Anh viết những lời này sau khi anh đã xác định rõ và anh đủ dũng khí để nói: Tạm biệt em!

Anh gặp được em trên forum này, khi đó anh cũng nghỉ là lại một mối tình một đêm như bao lần. Rồi em nói rằng em muốn mọi thứ chậm rãi & tự nhiên, anh đã ấn tượng với em từ đó.

Anh hẹn em gặp lần đầu tiên vào một trưa chủ nhật. Tính anh gấp gáp, nói muốn gặp là gặp và em đồng ý dù ngay chiều hôm đó em nói phải đi đám cưới bạn. Buổi gặp chỉ vỏn vẹn tầm 2 tiếng.
Anh chạy suốt 1 tiếng đồng hồ giữa cái trưa nắng Sài Gòn, đến nơi anh còn nhớ rõ em còn đang ôm khư khư laptop để làm việc. Trước đó anh cũng biết em bận rộn với công việc nhưng giờ anh mới thấy là thế nào. Anh ngưỡng mộ em lần 2.

Anh còn nhớ như in về trưa cafe đó. Em rất dễ thương, nhìn em rất thời trang, còn anh chắc em thấy anh luộm thuộm lắm: đầu tóc bù xù, mặc vội cái áo thun & cái quần short. Anh còn nhớ em hơi ngại, nói chuyện cứ ngập ngừng, tay cứ vuốt vuốt mặt. Em khép nép làm anh cứ phải hỏi em mãi. Em kể anh nghe về công việc của em, về mối tình trước 4 năm của em, về chuyện em đã come out năm lớp 8, về mơ ước về startup mà em đang làm. Anh tròn xoe mắt & ngỡ ngàng. Lúc thích ai thì muốn bên người đó mãi, 2 tiếng rồi qua nhanh, anh thì chỉ muốn nói mãi với em. Chạy từ Gò Vấp về Thủ Đức giữa cái nắng chiều hanh mà tim anh cứ rộn ràng, vì anh đã thích em mất rồi.

Những ngày sau ngày nào anh cũng nhìn vào điện thoại chờ tin nhắn của em. Trong đầu anh nghĩ về những cảnh tượng lãng mạn nhất của anh & em, về kế hoạch sau này, về tương lai anh nắm tay em. Anh đánh liều thổ lộ hết lòng mình & hồi hộp chờ em. Đó là tối thứ 6, anh đã mệt đừ người nhưng vẫn chờ tin nhắn của em đến nửa đêm. Và anh như vỡ òa khi em nói cũng có tình cảm với anh.
Anh cảm giác như người hạnh phúc nhất thế gian khi em xưng hô anh & em, khi em nói rằng em cũng có tình cảm với anh. Lúc đó em nói đang bị bệnh, anh chỉ muốn chạy ra khỏi nhà lúc 3g sáng để đến bên em, để ôm em trong vòng tay anh, để anh được chăm sóc cho em.
Anh hẹn em cuối tuần đi chơi với anh nhé, em nói em bận. Anh thầm cảm phục vì sự kiên cường của em. Mình vẫn nhắn tin với nhau như mọi khi, cuộc trò chuyện qua Zalo cứ ngắt quãng khoảng vài chục phút vì em ko trả lời ngay được.

Cho đến ngày Chủ Nhật, đó là lúc anh nhận được tin nhắn cuối cùng của em. Tối CN anh nhắn nhưng ko thấy em trả lời, anh nghĩ là em đã ngủ. Nhưng đến t2, rồi t3, t4, em vẫn ko trả lời anh. Anh lo lắng, trong đầu anh chỉ nghĩ đến những chuyện xui xẻo, anh còn tự trách mình có khi nào em quen anh nên mới xảy ra chuyện.
Anh lùng sục fb của em, anh nhắn cho bạn bè em hỏi xem tình hình của em. Chẳng ai cho anh câu trả lời.

Cho đến ngày hôm nay, sau 1 tuần lo lắng cho em, anh chạy đến quán cafe anh gặp em lần đầu, hy vọng sẽ gặp được em. Anh đã chờ 1 buổi chiều vô vọng.
Anh kết bạn fb với em, thì anh thấy em đã chặn kết bạn với anh. Khi đó anh mới xác định là em đã có sự lựa chọn của riêng mình.
Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với em, không biết anh đã làm gì sai. Anh chỉ có thể nói lời tạm biệt em với rất nhiều thắc mắc. Em nói em sợ cảm giác chia ly, nhưng chia ly khi cả 2 đã hiểu rõ vẫn hơn cảm giác đột ngột không rõ lý do như thế này.

Chuyện tình (chắc là đơn phương) của anh đã diễn ra trong 2 tuần như vậy đó em, 1 tuần tỏ tình với em còn 1 tuần để lo lắng cho em. Và hôm nay anh ko còn tâm trí để lo lắng nữa.

Mong em sớm tìm được hạnh phúc. Tạm biệt em mối tình đầu tiên!