+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3
  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    111
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    288

    Mặc định truyện dài (lãng mạn)Bảo Mẫu

    Những ai là fan của nhóm nhạc DBSK thì ghé vô đọc nhé:
    Bảo Mẫu
    *Nhân vật chính*
    Tổng giám đốc tập đoàn Versace Jung Yunho 26 tuổi: 1 người nổi tiếng trên thương trường bởi " cái đầu lạnh", rất thông minh và sắc sảo, lạnh lùng và khá thủ đoạn.Nhưng đối với con của mình là Min thì rất ngọt ngào dịu dàng, yêu thương hết mực...




    Kim JaeJoong 21 tuổi - đang là sinh viên đại học Seoul : hoàn cảnh gia đình éo le, ba mẹ đã mất chỉ còn cậu và em trai là Junsu.Từ năm vào cấp 3, JaeJoong đã đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập cho gia đình.Có thể làm mọi việc để kiếm sống.Luôn sống hòa đồng và vui vẻ với mọi người, ưu điểm là nấu ăn rất ngon và rất biết chăm sóc người khác.



    Kim Junsu 18 tuổi - đang là học sinh năm cuối cấp 3, nhí nhảnh, vui tươi và chăm chỉ.Rất thương anh trai vì thế luôn cố gắng chăm chỉ học tập để không phụ công chăm sóc của anh.Đạt kết quả tốt trong nhiều năm học và nổi tiếng trong trường là học sinh ngoan.



    Park Yoochun phó tổng giám đốc Versace , 26 tuổi, có thể nói là bộ đôi hợp tác vô cùng ăn ý trong làm ăn với Yunho...là đôi bạn thân chí cốt từ khi học cấp 3...khác hẳn với Yunho lạnh lùng, Yoochun rất thân thiện với các bạn nữ



    Bé Changmin 5 tuổi: con trai của Yunho...đặc điểm nhận dạng là rất xinh xắn, mũm mĩm và đáng yêu...bình thường thì yêu bố nhất nhưng khi thấy đồ ăn thì xếp bố ở hàng thứ 2 thôi.




    .......



    Tối mịt, JaeJoong uể oải lê từng bước về nhà.Hôm nay, sau khi học xong ở trường, JaeJoong đã đi bộ khắp các phố ở Seoul , vào hỏi thăm tất cả các cửa hàng lớn nhỏ để xin việc làm thêm mà không nhận được gì.Tất cả các chủ cửa hàng đều có câu trả lời giống như nhau :




    “ Bây giờ kinh tế suy thoái, làm ăn ế ẩm, làm mãi còn chả đủ ăn lấy tiền đâu mà thuê người làm.Thôi cậu đi đi cho chúng tôi còn làm ăn”





    Chán nản, JaeJoong lết vào nhà.




    - Hyung, hyung về rồi?Hôm nay có xin được việc không ạ? – Junsu lo lắng hỏi JaeJoong



    - Không…chả ai người ta thuê – JaeJoong mệt mỏi đáp lại, cậu ngồi phịch xuống giường.


    - Chán thật…Em cũng đi tìm cả ngày…Không kiếm được việc gì – Junsu cũng uể oải không kém.



    - Chuyện đi làm thêm cứ để hyung lo.Việc của em bây giờ là cứ chăm chỉ lo học đi.Năm nay em thi đấy.Cố mà học Su à! – JaeJoong động viên Junsu – Thôi em tắm đi! Hyung đi nấu cơm cho em ăn nhé!




    JaeJoong nói rồi đứng dậy định đi xuống bếp “ Ủa, cái gì đây Susu ơi” JaeJoong nói vọng vào nhà tắm.




    “ À hôm nay lúc em tan học thấy người ta phát cái phong bì ấy ở cổng trường, em tò mò nên lấy thử về.Nhưng em chưa đọc đâu, hyung thử đọc xem.” – Tiếng Su vọng ra từ nhà tắm




    “ Ừ.Hyung biết rồi.” – JaeJoong mở phong thư ra, trong đó là một tờ rơi


    – “ Xin chào bạn, bạn có nhu cầu làm thêm?” – gật gật

    – “ Bạn từ 18 đến 25 tuổi? ” – gật gật




    – “ Bạn có khả năng nổi trội như nấu ăn và chăm sóc trẻ” – gật gật, à mà chăm sóc trẻ thì không đúng lắm, JaeJoong nghĩ lại, nửa gật nửa không.



    – “ Chúng tôi đang cần tìm bảo mẫu có khả năng tốt để chăm sóc một bé trai 5 tuổi, mức lương là 3 nghìn USD một tháng.




    JaeJoong POv 3 nghìn đô à…từ từ…để tính xem nào…theo tỉ giá bây giờ…1000won thì bằng 1 đô…3 đô…30 đô…300 đô…3000 đô….OMG!!!!! Trời ơi là 3 triệu won một tháng sao.





    “ Nếu bạn muốn nhận làm công việc này.Hãy liên hệ với tôi theo số 0123456789…”

    Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!! Susu ơi!!!!!!!!! Tháng này khỏi lo phải vất vả đi kiếm việc nữa !!! Hyung tìm thấy việc làm rồi!!! – JaeJoong vứt cái phong bì xuống đất rồi lao vào phòng tắm, đạp gãy cửa rồi ôm lấy Junsu
    ...

    :c5::c5:

    [--Auto Merged--]

    Chap 2




    “ Rồi, để xem nào, mình sẽ không để tuột mất cơ hội được…” JaeJoong tự nhủ rồi cậu nhấc chiếc điện thoại cục gạch của mình lên mà bấm số:




    “ À 012…3…4…987..56., trời ơi sao cái số này nó khó nhớ dễ sợ vậy ạ”



    JaeJoong loay hoay mãi với cái cục gạch mà không sao nhớ được cái dãy số ấy để bấm.Cuối cùng cậu đành phải giơ tờ giấy lên rồi đối chiếu từng số một mà ấn.




    “ Tút tút...”




    “ A có tín hiệu này…chứng tỏ đây không phải là trò lừa đảo…tuyệttt…” JaeJoong mừng thầm”




    “ Alô, tôi là quản gia của biệt thự Jung xin nghe”

    “ Alô…da….da…bác cho cháu hỏi…có phải bác đang cần tìm một bảo mẫu cho một bé trai 5 tuổi không ạ…Hôm nay cháu nhặt được tờ rơi quảng cáo…” JaeJoong rụt rè




    “ Dạ đúng, cậu muốn làm bảo mẫu ư? Tôi e là khó đấy vì con trai thì thường không thích hợp làm công việc này”




    “ Vâng, xin bác hãy nghe cháu nói.Cháu có khả năng làm bảo mẫu rất tốt ạ.Xin bác hãy cho cháu một cơ hội.Thực sự cháu rất cần công việc này.Cháu xin bác.Bác hãy thương cháu.” – JaeJoong cố hết sức năn nỉ, giọng anh nghẹn ngào.






    Sau một hồi mùi mẫn trên điện thoại, cuối cùng ông quản gia đó phải chịu thua cậu



    “ Thôi được rồi, xin mời cậu sáng mai đến biệt thự Jung ở đường Versace.Đúng 8h nhé ”

    “ Dạ…dạ vâng…cháu biết rồi ạ.Cháu sẽ đến đúng giờ ạ.Cháu chào…À quên bác ơi...sao bác không đọc số nhà ạ?” JaeJoong ngây thơ hỏi



    Câu hỏi ngây thơ của cậu làm ông quản gia phì cười.




    “ Cậu ơi, cả con đường Versace là của riêng biệt thự nhà chúng tôi.Chẳng nhẽ cậu chưa bao giờ nghe đến con đường này à?”




    “ Dạ, chưa ạ.” JaeJoong vẫn ngây thơ




    “ Thôi thế thì chịu rồi.Cậu cứ hỏi người khác đi.Tôi chắc là ai cũng biết đấy.Thế thôi, chào cậu.Sáng mai 8h đích thân ông chủ sẽ phỏng vấn cậu”




    “ Dạ…Cháu chào bác ạ”

    Sau khi gác máy, JaeJoong mới dám thở…thực sự vừa rồi cậu rất sợ…đây là bước đầu tiên để cậu có thể nhận được công việc này…biết rằng khó khăn…nhưng cậu vẫn muốn thử…



    - Susu ơi ,ra ăn cơm đi – JaeJoong hớn hở.



    - Hyung nhận việc đó à! Nhưng em không muốn hyung phải làm vất vả! Hyung à – Junsu nói với JaeJoong.




    - Đừng lo, anh thấy công việc đó không hề khó khăn đâu.Ngược lại còn rất phù hợp nữa đấy chứ!



    JaeJoong quá vui vẻ mà không biết rằng công việc mà cậu sắp được nhận đây không hề đơn giản và dễ dàng như cậu nghĩ.




    Trong khi đó ở biệt thự Jung


    - Minnie à! Ăn đi con, appa bón cho con này

    Yunho đang quỵ lụy với bé Min, đã mất cả tiếng đồng hồ rồi mà anh không thể cho nó ăn một thìa nào.Có lẽ người ngoài nhìn vào thì thà chết chứ không thể tin một tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng và mưu mẹo trên thương trường như Jun Yunho, đã làm hàng trăm công ty lớn nhỏ phá sản chỉ với một vài tính toán của mình bây giờ lại trông khốn khổ thế này.




    - Không! Đã bảo là không ăn! Appa đi ra đi! Con ghét appa. – bé Min vùng vẫy, nó quyết không ăn.



    - Appa xin lỗi mà.Tại hôm nay công ty có việc đột xuất nên appa mới về muộn 10 phút.Appa xin lỗi con.



    - Không ăn – Minnie vẫn cương quyết và cứng rắn.



    - Con ăn đi.Appa chừa rồi.Mai appa nghỉ làm ở nhà chơi với con nha! – Yunho làm mặt gấu, hai mắt long lanh.



    - Thật không?! – Minnie vẫn lườm nguýt.

    Yunho đang quỵ lụy với bé Min, đã mất cả tiếng đồng hồ rồi mà anh không thể cho nó ăn một thìa nào.Có lẽ người ngoài nhìn vào thì thà chết chứ không thể tin một tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng và mưu mẹo trên thương trường như Jun Yunho, đã làm hàng trăm công ty lớn nhỏ phá sản chỉ với một vài tính toán của mình bây giờ lại trông khốn khổ thế này.




    - Không! Đã bảo là không ăn! Appa đi ra đi! Con ghét appa. – bé Min vùng vẫy, nó quyết không ăn.



    - Appa xin lỗi mà.Tại hôm nay công ty có việc đột xuất nên appa mới về muộn 10 phút.Appa xin lỗi con.



    - Không ăn – Minnie vẫn cương quyết và cứng rắn.



    - Con ăn đi.Appa chừa rồi.Mai appa nghỉ làm ở nhà chơi với con nha! – Yunho làm mặt gấu, hai mắt long lanh.



    - Thật không?! – Minnie vẫn lườm nguýt.

    - Appa thề luôn- Yunho vội giơ 2 ngón tay lên trên đầu – Appa thề nếu appa nói dối thì đêm nay appa không được ngủ cùng Minnie nữa.

    - Thế còn được! – Minnie gật đầu, nó chạy ra ngoắc tay với Yunho. – Nào! Còn chờ gì nữa! Bón cho con mau!

    [--Auto Merged--]

    Chap 3.
    ( khuyến cáo trc là fan của SNSD thì k nên đọc fic này )



    Đêm nay JaeJoong thật sự rất khó ngủ, cậu lo lắng cho buổi sáng ngày mai “ Mình sẽ phải nói như thế nào đây.Chẳng nhẽ lại quỳ xuống cầu xin họ cho công việc này à?3 triệu won để chăm sóc một đứa trẻ sao.Chắc hẳn phải là gia đình giàu có lắm.” Cứ băn khoăn với các câu hỏi liên tiếp được đặt ra mà cả đêm JaeJoong không ngủ được.




    Trong khi đó, ở biệt thự họ Jung cũng có hai người không ngủ…




    - Minnie đi chơi ! Minnie cưỡi gấu đi chơi! Là lá la la! … - bé Min hớn hở, đến giờ ngủ rồi mà bé vẫn cười toe toét.



    - Minnie à! Ngoan đi ngủ đi con! Appa làm gấu cho con cưỡi rồi! Bây giờ để cho appa ngủ nhé.- Yunho năn nỉ bé Min.




    - Ứ…ừ…! Minnie không biết đâu…Appa không thương con!!!

    - Ừ thôi! Appa xin lỗi.Chúng mình đi chơi tiếp nha! – Yunho nói rồi giữ chặt lấy hai tay bé Min mà bò thật nhanh khiến bé bật cười khanh khách…



    1 tiếng


    2 tiếng


    3 tiếng sau…



    - May quá, Minnie ngủ rồi.Mình cũng đi ngủ thôi.Hôm nào cũng như này chắc mất phong độ quá! – Yunho đặt bé Min xuống giường, rồi anh cũng nằm xuống ôm cứng nó , hai bố con cứ thế ôm nhau ngủ ngon lành

    Sáng hôm sau, 7h30, đường Versace



    - Đến nơi rồi cậu ơi, xuống đi – Bác tài xế taxi gọi JaeJoong




    - Trời ơi, tốn mấy ngàn Won, nếu không phải do mình mù đường thì đâu đến nỗi tốn kém thế này.Thôi! Cắn răng chịu đựng vì thành công lớn – JaeJoong nhủ thầm rồi bước xuống xe.




    Ngất ~ Từ hồi mình được sinh ra đến giờ mình chưa từng được nhìn thấy con đường nào to và đẹp đến thế này.À! kia rồi, hình như đó là ngôi biệt thự mà ông quản gia nhắc đến.




    - Cậu là ai? – Hai người đàn ông cao to mặc đồ đen giữ JaeJoong lại.



    - Dạ tôi đến phỏng vấn làm bảo mẫu.Đây là tờ rơi quảng cáo.Tôi đã liên lạc với quản gia…- JaeJoong rụt rè

    - Quản gia Lee, có một cậu trai đến xin làm bảo mẫu.Cậu ta nói tối qua đã điện thoại cho ông – Một người đàn ông nói vào chiếc micro nhỏ xíu gài trong áo.




    - Được.Cho cậu ta vào.Khám người trước khi vào nhé.Đề phòng vẫn hơn- JaeJoong nghe thấy tiếng ông quản gia đáp lại




    - Mời cậu giơ tay lên.





    Sau khi vượt qua vòng kiểm tra JaeJoong bước vào sân của ngôi biệt thự
    Lại ngất ~ Đẹp ~ Lộng lẫy ~ Sang trọng

    http://img36.picoodle.com/img/img36/...4m_8ff9b5d.jpg

    JaeJoong để ý thấy trong sân còn có 5 cô gái đang đứng chờ, chắc họ cũng dự thi bảo mẫu, họ đang túm tụm lại trò chuyện




    - Này mày ơi, nghe nói chủ ngôi biệt thự là tổng giám đốc Jung Yunho Versace đấy.- Một cô lên tiếng



    - Uầy, thật không.Tao thích anh ý lắm đấy.Đẹp trai phong độ lại có sự nghiệp quá vững vàng.Mỗi tội lạnh lùng quá!- Cô kia than thở.



    - Lạnh lùng cái nỗi gì! Nếu đúng như chúng mày nói thì đứa bé ấy chắc hẳn là con của anh ta.- Cô thứ 3 chêm vào



    - .Chắc là của người yêu cũ bỏ lại cho ý mà – cô thứ 4 cũng ngúng ngẩy



    - .Thôi, chúng mày bàn nhiều thế.im lặng không bọn họ nghe thấy bây giờ.- Cô thứ 5 chỉ vào đám vệ sĩ mặc áo đen đứng quanh khu biệt thự

    Trong khi đó ở phòng ngủ:


    - Mố! Appa nói gì cơ! Tuyển bảo mẫu cho con á!- bé Min đang ngái ngủ liền bật dậy.



    - Ừ! Appa đã cho người đăng tin rồi! Sáng nay sẽ là cuộc tuyển chọn đầu tiên! Gần 8h rồi! Minnie vào đánh răng đi.Appa xuống trước đây. – Yunho nói rồi đi sang phòng thay quần áo.



    - Được lắm! Appa được lắm! Dám chơi Min này à! Cứ chờ xem! – bé Min nói rồi vùng vằng đi vào nhà vệ sinh




    Đúng 8h, cửa phòng khách mở.


    Các cô gái và JaeJoong bước vào.Các cô gái hét lên thật to khi nhìn thấy Yunho trong bộ áo vest hở ngực và quần tây bó sát, đang ngồi chiễm chệ trên salon, tay anh cầm điếc xì gà, miệng nhả từng vòng khói đục vào không trung.

    Nhưng bên cạnh anh là một cậu bé xinh xắn đáng yêu với đôi mắt hình viên đạn đang lườm các cô gái. “ Các cô dám nhìn appa của tôi với con mắt thèm khát như thế à?Được, để xem tôi sẽ xử các cô ra sao”



    Bé Min đang ngồi trên salon, nói to : “ Mời cô thứ nhất lên trình bày.”



    Cô gái thứ nhất bước lên, cô nở một nụ cười tươi : “ Chào bé, cô là Tiffany.Cô 20 tuổi.”



    Bé Min sắc mặt vẫn không đổi: “ Tiếp đi.Hết hơi à!Thế khả năng nổi trội của cô là gì?”



    Cô nàng lúc này có vẻ hơi hoảng :“ Cô có một gương mặt xinh xắn và dễ gần.” – Cô ta thừa nhận một cách sáo rỗng



    Bé Min nguýt mồm, nó thở dài, rồi mới lên tiếng “ Trời ơi cô bị ảo tưởng sao! Mặt thế mà cũng tự nhận mình xinh.Cô không biết thế nào mới được định nghĩa là xinh xắn sao?”




    Bé Min nói rồi đứng dậy, bé đang mặc một bộ quần áo bông hình con nai, bé xoay một vòng trước mặt ả : “ Nhìn cho kĩ đi.Tôi mới được gọi là xinh xắn và đáng yêu này.” – bé Min chế giễu ả - “ Bum đâu, đưa cô này ra ngoài, nhớ tặng cho cô ta một cái gương để cô ta tự ngắm lại bản thân nhé.”

    Sau khi cô thứ nhất được lôi đi, bé Min ra hiệu cho cô thứ hai lên phát biểu




    “ Chào bé, cô là Sunny.Cô có một giọng hát rất hay.Trong và cao.Hàng ngày cô có thể dạy con hát.Rồi con sẽ quý cô cho mà xem.”



    Bé Min lắc đầu, bé quay sang bên cạnh : “ Bum, mở cho cô ta nghe đoạn rap trong Mirotic và Upon this rock.Nghe xong mời cô ý kiến.”

    “ Thế nào thưa cô Sunny.” Bé Min hỏi lại




    “ Từ từ, nghe bài này quen quen.À Sunny ơi Yuri nhớ ra rồi.” Cô ta rút chiếc Iphone từ túi mình ra rồi kiểm tra cái gì đó. “ À đây rồi, những sự kiện nổi bật năm 2009, à đây sự kiện số 1 .Bé Choikang Changmin 5 tuổi được coi là thiên tài trong lĩnh vực âm nhạc của châu Á vì sở hữu một chất giọng tuyệt vời và rất đặc biệt, thanh và rất cao.Bé đã từng đạt những giải thương quốc tế lớn như giải đặc biệt của ban giám khảo trong cuộc thi tiếng hát Măng non toàn quốc, giải nhất cuộc thi Đồ Rê Mí Mì Pha Són do Asia tổ chức và có mặt trong danh sách 30 teen có ảnh hưởng nhất đến thế giới do tạp chí Times bình chọn.” Yuri đọc một mạch,đọc đến đâu thì mồm há hốc ra đến đấy.




    “ Và thưa cô, Choikang là nghệ danh của con.” Min cười điệu. “ Bum, lại đưa tiếp cả hai cô đây ra ngoài

    “Omo! Chết tôi mất” – 2 cô gái thở dài rồi ngã lăn xuống sàn.




    Sau khi hai cô kia được lôi đi , cô thứ 4 tiếp tục



    “ Chào con, cô là Jessica.Cô 20 tuổi.”



    Không thấy tín hiệu gì từ bé Min, cô ta mới nói tiếp: “ Cô có một gương mặt hoàn hảo và thân hình chuẩn đến từng mm.Cô có khả năng nhảy đơn rất tốt.”



    Bé Min giả bộ ngạc nhiên “ Ơ thế với điều kiện như thế thì cô định làm bảo mẫu cho appa của tôi à? Hơn nữa cột của nhà mới lau rồi, vẫn còn sáng lắm, không khiến cô lau lại lần nữa đâu!Bum đâu, đưa tiếp cô ta ra ngoài.À giới thiệu cô ta đến vũ trường Mirotic mà làm việc, ở đấy đang thiếu gái nhảy hạng sang như cô đấy.”




    Nghe bé Min châm chọc, cô ả tức điên lên, hai mắt cô ta trợn trừng nhìn Min: “ Thằng oắt, mày dám chế giễu tao ư?”

    Thấy cô ta như vậy, Min cũng không vừa, nó trừng mắt nhìn lại rồi rút từ bên hông một khẩu súng bạc : “ Có tin cô mà nhìn nữa là tôi bắn mù mắt cô không? Khôn hồn thì cút ra đi!


    Yunho cười thầm, quả không hổ danh là con trai của Jung Yunho này.Giỏi lắm Minnie à! Appa tin sau này con mà lớn lên sẽ còn giỏi hơn appa nữa đấy!




    Bé Min thì chỉ lắc đầu ngoai ngoải : “ Toàn những đứa dở hơi.Mình cần bảo mẫu để chăm sóc mình ăn uống, ngủ nghỉ và đưa mình đi chơi chứ đâu phải tuyển ca sĩ đâu mà từ nãy đến giờ mấy đứa cứ luyên tha luyên thuyên cái gì gì ấy.Thôi về hết đi cho đỡ ngứa mắt.”


    Min đảo mắt nhìn về phía cửa“ Ơ còn một người kìa.Là con trai ư, xem ra thú vị rồi đây.
    Dân ta phải bít sử ta. Cái gì hem bít thì ... tra Google:c9:

  2. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    111
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    288

    Mặc định Re: truyện dài (lãng mạn)

    CHAP 4

    - Yoboseyo, đến rồi à.Vào đi Yoochun! – Yunho trả lời điện thoại, mắt vẫn không thôi nhìn vào JaeJoong.




    - Yunho! Changmin, con cũng ở dưới này à!… - Yoochun vẫy tay chào khi bước vào tiền sảnh.





    Theo thường lệ, theo trí nhớ của anh ,nghĩa là trước đây, mỗi khi Yoochun đến thì dù đang ở bất cứ nơi đâu trong nhà như phòng ngủ, phòng ăn, phòng vệ sinh hay kể cả đang chơi ngoài vườn thì bé Min vẫn sẽ đánh hơi thấy ,lao vào ôm và hôn vào má anh một cái thật tình cảm.





    ~~Nhưng hôm nay thì khác, 10’ trôi qua rồi mà chưa thấy gì cả, Yoochun cố gắng chờ đợi...

    - Minnie à! – Yoochun gọi bé Min, cố gắng để gây chú ý của nó.




    - Ừ, con chào chú Chun ạ!- bé Min vẫn thản nhiên mà ôm JaeJoong.




    Nhưng đáp lại lòng thành của anh vẫn chỉ là con số O, số O tròn trĩnh…nó bơ anh





    Min Pov: Ôi chú Jae thơm quá, hít hít, hí hí …mùi vani, ngọt quá.Người chú lại tròn nữa chứ…Chứ không xương xẩu như appa.Ôm mà đau hết cả tay…Ôi thích quá…Ôm thế này mới sướng chứ…Chú ơi cho con thơm miếng…Yêu chú nắm…






    Nói rồi, bé Min kéo kéo tay của JaeJoong, nó giơ hai tay lên, đòi JaeJoong bế.Thấy bé Min nũng nịu như vậy, JaeJoong chiều theo ý mà bế nó lên

    JaeJoong Pov: Ôi nhìn gần thấy bé Min này xinh thật đấy…dễ thương…nhìn má nó kìa…phúng phính hồng hào…Ôi mình bắt đầu thích làm bảo mẫu rồi đấy…Ông bố kia ngốc thật!...Có đứa con xinh thế này thì phải ở nhà mà chăm chứ…Ai lại đi thuê người ngoài chăm thế này?Ôi mình xin nhé… Con cứ yên tâm…Chú sẽ chăm cho con thật tốt.






    Hai chú cháu cứ bế nhau, tuy không nói gì…nhưng họ hiểu nhau qua ánh mắt nụ cười…và có 2 người đàn ông bị nó lãng quên ngay lập tức…héo khô…lay lắt…





    Thấy con mình như vậy, Yunho không cam tâm, anh lên tiếng, ánh mắt dò hỏi về phía Min





    - Minnie, appa đi làm đây con nhé! Tuy là hôm qua appa đã hứa là không đi nhưng công ty có việc đột xuất nên không thể không đi được!

    Nhưng -chụt……hí..hí..má chú ngọt nhỉ…con thơm mãi không chán




    ...



    - Min, con nghe appa nói không!!! – Yunho giận quá mà quát lên.





    - Biết rồi mà! Đi đi thì đi đi! Con nghe thấy rồi mà!Việc đột xuất thì phải đi nhanh lên mới giải quyết được chớ!- bé Min đáp, nhưng mắt thì vẫn đang ngắm JaeJoong.





    Yunho bây giờ lại rơi vào tình cảnh không khác gì Yoochun lúc trước,anh bị nó bơ...





    Hai chàng trai đẹp trai tài hoa bậc nhất đất Seoul làm ngây ngất hàng nghìn cô gái này bị một đứa bé bơ, mà không thể làm gì, ức ~ hụt hẫng..

    Thôi thì chung cảnh ngộ thì sẽ hiểu lòng nhau, thôi Chun à, mình đi thôi! Ở lại chi cho đau lòng.




    Ừ, Ho ơi! Tao với mày đi thôi! Mất hết cả tự trọng rồi!





    “ Nếu như Minnie đã muốn như thế thì Kim Jae Joong cậu đã được nhận việc.Công việc của cậu sẽ bắt đầu ngay trong ngày hôm nay, ngay bây giờ.” – Yunho nói rồi quay lưng bước ra cửa





    JaeJoong chợt nhớ ra một chuyện, đắn đo suy nghĩ nên nói vào ngay lúc này hay không, cuối cùng anh quyết định nói.





    - Thưa anh Yunho, tôi có chuyện muốn nói.Về chuyện tiền lương- JaeJoong dè chừng.

    - Cậu chê ít à? Vậy tôi tăng lên 6 triệu Won nhé! – Yunho quay lại, nhìn thẳng vào mắt JaeJoong mà nói với cái giọng lạnh lùng cố hữu của mình.





    - Chú cứ nói đi! Chú muốn bao nhiêu là bé Min cũng chiều được hết! Bé Min có nhiều xiền nắm!- Min chen vào.



    - Không! Tôi nghĩ tôi không xứng với 3 triệu won, tôi chỉ nhận mức lương 300 trăm nghìn won thôi.Được không ạ!




    - Từ lúc tôi lập nghiệp đến giờ chưa thấy ai lạ thường như cậu đó.Người ta chỉ muốn tăng lương, chứ ai muốn giảm lương như cậu bao giờ! – Yunho đáp lại, hơi có chút đùa cợt.




    - Đây là điều tôi muốn! Nếu anh không muốn thì thôi! Tôi xin phép. – JaeJoong cũng không vừa.

    - Huhuhu….Chú ơi chú đừng đi….Oa oa…Appa!!!!!! – bé Min bắt đầu nức nở.





    - Thôi thôiĐược rồiCậu muốn bao nhiêu tùy cậu…Cậu sẽ lĩnh tiền theo tháng…Muốn lấy bao nhiêu thì bảo quản gia đưa cho.




    Yunho cục cằn, anh quay lưng mà bước đi, không quên kèm thao lời dặn dò: “ Và nhớ gọi tôi là ông Jung, tôi không thích người khác gọi thẳng tên tôi, kể cả cậu.”




    Sau khi Yunho đi khỏi, bé Min mới lên tiếng:



    - Chú à, chú kệ appa của con đi.Appa vốn nóng tính như vậy đấy! Chú đi theo con, để con giới thiệu sơ qua ngôi nhà này để chú biết nhé.- bé Min nói rồi kéo JaeJoong đi.

    Tuy đã nghe bé Min nói vậy nhưng JaeJoong vẫn có cảm giác hơi hẫng hụt…






    Trong khi đó, Yunho đang ngồi trên xe của Yoochun để đến công ty làm việc, nhưng trong đầu anh vẫn đeo đuổi một dòng suy nghĩ : “ Kim JaeJoong, Kim JaeJoong.Được lắm! Tôi sẽ ghi nhớ cái tên cậu

    [--Auto Merged--]

    CHAP 5

    “ Àh, Yunho này.Nghe bảo định tuyển bảo mẫu cho Min mà.Đã tuyển chưa?” – Yoochun hỏi Yunho




    “ Tuyển rồi.Đấy.Cái người mà lúc cậu đến nó đang ôm ý.” –Yunho đáp, giọng anh không vui.




    “ Hả! Cái người con trai nhỏ nhỏ bế nó á!” Yoochun ngạc nhiên “ Tớ chưa được mặt, lúc nãy bé Min che mất rồi?”




    Flashback:

    JaeJoong cả đêm không ngủ, cậu thao thức trằn trọc.Và kết quả là sáng hôm sau, gương mặt đẹp đẽ nay đã không còn như trước.Hai mắt cụp xuống, quầng mắt thâm đen.Da thì bị mẩn nhẹ, kèm theo một cái mụn xinh xắn nằm chình ình giữa trán.Không còn sự lựa chọn nào khác, JaeJoong quyết định sẽ chải tóc thẳng xuống, lòa xòa trước mặt để người ta không chú ý đến cái mụn trên mặt mình.




    “Khuôn mặt thì tớ cũng chưa nhìn kĩ.Riêng cái tóc đã che đi nửa mặt rồi.Mới cả người đâu mà cứ cúi gầm mặt xuống..Nhưng mà thằng bé nó thích cậu ta lắm” – Yunho than thở với bạn của mình.





    “ Thảo nào nó bơ hai bọn mình…” – Yoochun cũng buồn chả kém.




    “ Thôi không sao.Mình tin vào sự lựa chọn của nó.Tuy nhiên mình sẽ còn phải theo dõi thêm một thời gian nữa thì mới yên tâm…”- Yunho mệt mỏi đáp lại...

    Yoochun đang cố gắng ghép nối lại một số chuyện trong đầu




    - Àh Yunho này, lúc tớ đến nhà cậu hình như tớ nhìn thấy Jessica.Cô nàng nổi tiếng trong giới ăn chơi nhảy múa ở đất Seoul này đấy!




    - Jessica nào…à nhớ rồi…Cô ta đến dự thi làm bảo mẫu cho Min.




    - Thế rồi sao?!- Yoochun tò mò




    - Thì thua…Xong lườm nó…Thế là nó tức nên lôi khẩu súng bạc tớ mới tặng ra định bắn thử - Yunho kể lại với cái giọng đều đều…




    - À! Thảo nào! Lúc sau tớ thấy cô ta vừa đi vừa lẩm bẩm gì ý, lại còn cúi xuống ngắt hoa rồi đặt lên đầu.Điên rồi chăng?!- Yoochun gật gù

    - Chắc bị Min dọa cho sợ quá mà phát điên rồi.Hahaha!!! Đúng là con tôi – Yunho cười mãn nguyện




    - Bố nào con ấy…khủng bố y như nhau…mình đây yếu đuối chắc không sống nổi mất!- Yoochun lắc đầu “ Ơ…” – mắt Chun nhìn chăm chăm vào bên đường – “ Kia chẳng phải là…”





    - Thôi…lái xe đi…hỏi nhiều quá…chợp mắt tí đây…đêm qua được ngủ có 3 tiếng…- Yunho nhắm mắt lại, anh cố chợp mắt một chút – “ Chun…điếc à!”




    - Im, để yên tao… - Yoochun vẫn đang mơ mộng



    Flashback … ống kính hướng vào ….

    “ Hình như hôm qua anh JaeJoong không ngủ được thì phải.Chắc là lo lắng chuyện đi xin việc đây mà.Thương anh JaeJoong quá! Bao năm qua anh vất vả vừa đi làm vừa đi học, cố gắng để nuôi mình ăn học.” – Junsu vừa tan học, nghe JaeJoong bảo rằng hôm nay là sẽ về muộn nên Junsu cho phép thảnh thơi một chút.Cậu đi dạo trên những con đường và ngẫm nghĩ.






    Bỗng Junsu nhìn thấy một cửa hàng…dòng chữ trên bảng treo ngoài cửa khiến cậu vui hẳn lên: “ Aaaa! Cửa hàng chuyên bán đồ của Boo đại hạ giá 90%...Cơ hội trời cho.Đã lâu lắm rồi mình chưa mua quà tặg cho anh JaeJoong”





    Junsu mắt sáng hơn đèn pha ô tô, cậu quyết định dùng số tiền ít ỏi của mình để mua cho Jae một món quà thật ý nghĩa…Để xem nào…Junsu đẩy cửa bước vào cửa hàng thì cậu suýt ngất vì số lượng người đang chen, giành giật nhau trong đó…Đông kinh khủng





    Chết rồi!...Chen thế nào đây…Huhu…Thế nào bây giờ

    Trong lúc đang rối bời, thì một ý tưởng lóe lên trong đầu cậu và đó là một sáng kiến tuyệt vời.




    - OMOOOOOOO!!! Oh My God, kia có phải là DBSK không? Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa cả 5 người họ đi với nhau kìa!Chắc là trốn quản lý đi ăn mảnh rồi! – Junsu cố hét lên thật to, mắt hướng ra ngoài, tay chỉ chỉ về phía đằng xa.





    “ DBSK “ , “ cả 5 người”, “ trốn đi ăn mảnh” 3 cụm từ ấy ngay lập tức khiến các bà các cô các em thiếu nữ đang giành giật nhau lập tức buông tay, vứt hết các món đồ vướng víu trên người, họ ngay lập tức phóng thần tốc đuổi theo về phía Junsu chỉ.Ngay cả cô bán hàng cũng không ngoại lệ..





    - Hả!! Cậu nói là DBSK hả! OMOOO! Đâu đâu, họ ở đâu rồi!!!





    - Đấy, ngay phía trước ý.Họ vừa đi vào quán ăn mà.- Junsu đáp thản nhiên

    - Aaaaaaaaaaaa!!!! Anh Ho sếck xy của em!!! Em vào với anh ngay đây!! – Cô ta nghe chưa hết câu đã lao đi với tốc độ chóng mắt, miệng không ngừng la hét.






    Và thế là bây giờ Junsu cứ thoải mái tung tăng mà vào chọn đồ…Chọn xong được quà cho JaeJoong, Junsu để lại tiền ở trên quầy rồi tung tăng, miệng cười toe toét bước ra khỏi cửa hàng.




    Và sau khi Su hoàn thành nhiệm vụ thì đúng lúc mắt của Chun tia thấy bạn Su…

    Chun Pov




    ….Thình thịch…thình thịch…




    ….Trên đời lại có người dễ thương như thế sao…





    … Nụ cười đáng yêu, hàm răng đều, tráng bóng…




    …Gương mặt rạng rỡ…đôi mắt hồn nhiên…





    …Trên tay còn ôm một con Boo màu hồng phớt…




    ….Chun ơi, mày gặp thiên thần rồi…

    …Ý, em ý nhìn mình rồi cười kìa trời ơi…số trời …định mệnh đã cho tôi gặp em (tình hình là lúc đấy Su quay ra nhìn cái bảng quảng cáo thông tin to đùng ở phía trên đang giới thiệu game mới phát hành…au kia…chen vào đây làm gì…để yên ngắm Su đã…bốp binh…trẻ con ra chỗ khác chơi…)





    Và rất vô tình trong lúc Chun ngắm Su vẫn đạp ga như thường, chiếc xe vẫn đi…




    End flashback…bi h đến đoạn của Ho lúc nãy.




    “ Chun…điếc rồi à…” – Yunho lay lay người Yoochun.




    “ Bim bim…”

    “ Aaaaa!!! Thằng kia, ô tô kìa...” – Yunho vội đẩy Chun nép sang một bên rồi đạp phanh,
    lúc nãy Chun mới tỉnh…




    “ Mày muốn chết hả Chun! Muốn chết thì lúc nào đi một mình hãy chết! Tao không muốn chết, tao còn phải nuôi con tao! ” – Yunho vừa thở vừa quát…




    “ OMO! Thiên thần của tao! Đâu mất rồi ” Chun hoảng hốt khi nhìn sang bên đường mà không thấy thiên thần đâu…




    Chun vội mở cửa xe lao ra, nhưng đã muộn…thiên thần đi mất rồi…



    - Không sao! Nhất định chúng ta sẽ còn gặp lại! –Chun tự nhủ - À đúng rồi…lúc nãy trên tay thiên thần cầm con lợn Boo…chắc chắn phải là một fan của Boo… rút điện thoại ra…” Alô Tina à, em hãy điều tra danh sách thành viên của fanclub Boo ở Seoul cho anh nhé.Làm ngay đi.Lát nữa lúc anh đến, anh muốn thấy nó trên mặt bàn của anh.”




    Chắc ai cũng hỏi tại sao Susu lại biến mất nhanh như thế…

    Ở cách đó 2 nhà, trong cửa hàng thuốc:



    - Bác ơi bán cho cháu vỉ thuốc trị sổ mũi…Ủa…sao từ lúc ra khỏi cửa hàng kia đến giờ toàn ắt xì vậy nhỉ?


    -----------------------
    Dân ta phải bít sử ta. Cái gì hem bít thì ... tra Google:c9:

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    381
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Năng lực viết bài
    313

    Mặc định Re: truyện dài (lãng mạn)

    sao hem post tiếp iki. truyện dễ thương wo'a àk
    Hội Phó Huynh Đệ Hội

    Hỏa Diệm Đại Ma Vương

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •