Ai cũng có một miền để thương, một miền để nhớ, đó là quê hương. Đỗ trung quân đã hoá quê hương thành chùm khế không chua để đem khoe với mọi người. Quê hương của trần đăng khoa lai nở ra từ những hạt gạo trắng tinh ... Các nhà thơ ấy họ đã được thượng đế ban cho tài hoa để nhìn đời nhin người sâu sắc hơn người thường, họ biết cách lưu giữ nơi ''chôn nhau cắt rốn'' của mình một cách rất đặt biệt. Còn đối với tôi thì sao? quê hương tong tôi là gì? tôi không hiểu mà sao tôi lại thấy nhớ, nhớ nhiều lắm nhất là trong thời gian tôi đi học xa nhà! Ôi ! tôi nhớ cái nắng hạ, cái nắng thả từng đợt trên sân, mọi người hối hả nhau ra đồng thu hoạch mùa vụ. Bỗng trời kéo mây đen đến mọi người hối hả nhau đem tỏi vô nhà. Nhaf ai it thì thu dọn nhanh chóng, thế là các cô, chú, bác chia nhấunng nhà khác làm giúp , mọi người giúp nhau đầy nhiệt tình không khí như náo động cả một vùng trời. Tôi chợt nhận ra đó chính là quê hương! Quê hương được đan dệt từ tình làng nghĩa xóm. Cái lạnh đang tràn về, len lỏi khắp nơi mọi người đều chăm lo làm việc, đẻ giữ ấm cho từng bữa cơm gia đình, làm cho bác mùa đông không có cơ hội phá mọi người được.

Thời gian cứ luân phiên đổi ngôi, chẳng mấy chốt mùa xuân đã lên ngôi.Tiếng chổi quyét vượn tượt, nhà cửa cứ vang lên. Những cây sào trĩu nặng bởi những tấm chăn, màng nặng trịch. Máy bung nổ làm bánh tết cứ thi nhau giã cả ngày lẫn đêm. Những đoá hoa bông bay bình dị bun nở trắng xoá khắp bụi rậm.Ai cũng tấp nập rộn ràng thu xếp những công việc của những ngày cuối năm, mệt nhọc nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười. Đó cũng là quê hương! tấm lụa kia đã được may thành chiếc áo ấm áp tình người, tình thân cứ thế xuân, hạ, thu, đông rồi thu,đông,xuân,hạ chiếc áo này cũ rồi có chiếc áo mới khác, mỗi chiếc áo mang vẻ đẹp riêng. Quê hương tôi cũng vậy mỗi ngày mỗi khác, phát triển hơn .

Tôi biết mình chẳng cần đi tìm đâu xa, cũng không cần tra từ điển để tìm khái niệm quê hương với những ngôn ngữ khoa học khô khan , mà quê hương ta khuất trong lòng cái lam lũ đời thường, trong chín trái tim mỗi người. Hãy biết lắng nghe, biết quan tâm, dùng trọn trái tim để cảm nhận từ những điều tưởng chừng như tầm thường ấy để khi đi xa ta luôn có cảm giác yên bình vì đằng sau ta luôn có quê hương nâng đỡ , tiếp sức cho ta đến đường thành công, sâu xa hơn là những người thân yêu xung quanh ta. mỗi con người phải biết nhớ về quê hương. ""quê hương trong tôi la vậy đó ".