi bước xuống. Định biến vào nhà vệ sinh để rửa cái mặt, chà cái răng cho tỉnh ngủ rồi mới thay đồ đi. Dè đâu, cái thằng bạn trời đánh cùa nó kéo thằng nó xuống nhà, quẳng nó lên xe và giải thích rằng “taxi đợi dưới nhà nãy giờ tao ngại lắm, với chả là lỗi của mày ngủ muộn, tụi nó sắp nổi lửa lên cả rồi kìa”

    Nó cũng chưa kịp hiểu sự thể đang xảy ra nhưng mang máng chửi rủa thầm cái thằng bạn. Ngồi trong xe một hồi và sắp lại rơi vào giấc ngủ thì thằng đấy lại la ỏm tỏi lên quát nó mang giày, chỉnh lại tóc tai rồi còn vào Parkson nữa. Nó mơ hồ ậm ờ cho qua rồi nhìn định thọt chân vào đôi giày nó kịp quơ tay lấy khi bị kéo xềnh xệch ra khỏi nhà thì ngớ ra rằng nó nào có mang vớ.

    Tức tửi không nói nên lời vì cái ác mộng ham ngủ vẫn còn lảng vảng quanh nó, bước xuống xe cùng cái ngạc nhiên của thằng bạn khi đi chân không, tay cầm đôi giày lạng choạng đi vào Parkson. Kèm theo sau đó là rất nhiều những ánh mắt ngạc nhiên dõi theo nó từ cửa xe vào đến ngay cổng. Chưa rõ lý do vì sao thì cả đám bạn nó lại “Ồ” lên một hỗn hợp tạp âm đánh thức mọi suy nghĩ của nó. Lúc đó nó mới đứng chết trân một chỗ, ngượng sụng sịu.

    Chả là cả lớp muốn làm một cái bất ngờ to đùng tặng con nhỏ mới về nước mà hình như mọi bất ngờ lại đến từ chính nó thì đúng hơn, tới cả nó cũng ngạc nhiên là tại sao nó lại biến thành tâm điểm của những con mắt đến vậy. Sau một hồi phân bua cùng lũ bạn, thành viên cuối cùng của lớp cũng đến nên tụi nó quyết định lên tầng 5 để ăn uống trước rồi mới bàn tính tiếp.

    Với cái bộ dạng mà cả lớp, những đứa bạn đã quen nó từ lâu còn phải trố mắt nhìn thì nó không dám bước them bước nào nữa tiến sâu vào vùng đông người, nó bảo với cả đám rằng nó vào nhà vệ sinh chỉnh chu cái nhan sắc của nó đã rồi mới đi tiếp được. Thế nên cả đám bỏ mình nó bơ vơ rồi nhốn nháo lên lầu.

    Nó nhìn dáo dác, mặt đỏ ửng vì sượng trước tất cả ánh mắt mọi người đang nhìn, nó nhanh chóng lẻn vào nhà vệ sinh gần nhất mà nó nhớ trong cái trung tâm thương mại. Dẫu có nhanh chân thoăn thoắt đến thế rồi mà nó vẫn không thoát được rất nhiều những ánh nhìn hướng về phái nó, với một cái áo ngủ trắng mỏng teng bự xề xòa dài đến gần đầu gối lại lủng đôi ba chỗ kèm cái quần boxer vải bong ngắn cụt ngủn, mà lúc đó nó nhớ là cái áo đã che khuất cả quần nhìn như một cái đầm không hơn không kém. Trớ trêu thay, dưới cái ánh sáng sáng rực cùng những con người ăn mặc chỉnh tề, đẹp đẽ đang đi shopping thì nó gần như là một cái gì đó rất quái đản giữa chốn người đó.

    Với cái mã không phải là đẹp nhưng ít nhất là rất dễ nhìn khi mà hầu hết những ai lần đầu gặp cũng đều ấn tượng bới cái nét mặt của nó. Với cặp mắt một bên có, một bên không mí kèm cái mũi cao lạ thường thì thoạt nhìn khá nhiều người vẫn lầm nó là con lai đấy chứ. Nhìn chung thì nó khá giống Hàn Quốc vì cái mái tóc lệch một bên của nó nữa. Ấy vậy mà lúc đó tóc nó lại rối bù xù, không tốn công nó xài wax để dựng nữa, nó rối 1 cách rất tự nhiên và có lẽ là rất ấn tượng vào ngày hôm đó.

    Trong lúc lanh lảu đi về phía nhà vệ sinh, nó liếc mắt xẹt nganh nhanh cái áo nó đang mặc thì phát hiện ra là nó mỏng đên mức dưới cái ánh đèn pha rực rỡ trong khu thương mại lại làm hai đầu vú của nó hiện rõ hai chấm đen và nhô lên hẳn. Cái vòm ngực vạm vỡ của nó cũng vì thế mà sừng sững một cách khiêu gợi dưới lớp áo như muốn phô ra rõ rang hơn bao giờ hết. Ít nhất nó cũng không quá mắc cỡ vì cái thân hình tập gym 3 năm khổ sai của mình. Nó nhón chân đi vào nhà vệ sinh kẻo dơ.

    Nó càng thất vọng hơn khi bì cái vẻ nghèo nàn bốc mùi nhà quê của nó trong cái bộ dạng lượm thượm rách rưới đang đứng trong cái toilet sang trọng sặc mùi cao cấp. Bình thường nó cũng rất hãnh diện về cái mã bảnh bao nhưng sao hôm nay nó lại không có cảm giác đó nữa. Thay vào đấy là một nét gì đó, đàn ông, có lẽ do mấy cọng râu lỉa chỉa cùng cái đầu lôm chôm nên nó tự thấy mình đã trưởng thành chăng.

    Tự nhiên đầu óc nó lại mớn mớn thấy nóng trong người, nó cảm thấy rất khoái lạ, một thân hình không quá vạm vở cùng nét mặt trẻ trung nhưng toát lên khí thế của một người đàn ông, nó tự thấy mình đã thoát ra khỏi cái bộ dạng ỏng ẹo của ngày xưa chăng. Nó ước ao nó không còn là một người khác thường nữa, nó ước mọi người sẽ không nhìn ra sự khác biệt trong nó nữa, nó thích thú vẻ bề ngoài này.

    Nó đứng đó, đắm chìm trong những suy tưởng của mình một hồi khá lâu cho đến khi có người lên tiếng ngay sau lưng nó

    -Em đứng đó làm gì vậy, tụi bạn đang đợi e ở trên kia kìa.
    Nó bất giác quay lại, đứng trước mặt nó là một anh bán hàng trong bộ đồ nhân viên. Cái áo màu hồng nhạt đặc trưng của Parkson trong dịp này, không hiểu do hết size hay vì cơ thể anh to lớn đến độ cái áo bó sát vào người, ôm lấy từng đường cong trên cơ thể. Nó có thể thấy rõ rang hai vòm ngực của anh hiện lên rất lực lưỡng, cánh tay a lộ ra gần hết với những múi cơ phản phất mùi cứng cáp. Nó mãi mê ngắm nhìn từng đường nét trên cơ thể anh và ao ước được sờ chạm vào đến khi
    -Của em nó nhô lên một đống rồi kìa
    -Hả? Anh nói cái gì một đống
    Anh nháy mắt cười khẩy rồi bước vào trong đi xả, để lại mình nó ngơ ngác một hồi mới chợt sửng người ra, ngượng ngùng. Cái ấy của nó đã nhỏm đầu lên từ nào không hay biết. Lại là vào cái ngày mà trên người nó không mặc quần sip nữa chứ, cái quần boxer lại quá mỏng, cả cái áo phủ xuống lại càng mỏng hơn nữa, để lộ ra cả một khối dài nhô cao chỏm lên trên. Trong lúc nó còn đang lay hoay không biết phải làm gì thì
    -Vào đây đi, anh cho e mượn cái quần này
    Nó tần ngần đứng 1 lúc thì thấy anh đợi nó không vào nên quyết định ra kéo nó vào. Đưa cho nó cái quần Ck màu đỏ chóe, trùng với màu quần boxer của nó rồi bảo
    -Mặc vào đi, nãy a thấy em đi ngang qua mà cái đấy cứ thỏng thả nhìn thấy hết cả đấy
    -Nhưng mà
    -Nhưng nhị gì nữa, rồi nếu nãy không phải trong nhà vệ sinh mà là bên ngoài thì e tính thế nào?
    -Err, em
    -Cứ mặc đi, quần mới đấy, a làm trong shop bán underwear nên lấy một cái cho e
    -Nhưng
    -Cứ mặc đi
    Nõng nịu ủng yêu hồi lâu nó mới chiu mặc vào
    -Anh còn phải quay lại làm nữa, bạn cũng đang đợi em đấy
    -Ơ nhưng mà cái quần
    -Bữa khác trả anh sau cũng được
    Rồi anh bỏ nó đi ra, lúc đó nó mới nhìn lại là nó cũng không mang theo một xu nào trong người cả. Nó đành thế thôi.
    Mỗi ngày ta chọn một niềm vui. Niềm vui lớn nhất của ta hôm nay là ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nó cho ta thêm một cơ hội để...

  2. #2
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gửi
    115
    Thanks
    353
    Thanked 7 Times in 6 Posts
    Năng lực viết bài
    272

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    xé tem cho bạn nè
    post tiếp đi nha

  3. #3
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    Cái lũ bạn thiệt là biết cách làm nó không nhịn cười được mà. Đứa nào đứa nấy cứ thi nhau mà hết châm tới chọt vào cái bộ quần áo nó đang bận trên người rồi cả đám lại tung hô rằng đây mới là cái mốt mô đen thời thượng cơ mà. Tụi nó cười lấy cười để hôm đấy. Cả trăm pô hình đã được tụi nó ưu ái dành tặng cho nó như một món quà sinh nhật hơn là một buổi họp lớp bình thường. Cơ mà hình như thằng Bình nó phát hiện ra điều gì đấy.

    -Bảo, xuống ăn cơm
    Giọng lớn oang oang như muốn ăn tươi nuốt sống làm nó choàng hồn quay lại cái thế giới thực tại. Nó nhớ ra rằng nãy giờ hình như nghe có tiếng ai kêu mà do đang đắm mình trong mớ kí ức lộn xộn nên lại chẳng để ý đến.

    Mặt hầm hầm với cái ánh nhìn bén lẻn, nó cảm thấy được cơn thịnh nộ đang được đè xuống trong mẹ nó. Nhanh nhảu như không có chuyện gì xảy ra, nó nhảy tọt lên bàn ăn cầm đôi đũa, bắt đầu gắp gắp nhai nhai và không quên liếc nhìn mẹ nó một cái gọn lỏm xem mọi chuyện đã êm xuôi chưa. Thiệt là khổ cho nó mà.

    Năm nay nó 18 rồi mà lại rất nhát việc nhà, cứ ăn xong là dọn bay cái chén của nó cùng cái ghê độc nhất rồi biến mất tăm. Để lại cái đống chén bừa bồn, đống dĩa đồ ăn trên bàn rồi chuổn lẹ lên lầu. Thấy trong long cũng ngờ ngợ nhưng mà mẹ nó bảo với nó là cho nó một ân huệ vì thi đại học được thành tíc tốt nên cũng vu vi xí xóa cho vài tháng rỗi rãi coi như phần thưởng. Nó cũng chỉ mong có thể.

    Đăm đăm châu đầu vào cái màn hình vi tính, nó lại tiếp tục gõ cộc cạch cái bàn phím “đẹp lung linh” của cái laptop. Nó thích nhất là vào ban đêm, khi mà ngoài trời tối om thì trong phòng của nó độc nhất có cái laptop là sáng tưng bừng. Nó không thích bật đèn, nó yêu cái cảm giác đầm mình trong bong tối, chỉ còn lại nó và cái laptop làm bạn. Cũng vì cái sở thích khác người của nó mà khi đi mua laptop, nó cứ nhất định một mực khăn khăn đòi cho bằng được cái Vaio vì bàn phím nó phát sáng, cái thứ ánh sáng dịu nhẹ, nổi bật trên nền đen. Cứ mỗi lần nó lướt tay qua những dãy chữ trên đó, cái cảm giác như đang được đùa giỡn với những con chữ đang nhảy nhót trong màn đêm lại thúc nó gõ nhanh hơn nữa. Cái thứ cảm giác khó tả, cái cảm giác tri kỉ của nó hằng đêm.

    Đêm nay nó quyết tâm dịch cho xong cái chương 137 trong quyển The Lost Symbol của Dan Brown mà nó tạm dịch là Báu Vật Bị Đánh Cắp. Cặm cụi mày mò với cuốn từ điển dày cui bên cạnh, ấy thế mà hiếm khi nó liếc mắt sang đấy nhìn. Không phải do trình độ tiếng Anh của nó thuộc hàng cao siêu nhưng tự hỏi rằng tại sao không xài từ điển trên máy tra một cái là xong trong khi cứ phải lật dở từng trang thật thủ công.

    Phải công nhận một điều rằng thứ nó tâm đắc nhất trong cuộc đời có lẽ là cái laptop này. Không phải vì bất kì lý do gì nhưng nó cảm thấy rất gần gũi với chiếc laptop. Mọi thứ, mọi việc nó làm đều lien quan ít nhiều đến cái máy tính đơn giản mà nhiều người cứ cho đó là một món hàng xa xỉ.

    Tiếp tục gõ. Nó thay đổi khung windows xoành xoạch với lệnh Ctrl + tab liên tục đến độ thiếu điều nó ước gì có hai cái màn hình để làm việc cho tiện tay. Nó tra từ passion.

    Cũng không biết vì sao nó lại tra từ đó. Không phải là nó đã biết nghĩa của từ đấy từ hàng vạn năm trước sao. Ấy thế mà nó vẫn muốn tra cho ra cái nghĩa. Bần thần không diễn tả. Nó biêt có cái gì đó vừa nhói lên trong tim. Những suy nghĩ của nó lại lung tung nữa rồi. Tự trách mình và quay lại bổn phận. Đã quyết tâm là phải làm cho kì được. Đêm này, chương 137 nhất định phải xong.

    Đang miên man thả hồn vào những dòng sách. Nó thật sự bị cuốn hút bởi cách dẫn dắt truyên quá tài tình của Dan Brown. Không biết rằng liệu trên thế giới có đã đang xảy ra những điều đấy hay không. Cuộc phiêu lưu đi tìm báu vật của nó đã bị cắt ngang bởi cái rung mình của chiếc điện thoại cầm tay.

    “Chiều mai 6pm nhà a”

    Dòng tin nhắn gọn lỏm từ số máy được lưu dưới tên anh Dũng.

    “Ok”

    Ấy thế rồi nó lại mất tập trung không còn hứng thú nhìn vào mớ tạp dịch hỗn độn của nó nữa. Nó biết rằng lại một đêm nữa nó không hoàn thành những gì nó hoạch định. Rõ rang con người nó đã bị thay đổi. Không còn là nó như trước kia nữa, một con người trọng chữ tín và luôn tôn trọng mình và người khác. Hôm nay nó bỏ mặc tất cả.

    Màn đêm cũng đã khá đen rồi. Ánh trăng ban chiều hình như đã sáng hơn lúc bây giờ. Thật sự thì nó tự hỏi mình rằng mặt trăng kia có thật sự tròn đến vậy? Hay chỉ là hình thức bên ngoài, do cái khoảng cách giữa nó và nhà chị Hằng quá xa nên nó lầm tưởng như thế?

    Trời đêm ở Sài Gòn thật khó để bất kì ai có thể cảm thụ được vẻ đẹp của bầu trời đêm. Quái lạ là hôm nay trời lại trong hơn hẳn mọi khi, nó có thể thấy rõ đinh ninh rằng những ngôi sao đang điểm xuyến lấp lánh kia đang ngự trị một cách tự kiêu hãnh ở đấy. Cái màn khói ô nhiễm đã rời thành phố về quê chuẩn bị ăn Tết vào những ngày cuối năm rồi hay sao mà đêm Sài Gòn lại lung linh đến thế?

    Khung cảnh trước nó nhòe đi, không vì nó đang khóc. Vì nó đang nhớ lại cũng một tháng trước, tranh cũng tròn, nó đã gặp một người.

    Nó có đọc qua bài báo viết rằng đàn ông dễ bị cú đánh tình ái hơn phụ nữ. Nó tin lắm, nó tin nó đã có cảm giác gì nó thốn lên trong nó khi nó gặp người đó. Lần đầu tiên gặp mặt, nó đã không còn là nó nữa, không còn là một thằng kiêu kì, hãnh diện và khó gần nữa. Nó đã hạ lớp mặt nạ của nó xuống, tự nhủ với bản thân rằng đời đâu trả nó tiền cát xê, tại sao nó cứ phải diễn?

    Trước đây, nó thích nhất tối thứ bảy vì ngày mai là chủ nhật đâu phải đi học, nó sẽ được ngủ nướng. Học lớp 12, nó chẳng dám nghĩ đến những chuyện sung sướng, lâu lâu mới dám lên mạng chat với tụi bạn đang du học ở những nơi rất xa, mới dám xem một bộ phim hay trên Tivi. Hôm nay là tối thứ bảy, đang ngồi sau màn hình vi tính dưới những ánh sao, nó lại tìm được cảm giác đó. Liêu rằng cảm giác ấy đã tự tìm đến nó chăng?

    Bây giờ nó không còn vướng bận những lo lắng của kì thi đại học nữa, mọi thứ đã trôi qua thật hoàn hảo trong mắt mọi người. Niềm tự hào trong nó cũng dâng cao khi nhìn lại quãng đường nó đã đi qua trong suốt ngần ấy thời gian. Một đứa con ngoan nhưng chay việc nhà, một học sinh giỏi nhưng hạnh kiểm luôn mấp mé hạng khá khi luôn luôn tin vào những gì bản thân nó cho là đúng, một dịch giả tốt bụng nhưng bị nhà xuất bản săn lung vì đã chuyễn ngữ không giấy phép, đó chính là nó ngày trước, cách đây một tháng. Còn bây giờ, nhìn nó chẳng khác gì một con đỉ chờ được thương xót vác lên người bộ dạng của một sinh viên Bách Khoa.

    Lòng nó sôi lên những cảm xúc rất mãnh liệt, háo hức, nôn nóng, hạnh phúc, trong trẻo, đen nghịt, đau đớn, quằn quoại, nhẹ nhàng, hối tiếc, mong chờ và tấ thảy những ngôn từ nó có trong cuốn từ điển trong đầu. Họa chăng nó điên? Cũng từng suy nghĩ đến nhưng nó vẫn chưa đủ tin tưởng rằng mình đang bị rối loạn tâm lý ở một mức đô nguy hiểm đến thế. Nó định ngày nào đó sẽ đi gặp bác sĩ tâm lý. Cái mớ hỗn độn trong đầu nó cần có một ai đó dọn dẹp giúp.

    Từ rất lâu rồi, nó đã làm những bài văn với cái mở đầu bằng câu thời gian trôi qua rất chóng vánh và sẽ mãi mãi không thể lấy lại được. Ngày hôm nay, khi hồi tưởng lại những ngày đã qua nó mới bắt đầu hiểu ra rằng, nó đã vô tình bước qua nhiều thứ.

    Không yêu những thứ nhỏ nhạnh trên sân trường, cũng không sẵn sàng vác đao mang búa làm những chuyện quá lớn lao, chỉ đơn giản ngồi cạnh và quan tâm chia sẽ với nó những bài học toán lý hóa, cái ban A mà cả lớp hay gọi là cái đê tiện ban. Hầu hết ai trong lớp cũng ghét cô chủ nhiệm vì cô khá khắt khe thì hắn lại thương cô. Có lần cô phê bình hắn thiếu trách nhiệm với tập thể khi hắn không đi họp cho lớp vì do học them. Nó nghĩ hắn sẽ giận ví hắn rất gương mẫu, chưa hề bị thầy cô la. Nó ngạc nhiên vì hắn không hề giận mà còn thương cô nhiều hơn. Có lẽ hắn chỉ nhớ những lần cô chủ nhiệm lo lắng cho cả lớp bị thầy cô bộ môn cho điểm kém và tìm cách xin cho lớp gỡ điểm, những trưa nắng chang chang cô vẫn đến để giúp hắn điều động các bạn tập luyện cho kì thu nghi thức Đoàn, những ngày lớp sắp chia tay, cô đã gắng tổ chức cho lớp đi chơi vui thế nào…

    Ngày tổng kết năm học cũng đến, nó thấy lạ vì chẳng ai khóc cả nhưng nó cảm giác được niềm vui xen lẫn nỗi buồn khi mọi người đang cố gắng đè nén. Bỗng nhó liếc nhìn hắn. Nhanh như cắt, nó có cảm giác dường như hắn vừa thoắt nhìn nó với đôi măt đầy tâm sự long lanh bởi một màn nước mỏng sâu sắc. Nó chạy lại để nhìn cho rõ thì nhận được một nụ cười cùng lời chúc nó thi tốt đại học từ hắn. Vậy lẽ là nó nhìn nhầm chăng?

    Nó chưa bao giờ để ý đến những gì hắn làm cho nó, đơn giản vì hắn đã là bạn thân của nó. Hai thằng cùng nhau song hành trên con đường học hành và xã hội. Không biết bao nhiêu lần hắn phải đèo nó trên chiếc xe đạp đến những xóm mồ côi. Cùng nó chơi, đùa, giỡn và làm vui những con người bất hạnh hơn tụi nó trên thế giới này.

    Lẽ ra nó đã chẳng nhờ đến hắn đèo no rồi nhưng vì tình cờ hắn lại là thành viên trong ban quản trị tổ chức Hoa hồng đỏ mà nó chỉ mới tham gia it lâu đầu năm 12 khi nó quyết định cần phải làm một cái gì đó để đầu óc được thư thả đan xen trong mớ kiến thức đang cố gắng nhồi nhét vào óc não nó. Đã rất bất ngờ khi nó phát hiện ra hắn lại nằm trong ban quản trị như thế, chưa bao giờ nó lại nghĩ một thằng khô khan như hắn lại có thể tỏ ra quan tâm đến một người khiếm khuyết đến như vậy.

    Thật là ngạc nhiên khi nó đã cùng hắn lang thang qua không biết bao xóm, ấp khuyết tật để phụ một tay với những thành viên khác trong tổ chức. Đó luôn là vào những ngày chủ nhật không được ngủ nướng. Nó phải thức dậy từ sớm hơn thường lệ đề chạy đôn chạy đáo đến một trung tâm nào đó, trên cái lề căn bản là đem đến những niềm vui cho trẻ khác nhưng thật ra, chính nó cũng không dám tự khẳng định rằng mình mang đến niềm vui cho người khác, hay chính nó là người đang được những nạn nhân chiến tranh, bẩm sinh kia trao tặng nó niềm hạnh phúc.

    Trong đầu nó hiện lên cả nghìn câu hỏi, bất kể chuyện gì nó đều cảm thấy thật quái lạ. Ấy mà lại chẳng bảo giờ nó suy nghĩ cho ra đầu ra đũa. Do vô tình hay cố ý mà hầu như cuối tuần nào hắn cũng rong ruỗi cùng nó đi hết cái ấp làng xã trong kế hoạch định ra của tổ chức. Nó từng mang ý nghi ngờ nhưng rồi cũng thôi vì nghĩ chắc do hắn muốn hòa mình vào những thành viên khác hơn là đứng ở vị trí lãnh đảo chỉ tay năm ngón.

    Cảm được cái long lăng xả đó, nó cũng biết bao lần đèo hắn làm hết cái này tới cái kia chỉ để mua vui cho các e nhỏ bất hạnh, hay cho chính bản thân nó. Nhưng đó là chuyện của những ngày gần thi cử. Còn bây giờ, nó lại không còn đủ can đảm để đưa tay ra giúp đỡ những người cơ nhỡ nữa, thay vào đó là cảm giác hụt hẫn. Nó ước rằng phải chi có một người nào đó đến dang rộng tay, đón nó vào, ôm ấp, yêu thương và giúp nó vượt qua những mất mát trong cuộc sống.
    Mỗi ngày ta chọn một niềm vui. Niềm vui lớn nhất của ta hôm nay là ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nó cho ta thêm một cơ hội để...

  4. #4
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gửi
    115
    Thanks
    353
    Thanked 7 Times in 6 Posts
    Năng lực viết bài
    272

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    bạn ui
    lần sau post bài bạn cho cỡ chữ lớn lên chút nha...
    một ngày vui nha

  5. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    Tự trách mình cũng không phải là một cách hay để giải quyết vấn đề. Ấy nó biết vậy vẫn không thể không cảm thấy chán ghét chính bản thân mình lại quá yếu ớt, bồng bột và ngu ngốc. Tính đến cuối cùng thì nó có gì đáng để người khác phải tỏ ra thương hại? Nó đã làm gì để ai khác phải cảm thông? Tất thảy những gì nó đang sống trong đều xuất phát từ những quyết định trưởng thành của nó. Nó đã đủ lớn, đủ chính chắn và phải chấp nhận kết quả của những quyết định của mình, dù đó có là gì đi chăng nữa.

    “Mỗi ngày ta chọn một niềm vui”

    Điện thoại nó lại một lần nữa nắm lấy sự tập trung của nó. Nó mỉm cười. Dòng tin của thằng Bình đến thật đúng lúc. Nó không chờ đợi, có lẽ đây là kết quả còn cao hơn cả những gì nó mong đợi. Đây sẽ là niềm vui mà nó chọn hôm nay.

    Nó hạ tầm nhìn vào màn hình máy tính, rê con chuột vào bật phần note trong Facebook. Không khó để nó nhận ra note của thằng Bình gửi cho nó

    “Mỗi ngày ta chọn một niềm vui

    Câu nói này nghe thật quen thuộc, nghe như là lời bài hát một ca khúc tuyệt vời của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Vâng, lời bài hát thật hay, thật ý nghĩa, và đó cũng chính là một chân lý trong cuộc sống mà chính người bà quá cố thân yêu của tôi đã dạy cho tôi “Mỗi ngày ta chọn một niềm vui”

    Mỗi ngày, tan trường trở về nha, tôi lại bắt gặp hình ảnh người bà quen thuộc, với tấm lưng cong, với đôi chân già yếu… Bà đứng một mình trong căn bếp của riêng bà, tự loay hoay nấu một bữa ăn trưa cho ha bà cháu, một bữa ăn chay tuy vô cùng đạm bạc nhưng đối với tôi đó là những món ăn ngon nhất thế gian. Tôi vẫn nhớ mãi chiếc mân tròn xinh xắn có đũa tàu hũ chiên thơm phưng phức, có tô canhh bầ ngọt liệm và quan trọng hơn hết là có bà, có tôi ngồi quay quần ăn cơm sau một ngày học vất vả. Bà tôi cho đó là niềm vui, niềm vui nho nhỏ mà bà đã chọn hôm nay, để rồi trước khi đi ngủ, bà đi vào giấc ngủ dịu êm với một nụ cười tươi thắm trên mội… Và ngày hôm sau, bà cũng tìm cho mình một niềm vui khác, đấy cũng chính là điều bà sẽ nhớ đến tới hôm sau… Mỗi ngày, bà chọn một niềm vui…

    Bà từng dạy tôi rằng, không phải ngày nào cũng có may mắn, cũng có niềm vui đến với ta, sẽ tồn tại những ngày thật u ám, những ngày luôn đầy ấp nỗi buồn, thế nhưng, ngày hôm ấy vẫn sẽ có một niềm vui to lớn. Đó chính là ngày hôm ấy, mặt trời vân mọc. Nhịp sống vẫn tiếp diễn và ngày hôm sau, chắc chắn sẽ vẫn đẹp, vẫn sáng ngời ánh nắng… Tôi nhớ như in từng lời bà dạy, và đó trở thành chân lý cho cuộc sống của tôi. Tôi hiểu ra một điều, đấy chính là giá trị kì diệu của “niềm vui”, đó chính là một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn con người, là một cục tẩy đa năng, có thể xóa sạch mọi lo lắng, phiền muộn, mọi nỗi đau mà hằng ngày con người phải gánh chịu. Mỗi ngày ta chọn một niềm vui chính là mỗi ngày ta bớt đi một nỗi buồn, để giấc ngủ của ta êm ái hơn và cũng để ta nhìn thấy cuộc đời tươi đẹp hơn… Vâng, mỗi ngày, tôi chọn một niềm vui…

    Tác phẩm trên là tớ trích trong bài của chị Trần Đặng Phương Dung trong tổ chuyên văn Lê Hồng Phong, chị đã viết bài này tăng tớ khi tớ buồn, thất vọng nhất. Chị đã giúp tớ vượt qua những gì ghê gớm nhất chỉ bằng cách đơn giản nhất. Tớ biết hôm nay cậy rất buồn, nhung hãy nhớ rằng, dù có tồi tệ đến đâu, thì vẫn sẽ có niềm vui đứng đằng sau đó cổ vũ để cậu tiến lên tiếp. Tớ hy vọng cậu sẽ làm được, chắc chắn cậu sẽ làm được. Tớ tin ở cậu, người bạn tri kỉ của tớ. Tớ sẽ chờ đến khi cậu sẵn sàng. Hy vọng đây sẽ là niềm vui ngay lúc này của cậu. Hãy vui lên. Cuộc sống vẫn còn dài và đang tiếp diễn, nó không cho cậu dừng lại đâu, hiểu chưa?”

    Đọc lại những dòng chữ mà Bình đã viết cho nó, hôm nay nó không cảm nhận được sự ấm áp dàn trải, tình cảm bao dung nữa, thay vào đó lại như những nhát dao đang cứa ngang tâm hồn. Nó mỉm cười. Nó cười vì biết rằng, đâu đó vẫn còn có người quan tâm đến nó. Và nó cười, cười sự ngu dốt và bồng bột của tuổi trẻ. Nó cười trên chính nỗi đau của bản thân nó. Nó vẫn cười.

    Lờm cờm bò dậy sau một giấc ke đầy, nó lết xuống giường, kéo xệch cái mền theo rót hẳn xuống đất. Lem nhem say ngủ, nó ngước nhìn nó trong gương và phát hiện ra là hôm nay nó nhìn thật tiều tụy, có lẽ do làm việc quá sức chăng. Nó bật cười lớn rồi làm vệ sinh cá nhân. Lát nữa nó có cái hẹn vơi thằng bạn đi tập gym nên hẳn nhiên nó phải đi tiếp nhiên liệu đã nào.

    Gặm miếng bánh mì trong miệng, đầu tóc còn xốc bù xù, bộ dạng nó trong bộ đồ ngủ lúc này thật đáng để người ta thương xót mà rủ long thương cho nó chút tiền sống qua ngày. Tay với lấy tờ báo lật dở nhanh những trang giấy, đọc những mẫu tiêu đề to chình ính chắn ngang gần hết cả mặt báo để rồi chề chà những mẫu tin này nó đã đọc tối qua trên những trang tin online rồi. Không biết bao nhiêu lần nó bảo ba mẹ nó rằng cứ lên mạng đọc tin tức cho nhanh mà lại đầy đủ, nhanh hơn mà lần nào cũng nhận được câu trả lòi ậm à ậm ừ rồi báo vẫn cứ nằm trên bàn mỗi sáng thế đấy. Lòi nói của nó thiệt không có tác dụng sâu sắc đến thế mà.

    -Sao không chiến cái trứng lên ăn cho bổ? – mẹ nó hỏi
    -Thôi mẹ ah, dạo này con ăn trứng nhiều rồi, lại ít vận động nên không tốt đâu
    -Đã biết thế sao vẫn cứ nằm ì ở nhà rồi than vắn thở dài, đi ra ngoài cho đầu óc nó thanh thản thư giãn tí đi. Mới thi Đại học xong mà suốt ngày cứ nhốt mình trong phòng làm cái gì không biết. Làm như có ai ép buộc bỏ tù nó hay sao đó – mẹ nó cằn nhằn
    -Dạ, con biết rồi, lát con đi gym với thằng Đức rồi chiều con đi chơi với bạn nữa. Không thấy con ở nhà rồi cái nói con với cái suốt ngày lo ăn chơi không học hành phụ ba mẹ nữa đi đó – nó nhanh nhẩu trả lời khi miệng còn đầy bánh là bánh, vụn bay tứ tang từ miêng nó lôi thôi hết chỗ bàn cãi.
    -Ờ, đi đâu thì đi cho tui nhờ. Ở nhà mắc công tui lo cơm chứ làm gì
    Nói rồi mẹ nó bỏ đi lên lầu thay quần áo đi chợ
    -Ở nhà lát đi thì nhớ khóa cửa cận thận đấy, người đâu hậu đậu quên trước quên sau. Lát tui về mà cửa nhà lỏng lẻo cái nào là chết với tui
    -Con đã 18 rồi chứ có phải con nít nữa đâu mà mẹ cứ này nọ hoài.
    -Ờ, tui dặn không có thừa đâu
    Nó cười hì hì, rồi mẹ nó cũng đi. Vào nhà quất thêm ly sữa rồi nó cũng tắm rửa chuẩn bị thay đồ đợi thằng bạn đến cùng đi gym.

    Đứng trong phòng tắm, nhìn vào tấm gương thấy thân thể trần trụi của nó. Chăm chú nhìn một hồi rồi nó tặc lưỡi tự bảo dạo này sa đọa quá, lo ăn chơi trát tán, bỏ bê tập tành nên bây giờ mới ra nông nổi này đây.

    Chu chê nhìn tấm gương mãi vẫn chưa mở được vòi sen, nó tự nhủ là thôi, dù sao cũng chưa có gì quá tồi tệ. Bụng nó vẫn có sáu múi hẳn hoi đấy thôi, dù có mập mạp hẳn ra so với lúc trước. Rồi nó cũng đứng dưới làn nước mát lạnh, kì cọ cho xà bong khắp người thơm cái mùi xà bong mà nó cực kì thích. Lâu rồi nó không cảm thấy thoải mái như hôm nay.

    -Ê mày, mở cửa cho tao coi
    -Từ từ, tao thích thấy mày đứng dưới nắng đợi tao mở cửa mà – nó đê tiện trả lời
    Mặt thằng Đức nhìn như cái mâm vì bị nó chơi xỏ không mờ cửa để dắt xe vào nhà
    -Mày không mở là tao chạy xe qua bên câu lạc bộ bỏ mày tự đi một mình nghen con
    -Haha, tội nghiệp chưa, bây giờ lại ra tối hậu thư với tao cơ ah.
    -Cái thằng này, mở cửa nhanh lên coi. Tao ít có nóng rồi đó
    -Thôi thôi, tao là người từ bi mà, để tao mở
    Nói rồi nó chậm chạp hết mức có thể, lại đóng kịch không thấy chìa khóa để đâu rồi chạy đôn chạy đáo đi kiếm
    -Thằng quỉ, nhanh lên coi, tao sắp thành heo quay rồi
    Thấy thằng Đức đang tức như muốn điên lên có lại đâm ra cười sặc sụa rồi quyết định đùa dai thế đủ rồi.

    Trên đường hai đứa đi bộ qua bên câu lạc bộ, thằng Đức mặt hầm hầm lườm nó như kẻ thù, không them mở lấy một lời với nó. Ấy thế lại lấy làm hay khi nó cũng đóng nhập vai buồn rười rượi đứng đi lủi thủi kế bên nhìn như một cặp tình nhân đang giận nhau, một người đang tỏ vẻ biết lỗi ân hận dữ lắm.

    Trời nóng bức làm nó toát hết cả mồ hôi đầy áo, thằng Đức cũng chẳng kém gì. Đường đi từ nhà nó tới chỗ tập không xa nhưng sao hôm nay trời nóng quá làm nó thấm mệt nhanh kinh khủng. Cơ mà cái mặt nó lại tỏ ra một vẻ mãn nguyện man dại chưa từng có khi nhìn thấy cái cửa phòng gym trước mặt. Như một vì cứu tinh thánh sống xuất hiện, nó reo vui mặt mày hớn ha hớn hở chạy một lèo vào trong làm thằng Đức bất ngờ ngớ người ra một lúc rồi chạy thục mạng theo nó.

    Mới mát mẻ làm sao, nó tự nhủ thầm như thế
    -Ngày xưa tao bảo mày đăng kí ở đây thật không uổng mà
    -Cái đầu mày, con trai gì mà yếu nhớt, cái phòng tập như vầy mà đòi lấy 300 một tháng, cắt cổ tao chết đi cho rồi
    -Thế sao mày vẫn đăng kí đấy thôi
    -Đấy là tao tính kinh tế, tập ở đây gửi xe nhà mày tao đỡ tốn tiền gửi xe mỗi ngày chứ tính như mày, chắc có bán nhà trả tiền quá
    -Thế đấy, bạn bè tốt thế đấy. Mày làm đó giờ tao cảm động tưởng mình có một thằn bạn quan tâm đến bạn mình sợ nó đi bộ nắng nóng một mình không nỡ nên dù có xe vẫn đi bộ chung với nó. – nó khinh khĩnh đáp trả
    -Cái đầu mày, mơ tưởng
    Nói xong thằng Đức mặt quạu quọ mà miệng lại không nhìn được cười. Rồi nó cũng lượn qua bên chỗ đẩy tạ để khởi động. Mà nói sao thì thì nói, đối với nó thì cái phòng tập này cũng là một nơi tuyệt vời lý tưởng đấy chứ. Tiền quả có mắc hơn chút đỉnh so với những nơi khác nhưng mà tiền nào của nấy thôi. Nó không lấy làm phiền gì khi phải trả cái già mà thằng Đức cho là cắt cổ khi ở đây vừa có máy lạnh, nhiều dụng cụ tập, không rỉ xét nhu những chỗ khác và quan trọng là ai ở đây cũng phải mặc áo.

    Cái vấn đề đó thật khó nói ra, nó luôn miệng viện cớ là do đây gần nhà với cả là có máy lạnh vì nó ghét nóng kinh khủng. Không phải là không có lý nhưng đó chỉ là một phần của cái lý do chính là nó không thể chịu được khi đứng trong những phòng tập khác. Những bộ ngực trần nở nang, những cơ bụng sáu múi rắn khỏe, làm da ngâm ngâm của những người đàn ông lăn lộn trong xả hội tìm đến phòng tập mỗi ngày để thư giản. Cái mùi cơ thể sặc mùi nam tính như vậy thật sự nó không thể tập trung để làm bất kì điều gì khác ngoài ngại ngùng, kiếm cách chạy trốn và đấu tranh với ý muốn liếc nhìn những cơ thể hoàn mĩ lộ rõ trước mắt như vậy.
    Mỗi ngày ta chọn một niềm vui. Niềm vui lớn nhất của ta hôm nay là ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nó cho ta thêm một cơ hội để...

  6. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    -Đi mà tập đi, cứ đứng đó hưởng thụ máy lạnh thì về nhà tao bật cho mày teo luôn bây giờ
    Lúc nào cũng thế, không lần nào thằng Đức không phải húc cù chỏ nó vài cái để nhắc nó tới đây để làm gì. Haha, nó cũng chỉ cười thôi. Không phải nó mãi đứng ngắm trai mà thật sự nó rất khoái cái cảm giác trong phòng gym này. Nó ngộ ngộ, nó mát mát và nó là ai đó, ngộ.

    Thế mà điều nó thích nhất trong phòng tập này lại rất khác. Cả nghìn lần nó cười thầm trong bụng kể không thành lời. Chết cười với những con người trong đấy. Hôm nay cũng không ngoại lệ khi mà nó hoàn thành xong một buổi đi gym của nó chóng vánh tới mức thằng Đức chưa hoàn thành 1/3 những bài cơ bản thường lệ của nữa. Nó thong thả đặt mình vào cái xe đạp chạy bộ một chỗ, cái xe lại nằm ở ngay trong góc phòng. Từ đây nó có thể dễ dàng theo dõi bất kì ai nó thích mà ít bị để ý vì góc đấy khá khuất vả lại cũng không ai lại đi nhìn chằm chằm vào một chỗ mãi như vậy.

    Nhưng mà nó không có nổi hứng đi nhìn những gương mặt quen thuộc đấy, cái tính từ trước nay của nó vẫn vậy, rất tự cao và không bao giờ lại hạ mình nhìn bất kì ai. Nó tỏ ra kiêu kì và bất cần, móc cái ipod trong túi ra rồi nhét cái in-ear earphone vào tai, vặn cho volume lớn hơn, át cả tiếng nhạc rình rang của phòng tập. Nó tự thấy tức cười vì cái nhạc trong phòng đấy, cứ thử nghĩ đến việc đang nâng một thanh tạ nặng cả trăm kí mà nó lại đang hát cả lương. Haha, đến chết mất. Ấy vẫn chưa phải là nhất đâu, có lần nó còn đang rảnh rang nhìn lên xem tivi nó chiếu cái gì vì thường ít khi nào nó ngước mắt lên. Không thể tưởng tượng được là cái tivi không bao giờ chiếu những gì cái loa đang phát ra tiếng nhạc âm ỉ nên nào có ai hiểu tivi nó đang chiếu cái gì đâu. Vậy mà lần đấy tất cả mọi người ai nấy đều ngước nhìn lên cái màn hình khi nó cũng chăm chăm nhìn… Tivi đang chiếu cái cuộc thi mà trong đó, tất cả các thí sinh đều phải uống sống cho kì hết một cái trứng đà điểu sống… chẳng phải khi không mà nó nhớ mãi cái cảnh đấy, vì trong tất cả các thí sinh, ai cũng uống vào rồi ói ra lại uống tiếp… kinh khủng cái màn

    -Chào em
    Cái ông nào lại vô duyên vô cớ cắt ngang cái dòng hồi tưởng của nó thế nhỡ. Ghét, nó làm ngơ không thèm trả lời nhu đang mải nghe nhạc không nghe ý.

    Rồi thì khiếm nhã đến cái mức mà lấy tai giựt phăng cái earphone ra
    -Chào em
    Nó là nó ít có bị ghét mấy con người vô liên sĩ không có sĩ diện đến như thế là cùng chứ. Vẫn giữ cái thái độ không sắc thái, nó nóng lạnh tanh
    -Có việc gì
    Vô lễ nó cũng mặc, chúa ghét cái đám người, nghĩ mình lớn thì muốn làm gì thì làm à. Nó là nó thích thế đấy, nó cho nó đúng thì đừng hòng nó chịu hạ quỳ xin thưa
    -Sao em cọc cằn thế, anh tính chào hỏi làm quen em thôi mà
    Sở khanh nhĩ, nó hằn học coi rẻ, khinh mạc cái đám người… thế thì nó tiếp tục giữ im lặng cho phải phép, không lại văng tục lung tung thì phiền
    -Anh mới từ phòng tập bên kia chuyển sang đây, thấy ai cũng bận tập hì hụi nên cũng không tiện bắt chuyện. Mà đi một mình thấy buồn lắm, nãy thấy em ngồi một mình nên nghĩ sang đây bắt chuyện.
    Cái giọng điệu nghe ngứa chai chướng mắt không chịu được, cọc lỏng nó bảo
    -Ấy chết, thế anh tập đi, em không dám làm phiền
    Lúc này nó mới có dịp ngước măt lên nhìn cái ông nãy giờ nó chửi thầm trách mach. Cơ mà nó bất ngờ ra mặt luôn cơ
    -Sao em có vẻ ngạc nhiên dữ vậy? Bộ mặt anh dính lọ nghẹ hay gì hả?
    Không chớp mắt, mặt đơ ra một khối. Tiếp tục đơ
    -Thôi mà, giỡn với anh hoài, em vui tính quá!
    Chớp được rồi, nó lại chớp chớp, suy nghĩ ông ta vừa bảo gì nhĩ? Ah, ổng bảo nó vui tính! Mãi tận 5 giây nó mới hiểu được câu ổng nói, cứ như người ngoại quốc làm nó phải vận dụng đầu óc tư tưởng kích hoạch chuyển ngữ nên mất ngần đấy thời gian
    -Ah, không, tại em kia thôi
    -Kia là gì em?
    -Không có gì, em hay vậy lắm
    Vẫn đơ đơ kiểu gì, nó trả lời sượng sượng mặt vẫn còn ngơ ngác rõ ràng. Đầu nó không biết phải làm gì. Tức cười, phì cười hay nằm lăn lộn ra cười thì khiếm nhã quá. Sao mà nó cảm thấy mắc đến như vậy trời. Nó dằn nén lại, không khiếm nhã lại cười hô hố ra thì đến khố.
    -Đấy, lại có gì mà em lại cười mỉm chi thế kia, nhìn rất là có duyên đấy
    Đầu nó lăn lộn, nó nghĩ tới việc nằm lăn bò lốc dưới sàn mà cười thì chắc thiên hạ lại đổ xô nhìn nó mất. Khôn được, phải kiềm nén lại.
    -Thế em tên gì?
    Đến chết nó mất
    -Tên Nguyên
    -Em nhiêu tuổi rồi
    -Mười tám chẵn
    -Mười tám mà chẵn hả em. – hắn cười
    Đến khố mất, xưng hộ nó lạ lạ đằng nào làm nó cứ ngắc ngắc đoạn đối thoại như kiểu e thẹn đằng nào ý
    -Mặt e đỏ cả rồi kìa, đừng có thẹn nữa
    Không tin vào tai măt mình nữa, nó chịu đựng sắp hết nổi, cơn buồn cười nó sắp trào ra miệng mà bắn tung téo cả lên rồi
    -Thế anh nhiêu tuổi rồi
    -Năm nay anh mới 55 thôi
    Haahahhahaha, nó hết biết nói gì nữa… nó đang dồn hết sức nhịn cơn cười, không thể trả lời được
    -Anh tên Thành, lát tập xong mình đi ăn cháo ha em, tập xong mà ăn cháo thì khỏe người lắm
    Thật hả trời, trơ trẽn đến vậy là cùng chứ. Cơn cười cũng bắt đầu được dằn xuống khi nó bắt đầu cảm giác khinh bỉ cái hạng rẻ tiền này
    -Thôi anh ah, mới tập xong khoa học bảo là máu đang truyền tới tứ chi nuôi cơ, giờ mà ăn cháo thì máu lại phải chạy vào bao tử để hoạt động, thế lại phí sức mình ah. – giọng nó nhẹ đến mức nghe hơi hướm của gợi dục luôn ý
    -Nào, anh thấy ăn xong anh khỏe hẳn ra ấy chứ
    -Thì anh ăn đi, chứ em không ăn đâu
    -Vậy đi ăn chung với anh mình trò chuyện làm quen cho vui hen em
    Người đâu mà…
    -Ai đời lại đi dòm miệng thế anh!!
    -Vậy mình đi uống sữa đậu nành ha
    -E sợ bị đau bụng lắm anh ah. Với lại nghe thiên hạ đồn đãi là con trai mà uống sữa đậu nành sẽ bị giảm “sung” đấy anh
    Nó vô tình lại nói chuyện có thật mà hình như ông ta hiểu theo một nghĩa khác là nó đang có ý gì đấy. Mặt hắn nhăn ra mọt nụ cười phải nói là gian xảo ghê gớm.
    -Vậy em thích uống cái gì, hăng hăng em có uống được không?
    -Cái gì mà hăng anh – đầu nó nghĩ ngợi… hóa ra ông ta đang bảo cái…
    -Anh biết trong cái khách sạn Hồng Hà nó có bán một loại sữa hăng hăng, vị lạ lắm. Cái đó khó kiếm lắm đấy, em muốn thử khộng? Không phải ngày nào em cũng được uống như vậy đâu nghen…
    Kèm với giọng cười dê già đểu cáng. Nó hiểu tức thì ông ta đang muốn nhắc đến cái thứ nhầy nhầy mà ổng bảo quý hiếm đấy. Cơn thịnh nộ của nó dồn lên tới ngực lại không thể chịu đựng được. Trên trời dưới đất, giữa ban ngày ban mặt lại trong một phòng tập gym có văn hóa đến nhường này mà lại co một con người đi trao đổi mua bán dâm trắng trợn, trơ trẽn và dê già đến như vậy sao. Đã thế con anh anh em em, xưng hô ngọt xớt nữa chứ. Nó nghĩ ngợi một đằng, tỏ vẻ cũng nghiêm túc lắm
    -Hôm nay em đi với bạn rồi, không tiện đâu, hay anh cho em số điện thoại đi, nhà em cũng gần đây, có gì em nhá máy anh cái rồi mình đi đâu thì đi
    -Ừ, em thiệt là dễ thương mà – kèm theo cái nựng má – số anh nè…
    Ổng bỏ nó đi qua phía máy chạy bộ rồi nhìn bộ dạng xa xa, thấy miệng hắn đang nhép nhép mắt lâm dê, nó biết ngay cái trò sở khanh đê hèn của cái bậc hạ lưu cầu dục mà. Một mưu kế cũng đê tiện không kém phần. Nó quyết tâm phải làm cho ông ta bẻ mặt một phen cho chừa cái thói trăng hóa bướm cò.

    -Alo
    Sau vài tiếng đổ chuông thì ông ta cũng bấm nghe điện thoại, cái giọng ngọt liệm như đường như đang muốn mòi gọi vậy. Cũng ngọt không kém, nó kéo dài lê thê cái giọng điệu mĩ nhân của nó ra
    -Alo, anh đó hả, nhớ em không, sao mà anh trốn em hay sao ấy, em kiếm hoài mà hổng thấy anh đâu
    -Em nào đấy, anh quên không lưu số, anh xin lỗi mà
    -Bộ anh có nhiều em lắm hay sao mà không nhớ em này. Ghét, em giận anh luôn
    -Thôi mà em, tại anh sơ ý chứ có quên đâu mà
    Giọng nũng niệu, nó tìm cách rà xét xem ông ta có phòng thủ hay không, tiện thể nó cũng phải nó ngang ngó dọc xem có ai nhìn nó không. Cũng không dám lơ là, nó cực kì cảnh giác đề phòng xem hắn có đang nhìn nó hay không, làm chuyện bậy bạ mà, phải vậy chứ.
    -Em ở bên phòng tập gym nè, bữa anh dẫn em vào Hồng Hà đấy, nhớ chưa
    Không ngoài dự đoán, hắn chẳng chút mảy may dám nghi ngờ là ai, bới cái tính sở khanh đấy mà
    -Ừ thì, em muốn sao anh chiều nè, bây giờ anh cũng đang gần đấy lắm, em thích không
    -Sao anh sang đấy anh không bảo em, làm em đứng trước nhà anh cả buổi trời, lại còn gặp chị nhà nữa
    Nó đánh liều đoán xem hắn có gia đình hay chưa vì nom thấy cái nhẫn vàng ổng đeo trên ngón áp út
    -Em nói sao
    Giọn hắn bắt đầu chuyển sắc nên nó biết chắc rằng hắn đã vào bẫy rồi
    -Em bảo là kì trước anh nói sẽ cho em nhiều hơn mà anh phải chạy bay chạy biến thế kia
    Nhín cái tướng cục nịch phễ phàng nhu hắn nó lại liều một phen là một tay nhà cũng có lắm của, đi ra đường vung tiền chơi trai sợ vợ biết mới ra nông nỗi này
    -Em đùa hoài em – giọng bắt đầu tỏ vẻ nghiêm trọng
    -Em nào có đùa với anh làm gì, nãy em thấy chị nhà cũng có vẻ phúc hậu đáo để, thôi, anh bận thì em vào nhà xin chị vậy. Chả là bữa anh quên trả tiền khách sạn nên phần bo anh cho em phải tiêu vào đấy hết rồi. Không lại công cốc sao anh
    -Tao không có quen thằng nào như mày. Tao không có vào khách sạn hay cái gì mày cả, mày biết chưa
    Hắn bắt đầu hoảng nên lớn tiếng nói to, nhiều người chĩa mũi vào xem hắn đang làm gì, phần vì cái bất lịch sự của hắn, phần vì hắn lại vào khách sạn với một thằng con trai. Nó nghe thấy phía bên kia tiếng nho nhỏ “thì ra ông lại sở khanh ăn xong quịt nợ ah”. Nhìn lên thấy thằng nãy đang đứng nói chuyện xì xầm gì đó to nhỏ với hắn bỏ đi, mặt cau có. Nó đoán chắc thằng kia đang nghĩ gì
    -Thôi nào anh, em cất công đến tận đây, chị nhà lại ở trỏng, em vào cái lại ra, an hem mình lại chiến tiếp. Em thấy nhớ cái vị sữa hôm bữa lắm, nhưng em sợ lần này lại không có tiền trả khách sạn thì đến khổ mất anh ah
    Không buông tha, nó tiếp tục với cái kế hoạch dã man.
    -Thôi em, hay mình ra đâu đó nói chuyện đi, anh sẽ không làm em thất vọng đâu, đừng kinh động chị nhà
    -Ấy chết, em lỡ tay nhấn chuông rồi, thôi chị ra rồ kìa, em mạn phép tắt máy tiếp chuyện với chị đã
    Nó vội vàng cúp. Ngước nhìn cái mặt u ám, đen tối và điên tiết của hắn. Không biết cái hắn đang nghĩ cái gì trong đầu nhĩ. Miệng hắn lầm bầm nhu đang chửi rủa ai đó, rồi cũng cầm điện thoại lên làm một cú về nhà.

    Chả biết hắn nói gì, nhìn mặt thấy ra vẻ biết tội và nhận lỗi lắm. Cơ mà sao thấy từ đầu đến cuối toàn hắn nói không thôi, chắc đang ăn năn kể lễ gì dữ lắm. Nhưng mà kể cái gì nhĩ, hình như hắn đang tự mình đúc đầu vào sọt hay sao ý. Nào có ai đứng trước nhà, nào có ai biết bà nhà hắn là ai… Rồi sau một lúc hạ hồi phân giải gì đấy, thấy sắc mặt hắn đen sì xuống, nặng tĩu như chì rồi đơ.

    Không cần nghe thực hư cuộc điện thoại thế nào nhưng nó hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được cảnh hắn lại tự thú trước mặt vợ mình để rồi… Nó hả dạ lắm, cuối cùng cũng dạy cho tên sở khanh bỏ cái tật trâu già thích gặm cỏ non rồi.
    Mỗi ngày ta chọn một niềm vui. Niềm vui lớn nhất của ta hôm nay là ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nó cho ta thêm một cơ hội để...

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    846
    Thanks
    259
    Thanked 395 Times in 205 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    k thấy zxx nhỉ.....haizzzzzzzzzzzzzzzz

  8. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    25
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    Quote Nguyên văn bởi qqqqq Xem bài viết
    k thấy zxx nhỉ.....haizzzzzzzzzzzzzzzz
    Tớ cực kì ko có chuyên môn trong chuyện diễn tả cảnh đây bằng lợi nên chịu =] ko lẽ đi copy đoạn đấy từ bài ng` khác rồi lồng vào àh :D
    Mỗi ngày ta chọn một niềm vui. Niềm vui lớn nhất của ta hôm nay là ngày mai mặt trời vẫn mọc. Nó cho ta thêm một cơ hội để...

  9. #9
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    10
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    286

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    mình ko thích truyện viết dở gian tý nào =.= :m11:

  10. #10
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    10
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    286

    Mặc định Re: Từ underwear đến không còn gi cả (tình cảm)

    Viết tiếp đi bạn... truyện hay lắm!!!

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •