+ Viết bài mới
Trang 4/4 ĐầuĐầu 1234
Hiện kết quả từ 31 tới 39 của 39

Chủ đề: Liêu Bóng Chí Dị

  1. #31
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Tiểu Thiện liền bay về núi Tản Viên, Đại Sư đuổi theo phía sau, lộn nhiều vòng lộn bên trên đầu Tiểu Thiện vượt qua để cắt đứt đường . Đại sư chỉ cây tích trượng nói

    " Yêu tinh chạy đi đâu"


    Tiểu Thiện cười xem thường


    " Lão tưởng ta sợ lão sao?là ta không muốn làm náo loạn kinh thành"


    Tiểu Thiện liền phóng ra một dãy lụa màu trắng dài bất tận, đạp chân trên dãy lụa đó bay đến như chim bạch hạc, xòe 2 tay hóa ra 2 thanh kiếm . Đại sư quay tin tít như hoa trò , cũng đạp lên bên trên tấm lụa cùng lao vào nhau đấu đá

    Tiếng leng xeng giữa 2 binh khí phát ra liên hồi, cuộc tỉ võ nghệ trên không diễn ra trong nháy mắt. Đại sư tỏ ra thất thế, quăng lên trên không một cái chuông, tức thì hóa ra trăm cái bao vây Tiểu Thiện, mỗi cái chuông lắc ra phát ra những dấu thập bằng thứ ánh sáng màu vàng. Tiểu Thiện dùng 2 thanh kiếm đánh tan lần lượt những pháp quang bay đến mình, trúng một chữ vào ngực văng xa mấy bước. Các chữ xếp thành một hàng dọc vụt tới. Tiểu Thiện phóng đồng loạt 2 thanh kiếm vào. Kiếm và chữ đồng thời tan biến, phát một tiếng nổ long trời lỡ đất



    Cái đuôi Tiểu Thiện vương cao lên bầu trời, giáng xuống một cái trời long đất lỡ. Đại sư dùng cây tích trượng đỡ ngang đầu, cái đuôi trắng toát phi thường đè ông hạ xuống dần dần, không cách nào thóa ra nổi, Đại sư theo phương thẳng đứng hạ thân xuống mặt đất. Sức mạnh của cái đuôi làm cong vòng cây tích trượng. Đại phu quyết định buông bỏ vũ khí, phóng vụt ra ngoài, cây tích trượng vừa kịp gẫy đôi, đồng thời cái đuôi quật xuống mặt đất phát một tiếng nổ thật lớn. chưa dừng lại ở đó, trong một khắc chiếc đuôi tạt ngang quấn chặt vào cơ thể Đại sư khiến ông không tài nào cử động được. Tiểu Thiện biến ra một thanh kiếm trong tay bay vụt tới , chạm mũi kiếm ngay cần cổ Đại Sư, ông hơi ngước mặt lên như sẵn sàng chờ đợi một cái chết


    " Lão khôn hồn thì biến khỏi Đại Việt, lần sau ta còn gặp lão ta sẽ không lưu tình đâu"


    Dứt lời Tiểu Thiện phóng thanh kiếm găm vào một gốc cây cổ thủ, thu chiếc đuôi vào hạ thể rồi bay đi

  2. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  3. #32
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Tối hôm ấy, Cửu Vĩ Hồ lẽn vào cung Long Đức, bung năm đầu ngón tay hóa ra móng vuốt sắc nhọn toang giết thái tử Lý Phật Mã , bất ngờ chòm sao thất tinh - bắc đẩu trên người thái tử rực sáng khiến Cửu Vĩ Hồ không châm vào được , mà ngược lại còn bị tổn hao nguyên thần đến thổ huyết.

    (Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư
    , Thái tử Lý Phật Mã có 7 cái nốt ruồi sau gáy tụ lại như chòm sao Thất Tinh - Bắc Đẩu. Sao Bắc Đẩu là chòm sao sáng nhất tại bán cầu Bắc)

    " Tại sao trên người Lý Phật Mã lại có chòm sao thất tinh bắc đẩu?", Cửu Vĩ Hồ uất ức

    Đúng lúc này trên bầu trời hoàng cung có tiếng hót lánh lót của một con chim công. Cửu Vĩ Hồ ngẩn đầu lên nhìn, "là Con Khổng Tước ", ngay tức khắc Cửu Vĩ Hồ hóa thành luồng gió bay ra khỏi cung


    Cửu Vĩ Hồ dùng tà thuật khống chế ba vị vương , Đông Chinh vương, Dực Thánh vương, Vũ Đức vương , trong đầu các vị lúc nào cũng văng vẳng một tà ý ,
    " vua Lý Thái Tổ đã băng hà, hãy mau mau đi giết thái tử Lý Phật Mã, giết thái tử Lý Phật Mã ..ngươi sẽ trở thành vua, ngươi sẽ trở thành vua"

    Đến sáng, các quan lại trong triều đều đến cung Long Đức xin Thái tử vâng theo di chiếu lên ngôi. Lúc bấy giờ ba vị vương là: Đông Chinh vương, Dực Thánh vương, Vũ Đức vương đều đem quân ở phủ mình phục sẵn trong cấm thành. Đông Chinh vương phục ở trong Long Thành, hai vương Dực Thánh, Vũ Đức phục trong cửa Quảng Phúc, đợi Thái tử đến thì đánh úp.

    Một lát sau, Thái tử từ cửa Tường Phù vào, đến điện Càn Nguyên, biết có biến, sai người hầu đóng hết các cửa điện và sai các vệ sĩ trong cung phòng giữ, nhân đó nói với người xung quanh rằng,
    “Ta đối với các khanh không phụ bạc chút nào. Nay ba vương làm việc bất nghĩa, quên di mệnh của Tiên đế, mưu chiếm ngôi báu, các khanh nghĩ thế nào?”.
    Nội thị là Lý Nhân Nghĩa nói:
    “Huynh đệ với nhau, bên trong có thể hiệp sức bàn mưu, bên ngoài có thể cùng nhau chống giặc. Nay ba vương làm phản, thì là anh em hay là kẻ thù? Xin cho bọn thần đánh một trận để quyết được thua”.
    Thái tử nói, “Ta lấy làm xấu hổ là Tiên đế mới mất, chưa quàn mà cốt nhục đã giết nhau, há chẳng để cho muôn đời chê cười sao?”.
    Nhân Nghĩa nói:
    “Thần nghe rằng muốn mưu xa thì phải quên công gần, giữ đạo công thì phải dứt tình riêng, đó là việc Đường Thái Tông và Chu Công Đán bất đắc dĩ phải làm. Nay điện hạ có cho Đường Thái và Chu Công là chăm mưu xa, giữ đạo công chăng? Hay là tham công gần, đắm tình riêng chăng? Điện hạ biết theo dấu cũ của Đường Thái, Chu Công thì đời sau ca tụng công đức còn chưa rỗi, còn rỗi đâu mà chê cười!”.
    Nhân Nghĩa lại nói:
    “Tiên đế cho điện hạ là người hiền, đủ để nối được chí, tài đủ để làm nổi việc, nên đem thiên hạ phó thác cho điện hạ. Nay giặc đến vây bức cửa cung mà ẩn nhẫn như thế, thì đối với sự phó thác của Tiên đế ra sao?”.
    Thái tử im lặng hồi lâu rồi bảo Nhân Nghĩa và bề tôi trong cung là bọn Dương Bình, Quách Thịnh, Lý Huyền Sư, Lê Phụng Hiểu rằng:
    “Ta há lại không biết việc làm của Đường Thái, Chu Công hay sao. Chỉ vì ta muốn che giấu tội ác của ba vương, khiến họ tự ý rút quân chịu tội để được vẹn toàn cốt nhục là hơn”.
    Khi ấy phủ binh của ba vương vây bức càng gấp, Thái tử liệu không thể ngăn được, nói:
    “Thế đã như vậy, ta còn mặt mũi nào trông thấy ba vương nữa. Ta chỉ biết làm lễ thành phục đứng hầu Tiên đế, ngoài ra đều ủy cho các khanh cả”.
    Bọn Nhân Nghĩa đều lạy hai lạy nói:
    “Chết vì vua gặp nạn là chức phận của bọn thần. Nay đã được chỗ đáng chết, còn từ chối gì nữa!”.
    Bèn ra lệnh cho vệ sĩ trong cung mở cửa ra đánh, ai cũng vui lòng xông pha, đều là một người địch với trăm người. Quân đánh nhau chưa phân được thua, Lê Phụng Hiểu tức giận, rút gươm chạy thẳng đến cửa Quảng Phúc hô to rằng:
    “Bọn Vũ Đức vương ngấp nghé ngôi báu, không coi vua nối vào đâu, trên quên ơn Tiên đế, dưới trái nghĩa tôi con, vì thế thần là Phụng Hiểu xin đem thanh gươm này để dâng?",
    Nói rồi, xông thẳng đến chỗ ngựa của Vũ Đức vương. Vương quay ngựa tránh, ngựa quỵ xuống, bị Phụng Hiểu bắt giết. Quân của ba vương thua chạy, hai vương Đông Chinh và Dực Thánh thoát được.
    Thái tử Lý Phật Mã đã dẹp loạn được tam vương
    Cửu Vĩ Hồ thất bại , rời bỏ hoàng cung trốn vào hang động ở phía tây thành

  4. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  5. #33
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Thánh Mẫu Âu Cơ ngồi kiết bàn trên một ngọn núi cao, chung quanh mây mù, lạc cảnh an nhiên vô cùng cực lạc. bất chợt Thánh Mẫu khai nhãn, cởi bạch hạc bay qua một ngọn núi, phía dưới là vực thẩm bất tận, không trông thấy đáy mà chỉ toàn mây mù bồng bền, vách núi thẳng đứng như cột trụ trời, nơi thiên địa gặp nhau trên đỉnh phù vân vời vợi
    Từ đằng Đông Lý Đoàn Long cỡi chim công bay đến đảnh lễ. Thánh Mẫu nói"

    " Chuyện đó các ngươi đã làm tới đâu rồi"

    Lý Đoàn Long chấp tay vừa kể công , vừa chịu tội, " chúng tiên bất tài đã phụ lòng Thánh Mẫu, chúng tiên đã dùng thất tinh bắc đẩu bảo vệ long thể cho thái tử Lý Phật Mã, Nhưng chúng tiên không ngăn được triều đình nhà Lý loạn Tam Vương, lại để cho Cửu Vĩ Hồ bỏ trốn. Hồ Tiểu Thiện tuy tu tâm tích Đức gần với tiên giới nhưng vẫn lưu luyến trần tục, ái tình khó đoạn chúng tiên không thể dẫn độ về tiên giới lạc cảnh"

    Thánh Mẫu lấy làm thất vọng, bắt tay chánh niệm một khắc. Lý Đoàn Long nói

    " Sông Nhĩ Hà dài vạn dặm, hằng hà sa số hang động, chúng tiên cúi xin Thánh Mẫu cho mượn nước vạn sông của Long Quân thu phục Cửu Vĩ Hồ, "

    Thánh Mẫu từ bi nói, " Dâng nước vạn sông có thể khiến Cửu Vi Hồ hiện thân nhưng gây thiệt hại cho muôn dân, đó là tối sách, các ngươi hãy đến phía Tây thành, nơi có một hòn đá gối lên sông Lô Giang, Cửu Vĩ Hồ đang trốn ở đó, ngay khi Long Quân dân nước thủy triều hãy thừa cơ bắt nó, còn chuyện độ tiên cho Hồ Tiểu Thiện cứ để nó tự sinh tự diệt, thiên địa ắt có định đoạt"

    " Đội ơn Thánh Mẫu"

    Con Bạch Hạc cỡi thánh mẫu bay vào đám mây mất dạng. Lý Đoàn long và Khổng Tước bay về phương Tây

  6. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  7. #34
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Buổi sáng, Tiểu Thiện bay lên núi Tản Viên tìm kỳ hoa dị thảo để nấu thuốc, Đại Sư thừa cơ đột nhập khách điếm bắt Tiên Sinh , trước khi đem người đi, ông phóng một phi tiêu gim một lá thư trên cột. Lúc Tiểu Thiện về không thấy Tiên Sinh , nhổ phi tiêu mở lá thư ra đọc

    " Muốn cứu tình lang hãy đến rừng thủy trúc phía đông thành"

    Đọc xong lá thư, lập tức Tiểu Thiện bay đến khu rừng trúc, chàng trông thấy Tiên Sinh bị trói vào một cây trúc

    " Tiểu Thiện đừng qua đây, có trận pháp hoàng phù"

    Tiểu Thiện nhìn chung quanh, vạn vật trông rất đổi bình thường, lại nóng lòng cứu Tiên Sinh nên bay vụt vào. Bất ngờ một màn nhện ánh sáng vàng hiện ra cản lại làm Thiểu Thiện văng xuống đất. Ngay lập tức một trận cuồng phong thổi tốc những lá trúc khô dưới chân lộ ra hàng trăm lá bùa vàng. Đại Sư ở đâu đó lắc chuông một tiếng, tức thì các lá hoàng phù vụt lên dáng vào các cây trúc tạo thành bốn bức tường quang sáng rực. Tiểu Thiện chịu không nổi thứ ánh sáng đó nên đã để lo ra rất nhiều lông trắng trên mặt cùng với chiếc đuôi ngoe ngẫy như con bạch xà

    " Tên Đại sư kia, trận hoàng phù có thể bắt được ta nhưng không bắt được đại huynh ta đâu, đại huynh ta sẽ không tha cho người...ahhhhhhhhhhhhh"

    Tiên sinh đau lòng hét, "Tiểu Thiện"

    Đại sư vừa chưởng đến một luồng pháp khí đánh tan công lực ngàn năm của Tiểu Thiện. Tức khắc Tiểu Thiện hiện nguyên hình thành một con cáo trắng nằm phủ phục trong lòng trúc. Ông hô một tiếng cởi trói cho Tiên Sinh rồi ôm con cáo bay đi

    "Tiểu Thiện"

  8. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  9. #35
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Cửu Vĩ Hồ lướt bay trong gió, mở nhãn pháp nhìn xuống khu rừng Trúc, trông thấy Tiểu Hiện liền hạ thân đáp xuống mặt đặt. Trước mặt Cửu Vĩ Hồ là một cái lồng trúc , bên trong đang nhốt một con cáo trắng. Cửu Vĩ Hồ giật chột thốt
    " Tiểu Thiện..đệ"

    Con cáo cất tiếng nói " Đại huynh mặc kệ đệ, tên Pháp Sư dùng đệ để dụ huynh vào hoàng phù trận đó"

    Nghe xong câu này, Cửu Vĩ Hòa vận pháp hóa ra chín chiếc đuôi đánh nổ tung các cây trúc xung quanh, cuồng phong liền kéo đến thổi tung thảm lá phía trước để lộ ra những tấm bùa. Cửu Vĩ Hồ bật một nụ cười

    " cao nhân Tây Song Bản Nạp chỉ có vậy thôi sao?"

    Cửu Vĩ Hồ dang rộng hai tay, tức thì mặt đất nức ra, tạo thành một vực thẩm cuốn hết những tấm bùa vàng xuống vực, Cửu Vĩ Hồ chuyển một chiếc đuôi đến phá vỡ lồng trúc mang con cáo trắng ra ngoài. Cửu Vĩ Hồ xếp chân ngồi xuống thảm cỏ vận công truyền pháp, muốn giúp Tiểu Thiện trở lại hình người nhưng không được toại ý. Tiểu Thiện trở thành nửa người nửa thú, chiếc đuôi và lông lá khắp nơi không mất đi được. Cửu Vĩ Hồ cố gắn truyền thâm nội công. Tiểu Thiện thều thào nói

    " Huynh à, đừng truyền công lực thêm cho đệ nữa, huynh đã mất quá nhiều công lực rồi"

    Đúng lúc này. một toáng giáo sĩ mật tông, chúng đệ tử của pháp sư Đạt Lai rần rật bao vây rừng trúc, dán những tấm bùa khắp nơi

    Tiểu Thiện không muốn nhận thêm công lực nữa , chàng đẩy luồng ánh sáng nhập trở vào cơ thể Cửu Vĩ Hồ

    " Huynh chạy đi, đừng lo cho đệ, bọn chúng đã bao vây nơi này rồi"

    " Tiểu Thiện......Tiểu Thiện....Tiểu Thiện", Tiếng gọi của Tiên sinh mỗi lúc một gần

    Đôi mắt Cửu Vĩ Hồ bật lên, ngay tức khắc đứng dậy thủ phục. Tiểu Thiện nói, " Đại Huynh à, đừng đã thương huynh ấy, huynh ấy đã hứa với đệ là sẽ không làm tổn hại huynh, chúng ta đừng gây thù chuốc oán nữa, hãy tìm cách đối phó đại sư"

    Tiên sinh liền chạy đến ôm chầm lấy Tiểu Thiện, mặc dù người yêu của chàng bây giờ chỉ còn một nửa hình hài của con người. Cửu Vĩ Hồ nhìn thấy cảnh tình cảm cũng không còn oán hận, nói

    " Ngươi hãy đưa Tiểu Thiện đi đi, ta sẽ cản chân Đại sư"

    " Đại huynh hãy bảo trọng"

    Tiểu Thiện nói rồi để cho Tiên Sinh dìu mình đi về hướng Đông, Cửu Vĩ Hồ vụt bay về hướng tây

    Trên đường phát hiện một hang động, Tiên sinh đưa Tiểu Thiện vào , đặt chàng nằm lên một tản đá

    " Đệ không sao chứ?"
    " Đệ không sao", Tiểu Thiện nói như vậy nhưng sự thật thì mất mệt , môi tím tái và mồ hôi tỏ ra rất nhiều, Tiên sinh rất lo lắng, bèn hứng nước nhiễu ra từ thạch nhũ đưa cho Tiểu Thiện uống một ngụm, " Đệ không sao đâu...huynh à....đại ca đã truyền cho đệ rất nhiều công lực..e rằng không chống đỡ nổi hoàng phù trận...huynh là người phàm có thể đụng đến những lá bùa đó, hãy đi giúp đại ca"
    " Nhưng làm sao ta có thể bỏ đệ ở đây?"
    " Huynh đi đi, đệ vận công một lát sẽ khõe thôi"
    " Đệ ở đây chờ huynh nha, đừng đi đâu đó", Tiểu Thiện hối thúc liên tục, Tiên Sinh đắn đo nửa canh giờ mới chịu rời xa


  10. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  11. #36
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Một toáng giáo sĩ phật tông khiêng một chiếc kiệu đi giữ hai hàng trúc , bổng mắc phải một trận cuồng phong làm linh đảo , không giữ vững kiệu liền đặt đặt sư xuống đất


    Từ trên cao, Cửu Vĩ Hồ trong hình hài nam nhân áo trắng hạ dần xuống đất, phía sau có tới chín chiếc đuôi lất phất trong gió


    Chúng đệ tử giàn trận cùng xông tới một lượt, tức thì chín chiếc đuổi bủa ra khắp nơi, dài vô tận đánh văng một lượt 18 người. Nhóm còn lại nhấp nhữ không dám tiến lên. Cửu Vĩ Hồ dùng đuôi quấn lấy một người đem lại hút cạn nguyên khí, biến người sống thành trơ xương trắng ném đến. Mọi người khiếp hãi tháo chạy, bỏ sư phụ của mình lại một mình


    Lúc này chín chiếc đuôi tiến đến chiếc kiệu, pháp sư liền nhảy ra ngoài, tung lên một lá bùa lớn


    Sau ông quăng lên trên trời một chiếc chuông, hô một tiếng hóa chiếc chuông to ra vạn lần. Từ trong chiếc chuông phát ra một lồng quang bao quanh Cửu Vĩ Hồ, đồng thời chiếc chuông từ từ hạ xuống. Cửu Vĩ Hồ vương 2 tay lên chống đỡ , đẩy chiếc chuông trở lên. Pháp sư nao núng bèn phóng những lá bùa vàng dán vào chiếc chung. lần này Cửu Vĩ Hồ không tài nào đẩy lên được mà chiếc chung mỗi lúc mỗi đè xuống


    đúng lúc này Tiên sinh xuất hiện


    " Tiên sinh cứu ta", Cửu Vĩ Hồ khắc khổ gọi. Tiên sinh chạy vụt đến gỡ hết các lá bùa xung quanh ra.


    " Mau tránh xa ra", Cửu Vĩ Hồ nói gấp. Một lúc sau vận pháp làm nổ chiếc chung. Pháp sư ọc máu liền bỏ chạy


    Kể từ đó, Cửu Vĩ Hồ trở về hang động phía tây thành. Còn Tiểu Thiện sống với hình hài nửa người nửa thú,

    Một ngày nọ, bà chủ khách điếm tình cờ trông thấy diện mạo kỳ quái của Tiểu Thiện liền báo quan quân đến bắt. Mọi người cho rằng Tiểu Thiện là yêu tinh hại người nên vô cùng khiếp sợ. Quan quân nhốt Tiểu Thiện trong một cái lồng tre đem đi diễu phố. Những người mà Tiểu Thiện cứu giúp trước đây cũng quay lưng với Tiểu Thiện, họ sợ yêu quái đến mức vô tâm. Lồng tre khiêng đi đến đâu họ ném đá ném củi , rau cải thúi, hột gà ung, cà chua vào Tiểu Thiện, ra đến pháp trường Tiểu Thiện bị đánh đập tổn hao nguyên khí hiện nguyên hình cáo


    Quan ra lệnh cho đốt chết cáo trắng, đem cáo trắng cột vào một gốc cây, bên dưới chân chất một đống củi khô, trước lê dân bá tánh. Tiên Sinh khóc ròng gào thét gọi tên, chàng xông đến thì bị quan Bổ Đầu bắt giữ không cho tiếp cận.


    Mệnh quan triều đình quăng một thẻ lệnh. Bổ Đầu quăng vào đống củi một ngọn đuốt, đám lửa cháy bùn


    " Tiểu Thiện...Tiểu Thiện", Tiên Sinh đau thương hét lên, Cáo trắng nhìn về Tiên Sinh mà nước tuông ra như suối


    Bất ngờ trên bầu trời xuất hiện một con chim công, hót lánh lót rồi nhã mưa xuống dập tắt lửa, chim công làm sấm chớp nổi lên . Quan quân trông thấy trời đất phẩn nộ liền rối rít bỏ chạy




    Nhắc lại Truyền thuyết Đại Việt , dưới thời nhà Lý; Ở phía tây thành có hòn núi đá nhỏ, phía đông gối lên sông Lô Giang. Trong hang, dưới chân núi, có con cáo trắng chín đuôi sống hơn ngàn năm, có thể hóa thành người

    Những sĩ tử , cô nương... muốn đi vào kinh thành Thăng Long đều đi qua sông Nhĩ Hà. Con cáo chín đuôi biến thành người áo trắng ca hát rồi dụ dỗ trai gái trốn vào trong hang núi. Con cáo chín đuôi lúc biến thành cô gái xinh đẹp, lôi dụ các chàng trai, lúc lại thành chàng thanh niên tuấn tú đi tán tỉnh thôn nữ; Nó làm thế là vì muốn bắt người đưa về hang sâu để ăn thịt dần. Long Quân bèn ra lệnh cho lục bộ thủy phủ dâng nước lên công phá hang đá. Cáo chín đuôi bỏ chạy, quân thủy phủ đuổi theo, phá hang bắt cáo


    Tương truyền, Hồ Tiểu Thiện sau khi hiện nguyên hình nhưng vẫn được Tiên Sinh yêu thương, mang về núi Tản Viên cùng sinh sống trọn đời


    Phổ biến trong bộ Liêu trai của Bồ Tùng Linh là những cuộc ái ân, giao hợp dị kỳ giữa người nam và nữ nguyên là thú vật (thường là chồn, cáo, sói...), truyện Anh Ninh kể tích chàng Vương Tử Phục (người huyện Cử) cưới vợ là Anh Ninh; cô dâu do cáo sinh ra và được hồn ma nuôi dưỡng. Truyện Cô gái áo xanh kể tích chàng Vu Cảnh (người Ích Đô) ở nhờ chùa để học. Một đêm chàng đang đọc sách, có nàng áo xanh, rất xinh xắn tìm đến, bèn ngủ chung. Khi cởi áo lót thấy eo lưng nàng nhỏ xíu; sau này mới biết mỹ nhân vốn là con ong hóa ra.Liêu trai không phải là tiểu thuyết duy nhất của Trung Quốc nói đến giao hợp giữa người và thú. Truyện Thanh xà Bạch xà kể chuyện chàng học trò tên Hứa Tiên yêu rắn. Cổ Tích Việt Nam có người nam lấy vợ cóc. Nguyễn Đổng Chi (1915-1984) với công trình Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam (5 tập, 1959) cung cấp nhiều mẩu chuyện tương tự. Qua khảo dị, ở nước ta, người Nghệ An có chuyện Vợ cóc; dân tộc Tày có truyện nàng Kim Quế (là khỉ) làm vợ Chúa Ba; người Mèo cũng có chuyện Nàng tiên khỉ. Văn học dân gian Việt Nam có truyện thơ Lâm tuyền kỳ ngộ kể tích chàng học trò Tôn Các cưới vợ là vượn trắng (Bạch Viên).Sự giao hợp giữa người và vượn còn là huyền sử nổi tiếng của dân tộc Trung Hoa. Thật vậy, vì Hung Nô ở phương Bắc hay vượt sang biên thùy quấy nhiễu, Hán Vũ Đế (156-87 trước công nguyên) cử Tô Vũ (tên thật Tử Khanh, người đất Đỗ Lăng) đi sứ cầu hòa. Vua Hung Nô đày Tô lên phương Bắc giá lạnh hoang vu chăn dê đực, giao hẹn chừng nào dê đực đẻ con mới thả về Hán. Ở nơi cô quạnh không người, Tô kết bạn với một con vượn cái trong 19 năm, sinh được một con.Ngày nay, các nhà tính dục học (sexologists) hiểu rằng các thần thoại hay truyện tích tương tự như lược kể trên kia hoàn toàn không phải hư cấu. Nó là chuyện thật (non-fiction) éo le của hành vi thỏa mãn tính dục, nhưng để tránh né công luận, cổ nhân phải chép thành cổ tích, hay Liêu trai. Một vài hồi ký tù nhân hay tiểu thuyết nổi tiếng cũng có nói phớt qua cảnh kẻ ở tù lâu năm khi được giao chăn gia súc, cũng đã vướng vào “vụ việc” oái oăm này! Thời buổi Internet, ai tò mò lạc bước vào các địa chỉ “cấm kỵ” cũng dễ thấy cơ man hình ảnh kinh dị giữa người và thú.

    Rõ ràng người và thú yêu nhau đã có từ rất lâu đời. Cổ xúy cho phong trào Liêu Trai, ngày nay trên các diễn đàn xuất hiện vô số clip quan hệ giữa người và thú, cụ thể là chó, lợn, gà, rắn. Chúng ta đều nhìn thấy rõ ràng, cơ quan sinh dục của người nam hoàn toàn có thể xâm nhập vào âm đạo của các loài thú nêu trên

    Vậy truyền thuyết về Tiên sinh thời Lý và cáo trắng có thật hay không? Hầu như trong các bộ sách cổ xưa hoàn toàn không thấy nhắc tới
    Con người có thể làm tình với thú?
    .....Hết..........

  12. The Following User Says Thank You to PhiMinhLong For This Useful Post:


  13. #37
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    ai đọc comment cái coi

  14. #38
    Tham gia ngày
    Feb 2010
    Đến từ
    Vạn Hồ Cung
    Tuổi
    27
    Bài gửi
    774
    Thanks
    1.477
    Thanked 120 Times in 114 Posts
    Năng lực viết bài
    376

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    hình như là mấy truyện cũ được đăng lại
    THÔI ROÀI 01 ĐÓA TRÀ MY
    CON ONG ĐÃ TỎ ĐƯỜNG ĐI LỐI VỀ
    HÍ HÍ HÍ

  15. #39
    Tham gia ngày
    Jul 2018
    Bài gửi
    603
    Thanks
    56
    Thanked 1.349 Times in 426 Posts
    Năng lực viết bài
    62

    Mặc định Re: Liêu Bóng Chí Dị

    Quote Nguyên văn bởi hoaho Xem bài viết
    hình như là mấy truyện cũ được đăng lại
    Cữu Vĩ Hồ là truyện mới, bạch dương cũng là truyên mới mà

+ Viết bài mới
Trang 4/4 ĐầuĐầu 1234

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •