+ Viết bài mới
Trang 1/5 12345 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 42
  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Trời đêm đổ mưa, mưa như trút nước, mưa như muốn trôi đi tất cả những gì bụi bẩn, nhơ nhuốc cón sót lại trên thế gian này.

    Nó lao đi, loạng choạng trong đêm, trong mưa. Máu, nước mắt, nước mưa hoà cùng nhau thành một màu đỏ lờ lờ. Nó đau. Đúng nó đang rất đau. Nó buồn ngủ, nó muốn ngủ! Vết thương trên đầu, vết thương trong tim, vết thương tinh thần đang đồng loạt tấn công nó. Nó quỵ xuống. Ngất.
    Tiếng kim đồng hồ quay đều đều, xa xa đâu đó vang lại tiếng nhạc nhẹ nhàng, bài hát forever thì phải. Nó khẽ mở mắt, mệt mỏi nhìn xung quanh.

    - Cậu tỉnh rồi hả? Đừng ngồi dậy, nằm yên đi, vết thương của cậu khá nặng đấy.

    Giọng nói trầm trầm của một người đàn ông trung niên vang lên.

    - Xin lỗi đây là đâu vậy?
    Bất ngờ có một giọng nó khác chen vào, một giọng nói tre trung, khoe mạnh.
    - Nhà tôi – Tối qua cậu bị ngất nằm trên đường nên tôi đưa cậu về nhà mình. Mà cậu bị gì mà máu me đầy đầu thể?

    Đứng trước nó lúc này là một thằng nhóc cũng trạc tuổi nó. Xem cách ăn mặc và cử chỉ hình như là chủ nhân của ngôi nhà này thi phải.

    Thấy cậu chủ bước vào phòng, người đàn ông nhanh chóng cúi người chào rồi nhanh chân đi ra ngoài khép cửa lại.

    - Tôi là Tùng Lâm, còn cậu, cậu tên gì thế?

    - Xin lỗi, bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi phải đi học. Nó hỏi lại người đối diện cố tỏ vẻ là quan tâm đến thời gian đi học. Thật ra trong thâm tâm nó, nó không muốn nhắc đến bản thân mình.

    - 7h30 rồi, mà cậu yếu thế liệu có đi học được không mà đòi đi?

    - Không sao, cám ơn anh vì giúp tôi, xin lỗi vì tôi làm phiền anh quá. Nói rồi nó nhanh chóng bước xuống giường và loạng choạng bước ra cửa vừa đi nó vừa nói – Tôi phải đi.

    - Cậu chưa khoẻ lại đâu, từ đã. Tùng Lâm ái ngại nhìn nó nói nhanh. Hay thế này đi, cậu đợi tý, ăn sáng xong, uống thuốc vào rồi học ở đâu tôi đưa cậu đi tới đó. được chứ. Tùng Lâm nói, nheo mắt lại thuyết phục.

    - Không cần đâu, tôi làm phiền anh nhiều quá. Nói rồi nó bước nhanh ra cửa phòng. Nhưng chỉ đi được vài bước nó đổ sập xuống sàn nhà. Nhanh hơn nó tưởng, Tùng Lâm xoay người đỡ gọn nó trong lòng mình.

    - Bảo cậu rồi mà không nghe, vết thương của cậu nặng lắm, lại mất nhiều máu lắm nên không xem thường được đâu.

    Nó nhắm chặt mắt lại trong đau đớn. Khung cảnh đêm qua lại ùa về.

    - Thằng trời đánh, mày câm mồm lại cho tao? Mày học hành thế này hả? Đồ toi cơm. Tao nuôi mày, cho mày ăn học cẩn thận vậy mà mày học thế hả?

    - Con xin lỗi, ba, con mệt.
    “Bốp” một cái tát như trời giáng vào mặt, dường như chưa hả giận. ông vớ ngay chiếc đĩa đựng thức ăn trên mặt bàn ném thằng vào đầu nó. Máu chảy xuống chán, xuống mặt, máu chảy đỏ cả chiếc áo sơ mi nó đang mặc.

    - Chó chết, vì mày mà má mày chết, chỉ vì mày, mày hiểu không. Bà ta vì mày mà chết thế mà bây giờ mày sống thế hả.

    - Ba đừng vậy mà ba, con xin ba đó. Ba đừng làm thế mà. Chị nó khóc lóc xin xỏ cho nó, lúc nào cũng vậy chị nó mỗi lần thấy nó như vậy đều năn nỉ ba tha nỗi cho nó.

    - Cậu chịu khó đi, đợi cho vết thương lành lại rồi đi cũng được mà? - tiếng hắn ta làm cậu chợt bừng tỉnh.

    - Cám ơn cậu nó đổi cách xưng hô, hình như nó cảm thấy nói chuyện với thằng nhóc này thật thoải mái không có chút gì phải gò bó, khách sáo – Nhưng tôi phải đi học luôn, nếu không tôi…, mà thôi không có gì đâu, thôi để tôi đi.

    - Thôi được rồi, nếu cậu quyết định đi thì đê tôi đưa cậu đi. Mà cậu học trường nào để tôi đưa cậu đi?

    - Cám ơn cậu, làm phiền cậu quá. Tôi học trường Chu Văn An.
    - Ủa vậy là mình học cùng trường này, tôi cũng học trường đó. Tôi mới chuyển trường về. Mà cậu học lớp nào vậy? Tôi học chuyên toán A1

    - Vậy hả, vậy mình học cùng lớp. Thôi đi đi, muộn rồi, hôm nay lớp có bài thi.

    Nó lặng lẽ bước theo hắn ra xe, ngoài cổng người tài xế đã đợi sẵn. Trời bất trợt đổ mưa, gió thôi tung từng hạt nước bắn vào mặt mình mà nó mặc kệ.Xe bắt đầu chuyển bánh.

    Nó không nói gì, lặng lẽ nhìn ra của xe, ký ức lại tràn về. Nó cúi đầu, nước mắt chực rơi ra. Không đựơc, không khóc được, từ lâu rồi nó không khóc, không biết tại sao nữa, có thể nó đã chai sạn với mọi thứ. Gió thổi nhẹ nhàng, gió đùa nghịch trên những ngọn cây. Gió vô tư lự trôi đi mang theo cả những buồn vui trong cuộc sống. Những hình ảnh xưa cũ lại tràn về…

    Lúc này, trong tâm trí nó hiện ra một thằng nhóc 7 tuổi, dáng người mảnh khảnh gầy gò, mặt mũi nhem nhuốc đang ngồi trong một góc tối khóc thut thít. Xa xa vọng lại tiếng một người say rượu lè nhè

    - Mày, đúng vậy thằng trời đánh ạ, chỉ vì mày mà má mày chết, mày là thằng giết người, mày cút đi cho khuất mắt tao. Thằng trời đánh…

    - Đứng khóc con, không sao đâu, ba con say quá rồi. Nó ngẩng mặt lên nhìn người đàn bà đang nói. Bà Lan là người giúp việc cho nhà nó, là bảo mẫu của nó từ bao giờ thì nó không biết, nó chỉ biết rằng từ khi sinh ra nó đã thấy bà rồi. Bà là người thương nó nhất nhà, cũng là người thường xuyên đỡ đòn cho nó, những trận đòn vô lý mà ba nó thường xuyên trút lên đầu nó.

    - Ba không thương Bi phải không cô, Bi sợ ba lắm…Nó không còn khóc nữa nhưng cái bạt tai trời giáng của ba nó thì bây giờ vẫn còn khiến nó chưa hết bàng hoàng.

    - Không đâu con, con lên phòng thay quần áo tắm rửa đi còn học bài nữa. Bà không trả lời câu hỏi của nó mà nói tránh đi.

    - Vâng. Nó cũng không có ý muốn hỏi thêm mà nhanh tróng đứng dậy đi lên phòng.


    [--Auto Merged--]

    Nhìn nó xiêu vẹo bước lên phòng, bà khẽ lắc đầu thở dài. Nó là con của ông chủ và cô chủ quá cố của bà. Bà vào làm cho nhà cô chủ từ khi còn trẻ, khi cô chủ theo chồng về đây bà cũng theo sang. Rồi thì bà gặp được người mình yêu và kết hôn. Ông Trung, chồng bà là một người nhanh nhẹn hiền lành, ông rất giỏi võ và vui tính. Nghe nói trước khi ông theo lái xe cho ông chủ thì ông đã là võ sư thì phải.

    Được cả hai vợ chồng ông bà chủ quý mến nên ông bà cũng làm luôn ở đây mà không muốn chuyển đi đâu nữa.

    Mọi chuyện cứ tưởng như vậy là êm đẹp nào ngờ… Bà chủ của bà khi sống sinh được ba người con. Người con cả là Khả Chi, người con thứ hai là Khương Vĩ, và nó là người con thứ ba Khanh Vĩ. Ngày bà sinh nó ra cũng là ngày tồi tệ nhất của cả gia đình. Vì sinh khó mà sức bà lại yếu nên sau khi sinh thì bà qua đời. Ông Lý vì quá yêu thương bà mà không thể chấp nhận sự thật này, bao nhiêu đau đớn, yêu thương ông đem đổ hết lên đầu nó. Ông giận hờn, ông dằn vặt, ông xót xa. Từ một người hiền lành ông trở thành một tên nghiện rượu, ông hay cáu gắt, cau có.

    Thời gian cứ thế trôi đi, thoáng cái đã 7 năm trôi qua, giờ này ông đã thay đổi cũng không còn cáu gắt, không còn băm trợn với mọi người nữa, nhưng với nó thì không thay đổi. Ông chưa bao giờ thay đổi qua điểm rằng vì nó mà vợ ông mất. Cũng như chưa bao giờ quên được bà. Phải chăng vì nó giống bà như đúc.

    Nó thừa hưởng từ bà một khuôn mặt thanh tú, đôi mắt long lanh, vầng chán cao, sống mũi thẳng. Nhìn nó trông thật cuốn hút. Bạn bè ông đến chơi đều thốt lên rằng nó như bản in lại của mà nó. Điều này càng làm ông ghét nó, trong tâm tâm mình thì không phải vậy, ông không hề ghét nó, thậm chí ông thương nó nhất trong số ba đứa con ông, nhưng không hiểu sao ông không thể không giận nó, không phải ông không giận nó mà là giận vợ ông. Bà đã nói với ông là cùng ông sống đến đầu bạc, răng long vậy mà tại sao bà nỡ bỏ ông đi chứ.

    Trong gia đình, nó luôn là người chịu thiệt thòi nhất. Nó thường xuyên nhường nhịn anh chị nó, ông mắng nó nó cũng không cãi lại, ông đánh nó đau, nó nhìn ông nói xin lỗi mặc dù đó là những trận đòn vô lý mà do ông trút giận lên đầu nó. Điều này càng làm ông điên tiết lên, không vì lý do gì mà đơn giản là vì vợ ông cũng vậy, mỗi khi ông có chuyện không vui, ông bị ức chế, chèn ép trong làm ăn ông đều trút hậm hực lên bà, và bà cũng như nó, nhẹ nhàng nhẹ nhàng…Cho đến khi ông biết mình không thể sống thiếu bà thì bà ra đi, bỏ lại ông một mình cùng với nó.

    Cuộc sống của nó cứ thế trôi đi, trôi đi, không mục đích, không tham vọng và cả không ước mơ. Đối với nó cuộc sống là phải làm hài lòng ba, làm vui lòng anh hai, làm cho mọi chuyện của nó càng ít được nhắc đến càng tốt. Nó không biết gì ngoài việc học, học - học - học. Nó sống trong một gia đình đầy đủ, một người cha giàu có nhưng ít ai thấy nó cười, mặc dù biết rằng với khuân mặt thiên thần của nó, chỉ cần nó cười bầu trời đang âm u cũng như trong xanh trở lại, mặt biển có bão cũng dần lặng yên, êm ả. Nó lớn lên trong đau thương, trong dằn vặt, trong vô vọng.

    Theo thời gian rồi nó cũng lớn lên, càm lớn, nó lại càng giống má, khuân mặt càng đẹp, đôi mắt thiên thần, thân thể tráng kiệt. Sau thời gian học ở trường nó thường theo ông Trung, chồng bà Lan học võ. Vì thấy nó hiền lành, ngoan ngãn mà ông bà coi nó như con ruột, có gì cũng bao che., cảm thông nó. Những gì ông có ông đều truyền dạy lại cho nó, có thể nói bây giờ nó còn giỏi hơn cả ông thời mà ông đang còn sung sức nhất.

    Cũng không hiểu tại sao nhưng anh trai nó cũng không thích nó cho lắm thì phải. Thông thường, ngoài ba là người không ưa nó, thì anh hai là người hay kiếm chuyện với nó nhất. Cũng chỉ vài việc nhỏ nhặt thôi, nhung cũng đủ làm cho tinh thần của nó không thể bình yên được. Tuy vậy nhưng nó chưa bao giờ giận, không bao giờ giận.

    Hôm qua quả là một ngày tồi tệ với nó, vì muốn đuổi theo thành tích là vừa lòng ba, mà nó lao vào học như con thiêu thân, rồi đến trước ngày thi, vì làm vệ sinh lớp học mà nó ra xe muộn, tức mình ông Lý cho nó đi bộ về. Trận mưa hôm đó khiến nó nằm mê man cả đêm, trận mưa hôm đó cũng khiến nó chỉ được 7.5 điểm thi của ngày hôm sau. Trận mưa hôm đó khiến cho nó bị ba mình sách cổ tống ra khỏi nhà cùng một vết rách dài trên đỉnh trán. Và trận mưa hôm đó cũng khiến cho hôm nay nó phải đến thi muộn[/color]


    [--Auto Merged--]

    Này cậu kia, ở đâu vào đây? Trời nếu ở đây mà có thêm tiếng máy bay trên bầu trời nữa thì không lý do gì làm hắn không tin rằng ở đây có khủng bố.

    Mà khủng bố thật ấy chứ. Trời ạ người đâu mà thân hình thì nhỏ còn cái miệng thì hét rõ to, không biết kiếp trước làm nghề gì ta có thể là nghề dao mõ??? Trước mặt nó lúc này là hình ảnh một người mặt đầy sát khí đang vừa đi vừa quát. Dạ thưa cũng không có gì là to tát cho lắm chỉ là bác bảo vệ do không thấy hắn mặc đồng phục nên nhả ngọc phun châu.(^^).


    Sau một tràng giang những gì hắn cần phải nói, phải làm, hắn được triệu thẳng lên phòng hiệu trưởng. Vừa đi sau bác bảo vệ hắn vừa lẩm nhẩm cầu trời khẩn phật cho mình được tàng hình chứ còn để cho cả đám người dừng chơi mà chiêm ngưỡng dung nhan thế này kể như xong. Nhưng nghe đâu hắn hay ăn thịt, nhất là thịt bò khô thì phải. Chẹp chẹp…thảo nào chẳng có phật nào phù hộ cho nó…

    Trời ơi, sáng nay con ra đường bước chân phải trước chứ có bước chân trái đâu mà lại bị trời phạt thế này. Lẽ ra phải vào trình diện trước chứ, sao lại quên ta, tại vừa đi vừa treo ngược tâm hồn ở ngọn hành hay trong tô phở mà khổ thế không biết. Mà không phải, hình như hôm nay ta bước chân trái trước thì phải. Tại nhóc đang đi thì ngã đành phải đỡ, khổ đã bảo rồi yếu còn ra gió. Thôi coi như đen toàn tập vậy.


    - Các bạn đứng! tiếng con nhỏ lớp trưởng dõng rạc.

    - Chào cả lớp. Tiếng cô giáo thân ái cất lên nghe điệu phát ớn. Phải công nhận cô giáo này cái khoản điệu phải đứng hàng tốp chứ không phải đùa à nghe. Mà nghe như cô có tiếng là ác như con tê giác thì phải, chứ không thì cái điệu bộ của cô cũng đủ để khiến cho những con chiên ngoan đạo phải nhảy lên cười, ngồi xuống cười, rôi như chưa thấy đủ còn phải bò ra cười. Ấy thế mà không đứa nào giám cười, qua mệnh đề trên chúng ta đã chứng minh được cô giáo chắc phải có thành tích đáng nể trong công cuộc vĩ đại: Gõ đầu trẻ. Gì đâu ta, cô vừa nói vừa uần mỏ (ý lộn) cô uấn miệng làm duyên khiến cho chiếc nốt ruồi duyên to như hạt ngô của cứ nhảy lên nhảy xuống trông đến ngộ. Nghe nói cô đã định đi tẩy đi nhưng có thầy tướng số nói cô để lại vì đó là nốt ruồi tài ??? (^-^) Trời, hình tượng đó của cô cũng đủ khiến nó khó khắn lắm mới không lăn vài vòng trên đất mà như thể có ai đó đang cù ra trò.

    Tình trạng này khiến cho khuân mặt nó như bừng sáng, nhìn hắn cô tưởng hắn đang thật sự ấn tượng về mình. Được thể, cô hấp háy mắt, cô lướt đi cồm cộp trên đôi guốc to thộn vào lớp, cô xoay mình tạo dáng công nghiệp (không rõ lắm nhưng hình như là công nghiệp gang thép thì phải) và rồi cô thông báo (1/5 dân số chóng mặt):

    - Các em thân mến (3/5 dân số trong lớp xuýt sỉu) Hôm nay lớp ta vui mừng đón thành viên mới (số còn lại ong đầu), Bạn Trần Tùng Lâm. Bạn là học sinh mới chuyển trường từ Mỹ về. Đề nghị cả lớp nhiệt liệt hoa nghênh bạn.

    Cô nghiên người cười duyên (Cả lớp đứng hình, đứng tim, trời, thấy bảo có quái vật hồ gì đó mà nổi tiếng ấy xuất hiện ở Hoan Kiem lếch-k nghe còn tin được chứ mà bà cô này cười duyên thì hết ý kiến- Lại còn nghiêng mình làm điệu nữa chứ.)

    - Chào các bạn tôi là Tùng Lâm, mong các bạn giúp đỡ.

    - Sau khi nó giới thiệu song thì bản nhạc hát với chú ve con bắt đầu những tiếng rì rầm đâu đó bắt đầu nổi lên. Không thể tin được là trên đời lại có người đẹp trai như hắn. Những con mắt ngưỡng mộ, ganh tỵ của bọn con trai, những con mắt chiếm hữu của bọn con gái. Chuỵên, cao 1m76, nặng 65kg, thân hình chắc khoẻ, nụ cười hút hồn, ánh mắt trong veo tinh nhanh…

    - Em ngồi bàn 3 kia, ngồi cạnh Khanh Vĩ.

    - Khanh Vĩ, Khanh Vĩ… Tiếng bà cô gọi đến lần thứ 2 nó mới tỉnh lại.

    - Dạ…Thưa cô.

    - Em sao vậy? giờ học mà tâm hồn thả dông ở đâu thế hả?

    Dù không ưa ai trong lớp này nhưng bà cô cũng tỏ ra có thiện cảm với nó nhất, bằng chứng là nếu hôm nay mà là đứa khác thì có lẽ giờ này đã bị cô cho lên phòng bảo vệ ngồi uống miếng nước, nghe câu hò quen thuộc rồi! Mô phật thiện tai, thiện tai.

    - Em ngồi dịch vào trong cho bạn ngồi cùng.

    - Dạ. Nó nói mà không thèm nhìn lên xem bạn là ai.

    - Hay quá ha, mình lại gặp nhau. Giọng nói quen quen vang lên.

    - Bạn, bạn…Nó nhìn hồi lâu không biết nói gì.


    [--Auto Merged--]

    < 4 > Thật không biết có phải duyên số không mà tôi và cậu lại học chung trường, hơn nữa lại học chung lớp nữa ta? Tùng Lâm thấy nó bối rỗi nên nhanh miệng nói luôn.

    - Làm ơn để tôi yên được không, tôi mệt. Nó dường như phát tín hiệu không muốn nói chuyện. Mà cũng phải thôi, nhìn nó trông mệt mỏi không chịu được.


    Buổi học hôm đó trôi qua trong im lặng, sau mấy câu chào hỏi sơ qua nó dường như không nói thêm lời nào nữa. Qua danh sách điểm của lớp Tùng Lâm biết rằng nó quả thật là một dị nhân. Đứng đầu tất cả các môn học với điểm số cao tít trên cành mít. Mà quả thật ngay cả môn thể dục hắn cũng không nhường cho ai. Đúng là dị nhân, hắn khẽ lắc đầu khi đọc bảng điểm của lớp mới. Thời gian trôi đi, nhoáng cái 5 tiết học đã trôi qua, đang còn cất sách vở vào cặp hắn đã thấy nó tót ra cửa. Hắn khẽ lắc đầu rồi cũng nhanh chân ra về.

    Trời hôm nay mưa, không hiểu sao mưa hôm nay không buồn như mưa hôm trước, phải chăng trong ta có gì đó khác lạ. Hắn thật hiến lành, không như những đứa con trai khác mình quen, dù mình có cau giận, có không lịch sự hắn cũng không tỏ ra khó chịu. Mình có nên chơi với hắn không? Mình buồn à? Không mình không buồn, buồn là gì chứ, mà làm bạn làm gì, nói chuyện làm gì, mình đã có sách vở làm bạn rồi, thế giới của mình không có chỗ cho một người bạn, mình không thể để cho một người nào vui vẻ sống trong thế giới của mình được, nó vốn đã quá trật hẹp, quá nhỏ bé và quá đủ để chịu thêm những thay đổi mới rồi.
    Mình không cô đơn, mình không buồn hihihih… đúng vậy mình là gì mà buồn chứ, vì mình mà nhiều người phải khổ sở rồi , mính lấy quyền gì mà buồn chứ, lấy quyền gì chứ? Nhưng mình không buồn thật, không buồn thật…thật mà…Nó khóc.

    Hôm nay ba không đón nó, chuyện hôm trước đã khiến ba giận, ba cũng không đi tìm nó, nó biết với ba nó là gánh nặng, nhưng nó không biết phải làm gì, phải cố gắng ra sao đê ba không còn buồn nữa. Nó thật không biết.

    Nó bước vào cổng, mặt cúi gầm, khép nép, không biết sau cơn say hôm qua ba còn giận nó không.

    - Cậu ba, cậu ba đi đâu suốt đêm qua vậy? Cậu ba có sao không, có đói không? Vừa thấy nó bà Lan hỏi một tràng, miệng bà suýt soa, bà cầm tay nó lắc qua lắc lại. - Cậu có biết mọi người lo cho cậu thế nào không, sáng nay khi cô hai nhìn thấy cậu đi vào trường học thì chúng tôi mới yên tâm được.

    - Cô, xin lỗi cô, con không sao ạ, ba con có nhà không cô? Chị hai con đâu ạ? Nó hỏi lại bà để tránh phải trả lời câu hỏi của bà, nó biết bà thực sự quan tâm nó nhưng lúc này nó thật sự mệt mỏi và không muốn nói chuyện gì cả.
    - Có, ông chủ và mọi người đang ở nhà, hôm nay nhà ta có khách, nghe nói là khách của ông chủ bên Hồng Kong sang chơi.

    - Cám ơn cô ạ, con mệt quá, con muốn ngủ một tý. Nói xong nó nhanh chân bước vào nhà, để lại mình bà đứng đằng sau với cái nhìn dau xót và ái ngại.

    Trong nhà, ba nó và khách khứa đang nói chuyện rất sôi nổi, thấy nó bước vào câu chuyện trững lại. Ba nó giới thiệu nó cho những vị khách có mặt ở đó. Có khoảng 4 người trông như một gia đình thì phải. Họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Trung, đôi khi hai người con của họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh và cả tiếng Pháp.

    Quả thật họ là một gia đình hạnh phúc, nhìn cách nói cười của các thành viên trong gia đình và cử chỉ âm yếm họ dành cho nhau mà nó thoáng tủi thân. Nó cúi đầu chào khách, chào ba nó ròi nhanh chân bước lên nhà. Tuy nhiên nó có nhanh chân đến mấy cũng không nhanh bằng câu nói của vị khách.

    - Con ngồi đây nói chuyện đã, bác đã gặp các anh chị con rồi chỉ có con là chưa gặp. Nói rồi ông nở một nụ cười ấm áp. Nó thấy nụ cười của ông mà không đành lòng bước đi.

    - Ủa, mà em chỉ thấy anh Lý nhắc đến hai người con là Khả Chi và Khương Vĩ thôi chứ đâu có nghe nói đến anh có đứa con thứ ba vậy? Người phụ nữ lên tiếng. Nhưng nhanh chóng bị chồng mình huých nhẹ vào sườn. tuy nhiên thái độ đó đã quá muộn, dù sao cũng đã nói ra.

    Ông Lý mím môi, cúi đầu xuống định nói gì đó, nhưng cũng chưa biết nói thế nào và nói ra làm sao. Cũng may lúc đó chị hai nó xuất hiện:

    - Bi, em không sao chứ, em ăn gì chưa? Em đi đâu xuốt đêm qua làm chị lo quá. Chị nó nói một hơi mà không để ý đến những vị khách đang ngồi trên bàn trà. Vừa nói chị nó vừa lắc mạnh tay nó như thể muốn nó phải giải thích hết mọi chuyện ngay lập tức.

    Thấy tình thế không hay cho lắm, ông Lý lấy giọng đằng hắng vài tiếng, lúc này chị Chi mới để ý thấy sự vô duyên của mình nên bẽn lẽn xin lỗi.

    - Con xin phép cô chú, con xin phép ba, con đưa em con lên nhà.

    - Con đi đi. Ba nó trả lời lạnh lung, còn mấy vị khách thì ngẩn ngơ nhìn nhau.

    Nó bước đi theo chị hai còn nghe thấy hai đứa nhóc nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh:

    - Anh ta thật đẹp trai phải không anh? Giọng người con gái.

    - Có thể, anh cho là như vậy. Nhưng anh không thích hắn, không thích tẹo nào cả.

    Sau 24h vừa qua, nó tưởng rằng khi về nhà sẽ bị ba nó cho một trận te tua, nhưng không biết là may hay không may mà nhà nó có khách. Sau bữa cơm tối ba nó nói anh hai qua phòng nó ngủ để nhưòng phòng của mình cho khách. Thật ra không phải nhà nó không đủ phòng cho 4 người họ ở, nhưng do lâu không có khách ở lại qua đên nên các phòng khác đều không được thường xuyên quét rọn. Giờ chỉ còn lại một phòng là dùng được, đành để cho thằng con trai của họ ở phòng của anh hai nó, còn đứa con gái thì ở chung với chị hai. Chắc mai là ổn thôi.

    Theo lệnh ba nó, anh hai đành ngậm ngùi mang chăn chiếu sang phòng nó. Gõ cửa mãi không thấy nó ra mở , lại thấy cửa không khoá nên anh nó tự động đẩy cửa bước vào.

    Quả thật đây có thể llà lần đầu tiên trong năm nay anh nó bước chân vào phòng nó. Từ lâu rồi khi mà đủ lớn để hiểu biết mọi chuyện anh nó cũng đã không còn ghét nó như trước nữa. Tuy nhiên anh nó cũng không muốn quan tâm đến nó nhiều.

    Thật bất ngờ, tưởng rằng phòng của nó phải bừa bãi, bẩn thỉu đến không tưởng được chứ không nghĩ rằng nó gọn gàng và ngăn nắp như vậy. Anh hai nhìn khắp phòng một lượt, bất trợt dừng lại ở đầu giường nó, nơi đó có treo một bức ảnh chụp chung cả gia đình, nhưng rách. Và được nó chắp vá lại bằng băng dính. Phải rồi, cách đây 8 năm khi được ba yêu cầu chụp ảnh, anh đã không đồng ý chụp vì có mặt nó, anh không thích cho nó đứng chung với ba ba con. Rồi thì khi có ảnh, anh đã cầm tấm ảnh xé nát thành nhiều mảnh. Khi đó anh còn nhớ rõ khuân mặt của nó. Khuân mặt thất vọng, buồn, nhưng nó cũng không nói gì chỉ cúi xuống nhặt hết từng mảnh giấy rồi chạy đi. Chị hai biết chuyện mách ba, nhưng nó nói với ba là không phải. Không biết ba có tin không nhưng ba không nói gì chỉ nhìn nó rồi bỏ đi. Vậy mà bây giờ. Cũng không có bức ảnh nào khác trong căn phòng này. Đang miên man suy nghĩ bỗng nghe tiếng cánh cửa phòng tắm bật mở.

    - Anh hai, anh hai vào hồi nào mà em không biết vậy? Nó vừa lau đầu vừa hỏi. Trông nó lúc này đẹp như một con công vừa tắm, trên người nó chỉ quấn một chiếc khăn tắm, thân hình nở nang cân đối. Những giọt nước từ tóc nhỏ xuống vai, xuống ngực trông thật khoẻ khắn. Thấy anh hai nhìn nó lâu lâu, nó bất chợt thấy hơi ngại. Thay đổi thái độ của nó khiến anh hai chợt bừng tỉnh.

    -Không có gì đâu, tại anh gõ cửa không thấy ra mở với lại anh thấy cửa mở nên…nên…anh vào. Lần đầu tiên anh hai nó bối rối.

    Nó mỉm cười, chải lại mái tóc bằng tay:

    -Vâng, tại em đang tắm. Anh ngủ trên giường nhé, em ngủ dưới sàn nhà. Nó nói và nhanh nhẹ bê chăn chiếu xuống.
    -Bi, em không thích ngủ cùng anh hả?

    Nó sững người, đã lâu lắm rồi nó không, à mà không cõ lẽ đây là lần đầu tiên anh hai gọi nó bằng tên này...


    [--Auto Merged--]

    < 5 >Nó lặng đi mấy giây, rồi bối rối trả lời:

    -Không phải vậy đâu anh hai, em tưởng anh hai không...không... thích...thích chứ.

    -Không có đâu nhóc, vậy tối nay anh ngủ cùng nhóc nhé.Ok?

    Nói rồi anh hai nháy mắt và khuyến mại thêm nụ cười thân ái nữa.

    -Hôm nay em không có bài tập với lại em cũng mệt nên em ngủ trước nhé, anh hai làm gì thì làm, em ngủ đây.Vừa nói nó vừa mở tủ lấy bộ quần áo đi vào phòng tắm thay đồ.

    Nó bước đi để lại đắng sau một ánh mắt khó hiểu. Không hiểu người ấy khó hiểu vì cái gì nữa, vì bản thân? Vì nó?...

    Xong suôi nó leo lên giường kéo chăn đắp rồi ngủ tít. Hôm nay là một ngày mệt mỏi với nó, vết thương ở trán chưa thôi ưa máu. Nó đau, nó thật sự đau. Nhưng nếu hỏi nó rằng là làm sao nó đau, hay nó đau ở đâu thì thật sự nó không biết trả lời ra sao nữa.

    Đau ở trên đầu, hay sâu thẳm trong tim? Có lẽ cả hai. Nó thật sự bàng hoàng khi nghe thấy lời người phụ nữ nói lúc nó mới về: ”Ủa, mà em chỉ thấy anh Lý nhắc đến hai người con là Khả Chi và Khương Vĩ thôi chứ đâu có nghe nói đến anh có đứa con thứ ba vậy?”

    Thì ra đối với ba nó không có một giá trị gì cả, dù nó có cố gắng đến đâu đi nữa thì ba vẫn không coi nó là đang tồn tại. Ba thật sự ghét nó đến vậy sao? Ba thật sự ghét nó đến vậy sao?

    Nó nhớ lại khi còn nhỏ, những lần nó ốm nhưng vẫn phải đến lớp vì sợ ba, nó thấy chúng bạn đều có mẹ dắt đi, nó thấy chúng bạn có mẹ ẵm bế, nó thấy chúng bạn có mẹ nựng yêu. Nó khóc. Thật lòng hồi đó nó cũng không biết là tại sao nó lại khóc, chỉ đơn giản vì nó thấy muốn khóc. Nó chưa ý thức được rằng thế nào là sự yêu thương, thế nào là hạnh phúc. Thế giới của nó là đòn gioi và mắng chửi, nó không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra. Ngày nó mang về tấm băng khen học sinh giỏi cấp thành phố, ba cầm lấy ném vào thùng giác. Nó không biết nói gì, khóc...

    Quả thật trong suốt quãng đời tuổi thơ của mình nó không biết là mình đã khóc bao nhiêu lần, khóc nhiều đến nỗi giờ đây nó không còn biết đến cảm giác khóc là như thế nào nữa.

    Nó sốt, nó buồn, nếu hôm nay không có anh hai ở cùng chắc nó đã không đi ngủ mà đang lao vào đấm bao cát cho quên đi tất cả, cho thế gian này chìm đắm trong quay cuồng, trong điên dại. Thế rồi nó cũng trìm dần vào giấc ngủ...

    Sau một lúc ngồi mạng chat chit, xem phim, Khanh Vĩ cũng thấy nên đi ngủ. Nhẹ nhàng leo lên giường nằm cạnh nó bất chợt anh thấy trong mình có một thứ tình cảm khác thường. Đó là thứ tình cảm gì mà chính anh cũng không thể diễn tả nổi, bất chợt anh thấy nhớ nó, anh thấy nhớ nó ngay cả khi anh đang nằm cạnh bên nó. Anh định choàng tay ôm nó nhưng lại không giám.

    Nó lằm đấy, bên cạnh anh, đang ngủ như một thiên thần. Quả thật từ trước tới giờ anh chưa bao giờ thật sự quan tâm đến nó. Khi đi học thấy chúng bạn có cả ba má đưa đi anh buồn lắm, về nhà anh đòi ba tìm má cho mình, nhưng lần nào cũng vậy hễ nhắc đến chuyện tìm má là ba nổi khùng lên, và rồi ba đánh nó ba quát nó, ba nói là vì nó mà má anh mất. Không biết có phải thế không mà càng ngày anh càng ghét nó. Nghĩ tới đây, lồng ngực anh đau thắt lại, nó nhỏ hơn anh, mất mẹ sớm hơn anh, khổ hơn anh vậy mà anh…

    Một giọt nước mắt trào khoé mi, anh đã cố kìm nén nhưng không được, quay người sang hướng khác để không phải nhìn thấy nó…

    -Con đau ba ơi!

    Trong cơn mê nó nói thoảng thốt, tay nó bấu chặt lấy tấm chăn đang đắp. Mồ hôi vã ra như tắm. Cơn giật mình làm cho miếng băng trên trán nó bị xô đi, máu chảy đỏ cả mặt, chảy loang xuống gối.

    Anh cuống cuồng tìm bông băng. Trong ngăn kéo tủ anh tìm thấy bông băng, do vội cuống cuồng mà anh làm văng ra một cái hộp vuông nhỏ. Sau khi băng bó lại cho nó, bỏ đi chiếc gôi bẩn, lau sạch mặt anh đỡ đầu nó gối lên cánh tay mình. Quả thật 16 năm rồi, đây là lần đầu tiên anh ôm nó. Nhìn nó bình yên ngủ trong tay mình, anh khẽ mỉm cười đưa tay vén mấy sợi tóc dài bết lại vì mồ hôi trên mặt nó.

    Bất chợt anh nhận ra cái hộp vuông nhỏ đó. Hình như lâu lắm rồi thì phải. Trong đầu anh lúc nay là hình ảnh một thằng nhóc đang lấm lét nhìn anh, một tay ôm một cái hộp bánh nhỏ. Bất ngờ nó chìa hộp bánh nhỏ về phía anh

    -Anh hai, đây là phần thưởng của em.

    -Cút. Anh nói cộc lốc rồi đưa chân đạp tung hộp bánh bay vèo lên không trung.

    Thằng bé mặt xanh lại vì sợ, đứng im không giám nói gì. Đợi cho anh đi rồi nó mon men lại gần nhặt lại hộp bánh. Do đứng ngay sau cánh cửa sổ lại thấp bé nên khi bà Lan mở cửa sổ đã không nhìn thấy nó. Nó lăn vài vòng trên sân. Quần áo rách tả tơi, tay chân chỗ nào cũng chầy xước.

    Đêm đó thằng bé sốt cao, bà Lan và một vài người làm phải thức trông nó. Nửa đêm khi anh tỉnh dậy định đi vệ sinh thì nghe thấy họ rì rầm với nhau rằng thì anh không tốt, rằng thì anh hư, anh mất nết…

    Bực quá, anh thầm rủa thằng nhóc. Mặt anh đanh lại.

    Hôm sau, khi đi học về anh thấy thằng nhóc đang ngồi chơi cùng cái hộp bánh, anh tức giận lại gần, không nói không rằng co chân định đạp vào cái hộp cho bõ tức. Nhưng thằng nhóc đưa hai tay giữ chặt cái hộp, nó nói trong nước mắt.

    -Anh hai, anh đừng đạp bẹp của em mà.

    -Thấy kẻ thù của mình van xin tự nhiên anh thấy mình thật mạnh mẽ và oai hùng, thoáng nghĩ anh nói.

    -Mày không thích tao đập bẹp nó hả? Cũng được thôi vậy mày chìa tay mày ra cho tao giẫm, tao giẫm xong sẽ không giẫm bẹp hộp của mày nữa. Tưởng nói thế là xong, thằng nhóc xẽ không giám nhưng thật bất ngờ nó đưa tay ra cho anh giẫm. Anh tưởng nó chỉ làm cho có lệ chứ thật không giám nên nhảy lên giẫm thật mạnh xuống…

    Đêm đó thằng nhóc lại lên cơn sốt, hôm sau phải nghỉ học vì hai bàn tay sưng vù. Không may cho nó hôm đó là buổi thi cuối kỳ.

    Rồi ba đi công tác về, thấy nói là nó không đi thi, chưa cần nghe giải thích đã lôi nó ra đánh cho một trận nên thân, và nhốt nó trong phòng 2 ngày không cho ăn.
    Khi biết rõ nguyên nhân, ba gọi nó lại hỏi là tại sao không nói cho ba là bị đau tay. Nó im lặng, còn anh thì toát mồ hôi hột vì anh biết ba cấm không cho anh đánh nó. Sự việc anh làm đau tay nó ngoài anh và nó ra thì không ai khác biết. Hỏi mãi không nói, ba tức quá tát cho nó một cái rồi lôi nó tống ra ngoài cửa trong khi đêm đó đang mưa to. Nó ngồi khóc ngoài cửa còn anh cười hả hê.

    Anh không muốn nghĩ đến nữa, mà không là không giám nghĩ đến nữa, anh chửi thầm sự khốn nạn của bản thân mình.

    Mở nắp hộp ra, mặt trong của nắp hộp có một mảnh giấy dãn đã cũ, chiếc hộp cũng đã rỉ gần hêt. Mẩu giấy có ghi: HỘP CẦU NGUYỆN. Bên trong hộp là vô và những mảnh giấy nhỏ, nhặt một mẩu giấy lên anh mở ra đọc:

    Ngày ...tháng ...năm
    Ba hôm nay bị đau, ba ho nhiều, cầu trời cho ba mau klhoẻ.

    Một mẩu khác có ghi:
    Ngày... tháng... năm...
    Chị hai hôm nay bị ốm, cầu trời chị hai mau khoẻ

    Rồi một mẩu nữa:
    Ngày ...tháng... năm
    Hôm nay anh hai đi thi, cầu trời cho anh hai gặp may mắn

    Hàng nghìn mẩu giấy như vậy được đựng chật kín trong hộp. Mỗi mẩu giấy là một lời cầu nguyện. Nó cầu nguyện cho tất cả mọi người cho bà Lan, cho ông Hùng, cho một người ăn xin, cho anh, cho chị hai, cho ba …nhưng tuyệt nhiên không thấy mảnh giấy nào dành cho nó.


    [--Auto Merged--]

    < 6 >Anh tìm thấy tận đáy hộp, một mảnh giấy nhỏ, mảnh giấy được gấp làm tư. Mở ra, mảnh giấy không còn rõ nét mực nữa, nó bị nhoè đi vì những giọt nước và dấu vết của thời gian. Phải khó khăn lắm anh mới đọc được những dòng chữ nhỏ trong đó.

    ”Hôm nay sinh nhật mình, 8 tuổi rồi này, sinh nhật vui vẻ, Khang Vĩ. Mình muốn được ôm ai đó quá”

    Anh không còn cầm được nước mắt nữa, mặc cho nó chảy dài trên má, cũng không lau. Thật lòng anh cũng không hiểu tại sao mình lại nhẫn tâm và vô tình đến vậy.

    Ép chặt vào ngực anh, nó thở đều đều, ngủ yên lành. Anh chưa bao giờ cho nó cơ hội được gần gũi mình, gia đình chưa bao giờ cho nó cơ hội được sống thoải mái trong căn nhà này. Ba tàn ác với nó, anh vô tình với nó nhưng chưa bao giờ nó thôi yêu thương hai người.

    Anh biết, anh biết ba vì quá yêu thương má mà không thể chịu nổi cú sốc tinh thần khi má mất. Bao nhiêu đau thương, hờn giận ba đem trút lên đầu nó. Nó giống má, nhìn nó ba lại nhớ đến má vì vậy mà ba luôn luôn xa lánh nó, quát mắng nó, thậm chí là đánh nó. Nhưng anh biết, ba làm vậy chỉ để thoả nỗi nhớ mong, thoả nỗi lòng của mình chứ thật lòng ba, ba thương nó nhất nhà. Những đêm anh thấy ba thức xoa dầu vào vết bầm tím cho nó, những đêm nó sốt cao ba thức trắng đêm thay khăn cho nó, rồi thì những lần ba nhốt nó, bắt nó nhịn ăn ba cũng nhịn ăn theo những hành động này đã giúp anh nhận ra điều đó. Nhưng ba không thể chấp nhận nó vì sao ư? ảnh hiểu rằng đơn giản vì nó quá giống má anh, giống cả tính tình lẫn hình dáng.

    Hôm trước, khi anh thấy nó bị ba đánh, mắng. Khi anh thấy ba tống nó ra ngoài anh chợt thấy thương nó vô cùng.

    Đêm trước đó, anh thấy nó nằm gục trước của phòng mình, người run cầm cập. Nó sốt cao. Anh biết rõ lỗi không phải tại nó, không phải nó lười học. Anh cũng biết rằng, từ nhỏ nó không được bàn tay người mẹ chăm sóc, không được hơi ấm từ cha. Phải chăng đây là lý do mà nó thường xuyên đau ốm? Vậy mà nó không hề nói gì. Im lặng nghe ba mắng, không giải thích. Rồi thì khi ba cáu quá, lỡ tay làm nó bị thương, máy chảy đầy sàn nhà, chợt lúc này đây anh mới nhận ra một điều, một điều rất bình thường – Nó là em trai anh, một đứa em tội nghiệp.

    Bất chợt nó trở mình, nằm sấp lên người anh ngủ. Anh thấy vậy thì không khỏi buồn cười, thằng nhóc thật dễ thương, suốt ngày bị mắng, bị anh lạnh nhạt vậy mà lúc nào cũng tình cảm với anh. Một làn gió nhẹ thổi qua, anh chợt nghĩ rằng nếu suốt đời này nó ở bên anh, anh sẽ chăm sóc nó, bù đắp nó suốt cả đời mình. Xoa nhẹ đầu nó, đặt lên trán một nụ hôn rồi anh cũng chìm dần vào giấc ngủ.

    ** *******

    Từ lúc tan học đến giờ hắn vẫn chưa thấy hết mừng, cũng không hiểu tại sao mình lại mừng đến vậy? Trời, kỳ cục, học chung với tên nhóc bướng bỉnh đó thì có gì đâu mà vui kìa.???

    Nói không phải khoe chứ, hắnlà một tên không bao giờ biết buồn, hắn sống trong một gia đình đầy đủ và ấm cúng từ nhỏ. Trong gia đình, nó được ba thương yêu, được má chăm bẵm. Nó không có khái niệm buồn, đúng hơn là con người hắn không biết buồn là gì. Không bao giờ thấy hắn không vui vẻ. Hắn học giỏi, ngoan ngoãn, là niềm tự hào của cả gia đình - Một gia đình bề thế.

    Hắn mỉm cười vu vơ trong bữa ăn, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ nghĩ đâu đó. Thái độ yêu đời kiểu áp thấp nhiệt đới này không khỏi khiến cho ba má nó ngạc nhiên.

    -Này bờm, ăn cơm đi chứ, làm gì mà vừa cầm đũa xỉa răng, vừa cười duyên kiểu Xúy Vân thế con? Má hắn nhận ra sự khác thường ở cậu ấm.

    -Hôm nay học buổi đầu ở trường mới con thấy có hợp không? Ba hắn hỏi.
    Miệng nó đang ngoác rộng đến mang tai cũng tạm thời ngậm lại. Nhìn mặt hai bô lão nó nhăn nhở cười duyên.

    -Hì hì hì, ba má có ý kiến gì ta?

    -Cái thằng này, đang treo tâm hồn ở nơi nào vậy con? – Má nó cằn nhằn – Ba hỏi con hôm nay ở trường thế nào?

    -Dạ trừ những cái không tốt ra còn đâu đểu tốt cả ạ. Mà ba yên tâm, con trai ba giỏi thế này, lại đáng yêu thế này làm gì có ai giám gây khó rễ. Má nhỉ?
    -Vâng thưa anh, thôi anh ăn nhanh rồi lên học bài đi. À mà này, cậu bé hôm qua con đưa về đâu rồi? Má thấy ông Lương nói cậu ta học cùng trường con hả? Mà bị thương như vậy sao không giữ cậu ấy lại nghỉ ngơi mà đi học làm chi?

    -Má ơi, con cũng đã cố giữ lại rồi nhưng không được, cậu ta không chỉ học chung trường với con mà còn học chung lớp luôn đó má. Hic, hic má thân yêu ơi, nếu năm nay con học không đứng đầu lớp được má thân yêu đừng giận con nhé. Có gì má tìm cậu ta tính sổ.

    -Sao vậy con trai? Con trai ba gặp phải đối thủ hả? Hahaha, thật không ngờ cũng có ngày con trai ba cam chịu thất bại à. Tiếc là sáng nay ba mới đi công tác về nếu không đã gặp đối thủ của con rồi. Tiếc quá ta.

    -Trời ba ơi, nhắc đến làm chi cho đau lòng con, cậu ta chắc thuộc hàng dị nhân quá. Học ác như con tê giác, môn gì cũng đứng vào vị trí đỉnh của lòng trảo, điểm tổng kết cao tít trên cành mít, kể cả môn thể dục cũng không nhường cho ai cả. Thật là hết biết luôn. Thôi con hơi mệt, conlên phòng ngủ trước đây, chúc ba má ngủ ngon ạ.

    Nói xong, hắn quay đi, thật không hiểu sao mỗi lần nhắc đến tên thằng nhóc đó tim mình lại loạn nhíp vậy ta. Mà hắn tên gì nhỉ, Khanh Vĩ. Một cái tên rất ấn tượng đấy chứ. Không biết bây giờ hắn đang làm gì nhỉ? Vết thương như vậy liệu có sao không. Ơ kìa, lạ thật, có sao hay không sao thì liên quan gì đến ta đây chứ, ờ nhưng phải công nhận thằng nhóc rễ thương thật, chỉ tội trông buồn quá. Mà mình bị ma ám hay sao vậy cà, hắn là con trai, mình cũng là con trai mà sao lại có cái cảm giác này chứ. Điên thật rồi. Lạy chúa tha tôi ạ.

  2. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Hôm nay là một ngày lạ lùng. Trong giấc mơ đêm nó mơ thấy mình giống như một đám mây trắng , trôi bồng bềnh trong gió, trôi trên mặt biển xanh thẳm bao la, rồi trôi đến những khu rừng và giặng núi cao ngất lưng trời.

    Nó ngó xuống, một ngọn núi cao, cao nhất trong các ngọn núi nó đã từng thấy. Ngọn núi buồn, đứng cô đơn lạc lõng. Vì sao vậy? Nó tự hỏi. Vì sao ngọn núi này lại cô đơn vậy, buồn vậy. Xung quanh nó những ngọn núi khác thì vui vẻ với mây và gió, với cỏ và hoa. Còn nó, đứng mmột mình trong cô đơn. Nó đem thắc mắc của mình hỏi gió.

    -Gió à, bạn đi nhiều nơi, hiểu biết rộng, vậy bạn làm ơn trả lời giúp tôi: Tại sao ngọn núi cao nhường kia, chỉ cần mây nhẹ nhàng cũng chạm đuợc, gió nhẹ nhàng cũng lướt qua được vậy mà không một đám mây, ngọn gió nào đáp xuống?

    Gió đang nhảy nhót, hát lứu lo thấy nó hỏi như vậy liền gật gù:

    -Mây trắng à, núi cao, mây dễ đáp nhưng vì núi cao dốc núi cũng cao, dễ chạm vào nhưng cũng dễ trượt ngã. Mà bồ bíêt rồi đấy, cao thì thích, nhưng ở đời cao thì ngã đau.

    Nghe gió trả lời nó tỏ vẻ suy nghĩ, nhưng rồi nó vẫn quyết định đáp xuống ngọn núi đó. Đúng như lời gió nói, chạm chân vào đỉnh núi mây chòng chành, đứng không vững. Nó rơi xuống. Vì núi cao nên dơi mãi nó cũng chưa chạm chân núi. Bất chợt nó như nghe thấy tiếng lòng của ngọn núi.

    Mây à, không phải tại tôi cố tình, không phải tôi làm bạn ngã, tôi đã cố giữ bạn trong lòng mình nhưng không giữ được bạn. Tôi xin lỗi...xin lỗi bạn...

    Giật mình, nó mở choàng mắt, không tin nổi vào mắt mình, nó thấy anh hai đang ôm chặt nó ngủ. Lúc này trông anh thật đáng yêu. Anh cao to, lông mày dậm, mắt đen láy, sống mũi cao, thẳng. Anh tuy là con trai nhưng lại có một đôi môi đầy đặn, đỏ mọng và ở khoé miệng là hai núm đồng tiến xinh xắn.
    Anh thở nhè nhẹ, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc nó. Nó nhìn anh mỉm cười, đẩy chăn ra định bước ra ngoài. Bất ngờ anh vòng tay ôm chặt, chân anh gác qua người kẹp chặt nó trong lòng anh. Nó ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang sảy ra thì anh cười lớn.

    -Định đi đâu vậy nhóc, còn sớm mà?

    -Anh hai dậy rồi hả? Trời kẹp em thế này, em không thở được anh hai.


    -Rồi, rồi ông tướng, tại đêm qua ông tướng làm anh không ngủ được nên hôm nay anh trả thù. Anh hai cười xoay ngườu thả tay cho nó thoát ra.
    Hai người nằm sõng soài trên giường, anh hai đưa hai tay ra sau đầu làm gối. Bất chợt anh quay qua hỏi nó, nét mặt anh nghiêm lại, buồn buồn.

    -Khang Vĩ, anh xin lỗi em nhé, xin lỗi em về tất cả, anh xin lỗi.

    Nó quay qua nhìn anh hồi lâu, không nói, nó lần lên đầu anh, cầm chặt bàn tay anh đặt lên tim mình. Nó klhông nói gì, giọt nước mắt trào ra, rơi xuống long lanh như pha lê trong nắng mai – Anh đừng ghét em nhé, trong nhà mình em sợ nhiều thứ lắm rồi, anh đừng ghét em nữa.

    Nó nói, mắt klhông nhìn anh, lúc này đây không gian xung quanh như thu hẹp lại, thời gian như ngừng chảy. Tim anh nhói đau, tim nó nhẹ nhàng, hạnh phúc.


    *******

    -Chào cậu, buổi sáng tốt lành. Vừa vào đến chỗ ngồi nó đã nghe giọng nói quen thuộc – hôm nay thời tiết đẹp ghê, cậu làm bài tập chưa, mà sao cô giao nhiều bài tập thế không biết.?

    -?!? Nó nhìn lại, gật đầu chào rồi đi thẳng về chỗ ngồi không nói thêm câu nào.

    -Cậu trông có vẻ mệt mỏi, cậu ổn chứ. Đối phương không buông tha.
    Trước sự thân tình của đối phương nó buộc phải trả lời mặc dù không mấy thích thú.

    -Cám ơn, tôi ổn.

    Nói xong mặt nó lạnh như tiền. Thái độ súc đất đổ đi này quả là có tác dụng, im lặng được lập lại.

    *****

    Giờ giải lao hôm đó, cả lớp lại được một phen náo loạn vì có hai thành viên mới chuyển vào lớp. Nghe lũ bạn kháo nhau thì đó là hai anh em thì phải.

    Cũng như lần trước, sau một vài hành động đáng yêu và bất thường của cô chủ nhiệm, hai nhân mới trình diện cả lớp. Nó không quan tâm cho lắm về vấn đề này nhưng khi nghe lời giới thiệu của họ, nó giật mình ngước lên. Thì ra đây là hai đứa con của bạn ba nó, hai đứa đang ở nhà nó.

    Sau khi ổn định lại trật tự của lớp, hai đứa kia được xếp cùng dãy với nó, ngay bàn kế sau. Trong không gian trật hẹp này, không khó gì để chúng nhận ra sự có mặt của nó ở đây.

    -Chào người quen, không nhận ra nhau à. Thằng anh bắt chuyện. Lúc này cô em gái cũng đã nhận ra sự tồn tại của ai kia.

    -Ủa Khang Vĩ, bạn cũng học ở đây sao, bất ngờ quá.

    Nó quay lại, chào theo phép lịch sự thông thường rồi quay lên, không nói thêm gì. Nó mơ hồ cảm thấy không muốn có mối quan hệ thân quen lày cho lắm.


    -Ê bồ, bạn của bồ hả, xinh quá, giới thiệu cho tớ nhé.

    Hắn lên tiếng giọng vui ra trò. Và trước khi hắn có cơ hội ngoác cái mồm rộng thêm một lần nữa thì cô đã bắt đầu tiết học.

    Khang Vĩ không rõ tại sao nhưng cậu luôn có cảm giác bị ai đó rọi đèn pin vào gáy. Cảm giác đó bất chợt xuất hiện rồi cũng bất chợt mất đi khiến cậu không thể xác định nổi cái gì đang diễn ra nữa.

    Trời cũng bất chợt đổ mưa.

    Nhìn những giọt mưa tung tăng nhảy múa trước mặt mình, nó cảm thấy vui đến lạ. Rồi không hiểu tại sao nó lắc lư vai, ngả người ra bàn hát nhè nhẹ.
    -Khang Vĩ, Tùng Lâm, cả hai đứng lên đi ra ngoài cho tôi, ngồi trong giờ học mà giám nói chuyện riêng hả? Không coi ai ra gì. Đi ra ngay.

    Trời, chuyện gì vậy ta, không thể tin được, nó méo mặt, còn hắn tuy bất ngờ nhưng lại tỏ vẻ vui ra trò. TRời thằng này chắc điên quá, bị đuổi học ra ngoài mà mặt mừng hết biết.

    Nó lật đật đứng dậy:

    -Thưa cô...thưa cô...

    -Không thưa gửi gì cả, đi ra ngay.

    Vốn biết mồm bà cô này như cái máy khâu nên nó cũng không cố năn nỉ làm gì, chỉ tội thằng cùng bàn. Híc...

    Ra đến cửa, mặt nó dầu thối ruột, còn ai kia thì vui ra mặt. Chuyện mấy khi có cơ hội.

    Xin lỗi bạn, tôi không cố ý, tôi...tôi...tôi...

    Đang tính trêu nó một trận, nhưng trước thái độ thành khẩn của nó, hắn không nỡ.

    -Có gì đâu mà xin lỗi, bạn không thấy ngắm mưa ngoài trời này đẹp hơn trong lớp sao? Nghe nhạc không? Bài From Sarah With Love, bài hát cậu vừa hát trong lớp đó. Tôi thích bài này.

    Nó hơi ngạc nhiên về câu trả lời, cầm tai nghe nhét vào một bên tai, khẽ mỉm cười.

    -Cám ơn.

    -Không có gì mà, Bạn biết không lần đầu tiên thấy bạn cười đó, bạn cười trông đẹp trai lắm.

    Nói xong, bất chợt hắn thấy hơi ngượng. Câu khen bình thường nhưng sao lại khó khăn vậy nhỉ? Tưởng không gian cứ im lặng vậy nhưng:

    -Just because i`m smiling…Don`t mean i`m happy…Nó không nhìn, nói vu vơ.
    Mưa vẫn rơi đều, nhưng hắn chợt nhận ra, nhận ra một nỗi buồn, sự cô đơn,lạc lõng của ai đó. Chợt hắn muốn ôm…

    < 7 >ngày …tháng… năm…

    Nhật ký thân, hôm nay thật bất ngờ, mình lại gặp một người con trai thật lạ lùng, nhưng cuốn hút. Có lẽ hắn cũng trạc tuổi mình. Nhưng trông hắn thật buồn. Tại sao vậy? Nhìn hắn thật đáng yêu, trông khuân mặt thật nam tính với mái tóc cắt ngắn ôm sát đầu. Tuy nhiên điều đó không làm giảm đi sự đáng yêu của hắn. Lần đầu tiên nhìn thấy nhóc tim mình có cảm giác rất lạ. Mình bị sao đây? Hắn là một đứa con trai mà, tại sao mình lại có cảm giác này chứ.? Điên rồ thật…

    Mình cũng đã có một hành động thật mất lịch sự. Khi Hải Nhi khen hắn trước mặt mình, không hiểu tại sao mình lại trả lời một câu như thế không biết. Không phải mình cố tình trêu trọc nhóc, chỉ là mình muốn có được sự chú ý của nhóc. Trước mặt nhóc mình thể hiện rằng mình có thể nói tiếng Anh, có thể nói tiếng Pháp…Nói chung, mình chỉ muốn nhóc để ý đến mình. Nhưng mình đã làm gì đây, mình không hiểu mình đã gây ra chuyện gì nữa. Một câu tiếng anh không nghĩ, một câu thật buồn. Mình đã cầu trời để nhóc không hiểu tiếng anh, nhưng…Chắc ngay cả người phiên dịch cho ba cũng không giỏi tiếng anh bằng nhóc. Xấu hổ quá đi.

    *******
    Ngày…tháng…năm…

    Thật bất ngờ, bọn mình lại học chung lớp với KV. Không biết tại sao nhưng mình lại luôn nghĩ về KV vậy? Mình là gay sao? Đúng không? Nếu vậy thì thật đáng sợ, mọi người sẽ nghĩ sao? Ba nghĩ sao? Má nghĩ sao đây? Mọi người liệu có chấp nhận không...

    Không, không phải, chỉ là thứ tình cảm mới lớn thôi, chắc ai cũng vậy đúng không. Chắc vậy mà.

    Nhưng tại sao, tại sao hôm nay nhìn thấy nhóc trong lớp mình không thể nào tập chung, học được, không thể nào. Nhóc hôm nay thật đẹp, mình thích hình ảnh nhóc cười sáng nay. Mình thích nhìn như vậy. Trông nhóc như một thiên thần.

    Chúa ơi, nếu quả thật chúa bắt con chịu kiếp sống này, con cầu xin chúa hãy ban cho con một người, người mà con thương yêu, người mà có thể yêu con nhiều như con yêu người ấy. Con cầu xin người hay ban tặng nhóc cho con. Nếu thật sự con không giống những đứa con trai khác, con cầu xin người hay ban cho con một chút hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi thôi, dù là hạnh phúc của con bị người khác coi thường, chà đạp. Nhưng con nghĩ chỉ cần con có được hạnh phúc và đem hạnh phúc đến cho người con yêu thì dù thế nào con cũng chịu được. Và con nghĩ chúa đã không công bằng khi sinh ra con, vậy thì chúa làm ơn hãy cho con chút hi vọng rằng con có thể có được hạnh phúc, và con có quyền hạnh phúc…

    *****

    -Này, Bi hôm nay rảnh không, đi chơi cùng anh. Anh hai ở đâu nhảy ra chặn đường nó.

    Dù thấy anh hai đã thay đổi nhiều, nhưng tạm thời nó chưa thể quen với không khí mới này, tỏ vẻ ngại ngần, nó nhìn anh cầu hoà:

    -Anh hai à, thôi để em ở nhà, em còn nhiều việc lắm. Anh hai đi một mình nhé.

    Khương Vĩ chưa kịp trả lời thì Khả Chi ở đâu chen vào:

    -Ái chà, chuyện lạ à nghe, hôm nay anh hai nhà ta bỏ chị hai ở nhà rủ Bi đi chơi cơ đấy, bất ngờ à. Chuyện gì vậy, hôm qua ăn nhầm cái gì à?
    Trước câu nói bất ngờ của chị hai, nó thấy ngượng ngượng. Mọi ngày đi chơi đâu Khương Vĩ cũng dủ chị hai đi, nhưng lần này anh rủ nó đi. Đúng là một bất ngờ lớn.

    -Ê chị có muốn yên thân sống qua hôm nay không? Hay để tui….

    -Ê này, được rồi, được rồi…Chị Khả Chi ngậm ngùi thua cuộc, trước khi hạ màn chị quay mặt lại lè lưỡi doạ:

    -Khương Vĩ, hãy đợi đấy.

    Nó thấy hai người đang tranh cãi thì cố ý lẩn lên phòng, từ trước đến giờ khi hai người có cuộc vui hay cuộc buồn gì thì nó cũng luôn đứng ngoài, không tham gia. Nhưng nó có nhanh cũng không bằng câu nói của anh hai;

    -Bi, Chuẩn bị đi nhé, 7h tối đi cùng anh.

    Nó quay lại cười. Thật ra nó cũng muốn đi chơi cùng anh nhưng… sợ. Nó biết rằng một cái chun đang căng hết cỡ mà bất chợt bị làm chùng nhanh thì rù sớm hay muộn cũng sẽ đứt – Nhanh chóng bước lên phòng mình, để lại phía sau một cảm giác khó tả.

    -Này - chị hai khều nhẹ vào tay Khương Vĩ. Chuyện này là sao đây? Hôm nay sao em lại dủ nó đi chơi vậy?

    -Chị biết làm gì, chuyện đàn ông con trai.

    -Đàaan ông con traiiiiiiiiiiiiiiii, chị Khả Chị kéo dài lời nói kiểu diễu cợt, miệng chị lúc này nhìn trông thật muốn ghét, em không được bắt nạt nó đâu đấy. Dù muốn hay không nó cũng là em trai em, và chị nhắc cho em biết nó khổ hơn em nhiều lắm, khổ từ khi sinh ra đến bây giờ nên em không được bắt nạt nó nữa nghe chưa.

    Khương Vĩ quay lại nhìn chị, ánh mắt anh thật trân thành.

    -Được rồi chị hai, em biết rồi.

    -Tốt, em phải biết điều này từ lâu rồi mới phải. Hai đứa đi cẩn thận, đừng về khuya quá không ba mắng nó.

    - Yeast sir.



    Cộc...cộc...

    -Bi, đi được chưa. Tiếng anh hai ngoài cửa.

    -Anh xuống nhà đi, em xuống bây giờ đây, Em làm nốt bài tập cuối là xong.

    -Trời ạ, cái thằng này. Hết biết luôn. Nhanh lên cho Bi 2p để hoàn thành tất cả.

    Nó bước từng bước xuống cầu thang, dưới nhà, mọi người đang ăn tối. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng thìa bát va vào nhau nghe đến vui tai.

    Nó bước xuống đến nửa cầu thang thì có người nhận ra nó.

    -Bi, em đó hả? Đúng không vậy?

    Sau tiếng nói như tiếng kêu kinh ngạc của chị hai, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía nó. Trên cầu thang lúc này dường như đèn đều tắt hết, mọi ánh sang đều chiếu rọi vào nó. Nó long lanh bước tùng bước trông như một hoàng tử, không lúc này phải nói nó trông như một thiên thần mới đúng.

    Hôm nay nó mặc một bộ đồ thật đẹp. Áo sơ mi trắng ôm sát người, để lộ ra những đường cong tuyệt vời trên cơ thể mình, cúc cổ nó không cài tạo không gian cho bộ ngực tuyệt vời của nó lộ ra ngoài. Thân thể nó đẹp như một bức tượng được đắp băng thạch cao, với đừơng nét, với cơ bắp và sự quyến dũ của sức trẻ.

    Vạt áo sơmi dài, đuôi hơi luợn, được đi cùng bộ với chiếc quần jean đắt tiền hiệu D&G. Dáng nó cao, thanh thoát, co thể đầy đặn cân đối càng tôn thêm vẻ đẹp cho bộ quần áo. Hôm nay nó không để kiểu tóc thông thường, mà dung sáp tạo cho mình một phong cách mới mẻ, khác hẳn với ngày thường. Tóc phía trứoc trán được nó vuốt cho dựng đứng lên, tóc hai bên mai được vuốt gọn ra sau. Tóm lại trông nó hôm nay không thể chê vào đâu được.
    Nó đã bước xuống bậc thang cuối cùng nhưng mọi người vẫn chưa hết ngẩn ngơ.

    -Dạ, mọi người sao vậy ạ?

    -.?.????

    -.?.???

    -Không sao đâu, tại hôm nay trông em khác quá. Chị hai lên tiếng phá vỡ không gian.

    Nó nhìn chị cười, quay sang Khương Vĩ nó nhắc.

    -Anh hai, đi chưa ạ?

    Giật mình, Khương Vĩ bối rối.

    -À...rồi...tất nhiên.

    Nó chào mọi người rồi nhanh tróng bước ra ngoài.

    Nó đi rồi để lại trong bàn ăn một không khí thật lạ, đầu bàn bên kia ba nó không còn vui vẻ nói chuyện nữa mà đang đăm chiêu suy nghĩ về một điều gì đó đang rất xa sôi. Chị Khả Chị đang cười rạng rỡ hạnh phúc, và tất nhiên là vô cùng hãnh diện về thằng em mình. Cô bé ngồi cạnh mẹ dường như đang mơ về một điều gì đó sa vời, trông cô thật hạnh phúc, cô cười một mình, e lệ.

    Nhưng trái tim của ai kia thì đang đập loạn nhịp, nó không thể nào khống chế được vì hình bóng ai kia. Nó thổn thức, buồn....

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Đến từ
    Doanh Trại Quân Đội
    Tuổi
    29
    Bài gửi
    3.678
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    hay đấy cảm ơn nhé...........................

  4. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    < 8 > Ngồi trong ô tô của anh hai - hình như đây là lần đầu tiên nó ngồi trong ôtô của anh hai thì phải – Anh hai không bật điều hoà mà mở cửa xe cho gió lùa vào. Một cảm giác thật dễ chịu. Nó nhẹ nhàng ngả người ra sau ghế, vu vơ hát lên một giai điệu tiếng anh quen thuộc, nó thoải mái thả cho hồn mình trôi dọc theo con đường Nguyễn Chí Thanh- Liễu Giai, con đường đẹp nhất Hà Thành.

    -Gì mà vui vậy Bi? Bất chợt anh hai lên tiếng - Kể anh nghe thử coi?
    Giật mình, nó quay lại nhìn anh cười. Một nụ cười thật thoải mái. Khương Vĩ nhận ra rằng từ mười mấy năm nay đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nó cười, một nụ cười thiên thần, mãn nguyện. Và anh chắc rằng nụ cười này sẽ mãi nằm trong sâu thẳm trái tim anh.

    -Không có gì đâu anh, chỉ là em thấy vui thôi.

    -Bi hát hay thật đấy, tý đi hát karaoke cả anh nhé. Thấy nó không chịu nói thật, Khương Vĩ cố tình trọc quê, anh thừa hiểu tính nó, anh biết nó sống khép kín, không thích mở rộng lòng mình. Nó sợ. Anh biết điều đó, đó cũng là lý do mà đêm nay anh dủ nó đi chơi. Anh muốn từ giờ trở đi nó phải được sống hạnh phúc, xứng đáng với những gì nó phải được hưởng.

    Nó lè lưỡi, lắc đầu – thôi đi anh hai, em không thích, với lại em hát chán lắm.
    -Thế em thích đi đâu? Bất chợt anh hai quay qua hỏi nó.

    -Ủa, em tưởng anh hai dủ em đi chơi mà?

    -Ừ thì anh dủ, nhưng anh có nói là dủ đi đâu đâu, em thích đi đâu anh đưa Bi đến đó.

    -Trời, hết ý tưởng. Không ý kiến! Sợ anh hai rồi đấy.

    Nó cười, khuân mặt bừng sáng.- Anh hai hôm nay dễ tính ghê, vậy em thích đi đâu cũng được hả?- Nó hỏi lại vẻ ngờ vực.


    -Đúng rồi, miễn không phải lên trời là được. Anh hai cười nháy mắt với nó.
    -Anh hai, em muốn ra biển được không, từ nhỏ đến lớn em chưa được nhìn thấy biển, chưa được nghe tiếng sóng vỗ, chưa được nhìn mặt trời lên. Được không anh hai?

    Khương Vĩ nhìn nó thoáng qua, không nói câu gì, anh quay ngựơc xe lại. Phải công nhận anh đúng là một tay lái xe cừ khôi. Không quá một tiếng ô tô chạy anh và nhóc đã có mặt ở biển.

    -Bi, nếu bây giờ có một điều ước em sẽ ước điều gì? Anh hai hỏi khi đi bộ cùng nó trên bờ biển.

    -Ước? Nó quay qua nhìn anh bằng ánh mắt hơi lạ, rồi nhanh tróng nó quay nhìn biển - Ước, em sẽ ước cho gia đình mình, cho ba mạnh khoẻ, cho mọi người mạnh khoẻ, thành công. Chỉ thế thôi anh hai ạ.

    -Không, ý anh là ước cho riêng em cơ.

    -Em không có gì để ước cho mình cả, em thấy em đã có đủ rồi.

    Không gian như lắng xuống, sóng biển vẫn đều đều vỗ bờ như tình cảm của nó dành cho gia đình mình, đều đều, đều đều, dù cho mặt biển hiền hoà hay có giông bão.

    Hai người đi một hồi lâu thì đều cảm thấy mỏi chân nên ngồi xuống bờ cát ngắm biển. Gió lạnh thổi khiến nó rùng mình. Khương Vĩ quay qua nhìn khuân mặt thân yêu của nó, anh cởi áo khoác ngoài ra choàng qua người cho nó.

    Nó khóc...

    Cũng không biết làm gì hơn, anh ôm chặt nó trong lòng mình.

    Anh khóc....

    ****

    Hôm sau, khi đi học về tới cổng, nó giật mình khi thấy trước nhà mình còi xe cấp cứu kêu inh ỏi, nó lao nhanh vào trong nhà.

    Là anh hai, anh hai bị ngất. Nghe cô Lan nói, thì anh hai đang ngồi xem TV bỗng nhiên ngã ra sàn nhà. Nó sững người, thẫn thờ.

    Trong nhà bây giờ không còn ai, ba và chị Khả Chi đều theo xe cấp cứu vào viện.

    *******

    Buổi học chiều hôm đó diễn ra với nó thật như cực hình. Nó bồn chồn, lo lắng. Nó thật sự không yên tâm về tình trạng của anh hai.

    -Tùng Lâm, lúc về cậu có đi đâu không?-Bất ngờ nó quay qua hỏi Tùng Lâm, ánh mắt như van xin đừng có trả lời là bận.

    -Không, tớ không bận gì, có vấn đề gì không Khang Vĩ.

    Tùng Lâm thấy bất ngờ trước câu hỏi của nó và hình như cũng hiểu được tâm trạng của nó lúc này. Tuy rằng anh không biết gì về chuyện đang sảy ra với nó.

    Giờ tan học chiều hôm đó, một chiếc xe đen lao nhanh trong mưa, thoáng chốc đã dừng lại trước cổng bệnh viện Bạch Mai.

    -Ba, chị hai, anh con sao rồi ạ.? Nó hỏi nhanh khi vừa nhìn thấy hai người.

    -Không sao đâu em, chỉ bị cảm lạnh thôi. Các bác sỹ đang làm xét nghiệm lần kiểm tra.

    -Mày câm đi, mày có biết vì sao mà nó bị như vậy không hả? Vì mày đấy, không vì mày đêm qua lôi nó đi ra biển thì đâu ra như vậy hả, ,mày là đứa chuyên đem tai hoạ cho cái nhà này mà.

    Kèm theo câu nói là một cái tát như trời giáng. Nó choáng váng. Máu trong mồm ứa ra, chảy dài trên cằm, lăn xuống vai áo, ngực áo, nó ngã nhào sang bên.

    -Ba làm gì vậy, ba, ba làm gì...Tiếng chị hai vang ù trong tai nó, nó không còn nghe rõ nữa.

    Trước khi nó đập người vào tường thì bàn tay ai đó nắm lấy nó, đỡ nó, cho nó một chỗ dựa. Nó không mở mắt ra nhìn, nó không muốn nhìn người đó. Tĩnh lặng, đau đớn...

    -Anh Lý, anh làm gì thế, sao anh lại...

    Tùng Lâm ngạc nhiên nhận ra giọng người phụ nữ vừa nói. Giọng nó quen thuộc với nó mười mấy năm nay.

    -Má- Tùng Lâm kêu lên như reo.

    -Ủa, làm gì ở đây vậy con trai? Bà bác sỹ mặc blue trắng bất ngờ khi nhận ra đứa con trai quý tử của mình. Nhưng bà cũng không quan tâm nhiều đến việc tại sao hắn lại ở đây, quay qua ông Lý bà nói tiếp.

    -Anh Lý, anh đừng làm vậy mà, chẳng nhẽ anh không thể quên được quá khứ sao, mà anh có quên được hay không thì cũng không được như vậy chứ, rù sao đi nữa thì đây cũng là con trai anh và bạn thân của tôi. Anh làm như vậy không sợ bạn tôi dưới suối vàng đau lòng sao? Anh đối sử với nó như vậy đáng mặt người cha sao? Anh tồi lắm, anh hèn hạ lắm…

    Không kìm nổi cơn giận, bà ta cho một tràng, biết mà mình đã lâu nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên nó thấy má mình giận như vậy. Thật không ngờ má mình lại quen biết với gia đình nhà Khang Vĩ, nó lẩm nhẩm.

    Có lẽ bây giờ hắn đã hiểu tại sao Khang Vĩ lại luôn tỏ ra buồn buồn như vậy, và có lẽ bây giờ hắn cũng đã hiểu tại sao nó lại có vết thương như lần trước. Bất giác, hắn ta quay lại nhìn nó sót sa.

    -Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà, quên chuyện này đi.

    -Để tôi yên.

    Khang Vĩ rằng tay hắn ra, lao đi trong mưa. Bên tai nó lúc này không còn nghe thấy gì nữa, mắt nó không còn nhìn thấy gì nữa. Giữa trời mưa như trút nước, một tiếng phanh xe gấp như rơi sâu vào biển nước, và rồi bị biển nước nuốt gọn vào trong lòng của nó, tiếng mưa rơi, tiếng gió gầm như láo loạn cả gầm trời. Máu chảy hoà vời nưới, đỏ một màu như ai đó nhuộm phẩm...


    [--Auto Merged--]

    < 9 >Nó bừng tỉnh, dần mở mắt. Trước mắt nó bây giờ là một khung cảnh lạ lẫm. Nó đảo mắt nhìn khắp nơi. Sát giường nó nằm, một người con trai đang gục đầu ngủ ngon lành.

    Không khó khăn gì để nó nhận ra đấy là ai. Nó định ngồi dậy khỏi giường nhưng không được, nó đau. Toàn thân như tê dại, đầu đau như búa bổ.

    -Nằm im đi, cậu chưa ngồi dậy được đâu.

    Tùng Lâm lúc này đã nhận ra rằng nó đã tỉnh, hắn nhanh nhẹn đỡ nó nằm lại giường.

    -Anh hai tôi sao rồi? Không sao chứ?

    Nó lên tiếng khi thấy Tùng Lâm đã tỉnh ngủ.

    -Không sao, cậu yên tâm đi, chỉ bị cảm nhẹ thôi, mà cậu nên lo cho bản thân mình thì đúng hơn. Cậu làm tôi thấy lo quá.

    Hắn nhìn nó, nói một hơi dài.

    -Họ vừa mới ở đây, trước khi cậu tỉnh. Chắc họ vừa chạy qua phòng bác sỹ.

    -Xin lỗi cậu nhé, Tùng Lâm. Làm phiền cậu quá. Nó nói, mắt nhìn thẳng vào hắn. Quả thậy đây là lần đầu tiên nó gọi hắn bằng tên thân mật, và đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy nó thật chân thành.

    Sau khi nó bị tai nạn, hắn đưa nó vào viện cấp cứu, cũng may là không sao. Qua những gì má hắn kể cho nghe thì hắn đã hiểu ra phần nào về hoàn cảnh của nó, không còn trách nó vì thái độ thờ ơ lạnh lùng nữa, chợt thấy thương nó lạ lùng.

    -Đừng nói vậy mà, chúng ta là bạn, phải không? Tùng Lâm lên tiếng chấn an. Nhưng trong lòng hắn có thật sự muốn làm bạn với nó hay không lại là một điều khó diễn tả.

    ** *****

    -Bác sỹ, còn cách nào không ạ? Cầu xin bác sỹ, làm ơn đi. Em tôi còn trẻ mà, làm sao lại thế được chứ.

    -Xin lỗi gia đình, chúng tôi sẽ cố hết sức.

    Khả Chi nghe xong không còn đứng vững được nữa. Cô như không còn sức sống, người lả đi. Trong đầu cô lúc này hiện ra hình ảnh một thằng nhóc 4 tuổi, trắng trẻo nhưng mặt mũi nhem nhuốc. Trong cái lạnh thấu sương, nó đang ngồi co ro một mình trong nhà kho vì bị ba phạt. Nó không giám khóc vì bị ba doạ là nếu nó khóc sẽ ném nó ra ngoài đường.

    Trong đêm tối, đôi mắt nó mở to tròn sợ hãi.

    Đói!

    Lạnh!

    Nó thấy cô thì oà khóc, nức nở…nức nở…

    Hình ảnh lại thay đổi. Trước mặt cô lúc này là một thằng bé đang ngồi học bài, đôi bàn tay sưng vù thâm tím lại. Cô khẽ chạm nhẹ vào tay nó thì nó giật mình rụt tay lại.

    Đau!

    Cô nén giấu ba đưa đồ ăn cho nó. Nó lắc đầu không giám ăn, cô dúi vào tay nó một cái bánh quy nó thích ăn nhất, lấm lét nhìn ba. Quay lại, nó lắc đầu không giám.

    Đêm đó, nó ngủ gục ngoài cửa, sốt cao.

    Cô giõi theo nó, yêu thương nó. Tận mắt nhìn nó trưởng thành, ngoan hiền, Cô vui lắm. Qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu khổ sở nó còn có thể sống tốt được, vậy mà tại sao lần này…

    Nó sống tình cảm, sống cam chịu, luôn luôn gồng mình lên để sống. Miễn sao ba vui, miễn sao anh hai vui, miễn sao cô vui…Giờ đây bảo cô phải tin rằng nó sẽ không thể sống được nữa, bảo cô phải tin rằng nó sẽ bỏ cô đi mãi mãi, ra đi mãi mãi như người mẹ bất hạnh của cô. Làm sao cô tin được đây? Làm sao cô có thể chịu được?...Làm sao chứ…

    --------

    Khương Vĩ thẫn thờ, đây quả là một cú sốc lớn đối với anh. Là một người can trường, anh không suy sụp đến mức ngất đi như Khả Chi. Bình tĩnh anh đỡ cô, quay lại hỏi bác sỹ.

    -Dạ thưa bác sĩ, liệu cơ hội sống của em tôi là bao nhiêu phần trăm ạ.

    Bà bác sĩ già đẩy cao gọng kính, đưa ánh mắt buồn rầu, cảm thông nhìn anh lắc đầu.

    -Khó nói lắm, nhưng chúng tôi sẽ cố hết sức.

    Bà cố tình nói tránh đi, nhưng anh không ngần ngại hỏi thẳng.

    -Khó là bao nhiêu phần trăm sống được ạ?

    Thở dài, bà bác sĩ già hới cúi đầu.

    -Hiện nay ở nước ta chưa có trường hợp nào qua khỏi.

    Câu nói của bà bác sĩ như nhát dao chí mạng rành cho anh, nó còn hơn cả lời tuyên án tử hình khi kết thúc phiên toà. Khi tuyên án bị cáo còn có thể kháng án, nhưng nó thì không.

    ****

    Hắn đang lom khom ngồi chơi game trên chiếc máy tính đắt tiên hiệu Sony-ViO. Hôm nay hắn thật vui, không hiểu vì sao mình lại vui như vậy, nhưng hắn thấy nâng nâng. Phải chăng đây là lần đầu tiên hắn được ôm nhóc vào lòng? Cảm giác giữ chặt nhóc trong lòng mình thật lạ lùng. Nói hắn chơi game cũng không hẳn là đúng lắm, người ta chơi game thì ngoài game ra chẳng biết gì khác, còn hắn chơi game mà treo ngựơc hồn mình tận trên cung trăng.

    Hắn thật bất ngờ, à không bàng hoàng mới phải. Hắn không thể tin vào mắt mình khi chứng kiến cảnh ba nó hành động lúc ở bệnh viện. Hắn không ngờ, à không, phải không hiểu mới đúng, tại sao chứ, tại sao ba nó lại hành động như vậy. Mà má biết ba nó, nghe cách nói chuyện thì ba nó và má hắn quen nhau thì phải, mà quen rất thân là khác. Vụ này vui đây, có thể điều tra về nhóc thông qua má mình. Nó mỉm cười một mình.

    -Kính cong…

    Tiếng chuông cửa kêu, vậy là má về, mấy hôm nay ba đi công tác, nó biết vậy nên nhanh chân chạy ra ngoài mở cửa, cùng lúc với ông quản gia.
    -Để tôi, nó quay qua nói với ông quản gia.

    Tuy hơi bất ngờ nhưng ông quản gia cũng vui vẻ nhường cho nó công việc quen thuốc và cũng là nhiệm vụ chính của mình ở trong ngôi nhà này.

    -Má, con chào má. Nó nhăn nhở cười.

    -Trời, ông tướng, hôm nay bão hả, sao mà ông tướng lại ra tận đây đón tôi thế này. Vừa nói, bà bác sỹ vừa đưa cho nó chiếc túi sách đi làm của mình.
    Nó đỡ lấy bằng hai tay, nhanh nhẹn đóng cửa lại.

    -Má, lúc chiều nay, người mà má nói chuyện đó là ai vậy? Chưa kịp để cho bà uống miếng nước, nó hỏi dồn.

    Ngẩng đầu lên, tuy hơi ngạc nhiên nhưng rôi bà cũng quay lại với hành động dang dở của mình. Nhấp một ngụm trà nóng, bà hỏi lại nó.

    -Người thanh niên bị tai nạn đó là bạn của con hả, mà này con mới chuyển trường về đây mà, sao mà đã quen cậu ta vậy?

    Thấy bị bất ngờ hỏi lại nó cũng không tỏ vẻ khó chịu mà nhăn nhở giới thiệu.

    -Thì đó má, cậu ta là đối thủ của con đó. Hôm nay cậu ta có việc nên nhờ con đưa đến bệnh viện, thật không ngờ chuyện lại sảy ra như vậy. Mà con thấy bất ngờ và thật vui khi biết rằng má cũng quen biết với ba hắn ta.

    Nói một hơi, mặt cậu bừng sáng khi nhắc đến hắn ta.

    -Ừ bây giờ thì má không thắc mắc tại sao trong lớp con lại có một người suất xắc hơn con trai má rồi. Cậu ta thì đúng là giỏi. Giỏi nhưng bất hạnh, thua cậu ta cũng phải thôi.

    Rồi bà nhấp một ngụm trà to, hắng giọng kể lại cho cậu nghe về nó. Từng thông tin một, trôi đều theo giọng kể của bà, buôn buồn…


    [--Auto Merged--]

    < 10 . 11 > Bà và má nó vốn là bạn thân với nhau, chồng bà và ông Lý cũng như vậy. Sau cái ngày bạn thân của bà qua đời, gia đình ông bà và bên đó cũng không còn qua lại nữa. Một phần vì ông Lý quá sốc, một phần vì bà cảm thấy rằn vặt vì mình là bác sỹ mà không thể cứu lấy bạn mình. Bà buồn lắm. Thời gian trôi đi, bà đã vơi đi phần nào mặc cảm của mình nhưng không bao giờ bà quyên rõi theo hình bóng của nó, hình bóng nhỏ bé, bất hạnh đó. Bà càng thương nó bao nhiêu càng giận ông Lý, càng trách bản thân mình bây nhiêu. Đây cũng là lý do suốt đời mình bà luôn cố gắng cứu chữa cho những người bệnh, những người mà cần bà để thoát khỏi tay của thần chết.

    Hắn ngồi nghe, nghe từng câu, tùng chữ một, lúc này hắn mới hiểu tại sao nó lại thường xuyên tránh không nhắc đến gia đình mình. Hắn đã hiểu ra một điều, điều mà hắn thường muốn biết đó là tại sao nó lại học điên rồ như vậy, rù có bị đau, rù có bị sốt nó vẫn đi học…Bỗng chốc hắn thương nó, thương nó vô cùng. Cùng tuổi với hắn nhưng nó chưa từng được một ngày hạnh phúc, mỗi ngày qua đi là một ngày cực hình đối với nó.

    Hắn sà vào lòng má mình, âu yếm ôm cổ má, tự nhiên hắn thấy thật ấm áp.

    -Má, đây cũng là người mà con đã đưa về nhà trong đêm mưa hôm trước đấy má. Cậu ta thật đáng thương phải không má.

    Nghe nó nói vậy bất chợt bà thở dài.

    -Tùng Lâm này, má muốn đem cậu ta về đây ở cùng con, con đồng ý không ?
    Bất ngờ, nhưng nó nhanh tróng trả lời vui vẻ.

    -Má, má thích thì được mà, nhưng đưa về rồi không được cưng cậu ta hơn con đó. Nhưng má này, liệu hắn có theo má về nhà mình không, với lại còn gia đình hắn nữa - liệu rằng có để cho hắn về nhà ta không ?

    -Con yên tâm đi, miễn là không ganh tị với Khang Vĩ thì được rồi, còn chuyện khác để má lo.

    Nói rồi bà đưa tay bẹo vào má nó, bà biết thằng con trai bà là người biết nghĩ, nó không bao giờ nhỏ mọn đến mức vậy nên bà mừng lắm. Bà đưa nó về nhà mình ngoài việc muốn cho nó được hưởng chút hạnh phúc cuối đời và tiện chăm sóc cho bệnh tật của nó mà còn một lý do nữa đó là bà muốn thực hiện di nguyện cuối cùng của người bạn thân của bà.

    Tùng Lâm cười sung sướng, nó chỉ biết rằng được ở gần nó là hạnh phúc rồi, không cần gì cả. Nó suy nghĩ miên man, cười một mình đến nỗi bà phải gọi nó đến lần thứ ba nó mời tỉnh lại.

    -Này ông tướng, làm gì mà ngẩn người ra thế. Đang tương tư cô nào vậy? Khai ngay ra cho má.

    -Ê má, con còn nhỏ mà. Hắn chu mỏ, vẻ tự tin. Và rồi cười kiểu ăn người.

    -Thôi má, má vào tắm rửa đi rồi còn ăn tối nữa chứ.

    Bà nhìn hắn lắc đầu mỉm cười, dù sao hôm nay cũng là một ngày mệt mỏi. Bà cũng không nói cho hắn biết về bệnh tình của Khang Vĩ, bà muốn trong gia đình mình Khang Vĩ không bị coi là một người bệnh, bà muốn nó sống thật hạnh phúc, thật vui vẻ…

    ***

    -Bi, em thấy thế nào rồi, đỡ mệt hơn chưa.

    Khả Chi ân cần hỏi nó, mặt cô nhăn rúm lại khi thấy những vết thương trên người nó. Nó cựa mình, đau đến ứa nước mắt.

    -Em không sao chị hai, em xin lỗi, anh Khương Vĩ khoẻ chưa hả chị? Nó nói, vẻ mặt buồn buồn.

    -Không sao đâu, ông anh em khoẻ như voi ấy, yên tâm đi. Cô nói để trấn an nó. Trong lòng cô lúc này đau đớn chừng nào, cô thật không giám nhìn thẳng vào mắt nó nữa, làm sao mà cô giám nhìn cho được chứ. Nó còn quá trẻ mà, nó không thể chết được, làm sao nó lại có thể chết được chứ. Miên man suy nghĩ, không kìm được lòng mình cô khóc lúc nào không hay.

    -Chị hai, chị sao vậy? Chị đau ở đâu hả, chị đừng làm em sợ nhé. Nó lo lắng hỏi dồn.

    -Chị không sao đâu Bi, chỉ tại chị…chị …chị thấy.. à chị bị con gì bay vào mắt thôi.

    -Trời! thế mà em tưởng chị bị đau ở đâu chứ. Làm em lo quá. Nó cười hiền.
    Được một lúc thì lăn ra ngủ, Khả Chi nhìn lại nó một lần. Từ đầu xuống chân. Khắp người nó toàn là vết thương, chiều hôm đó, nó lao nhanh trong mưa, không để ý đường nên bị chiếc ô tô con đang chạy nhanh đụng phải. Khắp người nó toàn là vết thương, tay trái gẫy, toàn thân bầm dập. Nhưng điều may mắn nhất là nó không sao, với tốc độ đó nếu không may mắn có lẽ nó đã không còn trên thế gian này rồi.

    Khả Chi kéo lại mảnh chăn đắp lên người nó, lặng lẽ bước ra đóng cửa lại. Lòng cô buồn, một nỗi buồn khôn tả.

    ***

    Trong một góc của phòng mình, ông đang tu ừng ực từng cốc rượu. Rót ra là uống, uống xong rồi rót tiếp. Cảnh tượng hôm trước thật khiến ông không thể nảo hết sợ. Ông sợ lắm, sợ một lần nữa mất đi người ông yêu thương. Trong ông lúc này, cảm giác rằn vặt đang đè nặng lên người. Ông không thể hiểu tại sao mình lại hành động như vậy. Cái tát như trời giáng của ông khíên nó lảo đảo, máu trong mồm nó ứa ra. Cho đến lúc nó chạy đi, má nó vẫn còn hằn đỏ lên năm đầu ngón tay của ông.

    Tim ông như bị ai thắt chặt, bóp nghẹt lại khi thấy nó nằm sõng soài trên đường. Chân ông như khuỵ xuống.

    Ông lao ra...

    Muộn rồi, đúng vậy muộn thật rồi.

    Trước khi nó ngã xuống, ông như thấy rằng nó quay lại nhìn ông, cái nhìn sót xa, cái nhìn van xin. Phải chăng đây là cái nhìn mà ông đã thấy, đã ghi sâu vào trong tim. Lần cuối cùng, phải đây là cái nhìn lần cuối cùng mà vợ ông đã dành cho ông. Lần cuối đó, ánh mắt bà như muốn nói với ông hãy chăm sóc nó cho thật tốt, thật tốt.

    Ông biết chứ.

    Phải! rất rõ.

    Lúc cuối, bà không nói được nhưng ánh mắt và cử chỉ của bà đã nói với ông như vậy.

    Không! Ông không thể chấp nhận nó, không... không... không...Không còn rót ra từng cốc nữa, ông tu cả chai...

    Đau đớn...

    Thương...

    Nhớ...

    Rằn vật...

    Điện thoại reo chuông. Một hồi...hai hồi... ba hồi....

    Nặng nề, ông lê từng bước đến bên điện thoại.

    -A lô, tôi nghe đây?

    -Ông Lý - tiếng đầu dây bên kia trả lời - Nhận ra tôi chứ?

    -Là...là...là cô hả?

    -Tôi sẽ đón Khang Vĩ về nhà mình, còn ông, cám ơn ông thời gian qua đã chăm sóc nó thật tốt và tôi rất mừng vì những gì ông đã đạt được. Trách nhiệm của ông đến đây là hết rồi.

    -Rụp - Lạnh lùng cụp máy.

    Ông thẫn thờ, phải rất lâu sau ông mới đặt ống nghe xuống máy. Ông không còn biết chuyện gì đang diễn ra nữa. Ông không hiểu, à mà đúng ra là ông không muốn hiểu.

    Đồng ý ư? Không, không thể nào, nó là con ông mà, đứa con tội nghiệp của ông.

    Không đồng ý ư? Không nhẽ ông làm đựơc sao? Ông biết người đàn bà này, ông hiểu lắm. Một khi bà ta quyết làm điều gì thì trời có sập xuống bà ta cũng kệ. Nhưng đó không phải là lý do chính. Ông biết rằng nếu để nó sống cùng ông thì rồi quá khứ của ông lại làm cho nó khổ, rồi thì ông lại hành hạ nó. Đúng như những gì ông đã làm với má nó trước đây. Và cũng như lần trước cho đến khi ông nhận ra rằng ông không thể thiếu nó, khi ông nhận ra là ông cần ai đó thì đó là lúc mà người đó phải ra đi....

    Ông ngửa cổ lên nhìn bầu trời qua hơi men. Trời đêm nay không trăng, sao, cũng không có gió mây. Bầu trời đen kịt, tối tăm, phải chăng bão sắp về?

    ***

    Nó bừng tỉnh, mở mắt ra thì thấy anh hai đang gục đầu bên giường mình. Bàn tay anh nắm chặt bàn tay gầy gò của nó. Cựa quậy, nó muốn ngồi dậy.

    -Làm gì thế Bi, đừng tự ngồi dậy, để anh đỡ em. Anh hai giật mình lo lắng.

    Nó cười nhẹ nhàng tỏ ý tán đồng. Khương Vĩ nhẹ nhàng đỡ em mình ngồi lên, dựa lưng vào gối.

    -Anh xin lỗi, Khương Vĩ nói, nhìn sâu vào mắt nó.

    -Sao anh lại xin lỗi? Tỏ vẻ ngạc nhiên nó hỏi lại - Nếu không vì em bắt anh hai ra bỉên thì anh đã không bị ốm rồi mà. Em phảỉ xin lỗi anh chứ.
    Không nói gì, Khương Vĩ ôm chặt nó vào lòng mình mặc cho nó la oai oái vì khó thở và vì đau.

    Bất chợt có tiếng gõ cửa phòng, anh nhanh nhẹn thả nó ra, tiến đến mở cửa phòng. đứng ngoài cửa phòng lúc này là cả gia đình bác Trần - bạn ba nó và cũng là người đang ở chơi nhà nó đến thăm.

    -Con đỡ hơn chưa vậy, tiếng ông Trần trầm ấm.

    -Con đỡ rồi ạ. Cám ơn bác quan tâm con.

    Trong khi anh hai đi pha nước mời khách thì nó vui vẻ tiếp chuyện ông Trần.

    -Mà con đi sao vậy, tại sao lại để bị xe đâm chứ? Bà Trần lên tiếng- đi học về phải cẩn thận chứ, buổi tan tầm nhiều xe lắm mà.

    Lúc mới đến thấy thái độ lạnh lùng của nó, bà không mấy thiện cảm. Nhưng khi nghe chồng mình kể về nó, với lại tiếp xúc với nó nhiều bà cũng dần thấy quý mến nó.

    Nó khẽ cúi đầu, vậy là mọi người vẫn chưa rõ mọi chuyện.

    -Dạ cũng tại con bất cẩn.

    -Ủa, lúc Vĩ về Ngọc Ân tưởng Vĩ đi cùng với Tùng Lâm mà, sao lại bị xe đụng được chứ?

    Con bé ngồi bên chợt lên tiếng. Dù biết nó học cùng lớp mình nhưng Khang Vĩ không ngờ được nó lại quan tâm đến mình như vậy.

    -Ừ tại lúc xuống qua đường tớ không cẩn thận.

    -Ê, sao lạ vậy trời, tớ tưởng nếu đi từ trường về nhà ta thì không cần sang đường chứ, phải không anh hai?

    Vừa nói nó vừa quay sang ông anh như thể muốn có được đồng minh.

    -Nhờ anh hai nhờ, hay Tùng Lâm không đưa cậu về hẳn nhà à?

    -Tùng Lâm là ai ta? Bất ngờ anh hai con bé hỏi lại.

    -Anh này kỳ, Tùng Lâm là người ngồi cùng bàn với Khang Vĩ đó. Bạn thân của Khang Vĩ phải không ?

    Mặc cho hai đứa trẻ nói chuyện với nhau, ông bà Trần không quan tâm lắm.quay qua nhìn nó.

    -Con đau lắm phải không ?

    -Cám ơn cô, con đỡ rồi ạ.

    Nó cúi đầu lý nhí. Quả thật lúc này nó đau muốn khóc. Khắp người toàn vết thương, sâu trong tim cũng toàn vết thương...


    [--Auto Merged--]

    < 12 > Ngày… tháng… năm…

    Hôm nay vào thăm nhóc, buồn thật. Nhìn nhóc trông gầy đi nhiều quá, khắp người toàn vết thương. Tại sao nhóc lại để mình bị tai nạn chứ, đã hay đau ốm rồi mà lại không biết tự lo cho bản thân mình. Mình muốn được ôm nhóc vào lòng quá, nhìn thấy nhóc đau đớn mình không thể cầm lòng được.

    Trời ạ, mà sao nhóc lại đi cùng tên Tùng Lâm về chứ, nếu nhóc không đi cùng hắn ta chắc đã không sảy ra chuyện. Mà thằng ôn này thật vô tình, đưa bạn mình về mà cũng không nên thân. Nếu nhóc không ổn chỗ nào, mình thề sẽ tìm nó tính sổ.

    Mà sao mình lại thấy không vui khi nhóc ở cạnh tên đó chứ. Nhóc là một người con trai đoàng hoàng mà. Đúng rồi, nhóc thật mạnh mẽ khôi ngô, mà mình là gì chứ, chỉ là một tên bị cả thế giới này lên án, coi thường mình có được nhóc sao ? Nực cười thật. Mình là ai chứ, một người không đáng nhắc đến, vậy mà mình lại muốn gì ? Thật nức cười. Đúng vậy không hơn không kém.

    ***

    Hôm nay trời đẹp thật, gió thổi nhẹ, mây nhẹ nhàng trôi tung tăng. Giữa bầu trời cao xanh nó được Khả Chi đẩy xe lăn đi dạo. Trông nó lúc này vui khôn tả. Đúng vậy, lâu lắm rồi nó mới được đi trong nắng. Nó nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bạn bè và bất chợt nó thấy nhớ ai đó. Không hiểu sao nhưng nó nhớ hình dáng quen thuộc đó, nhớ nụ cười, nhớ cái nhìn thân thương, khoẻ khoắn.

    -Bi này, em giận ba hả?

    Bất ngờ chị hai hỏi nó, chị ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh nó, mắt lơ đãng nhìn ra xa.

    -Không ạ, em không giận ba, nhưng em sợ ba giận em. Chị này, tại sao hả chị, tại sao em luôn làm ba thất vọng vậy? Em sai thật sao?

    Nó cúi gầm mặt xuống. Lúc này trong nó đang có những thứ cảm xúc khác nhau rằng xé. Nó đã tự hỏi mình, hỏi nhiều lắm rằng là nó sai thật sao, tại sao nó lại được sinh ra trên đời này, để rồi mọi chuyện với nó cứ như ở địa ngục.

    -Chị này, nếu như một ngày nào đó em không thể ở bên ba, bên chị nữa thì chị giúp em chăm lo cho ba nhé.

    -Gì vậy Bi? Em nói gì thế? Ai đã nói với em điều gì à? Bi! Nói cho chị nghe đi.

    Bất ngờ trước những gì nó nói, Khả Chi như không còn tin vào tai mình nữa. Cô lắc mạnh vai nó, giọng cô lạc hẳn đi.

    -Chị sao vậy? Em chỉ muốn nói vậy thôi, không có ý gì mà. Cũng tại em thấy ba không thích em, nên em sợ một ngày nào đó ba không muốn thấy em trong nhà mình nữa. chỉ vậy thôi mà chị.

    Trước thái độ lạ lùng, lo lắng của cô, nó thật sự bối rối.

    Khả Chi nhoài người ôm chặt nó vào lòng mình, cô ghĩ sát đầu nó vào ngực mình. Cô khóc, nước mắt cô rơi, chảy dài trên tóc nó, chảy xuống vai áo nó, thấm vào da thịt nó. Ấm nóng...

    -Chị à – nó lên tiếng phá tan bầu không khí - giọng nó buồn buồn – Em biết, tại em mà ba khổ, tại em mà chị khổ, cũng tại em mà anh hai khổ. Từ nhỏ em đã hiểu rõ rằng em không có chỗ trong gia đình mình. Em sống nhưng luôn luôn chuẩn bị tinh thần, tinh thần là một ngày nào đó em sẽ phải ra đi...

    -Bi!

    -Chị đừng nói gì cả, chị nghe em nói hết đã nhé. Một lần thôi chị, chỉ một lần này thôi, rồi từ đây em sẽ không bao giờ nói đến nữa.

    Nó nhìn Khả Chi như van xin, nó biết đây là cơ hội để nó nói ra hết những gì vướng bận trong lòng mình. Chỉ một lần thôi, một lần rồi nó sẽ không bao giờ nhắc đến nữa, hình như nó cảm thấy rằng nếu không nói bây giờ thì không bao giờ nó còn có cơ hội nói lại lần nữa.

    Khả Chi không nói gì, cô im lặng.

    -Chị à, từ lúc em biết đến sự tồn tại của mình, cũng là lúc em nhận ra rằng mình là gánh nặng cho ba, cho mọi người trong nhà ta. Em biết mình không nên tồn tại trong cái gia đình này và mình không có chỗ trong nó. Em cũng nhận ra rằng, em nên chuẩn bị hành lý thật gọn gàng, ba đã quá kiên nhẫn với em, cũng sẽ đến lúc sự kiên nhẫn của ba không còn giới hạn nữa.

    Ngừng lại một lúc, nó nói tiếp.

    -Đến lúc em nên đi rồi, em đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu, rất lâu. Có lẽ em ra đi, ra đi bây giờ là cách giải quyết tốt nhất cho gia đình ta.

    Khả Chi bàng hoàng, cô không còn nghe thấy gì nữa. Cô không muốn nghe nữa, không thể được, nó không thể đi lúc này, nó...nó...Cô không muốn nghĩ gì hết, không! Không được...không!

    -Bi, nhìn thẳng vào mắt chị này, Bi. Em nhìn đi.

    Cô lay mạnh tay nó, nước mắt cô lúc này chảy thành dòng trên khuân mặt thanh tú của, mớ tóc dài trước trán bết lại vì mồ hôi do lo lắng và vì nước mắt đau thương.

    -Em là em chị, nhà em đang ở là rành cho em, em không được đi đâu cả, em có nghe chị nói gì không? Bi, em có hiểu chị đang nói gì không?

    Chị hai đẩy mạnh vai nó, nhìn thật sâu vào mắt nó.

    -Em là em chị, em không cần chị, nhưng chị cần em. Em không được đi đâu cả. Em hiểu không Bi?

    -Chị à, cho em khóc trong lòng chị một lần nhé, chỉ một lần này nữa thôi. Em hứa mà, em hứa với chị, sau hôm nay sẽ không bao giờ em khóc nữa. Em hứa mà…Vừa nói nó vừa gục đầu vào lòng chị mình, cả hai ôm nhau khóc.

    Hai người ngồi nói chuyện mà không hay rằng trời đã đổ mưa từ bao giờ, mưa từng hạt, từng hạt một, mưa rơi đều đều, buồn như ai kia. Mưa đang rơi hay nỗi lòng của ai kia đang khóc…

    Đứng ngay sau thân cây, chỗ hai chị em đang nói chuyện là một người thanh niên đẹp trai, tuấn tú nhưng mang một khuân mặt thật buồn. Trên tay anh đang cầm chiếc ô che mưa, nhưng thế này thì chắc không cần nữa rồi. Anh lặng lẽ bước quay đi, mang theo mình một nỗi buồn vô hạn.

    ***

    Thì ra là vậy, tưởng mình đã hiểu hết về nó, tưởng mình như vậy là đã đồng cảm với nó, tưởng mình như vậy là đã yêu thương nó. Không phải vậy, anh thật sự thấy khó thở. Với mỗi con người khi sinh ra đều xem gia đình như là một pháo đài kiên cố và vững chắc nhất, che chở bảo vệ tốt nhất cho chúng ta. Nhưng với nó thì khác, nó sống trong gia đình mình nhưng lúc nào cũng lo chuẩn bị tinh thần để ra đi. Nó sống trong một gia đình nhưng không khi nào cảm thấy thật sự yên ổn và hạnh phúc. Nó phải ra đi ư, thật sao?
    Anh nhắm mắt lại, đau lòng khôn tả. Từ lúc anh nghe thấy những lời nói của nó với Khả Chi anh luôn cảm thấy rằng nó đang dần xa anh, trôi khỏi đôi tay anh. Dù anh biết nó sẽ không sống được, nhưng anh vẫn luôn hy vọng điều kỳ diệu sảy ra. Nhưng bây giờ thì anh hiểu rằng, dù điều kỳ diệu có thể sảy ra đi nữa thì anh vẫn phải xa nó.

    Hôm nay nó suất viện, các vết thương cũng đã lành lại nhiều, chỉ có tay gãy là vẫn phải bó bột. Nó vui vẻ theo anh hai đón về.

    -Bi này, đi được không hay để anh cõng em nhé. Anh hai nhìn nó cười kiểu gian ngoan.

    -Thôi mà anh, cõng em rồi anh lại gãy xương sống đấy.

    -Ê, thái độ gì đó, không tin hả được rồi...

    Nó xong anh hai vứt hết đồ đạc của nó lên tay Khả Chi, chưa kịp hiểu anh hai muốn gì chỉ thấy chị Khả Chi kêu oai oái.

    -Trời, làm gì thế ông tướng, không cầm cho người ta lại còn...

    -Chị cầm giúp em đi, nhé.

    Bất ngờ anh hai quay lại, một tay vít vai nó, tay còn lại anh nhấc bổng hai chân nó lên. Mất đà nó vội vàng đưa hai tay bám chặt lấy cổ anh. Anh cưới sảng khoái khi thấy nó như vậy. Nó nhìn anh, không nói gì, chỉ cười ấm áp.

    -Cháu gặp cô chút nhé.

    Bất ngờ bà bác sĩ suất hiện, đưa mắt nhìn nó, cái nhìn ấm áp đến lạ. Bà hất đầu về phía chị hai, tỏ ý muốn nói chuyện riêng với chị. Lưỡng lự đôi chút nhưng chị cũng nhanh chóng gật đầu...


    [--Auto Merged--]

    < 13 > -Sao cháu thấy thế nào, được không?

    Trong một quán caffee nhỏ trước cổng bệnh viện, hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhau. Bà bác sỹ già đẩy cao gọng kính, nhìn Khả Chi như thúc dục.

    -Chuyện này, chuyện này...cháu...cháu...

    Cô không còn hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa, bà ta là ai mà lại đòi nuôi em cô chứ. Bà ta có ý gì đây?

    -Cháu đừng hiểu nhầm, cô không có ý gì đâu. Chắc cháu không biết chứ, cô là bạn thân với mẹ cháu, điều này cháu có thể hỏi ba để khẳng định. Cô không có ý gì cả, chỉ muốn đưa Khang Vĩ về nhà để tiện chăm sóc thôi. Cháu biết đấy, trước khi má cháu qua đời đã nhờ cô chăm lo cho nó, nhưng vì cái chết của mẹ cháu đã khiến cô không có đủ tự tin để nhìn nó. Cô đã để nó khổ suốt 17 năm nay, cô không muốn nó khổ thêm nữa.

    Bà bác sĩ già nói trong sự trân thành. Thật lòng bà thì bà muốn nói rất nhiều, nhưng không hiểu sao bà chỉ có thể nói được như vậy. Bà muốn Khả Chi hiểu được những gì bà đang muốn nói, bà sợ cô không đồng ý.

    -Cháu không biết nữa, dù sao thì nó cũng là em trai cháu, điều gì làm cô tin là cháu sẽ để cho cô nuôi em cháu. Và điều gì khíên cô chắc rằng co sẽ chăm lo cho nó tốt hơn gia đình cháu.

    Khả Chi nói một hơi dài, cô sợ, phải, lúc này đây cô đang rất sợ, cô sợ mất nó, nỗi sợ đó đã chiếm gần hết tâm trí của cô.

    -Khả Chi, cô biết điều này thật khó chấp nhận đối với cháu, nhưng cháu hiểu cho cô, thương lấy em trai cháu. Nếu cứ để cho em trai cháu ở nhà chắc cháu cũng biết là nó sẽ không thể sống hạnh phúc với ba cháu được. Hơn nữa bệnh tình của nó, cháu biết rồi đấy, nó sống cũng không được bao nhiêu nữa.

    Nghỉ một chút, bà nhấp một ngụm caffee rồi nói tiếp.

    -Cháu nên hiểu rằng, việc bệnh tật của Khang Vĩ rất khó nói, nếu cứ để nó sống như thế này cô không giám chắc là nó có thể sống thêm được quá 3 tháng nữa. Cô tin là cháu sẽ tự có quyết định của mình.

    Nó xong bà vẫy tay gọi phục vụ.

    -Cô về trước nhé, cháu suy nghĩ kỹ đi rồi sớm cho cô câu trả lời.

    Bà rút tiền ra thanh toán hai cốc caffee, sau đó nhanh nhẹn bước ra của. Khả Chi vẫn ngồi đó bất động. Trong đầu chị lúc này trống rỗng, không một tí thông tin nào làm chị quan tâm.

    -À quên, cháu biết rằng nếu sống với cô, Khang Vĩ sẽ được chăm sóc cẩn thận với những thiết bị y tế tôt nhất, hơn nữa cô là bác sĩ nếu có vấn đề gì sảy ra cô có thể can thiệp nhanh nhất.

    Bà bác sĩ ra đến cửa bất chợt quay lại nói thêm.

    Khả Chi ngước đầu nhìn lên rồi nhanh chóng cúi xuống. Mắt cô đã nhoà lệ, cô cũng không có ý định lau nó đi. Rất lâu sau cô mới đứng dậy được. Loạng choạng cô bước ra khỏi quán...

    ***

    Vừa thấy bóng dáng nó ngoài cổng, Bà Lan lao ra như tên bắn, rồi bà dừng khựng lại. Không nói được gì, bà khóc.

    -Cô, con không sao mà, cô đừng vậy mà. Nó nhìn bà an ủi

    -Lần sau con phải cẩn thận nhé, đùng làm cô lo.

    -Con hứa mà, cô à, con đói lắm, cô có gì cho con ăn không? Nó bất chợt hỏi bà như muốn đánh trống lảng những chuyện mà nó biết chắc sẽ bị bà tra khảo. Lúc nào mà chẳng vậy.

    Thấy nó đòi ăn, bà nhanh tróng chạy tất tả vào nhà bếp, bà mừng ra mặt. Từ trước đến giờ có m ấy khi nó đòi ăn đâu. Cả ngày may lắm thì bà ép nó ăn được một chút.

    Cánh cửa nhà mở ra, nó được anh hai dìu vào trong.

    -Con chào ba. Nó cất tiếng, đây là lần đầu tiên nó thấy ông kể từ khi nó bị tai nạn. Nhưng nó không biết rằng ông thì thướng xuyên nhìn nén nó. Với ông nó vẫn là đứa con trai mà ông rứt ruột đẻ ra.

    Không nhìn nó, ông trả lời cộc lốc.

    -Về rồi hả?

    Nó không nói thêm câu nào đi thẳng lên phòng, Anh hai cố giữ tay nó lại nhưng nó vẫn quyết tâm đi lên. Anh hai nhanh hơn nó quay người ôm chặt không cho nó bước lên.

    -Làm gì thế Bi? Em giận anh sao?

    Nó hiểu anh hai định nói gì, nhưng lúc này nó thấy thật sự khó thở, chóng mặt, nó như không thể đứng được nữa. Thật lòng nó không muồn bước lên phòng nhưng nó không hề muốn ba thấy nó mệt mỏi. Không muốn chút nào cả. Mắt nó hoa lên, mọi thứ mờ nhạt đi.

    -Buông nó ra, để cho nó thích đi đâu thì đi, buông ra ngay.

    Ông Lý bất chợt hét to. Khương Vĩ, giật mình thả tay ra. Anh bối rối nhìn ông, quay sang anh nhìn nó ái ngai. Là con trai cả trong nhà, anh chưa bao giờ giám cái lời ông, cũng vì tính khí ông thất thường mà anh không muốn làm phật lòng ông. Từ lâu rồi anh không muốn trong nhà này ông có thêm chuyện để bận tâm nứa.

    Khương Vĩ thả tay khỏi người nó, anh đứng sững người kệ cho nó bước lên tầng.

    -Con xuống đây, ba có chuyện muốn nói. Ông Lý gọi với lên chỗ Khương Vĩ.

    Vừa bước xuống được hai bước, anh giật mình khi nghe thấy tiếng động mạnh.

    Nó bất ngờ ngã nhào, thân thể nó như một quả bóng lăn từ lưng chừng cầu thang xuống đất…

    ***
    -Alô, sao, vâng tôi đến ngay. Âm thanh đứt quãng.

    -Tùng Lâm… Tùng Lâm…xuống mẹ nhờ con

    -Gì thế má, trời a, để con mắc quần áo vào đã chứ, vừa tắm xong mà.

    Hai người chạy hớt hải vào phòng cấp cứu, nghe thấy má nói nhóc phải vào viện cấp cứu nó lo quá. Ba đi công tác chưa vê nên nó được má đặc phái chở mình vào bệnh viện.

    Trước cửa phòng cấp cứu, mọi người đứng ngồi không yên. Thấy mặt ba nó, bà bác sĩ già nhìn xéo ngang một cái rồi đẩy thẳng cửa vào phòng cấp cứu.

    -Ba - Chị hai lên tiếng – Con biết là lúc này không thích hợp nhưng ba nghe con này…

    Thấy Khả Chi như sắp phát điên, Khương Vĩ lên tiếng ngăn lại.

    -Chị, không phải lúc mà.

    -Còn đợi lúc nào nữa, hay đợi lúc nó chết đi rồi nói luôn nhé?

    Chị không còn bình tĩnh được nữa, nước mắt trào ra, sống mũi cay xè.

    -Ba, ba nghe này, nó bây giờ sắp không sống được nữa, không sống được nữa rồi. Ba biết không ?

    Chị như điên lên, toàn thân nóng bừng, đau khổ, chị nói như hét vào mặt ông.

    Ông Lý ngồi ngây người, không nói được gì. Mặt ông chuyển dần từ đỏ sang trắng bệch rồi chuyển tiếp sang màu gì cũng không rõ nữa. Một lúc lâu sau ông mới lắp bắp.

    -Con…con…con nói gì thế, nhắc lại cho ba nghe coi Khả Chi?

    -Được rồi ba, ba bình tĩnh đi, mà chị nữa, chị cũng bình tĩnh đi mà.

    Thấy không khí quá căng thẳng, Khương Vĩ buộc phải chen ngang. Nhưng hình như chảo lửa không dịu bớt thì phải.

    -Ba à, Khang Vĩ đang có một khối u trong não. Và chúng ta không thể làm gì được, không thể can thiệp được. Ba, thật sự ba không thể thương lấy em con một chút thôi sao ba. Thời gian sống của nó chỉ đếm trên đầu ngón tay, ba không thể cho nó một ngày hạnh phúc sao ba? Ba ơi...

    Khả Chi nói một tràng dài, không biết mình đang nói gì nữa, chị khuỵ xuống ôm mặt khóc nức nở. Không khí như bị ai đó cô đọng lại, ngạt thở.

    < Het 13 >

    p/s: Mọi người đọc song nhớ để lại ý kiến nhé, điều này giúp tác giả rất nhiều. Thank trước.Cám ơn mọi người ủng hộ à.


    [--Auto Merged--]

    < 14 > Khẽ đẩy cửa bước vào. Ông nhìn quanh căn phòng bệnh. Trên chiếc giường kê sát cửa sổ, nó đang nằm thiếp đi trên đó. Xung quanh là cả một hệ thống các loại dây dợ lằng nhằng của các thiết bị ý tế. Nó lằm đó thở đều đều mệt nhọc dưới sự giúp đỡ của cả một hệ thống các thiết bị trợ giúp. Ông nhìn nó, ứa nước mắt. Khuân mặt nó hốc hác, vết thương trên người chưa thôi rỉ máu. Nó nằm đó, bất động.

    Ông lại gần, cầm nhẹ đôi bàn tay vô hồn của nó. Phải, đây là lần đầu tiên ông cầm đôi tay nó, cầm nhẹ nhàng như một người cha nắm tay đứa con nhỏ dại của mình. Ông khẽ chạm nhẹ lên chán nó, xoa nhẹ lên ngực nó. Nước mắt ông rơi. Rơi ướt cả má nó.

    -Con ơi...

    Ông gục đầu lên tay nó, khóc như một đứa trẻ, ông gọi tên nó trong nước mắt ân hận và đau khổ, nhưng đáp lại ông chỉ là tiếng chiếc quạt thông gió quay đều đều trên góc tường.

    Ngoài kia, bóng một người mặc blue trắng đang đứng lặng người nhìn vào trong, qua ô kính cửa. Rồi bà khẽ cúi đầu đi thẳng về phòng mình.

    ***

    -Má à, Khang Vĩ bị sao vậy má. Sao tự nhiên hắn lại cấp cứu vậy?

    Bên bàn ăn, hắn vừa ăn vừa mè nheo làm nũng má mình.

    -Trời, ăn đi ông tướng, bạn ống tướng chỉ bị ngất thôi, không sao đâu mà phải lo. Mà này, tôi nhận ra là ông tướng có vẻ hơi quan tâm quá đến người bạn này đó nhé.

    Bất ngờ trước câu nhận xét của má, Tùng Lâm giãy nảy người lên, mặt nóng bừng. Nhưng vốn là người thông minh nên nó ngay lập tức lấy lại tự tin.

    -Má à, má đùa hay quá ta, bạn thân của con mà con lại không quan tâm thì quan tâm đến ai ta?

    Hắn nói luyến thắng, không để cho má có cơ hội phản pháo.

    -Mà má nói đưa tên nhóc đó về nhà ta mà sao chưa đưa vậy? Mà má này, đưa nó về đây mà cho nó làm ô sin của con nhé.

    Nghe thấy con mình nói vậy, bà giật nảy mình quát.

    -Thằng này, không được hư nhé. Má đưa bạn về đây ở không phải là thuê ô sin đâu. Con không được bắt nạt nó đâu đấy. Với lại con cũng đã nghe hết chuyện của nó rồi, con không thương cảm với nó sao? Má nói con nghe, nó về đây, không được bắt nạt nó, nó cũng là con má đó nghe chưa. Láo nháo là má cho con ra rìa đó.

    Nó ôm bụng cười ngặt nghẽo, bà nói một hơi dài khi quay qua nhìn nó thì thấy nó đang lăn lê bò toài trên sàn nhà vì buồn cười.

    -Gì thế, má nói không đúng hả?

    -Hôhôhô...Má xem má kìa, động đến nó thì má nổi khùng lên, con trai ngoan của má má cũng không coi ra gì, còn doạ con là léng phéng bị má cho ra rìa. Thế mà còn tra hỏi con tại sao lại quan tâm đến nó thế. Hêhhêh, hắn cười gian ngoan.

    Biết mình mắc bẫy thằng con trai quỷ sứ, bà làm bộ tức giận.

    -Mày lại đây, để má bắt được mày thì mày chết với má nghe con.

    ***

    Thời gian trôi qua, rồi cũng đến ngày nó được ra viện. Trở về nhà mình, nó có cảm giác thật buồn. Chưa bao giờ nó buồn như vậy, trống trải, vắng lặng.

    -Sao thế em, đau hả?

    Anh hai bất ngờ lên tiếng, anh tiến lại gần chỗ nó đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    -Không ạ, em không sao. Chắc tại em hơi mệt.

    Không nói gì, anh hai tiến lại gần nó, anh vòng một tay qua vai, một tay dưới nách ôm chặt nó vào lòng mình. Bất ngờ nhưng nó cũng không có phản ứng gì, anh kề cằm mình lên vai nó. Người anh tý sát vào lưng nó.

    -Em thật sự ổn chứ? Không nói dối anh?

    -Không mà anh hai, em ổn thật, chỉ thấy hơi trống trải.

    Nó ngước mắt nhìn anh. Khuân mặt nó bừng sáng trong nắng chiều. Lúc này trông nó thật đáng yêu. Nó ngả người tựa hẳn lưng vào anh mình, nhắm mắt lại nó khẽ thở. Khương Vĩ luồn tay mình qua eo nó. Ôm chặt. Anh không muốn rời tay ra, không bao giờ muốn.

    Tối hôm đó, sau một ngày bận rộn, cả nhà nó cùng với gia đình ông Trần cùng nhau ăn bữa tối. Không khí vui vẻ lạ. Người vui nhất là chị hai nó. Chị chạy lăng xăng, nói nói, cười cười. Chị thấy nó về nhà thì vui lắm, hơn nữa chị thấy ba mình không còn tỏ thái độ với nó nữa nên chị càng vui hơn dù chị biết rằng, chuyện gì đến rồi sẽ phải đến.

    -Chúc mừng con trở về nhà, bà Trần lên tiếng khi tất cả ngồi vào bàn ăn.

    -Khang Vĩ à, những ngày cậu vào viện bọn mình nhớ cậu lắm đó. Cả lớp nhao nhao lên hỏi thăm cậu quá trời luôn. Ngọc Ân lên tiếng. Cậu về rồi chắc cả lớp mừng lắm.

    Cô vừa nói vừa nghiêng người làm duyên.

    -Vĩ à, tớ chép bài cho cậu rồi, tý tớ cầm qua cho. Bất ngờ anh hai con bé lên tiếng. Mọi người trong phòng ăn đều ngước lên nhìn hắn ta.

    -Trời anh hai trở nên quan tâm đến người khác từ khi nào vậy ta. Bất ngờ à nghe.

    Thấy cô em gái trêu anh mình, hơn nữa cũng thấy thái độ khác thường của cậu con trai, bà Trần vội lên tiếng trấn an.

    -Thôi nào, anh con làm thế là đúng quá rồi, con không thấy đó là việc lên làm hay sao hả.

    Đẻ nó ra, bà hiểu con trai bà nhiều lắm. Từ lâu bà đã nhận ra điều không bình thường ở đứa con trai mình nhưng đó chỉ là mơ hồ không rõ ràng. Thời gian trôi đi, bà thường hay để ý từng tý một thằng con trai mình, và rồi bà đã cảm nhận thấy điều bất thường, ngày một rõ ràng hơn. Chuyện hôm nay là bằng chứng rõ ràng nhất để bà khẳng định lại thông tin đó.

    Không nói gì, hắn ta nhìn nó chờ đợi. Nó ngước mắt lên khi nghe thấy câu nói đầy bất ngờ từ người bạn học cùng lớp, cùng nhà này.

    -Cám ơn, nó khẽ nói, mỉm cười. Trông nó cười,cả một góc bàn ăn như bừng sáng.

    Ngồi đối diện với nó phía đầu kia cũng khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên từ khi hắn ta tới nhà này mà có người làm cho hắn cười đựơc. Thật lòng việc bị chyển từ quê hương của mình đến một nơi xa lạ khiến hắn rất khó chịu, nhất là với một người sống nội tâm như hắn nhưng vì công việc của ba nó đành chấp nhận. Tưởng rằng sẽ không một ai ở cái nơi này có thế làm cho hắn cười được nhưng ngay từ khi nhìn thấy nhóc, hắn đã biết rằng hắn thích ở đây.

    < Het 14 >
    TRI Nguyen : Cám ơn mọi ngưồi ủng hộ, không biết người khác thế nào chứ, chỉ cần mọi người quan tâm đến là tui vui hết ý kiến rồi. Thank nhiều ha.

  5. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    1.070
    Thanks
    0
    Thanked 71 Times in 63 Posts
    Năng lực viết bài
    361

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    < 15 > -Kính cong...kính cong...

    Tiếng chuông cửa chợt reo vang, bà Lan nhanh chân chạy ra mở.

    -Con chào cô, con là bạn Khang Vĩ, con đến thăm bạn.

    Giọng một người con trai quen thuộc vang lên, dừng đũa, nó quay ra ngoài, nơi có tiếng nói.

    -Tùng Lân. Trời, làm gì mà tìm đến tận đây vậy, mà sao lại tìm được nhà tôi thế? Nó ngạc nhiên hỏi người đang bước vào.

    Không trả lời ngay câu hỏi của nó, Tùng Lâm đưa mắt chào mọi người trong phòng.

    -Con chào các cô chú ạ, con xin lỗi con không biết là gia đình mình đang ăn tối.

    -Không sao đâu em, em tới tìm Bi, à quên Khang Vĩ hả? Chị hai nhanh miệng đỡ lời nó.

    -Em vào đây ngồi chơi, đợi nó chút nhé.

    Thấy việc mình xuất hiện lúc này có vẻ không tiện lắm nên hắn ta nhanh chóng tìm cách thoát.

    -Dạ thôi, tại em thấy lâu Khang Vĩ không đi học nên đã chép bài trên lớp mang qua cho bạn thôi, không có gì đâu. Thôi em xin phép ạ. Con chào cả nhà.

    Hắn ta nói xong liền quay người lại bước nhanh ra cổng. Thấy vậy Khang Vĩ bỏ đũa xuống đứng dậy đưa nó ra.

    -Cám ơn cậu nhé, mà làm sao cậu biết nhà tớ vậy?

    -Có khó gì mà làm sao với làm trăng, tớ tìm trong danh sách lớp mình mà.

    Thôi vào nhà đi không lạnh, ngoài trời sương nhiều lắm.

    Nói rồi, Tùng Lâm bước nhanh ra ngoài cổng và leo nhanh lên chiếc xe đen đang đợi sẵn.

    Nó quay người bước vào nhà, trong nhà lúc này mọi người vẫn đang ăn uống vui vẻ.

    -Hehehhe… thế là anh hai khỏ lo nữa nhé, Khang Vĩ có người chép hộ bài rồi. Mà này, chữ của Tùng Lâm dễ đọc lắm không sấu như của anh hai đâu. Hêhhêhe…

    Hắn ta cúi gầm mặt xuống, thái độ đó rõ ràng là không hài lòng. Mặt hắn đanh lại, cau có.

    Thấy thái độ không vui của hắn, Khang Vĩ vội vàng nóí tránh sang chuyện khác. Tên này cũng kỳ, lúc nào cũng tỏ vẻ bất cần đời, không bao giờ thấy hắn ta quan tâm hay hỏi han gì mình vậy mà lại đi chép bài cho mình mời lạ chứ. Bệnh gì vậy ta? Nó vừa ăn vừa nghĩ, thôi kệ. Nó dứt khoát với ý nghĩ của mình bằng cách cắn đứt một miếng thịt bò và nhai hết ý tưởng.

    -Con đủ rồi. Con lên phòng trước.

    Hắn bỏ đũa xuống, sô ghế đứng dậy, bỏ đi.

    -Tiểu Long, con đã ăn gì đâu, Tiểu Long...Bà Trần gọi với theo con trai. Ngọc Ân, trước thái độ kỳ cục của ông anh thì lắc đầu lè lưỡi và khuyến mại thêm động tác rụt cổ.

    -Nó hôm nay làm sao không biết, ông Trần than thở.

    Bà Trần nhìn theo bóng hắn ta khẽ thở dài, không nói gì, bắt gặp ánh mắt của chồng, bà nhanh tróng thay đổi thái độ. Cười làm duyên rồi giả bộ ăn uống ngon lành.

    Thấy hành động kỳ cục của thằng bạn cùng lớp, nó ngồi thần mặt ra. Tưởng nó không muốn ăn, chị hai nhanh tay gắp cho nó một miếng thức ăn.

    -Bi, tối nay chị ngủ cùng em nhé? Được không nhóc?

    -Trời, làm gì mà chị đòi ngủ cùng nó vậy, chị là con gái mà.

    Thấy tự nhiên chị hai đòi ngủ với cậu em cưng, Khương Vĩ lên tiếng chành troẹ.

    -Bi đừng ngủ cùng chị ấy, chị ấy vừa đánh nhau với anh sáng nay, bị anh thu mất mất chiếc gối ôm làm chiến lợi phẩm rồi nên dụ khị em qua đó cho chị ấy gác chân đó.

    -Ê, chị hai hét lên, tên hầu kia, ngươi đánh thắng ta hồi nào mà đòi thu chiến lợi phẩm hả. “Náo Nào”. Bi qua ngủ cùng chị, chị đảm bảo không gác lên người em à, yên tâm, chị thề, chị hứa, chị đảm bảo...Hêheheh.

    -Thề, hứa, đảm bảooooooooooo....- Thấy chị mình nói vậy Khương Vĩ nhại theo bằng giọng điệu tranh chua - có mà thề cá trê chui ống ấy, bà ngủ khéo mà người ta khiêng vút xuống sông cũng không tỉnh ấy. Bầy đặt làm chi. Tốt nhất để an toàn, nó qua ngủ cùng em, chị thương mến ạ.

    - Mà thôi không cãi nhau nữa, tối nay anh quyết định rồi, Bi qua phòng anh ngủ. Không bàn cãi nhiều - Bất chợt anh hai nhấn mạnh như thể muốn tuyên bố kháng chiến thành công.

    -Không, qua phòng chị. Chị hai cũng không kém.

    Mọi người trong nhà thấy hai chị em tranh nhau như vậy thì ai cũng bật cười.

    -Con qua ngủ cùng ba.

    Nó giật mình, ngứơc nhìn lên. Nó không nghe nhầm đấy chứ? Ba vừa nói gì thế. Không giám tin vào tai mình, nó quay qua nhìn ba, ánh mắt nó như muốn xác nhận lại một lần nữa điều nó vừa nghe thấy.

    Hai chị em nhà Khương Vĩ đang cãi nhau cũng phải dừng lại nhìn. Họ thật sự không hiểu nổi là họ nghe nhầm hay ba nói nhầm.

    -Sao thế, không muốn qua ngủ cùng ba sao?

    Ông Lý hỏi lại nó như rò xét. Nó không trả lời, cúi gầm mặt xuống. Nó không biết lúc này nó đang thực sự cảm thấy gì. Buồn? Vui? Hạnh phúc. Quả thật nếu lúc này không có ai ở đây chắc nó đã oà khóc. Phải rồi, từ khi nó nhận biết được đến nay đây là lần đầu tiên ông yêu cầu nó như vậy. Nó sợ lắm. Sợ gì thì nó cũng không rõ nữa. Sợ ông, hay sợ đây chỉ là một giấc mơ. Người ta thường nói hạnh phúc thật mong manh mà…

    -Con…con…con…

    Thấy nó bối dối, anh hai lên tiếng. Giọng anh vui ra trò.

    -Thôi, mấy khi ba có yêu cầu vậy anh nhường Bi cho sang ngủ cùng ba đấy.
    Khả Chi thấy quá bất ngờ trước thái độ này, nhưng cũng như em trai mình, cô hiểu được lúc này lên làm gì.

    -Thôi được rồi, vậy con nhường nó cho ba vậy, nhưng hôm sau ba phải trả lại cho con đấy.

    Gia đình ông Trần thấy như vậy cũng cười hùa theo.

    -Trời, mọi người làm như cháu tôi là món hàng hoá ưa dùng hay sao vậy, đổi qua đổi lại.

    Nó không nói gì, cúi mặt ăn. Lúc này nó cũng không biết phải trả lời ra sao nữa. Hình như cũng hiểu được nó đang nghĩ gì nên không ai trong nhà lúc này muốn nhắc đến chuyện ấy nữa. Mọi người nhanh chóng bàn sang chuyện khác, mặc chó nó đắm chìm trong những suy nghĩ miên man. Thoáng bối rối, nó ngẩng đầu lên nhìn về phía ba ngồi, bắt gặp ánh mắt ông đang nhìn nó, nó vội cụp mắt xuống, tập chung nhìn vào bát cơm như muốn thôi miên từng hạt gạo.

    ***

    Đồng hồ đã lúc lắc chạy sang đến con số 11h rồi mà nó hình như vẫn còn muốn xem TV. Thấy vậy bà Lan lên tiếng.

    -Bi, đi ngủ đi con, khuya rồi, mai còn đi học chứ.

    Nó ngoái đầu lại nhìn bà âu yếm.

    -Cám ơn cô, con ngồi một tý nữa thôi ạ.

    Nó trả lời bà qua quýt sao cho bà đừng bắt nó đi ngủ vào lúc này. Thật lòng nó mệt lắm rồi nhưng cứ nghĩ đến yêu cầu ở bàn ăn của ba nó lúc tối, nó không biết phải làm gì nữa. Đã mấy lần nó định đi ngủ nhưng trèo lên đến giữa cầu thang, đoạn chia về hai phía dẫn lên các phòng ngủ nó lại không biết lên đi theo hướng nào. Đành quay xuống ngồi xem TV vậy.

    Tối nay sao mà nó thấy chương trình trên TV hết nhanh thế không biết, thoáng cái đã hết rồi. Cộng cả thời gian nó xem giới thiệu chương trình của hôm sau nữa mới có 11h30 đêm. Tối nay anh hai với chị Khả Chi dủ nhau đi đâu không biết, ăn cơm xong cái là hai ông bà đìu díu nhau đi luôn chẳng ý kiến gì với nó cả. Hành tội nó ngồi nhà không biết làm gì. Mệt mỏi vì suy nghĩ, nó ngủ gật trên ghế lúc nào không biết.


    Bừng tỉnh khi bị ánh sáng rọi thẳng vào mặt. Trở mình, nó đưa tay rụi mắt. Cho đến khi định hình được nó đang ở đâu thì mới giật mình.

    Đầu nó đang gối lên tay ba, một tay ba làm gối cho nó, tay còn lại ba đặt nhẹ lên ngực nó như thể ba muốn kiểm tra chắc chắn sự sống của nó. Ba lằm nghiêng, ngủ ngon lành. Trông lúc này ba thật hiền, thật khác với những lúc ba thức. Nó nhìn kỹ lại ba mình, tóc ba đã điểm bạc, khuân mặt vuông vức của ba hình như đã bị bao phủ bởi một lớp các nếp nhăn xếp chồng chéo lên nhau. Ba nhắm nghìên mắt, thở đều đều.

    Nó cố nhớ lại những gì đã sảy ra vào đêm qua. Chắc lúc ngủ quên trên ghế, ba đã đưa nó vào đây. Vậy là ba vẫn thương nó. Nó biết điều đó, và nó hạnh phúc vì điều này. Đảo mắt nhìn khắp phòng. Trong nhà mình, nó đã xem qua hầu hết các phòng, chỉ riêng phòng ba là chưa bao giờ giám đặt chân đến. Với nó, phòng của ba như một vùng đất cấm. Căn phòng được sơn toàn một mầu hồng ấm áp. Cuối giường có một cái tủ đựng quần áo chiếm hết cả bức tường. Phòng có một cửa sổ nhìn thẳng ra ban công với gió và nắng. Đầu giường ngủ là một khung ảnh, khung ảnh duy nhất trong phòng này. Khung hình của má nó đang tươi cười bên chậu hoa địa lan. Trông má nó thật duyên dáng và xinh đẹp. Thảo nào nó thường thấy ba chăm lo cho mấy chậu địa lan kỹ càng đến vậy. Hoá ra đây là loài hoa má nó thích.

    -Con tỉnh rồi à? Bất ngờ ba nó lên tiếng.


    [--Auto Merged--]

    < 16 > ý kiến về mấy lỗi chính tả . voi qua nen dung tu hoi bi lang lon doi chut nha . Bừng tỉnh khi bị ánh sáng rọi thẳng vào mặt. Trở mình, nó đưa tay rụi mắt. Cho đến khi định hình được nó đang ở đâu thì mới giật mình.

    Đầu nó đang gối lên tay ba, một tay ba làm gối cho nó, tay còn lại ba đặt nhẹ lên ngực nó như thể ba muốn kiểm tra chắc chắn sự sống của nó. Ba lằm nghiêng, ngủ ngon lành. Trông lúc này ba thật hiền, thật khác với những lúc ba thức. Nó nhìn kỹ lại ba mình, tóc ba đã điểm bạc, khuân mặt vuông vức của ba hình như đã bị bao phủ bởi một lớp các nếp nhăn xếp chồng chéo lên nhau. Ba nhắm nghìên mắt, thở đều đều.

    Nó cố nhớ lại những gì đã sảy ra vào đêm qua. Chắc lúc ngủ quên trên ghế, ba đã đưa nó vào đây. Vậy là ba vẫn thương nó. Nó biết điều đó, và nó hạnh phúc vì điều này. Đảo mắt nhìn khắp phòng. Trong nhà mình, nó đã xem qua hầu hết các phòng, chỉ riêng phòng ba là chưa bao giờ giám đặt chân đến. Với nó, phòng của ba như một vùng đất cấm. Căn phòng được sơn toàn một mầu hồng ấm áp. Cuối giường có một cái tủ đựng quần áo chiếm hết cả bức tường. Phòng có một cửa sổ nhìn thẳng ra ban công với gió và nắng. Đầu giường ngủ là một khung ảnh, khung ảnh duy nhất trong phòng này. Khung hình của má nó đang tươi cười bên chậu hoa địa lan. Trông má nó thật duyên dáng và xinh đẹp. Thảo nào nó thường thấy ba chăm lo cho mấy chậu địa lan kỹ càng đến vậy. Hoá ra đây là loài hoa má nó thích.

    -Con tỉnh rồi à? Bất ngờ ba nó lên tiếng.

    Bất ngờ nó quay lại nhìn ba. Mím chặt môi, nó cũng không biết nói gì, chỉ lí nhí trả lời.

    -Vâng!

    Nói xong, nó đưa mắt nhìn đi nơi khác, thật lòng nó không giám nhìn sâu vào đôi mắt của ba nó lúc này, lúc mà ông nhìn nó một cách khác với những lần bình thường. Nó không hiểu và cũng không biết tại sao ông lại thay đổi thái độ một cách lạ lùng như vậy. Với nó đây là điều mà dường như nó mơ ước từ lâu lắm rồi nhưng tại sao khi điều này thành thật nó lại không thể chấp nhận như bình thường?

    Như nhận ra điều bối dối nơi nó, ông khẽ dịch tay trên ngực nó, nhìn nó hồi lâu, ông bất ngờ lên tiếng.

    -Ba xin lỗi, ba xin lỗi con...

    Nó quay lại nhìn ông. Quả thật sau 17 năm trời đây là lần đầu tiên nó nghe thấy ông lên tiếng xin lỗi nó, việc mà lẽ ra ông phải thường xuyên làm mới phải. Nó lặng người, không nói được câu nào, nhìn ông, mắt nó ngấn lệ, sống mũi cay xè, nó gục sâu đầu xuống cánh tay ông. Cảm giác trong nó vỡ oà.

    -Ba à, cám ơn ba đã sinh ra con nhé, cám ơn ba nhiều...

    Nó nói trong tiếng nấc nghẹn nghào.

    -Ba à, nếu có kiếp sau, con sẽ không làm con trai ba đâu, con sẽ không làm... Con hứa đấy. Con yêu ba nhiều lắm nhưng con sẽ không làm con ba như kiếp này, con không làm đâu...

    Vừa nói, nó vừa đưa tay lên quệt nước mắt. Nó nhìn thẳng vào ông:

    -Con đã làm gì sai nào? Con làm gì sai chứ? điều mà con đã sai đó là sinh ra trong nhà mình phải không ba.

    Ông thấy nó nấc lên từng hồi, không cầm được lòng mình, ông khóc. Đưa tay mình lên lau nước mắt trên mặt nó.

    Không để cho tay ông chạm vào người mình, nó đưa tay gạt tay ông ra.

    -Con hứa đấy, nếu có kiếp sau, con sẽ không làm con trai ba nữa, con sẽ sống thật tốt, sẽ không để ba cho ba có cơ hội ghét con đâu.

    Nói xong, nó đứng dậy, lau nước mắt và bước ra cửa. Ông Lý thẫn thờ, ông không biết, không hiểu được hay là cố tình không biết, không hiểu những gì vừa sảy ra nữa. Ký ức trong ông lại tràn về.

    Trước mặt ông llúc này là hình ảnh người phụ nữ đang mang bầu ba tháng. Bà vừa bị xô ngã nhào trên sàn nhà, nước mắt lăn dài trên má.

    -Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không bao giờ lấy ông làm chồng, không bao giờ...
    Những từ đó như soáy sâu vào trong tâm can ông.

    ***

    Bà Lan quay người định bỏ đi thì gặp cái nhìn ái ngại, ướt đẫm nước mắt của chị hai. Sáng nay cũng như mọi ngày khác, bà thường sang phòng ông chủ, đánh thức ông dậy đi làm, lau dọn phòng và sắp xếp đồ đạc. Vừa bước tới cửa định mở thì ba nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong. Còn chị hai, hôm qua biết là nó ngủ cùng ba thì vui lắm, chị định sáng sớm hôm nay qua phòng ba chung vui thì bất ngờ nghe được câu chuyện của nó và ba trong phòng.
    Trên chiếc bà uống caffee nhỏ nhìn ra vườn hoa, xoa tay vào thành cốc caffee, chị hai lên tiếng:

    -Cô Lan, thật ra ngày trước đã sảy ra chuyện gì, tại sao ba con lại không ưa Bi đến vậy?

    Bất ngờ khi nghe thấy câu hỏi như vậy, bà Lan bối dối:

    -Tôi...tôi...tôi..

    -Trời, chắc hôm nay mưa quá ta, chị mà cũng đòi dậy sớm uống caffee nữa hả?

    Khương Vĩ ở đâu bất ngờ xuất hiện, không thèm để ý đến lời châm trọc của Khương Vĩ, Khả Chi quay lại nhìn bà Lan chờ đợi.

    -Đừng nói với tôi là cô không biết nhé.

    Thấy không khí có vẻ căng thẳng, Khương Vĩ nghiêm chỉnh lại ngay.

    -Tôi...Cô hai à, đừng hỏi tôi chuyện đó mà, cô không nên biết thì hơn...

    -Cô Lan này, con biết là cô không muốn nhắc đến, nhưng chuyện này quan trọng với con lắm - Chị nó đổi cách xưng hô.

    -Chuyện gì vậy chị? Làm gì mà căng thẳng thế?

    -Em ngồi yên đi, đừng tham gia vào. Khả Chi gạt phắt đi.

    -Làm ơn đi cô...

    Cuối cùng bà Lan cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

    Rồi theo một giọng kể trầm, đượm buồn, bà kể lại câu truyện của 18 năm về trước.

    Trước đây, cũng như bây giờ ông Lý là một thương nhân có tiếng trên thương trường. Do đó ngoài bạn làm ăn ra ông cũng có vô số kẻ thù muốn trù dập ông. Chúng đã tìm đủ mọi cách để thực hiện âm mưu này, và rồi chúng cũng đã thành công.

    Ngày đó, khi mà bà chủ có bầu cậu ba, có một người phụ nữ xinh đẹp đến xin làm thư ký cho ông nhà. Cô ta làm việc rất tốt nên rất được lòng ông chủ, bên cạnh đó lại thường liếc mắt đưa tình hay ngả lời ong bướm, thế rồi, ông chủ cũng siêu lòng. Không biết cô ta làm cách gì nhưng từ khi đó ngày nào về ông chủ cũng thường xuyên gây sự với bà chủ. Vốn tính tình hiền lành, nhu mì, bà chủ thường nhẫn nhịn cho qua chuyện. Rồi một ngày kia ông chủ trở về nhà, người nồng nặc mùi rượu.

    -Cô cút khỏi nhà này ngay, đồ mất nết. Thì ra bấy lâu nay tôi đều nuôi ong tay áo hả. Đồ đàn bà hư hỏng.

    -Anh nói gì, em không hiểu? Bà chủ nói trong hoang mang, đưa tay bám vào tay ông.

    -Hiểu với không hiểu gì? Cút khỏi đây ngay.

    Nói rồi, ông hất ngược tay, bà ngã ra sàn. Không thèm nhìn, ông ném vào mặt bà một nắm giấy nhàu nát. Đấy đọc đi, đọc xong rồi thì thu giọn quần áo, biến khỏi nhà tôi ngay.

    Bà chủ bị xô ngã nhào trên sàn nhà, nước mắt lăn dài trên má. Những tờ giấy nhàu nát bay lơ thơ. Bà nhặt một ờt lên đọc.

    -Làm sao chứ? Bà ngẩng len hỏi ông

    -Cô giỏi lắm, sống với tôi mà còn viết thư tình cho giai được hả, thôi cô nên cuấn xéo đi.

    -Không phải, không đúng mà...

    -CÒn gì mà không với có, cô cút ngay đi cho khuất mắt tôi.

    Quá uất ức bà nói như hét

    -Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không bao giờ lấy ông làm chồng, không bao giờ...

    Không khí như trùng lại, bà Lan rút vội chiếc khăn lau những giọt nước mắt đang chảy dài trên đôi gò má. Ngừng một chút bà nói tiếp.

    -Ngay sau đó, bà chủ cùng tôi thu giọn đồ đạc chuyển sang nhà một người bạn thân ở nhờ.

    -Có phải đó là một bác sỹ phải không ạ?

    Bất ngờ Khả Chi chen ngang.

    -Dạ đúng rồi, mà sao cô hai biết vậy?

    -Vậy là cô ta nói đúng. Không trả lời câu hỏi bà Lan, chị lẩm bẩm một mình.

    -Chị nói đúng gì ? – Khuowng Vĩ lên tiếng chen vào khi thấy chị mình lẩm bẩm.

    -Không có gì, cô kể tiếp đi.

    -Do quá đau khổ mà bà chủ ngày một yếu đi, thế rồi khi chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày sinh bất ngờ bà chủ nhận được cuộc điện thoại của ông chủ nói là cậu ba không phải là con ông và ông không muốn giữ lại nó, vì giữ lại cái thai đó sẽ làm gia đình ông sấu hổ. Ông muốn bỏ nó đi, nhưng vì cái thai đã quá lớn nên không bỏ được, vì vậy sau khi bà sinh ông sẽ đem đứa con đó bỏ đi.

    Quá đau khổ trước những gì mình nghe được bà chủ dường như muốn chết đi, nhưng vì còn cậu ba nên đành ngậm ngùi gắng sống.

    Rồi thì gần đến ngày sinh, khi tôi cùng bà chủ đi dạo. Nhác thấy bóng chiếc xe của ông, bà hoảng loạn vì tưởng ông định bắt đứa con của bà. Bà sợ như muốn ngất đi, rồi khi ông chạy lại phía bà, quá lo sợ bà chạy trốn ông, bà vừa chạy vừa khóc. Không cần biết chuyện gì, miễn sao là tránh xa ông. miễn sao là cậu ba được an toàn. Và rồi bà bị ô tô đâm..., cũng như cậu ba hôm trước. Vâng đúng vậy.

    Bà Lan không kìm được lòng mình, khóc như một đứa trẻ. Anh Khương Vĩ và chị Khả Chi cũng vậy.

    -Bác sĩ nói chỉ cứu được một trong hai người, nghe thấy vậy, bà chủ nắm chặt tay bác sỹ, cũng là người bạn thân của bà, yêu cầu phải cứu cho được cậu ba. Rồi thì bà cầm chặt tay tôi nói dù thế nào cũng phải chăm sóc cho cậu ba thật tốt. Bà nhìn tôi như van xin, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể quên được ánh mắt ấy.

    Không thể chịu đựng được thêm, bà nhoài người ôm chặt chị hai, cả hai cùng khóc.

    -Thế lúc đó bọn tôi ở đâu ? Anh hai lên tiếng.

    Phải một lúc lâu sau bà Lan mới kìm được cảm xúc của mình.

    -Lúc đó cô. cậu đang về quê nội chơi.

    Rồi bà kể tiếp.

    -Lúc bà được bế cậu ba trên tay là lúc bà trút hơi thở cuối cùng. Thật khổ cho cậu ba, chưa một lần được bú mẹ...

    Bà bỏ lửng câu nói, rồi giải thích thêm.

    -Thật ra thì cô thư ký đó là người của công ty khác cài vào làm gián điệp, Những bức thư bà ông chủ cho là chứng cứ ngoại tình của bà nhà chính là những bức thư của bà viết gửi cho ông. Nhưng rồi nó bị cô ta đánh tráo. Cả chuyện cậu ba không phải con ông cũng là cô ta dựng lên để lừa ông. Khi biết rõ sự tình, ông tìm đến bà để xin lỗi thì lại làm bà tưởng lầm ông muốn bắt cậu ba.

    Bà Lan nó xong thì khóc như mưa, ướt cả bờ vai chị hai.

    -Tôi cũng vì cậu ba mà ở lại nhà này, nếu không vợ chồng tôi đã đi khỏi đây. Năm ngoái khi ông nhà tôi mất tôi đã định ra đi rồi, nhưng thấy cậu ba...tôi lại không đành. Bây giờ thấy mọi người yêu thương cậu ba như vậy tôi yên tâm rồi.

    Nó đứng lặng người, thì ra là vậy, thì ra đúng là vì nó mà má mất. Nó không bniết mình đang còn nghĩ gì nữa. Trống rỗng.

    Câu chuyện trên đã giúp Khương Vĩ, và cả Khả Chi nữa hiểu ra nhiều điều. Cả hai đã hiểu ra tại sao ba khi phạt nó thường cũng như đang phạt chính bản thân mình, khi thấy nó bị xe đâm tại sao ông lại sợ như vậy. Bây giờ thì hiểu rồi, hiểu cả rồi...


    [--Auto Merged--]

    Tri Nguyen dung theo tu ngu Viet la Anh Ca . va Chi 2

  6. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Tôi chưa bao jo tra loi bai viet cua ai tren forum nay ca du da vao dien dan kha lau. Ban la lan dau day: toi da bat khoc khi doc den day, truyen viet qua cam dong, toi that su thich no va toi da doc tung chu de ko bo sot chi tiet nso trong truyen. Thanks

  7. #7
    thutinh đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    ...day la lan dau tien ma toi noi loi nay ...cam on ban..ban viet qua hay ,qua cam dong..mong rang se co 1 ket thuc co hau....

  8. #8
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Câu chuyên xúc động lắm, cảm ơn bạn nhiều. Nhưng theo mình, bạn đừng kết thúc sớm như vậy. Câu chuyện sẽ dài hơn và có nhiều cơ hội hơn khi khai thác tâm lí nhân vật.
    Cố lên nhé!

  9. #9
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    14
    Thanks
    7
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Truyen nay dang tren taoxanh cua tac gia AOD ma.full lun ak.ma nghe noi tac gia mat roi.ko bit ban tac gia nay o dau day.truyen nay ben tx co ten la No.nam trong box complete do.sr vi post bang dt nen ko danh dau dc

  10. #10
    Tham gia ngày
    Oct 2009
    Tuổi
    30
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Nếu có kiếp sau con sẽ không làm con của Ba

    Xuc dong wa!!!Ko cam duoc nuoc mat luon,....

+ Viết bài mới
Trang 1/5 12345 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •