+ Viết bài mới
Trang 1/8 12345 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 77
  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama


    Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama




    "Mèo! Ra mưa ngồi đi…"

    Tôi nghe thấy tiếng mưa rơi khe khẽ qua lớp vải dù mỏng manh. Bây giờ là 8h tối, màn mưa mù mịt biến thành phố bên dưới thành một bức tranh nhạt nhòa hư ảo.

    Ở nơi này, anh từng hỏi tôi
    "Mèo sợ không?"

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nhè nhẹ lắc đầu.
    Anh đâu biết khi đó ở cạnh anh dù trời có sập xuống tôi cũng không sợ, nhưng hiện tại cảnh vật nơi này lại khiến toàn thân tôi run rẩy. Không phải vì giá buốt của cơn mưa cuối đông, cũng không phải vì chỉ có mình tôi đơn độc, mà bởi tôi đang nghĩ về anh, nhớ về những ký ức mà chúng tôi đã cùng trải qua trong từng ấy thời gian. Khắp xung quanh đây, từng chút từng chút một đều chính là anh. Rút cuộc cũng đã đến lúc...

    "Mèo đang ở dưới mưa...chờ anh."

    ***


    Mưa!

    Tôi đáp máy bay xuống Haneda vào một buổi chiều cuối tháng 9, Nhật Bản chào đón tôi bằng cơn mưa rào mùa hạ. Trên chuyến bay cùng tôi có một cô bé làm cùng công ty nhưng khác dự án, tên Hương quê ở Thái Bình.

    Lúc đưa tiễn ở sân bay hai anh em cũng chuyện trò rôm rả. Tôi để ý có mẹ Hương và hai cô em gái ra tiễn, mẹ với hai cô em gái mau nước mắt, nó còn chưa qua khỏi cửa checkin đã nghẹn khóc làm con bé cũng đau đáu mắt buồn rười rượi checkin xong mà nước mắt đã thấm đẫm xuống vạt áo. Tôi vỗ vai, nói mấy câu an ủi rồi quay qua vẫy tay chào bố mẹ với nhóc em gái. Tính tôi vậy, xa gia đình quen rồi nên lúc đó không có buồn, đi hai ba năm rồi quay về, huống hồ bay có mấy tiếng qua đến nơi là gọi được về nhà rồi.



    Tôi loay hoay tìm điểm kết nối wifi vì có hẹn một ông anh làm cùng công ty ra đón hai đứa. Chân ướt chân ráo, sợ tự tìm đường về rồi lạc. Hồi mới qua nhìn hệ thống tàu điện của Nhật chẳng khác nào mê hồn trận, hướng Đông hướng Tây bên nào cũng y chang nhau.

    Đang loay hoay thì con bé kêu lên.

    - A, em vào được mạng rồi.

    Tôi cười cười bảo nó.

    - Em nhắn anh Hoàng xem đang ở đâu, anh em mình đi lấy hành lý xong lại đó.

    Chờ nó nhắn tin một hai phút tôi cũng vào được mạng, vội nhắn về cho mẹ "Con sang tới nơi an toàn rồi, đang về mẹ nhé".

    Chốc lát con bé ngoắc tay tôi.

    - Đi anh ơi, anh Hoàng bảo em cứ qua cổng soát hành lý, anh ấy đang chờ ngoài cổng.

    Tôi cũng vội bước theo nó, hai anh em xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh xong qua lấy hành lý. Cả hàng người đang đứng chờ, băng chuyền quay mòng mòng, chốc chốc lại thấy có người kéo đồ xuống, mãi hai lượt mới thấy hành lý của anh em chúng tôi trên ray, tôi kéo đồ hộ cô nhóc xuống, tận ba vali to. Hai đứa hì hục chất hành lý lên xe đẩy. Tôi có một vali to, với một cái cỡ nhỡ của mẹ hay dùng đi du lịch, do lúc đi vội quá không kịp mua nên lấy dùng luôn, chất lên vừa khít. Hương đang cố kéo nốt cái vali thứ ba lên trên, tôi nhấc bổng đặt lên cho nó, nhóc gãi đầu cười cười. Xong đẩy xe về phía cổng soát hành lý.

    Tôi đẩy đi trước nó chút, đang ngơ ngác tìm ông anh kia thì quay lại đã không thấy đâu, lại giật lùi lại tìm. Nhìn quanh quẩn thì thấy nhóc đang đứng giải trình với một ông kiểm soát ở sân bay, tôi đứng chờ một lúc tranh thủ ngó quanh xem ông anh kia đứng đâu. Lát sau, thấy lão người Nhật nói mấy câu lịch sự rồi xin lỗi, xong con bé thở phào một cái đẩy xe đi lại phía tôi, tôi cũng cười với nó.

    Lúc ở trạm soát, chúng tôi đưa giấy tờ check xong thì ra ngoài luôn, tôi mới hỏi:

    - Nãy ông nhân viên hỏi em gì đó?
    - Ông ấy thấy em nhiều đồ hỏi có mang đồ gì không hợp lệ không, may em nhanh trí bảo toàn quần áo với quà bánh kẹo cho khách hàng nên ông ấy cho qua - Hương đáp

    Tôi cười xuề xòa.

    - Nhìn em thật thà thế này, ông ấy không cho qua mới lạ. Mà tiếng Nhật xịn phết, anh vẫn còn gà lắm.

    Cô nhóc thẹn thẹn lắc đầu rồi quay qua tìm ông anh kia cùng tôi. Quay qua mấy lượt hóa ra ông ấy chờ hai đứa lâu quá tưởng ra nhầm cửa khác nên chạy đi tìm, xong lúc sau quay lại thì thấy hai anh em tôi đang đứng ngó nghiêng xung quanh. Lão gọi to:

    - Ê, hai đứa. Anh ở bên này.

    Tôi nhận ra tiếng người quen thấy lão đứng cách một đoạn đang vẫy tay với chúng tôi. Tôi vội gọi Hương rồi cùng đẩy xe qua đó. Lúc sau thấy có thêm một ông nữa, hỏi ra mới biết tôi với Hương ở hai nơi khác nhau mà hôm nay trời mưa nên nhờ thêm một anh ở cùng khu nhà với cô nhóc ra đón.

    Mấy anh em đứng chờ tàu, nhân tiện tán gẫu, cười cười nói nói một lúc. Anh ra cùng kia tên Huy, trước làm cùng dự án với tôi nhưng giờ qua đây lại làm cho khách hàng khác, còn ông Hoàng cũng coi như cùng dự án với tôi, nhưng lại khác bộ phận. Lúc sau tàu đến tôi kéo theo hai kiện hành lý, lỉnh kỉnh lên tàu.

    Lần đầu tiên đi tàu điện ở Nhật, từ sân bay về cũng khá đông, vali cồng kềnh phải đứng nép vào một góc. Do chưa quen nên mấy lần tàu dừng phanh lại, tôi bị vali kéo ngã dúi dụi, may có cái cột đỡ. Hương là cô gái duy nhất nên được ưu tiên ngồi ghế, cũng khép nép giữ một chiếc vali, hai chiếc còn lại Huy cầm.

    Chuyển tàu hai lần, gần hai tiếng đồng hồ mới về tới ga. Hương và anh Huy đã xuống ở trước tôi hai ga, tôi và Hoàng xuống sau đó. Lúc xuống ga trời vẫn còn mưa, lão ném cho tôi một chiếc thẻ màu xanh lá cây có in hình con chim cánh cụt rồi bảo:

    - Đây là thẻ suica, thẻ này chuyên dùng để đi tàu điện và thanh toán ở một số hệ thống cửa hàng và chuỗi combini ở Nhật rất tiện lợi. Anh làm thẻ với nạp sẵn cho mày 1sen (1000y khoảng 200.000 VND) rồi. Lúc ở sân bay anh dạy mày đập thẻ, giờ quên thì nhìn anh rồi làm theo.
    - Cảm ơn anh!

    Tôi gật đầu, giơ tay tóm lấy tấm thẻ, xong bắt trước lão đập vào mặt hình chữ nhật phát sáng ở cửa ra. Lúc ở sân bay tôi loay hoay với hai cái vali nên chắc lão sợ đưa tôi lại không cẩn thận làm rơi mất thì hỏng bét nên giờ mới giao.

    Bên ngoài mưa lất phất, anh Hoàng bật chiếc ô gấp nhỏ giơ về phía tôi, tôi nhìn thấy vậy liền phất tay nói:

    - Anh cứ đi trước dẫn đường, mưa thế này nhằm nhò gì.

    Tôi nói vậy nhưng vẫn đội mũ áo phao gió lên cho khỏi ướt rồi hai tay kéo vali chạy theo sau. Đi được một đoạn, lúc đứng trên dốc chờ đèn đỏ qua đường lão quay sang bảo:

    - Nhà trên đồi, anh với mày mà cứ đi thế này thì ướt hết. Thôi qua kia chờ xe bus.

    Bên kia đường, trước ngôi nhà kiến trúc kiểu cổ có một chiếc ghế băng, kế bên là biển báo hiệu điểm đón bus. Tôi chạy tới dưới mái hiên trước nhà trú mưa, anh Hoàng thì đứng một bên ngóng xe tới. Chỉ trong một thoáng đã có đến mấy lượt xe đi qua nhưng chiếc xe chúng tôi cần vẫn chưa thấy tới, người đàn ông đứng gần đó cũng đã sốt ruột, ông ta liếc nhìn đồng hồ rồi thở dài mấy lượt.

    Mười mấy phút sau xe vẫn chưa tới, lòng kiên nhẫn của tôi cũng sắp đến giới hạn, cơn mưa vẫn giăng mù mịt chưa dứt, những mảng mây đen ngày càng xám xịt, mặt trời đã bị mây đen phủ kín đến nỗi chẳng lọt xuống nổi một tia sáng. Tôi tựa lưng vào cánh cửa sắt phía sau ngửa mặt lên đếm từng giọt nước rơi trên mái hiên rơi xuống chờ thời gian trôi qua, ở một gốc cây gần đó mấy bụi hoa dại trắng muốt đang run lên bần bật trong gió.

    Cuối cùng người đàn ông bên cạnh đã lên xe, ngay cả bà lão gần đó cũng tìm được chiếc xe như ý, chỉ còn tôi với anh Hoàng và đám người đứng trú mưa mỗi lúc một đông.

    Lâu sau đó, hai anh em chúng tôi lên bus, về tới nhà thì cũng chập choạng tối, lúc đó là hơn 6h. Ở trên xe tôi có để ý hai bên đường trồng toàn cây phong, cuối mùa hạ lá phong xanh thẫm hòa lẫn màu rêu biếc trên thân cây, khẽ lay động trong màn mưa tạo nên một khung cảnh thi vị mờ mờ ảo ảo. Đường lên đồi dốc, xe bus chạy chậm thong thả như nghé con đang gặm cỏ. Mùi cỏ, cảm giác hơi lạnh của ngọn gió, bầu không khí mờ ẩm hơi nước bởi mưa...Tất cả những cảm nhận đó khiến cho lần đầu đặt chân tới Nhật Bản của tôi đẹp mê hoặc như trong một bức tranh sơn dầu mà trước đây tôi từng thấy qua màn ảnh vô tuyến, đẹp - tĩnh lặng - bình yên.



    Nhà công ty thuê là một căn hộ gồm ba phòng ngủ, một phòng sinh hoạt chung gồm bếp và có nhà vệ sinh nhà tắm tách biệt riêng. Nhà ở hai ông con trai ở nên cũng hơi lộn xộn, lúc tôi đến thấy giày vứt ngổn ngang trước cửa cho dù có giá để giày ngay bên cạnh.

    Ngoài Hoàng còn một anh nữa tên Công, cũng làm cùng dự án với tôi nhưng cùng bộ phận lão Hoàng, có mỗi mình tôi là một bộ phận riêng.

    Tôi vừa vào nhà đã thấy mùi thức ăn sực nức, hóa ra một ông ở nhà chuẩn bị cơm nước chờ tôi về là sẵn sàng ba anh em chén luôn. Hôm nay nấu nhiều món chiêu đãi thành viên mới. Tuy đói lắm bụng đang réo òng ọc, nhưng đi mưa về nên tôi thay quần áo rồi chui vào tắm. Tôi khui hành lý, lấy quần áo với xà bông đem từ nhà sang rồi ngó ra phòng khách kêu.

    - Em tắm cái, hai anh đói thì ăn trước đi.

    Lúc tắm xong ra vẫn thấy hai lão đang ngồi chờ. Tôi hơi ngại vội lấy khăn tắm xoa qua loa đầu tóc rồi cũng chui vào bàn ăn cơm. Hôm đó đánh chén no say, bao nhiêu đồ ăn đều hết cả. Không rõ do tay nghề nấu nướng của anh Công tốt hay do bụng đói mà ăn món nào tôi cũng thấy ngon, hơn nữa lại còn được thưởng thức món rượu mơ thượng hạng của Nhật Umeshū nên càng ăn càng vào. Phê tới bến.

    Buổi tối ăn cơm xong một lúc thì mưa cũng vừa tạnh, thấy tôi định luẩn quẩn định ra ngoài thì anh Hoàng gọi với theo bảo:

    - Chờ tí anh dẫn mày đi dạo loanh quanh, nhân tiện chỉ luôn mấy thứ. Không mày mới sang đi một mình nhỡ lạc thì anh không gánh nổi tội.

    Tôi gãi đầu cười, rồi đứng ngoài cửa đợi lão thay quần áo. Chỗ chúng tôi ở trên đồi cao, từ phía này có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố bên dưới, đèn điện xe cộ, mọi thứ đều tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh kỳ ảo. Tối hôm đó lần đầu tiên tôi được nhìn thấy cảnh Nhật Bản về đêm, thật đẹp làm sao. Đó là ký ức đẹp nhất và cũng là cảm xúc khó quên nhất đối với tôi mãi về sau.
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  2. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Dự định cuối tuần này mình sẽ đăng chap mới, do công việc cũng hơi bận nên không viết được nhanh mong các bạn thông cảm.
    Trong thời gian chờ đợi, thỉnh thoảng mình sẽ up ảnh về cuộc sống, phong cảnh ở Nhật Bản chia sẻ với mọi người.


    ***



    1. Một sân chơi ở gần công ty mình



    2. Một phụ nữ qua đường trước cửa ga đối diện cửa hàng đồng giá 100 yên



    3. Hoa cẩm tú cầu nở rộ vào khoảng cuối tháng 6



    4. Một ngôi nhà theo phong cách truyền thống của Nhật Bản



    5. Ở một góc công viên khác
    Lần sửa cuối bởi princeoftherain; 07-05-2020 lúc 11:19 PM
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  3. #3
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Chapter 2:

    Tôi tốt nghiệp bằng kỹ sư công nghệ thông tin năm 2014, vào công ty ở Việt Nam vừa học vừa làm hai năm rồi sang Nhật. Thời điểm đó, Nhật Bản là một vùng đất đầy hứa hẹn chứa đựng bao giấc mơ hoài bão đối với những kỹ sư ngành công nghệ thông tin như chúng tôi.

    Sau cuộc khủng hoảng kinh tế thứ hai năm 1974 tỉ lệ sinh hàng năm của Nhật Bản liên tục giảm, tỉ lệ người không kết hôn ngày càng gia tăng tạo nên một cơ cấu dân số già dẫn đến hệ lụy nguồn lao động quốc nội không đủ đáp ứng nhu cầu cung cấp nhân lực cho các hoạt động sản xuất và kinh doanh. Vì vậy chính phủ Nhật tung ra nhiều chính sách và các gói đầu tư hấp dẫn cho các doanh nghiệp trong nước nhằm thu hút nguồn nhân lực trí thức từ các quốc gia khác. Việt Nam cũng không phải là một ngoại lệ, thị trường Nhật Bản là một miếng bánh béo bở cho các công ty cung cấp dịch vụ Offshore ngành công nghệ thông tin như công ty tôi.

    Lúc ở Việt Nam tôi học tiếng với một thầy giáo người Nhật nên trong mắt tôi đất nước mặt trời mọc không phải thiên đường, nó chỉ là bàn đạp để hướng tới con đường tương lai mà tôi đang theo đuổi. Chính vì vậy để đặt nền móng cho những ước mơ hoài bão ấy tôi tiến tới bắt đầu những ngày tháng sống và làm việc tại Nhật Bản.



    Xin lỗi các bạn vì đường đột, tôi có hơi lan man về những vấn đề ngoài luồng một chút, tiếp theo chúng ta cùng quay lại với thằng tôi của ngày đầu bước chân đến Nhật khi ấy.



    Sáng hôm sau là Chủ Nhật, do đêm qua loanh quanh ở ngoài đến tận tối muộn cho nên sáng nay tôi ngủ nướng tới tận gần 11h. Lúc mở mắt ra mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, bao nhiêu mệt mỏi bởi đi đường hôm qua đều đã tan biến cả. Tôi vươn vai, gập người, chống đẩy mấy cái rồi đi đánh răng rửa mặt.

    Hai lão ở cùng tôi đã đi chơi từ sáng sớm, lúc đi dạo cùng tôi đêm qua Hoàng bảo hôm nay họ có hẹn với mấy người bạn Nhật cùng đi chơi ở Tokyo. Anh cũng có ý hỏi tôi muốn đi cùng không nhưng tôi từ chối, một phần do tiếng chưa đâu vào đâu, hơn nữa tôi cũng muốn nghỉ ngơi và dành thời gian sắp xếp đồ đạc ngăn nắp chút.

    Vừa đánh răng xong đang loay hoay mở vali lấy quần áo ra xếp thì có tiếng chuông cửa, tôi còn chưa kịp mở thì đã thấy có người chạy xộc vào nhà.

    - Ơ Mạnh! Chú qua rồi đấy à?

    Phải mất mấy giây tôi mới nhận ra người quen, là anh Tiến làm cùng dự án. Hóa ra ngoài phòng tôi đang ở còn có thêm hai phòng nữa cũng trong cùng tòa nhà công ty thuê mục đích để mấy anh em ở gần nhau, có gì liên lạc "tập trung" cho tiện.

    Tôi mừng lắm vì gặp được người quen, vội chạy ra chào hỏi.

    - Em mới sang chiều qua. Anh ở phòng nào thế? - Tôi vừa cười vừa nói.
    - Anh ở ngay trên phòng chú, xuống mượn cái máy hút bụi. À tẹo nữa bọn anh làm nồi lẩu, tiện chú mới sang lên tham gia luôn cho vui.

    Lão vừa nói vừa ngó đông ngó tây, tôi thấy vậy cũng chạy quanh nhà tìm giúp, cuối cùng thấy nó nằm vật trong gầm bếp. Tiến sang trước tôi một tháng, dự định chỉ đi ngắn hạn học xong nghiệp vụ ba tháng rồi về. Chắc cũng biết tôi chuẩn bị bay, nhưng không rõ cụ thể là ngày tháng nào.

    - Ba phòng mà có mỗi một chiếc dùng bất tiện quá - Mặt lão phụng phịu quay ra càu nhàu với tôi.
    - Anh xem có cần mượn gì nữa không em tìm luôn cho kẻo tí nữa quên lại mất công chạy xuống lấy. Bếp ga mini nồi niêu bát đũa đã có đủ chưa?
    - Được rồi, trên ấy chỉ thiếu máy hút bụi dọn dẹp nữa là xong. Mà anh nghe đài báo chiều nay bão vào đấy. Tí chú lên ăn thì nhớ kiểm tra cửa nẻo cẩn thận chốt hết cả vào. Với mày mới sang anh cũng nhắc vụ giữ chìa khóa, mỗi người một chiếc nên bảo quản cẩn thận, mất cái phải thay cả ổ khóa lại đền ốm tiền.
    - Vâng em nhớ rồi, tối qua lúc đưa em chìa khóa anh Hoàng cũng có dặn.
    - Ừ, đợt trước thằng Công làm mất chìa khóa một lần, phải phá cửa kính ban công vào nhà, lần đó cũng bị phạt ghê lắm. Tận 5man đấy (50000y khoảng 10tr VND)

    Anh Tiến và Hoàng bằng tuổi nhau, Công thì hơn một tuổi, nhưng học cùng khóa nên vẫn xưng hô mày tao cả. Tôi lắc đầu cười với anh.

    - Tính em cũng cẩn thận chìa khóa lúc nào chẳng mang theo người, anh yên tâm. Thôi anh lên trước đi kẻo mọi người chờ, em sắp đồ gọn gàng xong chốt cửa cẩn thận rồi lên sau.

    Nói vậy nhưng trong lòng tôi cũng đang háo hức lắm, mới sang đã được tham gia mấy buổi nhậu nhẹt kiểu này thật thú vị.

    Anh Tiến về rồi, tôi xếp nốt chỗ quần áo ban nãy đang sắp dở vào tủ, sau đó lấy đồ cá nhân ra khỏi vali rồi ném nó qua một góc. Cái còn lại toàn đồ ăn nên cũng chưa vội dỡ ra, tối qua có lôi ra mấy bịch mỳ tôm cho anh Hoàng trước. Sáng hôm tôi bay lão mới nhắn nhờ tôi mua đem qua nên không kịp mua đành đưa tạm cho lão một ít, phần đồ ăn còn lại tôi vẫn để nguyên trong vali.

    Xong xuôi tôi chạy ra kiểm tra cửa kính ngoài ban công chốt trên chốt dưới cẩn thận. Mặc dù đang giữa trưa nhưng ngoài trời mây đen giăng kín, gió hun hút thổi từng đợt khiến cây cối xung quanh lá cành chao đảo, chắc chỉ lát nữa bão vào mưa to gió lớn sẽ trút xuống.



    Nhật Bản là một trong những quốc gia thường xuyên phải đối mặt với thiên tai như động đất, sóng thần cho đến những cơn bão từ Thái Bình Dương. Tương tự như ở Việt Nam bão ở Nhật chủ yếu đổ bộ vào khoảng tháng 7 đến tháng 10 hàng năm gây thiệt hại rất lớn cho nền kinh tế cũng như cuộc sống của người dân Nhật Bản.



    Lúc tôi mở cửa bước vào, mọi người đã tập trung đông đủ cả. Trong bữa nhậu đang có sáu người, phòng trên này bốn người, thêm hai anh ở phòng khác gần đó cũng được rủ qua giống tôi. Ngoài anh Tiến ra thì hầu hết đều là người tôi không quen, nhưng không sao trước lạ sau quen dù gì cũng đều là người mình cả, không nhậu không quen mặt.

    Sau màn chào hỏi qua loa, tôi chui vào nhập cuộc trong chớp mắt. Nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, rau nhúng, thịt bò, heo, tôm đủ thứ. Ai nấy đều rất hứng khởi vừa ăn vừa uống cười nói rôm rả. Ngoài trời mưa cũng vừa trút xuống.

    Nói là nhậu nhưng thực ra tôi uống không tốt lắm, chủ yếu ngồi diệt mồi là chính. Mấy ông trong cuộc nhậu ông nào cũng hăng hái, uống vào đầu óc lâng lâng sảng khoái kể toàn chuyện gái gú, mông ngực nói đi nói lại không hiểu sao lại chuyển sang chủ đề công việc.

    Ngồi cạnh tôi là Hiếu, nó bằng tuổi tôi. Trước học tiếng ở Việt Nam chúng tôi đã từng học chung lớp, nhưng cũng chỉ có chạm mặt chứ không thân quen vì Hiếu làm dự án khác, vả lại đợt đấy nó cũng mới vào công ty nên không tiếp xúc nhiều với mọi người. Nghe Hiếu kể thì đã có vợ và con gái ở Việt Nam đang làm thủ tục để đón cả gia đình sang Nhật, vừa tiện công việc, vừa tiện chăm sóc con cái. Mà cái nữa là xa vợ lâu quá "bấn" không chịu nổi.

    Cạnh Hiếu là anh Long, đang làm sub-leader cho một dự án nhỏ. Long khá đô con, cắt đầu đinh để râu quai nón xồm xoàm làm tôi liên tưởng đến nhân vật Trương Phi trong Tam Quốc Diễn Nghĩa. Hắn uống bia như uống nước, có lẽ đã đạt tới cảnh giới độc cô cầu bại. Trong khi cả mâm mới quay qua đến lon thứ hai, lão đã uống đến lon thứ sáu. Long có thể uống liên tục không cần ăn, khả năng uống trăm phần trăm là tuyệt vời, luôn là trung tâm của bữa nhậu bởi vừa uống vừa nói năng huyên thuyên, đôi khi thành nói nhảm nhưng vẫn được anh em hưởng ứng rất nhiệt. Có thể nói những người như Long chính là linh hồn của bàn nhậu.

    - Nhân tiện nói đến phụ nữ. Các chú sang đây học là chính, làm chỉ là phụ. Nhưng phụ ở đây là gì? Phụ ở đây không phải phụ sản, cũng không phải phụ khoa mà là phụ thuộc. Có nghĩa là gì? Chúng ta phụ thuộc vào khách hàng. Khách hàng yêu cầu làm cái A, thì mày không thể làm cái A phẩy chứ đừng nói là làm thành cái B. Bởi vì sao? Bởi vì các chú là bộ mặt của công ty, thằng khách hàng nó nhìn vào công ty của chúng ta qua cách mà các chú thể hiện với nó. Các chú làm sai một thì công ty phải chịu mười, nó sẽ đè đầu từ thằng giám đốc nó hành xuống, rồi giám đốc hành tiếp xuống AM, bên AM lại hành leader bọn anh...bla...bla

    Long cứ hớp một ngụm bia lại nói một câu, hắn vừa nói vừa giơ lon bia trước mặt, ngón út chĩa ra hết trỏ sang trái lại trỏ sang phải, ra bộ đang giáo huấn lũ đàn em trên bàn nhậu. Mấy lão ngồi gần phía đó cũng gật gù theo từng nhịp nhấn nhá nhả chữ của lão. Phải công nhận nếu trong những buổi seminar mà cho phép diễn giả sử dụng rượu bia thì Long là một đối thủ đáng gờm của hầu hết các diễn giả nổi tiếng hiện nay.

    - Vẫn là anh Long nói chí lý, khiến anh em mở mang tầm mắt. Giờ dự án mình mà mất đi những người như anh thì uổng phí - lão Hải ngồi bên trái Long vừa nhai miếng váng đậu vừa nịnh hót đến phọt cả nước miếng.

    Hải làm cùng dự án với Long nhưng lão là member, hai người này hễ ở đâu có buổi nhậu là có mặt ở đó. Đương nhiên một phần vì Long là linh hồn của các buổi nhậu nhưng thiếu tung hứng của Hải thì độ mặn của Long giảm đi một nửa. Tôi nhớ ngày xưa nhãn hiệu nước mắm mẹ tôi thường mua chính là loại Long Hải này, nồng độ đạm cao, độ mặn thì khỏi cần nói chỉ mỗi tội mùi hơi khó ngửi.

    - Chú cứ nói đùa. Mất là mất thế nào được. Anh còn phải làm vài năm nữa, khi nào bên nó hết tiền rút người thì anh về. Chú yên tâm - hết câu Long trợn mắt, ợ to một cái.
    - Anh Long dạo này còn làm với đội ở nhà không nhỉ? - anh Tiến xen ngang.
    - Nát lắm! Đội đấy toàn mấy chú làm chưa đâu vào đâu đã đòi nhảy lên đầu lên cổ người ta ngồi. Bên này bảo sửa code thì ông đem đập con mẹ hết cả đi code lại từ đầu, làm bên khách hàng lại chất vấn anh: code cũ của bọn tao có vấn đề gì hay sao? - lão nhăn mặt, có vẻ định nói gì đó tiếp nhưng suy nghĩ một lúc lại thôi, phất phất tay cho qua chuyện.

    Tôi chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng cười hưởng ứng. Khi đó tôi mới sang nên mấy chủ đề này không hiểu được hết, hơn nữa tôi cũng không phải kiểu người biết nịnh nọt người khác. Nói thật thì được chứ nói mấy câu khiến người khác vừa lòng mà trong lòng mình thấy không thoải mái thì tôi chịu.

    - Thanh niên mới sang kia là Mạnh nhỉ?

    Người ngồi cạnh anh Tiến - đối diện tôi hắng giọng hỏi. Anh này cũng là bậc vai vế, tên Sơn. Sơn đang quản lý một nhóm trong dự án tiềm năng của công ty, qua lời kể của Tiến lão là một người khá dày dặn kinh nghiệm cả về kỹ thuật lẫn nghiệp vụ, hơn nữa lão còn có kinh nghiệm quản lý dự án. Trước đây Sơn làm PM ở công ty X cạnh tranh cùng mảng với công ty tôi, nhưng do đãi ngộ không thỏa đáng nên lão nhảy việc. Sang đây liền được trọng dụng.

    - Vâng em mới sang chiều qua, từ mai bắt đầu đi làm. Tiếng Nhật cũng còn kém, chắc vẫn là gánh nặng cho mọi người. Sau này có gì em không phải nhờ mọi người chỉ bảo thêm. Em xin phép mời cả nhà cùng lên ạ.

    Tôi hơi ngượng, vừa nói vừa đưa mắt nhìn anh Tiến, mong anh ấy đỡ được cho câu nào hay câu đó. Quả nhiên lão hiểu ý, nhấc lon bia giơ trước mặt, một tay đỡ dưới đít lon nói lớn.

    - Thằng cu làm cùng dự án với em. Cũng thật thà ngoan ngoãn. Có gì anh em giúp đỡ. Thôi anh em mình dzô cái nhỉ. Nãy giờ trầm quá. Nào! Em quản ca.

    Hai ba..dzô...hai ba dzô...hai ba...uống. Cứ như thế buổi nhậu kết thúc lúc gần 4h chiều. Lúc này hầu hết phân nửa đã nằm, có mấy ông còn cho chó ăn chè ngay tại chỗ, riêng Long vẫn còn tỉnh táo ra ngoài ban công hút thuốc cho dù đang mưa to gió lớn. Tôi với anh Tiến sở dọn dẹp đống đồ ăn bát đũa ngổn ngang, dọn xong định xắn tay áo rửa bát thì anh Tiến bảo:

    - Thôi chú về nghỉ ngơi chuẩn bị mai còn đi làm, để đấy tí mấy thằng tỉnh anh bảo chúng nó rửa. Nhiều bát đũa thế này mình mày rửa có mà đến tối.

    Lúc đấy tôi cũng hơi mệt, vả lại đúng là nhiều bát đũa thật nên cũng chẳng khách sáo, chào anh Tiến một tiếng rồi về phòng.



    Xuống đến nơi đã hơn 5h chiều, cơn bão đang mạnh dần lên, mưa ào ào như trút nước tạt vào hai bên cửa kính. Tôi thấy trong người hơi uể oải nên định sẽ đi tắm cho thoải mái, không ngờ vừa đặt một chân bước vào phòng tắm thì thấy lão Công tồng ngồng từ trong đi ra, trên người vẫn còn hơi nước.

    - Âyyy...

    Tôi kêu lên rồi che mắt đi ra ngoài.

    - Hahaha, em về lúc nào thế. Anh không biết, cứ tưởng không có ai ở nhà. Sorry em.

    Tôi hơi ngại nên quay mặt đi nói.

    - Em cũng tưởng nhà không có ai, lúc về vẫn thấy khóa cửa.

    Hắn mặc quần áo xong liền chạy ra nhéo tai chọc tôi.

    - Hề hề, thấy của anh sợ không? - Công cười gian manh
    - Sợ cái đầu anh, giật cả mình - Tôi giơ tay đấm nhẹ vào ngực hắn
    - Lần sau để ý điện sáng thì có người ở trong nhé. Phải anh còn đỡ chứ thằng Hoàng là nay chú mất đời dzai rồi.
    - Haha. Thôi em đi tắm.

    Tôi gượng gạo đóng cửa phòng tắm, trong lòng vẫn còn lưu lại chút cảm xúc hoang mang khó tả.

    Đêm ấy cơn bão hoành hành ngang ngược, gió hun hút thổi đập ầm ầm vào cửa kính khiến tôi mất ngủ. Bên ngoài kia là gió bão đang càn quét, còn trong lòng tôi lại đang có một ngọn gió khác sắp sửa phất lên.
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  4. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Chapter 3:

    Quá nửa đêm, cơn bão chỉ gầm thét hơn hai tiếng đồng hồ rồi im bặt. Có lẽ nó đã di chuyển đến một vùng khác tiếp tục càn quét, hoặc cũng có thể nó đã suy yếu thành áp thấp nhiệt đới. Tiếng gió rít chẳng còn nữa, chỉ còn đọng lại tiếng mưa đêm rả rích. Tôi nằm tĩnh lặng lắng nghe tiếng mưa rơi, từ từ chìm vào giấc ngủ.



    Sáng hôm sau, bình minh chiếu những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp bìa giấy mỏng manh trên khung cửa sổ khiến tôi tỉnh giấc. Đã hơn 7h sáng, tôi gấp chăn nệm gọn gàng rồi đẩy vào một góc lấy chỗ tập thể dục. Phòng khá rộng rãi, do hiện tại tôi chỉ ở có một mình. Căn phòng này là phòng kiểu Nhật hay còn gọi là phòng chiếu (Tatami), thông thường phòng chiếu sẽ là phòng rộng nhất trong căn hộ, ngoài ra còn có hai phòng kiểu u bé hơn và cũng được sử dụng chuyên biệt hơn.

    Thực ra việc sử dụng phòng ở như thế nào đều do phía công ty tự quyết định và áp dụng với nhân viên như chúng tôi. Do hai phòng kiểu u có diện tích bé hơn nên chuyên dụng để ở một người, còn phòng chiếu lớn nên với những member công tác dài hạn như tôi, nếu có người sang công tác ngắn hạn (dưới ba tháng) thì sẽ phải share phòng này với họ giống như phòng anh Tiến đang ở bốn người vậy (Tiến sang ngắn hạn ba tháng). Tạm thời tôi sẽ được ở một mình, tự tung tự tác cho đến khi có ai đó sang công tác ngắn hạn.



    Tập xong tôi sở đi đánh răng rửa mặt, vừa lấy kem đánh răng lên bàn chải thì nghe tiếng chuông báo thức kêu bất tử trong phòng Hoàng. Lão mới ngủ dậy, mắt còn đang sưng húp nửa mê nửa tỉnh kéo cửa nhà vệ sinh chui tọt vào trong. Đêm qua Hoàng về muộn, lúc tôi tắt điện ngủ mới thấy lạch cạch mở cửa. Hồi chiều nghe anh Công bảo Hoàng còn đi chơi tiếp đến đêm mới về, mà tôi không nghĩ lại muộn đến vậy.

    Hắn xả nước buổi sáng ào ào trong nhà xí, xong quay qua thấy tôi đánh răng chưa xong liền quơ tay lấy bàn chải răng chạy ra bồn rửa bát đánh.

    - Tẹo nữa mày lên bảo thằng Tiến dẫn đi làm nhé - Hoàng vừa chải răng vừa làu bàu trong miệng.
    - Vâng, hôm qua em cũng dặn anh Tiến rồi. Vì sáng nay còn phải làm thủ tục ra vào tòa nhà cho nhân viên mới nên em nhờ anh Tiến dẫn đi tiện thể làm luôn.
    - Ừ, anh với thằng Công chắc đi muộn tí, chú đi sớm mà làm thủ tục. À tí quên, còn làm vé tháng nữa, tí nhờ thằng Tiến nó làm luôn vào thẻ suica cho.
    - May có anh nhắc không em cũng không biết. Để em bảo anh Tiến luôn ạ.

    Tôi nhẩm đi nhẩm lại trong đầu mấy việc cần làm cho khỏi quên. Ngày đầu tiên đi làm ở một phương trời mới, trong lòng không tránh khỏi những lo âu mơ hồ không đầu không cuối.

    - À quên nữa, mày nhớ mang quà đi nhé. Như anh dặn đợt trước đấy, chuẩn bị quà để ra mắt mọi người hôm nay. Hôm anh hỏi thì team mày có khoảng hơn bốn chục người. Liệu liệu mà cầm cho đủ, dư ra tí cũng được.

    Tôi vâng một tiếng rõ to rồi sắp xếp giấy tờ gọn gàng vào túi xách để chuẩn bị làm thủ tục nhập xuất. Sau đó mở vali lấy hộp kẹo chocolate hơn sáu chục viên. Trước hôm bay một tuần Hoàng đã dặn tôi chuẩn bị quà để mang đi chào hỏi mọi người hôm đầu tiên. Quà cần chú trọng hình thức: phải đẹp, còn ngon hay không không quan trọng.

    Xong xuôi tôi mặc quần áo, đóng sơ vin gọn gàng rồi chạy lên gọi anh Tiến. Lúc chuẩn bị ra khỏi nhà mới thấy lão Công lồm cồm bò ra khỏi phòng đi đánh răng rửa mặt.



    Tôi nhấn chuông, chuông cửa réo hai hồi. Tiến mở cửa, lão cũng đã chuẩn bị tươm tất đâu vào đấy chỉ chờ tôi gọi là hai anh em đi.

    Sáng sớm bầu không khí trong lành dịu mát, tôi hít một hơi thật sâu, đâu đó vẫn còn chút hơi ẩm lành lạnh từ trận mưa tối qua. Lúc xuống cầu thang tôi mới để ý cảnh vật xung quanh đã bị cơn bão ảnh hưởng kha khá. So với lúc tôi mới sang, cây cối bị quật cho tơi tả hết cả, lá rụng đầy khắp sân. Mấy bụi hoa cảnh nhà dân mới trồng cũng bị gió bão xé tan nát, hoa đi đằng hoa lá đi đằng lá. Xe đạp dựng bên ngoài đổ rạp cả dãy, có mấy chiếc không rõ tại sao còn bay cả ra giữa sân nằm trơ trọi. Tại một góc khác, hai ba con quạ đen to tướng đang bươi móc mấy túi rác bị gió cuốn văng ra giữa đường. Ở Nhật quạ là linh vật được tôn thờ như thần thánh cho nên chúng thường bay nhảy tự do thành từng tốp ba bốn con kiếm ăn, như lúc này đây vừa mổ rác vừa kêu inh ỏi.

    Từ nhà ra ga đi bộ mất hai chục phút. Nếu đi bus thì sẽ nhanh hơn một chút, nhưng để tiết kiệm tiền nên dù không ai bảo ai chúng tôi đều tự giác đi bộ cả. Trước đây nghe mấy lão ba hoa rằng đi bộ vì sức khỏe, nhưng tôi cảm thấy mấy lý do đó toàn là rắm thối. Mùa đông còn đỡ, mùa hè đi bộ từ nhà xuống tới ga mồ hôi chảy ướt hết áo, thiếu điều thở ra khói nữa, sau đó lên tàu còn chen chúc nóng đến chết đi sống lại chẳng khác nào địa ngục. Hoặc những ngày mưa lớn, những ngày có tuyết rơi, đi bộ từ nhà ra ga hay ngược lại từ ga về nhà đều là quãng đường gian nan đầy thử thách. Nhưng trên hết để tiết kiệm được thêm vài triệu tiền đi lại mỗi tháng, cho dù có khổ hơn nữa khó khăn hơn nữa anh em chúng tôi vẫn quyết tâm sống chung với lũ.



    Khi gần ra tới ga, hai anh em chúng tôi chợt bắt gặp mấy người trong công ty đang quay về. Anh Long nhìn thấy chúng tôi từ xa xua xua tay.

    - Về thôi. Ngoài ga đông lắm, tàu bị ảnh hưởng bão ngừng hoạt động mất mấy tuyến, giờ đang tắc nghẽn hết ở ga. Cả mấy trăm người đang chen chúc xếp hàng dài dằng dặc. Hai chú có ra cũng không chen vào nổi đâu. Thôi về nhà đợi đến khoảng 10h tàu chạy bình thường trở lại rồi đi.

    Long nói luôn một hồi rồi cứ thế đi thẳng về. Anh Tiến quay lại vẫy tay chào lão rồi nói to.

    - Anh về trước đi. Em dẫn thằng Mạnh ra ga làm vé tháng cho nó trước, đang tiện đường. Xong lát về sau.

    Nói xong hai chúng tôi cứ thế đi tiếp. Ngoài ga quả thật người đông như kiến, đã xếp thành bốn hàng dài ra tận phía ngoài gần 500m. Anh Tiến dặn tôi đứng chờ rồi chạy đi làm vé tháng, lão bảo định hướng dẫn tôi nhưng sợ đông hai anh em chen chúc lại lạc nhau thì hỏng bét nên tôi đành chờ ở ngoài, mình lão vào chỗ máy bán vé làm.

    Mười mấy phút sau, tôi thấy Tiến từ trong phía đám người hớn hở chui ra. Lão đưa thẻ cho tôi xong chỉ tay vào mặt thẻ bảo.

    - Chú xác nhận lại họ tên, ngày tháng năm sinh trên thẻ xem đúng không? Anh cũng không nhớ chính xác nên nhập đại.
    - Tên đệm sai rồi anh. Anh nhầm chữ a lớn thành chữ a nhỏ rồi.
    - Ơ, anh gõ nhầm à - Lão tóm lấy cái thẻ từ tay tôi, căng mắt soi từng chữ.
    - Có cần sửa lại không anh nhỉ.
    - Thôi sai mỗi một chữ không sao đâu, sửa lại cũng hơi loằng ngoằng. Chú cứ để thế, giữ thẻ cẩn thận là được. Muốn chắc chắn thì chụp lại mặt thẻ, sau này lỡ có mất còn làm lại.
    - Ok anh. Em cảm ơn nhé.
    - Thôi về đi, đứng ngoài này đông quá họ lại tưởng mình chờ xếp hàng.

    Tiến dẫn tôi quay lại con đường cũ, trên đường về chúng tôi có ghé qua combini mua đồ ăn sáng. Tôi chọn đi chọn lại cuối cùng mua một hộp nước cam với bánh bông lan vị kem khoai môn. Do các hàng quán đều bắt đầu mở cửa từ 10h sáng nên đồ ăn sáng ở Nhật có rất ít lựa chọn. Nếu không mua ở combini thì chỉ có lựa chọn tự nấu ăn ở nhà, mà hầu như chúng tôi chẳng có thời gian cho lựa chọn thứ hai cho nên combini luôn là lựa chọn duy nhất.



    Combini hay cửa hàng tiện lợi là chuỗi hệ thống rất phổ biến ở Nhật, hiện tại có ba ông lớn đang chiếm thị phần lớn nhất và cũng là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của nhau đó là: 7eleven, Family Mart và Lawson. Những combini như thế này mở cửa 24/7, luôn sẵn sàng cho nhu cầu mua sắm của chúng tôi. Từ đồ ăn nhanh (gà rán, hot dog), bento (cơm hộp) cho đến đồ dùng cá nhân như dao cạo râu, sữa rửa mặt, hay đồ ăn rau củ quả, rượu bia, thuốc lá, tạp chí, áo sơ mi...bạn có thể tìm thấy đủ mọi thứ trong những cửa hàng nhỏ này. Hơn nữa những mặt hàng bán ra không hẳn là cố định, hàng hóa thường sẽ thay đổi theo mùa và theo thị hiếu của khách hàng. Ví dụ mùa thu thường sẽ có bánh bông lan hương khoai môn, kẹo Kit Kat hương vị hạt dẻ...mùa xuân sẽ có bánh mochi vị hoa anh đào, trà latte vị hoa anh đào...mùa hè đôi khi có bánh nướng táo, sữa chua uống táo xay...tôi đã trải qua bao nhiêu cái xuân hạ thu đông ở nơi này nhưng những thứ đồ ăn theo mùa như vậy vẫn chưa từng nếm thử hết.

    Ở Nhật tôi thấy có hai thứ rất được ưa chuộng đó là cafe và matcha. Hầu như mọi loại thức uống đều sẽ có một phiên bản mang hai hương vị này. Không những vậy các loại kẹo, bánh ngọt cũng tương tự, luôn luôn có những phiên bản đặc biệt dành cho tín đồ của chúng. Tôi thì không thích cafe, còn matcha thì uống được nhưng cũng không khoái lắm. Có lẽ tôi không hợp với phong vị ăn uống của người Nhật cho lắm bởi vậy không chỉ hai thứ trên mà hầu hết đồ ăn ở Nhật tôi đều cảm thấy thua xa so với ẩm thực Việt Nam cả về mùi vị lẫn độ đa dạng.

    Tôi lại quá lan man rồi thì phải. Xin lỗi các bạn.
    Câu chuyện về ẩm thực tôi tạm dừng ở đây, để khi khác hay ở một trang truyện khác tôi sẽ xin phép được tiếp tục. Còn bây giờ chúng ta sẽ trở lại với chuyến tàu đi làm đầu tiên của thằng tôi ngày hôm ấy.



    Ăn uống xong xuôi mới hơn 8h sáng, tôi tranh thủ lôi tập tài liệu trong túi ra đọc lại mấy lượt. Quy trình làm thủ tục nhập xuất ở công ty khách hàng khá phức tạp, do thường những công ty lớn độ bảo mật và an ninh rất chặt chẽ.

    Ngày đầu tiên, chúng tôi sẽ phải đi chụp ảnh ở tầng cao nhất của tòa nhà, sau đó nộp lại cùng hồ sơ nhân viên do công ty chính cung cấp ở sảnh tiếp tân tầng một và nhận một cái thẻ ra vào tạm thời, dùng thẻ này có thể đi qua cửa check bảo mật để vào bên trong tòa nhà làm việc. Nói là sảnh tiếp tân vậy nhưng thực chất là khu vực check an ninh thì đúng hơn. Ở đây luôn có 4-5 nhân viên an ninh thường trực, họ có nhiệm vụ chào hỏi mọi người ra vào tòa nhà và không để người lạ xâm nhập bất hợp pháp vào khu vực làm việc. Nếu như có thẻ check qua được cửa bảo mật thì bạn chính thức có thể ra vào tòa nhà một cách thoải mái. Nhưng ngày đầu tiên thẻ mà tôi nhận được sẽ chỉ là tấm thẻ tạm thời buổi chiều hôm đó sau khi làm xong sẽ phải trả lại cho bộ phận an ninh. Ngày hôm sau mới có thẻ chính thức.

    Vì toàn bộ tài liệu đều viết bằng tiếng Nhật nên tôi vừa đọc, vừa tra từ điển cũng khá mất thời gian. Đọc xong cũng hơn 9h, tôi thu xếp đồ đạc rồi chạy lên gọi anh Tiến. Đúng lúc thấy lão đang đi xuống cầu thang, thế là hai anh em lại tiếp tục hành trình đi làm đầy gian nan.

    Ra đến ga người xếp hàng đã vãn. Tuy tàu vẫn chưa hoàn toàn hoạt động trở lại bình thường nhưng số chuyến tàu đã tăng lên đáng kể, hai chúng tôi chờ hơn chục phút thì có tàu đến. Cứ như vậy hơn một tiếng đồng hồ sau thì đến công ty.
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  5. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Chapter 4:

    Sáng hôm đó đến nơi, Tiến chỉ kịp dẫn tôi đi chụp ảnh và nhận máy tính xong là vừa đến giờ nghỉ trưa. Nhóm dự án của tôi hiện tại có ba anh em: tôi, anh Tiến và một anh nữa tên Trọng. Anh Trọng đã sống và làm việc ở Nhật được hơn hai năm. Ngày tôi mới vào công ty anh ấy đã sang Nhật được hơn một tháng cho nên chúng tôi cũng chưa có dịp gặp mặt, chỉ chủ yếu làm việc với nhau qua mail, chat.

    Nghỉ trưa ba anh em rủ nhau đi ăn cơm. Công ty khách hàng nằm trong một tòa nhà 21 tầng, nhà ăn được bố trí ở tầng thứ 20. Bởi là một tập đoàn lớn của Nhật nên hệ thống các công ty partner cũng vô cùng đa dạng, ở đây chúng tôi có thể bắt gặp đủ loại người đến từ hầu hết các châu lục trên thế giới từ các nước châu Á, châu u cho đến châu Mỹ...nhưng phần lớn vẫn là người Trung Quốc. Khắp bốn bề xung quanh đâu đâu cũng có những nhóm người vừa ăn vừa đối thoại với nhau bằng Tiếng Trung khiến bản thân tôi cũng không phân biệt nổi mình đang ở giữa một chợ cá Trung Quốc hay một công ty Nhật Bản.

    Nhà ăn được bố trí rất khoa học hơn nữa cũng khá rộng rãi và sạch sẽ. Gần cửa ra vào là nơi để khay đựng đồ, thìa, dĩa, dao, đũa. Khi xếp hàng từ ngoài đi vào chúng tôi sẽ đi qua một tủ kính trưng bày các món ăn của ngày hôm đó được đánh dấu theo bảng chữ cái A, B, C, D và một món đặc biệt. Sau khi chọn món, tùy theo từng lựa chọn mà lấy đồ sử dụng cho phù hợp, đương nhiên khay chứa đồ ăn luôn là lựa chọn mặc định ngoài cái đó những đồ còn lại sẽ lấy tùy thích. Ví dụ nếu ăn mì spaghetti thì sẽ lấy dĩa và thìa, ăn hamburger thì sẽ lấy dao và dĩa...Khi xếp hàng lấy đồ ăn cũng sẽ xếp hàng theo từng khu vực tương ứng với món mình đã chọn. Giá đồ ăn ở đây cũng khá rẻ, một suất ăn khoảng 450y (khoảng 90K VND).

    Hôm đầu tiên tôi ăn cơm bát thịt bò hay còn gọi là Gyūdon. Anh Tiến và Trọng ăn suất cơm bình thường có cá và cơm tách riêng. Ba chúng tôi vừa ăn vừa tranh thủ nói chuyện phiếm.

    - Sáng nay bọn mày đi hơi muộn nhé. Cũng may tao báo với anh leader rồi không đến tai khách hàng lại mệt - Trọng cau mày nói với hai chúng tôi.
    - Thì cũng có phải bọn tao muốn đi muộn đâu, tàu bị ảnh hưởng bão mãi hơn 9h mới thông tuyến. Mà cũng chẳng biết liên lạc với mày kiểu gì. Thôi lần sau chú ý nhắn trước - Tiến vừa ăn vừa ậm ừ trả lời.
    - Ừ, tao cũng chủ động thôi. Sáng đọc tin thấy line tàu chỗ bọn mày ngừng hoạt động nên tiện báo luôn. Mà Mạnh sáng mới đi chụp hình thôi hả? Làm xong thủ tục chưa không mai lại vẫn chưa có thẻ ra vào - Trọng quay sang hỏi tôi.
    - Vâng, em mới kịp chụp hình, còn đâu phải để đến chiều anh ạ - Tôi đang húp giở miếng canh, chậm rãi đáp.
    - Thế tẹo nữa Tiến dẫn nó đi làm nốt nhé. À quên, đầu giờ chiều anh dẫn mày đi chào hỏi mấy bác sub-leader với anh leader của dự án đã. Bên này mình không làm trực tiếp với khách hàng mà làm cũng với một nhóm partner khác. Cho nên mọi công việc đều sẽ thông qua họ. Mày mới sang thì cái quan trọng nhất là tạo thiện cảm ban đầu. Tí anh dẫn đi xong nhớ cầm quà đi chào hỏi luôn.

    Tôi vâng dạ rồi cúi mặt ăn tiếp. Trong lòng có chút lo lắng, dù gì gặp toàn người lạ cho nên cũng không khỏi hoang mang, vừa ăn vừa nhẩm đi nhẩm lại một đoạn tự giới thiệu bằng tiếng Nhật.

    Cơm nước xong xuôi Tiến dẫn tôi đi làm nốt thủ tục để nhận thẻ ra vào, sau đó hai anh em xuống tầng một mua đồ uống ở combini. Lão mua một hộp trà lipton 1l, còn tôi mua một chai sữa chua uống nhỏ. Tôi có thói quen uống sữa chua sau khi ăn trưa, cảm giác cơ thể sẽ hấp thụ tốt hơn.

    Lúc sau quay lại phòng ngồi đọc lướt qua bộ tài liệu hướng dẫn cài đặt máy tính một chút. Bộ tài liệu dày hơn bốn chục trang, hướng dẫn từng chi tiết nhỏ nhất đến tận những cái click chuột trái chuột phải. Với độ chi tiết thế này quả thực đến mấy bà nội trợ cũng có thể trở thành chuyên viên cài đặt hệ thống chứ chưa cần tới những kỹ sư công nghệ thông tin như chúng tôi.

    Khoảng 2h chiều, anh Trọng chạy ra ngoài mua lon cafe lúc về chỗ liền quay qua gật đầu với tôi. Tôi cũng hiểu ý nên bóc sẵn hộp chocolate ra rồi lật nắp lên, vừa đó đã thấy lão đứng dậy ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi theo.

    Đầu tiên Trọng dẫn tôi đến trước mặt một anh người Nhật khá trẻ, dáng người tầm thước, ngồi cách tôi một dãy bàn. Anh này có vẻ là leader của cả team lớn theo như lão nói lúc ngồi ăn trưa mấy anh em với nhau, tuy còn trẻ nhưng vô cùng xuất sắc. Trọng cười cười nói nói, có vẻ đang giới thiệu về tôi, sau đó trao đổi qua lại với anh ấy một chút về tình hình hiện tại rồi chốt lại sau này nhờ hắn giúp đỡ chỉ bảo thêm. Sau cùng, tôi cũng bập bẹ nói được mấy câu xã giao, một phần vì run một phần vì anh này nói nhanh quá làm tôi chẳng thể nào mà luận ra nổi nên mấy lời đường mật chuẩn bị lúc ăn trưa tự dưng bay biến đâu mất cả. Đành giơ hộp kẹo mời anh ấy lựa một viên rồi đi tiếp.

    Người tiếp theo là một bác trung tuổi, khá cao lớn nhưng lại có vẻ gì đó rất lịch lãm. Bác này là sub-leader quản lý chung về tiến độ, nhân sự ngoài ra còn hỗ trợ anh kia một ít trong quản lý công việc. Hiện tại bác ấy đang điều phối một nhóm nhỏ làm việc trực tiếp với công ty tôi ở Việt Nam. Trọng dẫn tôi qua chào hỏi xong thì đi tiếp tới một bác nữa nhưng hôm nay bác ấy nghỉ nên đành đặt quà trên bàn rồi đi chào hỏi làm quen với những người khác. Còn lại khoảng hơn bốn chục người, lần này lão không dẫn tôi đi từng người nữa mà để tự đi. Dần dần tôi lấy lại bình tĩnh, tự tin giới thiệu bản thân và đến chào hỏi từng người, có vài người sau khi nhận bánh kẹo từ tôi liền ngay lập tức kiếm thứ gì đó tặng lại, quả thực rất khách sáo.

    Sau khi đi hết một vòng xung quanh tôi về chỗ ngồi, hộp kẹo trên tay vẫn còn dư một ít nên chia nốt phần còn lại cho hai lão, Tiến ngồi bên tay phải, còn Trọng thì ngồi đối diện. Hôm nay cũng có vài người nghỉ nên tôi không thể trực tiếp đưa tận tay, đành để lại trên bàn cho họ. Lúc này cũng đã gần giữa buổi chiều, tôi trở về với công việc cài đặt máy tính chán ngắt buồn tẻ. Vừa đọc tài liệu vừa mắt nhắm mắt mở làm theo hướng dẫn.

    Khoảng 5h chiều, Tiến làm xong việc. Hắn quay qua bắt chuyện với tôi.

    - Sao, chú cài đến đâu rồi? - Tiến ngó qua phía tôi chăm chú nhìn vào màn hình.
    - Em cài xong Windows theo hướng dẫn rồi, giờ bắt đầu thiết định Vlan với Network. Vẫn còn nhiều lắm anh.

    Tôi lật lật tập tài liệu đếm số trang còn lại, đâu đó còn khoảng hơn ba chục trang.

    - Đợt trước anh cài nhanh cũng mất ba ngày, mày không khéo còn lâu hơn. Mà nãy đi chào hỏi mọi người có gì hot không?
    - Có gì là có gì ạ. Em chỉ mỗi nhớ mấy câu tự giới thiệu bản thân nói cho lưu loát cũng đã toát mồ hôi rồi. Đâu còn đầu óc mà chú ý họ nói gì nữa đâu.
    - Đây anh bảo. Mà mày đừng quay lại hay liếc mắt nhìn người ta nhé, im lặng nghe anh nói thôi. Cái anh mà thằng Trọng nó dẫn chú đi chào hỏi đầu tiên ấy tên là Hashimoto. Anh này đang là leader chính của team mình, siêu nhân lắm. Một mình hắn làm bằng hiệu suất của năm người. Làm nhanh, nói nhanh, ăn nhanh, đi cũng nhanh. Nói chung là làm việc như robot vậy. Mà không đúng, robot cũng không làm nhanh như hắn được… - Tiến trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp.
    - Bác tiếp theo ngồi trong góc kia tên là Ishihara. Bác này cũng giỏi, nhiều kinh nghiệm nhưng không nhanh như anh leader kia nên chỉ làm sub-leader. Bác này cẩn thận lắm, làm việc với bác ấy gần như chẳng bao giờ có sai sót vì bác ấy review rất kỹ. Ngoài ra còn có một anh nữa cũng chuẩn bị lên sub-leader, anh này cũng khá trẻ và một bác già nữa đang là trưởng nhóm của một nhóm partner người Trung Quốc. Hai người này hôm nay đều nghỉ cả. Anh kia bình thường ngồi bên tay trái chú đấy.

    Tôi bất giác quay sang trái tìm kiếm. Anh Tiến thấy vậy đập nhẹ vào tay tôi một cái khẽ nói.

    - Anh vừa dặn mày chưa dứt câu đã ngó ngó nghiêng nghiêng rồi. Bên này họ rất nhạy cảm khi mình nói tiếng Việt vì sợ mình nói xấu sau lưng họ. Cho nên thứ nhất khi nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt tuyệt đối không được nói thẳng tên người ta ra. Tốt nhất là nên đặt biệt danh cho từng người bằng tiếng Việt khi cần nhắc đến thì dùng cái biệt danh ấy. Thứ hai khi nói chuyện với nhau thì không được nhìn về phía người khác hay chỉ trỏ gì cả. Tuyệt đối không nhé. Cả hai việc này đều khiến họ cảm thấy đối phương đang không có thiện cảm với mình nên anh dặn trước như thế.
    - Vậy hả anh. Bên này cũng lắm quy tắc quá - Tôi gãi đầu cười.
    - Thôi cài tiếp đi không mãi chưa xử lý hết mười trang đầu.

    Sau khi nghe anh Tiến giảng đạo tôi tiếp tục quay lại với đống quy trình hướng dẫn loằng ngoằng. Vừa cài theo hướng dẫn, vừa để ý thời gian trên màn hình máy tính, những công việc nhàm chán thế này luôn khiến thời gian kéo dài như vô tận.

    Cứ như vậy đến hơn 7h tối mới thiết định xong Network, bắt đầu có thể truy cập vào mạng nội bộ để tiếp tục cài những phần mềm chuyên dụng khác. Lúc này cơn mệt mỏi cũng đã dâng lên đến đỉnh điểm, bụng đói mắt hoa. Liền quay qua ngoắc tay anh Tiến hỏi.

    - Bình thường mấy giờ về anh?
    - 6h30. Nhưng nay anh với mày đến muộn nên cố ngồi thêm lúc nữa, 8h về.
    - Em đói quá, hoa hết cả mắt. Chắc xuống tầng một mua gì ăn tạm.
    - Ừ, thôi đi đi. Mày cũng ngồi một chỗ cả buổi rồi, thỉnh thoảng đi đi lại lại tí cho nó đỡ tù túng. Ngồi mãi sinh bệnh ra đấy.

    Tôi tắt màn hình, mệt mỏi lê chân ra khỏi phòng đi thẳng vào nhà vệ sinh. Lúc đi qua sảnh liếc nhìn xung quanh vẫn thấy còn nhiều người ngồi nán lại cố làm cho xong công việc trong ngày.

    Cảnh làm thêm giờ ở Nhật không phải là tôi chưa từng nghe qua nhưng khi chứng kiến tận mắt mới cảm thấy đây đúng là sở thích hay đúng hơn là một loại văn hóa của họ. Có những người cả ngày ngồi không, làm việc lề mề chậm chạp để đến cuối ngày ngồi lại làm thêm giờ. Có những người cho dù làm hết việc của mình nhưng vẫn tìm thêm việc, hoặc cố tình giúp đỡ người khác để ở lại làm thêm giờ. Những con người này trong lòng họ đều cảm thấy nếu như mình về sớm một chút đồng nghĩa với việc không thể hiện được tinh thần tận tụy, chứng tỏ bản thân hết mình vì công việc. Chính vì vậy cuộc sống của họ cứ ngày này qua tháng khác quanh quẩn trong cái vòng lặp đi làm rồi về nhà, lâu dần trở thành một vòng lặp tuần hoàn bất tận chẳng thể nào thoát ra nổi. Tôi chợt nghĩ đến viễn cảnh tương lai sẽ ra sao nếu mình cũng trở nên giống họ? Nghĩ đến đó thôi cũng đủ rùng mình, cuộc sống của rồi tôi sẽ trở thành một chuỗi ngày nhàm chán buồn tẻ đến tuyệt vọng mất.

    Tôi chợt nhận ra rõ ràng mình đang đi toilet, có lẽ ngồi trong toilet suy ngẫm về nhân sinh không phải là ý kiến hay. Không biết đã từng có học giả nào phát kiến ra điều gì vĩ đại khi ngồi trong toilet hay không nhưng sau khi từ trong toilet ra tôi thấy tỉnh táo hơn hẳn liền đi tháng máy xuống 7eleven ở tầng một mua cơm nắm ăn tạm. Loại cơm nắm này trong tiếng Nhật là Onigiri, được bán ở khắp mọi nơi từ cửa hàng tiện lợi cho đến các siêu thị. Bên ngoài thường bọc rong biển hoặc vừng, bên trong có đủ loại nhân cá hồi, tôm, thịt bò, trứng cá...kèm một chút sốt Mayonnaise hoặc mơ muối. Chính vì nhiều vị như vậy nên mỗi lần đứng trước tủ bán cơm nắm, tôi đều khổ sở nghĩ xem rút cuộc hôm nay mình nên ăn thử vị nào. Lâu dần tất cả các vị đều đã thử hết, món cơm nắm biến thành bạn đồng hành bên cạnh tôi mỗi khi tăng ca, mỗi buổi chiều rong chơi đây đó bụng trống rỗng.

    Ăn xong tôi đi dạo xung quanh một lúc rồi mới lên làm tiếp. Đến hơn 8h Tiến lục tục cất dọn tài liệu, tắt máy rồi quay qua bảo tôi chuẩn bị về. Chuyến bus cuối cùng đón từ công ty ra ga lúc 8h10. Hai anh em tôi chạy xuống may vừa kịp bus.

    Nơi tôi làm việc nằm sát bên cảng Yokohama, vào những ngày nắng đẹp từ trên cao hướng tầm mắt ra xa có thể nhìn thấy toàn bộ quang cảnh bờ vịnh trải dài tới tận đường chân trời. Buổi tối nếu không đi bus chúng tôi sẽ đi bộ ra ga xuyên qua cây cầu nhỏ bắc ngang qua vịnh, từ trên cầu nhìn xuống cảnh đêm lấp lánh ánh đèn bên bờ biển. Mùa hè những cơn gió mát rượi đem hương muối nồng đậm từ ngoài biển thổi vào, mỗi lần đi làm về tôi thường đứng trên thành cầu hướng ra biển hóng gió mát. Ngày trước quê ngoại tôi ở gần biển, mỗi kỳ nghỉ hè ba mẹ gửi chúng tôi về quê, tận hưởng cuộc sống của người dân miền biển, đến mức những cơn gió mang hương vị ngai ngái của biển cả đã thấm đẫm vào từng mảnh ký ức khiến chúng như được kết nối với nhau bởi những sợi liên kết mỏng manh, chỉ cần là cơn gió ấy hương vị ấy thổi qua một lần nữa những sợi liên kết khẽ rung lên đánh thức toàn bộ ký ức sâu thẳm suốt chừng ấy thời gian, kéo tôi trở về với cảnh tượng hùng vĩ khi đứng trước biển cả sảng khoái hít một hơi thật sâu căng tràn lồng ngực những nhiệt huyết, tuổi trẻ khi ấy.

    Tôi ngồi trên xe bus hướng mắt ra bên ngoài cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật từ từ trôi về phía xa mất hút khỏi tầm mắt. Tiến thì đang chăm chú làm nhiệm vụ ở một tựa game trên điện thoại. Cả hai chúng tôi đều lặng lẽ không ai nói với ai, giờ phút này lại dành thời gian tập trung vào những suy nghĩ đơn điệu của bản thân. Xe bus chậm rãi lăn bánh trên đường, ánh đèn neon từ mấy biển quảng cáo bên đường phản chiếu qua vũng nước trên nền đất hắt lên cửa kính thứ ánh sáng xanh đỏ nhòe nhoẹt, tâm trạng người ngồi trên xe cũng bị hòa lẫn bởi thứ ánh sáng mông lung vô định ấy, ai cũng mong chờ đến điểm cuối.
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  6. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    HCM city
    Bài gửi
    271
    Thanks
    182
    Thanked 200 Times in 81 Posts
    Năng lực viết bài
    323

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Princeofthrain cuối cùng đã trở lại sau truyện đêm qua gác nhỏ lại gió đông (sorry nếu em nhớ sai thứ tự tên truyện). Hóng truyện của anh mỗi ngày luôn ạ. Giữa muôn vàn truyện nặng mùi 18+ đọc nhiều đâm ngán trong forum thì đây giống như một cơn mưa rào thoáng qua tưới mát tâm hồn mấy đứa thích truyện tình cảm giống em vậy (dù nếu có yếu tố 18+ thì vẫn thích :P). Em rất thích cách anh đưa sự dí dỏm, cách so sánh, giải thích, sự tản mạn về ẩm thực, phong cảnh về thành phố, bến cảng... làm cho nội dung truyện thực sự sâu sắc và phong phú. Đến thời điểm hiện tại tính cách và hình ảnh nhân vật cũng chưa được miêu tả chi tiết lắm nhưng nhìn chung là em thích Hoàng, Công và Mạnh. Mạnh thì là nv chính rồi, có vẻ tính cách hơi giống bản thân em. Hoàng thì rất chu toàn và nhiệt tình. Công thì dễ thương. Ưu ái Công hơn tí vì cùng tên sếp cũ của em, nhắc em nhớ tới thời sinh viên. Ngày xưa năm hai, em có đi làm thêm ở cty IT, do mê sếp Công quá, tướng ngon, mặt hiền nên ráng làm 3 tháng mấy chứ công việc không hợp tí nào. Hy vọng em viết dài thế này sẽ tiếp thêm động lực cho anh ra nhiều chap mới. Love.

  7. #7
    Tham gia ngày
    Oct 2014
    Bài gửi
    3
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Mình cũng đang làm IT và đang sống ở yokohama. Đọc mà thấy nhớ cái hồi mới sang ghê

  8. #8
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Quote Nguyên văn bởi bot_manh_me Xem bài viết
    Princeofthrain cuối cùng đã trở lại sau truyện đêm qua gác nhỏ lại gió đông (sorry nếu em nhớ sai thứ tự tên truyện). Hóng truyện của anh mỗi ngày luôn ạ. Giữa muôn vàn truyện nặng mùi 18+ đọc nhiều đâm ngán trong forum thì đây giống như một cơn mưa rào thoáng qua tưới mát tâm hồn mấy đứa thích truyện tình cảm giống em vậy (dù nếu có yếu tố 18+ thì vẫn thích :P). Em rất thích cách anh đưa sự dí dỏm, cách so sánh, giải thích, sự tản mạn về ẩm thực, phong cảnh về thành phố, bến cảng... làm cho nội dung truyện thực sự sâu sắc và phong phú. Đến thời điểm hiện tại tính cách và hình ảnh nhân vật cũng chưa được miêu tả chi tiết lắm nhưng nhìn chung là em thích Hoàng, Công và Mạnh. Mạnh thì là nv chính rồi, có vẻ tính cách hơi giống bản thân em. Hoàng thì rất chu toàn và nhiệt tình. Công thì dễ thương. Ưu ái Công hơn tí vì cùng tên sếp cũ của em, nhắc em nhớ tới thời sinh viên. Ngày xưa năm hai, em có đi làm thêm ở cty IT, do mê sếp Công quá, tướng ngon, mặt hiền nên ráng làm 3 tháng mấy chứ công việc không hợp tí nào. Hy vọng em viết dài thế này sẽ tiếp thêm động lực cho anh ra nhiều chap mới. Love.
    Cảm ơn em đã luôn theo dõi anh trong suốt thời gian qua.
    Anh viết xong chap mới rồi nhưng bận nên chưa có thời gian chỉnh sửa để đưa lên.
    Chắc cuối tuần này sẽ có, chờ nhe
    P/s: Ngày đó mê sếp Công mà đi làm, giờ vẫn còn theo đuổi ngành IT chứ
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  9. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    166
    Thanks
    59
    Thanked 189 Times in 73 Posts
    Năng lực viết bài
    357

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Quote Nguyên văn bởi Yagami Xem bài viết
    Mình cũng đang làm IT và đang sống ở yokohama. Đọc mà thấy nhớ cái hồi mới sang ghê
    Chào đồng chí cùng ngành không biết chừng ta từng lướt qua nhau lúc nào đó rồi cũng nên.
    P/s: Mình làm ở みなとみらい
    Tôi đã từng có ý định chinh phục cả thế giới, cho đến khi mất đi tất cả tôi mới nhận ra: cả thế giới trong tôi chính là em.

  10. #10
    Tham gia ngày
    Apr 2012
    Đến từ
    HCM city
    Bài gửi
    271
    Thanks
    182
    Thanked 200 Times in 81 Posts
    Năng lực viết bài
    323

    Mặc định Re: Những chuyện tình bên bờ vịnh Yokohama

    Quote Nguyên văn bởi princeoftherain Xem bài viết
    Cảm ơn em đã luôn theo dõi anh trong suốt thời gian qua.
    Anh viết xong chap mới rồi nhưng bận nên chưa có thời gian chỉnh sửa để đưa lên.
    Chắc cuối tuần này sẽ có, chờ nhe
    P/s: Ngày đó mê sếp Công mà đi làm, giờ vẫn còn theo đuổi ngành IT chứ
    Chờ đợi là hạnh phúc mà anh, nhưng chờ quá lâu sẽ quên mạch truyện đó. Ngày đó em đi làm công ty IT nhưng mảng PR và digital marketing anh, bây giờ em vẫn làm mảng này thôi

+ Viết bài mới
Trang 1/8 12345 ... CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •