+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Your eyes kill me

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    1.142
    Thanks
    20
    Thanked 54 Times in 21 Posts
    Năng lực viết bài
    478

    Mặc định Your eyes kill me

    Author: Tinhvặn
    Email: [email protected]
    Summary:

    Chỉ một ánh nhìn từ người xa lạ

    Đôi khi khiến trái tim ai đó ngừng đập

    Chỉ một nụ cười nhẹ như gió thoảng

    Tất cả những điều kỳ diệu trên thế gian không thể sánh bằng

    A/N: Dành tặng những ai đang đọc.

    [center:3muo3e19]Ánh Mắt Em Giết Tôi

    (YOUR EYES KILL ME)
    [/center:3muo3e19]







    TV………………..TV
    .





    “Sáng nay đi học sớm vậy, Đẹp Trai? Sao hôm nay trông mặt bơ phờ thế?”

    “Ah, chào Bốn Mắt.”

    Người được gọi là Đẹp Trai vỗ nhẹ vào vai thằng bạn. Cậu chàng có khuôn mặt vô cùng cân đối. Mắt một mí nhưng không hí, mũi thẳng và cao, miệng chẻ hình trái tim, da hơi ngăm, mặc đồng phục của trường là áo sơ mi trắng, quần xanh trông có dáng vẻ thư sinh. Nhưng trong tiết học bơi lại khiến bọn con trai ganh tỵ thân thể cơ bắp chắc nịch. Thế nên mọi người nhất trí đặt biệt danh cậu chàng là Đẹp Trai, lâu dần chính cậu ta cũng xem cái tên đó là tên thật của mình.

    “Mấy tháng nay dường như tao bị ai theo dõi.” Bốn Mắt phì cười khiến Đẹp Trai cằn nhằn bất mãn. “Bạn mày gặp khó khăn mà mày cười ruồi như thế đó à?”

    Bốn Mắt nâng gọng kính, cười giả lả. “Tao cứ ngỡ mày gặp chuyện gì nghiêm trọng đến nỗi mất ngủ, ra là chuyện vớ vẩn này. Mỗi lần mày ra đường, đâu khi nào thiếu bóng hồng bám đuôi? Giờ còn làm bộ sợ bị theo dõi.”

    “Nhưng lần này khác!” Đẹp Trai cáu gắt.

    “Khác thế nào?” Bốn Mắt nhíu mày tò mò.

    “Mỗi lần tao ở trong trường đều cảm nhận có một ánh mắt nhìn sau lưng tao, nhưng khi quay lại thì chẳng thấy ai, ớn lắm mày ạ.”

    Bốn Mắt nhìn sững thằng bạn, cái thằng được gọi là gan trời mà nay lại sợ một ánh mắt vô định hình, quả là chuyện nghiêm trọng, bèn lên tiếng trấn an. “Mày yên tâm Đi. Cho tao thời gian, tao sẽ điều tra ra đứa nào theo dõi mày, sau đó lôi nó đến trước mặt cho mày tùy ý xử lý. Okie?”

    “Chỉ có mày là tốt với tao nhất!” Đẹp Trai vui mừng, vỗ đồm độp lên vai thằng bạn.

    “Đau!” Bốn Mắt phản kháng, xô thằng bạn ra.

    Quá bất ngờ nên Đẹp Trai đứng chẳng vững, va phải một người đang đi hướng ngược lại trên hành lang.

    “Ôi, xin lỗi! Xin lỗi!”

    Đẹp Trai rối rít nói, hấp tấp nhặt vội những quyển sách lên giùm người bị hại.

    Trước mặt cậu là một nam sinh nhỏ con, da trắng xanh đến mức bệnh hoạn, tóc mái dài phủ đến sống mũi. Chính lúc cả hai ngước mặt lên nhìn thấy nhau, Đẹp Trai bỗng đông cứng người, tim đập thình thịch. Trong lòng trỗi lên nghi hoặc, đôi mắt ẩn sau mái tóc đen sao quen quá, cảm giác nổi gai người y hệt ánh mắt bí ẩn kia. Có lẽ nào…?

    Cậu nhóc đi ngay khi nhận những quyển sách, mau đến nỗi Đẹp Trai không kịp nhìn kỹ bảng tên đeo trước ngực cậu ta.

    “Người gì mà kỳ cục, một câu cám ơn cũng không nói được, hèn gì bị cho là lập dị.” Bốn Mắt càm ràm như cụ non. Đẹp Trai quay sang hỏi.

    “Có biết người vừa nãy không?”

    Bốn Mắt nâng gọng kính ra vẻ thông thái. “Biết chứ, đó là Mắt Nai, học chung với chúng ta từ đầu năm học. Cậu ta ngồi ngay bàn phía sau lưng mày, lẽ nào mày không nhận ra à?”

    “Chắc tại mỗi lần vào lớp tao lại ngủ gục ngay lập tức, trong lớp tao hầu như chẳng nhớ nổi mặt ai ngoại trừ khuôn mặt cô chủ nhiệm.” Đẹp Trai gãi đầu cười trừ.

    “Tao thật không hiểu kỳ tích gì đã cho mày đậu nổi vào trường điểm Lê Hồng Phong này.”

    Bốn Mắt lắc đầu than, là bạn từ hồi mẫu giáo, cậu biết quá rõ tính lười chảy thây của thằng bạn.

    “Chắc tại tao là thiên tài.” Đẹp Trai cười duyên. Bốn Mắt làm động tác nôn oẹ khiến cậu chàng tức khí đạp cho một phát vào mông.


    Khi vào lớp, Đẹp Trai công nhận Bốn Mắt nói đúng, nam sinh đụng phải cậu trên hành lang đang ngồi học thuộc bài Sử ở bàn phía sau bàn của cậu. Đẹp Trai nhíu mày cố phóng to đường nét trên mặt Mắt Nai, nhưng cậu ta cúi đầu đọc sách nên bị mái tóc che phủ gần hết khuôn mặt.


    Tiết Sử, như mọi khi Đẹp Trai gục xuống mặt bàn ngay khi cô giáo mở sách giáo khoa. Lẽ ra cậu sẽ ngủ đến hết giờ, nhưng tia nắng gắt từ kính cửa sổ hắt vào mặt khiến cậu thấy khó chịu, đành lừ đừ mở mắt ra. Chính lúc đó, Đẹp Trai đã phát hiện ra một bí mật. Trong gương phản chiếu một đôi mắt to tròn đang nhìn chằm chằm vào mình. Cậu biết ngay đôi mắt đó là của người ngồi phía sau. Cảm giác gai lưng lại xuất hiện, cảm giác cực kỳ quen thuộc. Thế ra Mắt Nai chính là người luôn nhìn theo cậu khi ở trong trường. Nhưng tại sao?


    Đến tiết Địa, lần này Đẹp Trai không ngủ gục nữa, cậu đang vò đầu bứt tóc tìm ra nguyên nhân vì sao bị Mắt Nai ‘tia’. Nhưng càng nghĩ càng không ra kết quả, mà hỏi chính đương sự thì không chắc sẽ nhận được lời đáp, thế nên cậu đành tự làm khổ bộ não nhỏ bé của mình.




    TV…………………….TV




    Bắt đầu từ ngày hôm đó, Đẹp Trai không còn ngủ trong lớp, thay vì vậy, cậu ta có thói quen mới, đó là liếc nhìn hình bóng Mắt Nai từ kính cửa sổ. Đương nhiên đây là nhìn lén, vì mỗi lần hai đôi mắt chạm nhau, lập tức Mắt Nai sẽ quay mặt về hướng khác, làm như chưa bao giờ nhìn chằm chằm vào Đẹp Trai. Cũng chẳng biết từ bao giờ, bất cứ khi nào, ở đâu, đôi mắt Đẹp Trai luôn tìm kiếm sự hiện diện của Mắt Nai.

    Đến một ngày Đẹp Trai đánh bạo muốn làm quen với Mắt Nai. Ngày hôm đó căn-tin đông nghẹt học sinh, Mắt Nai nhỏ con nên chẳng chen vào bãi chiến trường nổi, đến khi đứng trước quầy bán hàng, cậu thất vọng nhận cái lắc đầu hết đồ ăn từ cô bán hàng.

    Đẹp Trai liền nhân cơ hội lân la đến bắt chuyện.

    “Này, cậu không mua được thức ăn à? Nhịn đói không tốt đâu, nó sẽ khiến cậu ngừng trưởng thành đấy, sẽ chẳng trở thành người khổng lồ Titan được.”

    Mắt Nai không đáp, chỉ giương đôi mắt thắc mắc nhìn người đối diện. Đôi mắt qua những sợi tóc như rèm thưa càng mờ ảo, bờ môi hồng mím chặt khiến Đẹp Trai bỗng đâm ra hồi hộp, tim đánh trống theo giai điệu R&B. Đẹp Trai một tay giữ khay thức ăn, một tay đấm vào ngực mình mong trái tim ngừng nổi loạn, nhưng hình như nó càng phản kháng mạnh hơn, như muốn nhảy ra ngoài cho bà con coi. Đẹp Trai gượng cười nói.

    “Tớ còn nhiều đồ ăn trưa lắm, chia cho cậu phân nửa nhé?”

    Mắt Nai nhướn mày, chầm chậm lắc đầu rồi quay lưng đi. Nhìn bóng áo trắng khuất dần trong sân trường đầy nắng, Đẹp Trai bỗng cảm thấy hụt hẫng như vừa đánh mất thứ gì đó.

    “Mày bị chập mạch à? Sao tự nhiên đi bắt chuyện với ‘núi băng’ của trường? Cậu ta chẳng để mày vào trong mắt đâu.” Bốn Mắt ngậm cây kem đá mùi chanh, choàng tay qua cổ thằng bạn.

    Đẹp Trai muốn phản bác lại, rằng cái người luôn nhìn theo cậu chính là Mắt Nai. Nhưng rồi cậu chỉ nhún vai, vì đó chẳng qua cũng chỉ là thứ cảm giác không xác định của cậu. Nhưng dựa theo trực giác, cậu thầm quả quyết người đó chính là Mắt Nai chứ không phải ai khác.




    Một ngày rồi lại một tuần qua đi. Mây vẫn trôi, tiếng chuông vào học vẫn đều đều reo đúng giờ. Chỉ có Đẹp Trai là đổi khác, cậu rất phiền muộn với những thắc mắc ngập tràn trong đầu, cậu là người lười biếng, chuyện phải động não suy nghĩ chẳng khác nào hành hạ cậu. Nên Đẹp Trai quyết định hành động. Thừa lúc vắng người, cậu lôi tay Mắt Nai kéo ra sân trường, dưới một tán cây phượng xum xuê cành lá. Cậu đoan chắc sẽ không ai phát hiện ra hai người. Huống chi giờ này cả trường đang trong giờ học.

    Mắt Nai im lặng nhìn Đẹp Trai, không một câu hỏi. Cái vẻ mặt bình thản này khiến Đẹp Trai thấy tức tối, nhất là đôi mắt nhìn thẳng người đối diện, trong sáng như tấm gương không vương bụi trần. Gió thổi khiến mái tóc Mắt Nai tung bay, đôi mắt to đen láy hiện ra rõ hơn không còn bị tấm rèm tóc cản trở, đôi mắt chăm chú nhìn Đẹp Trai, như muốn soi thấu trái tim cậu. Cậu nghe tim mình lại đập lỗi nhịp. Giờ thì cậu đã hiểu ra nguyên do vì sao trái tim bỗng mang bệnh, chỉ bởi vì đôi mắt thật nhiều cảm xúc như muốn nói cho cậu biết điều gì đó.

    “Này, có gì muốn nói thì hãy nói ra đi, đừng im lặng và nhìn kiểu đó chứ.” Đẹp Trai nói cộc lốc.

    Mắt Nai cắn môi, vẫn giương mắt nhìn Đẹp Trai. Lần này cậu thấy rõ, trong đôi mắt to tròn có nỗi buồn và thứ cảm xúc khó hiểu, cái nhìn đó khiến tâm trí cậu hỗn loạn, dấy lên cảm xúc kỳ lạ không tên gọi. Đẹp Trai gắt lên.

    “Đừng có nhìn tớ nữa!”

    Vẫn là sự im lặng đáp lời.

    “Đã bảo đừng nhìn bằng ánh mắt đó, không nghe thấy sao?!”

    Mắt Nai không dời ánh mắt, như có ý thách thức hay đó chỉ là suy nghĩ trong đầu Đẹp Trai. Sự tức giận bộc phát, cậu chỉ có một suy nghĩ là không muốn nhìn thấy đôi mắt khiến tâm trí hoảng loạn nữa. Nhưng cậu không phải hèn nhát muốn trốn tránh mà là khiến nó nhắm lại. Thế nên cậu nhích sát tới gần Mắt Nai hơn, vịn chặt đôi vai gầy.


    Gió thổi lao xao cành cây. Lá cùng hòa tấu khúc nhạc réo rắt.

    Nắng nhảy múa lung linh trên khoảng sân trường rộng.

    Bầu trời xanh mây lãng đãng trôi.

    Và nụ hôn trao nhau.

    Môi chạm môi. Dừng lại rất lâu.

    Đến khi Mắt Nai khó thở phải đấm mạnh vào vai Đẹp Trai để tìm đường thoát.

    Đẹp Trai bừng tỉnh, ngỡ ngàng buông tay.

    Mắt Nai vội vã lướt qua chạy tới hành lang bên kia sân trường. Gò má cậu hây hây đỏ, không biết là do nắng nhẹ bám trên người hay là…?

    Đẹp Trai ngơ ngẩn đưa tay chạm vào môi mình.


    Hôn.

    Cậu vừa mới hôn Mắt Nai?

    Không tin được!

    Nhưng đôi tay còn vương hơi ấm. Môi còn cảm nhận vị ngọt the.

    Tại sao cậu hôn Mắt Nai?

    Cậu dường như biết câu trả lời, mà cũng dường như không.





    Từ giây phút đó, ngày cũng như đêm, dù là khi tỉnh táo hay chìm trong giấc ngủ, tâm trí Đẹp Trai luôn xuất hiện đôi mắt tròn xoe man mác buồn nhìn mình. Ám ảnh bởi đôi mắt ấy, cậu càng trốn tránh Mắt Nai, vừa thoáng thấy bóng dáng Mắt Nai liền tìm đường trốn ngay. Chỉ qua mấy tuần ăn không ngon, ngủ chẳng yên, Đẹp Trai hốc hác thấy rõ. Nhỏ Kẹp Tóc than.

    “Đẹp Trai, dạo này sao mày ốm quá, làm tao phập phồng lo sợ.”

    “Kẹp Tóc…”

    Đẹp Trai cảm động, chính lúc hoạn nạn mới thấy tình bạn thắm thiết. Cậu không ngờ nhỏ bạn từ khi học mẫu giáo đến giờ luôn đánh lộn giành đồ tốt với cậu, nay lại tỏ ra quan tâm mình.

    “Ai da, mày mà không lên cân chỉ sợ mấy nhỏ nữ sinh hết thích mày. Lúc đó mấy trăm tấm hình mày tao cực nhọc chụp lén làm album dự trữ sẽ không bán ra được. Hỏi coi có đau không?” Vẻ mặt nhỏ quả là vô cùng khổ sở và đáng thương.

    Vạn tiễn xuyên tâm, trái tim Đẹp Trai rướm máu. Người xưa nói quả không sai, con gái là động vật rất tàn nhẫn, giờ thì cậu đã mở mắt ra rồi. Đang đau đớn, chợt thấy một cái bóng đen đổ dài trên mặt bàn, theo phản xạ, cậu ngước lên nhìn để rồi trợn mắt chết trân.

    “Đi với tớ một chút được không?”

    Tóc Mắt Nai dường như đã dài hơn một chút, rối hơn một chút tuy gọn gàng hơn Đẹp Trai rất nhiều, nhưng vẫn không làm sao che đi đôi mắt to luôn nhìn thẳng người đối diện.

    Đẹp Trai há hốc mồm, quay đầu nhìn quanh tìm đường trốn, nhưng người đã đến ngay trước mắt, còn chạy đi đâu được nữa?

    “Nhưng…tớ còn phải đi cùng Kẹp Tóc có công chuyện.”

    Cậu phóng tia mắt cầu cứu về phía Kẹp Tóc đang tròn mắt chăm chăm nhìn Mắt Nai. Nhỏ nhìn nhìn Mắt Nai, ngó ngó Đẹp Trai, cau mày như đang suy nghĩ gì đó. Bốn Mắt chẳng biết từ đâu xuất hiện thì thầm vào tai nhỏ mấy câu, Kẹp Tóc nở nụ cười ma quỷ, hất mái tóc huyền ra sau lưng, nghiêng người nói.

    “Đẹp Trai cứ đi đi, chắc Mắt Nai có chuyện quan trọng muốn nói. Tớ đi cùng Bốn Mắt cũng được.”

    Đẹp Trai liếc tia mắt oán hận về phía hai tên bạn, chắc chắn Bốn Mắt đã nói gì đó với Kẹp Tóc, nên nhỏ mới tàn nhẫn đẩy cậu-cừu non vào miệng sói-Mắt Nai. Cậu lê bước nặng nhọc theo Mắt Nai lên sân thượng. Cũng lạ, sao lúc nào có chuyện cần nói người ta đều kéo nhau lên sân thượng, chắc khi rảnh cậu sẽ làm cuộc điều tra nguyên nhân thử xem.


    Mắt Nai một tay vịn vào lan can, gió thổi mái tóc đen bay bay, bầu trời xanh làm nền cho đôi mắt đen láy hút hồn người. Đẹp Trai không dám ngó thẳng Mắt Nai, sợ sẽ bị hút mất hồn, mà thật ra gần cả tháng nay cậu đã bị đôi mắt ấy cướp thần trí rồi còn đâu. Cậu hắng giọng hỏi.

    “Cậu có chuyện gì muốn nói?”

    Mắt Nai chưa vội trả lời, từng bước tiến đến gần nhìn thẳng vào mặt Đẹp Trai. Sắc xanh phản chiếu trong đáy mắt của Mắt Nai, Đẹp Trai tưởng như mình đang chìm đắm trong màu trời ấy. Giọng Mắt Nai ngập ngừng vang lên.

    “Tớ…thích cậu, có thể hẹn hò với tớ không?”

    Đẹp Trai sốc vô cùng, hả họng to hết cỡ, mắt lồi ra muốn rớt tròng. Tưởng như đã nghe lầm, nhưng Mắt Nai đứng sát gần như vậy, nói to đến thế, cái mặt cũng đỏ cả lên, làm sao Đẹp Trai có thể tin là mình nghe lầm được? Cậu đứng sững, mắt không chớp, hình như tim cũng ngừng đập luôn rồi, tất cả suy nghĩ đều đình chỉ. Tuy thừa biết bản thân có nhan sắc chim sa cá lặn, nhưng Đẹp Trai chưa bao giờ nghĩ sẽ được một nam sinh tỏ tình.

    Mắt Nai ngượng ngùng xoắn tay vào nhau, như không chịu nổi không khí im lặng, cậu lại nói. “Tớ thích cậu từ lâu rồi, chắc cậu không nhớ, nhưng lúc đầu năm học, cậu đã cứu tớ khỏi bọn đầu gấu. Một mình cậu hạ hết mấy tên trong câu lạc bộ karate, hình ảnh oai phong của cậu khiến tớ không bao giờ quên. Từ đó tớ luôn dõi mắt theo cậu.”

    Nghe Mắt Nai nhắc chuyện cũ, Đẹp Trai mới nhớ mang máng hình như sự việc có xảy ra thật. Lúc đó niên học vừa mới bắt đầu không lâu, như mọi năm, cậu thường đến trường muộn do ngủ dậy trễ. Nhưng có một lần cậu xớn xác nhìn nhầm cái đồng hồ đã hết pin từ khuya hôm qua, đã quáng quàng chạy tới trường rất sớm. Chính lúc đó cậu chứng kiến cảnh tượng năm, sáu tên học sinh vẻ mặt hung dữ đang trấn lột một nam sinh. Đẹp Trai chẳng phải kẻ đa sự, lại thêm biết mấy tên đó toàn là thứ ‘gộc’, nên cậu phớt lờ vác cặp lên vai đi vào cổng trường.

    Lẽ ra mọi chuyện nên diễn ra như thế, nhưng lúc đi qua bọn chúng, Đẹp Trai vô tình liếc mắt nhìn sang, vừa lúc gặp phải ánh mắt cậu học sinh bị bắt nạt. Bốn mắt chạm nhau, Đẹp Trai bỗng thấy đất dưới chân mình rung rinh cơn động đất cỡ cấp độ 9, đôi mắt to trong veo nhìn cậu cầu cứu khiến đôi chân chẳng cách nào bước tiếp. Thế là Đẹp Trai đành lao vào làm người hùng, tẩm quất mấy tên côn đồ một trận tơi bời. Đến khi giáo viên xuất hiện thì cả đám bị lôi lên phòng giám thị mắng một trận, nằm nhà vài ngày. Còn cậu nam sinh kia đã biến đi mất lúc nào.

    Câu chuyện đó Đẹp Trai đã quên mất từ lâu, chẳng ngờ người cậu cứu hôm đó lại là Mắt Nai.

    Vì mãi suy nghĩ đến quá khứ nên Đẹp Trai cứ đứng thừ người ra. Mắt Nai lại hiểu lầm, liền cất giọng rầu rĩ.

    “Chắc cậu thấy khó chịu lắm? Yên tâm đi, tớ chỉ muốn trước khi tốt nghiệp nói rõ tình cảm cho cậu biét. Từ nay tớ sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa đâu.”

    Mắt Nai giương đôi mắt buồn long lanh nước như bầu trời sắp đổ mưa ngâu nhìn Đẹp Trai, rồi cậu quay người chạy đi. Nhưng Đẹp Trai đã kịp nắm cổ tay cậu níu lại. Mắt Nai sửng sốt nhìn Đẹp Trai, chẳng hiểu gì cả.

    Đẹp Trai trong bối rối nói nhanh. “Tạm thời chúng ta làm bạn trước được không?”

    Mắt Nai tròn xoe mắt không đáp, vừa khóc vừa gật đầu liên tục.

    Tay Đẹp Trai bất giác xoa đầu Mắt Nai, giọng trêu chọc.

    “Con trai mà mít ướt thì chẳng lớn nổi đâu.”

    Mắt Nai vội vàng dùng tay quệt nước mắt, cắn môi ngăn nước đừng trào ra khóe mắt nữa, mặt cậu đỏ hồng lên vì cố gắng kiềm chế. Đẹp Trai phì cười trước biểu hiện ngộ nghĩnh của Mắt Nai.



    Sâu tận trong lòng Đẹp Trai có nỗi bâng khuân, thật lòng cậu muốn xem Mắt Nai là bạn ‘bình thường’ thật ư? Nếu là bạn bè thường, người ta có thấy đau lòng khi bạn mình khóc không? Một nỗi đau nhói tim, muốn gánh lấy nguyên do khiến người đó khóc. Nếu là bạn bè thường, người ta có muốn ôm bạn của mình vào lòng không? Giữ thật chặt, muốn nhốt kín người đó không cho bất cứ ai nhìn thấy, chỉ để cho mỗi mình được bên cạnh mà thôi.


    Đẹp Trai đã từng không ít lần quen nhiều bạn gái xinh xắn, ngẫm thấy cảm giác đối với Mắt Nai gần giống như yêu nhưng lại không phải. Là tình bạn lại càng không giống. Đẹp Trai cảm thấy tình yêu trước đây từng trải cũng không có những cảm xúc mãnh liệt như vậy. Mắt Nai rất dễ thương, mỗi cử chỉ đều thuần khiết đến không ngờ, vậy mà nhiều bạn học lại cho rằng Mắt Nai là người lầm lì đáng sợ. Nhưng Đẹp Trai không muốn thanh minh sự hiểu lầm này, chỉ muốn riêng mình biết khía cạnh khác của Mắt Nai. Ở bên Mắt Nai càng lâu, Đẹp Trai càng không muốn xa rời. Sự ích kỷ chiếm lĩnh tâm trí khiến cậu thấy sợ hãi.

    Có thể cậu đã yêu Mắt Nai. Chỉ có tình yêu mới khiến người ta trở thành kẻ ích kỷ. Nhưng Đẹp Trai cứ cật lực phủ nhận lý lẽ này, cậu không thể yêu Mắt Nai được. Bởi vì…cậu là con trai, Mắt Nai dù có dễ thương vẫn là con trai.

    Như vậy có được không?

    Chỉ vì Mắt Nai là con trai nên cậu không thể yêu sao?

    Mỗi lần nghĩ như thế Đẹp Trai lại thấy tim đau nhói từng cơn.



    TV……………………TV





    “Hey, tan học rồi còn ngồi thừ ra đó làm gì?”

    Bị Kẹp Tóc vỗ độp một phát vào vai lưng muốn thấu xương, Đẹp Trai liền tỉnh trí mơ mộng. Nhỏ cùng Bốn Mắt ngồi xuống ghế đối diện. Bốn Mắt nâng gọng kính nói.

    “Mày dạo này lạ ghê, lúc thì thẫn thờ, khi thì cười một mình. Có phải học nhiều quá nên bị tâm thần rồi không?”

    “Có mày khùng thì có!” Đẹp Trai cáu kỉnh.

    Kẹp Tóc vân vê cái cằm nhọn, nhịp nhịp chân như đang suy nghĩ gì đó, hồi lâu nhỏ phán.

    “Mày đang yêu hả?”

    Đẹp Trai giật mình.

    “Phải đối tượng là Mắt Nai không?” Bốn Mắt chen lời.

    Tim Đẹp Trai rớt bịch xuống tận bao tử, mặt trắng bệch.

    “Tụi tao nói đúng rồi hả?!”

    Kẹp Tóc, Bốn Mắt chồm tới trước, mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào mặt Đẹp Trai.

    Đẹp Trai nuốt nước bọt khan, gắng nở ra nụ cười gượng, bình tĩnh nói. “Tụi mày điên rồi à? Tao với Mắt Nai làm gì có chuyện bồ bịch!” Nói xong câu đó tâm trạng Đẹp Trai liền ổn định, giương ánh mắt thách thức nhìn bộ mắt thất vọng của hai tên bạn yêu quái.

    “Sao kỳ vậy ta? Tao đâu có lầm được, rõ ràng tao thấy Mắt Nai và mày lúc này bên nhau như hình với bóng, tao tin linh cảm phụ nữ của mình không sai.” Kẹp Tóc lẩm bẩm.

    Đẹp Trai chột dạ, liền chận đầu trước. “Mày làm gì có nữ tính mà linh cảm đó đúng được. Tao nhắc lại, tao với Mắt Nai chỉ là bạn bình thường thôi.”

    Trong mắt Bốn Mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ khi nhìn ra sau lưng Đẹp Trai, nhếch môi cười hiểm nói. “Thật là mày không có gì với Mắt Nai?”

    “Không là không.” Đẹp Trai đáp chắc nịch.

    “Nhưng lỡ Mắt Nai thích mày thì sao?”

    Tim Đẹp Trai đập mạnh, đã tới bước này đành nhắm mắt đưa chân. Cậu quả quyết nói. “Không có chuyện đó.” Rồi nói thêm. “Mà dù Mắt Nai có, tao cũng không nhận lời.”

    “Mày chắc không? Nói rồi không được hối hận nha.” Kẹp Tóc giở giọng thần bí.

    “Tao nói thiệt, tụi bây dai quá đi.” Đẹp Trai vờ bực bội, sợ nói dông dài sẽ lộ sự thật.

    “Tốt, vậy mày quay ra sau lưng rồi nói câu này lại lần nữa tao nghe.”

    Bốn Mắt cười mỉm chi, nhưng sao Đẹp Trai thấy nó giống nụ cười đểu hơn. Cậu nghi ngờ quay đầu lại, chẳng biết từ lúc nào Mắt Nai đã đứng ngay sau lưng.

    “Trời đang mưa, nhớ cậu có nói thường quên áo mưa, tớ có cây dù nên định rủ cậu về chung. Nhưng giờ chắc cậu không cần nữa, thôi tớ về nhà.” Mắt Nai gượng gạo nói, môi run run, mắt cậu đã ướt nước. Cậu gắng gượng thốt. “Chào nhé, Đẹp Trai.”

    Nói xong Mắt Nai lập tức bỏ chạy ra ngoài hành lang.

    Đẹp Trai có cảm giác câu nói cuối cùng của Mắt Nai là một lời vĩnh biệt. Chẳng cần suy nghĩ, theo phản xạ cơ thể, Đẹp Trai bật người dậy chạy đuổi theo Mắt Nai. Tiếng bước chân chạy xuống cầu thang nhỏ dần trong tiếng mưa rơi ngày càng nặng hạt.

    “Rõ ràng thích người ta muốn chết còn làm bộ.” Kẹp Tóc bĩu môi.

    “Chúc mừng nhá, bộ sưu tập của bà càng nổi tiếng hơn nhờ cặp đôi này thần tượng này. Mắt Nai xinh như thế, đứng bên Đẹp Trai thì khỏi phải nói.” Bốn Mắt xoa tay vào nhau, nở nụ cười con buôn. Kẹp Tóc nhún vai nói.

    “Biết rồi, khỏi phải nhắc. Làm ăn khấm khá sẽ chia lợi nhuận cho ông.”





    TV…………………….TV





    Mưa cứ tạt vào mặt Đẹp Trai làm cản tầm nhìn, những vũng nước đọng bắn tung tóe lên bộ đồng phục của cậu. Đẹp Trai vừa chạy vừa gọi to, tiếng nói cậu bị tiếng mưa và gió thổi át đi.

    “Mắt Nai! Cậu ở đâu, Mắt Nai!!!”


    Xa xa dưới ánh đèn đường, Mắt Nai chạy nhanh bỏ mặc tiếng gọi khẩn thiết của Đẹp Trai. Mắt Nai cứ cắm đầu chạy miết, chẳng hề để ý đến cảnh vật xung quanh, không nghe cả tiếng còi xe kêu inh ỏi cảnh báo bên hông. Đẹp Trai chạy phía sau thấy rõ tất cả, một chiếc xe tải chở hàng đang cố phanh gấp nhưng nước mưa làm mặt đường trơn trượt, chỉ vài giây nữa chiếc xe sẽ đâm bổ vào Mắt Nai. Đẹp Trai tưởng như tim mình ngừng đập vào giây phút đó. Chẳng biết sức mạnh nào đã dồn xuống đôi chân cậu, cậu tung người chạy hết tốc lực tới trước, ôm ngang hông Mắt Nai theo nước trượt qua tới phía bên kia lề đường. Vừa kịp thoát nạn xe đụng trong đường tơ kẽ tóc.


    Khi nhìn thấy ánh đèn pha xe hơi làm lóa mắt, Mắt Nai biết chắc mình sẽ chết, không ngờ Đẹp Trai bất chấp nguy hiểm đã lao đến cứu cậu. Được Đẹp Trai ôm vào lòng, Mắt Nai nghe thấy tiếng tim đập gấp của Đẹp Trai, hẳn vừa rồi đã rất lo lắng cho cậu.

    “Mắt Nai, cậu có sao không? Có bị đau chỗ nào? Tớ đưa cậu đi bệnh viện nhé?” Đẹp Trai hỏi dồn dập khi thấy Mắt Nai bất động trong vòng tay.

    Mưa rơi như trút nước, hạt nước đọng trên tóc, trên vai áo Mắt Nai. Đôi mắt nhìn Đẹp Trai thật buồn, mà cũng thật đẹp. Mắt Nai nhẹ lắc đầu, đứng lên rời khỏi vòng tay Đẹp Trai, khiến cậu chợt cảm thấy hụt hẫng, cũng đứng lên theo.

    “Xin lỗi, từ nay tớ nhất định sẽ không làm phiền cậu nữa.”

    Giọng Mắt Nai nhẹ tênh, nhưng gió không thể nào thổi đi âm thanh trong trẻo, tiếng mưa không làm sao che lấp được.

    Trong mắt Đẹp Trai hiện giờ, Mắt Nai thật yếu ớt, còn hơn cả hạt nước dễ vỡ. Nếu như cậu buông tay, không biết lúc nào Mắt Nai sẽ biến khỏi tầm nhìn cậu như tình huống nguy hiểm vừa nãy.

    Đẹp Trai bỗng giang tay ôm Mắt Nai vào lòng, ôm thật chặt nhưng không siết mạnh. Vì Mắt Nai mong manh quá, cậu sợ sẽ làm đau Mắt Nai.

    Mắt Nai ngỡ ngàng chớp hàng mi đọng nước, đôi tay ngăn trước ngực Đẹp Trai, gượng người ra phía sau. “Tại sao…?”

    Đẹp Trai hôn lên trán Mắt Nai, vuốt mái tóc ướt nước của người đối diện, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy trước mặt, trong ánh mắt đã mang loại cảm xúc giống hệt như Mắt Nai luôn nhìn cậu.

    “Tớ thích Mắt Nai.”

    Một khoảng lặng giữa hai người, nhưng trời đất không lặng im. Mưa nhỏ hạt dần rồi tạnh hẳn. Trăng hiện lên giữa không trung, trăng tròn tỏa ánh sáng dịu dàng xuống mặt đất.

    Bờ môi hồng vẽ một đường cong xinh xắn, hai cánh hoa tô điểm đôi má hây hây hồng.

    Có đôi mắt ai nhìn như si dại nụ cười thần tiên. Người đó biết, tất cả ngọc ngà châu báu trên đời này không thể sánh bằng nụ cười của người thương.


    End-by TV 28/4/2009


    A/N: viết vào một ngày mưa, trời mưa buồn nhưng tại sao không viết chuyện buồn được nhỉ? T^T
    __________________
    Thanks for reading.



  2. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2009
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    1.142
    Thanks
    20
    Thanked 54 Times in 21 Posts
    Năng lực viết bài
    478

    Mặc định Your eyes kill me 2

    Author: Tinhvặn
    Email: [email protected]
    Summary: Một con người mang trái tim ác quỷ. Khi đã lọt vào mắt ác quỷ, chạy thoát là không thể!


    [center:1y66wflu]Ánh Mắt Anh Giết Tôi

    (YOUR EYES KILL ME)
    [/center:1y66wflu]



    Anh Quốc, mùa thu.

    Tại học viện nổi tiếng nhất nước.

    “Loran, có thấy Eric ở đâu không?”

    “Dan, lại theo đuôi cậu ta nữa à?” Cô gái hất mái tóc vàng gợn sóng, hé mở nụ cười kiều diễm, bàn tay thuôn dài vuốt ngực chàng trai. “Dan, bỏ Eric đi, chúng ta quen nhau không hơn sao?”

    Dan, chàng trai cao to vạm vỡ, đôi mắt xanh luôn ánh tia cười. Anh hơi nghiêng đầu né tránh hơi thở thơm tho từ cô gái, gượng cười khoe hàm răng trắng đều, lập lại câu hỏi. “Loran, có biết Eric ở đâu không?”

    “Biết thì sao, không thì sao?” Cô nhếch môi cười khiêu khích.

    “Nếu biết thì chỉ cho tớ, còn không thì tớ đi chỗ khác tìm.” Dan không chịu thua, cũng cười kiểu chọc tức. Loran thở dài, dịch ra xa vài bước, giơ tay vuốt tóc, nói.

    “Lúc nãy tình cờ thấy cậu ta đi vào phòng học trống khu phía Tây.”

    “Cám ơn nha!” Dan cười rạng rỡ, vẫy tay chào trước khi chạy biến đi.

    Cô bạn gái thắt bím tóc màu hạt dẻ đứng cạnh Loran lên tiếng. “Cậu thích Dan lắm mà, sao hôm nay tốt bụng chỉ chỗ tình địch cho cậu ta?”

    “Dan rất cứng đầu, nếu không thấy sự thật sẽ không chịu buông. Eric lúc này không phải chỉ ở một mình.” Loran nhếch môi cười bí hiểm.




    TV………………TV






    Dan hớn hở chạy đến khu phòng học phía Tây, anh muốn rủ Eric cùng ăn trưa ở một chỗ rất đẹp trong trường vừa mới phát hiện. Eric dĩ nhiên không phải là một cô gái, hơn nữa còn là người Đức lai Châu Á, cậu ta như bao học sinh nước ngoài khác đến học viện du học. Tại Anh Quốc lúc bấy giờ không thiếu những chuyện tình đồng giới yêu nhau, trong học viện tụ tập những con người trẻ tuổi thì chuyện này càng không hiếm, dĩ nhiên chiếm số đông vẫn là các cặp nam nữ. Dan không hứng thú với con trai, nhưng lại thích Eric. Lần đầu tiên cả hai gặp gỡ là vào ngày khai giảng. Eric có mái tóc nâu nhưng đôi mắt lại đen láy, làn da trắng hồng, vóc dáng nhỏ nhắn như đa số người Châu Á khác. Vừa nhìn Eric, Dan đã biết đó là yêu ngay giây phút đầu, tình địch của anh cũng có khá nhiều. Luận về gia thế, tài năng, bề ngoài Dan đều vượt trội nên các địch thủ biết thân phận lặng lẽ rút lui, chỉ còn lại duy nhất một người. Đó là Michael, một thầy giáo dạy hóa học.

    Michael là thầy giáo trẻ nhất học viện, chưa tới ba mươi tuổi, được các học sinh yêu thích, nhất là nữ sinh. Mái tóc dài vàng óng phủ một bên vai, đôi mắt xanh biếc lạnh lùng dù đôi môi luôn điểm nụ cười hút hồn người. Dan không thích ông thầy này, chẳng phải vì hắn dễ dàng có được trái tim Eric, người anh yêu, mà vì con người Michael toát lên mùi nguy hiểm. Mọi người đều bị nụ cười thiên thần đánh lừa, chỉ riêng mình anh biết nó là của ác quỷ. Anh hiểu quá rõ con người hắn bởi vì đã sống cùng hắn từ nhỏ. Quá khứ của hai người là một bí mật không thể tiết lộ cho người ngoài biết.


    Dan đã tới khu nhà phía tây, ngước lên nhìn thấy bóng Eric qua khung cửa sổ, liền chạy vội lên cầu thang, không gõ cửa vì muốn tạo bất ngờ.

    “Eric!!!” Dan đứng sững ở ngưỡng cửa, nụ cười đông cứng trên khuôn mặt.

    “Trước khi vào nên gõ cửa chứ, Dan Andre.” Michael mỉm cười, bóng tối che phủ nửa khuôn mặt hắn, sợi tóc vàng chìm trong tối tăm. Ngồi trên đùi hắn là thiên thần, đôi mắt đen to như mắt bồ câu hoảng hốt nhìn Dan.

    Dan không muốn tin vào mắt mình. Eric chỉ mặc trên người mỗi chiếc áo sơ mi khoác hờ, tay Michael ôm đỡ hai bên hông cậu, còn phần thân dưới đã hòa làm một với hắn. Mặt đất như sụp đổ dưới chân Dan.

    “Cậu chủ Andre dường như không biết phép lịch sự? Không thấy chúng tôi đang bận à? Hay cậu chủ muốn coi đến cuối cùng?” Michael cười khẩy. “Vậy thì tôi không ngại đâu.”

    Dứt lời hắn liền chuyển động phần đùi. Đôi môi Eric bật thoát tiếng kêu.

    “Khoan đã…thầy…có người mà…xấu hổ lắm…ah…h….”

    Dan đỏ mặt, không biết là do xấu hổ hay tức tối, đóng sầm cửa lại, bước rầm rập xuống cầu thang. Khi đứng trong vườn, anh còn ngước lên ném ánh mắt oán hận lên khung cửa sổ in hai bóng người hòa quyện vào nhau.


    Michael nở nụ cười băng giá, ôm trong tay thiên thần đã kiệt sức. Hắn thì thầm chất giọng ngọt ngào như thứ bùa mê. “Dan thích em đấy, để cậu ta đau khổ bỏ đi như vậy sao?”

    Eric lườm yêu hắn, cắn nhẹ lên cổ hắn, cười khúc khích. “Nhưng em chỉ thích thầy, thầy bảo nên làm sao đây?”

    Hắn mỉm cười thỏa mãn, nhẹ nhàng vuốt mái tóc nâu sáng đẫm nước, cử động thanh thoát như đang chạm vào báu vật dễ vỡ. Hắn nâng cằm cậu lên, giọng âm trầm. “Con chim ngoan ngoãn bé bỏng của ta, nếu một ngày em phản bội bay khỏi tay ta, ta sẽ bẻ gãy cánh em.”

    Đôi mắt nhìn như thôi miên mắt cậu, màu xanh hóa tăm tối còn hơn màu mắt đen. Hàm răng trắng nhe ra như răng nanh. Eric chớp đôi mi, khẽ rùng mình trước giọng điệu của hắn, rồi cậu trấn tĩnh lại ngay, quỳ dưới chân hắn, hiện vẻ thuần phục như đang quỳ trước đấng toàn năng.

    “Cơ thể, trái tim, linh hồn, tất cả của em thuộc về thầy. Em yêu thầy.”

    Một nụ hôn ban thưởng lên cánh môi mọng ướt. Eric say sưa tận hưởng lấy nó. Mắt cậu nhắm nên không thể thấy, khuôn mặt Michael không còn vẻ dịu dàng, nó lạnh lùng đến tàn khốc.




    TV…………TV





    Dan đứng trên bậc thềm một căn nhà nhỏ có giàn hoa tím, xung quanh là các tòa nhà biệt thự, không gian khá yên tĩnh. Anh hít một hơi sâu, gõ nhẹ lên cánh cửa. “Michael, tôi có chuyện muốn nói.”

    Không lâu sau cánh cửa mở ra. Hắn đứng tựa vào cửa, tóc ướt nước, chiếc quần jean chưa gài nút để lộ quần lót màu đen. Hắn khoanh tay trước bộ ngực trần, đôi mắt hiện vẻ kinh ngạc rồi lại trở về màu xanh tĩnh lặng, nhếch môi cười.

    “Hân hạnh được cậu chủ nhà Andre ghé thăm. Tôi vừa mới tắm xong, mời vào.”

    Dan không chút khách sáo, bước vào đi thẳng tới phòng khách, tự tiện ngồi xuống ghế sofa như đã quá quen thuộc cách bài trí của ngôi nhà. Một lúc sau hắn từ từ bước vào, đến kệ đựng rượu, lấy ra một chai whisky.

    “Làm một ly chứ?”

    “Được.” Dan lạnh lùng đáp.

    Hắn khẽ cười, rót rượu ra hai ly rồi đặt xuống mặt bàn thủy tinh, bản thân ngồi xuống cái ghế đối diện, nhấp môi ly rượu. Dan chộp lấy cái ly uống cạn số rượu như để mượn hơi men lấy tinh thần.

    “Hãy buông tha Eric!” Câu đầu tiên anh nói đã nhập vào đề ngay. Hắn chớp mắt ra vẻ sửng sốt.

    “Cậu nói gì, tôi không hiểu?”

    “Đừng giả vờ.” Dan gằn giọng, hằn học nhìn hắn. “Eric không giống như lũ điếm anh qua lại, đừng động đến cậu ấy.”

    Michael lơ đãng xoay ly rượu trong tay, ngước mắt nhìn Dan, nhếch môi cười. “Vậy ra cậu tới đây cảnh cáo tôi đừng bắt mất thiên sứ của cậu sao? Thế mà tôi cứ tưởng hôm nay cậu tới mục đích là để anh em chúng ta chuyện trò tâm sự.”

    Mặt Dan vụt biến sắc, anh siết chặt nắm tay. “Đừng nói những chuyện vô ích. Rốt cuộc có chịu buông tha Eric hay không?”

    Michael lắc đầu, đặt ly rượu xuống, hơi chồm người tới gần Dan, màu xanh trong mắt càng đậm hơn. “Đương nhiên không được, vì tôi cũng yêu cậu ta.”

    Dan chấn động tâm thần khi nghe Michael nói yêu một người, anh hừ nhạt. “Đừng nói dối.”

    “Hử?” Michael nhướn mày.

    “Tôi không tin anh yêu Eric thật lòng. Anh không thể yêu ai.” Dan hất mặt, cương quyết nói.

    “Làm sao cậu biết chắc?” Michael cười như đang nghe điều gì đó rất thú vị.

    “Tôi biết chắc chắn như thế.” Dan khẳng định tuy giọng nói hơi run, tỏ ra không mấy tin tưởng. Hai người đối mắt nhìn nhau, không khí ngột ngạt. Đôi mắt Michael như muốn nhốt trọn con người Dan vào trong, cuối cùng chống không nổi, anh đành chịu thua phải quay mặt đi tránh ánh mắt xanh thẳm.

    Hắn khẽ thở ra, đứng lên nhún vai nói. “Vấn đề này cậu nên đi thuyết phục Eric là hơn, nếu cậu ta muốn chia tay thì tôi bỏ cuộc thôi.”

    Dan biết có nói nữa cũng không thu được kết quả gì, anh ủ rũ đứng lên ra tới cửa bỗng bị hắn níu tay giữ lại, xoay người anh đối mặt với hắn, đôi mắt nhìn thẳng vào anh.

    “Cậu nói đúng, tôi không thể yêu ai vì đã có một người trong tim. Cậu biết người đó chứ?”

    Hơi thở nóng bỏng phả vào mặt khiến tim Dan đập loạn nhịp.

    “Tôi không biết!” Dan nói gần như hét, bất lực trong việc trốn tránh tia nhìn của Michael.

    Đôi mắt hắn lóe tia sáng bạc. Một nụ hôn phớt lên bờ môi hồng, cùng lúc cánh tay Dan được thả ra. Dan liền bước lùi, tay không ngừng quẹt miệng, trừng mắt căm hận nhìn hắn, sau đó xoay người chạy nhanh ra ngoài đầu hẻm. Michael đuổi theo bằng đôi mắt xanh biếc, môi hắn nhếch lên, như cười mà không phải.

    Cậu biết người tôi yêu chính là cậu, Dan.



    TV…………….TV






    “Cậu kêu tôi đến lớp học trống này chỉ để nói chuyện nhảm nhí này thôi sao?!”

    “Eric, nghe tớ nói đi mà. Michael không phải là người tốt! Hãy tránh xa hắn ta!”

    Eric giật cánh tay khỏi cái níu của Dan, trừng mắt giận dữ. “Thầy ấy xấu hay tốt không liên quan đến cậu, Dan Andre. Đừng làm phiền tôi nữa, tôi không thích cậu!”

    Dan cau mày, siết chặt tay cố ngăn cơn xúc động, hạ giọng nài nỉ. “Eric, chẳng lẽ tớ không xứng đáng với cậu sao? Tớ tin rằng mình yêu cậu còn hơn cả Michael.”

    Ánh mắt Dan nhìn cậu rất tha thiết, khiến tim cậu không tránh khỏi có chút rung rinh. Eric thở dài, nghĩ người ta thích mình thật lòng thì cũng nên từ chối cho tử tế.

    “Cậu nghe này, Dan. Không thành vấn đề cậu thích tôi bao nhiêu. Tôi đã biết từ lâu thầy Michael chẳng yêu tôi thật lòng, tôi không phải người duy nhất với thầy ấy.”

    “Vậy thì tại sao…?” Dan hỏi nửa phần hy vọng.

    “Nhưng chỉ cần thầy ấy có chút thích tôi là đủ rồi, vì tôi yêu thầy ấy.” Eric mỉm cười, nụ cười cam chịu và thỏa mãn.

    “Cậu chỉ ngộ nhận thôi! Chỉ đang bị hắn quyến rũ nên không nhận ra rõ ràng!!!”

    Mắt Dan long lên, lao đến giữ chặt tay Eric, đè cả người cậu xuống mặt bàn. Eric hốt hoảng la lớn.

    “Cậu làm cái gì vậy?! Tránh ra!!!”

    “Tớ sẽ cho cậu thấy Michael chẳng là cái quái gì, tớ hơn hắn ta nhiều!” Dan cúi xuống áp môi mình vào môi Eric, cậu quay đầu tỏ ý kháng cự. Một tay anh bấu cằm cậu buộc xoay lại, hôn mạnh môi cậu. Lát sau Dan ngẩng đầu lên, khóe môi rướm máu, đôi mắt đen của Eric tràn ngập tia nhìn giận dữ.

    “Khốn nạn! Dan, cậu dám làm bậy tôi sẽ nguyền rủa cậu suốt đời!”

    Trước tia nhìn oán độc của Eric còn hơn cả mũi dao nhọn đâm thấu tim can, Dan bần thần cả người, tay bất giác buông ra. Eric liền chộp lấy cơ hội bò dậy chạy đi ngay. Dan ngồi bệch xuống sàn gạch, hai tay ôm đầu, kêu thét lên tuyệt vọng.

    “Ahhhh!!!”

    “Nếu cậu dùng thêm chút sức, không chừng Eric sẽ thuộc về cậu. Đáng tiếc cậu không có gan chịu bị ghét.” Michael bước ra từ sau cánh cửa phụ, hiển nhiên hắn đã chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối. Dan ngước đôi mắt ngầu đỏ nhìn hắn, khóe mép giật giật, gượng đứng dậy.

    “Anh thắng rồi, nếu sau này làm Eric đau khổ, tôi tuyệt đối không tha thứ!” Anh tiến đến dứ nắm đấm vào ngực hắn. Michael cau mày rồi lại tặc lưỡi.

    “Dan, dường như cậu vẫn chưa hiểu rõ lòng mình thì phải?”

    “Nói cái gì chứ?” Anh hất bàn tay hắn định vuốt tóc mình.

    Michael không giữ nụ cười thường trực nữa, ngọn lửa xanh trong mắt bùng cháy hỏa thiêu hình ảnh Dan. Trước đôi mắt đó, Dan như cảm nhận một ngọn lửa thật sự đang thiêu đốt mình, nóng bỏng.

    “Hãy đối mặt với sự thật, Dan.”

    “Sự thật?” Anh hoang mang. Sự thật gì? Làm sao hắn biết được lòng anh, trong khi chính anh còn không biết bản thân mình muốn gì.

    “Từ rất lâu rồi, chúng ta đã muốn nhau.”

    “Điên rồ!!!” Dan kinh hãi lùi ra sau mấy bước. Michael thì dấn tới vài bước, ngọn lửa xanh vẫn bám đuổi Dan.

    “Tôi dọn ra ngoài cũng là để trốn tránh đáp án, còn em thì tìm quên trong biển tình. Nhưng rốt cuộc chúng ta vẫn tìm đến nhau.” Hắn dịu dàng thầm thì như đang đọc một bài thơ tình.

    “Điên rồi! Anh thật sự điên rồi! Tuy tôi không thừa nhận anh là anh trai, nhưng đừng có ăn nói kiểu đó với tôi! Kinh tởm lắm!!!” Mặt Dan trắng bệch, anh buông ra những lời nhục mạ nhưng Michael không thay đổi sắc mặt, ép sát người Dan đến mức có thể ngửi thấy hơi thở đối phương. Hắn vuốt mặt anh, nỗi hoảng sợ khiến anh không còn điều khiển được thân thể, để mặc hắn đụng chạm da thịt. Tay hắn lạnh ngắt, một thứ lạnh làm người ta dễ chịu hơn cả thân nhiệt ấm nóng.

    “Dù em có dùng bao nhiêu lý lẽ và hành động vẫn không thể che giấu sự thật.” Hơi thở hắn phà vào chóp mũi anh, gây cảm giác nhồn nhột. Trong lòng Dan gào thét, cả lý trí và trái tim đều hợp nhất ý định chạy trốn. Nhưng không thể, đôi mắt xanh giam cầm anh, đã quá trễ để chạy trốn, chỉ còn có thể thụ động chờ đợi sự phán quyết. Dan không ngừng cầu nguyện.


    Đừng nói.

    Xin làm ơn đừng nói ra.

    Cầu xin đừng nói.

    Làm ơn…


    Hắn nhếch môi nở nụ cười quyến rũ đưa linh hồn vào nơi tối tăm.

    “Sự thật là em đã yêu tôi. Và tôi cũng yêu em.”

    Câu hắn nói như một lời nguyền dần trói buộc Dan, không thể trốn thoát.

    Hắn nâng cằm anh lên, ghé môi muốn hôn thì anh xoay đầu tránh né. Hắn nhếch môi cười khẩy. Tình huống khi nãy lập lại, chỉ đổi vai diễn Eric trở thành Dan, và hắn ở vị trí của anh. Michael luôn không thích dùng bạo lực, hắn nhẹ nhàng nói, tay mân mê gò má mịn màng dần tái xanh.

    “Dan, tôi đã mất kiên nhẫn chờ đợi. Nếu em chạy trốn, tôi sẽ phá hủy tất cả những gì quý báu với em.”

    Dan giật mình, ngước mắt nhìn hắn. Anh sợ hãi, anh biết hắn đã nói thì sẽ làm, cũng như khi lên mười lăm tuổi hắn đã phóng hỏa đốt nhà, thiêu chết cha mẹ ruột của mình, cũng là cha mẹ anh. Chỉ duy nhất mình anh chứng kiến tất cả điều khủng khiếp đó. Năm ấy nửa đêm anh thức dậy bỗng muốn dắt con chó Nancy đi dạo, tình cờ nhìn thấy Michael rải dầu châm thành vòng tròn quanh chân tường ngôi nhà, lạnh lùng thả rơi diêm quẹt để vòng lửa bùng lên. Cha mẹ, người hầu đều bị giam hãm trong ngôi nhà lửa. Trong ánh lửa đỏ, màu mắt Michael xanh thẳm lạ lùng. Dan vừa thấy sợ hãi vừa bị thu hút, chỉ nhìn hắn, quên tất cả mọi chuyện xung quanh, quên cả việc chạy trốn.

    Hàng đêm anh chập chờn trong cơn ác mộng năm nào, như cánh bướm không thể thoát khỏi mạng nhện. Đến bây giờ anh vẫn không thể hiểu, vì sao hắn buông tha không giết anh, nhân chứng duy nhất nhìn thấy tội lỗi của hắn. Đương nhiên không phải vì hắn đột nhiển nảy tình thân, một kẻ chính tay thiêu chết cha mẹ ruột thì không thế nào có lòng nhân từ với em trai mình.

    Sau đó hai anh em được ông chú họ nhận nuôi, hai người sống bên nhau thêm một năm thì Michael được gia đình khác thu nhận, đổi cả họ Andre, dời đi nơi khác, từ đó cả hai mất liên lạc với nhau. Anh không ngờ mấy năm sau lại gặp hắn tại ngôi trường này, cùng tranh chấp tình yêu một người. Đây có phải cái gọi là duyên phận? Anh biết mình rất sợ hãi con người hắn, nhưng đồng thời cũng phát hiện ra không thể xa rời hắn. Vừa căm hận vừa muốn có được thương yêu từ hắn.


    “Anh thật sự từng yêu tôi sao?” Dan bỗng buột miệng trong vô thức, có lẽ con tim luôn muốn hỏi câu này.

    Hắn mỉm cười, cất giọng êm ái.

    “Từng yêu em? Không. Tôi sẽ luôn yêu em. Luôn luôn…”



    Nụ hôn ngọt ngào chất độc.

    Đôi mắt Dan trở nên vô hồn.

    Tuyệt vọng khép hàng mi ướt nước.

    Lưới đã bủa vây.




    “Hự…” Tiếng kêu đau đớn yếu ớt vang lên.



    Máu ngập không gian.

    Làn da trắng nhuộm màu huyết.

    Giọt nước trong suốt lăn dài trên gò má.




    “Chỉ có cách này…tôi mới thoát khỏi anh…” Dan run rẩy nói, quăng con dao dính máu xuống sàn, cuống cuồng chạy ra ngoài. Anh biết trái tim mình có hướng về hắn, nhưng anh sợ sẽ chìm trong tội lỗi. Nếu thả mình theo tình cảm, anh sợ không thể đối mặt với luân thường, đạo lý và cha mẹ đã mất của mình. Trên hết, anh không thể đối mặt với bản thân, vì anh biết, lệ thuộc vào hắn tức là đã trao linh hồn vào tay hắn. Thế nên anh chỉ còn cách dùng đôi tay mình dừng lại tất cả, một nhát dao cắt đứt sinh mệnh tội lỗi.

    Nhưng cái chết liệu có phải là sự kết thúc? Liệu Dan có thật sẽ thanh thản khi Michael chết đi? Tình cảm cũng sẽ phai nhạt miễn là người đó không còn trên cõi đời?
    .

    Michael thở dốc gượng ngồi dậy, dựa vào bờ tường. Mặt hắn dần tái xanh do mất máu, môi điểm nụ cười nửa như mỉa mai nửa như thỏa mãn. Hắn thò tay vào trong túi quần lấy ra đồ bật lửa, khó nhọc đứng lên đi tới cái tủ đặt ở góc phòng. Vì đây là phòng hóa học nên hắn dễ dàng tìm thấy chai cồn, bình thản buông tay để nước và mảnh vỡ thủy tinh bắn tung tóe. Nước cồn bắn lên quần áo hắn, nồng độ cao gây nên mùi hăng hắc, hắn bật quẹt để lửa bùng lên rồi thả xuống, lửa hòa cùng cồn nhanh chóng bốc cháy, bao lấy hắn như ác thú nuốt chửng con mồi.

    Hắn tự thiêu mình, phải chăng sợ nếu xác hắn được tìm thấy, Dan sẽ bị tình nghi là hung thủ? Chính hắn cũng không biết tại sao bản thân lại làm vậy, là do hắn yêu nên mới muốn bảo vệ Dan? Hay còn nguyên nhân gì khác? Lửa nhảy múa trong con ngươi xanh thẳm, vành môi tô vẽ nụ cười ma mị.

    “Dan, em mãi mãi không thể thoát khỏi tôi. Tội lỗi này sẽ theo em suốt đời.”




    Thiên sứ đã gãy cánh trong bàn tay ác ma.


    Ác ma có biết yêu?








    End-by TV 1/5/2009
    __________________
    Thanks for reading.



  3. #3
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Your eyes kill me

    Cái truyện đầu là yêu.
    Còn cái truyện sau là nhân danh tình yêu làm bậy, xỉ nhục tình yêu.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    290
    Thanks
    0
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Năng lực viết bài
    412

    Mặc định Re: Your eyes kill me

    cau truyen dau hay that ,,......nhung ma cau truyen sau thi`???
    hoàng xà

  5. #5
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Bài gửi
    145
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    408

    Mặc định Re: Your eyes kill me

    truyện kia nhẹ nhàng ghê , còn truyện sau thì bạo lực .

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •