+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7

Chủ đề: Gió bay về ngàn

  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    2.092
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 34 Posts
    Năng lực viết bài
    462

    Mặc định Gió bay về ngàn

    Truyện được sưu tầm, tác giả là [email protected]

    Bạn đã từng đọc Thế Giới Không Đàn Bà của nhà văn Bùi Anh Tấn ?

    Bạn đã từng thổn thức về một tình yêu không thể đến được của hai chàng cao bồi đồng tính trong Brokeback Mountain?

    Và bạn đã từng đọc đâu đó những câu chuyện, những mảnh đời, những con người như bạn, như tôi.

    Và nếu như tôi nói với bạn rằng: “ Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về thế giới của những con người yêu nhau đó. Một câu chuyện được viết bằng lửa và hơi thở.”

    Bạn sẽ nghĩ sao ?

    Bạn có dám “sống” cùng tôi qua trang viết ấy ?



    Ngày…tháng…năm
    Hà Nội phố


    Tôi hẹn anh một chiều trên phố Nguyễn Thái Học. Đã hơn 5 giờ rồi, anh vẫn chưa đến và tôi thì vẫn cố đứng đợi . Chiều hôm đó, mây trôi thật bình yên.

    Và anh đến. Tôi đã kịp nhận ra anh ở phía bên kia con đường. Cũng đã từ rất lâu , tôi chưa gặp lại anh. Những tưởng giờ anh đã đổi thay đi nhiều lắm. Nhưng anh vẫn thế. Vẫn cứ như thế.

    Vẫn đôi mắt ấy. Vẫn trái tim ấy. Vẫn con người ấy.
    Và vẫn hừng hực lửa yêu như ngày nào.

    “- Giá như anh có thể là gió…

    Là gió ư ? Tại sao không phải là một cái gì đó mạnh mẽ hơn,gân guốc hơn . Gió rất nữ tính đấy anh!

    - Không. Gió không nữ tính đâu em. Gió bí ẩn và nam tính theo một cách rất riêng. Là gió anh có thể bay đi đến những nơi rất xa.

    Những nơi rất xa.

    - Phải. Những nơi rất xa

    Nhưng như thế gió sẽ cô đơn lăm. Gío cứ đi mãi, bay mãi và đâu sẽ là nơi dừng chân cuối cùng của gió?

    - ……

    Anh nói đi!

    - Đại ngàn đó em.

    Gió sẽ bay về ngàn ?

    - Đại ngàn sẽ là nơi dừng chân cuối cùng của gió để…

    Để sao ạ ?

    - Đóng cọc gỗ vào tim

    Đóng cọc gỗ vào tim ư ?

    - Ừ! Đúng rồi. Đóng cọc gỗ vào tim.”


    Sáng tác : Cảm thức đồng tính dưới góc nhìn trẻ

    “Sống” cùng tôi qua trang viết



    GIÓ BAY VỀ NGÀN



    WIND TO FOREST






    Goodluckmen


    Good_boy_gone_bad



    I TÔI SẼ RU EM NGỦ BẰNG TIẾNG ĐÀN



    Mưa. Những sợi mưa đêm buông mình thật nặng. Phố như đã chẳng thể ngủ được một giấc mộng tròn

    Con phố đã qua bao mùa trổ lá. Những ai đã từng hơn một lần đặt chân đến nơi này, đều cảm nhận con phố thực có nét khác biệt. Những khóm Tigon “ dáng như tim vỡ” cựa nhẹ vào những bức tường loang xanh. Một mảnh vườn dù là hơi nhỏ, nhưng những luống rau` thẳng đều tăm tắp duới lớp kính hiển vi gợi nên những thảo nguyên xanh rì rào, bát ngát. Bình minh, có cô bé thắt nơ hồng đã í ới gọi cậu bé nhà bên vì một lời nhắn dễ thương “ ban mai, hãy đánh thức mình nhé”. Phía bên kia con đường, có một cặp yêu nhau đang khẽ hát những tình khúc thật ngọt. Con phố như đã mang trong mình chút hơi thở của New Age.

    Có tiếng bước chân ai rất vội. Mưa, dù là rất nặng hạt và đêm cũng đã thật khuya rồi, nhưng vẫn còn thảng nghe đâu đây tiếng bước chân của một người con gái . Hình như có một đôi mắt đang dõi theo của một ai đó nơi khung cửa sổ gác hai của một toà nhà

    Ban đầu cô còn né tránh khi mưa còn chưa như bây giờ. Nhưng đoạn đường về nhà còn xa lắm mà mưa vẫn còn rơi không ngớt nên cô cứ để mặc mình dưới mưa như vậy với những bước đi khoan thai, thật chậm. Con phố đã không còn lạ đối với cô nhưng đây là lần đầu tiên cô đi qua con phố này trong một đêm khuya và mưa như thế. Đã hơn 12 giờ đêm. Những vướng bận của một ngày có lẽ đã theo cùng với ai đó trôi sâu vào trong giấc ngủ nhưng cô thì vẫn đang nghĩ về một chuỗi những suy nghi day dứt và bất ổn tựa như những hạt mưa kia.

    Chẳng nghĩ về những điều đó nữa, cô ngước nhìn lên. Khoảng không xa tít tắt ở trên kia nhuốm một màu đen kịt. Những vì tinh tú có phải đã nhiều lần ngủ quên đến độ những tảng mây đen kia phải bực mình gọi bạn mình đến đánh thức và mặc kệ những tảng mây xám xít, tinh tú kiêu kỳ đắp chăn say ngủ để những đốm sáng vụt tắt đi ngay sau đó.

    Bất chợt cô dừng lại. Xoay người, dang rộng hai cánh tay. Đón mưa, ôm mưa vào lòng “Đi duới mưa như thế này, thật thú vị”. Cô nghĩ như thế.

    Để lắng nghe mưa bộp bẹp nơi sống mũi cô, mơn man trên da thịt cô, lướt cong qua núm vú cô. Mát rượi.

    Mưa thôi không khóc nữa. Cô như chợt thấy lòng bình an trở lại.. Mặt đường cao nên nước không ngập và thoát đi rất nhanh. Lớp bê tông thô tháp trải những thước đường dài có vẻ như đã rất khoái chí vì đã được một bữa thật mát mẻ. Những bóng sáng lờ mờ hắt xuống lòng đuờng những quầng sáng yếu ớt, nhưng ấm áp vì đã chẳng phải một mình hát khúc độc hành.

    Có vẻ như đã hơi mệt, nên cô bước qua phía bên trái con đuơng và dưng lại trước ngôi nhà có ban công và ô cửa sổ nhỏ ở gác hai nhìn về phía Tây của phố. Mặt tiền của ngôi nhà khá độc đáo bởi thiết kế mái vòm, mang dáng dấp của phong cách Gotich đương đại.Cô ngồi bệt xuống bậc tam cấp, phả vào không gian đêm những luồng hơi tựa như voan khói. Dựa mình vào góc tường, cô miên man nhìn vào khoảng đêm còn vưong lại chút hơi ẩm của khí trời. Chìm sâu vào nhưng suy nghĩ mông lung, cô thấy mình như bọt biển đang vờn sóng đại dương xanh mênh mông và sâu thẳm. Cô đưa tay vào túi quần, rỗng không chợt mỉm cuời và tự nhủ “ Ừ nhỉ.” Hồi nãy, khi trời chưa mưa, cô đã đi đến đầu con phố. Lúc đó đã 12 giờ kém. Quán xá vẫn còn chưa tắt hết những nguồn sáng mệt mỏi. Không thấy đói nhưng cô cũng mua cho mình một cái bánh bao thơm nức và nghi ngút khói. Cô để nó vào túi quần bên phải , định bụng chút nữa buồn mồm, sẽ ăn. Chẳng thấy bóng dáng bác xe ôm đâu nữa. Có ai đó đã luớt qua cô. Một thằng bé ăn xin. Nhỏ bé và rách rưới . Cô quay người và đi về phía thằng bé. Cô chạm nhẹ vào bờ vai nó, dịu dàng nói:

    “ Em à. Em ăn cái này đi nhé. Còn nóng đấy.” Cô đưa chiếc bánh cho nó. Hai tay. Thật ân cần

    “ Vâng. Em cám ơn”

    Cô xoa đầu thằng bé. Đôi mắt nó thật thông minh. “ Thằng bé mà được đi học, chắc phải giỏi lắm đây” Cô thầm nghĩ.

    Cô đút tay vào túi quần bên kia. Chỉ còn một ít tiền nữa.

    “ Chị chỉ còn từng này nữa thôi. Em mang về cho mẹ nhé!”

    “ Mẹ em ư. Em chưa bao giờ thấy mặt mẹ, chị ạ”

    Nó giuơng đôi mắt đen láy nhìn cô, cô như muốn nghẹn lại, có một cái gì đấy xộng lên trong sống mũi. Cô ngồi xuống, nhìn vào mắt thằng bé, hai tay đặt lên bờ vai nó, nhưng chưa kịp nói gì, đã nghe thằng bé liến thoắng “ Chiếc bánh chị cho em ngon lắm. Em sẽ chia sô tiền của chị cho những người bạn của em nữa nhé”

    Nói xong, thằng bé vụt chạy đi. Được một đoạn, nó xoay người, vẫy tay chào cô. Cô đưa mắt nhìn vóc dáng nhỏ bé ấy cho đến khi nó mất hút trong đêm tối.

    Có tiếng khóa cửa xoay. Một giọng nam trầm cất lên, cứa vào cái tĩnh mịch của đêm một cung điệu thật giòn.

    Cảm giác. Như. Hụt mất một nhịp tim.


    “ Em có muốn vào nhà cùng với tôi không ?”

    Cô quay đầu lại và đứng đậy. Ngay cạnh cô là một chàng trai. Anh cao và vững chãi.

    “ Anh bảo gì cơ ?”

    “ Nào! Em hãy đưa tay cho tôi.”

    “ Tại sao em phải làm như thế chứ? ”

    “ Em hãy cứ đưa tay cho tôi đi”

    Giọng nói anh thật sự ấm áp . Cô thoáng chút bối rối, tự trong lòng dấy lên những nỗi hoài nghi.Nhưng anh vẫn cứ nhìn cô và bàn tay như đang chờ đợi. Anh đưa bàn tay đến thật gần cô hơn.Cô lùi một bước nhỏ về phía sau và cách xa anh một khoảng. Anh không bước thêm nữa, không nhích thêm nữa nhưng lòng bàn tay vẫn đang mở ra, vẫn đang chờ đợi.


    Và khi cô nhìn vào đôi mắt của người đàn ông đó. Cô đã thấy anh nhìn cô bằng một ánh mắt thật khác.

    Rực lửa nhưng không ham muốn

    Cô có cảm giác ấm áp.

    Bàn tay cô đã đặt vào lòng bàn tay anh. Như thế.
    Bàn tay cô đã không còn lạnh nữa.

    Anh dắt cô đi. Anh và cô đi qua cánh cửa. Một không gian khác, thật êm đềm đang chào đón và rộng mở. Cô đi theo sau anh, nguớc mắt nhìn mọi thứ xung quanh bên trong ngôi nhà một cách lạ lẫm. Anh và cô từng bước một đi lên gác hai của tòa nhà nơi có một khung cưa sổ và ban công nhìn về phía Tây của phố.

    Căn phòng được xếp đặt một cách đơn giản và hài hoà. Gần cạnh ban công là khung cưa sổ. dù có là hơi nhỏ nhưng cũng thấy ở đằng xa kia, một dáng hình đang đứng đợi. Nhưng không gian rộng chưa đầy 100m2 đã chẳng thể ấm ấp hơn nếu như cành hoa hồng thắm đã không ngủ quên trên chiếc đàn Piano kia một cách thật tình tứ . Có lẽ đàn đã đưa cành hồng đi vào giấc ngủ. Thật mềm.

    Bất chợt cô đưa mắt nhìn mình. Trông cô ướt như chuột lột. Nước thấm qua làn áo mỏng, để lộ những đường nét tinh khôi. Những sợi tóc mềm dính chặt, có những giọt trắng như là giọt sương. Hai tay cô cứ ôm lấy mình lóng ngóng.

    - Tôi đã thấy em. Em đã đi duới mưa”

    Anh đã trông thấy em?

    - Em đi tắm đi. Nhà tắm lối kia.”

    - Tôi chẳng có bộ áo quần nữ nào cho em. Nhưng em cứ mặc bộ đồ này đi. Sẽ thoải mái hơn cho em đấy!”

    Anh thoáng nhìn cô. Khi anh tiến về phía cô, thì cô lùi hẳn phia sau, cách xa anh một khoảng. Anh mỉm cuời:

    - Tôi chẳng làm gì em đâu. Đi tắm đi. Đóng cửa phóng tắm thật chặt lại nhẹ, cô bé



    Đã nghe vang lên một khúc nhạc. Tình khúc “ Cassblanca”

    Đã thấy anh ngồi đó bên cạnh cây đàn. Những ngón tay uyển chuyển, nhẹ nhàng đang dạo chơi trên những phím đàn. Cô đứng ngay bên cạnh anh. Thật gần. Hồi nãy, ngay bậc cửa thềm nhà, cô đã chỉ trông thấy anh như một dung nhan lờ mờ trong đêm tối nhưng giờ thì anh đang ở đây, cách cô một khoảng chỉ mỏng tựa như một phút giây.

    Đôi vai anh rộng và ấm áp. Bàn tay có những đường gân rắn rỏi. Lồng ngực săn chắc như muốn bật tung lớp vải mỏng hiệu Versace. Anh mặc chiếc quần Jean Levis, ống suôn dài.Một khuôn mặt thanh tú và một hình thể đủ tự tin bước lên sàn catwalk. Lịch lãm và quyến rũ hết sức.

    Tiếng đàn im bặt. Chỉ còn vang lên một giọng nói

    - Chào đón em đên ngôi nhà này. Nhưng nếu em không thích, em có thể đi. Nhưng tôi sẽ rất vui nếu em ở lại cùng tôi đêm nay.”

    Anh chỉ có một mình thôi sao. Bạn gái anh đâu?

    - Tôi rất cô đơn

    Cô đi về phia khung cửa, quay mặt hướng về phia lưng anh. Cô thật chẳng biết phải trả lời anh sao nữa.

    Anh xoay người, tiến dần về phía cô. Đôi mắt anh nhìn vào đôi mắt cô.

    - Em có đói không?

    Không ạ

    - Em buồn ngủ chứ?

    Dạ…cũng không đâu ạ

    - Đừng nói dối tôi như thế! Tôi đã thấy ở em. Hàng mi đã muốn khép. Nếu em muốn, tôi sẽ ru em ngủ. Một giấc đến sớm mai.

    Em muốn chứ?

    - Dạ .Nhưng…

    Nhưng sao ?

    - Em muốn nghe anh đàn

    Vậy em đi ngủ đi. Và tôi sẽ ru em bằng tiếng đàn như tôi đã từng ru ngủ một người.
    * Ủng hộ quảng cáo vì sự phát triển của Vietboy[dot]net.

    * Hãy bấm nút "Thanks" nếu bạn cảm thấy bài viết của ai đó có ích!


    Upload ảnh: http://img.vietboy.net

    New English site: http://boybb.net

  2. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    2.092
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 34 Posts
    Năng lực viết bài
    462

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    II NHỮNG CHIẾC GƯƠNG CHẲNG BAO GIỜ BIẾT NÓI DỐI


    Bình minh đã trôi tự khi nào qua ô cửa.

    Cô thức dậy hơi muộn. Đêm qua tiếng đàn của anh đã đưa cô vào giấc ngủ. Thật ngon và đã chẳng còn mệt mỏi. Gío lùa ban công, nhẹ lay mẩu giấy nhỏ, nằm thật hiền nơi đó. Nắng mai đã nhuốm hồng trên đôi má.

    Hình như anh có để lại cho cô một lời nhắn. Trên chiếc bàn . Cô cẩm mẩu giấy lên và đọc:

    “ Hãy ở lại cùng tôi trong căn nhà này, em nhé.”

    Cô gấp mẩu giấy lại và nắm vào lòng bàn tay. Cô nhìn về phía khoảng không đầy nằng ngoài kia rồi đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng. Bốn bức tường treo đầy những bức hoạ nổi tiếng nhưng cô chỉ biết có một bức. Hình như là Mùa thu vàng – Evita. Gần chiếc đàn Piano màu gụ đỏ, cổ điển là một bể cá vàng khá lớn, những đàn cá đang tung tăng trong làn nước. Chưa đi hết tất cả căn phòng, nhưng cô chắc chắn, đây là căn phòng đặc biệt nhất của ngôi nhà. Ban công , khung cửa, hay bình hoa với những cành lay ơn tuyệt đẹp. Có lẽ là không phải. Là chiếc đàn Piano kia. Đã mang đến cho căn phòng một cảm giác thật êm đềm và thư thái.

    Cô đi hết các căn phòng. Chẳng có một căn phòng nào đặc biệt hơn thế. Nhưng kỳ lạ thật! Tất cả đều mang đến cho cô một cảm giác anh là một kẻ cô đơn thực sự, hình như anh chẳng có ai. Cô chẳng hề cảm nhận được hình bóng nào khác nữa ngoài anh. Một người đàn ông đẹp nhưng…

    “ Tại sao anh ấy lại đưa ra một đề nghị như thế với mình? Anh ấy thực sự muốn mình ở cùng để vợi đi nỗi cô đơn hay vì một mục đích khác?”

    “Anh còn để lại chìa khoá nhà cho mình nữa. Nhưng mình có nên chấp nhận lời đề nghị?”

    “Nếu như mình đồng ý, mình sẽ cùng với anh sống trong căn nhà này sao? Như thế có là đường đột và mình có là một đứa con gái quá dễ dãi. Nhưng nếu như mình ra đi, mình từ chối, đó có phải là một sự tàn nhẫn?”


    Những ý nghĩ như thế cứ quấn lấy cô. Cô nắm chìa khoá thặt chặt trong bàn tay bé nhỏ của mình. Vẫn hướng đôi mắt nhìn về phía khoảng không dầy nắng ngoài kia, cô tự hỏi “ Mọi chuyện có phải là một sự ngẫu nhiên khi tối qua mình đã dừng chân trước ngôi nhà này và đã gặp anh?”.

    Với cô, lời đề nghị của anh là một sự lạ lung và bí ẩn. Nhưng cô cảm thấy rất nhiều sự chân thành trong lời đề nghị đó. Nhưng đúng thật là khó nghĩ. Cô không biết có điều gì ẩn khuất sau đó. Phải chăng, những gì đang xảy ra là số phận.

    Và cô quyết định.


    “ Có lẽ mình sẽ ở lại đây, một vài ngày thôi, đơn giản là nấu cho anh cho những bữa cơm thật ngon. Nhưng giờ mình cần phải về nhà trọ đã.Mình còn có nhiều việc phải làm nữa”

    Lựa chọn như thế nhưng cô thực không dám chắc điều gì sẽ chờ đợi mình ở phía trước. Bản thân cô cảm thấy dường như mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh nhất là khi cô chưa hề biết gì về người đàn ông đó song linh cảm của một người đàn bà như mach bảo cô người đàn ông này sẽ kể cho cho cô nghe câu chuyện của cuộc đời mình. Đẹp và buồn như một trang tiểu thuyết

    Đêm.

    Đã thấy phố nằm thật hiền trong đêm như cô bé ngoan ngủ say trong câu hát. Căn nhà có khung cửa sô và ban công nhìn về phía Tây của phố đã rực sáng ánh đèn. Chàng trai đêm nay, đã không lẻ bóng bên cây đàn. Anh và cô đang cùng kể cho nhau nghe thật nhiều điều. Ban công gió lùa, mát rượi.
    - Em kể qua cho tôi nghe công việc của em đi?”

    Em đang là diễn viên múa của một nhà hát. Em rất yêu múa. Còn anh?”

    - Tôi là nghệ sĩ Piano. Tôi cũng như em, rất yêu công việc của mình.

    Thảo nào, anh đánh đàn hay thế. Tiếng đàn của anh nghe ấm và rất ngọt.

    - Cảm ơn em vì lời khen.Từ nơi này đến chỗ làm việc của em bao xa”

    Chỉ hơn 3 cây thôi. Cũng không xa lắm. Còn anh?

    - Cũng gần. Nếu em muốn, từ nay tôi sẽ đón em.

    Vâng. Cám ơn anh. Nhưng em tự đi được mà. Có một điều, em thực sự muốn hỏi anh…

    - Em nói đi

    Tại sao anh muốn em ở lại cùng anh trong ngôi nhà này?

    - Tại sao à ? Như tôi đã nói với em rồi đó. Tôi đã thấy em. Em đã đi duới mưa. Tôi cảm thấy ở em, một tâm hồn tinh tế. Tôi mong em ở lại cùng tôi. Chỉ đơn giản như thế thôi.

    Và anh đứng dậy. Từ phía cây đàn, anh bước dần về phía cô. Anh ngồi vào bàn, đối diện với cô và đôi mắt nhìn vào cô, anh nói:

    “ Tôi đọc được nỗi băn khoăn trong đôi mắt em. Có lẽ, mọi chuyện đối với em là hơi lạ và hình như, nó đang diễn ra quá nhanh. Nhưng rồi , em sẽ hiểu tôi hơn. Ở một khía cạnh khác. Vì em tinh tế…”

    Cô không hiểu tại sao anh bảo cô là tinh tế. Cô chưa biết gì về anh, thậm chí trong tâm khảm cô, anh có vẻ như là một gã trai kỳ quặc

    “ Tại sao anh nghĩ em là một cô gái có tâm hồn tinh tế.”

    “ Rất đơn giản. Bời vì em đã đi dưới mưa”

    Anh trả lời một cách dứt khoát và quả quyết. Còn cô thì càng lúc càng thấy khó hiểu nhưng cô có cảm giác những gì anh đang nói với cô là rất thật. Cô không biết sự tinh tế anh cảm nhận được ở cô có đủ làm cô trở nên hấp dẫn hơn trong mắt anh hay không nhưng về phía mình cô đã cảm thấy có một cái gì đó khác lạ đang lớn dần lên trong kể từ cái đêm cô gặp anh hôm đó. Cô cảm thấy có một chút gì đấy mơ hồ trong câu trả lời của anh, hình như sau đó là một chuỗi nỗi niềm giấu kín. Cô vẫn thắc mắc tự hỏi: “ Vì điều gì mà một nguời đàn ông như anh lại cô đơn đến vậy.” Cô không tin là anh chưa từng yêu một ai, nhưng nếu như mối tình đầu không trọn vẹn dẫn đến trong anh một cảm giác cô đơn như thế, thì cô chắc hẳn anh đã phải yêu nhiều lắm. Có thể, cô gái đã bỏ đi thật xa và người ở lại chưa thể nào quên đi những hoài niệm cũ.

    Với cô, tất cả những điều đó chỉ là những cảm giác, nhưng không phải là những cảm xúc hay suy nghĩ thoáng qua, mà dường như nó ngày nào cũng túc trực trong tâm hồn cô. Cô đã quyết định ở cùng với anh trong căn nhà này và ba tháng đã trôi qua. Một quyết định mà cô vẫn luôn cho đấy là một “ sự lựa chọn táo bạo và liều lĩnh”. Ba tháng. Cô đã lắng nghe và cảm nhận bước chuyển của tiết trời qua những luồng run rẩy và sắc vàng của lá. Ba tháng. Cô đã ở thật gần bên anh, đã lắng nghe anh hát và đã lắng nghe anh đàn. Cô quên sao được cảm giác hớn hở như một đứa trẻ khi lần đầu tiên đi chợ và đã nấu cho anh những món ăn thật ngon đó . Cô quên sao được cảm giác bồn chồn khi anh vẫn chưa về mà ngoài kia những sợi mưa đêm đã buông mình thật nặng đó. Cô quên sao được cái cảm giác xốn xang khi vừa kết thúc giờ công sở, đã thấy anh đứng đợi cô và đã nở một nụ cuời đó. Phải. Cô đã yêu anh. Yêu thực sự. Nhưng cô thực không biết mình chiếm bao nhiêu phần trăm ý nghĩa trong anh. Có thể đó là phần trăm hơn cả sự mong chờ nhưng cũng có thể đó chỉ là một con số không tròn trĩnh. Cô thực không biết chắc nhưng cô vẫn luôn nghĩ về lời đề nghị cách đây ba tháng như một cơ hội

    Ba tháng. Anh đã giúp cô thật nhiều. Việc chuyển nơi công tác từ một vũ đoàn đến nhà hát và cô là một trong số rất ít những diễn viên múa được biên chế, một phần dựa vào những mối quan hệ sẵn có của anh, nhưng cái chính là cô có năng khiếu thực sự. Nhìn cô múa, người ta sẽ nhận thấy cô đam mê như thế nào và sống như thế nào. Cô múa không phải bằng lý trí của một người nghệ sĩ mà bằng bản năng. Cô sống như thế nào thì múa đối với cô như thế đó. Tất nhiên, cô luôn biết ơn anh về điều này song đó không phải là những gì cô thực sự chờ đợi. Cô khao khát nhiều hơn nữa những giây phút được gần bên anh. Cô đã từng có những phút giây như thế, nhưng chúng quá ngắn ngủi. Cô đã từng mong những giây phút đó sẽ kéo dài hơn nữa, nhưng tất cả chỉ có thể. Anh đã chẳng hôn cô. Anh đã chẳng ôm trọn bờ vai cô. Cô còn nhớ cái đêm hôm đó. Một đêm dường như anh đã rất vui nhưng cô thì đã rất hẫng hụt mặc dù cô biết còn quá sớm để những cảm xúc ấy nảy nở trong anh.

    -Điệu Valse thật nhẹ nhàng, phải không em?
    Phải. Rất nhẹ nhàng.
    -Chúng ta chuyển sang điệu nhảy khác nhé?
    Điệu gì anh nhỉ?
    -Pop-Flamenco. Em có biết bài hát về một cô gái yêu chàng trai có tên là Vitorino không ?
    Macarena.
    - Ừ! Đúng rồi
    Chúng ta nhảy chứ
    - Anh đã rất sẵn sang

    Anh giậm chân. Cô giậm chân. Anh xoay. Cô xoay. Cô nhẹ nhàng phất làn váy.Anh bước đi theo cô, bàn chân gõ nhịp theo tiết tấu bài hát đều đặn và khỏe khoắn . Trông cô thật trẻ con với cử chỉ chống nạch tinh nghịch. Anh cũng thật dễ thương với kiểu lồng cánh tay mình vào cánh tay cô, và tinh nghịch chẳng kém khi cùng cô lượn vòng theo nhịp điệu bài hát. Có lúc họ quay mặt vào nhau, cưới với nhau, Có lúc họ quay lưng vào nhau, và đầu cô đặt lên bờ vai trái của anh. Có cả những cái nắm tay nữa.

    Rồi anh và cô chuyển sang một điệu nhảy khác. Điệu nhảy Ta-răng-Ten-la. Nhanh và rộn rã hết sức. Anh và cô chẳng biết mệt dù những giọt mồ hôi đã vã đầy trên áo . Họ nhảy như lửa ngùn ngụt đang cháy. Có điều gì đấy làm cho anh rất vui và cô cũng thế. Nhưng khi cô bất chợt bị ngã vì ngón chân cái đã gập xuống bởi một kẽ nứt khá sâu của nền nhà, cô đã chờ đợi một điều gì đó thật đặc biệt từ phía anh khi anh cúi xuống bóp mật gụ nơi móng chân cái đã tụ máu của cô. Đã từ lâu, cô muốn được ôm anh rôi, cô muốn được gụi đầu mình vào bờ vai anh rồi. Cô đã rất muốn và cô đã nghĩ anh sẽ đón nhận điều đó. Cô đâu đã nghĩ là anh yêu cô. Không. Cô đâu đã nghĩ. Chỉ đơn giản là đón nhận. Vậy mà khi cô đưa tay để xoa đi những giọt mỗ hôi đang lăn đầy trên khuôn mặt nam tính ấy, anh đã nhẹ nhàng đưa tay cô xuống và nói với cô rằng

    “ Thôi. Không cần đâu. Để anh mắc màn, em đi ngủ”

    Ba tháng như thế đã trôi qua. Cô vẫn không nguôi nghĩ về những cảm xúc như thế . Cô thực sự muốn biết người con gái mà anh đã từng yêu như thế nào. Cô đã hơn một lần hỏi anh câu hỏi đó, nhưng cô cảm giác như anh đang lảng tranh nhưng cô biết và cô tin chắc đã yêu rất mãnh liệt và cô gái đó chắc hẳn có một ý nghĩa rất đặc biệt đối với anh.

    “ Cô ấy chắc hẳn là rất xinh đẹp và thông minh ”. Cô thầm nghĩ

    Bất giác, cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường “Đã 7h tối rồi sao”. Cô không nghĩ những ý nghĩ đó lại cuốn hút và làm say cô đến thế. Cũng may, là anh đã bảo tôi nay sẽ đi ăn nhà hàng với một người bạn cũ. Tự dưng cô chẳng thấy buồn ăn và cũng chẳng thấy đói. Cũng chẳng hiểu tại sao nữa

    Cô cứ ngồi vậy, cứ ngồi thế. Đêm nay, trăng thật sáng. Và cô đang một mình ngắm trăng “ Trăng đẹp thật đấy. Mai là rằm tháng bảy rồi. Thời gian trôi nhanh thật”

    Cô xoay người, vươn vai đỡ mỏi. Bất chợt, cô nhận ra trăng cũng thật sáng trong gương khi cô đi về phía tấm kính rộng, dài, đặt gần chiếc Piano màu gụ đỏ.

    Đúng. Gương. Một tấm gương.

    Cô không còn thấy trăng nữa. Cô chỉ thấy còn thấy mình trong gương thôi. Chỉ mình cô thôi.

    Cô bước gần đến gương hơn một chút, rồi lại nhích xa ra hơn một chút. Ngoài kia, trăng vẫn sáng. Vẫn rất sáng

    Hình như có một âm thanh nào đó phát ra từ một nơi nào đó. Cô cố lắng nghe thật kỹ. Hình như là một giọng nói.


    “ Giọng nói ấy từ đâu vậy nhỉ”. Cô vẫn chưa thể phát hiện được. Hay cô nghe nhầm. Không. Cô nghe rất rõ. Giọng nói ấy rất trong.
    Và chỉ duy nhất một mình cô thôi. Không thể là giọng của anh. Không thể. Giọng nói này rất kỳ lạ, đang ở rất gần bên cô, đang ở trong cô

    Đúng. Giọng nói ấy phát ra từ trong trí não của cô. Thôi thúc và giục giã

    Cô đứng xa gương hơn một chút nữa. Phải rồi! Cô đang đứng trước mặt gương. Chỉ có cô và gương trong ngôi nhà này. Chỉ có cô và gương thôi

    Cô cảm thấy chiếc gương cuời khi cô cười, khóc khi cô khóc, xoay khi cô xoay. Những chiếc gương chẳng bao giờ biết nói dối

    Rồi có cảm giác khó chịu, hình như là bứt rứt, như là bức bối. Cô có cảm giác như lửa đang dâng lên trong lòng mình.

    Cô cảm thấy nóng. Thực sự nóng. Cô bắt đầu cởi từng nút áo. Từng nút một.

    Chiếc cúc thứ nhất
    Chiếc cúc thứ hai
    Chiếc cúc thứ ba
    Chiếc cúc thứ tư
    …..
    Cô đã cởi hết. Cảm giác trần truồng trước gương như thế này thật dễ chịu

    Cô đẹp đấy chứ. Rất đẹp là đằng khác.

    Chẳng những là một khuôn mặt xinh xắn, cô còn sở hữu một thân hình đầy đặn, với những đường cong tự nhiên và nữ tính. Thực ra chưa bao giờ cô nghĩ mình đẹp, nhưng cô tin đàn ông nhìn cô dù chỉ một lần, họ sẽ thích. Và đêm nay, gương đã nói hộ với cô điều đó.

    Sẽ chẳng có thằng đàn ông nào từ chối bộ ngực của cô.
    Những sợi lông đen láy và cả bên trong đó nữa.

    Đàn ông họ sẽ chẳng bao giờ từ chối một người phụ nữ đẹp. Nếu không lên giường lần hẹn thứ nhất, sẽ là lần thứ hai, thứ ba ngay sau đó. Và nhất là với một người phụ nữ như cô, họ sẽ chẳng ngốc nghếch đến mức để cô thoát khỏi tay họ

    Nhưng anh chưa bao giờ chạm vào người cô. Chưa bao giờ.

    Không. Cô không tin. Cô không thể tin bạn gái của anh xinh hơn cô, đẹp hơn cô. Cô không tin.

    Hay anh cần một cô gái thông minh. Không đúng. Đàn ông chưa hẳn đã thích những cô gái thông minh. Nhưng chắc chắn họ sẽ thích một cô gái tinh tế. Chính anh đã từng bảo cô “ Em rất tinh tế”. Nhưng tinh tế cũng là một sự thông minh đó chứ. Không phải là sự thông minh trong suy nghĩ hay trong những nhận định có tính logic. Tinh tế là sự thông minh trong cảm xúc. Cô là một cô gái thông minh bởi tinh tế trong cảm xúc.

    Cô đep. Cô tinh tế. Nhưng tại sao anh vẫn không đón nhận. Tại sao anh không một lần ôm cô thật chặt? Tại sao anh không một lần hôn trên đôi má cô?

    Hay anh là một gã bất lực ? Anh chẳng thèm muốn hay không thể them muốn

    Hay anh tôn trọng cô ?

    Hay anh yêu cô bằng cảm xúc tự kiềm chế bản năng ham muốn để khỏi tổn thương bởi hình bóng của người con gái đó

    Cô chẳng biết được. Cô chẳng hiểu được. Làm sao cô hiểu được anh chứ. Đối với cô, anh lúc nào cũng vậy. Bí ẩn và nam tính theo một cách rất riêng. Nhưng cô thực sự đã quá yêu anh. Anh tôn trọng cô đến mức như thê và yêu người con gái ấy đến mức như thế, tại sao anh không thể chia sẻ cùng với cô. Cô sẽ tự rút lui. Cô chẳng níu kéo anh đâu. Không đâu. Anh đã yêu như vây, níu kéo cũng là vô nghĩa. Mà cô cũng không phải là đứa con gái như thế. Cô sẽ vẫn là bạn của anh mà. Cô sẽ không bỏ đi nêu như anh còn cần đến cô, còn muốn cô ở lại cùng anh trong ngôi nhà này. Dù cô biết, đối diện với điều đó, thực sự rất khó khăn

    - Em đẹp lắm !

    Cô xoay người lại

    Là anh. Anh đang đứng trước mặt cô. Mải miết với những dòng chảy ấy, cô đã chẳng nhận ra tiếng bước chân anh về.

    Anh đang đứng rất gần tấm thân trần truồng và mềm mại ấy. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Anh nhích dần, cô lùi dần. Anh bước thêm nưa, cô lùi sau nữa. Bức tường. Cô đứng lại. Anh dừng lại.

    Chẳng thể tiến thêm một bước chân nào nữa

    Anh bắt đầu đưa ngòn tay trỏ, rê những đường dài trên ngực cô, nhấn nhẹ vào làn da cô và từ từ đưa xuống, ngón tay chạy một đường vuông góc và bất chợt dừng lại nơi rốn. Như một luồng gió lạnh, gai góc thoảng qua, vùng bụng cô thóp lại . Anh ép sát cô vào tường hơn nữa, Hai tay anh đan chặt vào tay cô, anh đưa tay cô lên thẳng và gụi đầu vào ngực cô. Luỡi anh luồn vào dưới nách, lớp da hồng mịn lấp loáng những dấu nuớc. Núm vú cô trơ nên săn dần, đầu gối như muốn rệu rã, toàn thân toả nhiệt ấm áp . Anh nhẹ nhàng tụt xuống, đi xuống.

    Luỡi đã đi qua khe ngực

    Luỡi đã đi qua rốn

    Luỡi đi xuống nữa. Xuống duới kia

    “Không. Tôi phải dừng lại.Tôi không muốn làm tổn thương em. Tôi không thể”.



    Anh đứng ngay dậy, nhìn thật sâu vào cô và ôm lấy cô thật chặt:

    -Anh xin lỗi. Dừng lại đây, em nhé.



    Cô buông anh ra, đưa tay lên khuôn mặt anh. Cô nói, giọng đều và nhẹ nhàng như hơi thở:

    - Cám ơn anh. Anh yêu mãnh liệt lắm. Em không biết cô gái ấy là ai, nhưng em biết anh rất yêu cô ấy.

    Anh cúi xuống nền nhà, với tay đưa quần áo cho cô.Anh nhìn cô lần nữa và cuời rất khẽ:

    - Anh đi ngủ đây. Em ngủ ngon nhé

    Trăng đã chẳng nở một nụ cười
    * Ủng hộ quảng cáo vì sự phát triển của Vietboy[dot]net.

    * Hãy bấm nút "Thanks" nếu bạn cảm thấy bài viết của ai đó có ích!


    Upload ảnh: http://img.vietboy.net

    New English site: http://boybb.net

  3. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2009
    Bài gửi
    2.092
    Thanks
    0
    Thanked 49 Times in 34 Posts
    Năng lực viết bài
    462

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    III



    MỘT KHÍA CẠNH KHÁC




    Thêm hai tháng nữa trôi qua. Thời tiết nhịp nhàng chuyển mùa.Gío đã mải miết xe thành sợi. Thoáng thấy ai mỉm cuời như đã đọc được những ý thơ Đông.


    Cứ nghĩ cô đã ra đi. Cô đã định ra đi không chỉ vì muốn giũ bỏ và thoát khỏi những cảm xúc ấy. Cô đã định ra đi vì đã chẳng làm anh cảm thấy ấm áp hơn. Nhưng rồi cô trở lại. Anh bảo cô hãy là một người bạn của anh, cùng anh sống những ngày.

    Anh bảo cô thế!

    Anh đẹp. Cô rất xinh. Chắc những người hàng xóm đáng yêu của khu phố vẫn nghĩ anh và cô là một cặp tình nhân.. Có hôm, anh vừa về đến nhà, một bác hàng xóm trông thấy, chạy đến bên anh:

    - Cháu à. Cháu có cô bạn gái xinh thật đấy !
    Sao cơ ạ?
    - Hôm nọ , cô bé gặp bác giữa chợ, nó liền chào bác, rồi xách đồ cho bác. Bác hỏi sao nó biết bác là hàng xóm, sống cùng khu phố. Cô bé cười và bảo “ Cháu thấy bác như một ai đó rất thân quen”.Bác ít khi ra khỏi nhà mà cũng chưa bao giờ thấy nó. Sau này, bác mới biết, nó là bạn gái của cháu.Vậy mà nó nhận ra bác nhanh thật. Cô bé đúng là rất tinh tế.

    Đúng, bác ạ. Cô bé rất là tinh tế

    - Thằng con trai đầu nhà bác, đưa mấy đứa bạn gái về nhà giới thiệu. Cũng xinh thật, nhưng bác chẳng ưng được đứa nào. Bác già rồi, nhưng cảm nhận con người như thế nào, thường rất chính xác.Mấy đứa đó, sống cạn lắm. Mà sống đã cạn thì yêu cũng cạn.

    Anh thực sự bất ngờ khi bác đã già rồi, mà lại nói hay và sâu sắc đến thế. Và càng cảm thấy bất ngờ hơn nữa, khi những người sống quanh đây lại dành nhiều sự quan tâm đến anh và cô như vậy:

    - Những người xung quanh khu phố mình, ai cũng thích cô bé ấy cả. Bác Hằng, Cô Lan, chị Dung, anh Vinh nữa…Cháu và cô bé ấy đẹp đôi lắm đấy mà cháu chắc cũng gần 30 rồi đúng không? Đừng một mình như vậy nữa. Cũng đã đến lúc xây dựng tổ ấm cho riêng mình rồi cháu ạ.

    Vâng. Cháu cảm ơn bác.

    Những chuyện như thế rồi cũng đi qua. 5 tháng. Có những điều đã kể và có những điều chưa dám kể. Thời gian cứ trôi. Cũng có lúc cảm thấy thật khẽ khãng. Cũng có lúc cảm thấy thật vội. Thoáng vậy, mà đã những ngày cuối năm

    - Thứ bảy này, em rảnh chứ ?
    Em rảnh
    - Em có muốn đi cùng với anh không?
    Đi đâu ạ
    - Đến một nơi thật đặc biệt

    Cũng đã nhiều lần, anh đã đưa cô đi đến nhiều nơi. Khi đi xem phim. Khi đi nghe nhạc hòa tấu. Có những lần, anh còn mời cô và những người bạn trong nhà hát đến nghe những đêm nhạc của chính anh. Hơn một lần, anh còn đưa cô đến lớp học nơi anh dạy nhạc. Những lần như thế, cô cảm thấy như vui hơn, như ấm áp hơn. Nhưng lần này, có một điều gì đó rất khác trong đôi mắt anh. Hình như anh đã phải suy nghĩ rất nhiều khi nói với cô điều đó. Cô cảm thấy háo hức, bồn chồn về một nơi thật đặc biệt đó. Dường như có chút gì đầy vỗ sóng trong tâm hồn cô. Vỗ không thật nhẹ

    Chuyến xe đưa họ ra ngoại ô thành phố. Từng khoảng đường luớt dần qua khung cửa sổ. Những mái nhà san sát đã chẳng còn. Không gian ngoài kia, đã thoáng những hàng cây và ngọn núi. Những màu xanh của lá, màu đỏ tươi của mái ngói, màu chẳng thể gọi tên của những làn nước len trong những đồng ruộng đang độ xuân thì.

    Xe dừng lại. Anh và cô bước xuống. Đã chẳng còn là ngoại ô nữa. Một vùng đất còn vương dấu quê.

    Phía sau lưng họ là đương tàu. Một đoàn tàu sắp qua. Những thanh âm xình xịch, năng nề kéo đên. Tàu đã luớt qua. Lặng im. Một vùng trắng bỏ lại sau lưng.

    Phia trước họ là một cái cổng.

    Một cảm giác gai lạnh chớm đến. Uà về


    Một cái cổng như ngăn cách và chia đôi hai thế giới. Khi bước vào giữa cánh cổng, cô có cảm giác như đang sống trong hai thế giới.

    Đi vào hẳn là nơi an nghỉ của những linh hồn. Cô đi theo anh, từng bước. Anh dừng lại trước một ngôi mộ nằm về phia bên trái của nghĩa trang. Lớp cỏ trên ngôi mộ được cắt tỉa thật khéo léo. Cô đứng thật gần bên anh. Một khuôn mặt còn rất trẻ.

    HOÀNG VIỆT LINH



    3-12-1987



    VŨ HỘI-VŨ THƯ-THÁI BÌNH



    Cô đưa mắt nhìn anh. Anh thặt đăm chiêu, như đã không có cảm giác cô còn đang ở bên cạnh. Rồi cô quay bước đi. Đúng vậy. Cô nên để anh ở lại. Một mình anh ở lại

    Và cô bước đi. Đi qua cổng. Cô đứng nhìn anh từ phía xa. Anh vẫn cứ đứng mãi, cứ đứng thế.

    Và cô thấy anh bắt đầu ngồi xuống, bàn tay anh đặt lên bức chân dung của cậu bé.Rất lâu.
    Anh nhìn vào cậu ấy.Sâu vào trong đôi mắt ấy.

    Cô đã thấy như thế. Cô đã cảm nhận được như thế.

    Những ngày như thế cứ đi qua. Giờ anh đang ở một nơi rất xa. Một vùng đất khác. Bức thư gửi cô từ vùng đất ấy, anh viết:

    Warsaw, ngày 7 tháng 3 năm 2006

    Em.



    Đêm đó. Anh đã trông thấy em. Trước đó, anh cũng đã trông thấy em.

    Khi trời còn chưa mưa, anh đã trông thấy. Em còn nhớ chứ. Đó là một đêm rất khuya, và em đã đi qua con phố này.

    Em còn nhớ em đã làm những gì không khi trời còn chưa mưa ấy ?
    Em đã đưa chiếc bánh cho cậu bé ăn xin ấy hai tay thật ân cần.

    Và từ khung cửa sổ gác hai của tòa nhà, anh lại trông thấy em. Em đã đi dưới mưa. Em đã giang cánh tay đón mưa, ôm mưa vào lòng. Để nghe mưa bộp bẹp nơi sống mũi em, mơn man trên da thịt em, luớt cong qua núm vú em. Mát rượi.

    Và đó chính là lý do vì sao anh muốn em ở lại cùng anh trong ngôi nhà này.

    Anh đã không đón nhận.
    Anh đã không ham muốn.
    Anh đã không thể mang đến cho em cảm xúc của một người đàn bà.

    Phải. Anh là một người như thế. Em cũng đã hiểu đúng không? Sau cái ngày đó. Một nơi thật đặc biệt như thế đó

    Em à ! Cảm ơn em. Cảm ơn em đã ở lại cùng anh. Đã nấu cho anh những bữa anh thật ngon. Cảm ơn em nhiều lắm.

    Em à. Trong ngăn tủ kia, có một chìa khóa. Em hãy dùng chìa khóa này mở cửa tủ nơi căn phòng anh vẫn hằng hay ngủ. Trong đó, có một ít tiền. Em hãy cầm lấy . Đừng ngại. Em hãy cầm lấy đi nhé ! Và em hãy ở lại nơi này. Đừng rời xa nó nhé.Rồi em sẽ có được một người đàn ông yêu em thực sự.

    À. Chỉ vài ngày nữa thôi. Cuộc thi Piano Chopin sẽ được tổ chức tại Warsaw đấy. Anh cũng sẽ tham gia đấy. Hãy cổ vũ cho anh nhé.

    Cảm ơn em.


    Dù anh có là ai đi chăng nữa, cô vẫn luôn tôn trọng anh không phải vì lý do anh yêu quý cô mà cô đáp trả lại điều đó. Bởi đơn giản, cô chưa bao giờ nghĩ anh khác biệt. Có thể, cô còn chưa biết hết, chưa hiểu hết. Có thể, những người như thế, họ đang sống rất gần cô nhưng với cô, họ không khác biệt. Họ cũng có một đôi mắt như bao người. Trái tim họ cũng đập như bao người. Và họ cũng tha thiết yêu và được yêu như bao người

    - Linh à. Có thể, em sẽ thấy lạ khi chị có mặt ở đây, đang đứng trước mặt em đây. Nhưng chị đã nghe anh ấy kể. Và chị đã hiểu. Chị đã cảm nhận được rất nhiều điều.

    -Linh à. Em nhìn này.Những chiếc áo của em và anh ấy đây này. Chị đã tìm thấy trong ngăn tủ, em ạ. Chị đã rất xúc động khi nhìn thấy những chiếc áo này. Để chị làm cho em xem nhé.Em nhìn nhé

    Cô trải nhẹ chiếc áo của anh lên lớp cỏ đã phủi sạch.Và cởi từng nút áo . Cô lồng chiếc áo của Linh vào trong áo anh. Hai cánh tay áo của Linh lồng vào hai cánh tay áo của anh Cô bẻ cổ áo anh, rồi bẻ cổ áo Linh. Cô đóng cúc lại. Nhưng đến chiếc cúc thứ hai, cô để hở.Hai màu áo trong nhau. Rất rõ. Chiếc áo của Linh đã nằm gọn trong chiếc áo của anh. Cô đưa hai chiếc áo nằm trong nhau để Linh thấy rõ hơn, thật gần với Linh hơn.

    -Khi chị cầm chiếc áo này lên, chị đã thấy rất lạ em ạ.Và khi chị mở chiếc cúc thứ nhất, chiếc cúc thứ hai và những chiếc cúc còn lại, thì đã thấy chiếc áo của em nằm gọn trong đó. Chị mở những chiếc áo khác nữa. Tất cả đều như vậy em ạ.

    -Anh ấy yêu em nhiều như thế đấy. Anh ấy đã từng kể với chị: Em và anh ấy đã sống những tháng ngày thật hạnh phúc. Bữa ăn nào, anh ấy cũng gắp đầy thức ăn cho em và bắt em ăn bằng hết. Anh ấy còn ru em ngủ bằng tiếng đàn nữa và đã cùng em đi đến những nơi rất xa.Và ngày em bước vào giảng đường đại học, là ngày anh ây vui nhất…

    - Anh ấy vẫn còn yêu em nhiều lắm đấy.Vậy nên em hãy cứ ngủ thật ngon đi nhé.




    HẾT



    V.N.H
    “ Nghĩ khác đi, làm khác đi và sống chân thành hơn nghĩa là khi đó bạn đã mang trong mình hơi thở của New Age.”
    * Ủng hộ quảng cáo vì sự phát triển của Vietboy[dot]net.

    * Hãy bấm nút "Thanks" nếu bạn cảm thấy bài viết của ai đó có ích!


    Upload ảnh: http://img.vietboy.net

    New English site: http://boybb.net

  4. #4
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    Truyen hay that, nhung khong ro rang gi het.
    Muon biet hai nguoi do yeu nhau the nao ma khong co viet gi het.

  5. #5
    r00t Guest

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    Truyện kể dựa trên cái nhìn của một người con gái mà Gin. Cái chi tiết anh ta lấy áo của thằng nhóc lồng vào áo của mình là đủ biết anh ta yêu nhóc đó tới mức nào rồi.

  6. #6
    glacialgin Guest

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    Uhm.
    Hình như cái này bắt chước Brokeback mountain.
    Nói chung là hay.

  7. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    276
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Năng lực viết bài
    313

    Mặc định Re: Gió bay về ngàn

    sao giong tac pham nuoc ngoai the nhi ????
    neu tui la linh tui chet cu~ng man nguyen ^_^
    hoàng xà

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •