+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 12
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Hy Mã Lạp Sơn
    Bài gửi
    1.133
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    365

    Mặc định Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Trong quá trình chấm thi, có lẽ giám khảo bộ môn Văn là những người chịu “vất vả, nhọc nhằn” hơn tất cả. Bởi lẽ, số bài thi thể hiện kiến thức chắc chắn, diễn đạt mạch lạc, có cảm nhận văn chương tinh tế, sâu sắc rất ít, chưa tới 10%.
    Nhiều giám khảo có kinh nghiệm chấm môn Văn lâu năm chia sẻ, phần lớn bài thi của thí sinh năm nay bộc lộ rõ sự hụt hẫng, yếu kém, hạn chế về kiến thức lẫn kỹ năng diễn đạt, trình bày, chữ viết. Dù không phải là lần đầu tiên bắt gặp những bài văn “cười ra nước mắt”, song trong 5 ngày chấm thi vừa qua, nhiều giám khảo môn Văn vẫn “ngã ngửa người” trước những câu văn ngô nghê, "kinh dị". Có thể liệt kê thành bốn nhóm lỗi:



    Nhầm từ Âu sang Á

    - Sô-lô-khốp chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên thời chống Mỹ, sáng tác tác phẩm "Mặt đường vô vọng".

    - Sô-lốp-khốp có một người vợ và 2 đứa con nhưng do chiến tranh tàn khốc đã cướp đi vợ và con ông, chính vì thế mà cuộc són (sống) của ông k (không) bao giờ cười mà chỉ biết khót (khóc) ban ngày thì những giọt nước mắt kèm (kiềm) nén đóng khô lại trong trái tim ông còn ban đêm thì giọt nước nc (nước) leo lên trên gối uơc (ướt). Sau một thời gian ông lão đi kéo xe bò để kiếm sống.

    - Bài thơ “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Thi trong tập truyện Tây bắc.



    Giám khảo chấm thi môn văn đau đầu với những câu văn “kinh dị” của học sinh trong kỳ thi tốt nghiệp 2010 Ảnh minh họa: Trung Kiên

    - Khi gia nhập vào bộ đội, việt (Việt) học tập chăm chỉ để theo anh Quyết sau này làm cán bộ thay anh. Vì vậy, khi việt học chữ thua mai thì việt tức quá, đập đầu vào đá cho đến khi chảy máu hết tức mới xong. Khi bị giặc bắt thì việt nút (nuốt) thông tin vào bụng, địch dùng mọi thủ đoạn để uy hiếp, tra tấn dã man để lấy thông tin nhưng việt thà chết chứ không tiết lộ ra bất cứ thông tin nào, dù là nhỏ nhoi nhất.

    (Khi nói về quê hương của Sô-lô-khốp, nhiều em viết ông sinh ra ở Sông Hồng. Khi phân tích về đoạn thơ Sóng của Xuân Quỳnh, cả bài làm của một số thí sinh từ đầu đến cuối toàn nói là của Xuân Diệu)



    Dùng từ ngữ ngây ngô:



    - Xuân Quỳnh đã "phơi" bài văn của mình ra như vậy mà không sợ bị "giảm giá".

    - Mổ xẻ trái tim để tìm ra hóc môn yêu.

    - Khát nước thì uống nước rồi khỏi bị khát ngay nhưng khát tình thì uống gì đây cho đỡ khát thèm.

    - Khi yêu nhau mà người yêu của mình đi nghĩa vụ thì thối óc

    - Việt rất dũng căm không sợ chết, đối với việt chết là cái hồn rời khỏi các lên nóc nhà chơi

    - Sóng của Xuân Quỳnh là một cội nguồn của Văn học Việt Nam.

    - Lúc đầu chờ đợi trog sự lạc quan càng ngày càng trở thành bi quan. Họ muốn chạy tới nơi xa để gặp lại người yêu của mình chứng đó đủ thấy được sự thiệt thòi của người đàn bà khi trai gái, bồ bịch.



    So sánh, liên tưởng... “siêu hạng”:

    - Tình yêu như 1 thanh sô cô la dễ chảy nước, đen xì xì nhưng lại rất thơm và ngon.

    - Tôi - đứa con của một tình yêu mang tên Si đa. tôi là đứa con bị gia đình ruồng bỏ là nỗi thất vọng của dòng họ,và họ bỏ tôi, bơ vơ, lạc lỏng giữa cuộc đời đầy mưu sinh và phức tập. Đâu còn ai nhớ đến tôi đâu. (câu 2, nghị luận xã hội)

    - Đúng vậy, chúng ta là những con chim chiếc lá kia, sống trong cuộc sống hòa bình này thì phải cất cao giọng hót trong sáng cao 1 chết của mình và đem màu xanh tươi tắn hy vọng tô điểm cho cuộc đời. Với một sự thật mà mỗi chúng ta phải hiểu đó là "có vay, có trả" khi bạn cho đi một cái gì đó dù bé nhỏ.

    - Sóng như một chàng trai khù khờ, dại dột, một thân một mình, thế cô, thân cô, tự mò ra tận bể để tìm người đàn bà mà mình chót yêu. Sóng là thứ Tình yêu lúc thì trào lên, lúc thì tụt xuống như cục đá tan từ từ.



    Diễn đạt trùng lặp, luẩn quẩn, rối rắm:


    - Các bạn ở, các bạn hỡi, các bạn, các em có biết không. Các bạn của lớp chúng ta, có thấu hiểu cho ý chí, nghị lực, tình thương của con người không. Nhà tôi nghèo. Ba, mẹ anh chị tôi đều ngèo (nghèo) nhưng chẳng thèm làm điều tàn ác. Lúc nào cũng tội nghiệp, thương yêu nhau đến hết cỡ. Đến con gà của hàng xóm chạy sang vườn nhà tôi, tôi, các anh chị tôi cũng không dòm ngó nữa là. (câu 2, nghị luận xã hội)

    - Ở câu 3a, (5 điểm), phân tích nhân vật Việt trong “Những đứa con trong gia đình” của Nguyễn Thi. Một thí sinh chỉ viết được đúng gần 200 chữ với những câu cú tối nghĩa, luẩn quẩn như: "Những đứa con trong gia đình hôm nay em rất sướng vừa qua cuộc sống em rất vui sướng. Vui sướng, bạn bè của quan tâm cuộc sống rất đẹp. Nhân vật viết truyện ngắn những đứa con trong gia đình hôm nay bạn bè của cuộc sống, cuộc sống vui sung sướng khi quan tâm giúp đỡ bạn bà, giúp đỡ lẫn nhau bạn bè việt truyện ngắn hôm nay bạn bè quan tâm nhân vật Việt… ".

    Thầy Trần Đức Vinh, THPT chuyên Lê Khiết (Quảng Ngãi) chấm bài thi này nói: “Tôi thật sự bị " sốc vì không hiểu thí sinh này đang viết gì!”.



    [ theo Datviet ]

    Bài làm môn Sử

    Ngẫm đề thi...

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Cố viết mà chẳng được câu nào
    Khen ai ra đề, ôi chao khéo
    Quả là đầu óc có tầm cao

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Mấy bác giám thị thật gắt gao
    Bên ngoài, giám sát viên thao láo
    Biên bản đình chỉ sẵn giơ cao...

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Thế là bạn bè hết ăn khao
    Định mời chúng nó chầu sủi cảo
    Thi trượt, cũng tốt, càng đỡ khao

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Nhìn tờ giấy trắng lòng nôn nao
    Lại mất một năm tốn cơm gạo
    Tuổi xanh lãng phí buồn biết bao!

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Nhưng tự hỏi ta chăm đâu nào?
    Ôn văn, luyện võ ta chưa thạo
    Bạn nhạo, thầy chê, trốn nơi nao?

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Cầu mong chỉ giống giấc chiêm bao
    Than ôi! Nhưng đó là mơ hão
    Lười học đừng nuôi mộng anh hào

    Đề thi lịch sử khó làm sao
    Ra chợ vài chục một bộ phao
    Nhưng không! Anh đây quyết trong sạch
    Không đỗ mà đầu vẫn ngẩng cao
    (...)
    __________________________
    Rồi đến môn Văn:

    Đề thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn (chương trình không phân ban) năm học 2007-2008 có hai đề, thí sinh được chọn một; trong đó, đề I, câu 3 yêu cầu như sau : Phân tích đoạn thơ sau trong bài thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm.

    Thật thú vị khi đọc những bài làm văn viết đầy cảm xúc, kiến thức phong phú và sâu sắc. Nhưng có không ít bài đọc xong nhiều thầy cô đã cười ra nước mắt trước cách hiểu “siêu tưởng” của một số em về những câu thơ:Chó ngộ một đàn /Lưỡi dê dài sắc máu /Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang/Mẹ con đàn lợn âm dương /Chia lìa đôi ngả.

    Xin chép ra đây... 10 đoạn văn “tiêu biểu” nhất:

    1. Chó ngộ một đàn/ Lưỡi dài lê sắc máu. Những con chó thì kiệt sức, mệt mỏi, không phải một hay hai con mà từng đàn “lưỡi dài lê sắc máu” chúng chỉ còn chờ chết, chúng đã cùng đường không còn lối thoát “kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang”!T iếp đến là: Mẹ con đàn lợn âm dương/Chia lìa đôi ngả. Lợn là một loài được mệnh danh là động vật ăn tạp và dễ nuôi, thế mà mẹ con đành phải đôi ngã chia ly, âm dương cách biệt!

    2. Tuy đọc qua chỉ thấy toàn là hình ảnh của những con vật nhưng cũng gây sốc đối với độc giả.Những đàn chó thì bị sức ép của bom đạn hay mũi giày của Pháp khiến cho chúng thương tích đầy người “lưỡi dài lê sắc máu”. Những con lợn con đang vui đùa bên mẹ, nhưng bỗng chốc lại mồ côi, mẹ mất con, con mất mẹ, từ nay sống hai bên âm dương thế giới.

    3. Bọn giặc quá tàn bạo hung dữ cả xúc vật “chó ngộ một đàn” - chúng giết chó bằng thuốc độc, tàn sát chúng thảm hại “lưỡi dài lê sắc máu”. Còn đàn lợn con chưa biết gì thì cướp đi người mẹ của chúng. Thương thay cho đàn lợn con vì phải chia lìa mẹ, âm dương cách biệt đôi ngã.

    4. Nhìn những chú chó ngày nào còn quây quần bên chủ được ăn những bữa ăn ngon và cùng quấn quít bên người chủ nó mà giờ đây lại ngộ một đàn. Dường như chúng ta bây giờ có thể tưởng tượng ra được những gương mặt đáng thương, hoảng loạn của những chú chó đó.

    5. Bọn giặc còn đàn áp “mẹ con đàn lợn” vào ngõ cụt không còn lối thoát, phải “chia cắt âm dương”, “chia lìa đôi ngả”.

    6. Tàn bạo hơn nữa là những đàn chó dễ thương kia, chúng có tội gì đâu mà giờ đây lại “lưỡi dài lê sắc máu”!

    7. Chó ngộ một đàn/Lưỡi dài lê sắc máu/Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang. Ba câu thơ trên muốn nói đàn chó chạy hỗn loạn, chạy mệt đến nổi “lưỡi dài lê sắc máu”, cuối cùng kiệt sức ở “ngõ thẳm bờ hoang”!

    8. Chó ngộ một đàn/Lưỡi dài lê sắc máu. Những chú chó cũng thật tội nghiệp, lưỡi dài lê thê đẫm đầy máu!

    9. Khi kéo quân vào thì bọn giặc đã làm cho nhân dân trở nên khổ sở đau thương, ruộng thì khô, nhà thì cháy, chó thì đã chia lìa, lưỡi lê thì đẫm máu của nhân dân!

    10. Mẹ con đàn lợn đang sống hạnh phúc bên nhau, chỉ vì bọn giặc kéo đến đã làm thay đổi mọi thứ, mẹ con đàn lợn từ đây mỗi người một ngã, âm dương cách biệt!...
    Đọc lại sách Văn học 12, tập I, ai cũng thấy: khi giới thiệu bài thơ “Bên kia sông Đuống”, các tác giả soạn sách giáo khoa đã giải thích khá rõ:

    + Chó ngộ: chó dại

    + Đàn lợn âm dương: tranh lợn làng Hồ có xoáy âm dương xanh đỏ - tượng trưng loại lợn giống tốt, hay ăn chóng lớn. Ngày Tết, người ta treo tranh lợn âm dương để mong chăn nuôi phát đạt!
    ***
    - Có thí sinh nhầm lẫn rất sơ đẳng khi viết rằng "Tác phẩm Vi hành ra đời xuất phát từ việc Bác Hồ cải trang đi vi hành khắp 5 châu 4 bể. Tài hóa trang của Bác cao siêu đến mức không ai nhận ra".

    - Thí sinh khác lại khẳng định: "Tràng giang là bài thơ viết về một vùng đất trù phú, thuyền bè tập nập buôn bán trên sông. Bên bờ sông, nhiều cụ già ngồi thảnh thơi kể chuyện về chiến tích oai hùng của các chiến sỹ quân giải phóng".

    - Về hoàn cảnh ra đời của "Tuyên ngôn độc lập", một thí sinh "sáng tạo" rằng: "Năm 1945, sau khi từ nước ngoài về Việt Bắc, Bác Hồ nhận thấy điều kiện làm việc và sinh hoạt ở Hà Nội tốt hơn nên đã đề nghị chuyển về Hà Nội làm việc".

    - Phân tích câu "Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong" của bài "Tống biệt hành", có thí sinh thốt lên: "Mặt trời chỉ có 1 thôi mà sao lấy đâu ra lắm hoàng hôn đến thế! Chắc tác giả buồn quá nên tưởng tượng ra thêm".

    - "Mỵ và A Phủ là một đôi thanh mai trúc mã, họ thực lòng thực dạ yêu nhau quên trời quên đất, mặt dù quá xá người cản trở nhưng họ củng lấy được nhau bằng cách dắt nhau đi vô rừng. Gia đình nhà thống lý bá tra là chồng trước của Mỵ đã kéo đế, Mỵ dung cùi chỏ lên, đánh cho bọn nó tang tát hết trơn, mỵ lại giù A phủ vô nhà, miệng của Mỵ rỉ rỉ mấy giọt máu. Nhà Tô Hoài đã đề cao giá trị nhân đạo bằng cách cho cô mỵ đánh bọn cường hào ác bá kia đề dành lấy tự do và tình yêu chung thủy. ( Kính thưa thầy cô, em sắp bị khốn rồi, lạy thầy cô chấm nương tay cho em nhờ cậy, để thấy cô tích đức, em cảm ơn)"

    - “Tây Tiến là một địa danh nổi tiếng ở miền tây, Quang Dũng đi bộ đội vào miền Nam, sau đó ra miền bắc rồi về miền tây nam bộ rồi lại ra miền tây. Quang Dũng kêu gọi các học sinh sinh viên Hà Nội lênh đường đánh giặc và bản thân ông làm tướng công công đồn dũng sĩ giết sách bọn giặc giả mang tàn nhẫn, quét sạch luôn bọn phong kiến ác ôn”.

    - “Mỵ đi ngay ra gốc cây ở ngoài rừng, ngồi phịch xuống cái gốc cây mà khóc, A Phủ trông thấy liền gọi Mỵ dậy và tặng cho Mỵ một con dao để Mỵ cắt dây trói”.

    - “ Tại sao Mỵ phải lấy A Phủ, A phủ là một thằng nhà giàu độc ác tượng trưng cho bọn thực dân dã man, chúng nó thực sự đàn áp nhân dân ta dìm nhân dân ta trong bể máu”.

    Khi đọc xong đoạn văn này nhiều giám khảo chấm thi cũng lắc đầu ngao ngán vì không thể hiểu nổi là thí sinh đang định diễn đạt điều gì.

    “Qua một cặp vợ chồng trong đời sống hàng ngày, họ sống giản dị, trôi theo dòng sông đưa đẩy, họ được mọi người mến mộ tác phẩm làm cho nhà thơ không phải quên, không phải văn chương nào cũng có lòng nhân đạo nói lên rất ư là nổi bật, đó sáng tác rất nổi bật”.
    _________________________________

    Những lời van xin khổ sở


    - “Cầu xin thày cô chấm dễ dễ cho em, em bị bể tủ rồi, nếu mà em dưới năm điểm môn này thì chắc em rớt quá, thầy cô làm ơn làm phước đi mà”.

    - “Chắc là em đành phải xuôi tay theo số phận an bài quá rồi thầy cô ơi, chuyến này em rớt thiệt rồi. Hỡi ơi, đời em còn khổ hơn đời cô Mỵ nữa”.
    _________________________________

    Đọc những bài thi, mới nhận ra khả năng bình luận văn chương của các nhà phê bình văn học kém hẳn so với “ tài năng” của các em: “Có thể chắc chắn một điều chắc chắn rằng, trong Tây tiến đã phơi bày của mình hết sức trầm trọng làm chúng ta hiểu biết về ông rất là nhiều”.

    ***
    Còn đây là một kiểu suy diễn... chết người, ai manh nha tham vọng thành nhà thơ, đọc rồi sẽ tuyên bố bỏ nghề làm thơ:

    - “Quân xanh màu lá tức là màu xanh của màu hi vọng mong rằng quân ta tòan thắng”; “ Sông Mã gầm lên là vì tuy các anh đã được vùi xâu dưới lòng đất đến thiên nhiên cảnh vật cũng phải khiếp sợ huống chi là con người nên sông Mã mới gằn lên um sùm như thế chứ”; “Chiến trường đi không tiếc đời anh đời anh câu thơ thực là dí dỏm tinh nghịch quá”. Quang Dũng mà sống lại có lẽ cũng phải... bó tay!

    ***
    - Còn tác giả của “Dế Mèn” yêu quí của bạn nhỏ thì không biết sẽ bình luận gì trước những nhà bình luận văn chương tài ba này:

    - “Mị và A Sử sống gần gũi thân mặt nhau dần dần nảy sinh tình cảm, hạnh phúc xuất phát từ sự đau khổ xã hội phong kiến lại không chấp nhận mối nhân duyên ấy nên họ càng đau khổ càng mất hạnh phúc”.

    - Còn giám thị ắt hẳn sẽ kinh hoàng khi đọc thấy cái mở bài này: “Hôm nay, bữa thi đầu tiên, thấy thầy giám thị phát đề văn, thầy đi đi lại lại, y chang mấy người lính Tây Tiến nên em có cảm hứng phân tích một đoạn bài Tây Tiến”.

    Tổ trưởng tổ chấm văn của một trường cấp 3 nói nửa đùa nửa thật: “Các thầy cô đừng có bắt lỗi chính tả làm gì, bắt lỗi chính tả thì không còn thời gian để chấm bài nữa, kệ, miễn học sinh viết được tiếng Việt thì thôi, mình đọc hiểu là được rồi, đừng có viết thành tiếng Tây tiếng Tàu là được. Một mắt nhắm, một mắt mở mà chấm, chấm mà mở hai mắt thì tối ngủ gặp ác mộng đó, tụi nó tưởng tượng khiếp quá mà”.

    Viết chính tả không đúng, việc dùng từ sai, viết câu “què”, câu sai cấu trúc là những lỗi khá phổ biến. “Kinh dị” hơn, một thí sinh viết trong bài: “Mị có sắc đẹp hết sức khêu gợi; nhiều nhà thơ nhà văn mê phụ nữ, Tô Hoài cũng giống họ, cũng mê Mị...”

    ===> Nhà văn mê... phụ nữ!:m11:

    Thầy Nguyễn Mạnh Hiếu, giảng viên khoa ngữ văn Trường ĐH Sư phạm TPHCM, cho biết, trong số gần 1.000 bài thi mà thầy đã chấm có hơn 2/3 bài làm chữ viết tệ hơn cả học sinh tiểu học, phần đông sai chính tả đến không thể chấp nhận.

    Thầy Hiếu tỏ ra bức xúc: “Những cô cậu này mà cũng lấy được bằng tú tài thì thật khó hiểu. Không biết giáo viên văn phổ thông chấm như thế nào mà cho qua khỏi bậc phổ thông?”.

    Trong lần chấm chung môn văn, một giảng viên khoa ngữ văn của Trường ĐH Sư phạm phải vất vả lắm mới đọc được nội dung, nhưng tìm mỏi mắt vẫn không thấy một dấu câu nào trong bài làm dài bốn trang của một thí sinh dự thi khối D.

    ***
    Trong khi đó, chuyện lấy râu ông này cắm cằm bà kia cũng không hiếm. Cô Mị xinh đẹp như thế mà học sinh nhẫn tâm bảo rằng: Mị về làm vợ cho nhà bá hộ, vất vả như con bò tót nên Mị trở thành một thứ quái vật, người không ra người, ngợm không ra ngợm... (chuyển sang hình dáng bên ngoài của Chí Phèo, sau khi ra tù).

    Có một thí sinh tỏ ra rất bất bình khi dẫn ra hoàn cảnh của A Phủ: Vì bất bình trước việc dụ dỗ con gái nhà lành, A Phủ đánh Bá Kiến, bị Lí Cường bắt về gạt nợ, trói đứng không cho đi chơi mùa xuân. Bọn chúng thật là dã man. Em đọc đến đây thì bất bình lắm, thương cho A Phủ và hận cha con nhà Bá Kiến.

    Em khác thì có óc “khái quát” cao hơn khi phân tích chi tiết Mị và A Phủ bị trói: Thấy chồng mình bị trói, Mị cảm thấy ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa... (đã qua đến Hịch tướng sĩ). Còn A Phủ thì sao? A Phủ thấy vợ mình (tức Mị) bị bọn nó hành hạ thì liền xách dao chạy thẳng đến nhà Bá Kiến, đâm chết Bá Kiến rồi tự sát cho chết luôn! (chi tiết này nói về Chí Phèo).

    Cũng có nhiều đoạn văn của thí sinh mà người chấm không hiểu viết gì. Đơn cử đôi dòng trong số ấy để bạn đọc suy nghĩ hộ: Xuân Diệu sinh ra sau ngày giải phóng, chứng kiến nhiều cảnh trái tai nên không chịu được. Một hôm Xuân Quỳnh sáng tác bài thơ một từ sóng. Đó là sự giải thoát phụ nữ của ông.

    Còn cuộc tình của Mị được một thí sinh kể lại như một câu chuyện thời hiện đại: Mị đẹp hơn ai hết nên rất nhiều bồ. Một hôm trời đẹp ơi là đẹp, Mị được một cậu ấm họ Lí tên là Phá Sa con ông tá điền giàu có đeo được chiếc nhẫn kim cương vào tai và cuối cùng Mị đành vui vẻ nhận và theo về nhà làm vợ luôn. Từ đó Mị sống khổ lắm như là con ngựa nuôi trong xó bếp không ai thèm dòm tới nữa Mị đã tàn đời...

    Em khác thì thể hiện quyết tâm: Sóng nghĩa là tình yêu. Em đang bước vào yêu nhưng em sẽ yêu lãng mạn khi em đã hoàn thành ước nguyện bước vào ngưỡng cửa trường đại học, sẽ yêu và giữ lòng chung thủy như sóng dù em còn gặp nhiều chông gai trong yêu đương lắm lắm...

    “Em đâu có muốn...”

    Các vấn đề thời sự nóng bỏng cũng được các sĩ tử đưa vào bài làm. Có lẽ nhà văn Nguyên Ngọc sẽ rất ngạc nhiên nếu ông đọc được những dòng này: Hiện nay, nạn chặt phá rừng tràn lan trên khắp mọi miền của đất nước. Trước tai nạn đó, Nguyễn Trung Thành viết Rừng xà nu để cảnh báo mọi người, kêu gọi đừng chặt phá rừng nữa. Tôi tin chắc rằng chính tác giả cũng không thể nghĩ ra tác phẩm của mình mang “tính thời sự” như thế.

    Có lẽ bức xúc trước việc mua vé tàu lửa khó khăn, thí sinh đã viết về hình ảnh con tàu trong bài Tiếng hát con tàu: Chế Lan Viên muốn ngày càng có nhiều đoàn tàu chạy từ miền Nam ra miền Bắc để phục vụ hành khách, không còn xảy ra tình trạng chen lấn khi mua vé, lên tàu như hiện nay... Ông đã mơ ước thay cho nhiều người...

    Khủng khiếp hơn, có bài làm từ đầu đến cuối, sáu lần thí sinh quả quyết Xuân Quỳnh là “ông”, còn bảo rằng “... sau Nguyễn Du, Xuân Quỳnh là nhà thơ nam hiểu rõ về phụ nữ khi viết bài thơ Sóng...”.

    Có đến hàng mấy chục học sinh gọi Xuân Diệu là bà, cô, chị, trong khi chương trình THPT phần Xuân Diệu, các em được học nhiều tiết nhất trong số các nhà thơ.

    Không những thay đổi giới tính nhà thơ, các thí sinh còn tỏ ra “thông minh” khi tự “sáng chế” thơ và không ngần ngại gắn tên tác giả. Chẳng hạn mấy câu sau đây được đề tên tác giả là Xuân Diệu hết sức éo le như thế này: Làm sao định nghĩa được chữ “mi”. Có khó gì đâu mà hỏi kỳ. Hai đứa gần nhau rồi sát lại. Môi kề, mắt nhắm, thế là “mi”.

    Không ít bài thi bỏ giấy trắng. Cũng có nhiều bài nói nhăng nói cuội cho có chữ chứ không ra nghĩa. Một số khác xem bài thi là “diễn đàn” để bày tỏ suy nghĩ, trút cạn tâm sự của mình. Một em thật tình rằng: “Cô ơi! Cô đừng chấm bài này, vì em đâu có biết gì mà thi, mẹ và chị em ép em nên em mới đi thi thôi chứ em đâu có muốn”.

    Không biết các bậc cha mẹ sẽ nghĩ gì khi đọc những dòng này? Có lẽ vì không học gì nên một thí sinh đã ngâm ngợi mấy vần thơ trong bài làm: “Làm sao định nghĩa được trường thi? Cắn bút mà đâu biết viết gì. Đem phao nhét túi mà trật hết. Lần này chấm rớt chắc đi tu”.

    Có em năn nỉ thấy mà tội nghiệp: “Thầy cô chấm nương tay cho em nhờ, lần này rớt chắc là đi hoang luôn, ba em hăm dọa như vậy đấy”.

    Một thí sinh than thở: “Học 12 năm, thi ba năm rồi mà vẫn không đậu. Bữa nay cầm đề thi mà rụng rời tay chân, trật tủ nữa rồi thầy ơi, chắc rớt quá...”.


    :c4: :c4: :c4:

    Thiên Hoàng Thiên Tam Giới
    °¤° When the king smiles® °¤°
    Baby, if you wanna love me ......




  2. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    221
    Thanks
    4
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Năng lực viết bài
    299

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    thịt là pó chíu dzí mí a chị này lun áh. trí tưởng tượng phong phú quá trời. nhìn mí người này vít thấy mình vít văn cũng còn hay chán.
    [SIGPIC] Nice day!!!!!

  3. #3
    tonhung123 đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    12
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Ngôn ngữ teen đang giết chết tiếng Việt . Cụ thể như comment của ioayag là ví dụ cụ thể .

  4. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    180
    Thanks
    2
    Thanked 12 Times in 6 Posts
    Năng lực viết bài
    297

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Cái bài thi môn lịch sử thiệt là vô đối :))

  5. #5
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    639
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    329

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    đầu tiên đồng ý với ý kiến bạn tonhung123!!
    Nói về Giáo dục VN thì được ví như cái nồi lẩu thập cẩm mà hậu quả của nó thể hiện ở các kì thi và các dòng chữ các bạn viết ra !!( cứ lấy ưu điểm các nền GD tiên tiến trên TG để xây dựng GD như hiện tại, hậu quả là sinh ra cái nồi lẩu này!)
    Cải cách hơn 20 năm mà nền GD nước ta chỉ giậm chân tại chỗ (nhìu GV còn cho là đang tụt lại phía sau!!!) =>mà hậu quả là thế hệ trẻ lãnh hết!!(ở đây tôi ko nói đến đối tượng người học vì mỗi bạn mỗi khác về năng lực học tập!!!)
    Hậu quả của việc học quá nhiều môn và học nhồi nhét thể hiện ở bài viết trên!!
    Thí sinh phải thi đầy đủ các môn với trình độ được coi là như nhau!( người giỏi cũng như người dở,khối chuyên cũng như ko chuyên,ban TN cũng như ban XH) => những môn sau này ko cần dùng đến nhiều ở bậc ĐH hay trong công việc thì lại bắt học nhưng những thứ thực tế cần lại ko được học.
    VD:tại sao bạn phải học phân tích các bài văn ,bài thơ trong khi sau này bạn định khi các nghành khoa học kĩ thuật hay kinh tế(trừ phi bạn mún làm nhà văn) =>trong khi kĩ năng viết lại rất cần cho bạn sau này nhưng lại ko được quan tâm mà lại day qua loa cho hs!( cử nhân ngày nay nhiều người ra trường vẫn ko bít viết đơn xin việc hay họ nghĩ đã có mẫu đơn in sẵn chỉ cần điền vô là được!)
    Chương trình thì học thì nhiều môn mà lại ko phân rõ học sinh => hs khối tự nhiên vẫn phải học các môn xã hội như khối xã hội và ngược lại!(mất thời gian để hs phân bố cho các môn chính của khối mình học,trong chi các môn phụ các chỉ cần học những thứ cần cho công việc sau này!)
    Học quá nhiều trong khi số tiết lại giảm => áp lực cho cả thầy cô và cả hs mà "thành quả" đạt được là các bạn bị "tẩu hỏa nhập ma","râu ông này cắm cằm bà kia"!
    Ảnh hưởng xã hội từ ngôn ngữ teen đưa vào bài thi lại càng cho thấy văn hóa dùng từ của người Việt ta hiện nay!
    Ghê nhất là theo mình là lỗi chính tả, chấp nhận bài thi khó có thể ko có lỗi chính tả nhưng những từ thông dụng mà còn sai thì sau này ko biết các bạn ấy viết báo cáo cho công ty, cơ quan như thế nào đây!(hay lại nhờ bộ phận nào đấy kiểm tra chính tả ,hay có lẽ có sẵn mẫu người ta viết rồi nên ko cần quan tâm??)
    Nói chung mọi vấn đề xã hội đều có liên quan đến giáo dục cả, mà nền GD VN thì khỏi phải nói!!>"<
    Lần sửa cuối bởi martinet; 17-10-2010 lúc 02:09 PM
    Sống sao cho:
    Khi ta sinh ra, mọi người đều cười ,duy có ta là khóc.
    Khi ta mất đi, mọi người đều khóc, duy có ta là cười.

  6. #6
    p3_p001996 đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    203
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Tếu thật 8-}..Đào đâu ra zạk ta ;;) !?

  7. #7
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    10
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Quote Nguyên văn bởi martinet Xem bài viết
    đầu tiên đồng ý với ý kiến bạn tonhung123!!
    Nói về Giáo dục VN thì được ví như cái nồi lẩu thập cẩm mà hậu quả của nó thể hiện ở các kì thi và các dòng chữ các bạn viết ra !!( cứ lấy ưu điểm các nền GD tiên tiến trên TG để xây dựng GD như hiện tại, hậu quả là sinh ra cái nồi lẩu này!)
    Cải cách hơn 20 năm mà nền GD nước ta chỉ giậm chân tại chỗ (nhìu GV còn cho là đang tụt lại phía sau!!!) =>mà hậu quả là thế hệ trẻ lãnh hết!!(ở đây tôi ko nói đến đối tượng người học vì mỗi bạn mỗi khác về năng lực học tập!!!)
    Hậu quả của việc học quá nhiều môn và học nhồi nhét thể hiện ở bài viết trên!!
    Thí sinh phải thi đầy đủ các môn với trình độ được coi là như nhau!( người giỏi cũng như người dở,khối chuyên cũng như ko chuyên,ban TN cũng như ban XH) => những môn sau này ko cần dùng đến nhiều ở bậc ĐH hay trong công việc thì lại bắt học nhưng những thứ thực tế cần lại ko được học.
    VD:tại sao bạn phải học phân tích các bài văn ,bài thơ trong khi sau này bạn định khi các nghành khoa học kĩ thuật hay kinh tế(trừ phi bạn mún làm nhà văn) =>trong khi kĩ năng viết lại rất cần cho bạn sau này nhưng lại ko được quan tâm mà lại day qua loa cho hs!( cử nhân ngày nay nhiều người ra trường vẫn ko bít viết đơn xin việc hay họ nghĩ đã có mẫu đơn in sẵn chỉ cần điền vô là được!)
    Chương trình thì học thì nhiều môn mà lại ko phân rõ học sinh => hs khối tự nhiên vẫn phải học các môn xã hội như khối xã hội và ngược lại!(mất thời gian để hs phân bố cho các môn chính của khối mình học,trong chi các môn phụ các chỉ cần học những thứ cần cho công việc sau này!)
    Học quá nhiều trong khi số tiết lại giảm => áp lực cho cả thầy cô và cả hs mà "thành quả" đạt được là các bạn bị "tẩu hỏa nhập ma","râu ông này cắm cằm bà kia"!
    Ảnh hưởng xã hội từ ngôn ngữ teen đưa vào bài thi lại càng cho thấy văn hóa dùng từ của người Việt ta hiện nay!
    Ghê nhất là theo mình là lỗi chính tả, chấp nhận bài thi khó có thể ko có lỗi chính tả nhưng những từ thông dụng mà còn sai thì sau này ko biết các bạn ấy viết báo cáo cho công ty, cơ quan như thế nào đây!(hay lại nhờ bộ phận nào đấy kiểm tra chính tả ,hay có lẽ có sẵn mẫu người ta viết rồi nên ko cần quan tâm??)
    Nói chung mọi vấn đề xã hội đều có liên quan đến giáo dục cả, mà nền GD VN thì khỏi phải nói!!>"<
    Haizz, có quá nhiều học sinh lười rồi đổ lỗi cho giáo dục ( Mặc dù Giáo Dục Việt Nam chẳng ra một cái gì cả). Nhưng tôi cũng ko thể hiểu nổi cách "ní nuận" như của bạn, Chẳng có môn nào là không cần thiết cả, và cũng chẳng có một nền giáo dục nào (dù tiên tiến đến đâu) mà cho học sinh học thiên lệch và chỉ học những môn mình thích cả. Đã học phổ thông là phải học đa dạng, vấn đề là người ta phải biết chọn lọc kiến thức cho học sinh và tạo niềm hứng thú say mê cho người học và người dạy

  8. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    639
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    329

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    bạn nên đọc kĩ lại ạh!!
    tui ko nói là môn nào ko cần thiết và môn nào cần thiết mà chính xác là phần nào cần thiết mà thôi!!!
    thứ 2 tui ko hoàn toàn đổ lỗi cho nền GD vì đã có ghi rõ trong bài viết là "ở đây tôi ko nói đến đối tượng người học vì mỗi bạn mỗi khác về năng lực học tập!", mong bạn xem lại ,tui chỉ xét ở khía cạnh nền GD chứ chưa nói đến người học!!
    Còn theo bạn thì chẳng có nền GD nào lại cho học lệch àh! Tui ko nói là bỏ hoàn toàn các môn ko phải chuyên của mình mà là học những phần cần thiết của chúng chứ ko phải là học tràng giang đại hải như hiện nay!!( còn vấn đề học lệch hay ko bạn cứ thử tham khảo về nền GD của Đức và Mỹ rùi sẽ thấy!!)
    Sống sao cho:
    Khi ta sinh ra, mọi người đều cười ,duy có ta là khóc.
    Khi ta mất đi, mọi người đều khóc, duy có ta là cười.

  9. #9
    venus đang ẩn Thành Viên Chưa Kích Hoạt
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gửi
    12
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    thôi chết.học sjnh việt ngày càng Xuất Sắc.hêhê.những đoạn văn thật là Xúc cảm!=))

  10. #10
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Đến từ
    Đại dương mênh mông
    Bài gửi
    275
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    281

    Mặc định Re: Những bài văn " kinh dị ".... LOL :))

    Túng wá thỳ làm liều thôi =)) 2` nhất bài lịch sử .....tên này 90 phút rảnh wá ko có việc gì lầm ngồi sáng tác thơ(Đề thi lịch sử khó làm sao
    Ra chợ vài chục một bộ phao
    Nhưng không! Anh đây quyết trong sạch
    Không đỗ mà đầu vẫn ngẩng cao
    (...)
    :))

+ Viết bài mới
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •