+ Viết bài mới
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 22

Chủ đề: Khát vọng

  1. #1
    Guest

    Mặc định Khát vọng

    Tác giả : John Yager - Người dịch : Vũ Quốc

    PHẦN 1


    Đó là sự thật ! Dù những chuyện như thế trong đời không nhiều, một số sự kiện và nhân vật bạn có thể đếm đầu ngón tay. Jake Bridges hiểu rõ điều đó. Hắn hiểu rằng hắn phải tự khám phá bản thân mình. Nếu không làm như thế, thì không ai có thể giúp hắn được. Từ trong sảnh đầy khói thuốc, hắn bước ra ngoài giữa trời đêm lành lạnh, đứng dưới mái hiên một lúc, hắn kéo áo phủ kín cổ rồi bước ra đường tới chỗ chiếc xe tải Ford già nua. Buổi chiều, khi lái xe xuống thị trấn trời vẫn còn ấm và đầy nắng, hắn có cảm giác mùa xuân cuối cùng cũng đến. Vậy mà lúc này, chỉ sau vài giờ, thì thời tiết tháng giêng trở lại như cũ.

    Jake tới đây để mua hàng, tiện thể chở tay phụ việc mới về, người này được giới thiệu tới làm việc đang trên đường đi xe buýt tới đây. Hắn mua sắm đã xong, nhưng người phụ việc mới thì chẳng thấy bóng dáng ở đâu. Hắn ăn tối tại quán Wynn, sau đó uống vài cốc bia ở tiệm rượu Barb. Đã đến giờ phải về trang trại rồi.

    Hắn bước đi như một người biết rõ giá trị của mình. Có chút gì đó tự tin trong mỗi bước đi, chút gì đó đường bệ, nếu không coi đó là thái độ kiêu ngạo. Chiếc quần Levis bó da ôm sát đôi chân rắn rỏi cơ bắp, lại thêm đôi giày ống làm người hắn vốn dễ gây ấn tượng lại cao thêm một ít nữa.

    Ở cái tuổi hai mươi bảy, Jake đã từng làm việc từ trang trại này đến trang trại khác gần mười năm dài. Ngay sau mùa hè đầu tiên kết thúc thời trung học, hắn đã làm việc này và từ đó đến nay hắn không làm bất cứ công việc nào khác. Hắn am hiểu tường tận về ngựa, về gia súc và cánh đàn ông.

    Ban đầu hắn là một người làm thuê và luôn có người cần tới khả năng của hắn. Trong bốn năm kế tiếp hắn làm việc từ Texas chuyển lần lần tới Montana và có đến ba bốn lần hắn quay về làm ở đây. Trong quãng thời gian phiêu bạt ấy, chán chỗ này hắn tìm việc làm chỗ khác.

    Ban đầu hắn chăn bò theo mùa, nhưng trong vòng bốn hoặc năm năm gì đó, thì có một tay chủ trại có đầu óc nhận ra Jake có khả năng quản lý chẳng kém gì một ông chủ. Từ đó trở đi, hắn trở thành một tay quản lý cả một vùng rộng lớn bậc nhất toàn tiểu bang.

    Hắn phát hiện ra mình có tài quản lý sổ sách và khi người chủ mua máy tính thì hắn học cách sử dụng rất nhanh. Hắn cũng mau chóng học được cách thu phục hàng tá đàn ông thô lổ, cách hòa nhập vào họ mà họ vẫn coi hắn như một ông chủ, một ông chủ mà người khác phải tôn trọng và ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng trong thâm tâm hắn vẫn chán ghét sống trong một môi trường chỉ toàn đàn ông, rốt cục cũng phải thui thủi một mình. Điều ân hận duy nhất là hắn chưa tìm được "nửa người còn lại" của mình.

    Chuyện đời là thế đấy. Đàn bà và việc làm không thể nhập nhằng với nhau được, trừ phi bạn sở hữu trang trại và có thể kiếm cho mình một cô vợ hẳn hoi. Nói như thế không phải ở đây không có đàn bà, Jake không thích gần họ, nhưng thỉnh thoảng trong số những người đàn bà ấy, có người lại mò đến với hắn. Không nghi ngờ gì nữa, hắn đẹp trai phải biết.

    Những chuyện lăng nhăng như thế, nếu theo cách nói của bạn, không bao giờ tiến xa hơn được và mau chóng kết thúc. Jake đã cố gắng cho đám đàn bà cái họ muốn bằng hết khả năng của hắn, mà theo hắn như thế là quá tốt rồi. Nhưng khi quan hệ ấy được điểm bằng dấu chấm hết thì hắn biến đi. Hắn thích cái lối cư xử ấy vì hắn cũng hình dung loại đàn bà tìm đến hắn cũng thích như vậy.

    Nói cho cùng, hắn luôn có cảm giác hụt hẫng, thiếu vắng cái gì đó. Vì cái đó mà hắn không muốn bất kỳ mối quan hệ nào khác kéo dài, đó là cái hắn đang tự tìm kiếm, khám phá. Hắn cũng không thể nói rõ được với bạn đó là thứ gì, nhưng hắn luôn có cảm giác rằng thứ ấy lấy từ hắn nhiều hơn là cho và sau đó thì để hắn lại trong sự trống rỗng, mỏi mòn.

    Dù vậy hắn vẫn chấp nhận thực tế, Lúc nào dừng lại suy nghĩ về chuyện đó, thì hắn lại càng cảm thấy mình mù tịt về đàn bà. Mẹ hắn mờ nhạt như cái bóng, lúc nào cũng ở trong xó bếp, ẩn nhẫn chịu đựng người chồng độc đoán bạo ngược là cha hắn. Cha Jake là một gã đàn ông to con lớn xác, trong bất kỳ mối quan hệ nào, với ai cũng thế ông thường tỏ ra kẻ cả, ra vẻ ta đây như một ông chủ. Đó chính là lúc Jake đã khôn lớn, hắn ra mặt đối nghịch với ông ấy nên đã bỏ nhà ra đi.

    Hắn không có anh em trai, vì vậy những điều mà hắn biết theo lối quan hệ giữa đàn ông với nhau hầu như bắt nguồn từ quan hệ bè bạn khu nhà tập thể, những loại quan hệ bạn bè như vậy thường không lâu bền và hiếm khi kéo dài. Hắn có một cô em gái, lúc hắn bỏ nhà đi cô ấy còn là một cô bé, giờ đã là một bà mẹ.

    Jake có một cơ thể lực lưỡng, cân đối và một gương mặt điển trai đầy nam tính. Tóc hắn đen sẫm và gợn sóng, hắn thường xuyên cắt tỉa gọn gàng, không giống những người làm thuê ở trang trại để tóc dài. Đối với hắn, để tóc dài chẳng khác gì đàn bà, và còn một điều nữa mà Jake không chịu được, đó chính là những gã đàn ông mà bề ngoài đồng bóng chẳng khác đàn bà khiến hắn xốn mắt.

    Jake không thể tôn trọng một người đàn ông nếu người đó giống một thứ nào khác mà không phải là một người đàn ông đích thực. Hơn thế nữa, những loại người như vậy chỉ là bọn "lại cái" và tốt nhất thì chết đi cho rảnh mắt. Tiếc rằng pháp luật không cho phép cư xử phân biệt hoặc khinh rẻ, bằng không hắn sẽ rất vui nếu bắt ngữ ấy phải chịu mọi cơ cực, khổ sở mới vừa bụng hắn.

    Chiếc xe Ford cổ lổ xỉ nhưng khởi động mau chóng, Jake để một lúc cho nóng máy. Chẳng việc gì phải hấp tấp cả. Khi nhiệt kế tăng dần, đủ nóng thì hắn cài số và nhả thắng. Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi thị trấn.

    Đi xuống xa lộ 16 độ tám dặm, hắn giảm ga quẹo vào cổng chắn đầu tiên để rẻ vào con đường đất hẹp. Đi được khoảng một dặm thì rẻ sang trái, đây chính là đỉnh dốc. Từ chỗ này, con đường dốc xuống vùng thung lũng và nhánh sông bên dưới. Thỏ rừng chạy nháo nhào dưới ánh đèn pha. Xe chạy hơn ba dặm nữa thì băng qua một cổng chắn thứ hai, tới đây thì xe chạy vào dãy nhà tập thể dài nằm phía sau "nhà lớn" (theo cách gọi của hắn và những người làm việc ở trang trại), bên cạnh nhà tập thể là chuồng ngựa và nhà kho.

    Nhà lớn tối om nhưng trong khu nhà tập thể vẫn còn ánh đèn le lói qua khung cửa sổ, vẫn còn thấy làn khói mỏng bốc lên từ ống khói.

    Jake cầm chiếc mũ cao bồi để bên cạnh và bước ra khỏi cabin xe. Lúc băng qua cái sân rộng để tới dãy nhà kia, một luồng gió lạnh thổi mạnh, hắn vội chụp chiếc mũ giữ chặt và loạng choạng bước tới. Không khí ẩm thấp, hắn đoán là sắp có tuyết rơi, nhiều nữa đằng khác.

    Cũng tốt thôi, hắn đã về tới trang trại thì không có gì phải lo nữa. Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm tồi tệ. Hắn sẽ có dịp ngắm tuyết cuối xuân, có khi tuyết dày tới bốn năm bộ cũng nên.

    Hắn đẩy cửa bước vào gian giữa - đó là gian phòng rộng ở trung tâm dãy nhà, không khí ấm áp từ bếp lò bên trong vây quanh người hắn. Dave, người phụ việc lớn tuổi nhất, khoái đốt lửa thật nóng để phòng ngủ được sưởi ấm đôi chút. Còn Jake chỉ mong gian giữa nhiệt độ vừa phải, cho dù phòng ngủ có lạnh giá cũng mặc. Hắn thích ngủ dưới hai ba lớp chăn giữa trời lạnh, dẫu nhiệt độ bên ngoài lạnh đến nổi không tiểu ra được.

    Dave, Billy cùng một thanh niên trẻ đang ngồi quanh chiếc bàn cũ kỹ giữa phòng chơi bài. Thằng nhóc này hẳn là tay phụ việc mới nhưng Jake không hiểu nó tới đây bằng cách nào. Chiếc đèn treo trên xà nhà lắc lư vì những cơn gió lạnh từ ngoài cửa tạt vào.

    "Đóng cửa lại, Jake, anh làm tụi này teo dái hết đây này", Dave càu nhàu.

    Jake chỉ cười cười và đóng sập cánh cửa gỗ sồi nặng nề nghe sầm một tiếng rồi cài chốt. Hắn là người cuối cùng vào nhà vì vậy hắn chỉ việc đóng kín là được. Nhưng rồi hắn chợt nhớ hàng hóa đằng sau xe tải mà họ cần dùng, có vài thứ không để được tới sáng mai.

    Hắn cởi áo jacket mắc lên chiếc móc sát cửa, đoạn treo chiếc nón rộng vành bên ngoài. Quay lại, hắn thấy Dave mặc áo sơ mi vải dày mà trông vẫn còn lạnh run. Billy và thằng nhóc mới tới mặc sơ mi ngắn tay, trông hai người có vẻ khó chịu vì sức nóng trong phòng.

    Thằng nhóc ngọ ngoạy trong ghế nhìn Jake. Hắn đưa mắt nhìn nó từ đầu tới chân, thân thể nở nang, săn chắc, hơi rám nắng, gương mặt xương. Hắn thích ra mặt.

    "Dave, trong này lúc nào cũng nóng kinh khủng", Jake nói. Đó là cuộc tranh cãi nổ ra bắt đầu từ đợt rét tháng Mười cho tới lúc hoa dại nở rộ vào tháng Năm.

    "Nhưng cậu sẽ hài lòng khi lên giường trong không khí ấm áp phải không Jake", Dave phản đối, "Ngủ lạnh lẽo mới là điều kinh khủng đó"

    "Làm gì có ? Tôi chẳng thèm đắp chăn nữa kia, cần gì tới lửa củi nhà anh", lúc tới gần bàn giữa, hắn kéo áo bỏ ra ngoài quần jean, sau đó mở cúc sơ mi. Chiếc sơ mi và cái quần jeans của hắn giống như cái khuôn bó sát những đường nét thân thể cường tráng của hắn, làm lộ rõ những đường cong trên ngực và bụng hắn.

    Người thanh niên nghĩ, trông hắn thật ngon cơm !

    "Đây là Tom", Billy đưa tay chỉ người thanh niên, sau đó chỉ vào Jake giới thiệu trong lúc hắn kéo ghế ngồi vào bàn.

    "Chào Tom", Jake vừa nói vừa chìa tay ra "Tôi đợi mãi ở trạm xe buýt mà không gặp. Em tới đây bằng cách nào ?"

    "Xe buýt đổ chặng cuối ở phía Tây Marshall", Tom nói, "Em quá giang một người đi đến Stow".

    "Ồ, chúc mừng đến trại Lazy Pitcher", Jake nói, "Hy vọng mấy anh ở đây không nhồi nhét vào đầu em những chuyện bậy bạ chứ ?"

    "Không có đâu", Tom cười hinh hích, "họ chỉ bảo em rằng em phải làm việc cho một thằng khốn như anh".

    "Không phải làm việc cho tôi, thưa ngài", Jake phản pháo, "Tôi chỉ cố cai quản cái đám tàn quân hỗn tạp này. Còn ngài thì làm việc cho ông Robert S. Turner, và làm ơn đừng quên điều đó.".

    "Hình như em cũng nghe nói rằng ông Turner không ló mặt ở đây gần cả năm nay rồi, Dave và Billy vừa nói đấy thôi, anh mới là nhân vật quan trọng".

    "Đừng nghe bọn họ phỉnh phờ, Tom", Jake cười to, "Hai người đó còn tệ hơn cả cặp la Missouri ương ngạnh mà không ai thèm rớ tới".

    Thằng nhóc cười với hắn và nói, "Thôi được, cứ cho là vậy đi. Em nghĩ, để có một khởi đầu tốt đẹp, vậy thì có cần em mang đồ đạc ngoài xe tải vào nhà hay không ?".

    "Coi vậy mà thông minh đấy", Jake nói, hắn thấy thích người thanh niên. "Chắc là Dave và Billy kể cho em nghe chuyện anh chở hàng về phải không ?"

    "Vâng ạ", Tom vừa cười vừa khoác chiếc áo gió bên ngoài.

    "Và anh đoán bọn họ cũng nói cho em biết anh lái xe tải phải không ?"

    "Không có, họ không nói chuyện đó, nhưng em đoán một người như anh có khả năng lái xe tải nhiều hơn là một thứ gì đó như một chiếc Coupe De Ville chẳng hạn"

    "Đoán giỏi đấy", Jake cười ha hả trong lúc ngồi bên bàn, Dave vừa rót cho hắn một tách cà phê đen nóng hổi. "Vậy thì cứ tự nhiên, nhưng đừng bỏ sót món nào nhé. Có một ít rượu mạnh dùng cho nhiều tuần sau".

    "Vâng, em lúc nào chả cẩn thận", Tom ngoái lại nói với trong khi bước ra cửa. Lúc người thanh niên đi rồi, một cơn gió lạnh lùa vào. Về đêm chắc còn lạnh hơn nhiều.

    "Thằng nhóc dễ thương nhỉ", Dave nói khi Tom đã đi khuất.

    "Ừ", Jake gật đầu, "mà nó khá đô con, trông khỏe chán !".

    "Như thế lại có nhiều cô mê tít", Dave nói thêm trong lúc đang xào bài. "Nó vừa tới là phụ tôi làm bữa tối mà không chờ tôi lên tiếng".

    "Thì cứ coi như anh lên tiếng nhờ nó đi, có sao đâu", Jake cười giòn, hắn biết tỏng Dave không vui vẻ gì khi có ai đó chộn rộn trong bếp của ông.

    "Ừ, vậy mà nó cũng khá thật. Nó gọt khoai tây. Nhưng không giống cách làm của anh hay Billy lúc vào phụ bếp với tôi đâu nhé".

    "Blain có nói thằng bé khá lắm. Hết hè nó nghỉ không làm nữa thì thật là tiếc".

    Blain là chủ cửa hàng tạp phẩm ở Stow và là người môi giới việc làm cho các nông trại hoặc các trang trại chăn gia súc trong vùng. Mỗi khi vào xuân Blain lại đăng quảng cáo thuê người, thế là cánh thanh niên tìm việc trong mùa nghỉ hè kéo đến xin việc. Khi Jake báo cho Blain biết hắn cần một người giúp việc trong mùa hè tới, thì Blain gửi hàng tá thư xin việc tới trang trại Lazy Pitcher để Jake lựa chọn. Hắn thích cách trình bày của Tom trong lá thư xin việc. Jake thích thư của Tom, nó không chỉ thể hiện trình độ học vấn mà cả quá trình làm việc mùa vụ ở các nông trại hoặc trang trại nhỏ từ khi thắng nhóc được mười bốn tuổi.

    Thằng nhóc gửi kèm cả hình cho thấy nó còn trẻ có thể kham những công việc nặng nhọc mà không nề hà gì. Dường như nó có một thân hình dẻo dai trong bộ trang phục vừa vặn, một cơ thể nở nang rắn chắc bởi quá trình lao động, chứ không phải như kiểu người ta bỏ ra hàng giờ để tập thể hình. Mái tóc nâu cũng cắt ngắn giống như hắn, làm hắn cảm thấy hài lòng, thằng nhóc có đôi mắt xanh thật sắc sảo.

    Lúc nó bắt đầu làm việc cho các nông trại thì đã sang cái tuổi hai mươi hai, trông già dặn hơn số sinh viên đại học cùng lứa xin việc, chuyện này cũng làm hắn vừa ý. Hắn không muốn bị biến thành bà bảo mẫu phải chăm sóc đám sinh viên miệng còn hôi sữa.

    Điều quan trọng là Tom sẽ hoàn tất bậc đại học vào tháng mười hai. Hắn dự định du lịch một chuyến, nhưng công việc phải bắt đầu vào tháng ba. Đó cũng là vướng mắc thường gặp với sinh viên. Hầu hết bọn họ bận học hành, không có thời gian rảnh rang cho tới tháng năm, mà công việc ở Lazy Pitcher lại bắt đầu dồn nhiều vào mấy tháng trước đó. Jake cũng lưu ý thấy rằng Tom đang theo học ngành thú y tại một trường đại học của tiểu bang, lớp học có lẽ bắt đầu vào mùa thu tới. Hắn đoán rằng, học ở đó, thằng bé ắt hẳn rất giỏi.

    Jake bèn gửi thư cho Tom, sau đó thì thằng nhóc đồng ý nhận việc, bắt đầu làm việc từ ngày 3 tháng ba.

    Lúc này, người thanh niên quay vào khệ nệ ôm hàng đống hộp, túi xách lớn có nhỏ có. Jake liếc nhìn, hắn hình dung thằng nhóc cũng dễ bảo.

    "Ở đây này", Jake vừa nói vừa đứng dậy khi Tom đá sập cánh cửa đóng lại, "để anh lấy ít món cho nhẹ bớt". Khi Jake lấy hai túi xách từ Tom, tay hắn vô tình chạm vào cánh tay thằng nhóc. Jake nghĩ thầm, "rắn chắc gớm nhỉ !"

    "Cần giúp gì không ?", Bill lên tiếng, gã vừa quay trở lại gian phòng giữa từ một hành lang dẫn tới dãy phòng ngủ của gã và Dave.

    "Ồ không cần đâu, cảm ơn", Tom đáp khi chất mấy gói đồ còn lại trên quầy bếp, "số còn lại em chỉ cần ra lấy lần nữa là xong".

    Người thanh niên chạy vù ra ngoài. Dave đứng dậy rời bàn giữa đến kệ bếp sắp xếp đồ đạc, ông để một mớ vào tủ lạnh, còn lại chất vào chiếc kệ trên quầy.

    Lúc Tom quay vào, Jake giúp mang các túi, hộp đặt lên quầy cho Dave xếp. Chàng trai đi về chỗ mắc áo, vừa đi vừa lúc lắc đầu cho mái tóc đẫm mồ hôi mau khô.

    Jake nhìn vào mắt thằng nhóc. Một màu xanh đáng kinh ngạc. Tuy nhiên màu tóc nhạt hơn màu tóc trong bức hình mà thằng nhóc gửi kèm thư xin việc cho hắn. Tóc ướt ánh lên một màu vàng óng.

    Tom cởi áo gió treo lên móc kế bên áo của Jake. Mới làm một chút mà đã tháo mồ hôi dù bên ngoài trời vẫn lạnh, chiếc áo sơ mi bám dính thịt da chàng trai, phô bày những đường nét gợi cảm của bộ ngực. Lúc chàng trai kéo ghế ngồi vào bàn, Jake để ý thấy đôi tay thằng nhóc gân guốc săn chắc, các bắp cơ vồng lên theo mỗi cử động của nó.

    Jake thầm nghĩ "Hay đấy, nhóm của mình lại có thêm một gã dễ thương đây".

    "Chẳng hiểu mấy anh nghĩ sao, chứ tôi bây giờ đã khuya lắm rồi, lão già này phải ngã lưng một chút mới được", Dave nói sau khi thu dọn đồ đạc xong.

    "Dường như trời sắp đổ tuyết", Jake nói trong khi Dave sắp sửa về phòng mình. "Nếu tuyết rơi nhiều, tốt nhất là nên đi ngủ cả. Dave, có lẽ chúng ta sẽ ăn điểm tâm muộn, anh làm bánh xếp cũng được".

    "Nghe hay đấy", Dave vừa đi ra cửa vừa nói, "Bộ anh tính kiếm điểm với thằng Tom bằng thời gian rảnh rỗi của tụi này sao hử ?"

    Những người khác trong phòng cười rần vì lời của Dave, họ đều hiểu rằng cuộc sống ở trang trại Lazy Pitcher thực ra chật vật biết dường nào. Ngay cả Tom, một người mới tới trang trại, cũng thừa biết những ngày sắp tới sẽ dài ra và mệt lữ.

    Tom ngẫng lên nhìn Jake, mắt nó xăm xoi khắp người ông chủ mới của mình. Có điều gì đó từ cái nhìn thằng nhóc khiến da thịt Jake bỗng nổi gai, cái nhìn của nó thật sống sượng đến mức trơ trẽn, hắn có cảm giác cái nhìn thằng bé không chỉ nhìn bề ngoài mà còn muốn nhìn thật kỹ, nhìn thấu bên trong người gã hơn cái nhìn thông thường. Cũng ngay lúc ấy trong ánh mắt chàng trai cũng mở ra một dấu hỏi to tướng.

    "Không phải vậy đâu, em biết mà", Tom nói, "em dám cá là cuộc sống ở đây chẳng sung sướng gì đâu".



    HẾT PHẦN 1
    __________________

  2. #2
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 2




    Dave đi ngủ không lâu thì Bill cũng về phòng. Jake rót cà phê thêm cho mình và cho Tom, sau đó hắn tới tủ đựng rượu.

    "Pha thêm chút rượu cho ấm bụng nhé ?", hắn hỏi.

    "Cũng được", Tom vừa đáp, vừa đẩy chiếc ca trượt dài trên bàn về phía Jake. "Phải thừa nhận rằng em hơi bất ngờ vì anh lại cho phép nhậu nhẹt ở trang trại".

    Jake đứng quay mặt vào phía trong quầy, đang rót rượu vào ca hai người. Lúc hắn vừa quay lưng lại, thì chàng trai tha hồ ngắm nghía đôi chân và cặp mông chắc nịch của hắn. Thằng cha này có dáng người tuyệt vời, chàng trai thầm đánh giá. Lúc Jake quay lại, mang hai ca cà phê pha rượu ra bàn, Tom thản nhiên quan sát, chàng trai nhìn như muốn lột trần chiếc áo nơi bộ ngực vạm vỡ của hắn, nơi sáu múi cơ đầy đặn vồng lên nơi bụng hắn và rõ ràng là chàng trai không hề có ý bỏ qua khối u trước quần hắn.

    Về phần mình, bị thằng nhóc dòm lom lom nên hắn cảm thấy mất tự nhiên, nhưng chỉ một chút thôi.

    Có một điều chắc chắn là Tom khoái hắn ra mặt. Thằng cha này chẳng chỗ nào có hơi hướng của cánh chị em ta, Tom thầm đặt dấu hỏi. Nhưng Jake không nhận ra cái dấu hỏi trong đầu thằng nhóc, hắn chỉ nhìn thấy trong mắt nó ánh lên sự hau háu thèm thuồng. Dù sao đó cũng là một kinh nghiệm mới đối với gã, bị một người đàn ông nhìn chằm chặp một cách trơ tráo như muốn lột trần hắn, nhưng hắn vẫn chưa biết phải phản ứng như thế nào.

    "Ừ, những năm gần đây việc chăn nuôi gia súc ở các trang trại đã thay đổi nhiều, khu vực chăn thả càng mở rộng như thế này. Nhưng không có lý do gì khiến mình không hưởng thụ lạc thú của cuộc đời". Hắn liếc nhìn Tom rồi nói tiếp, "ngoài ta, anh tin rằng ngày mai mình cũng không làm gì nhiều đâu".

    "Không phải chăn bò sao ?"

    "Chưa", Jake ngồi xuống nói, "Chúng ta sẽ nhận hàng vào tháng sau, nhưng từ đây tới lúc đó chúng ta phải dong ngựa dọc theo một hàng rào dài gần 10 dặm đường. Và nếu như hết mùa đông mà thiệt hại nặng như suy đoán của anh, thì chúng ta sẽ phải sẽ phải sửa lại hơn phân nửa chiều dài hàng rào ấy.

    "Còn ngựa thì sao ?"

    "Có 6 con trong chuồng. Anh còn muốn mua thêm ít nhất là 4 con nữa. Ngày mai mình sẽ ra ngoài cho ngựa ăn, bất kể tuyết đêm nay nhiều ít thế nào."

    "Vì thế anh mới thật sự là người điều hành việc vỗ béo gia súc ở đây".

    "Ừ, không chỉ việc cho ăn thôi đâu, nếu em hiểu đúng", Jake nói, hắn nhấp một ngụm cà phê pha chung với rượu. "Vào tháng tư, chúng ta sẽ nhận thêm khoảng một ngàn con bê, sau đó vài tuần nhận tiếp vài trăm con gối đầu, lần lần cho tới hết tháng bảy. Chúng ta sẽ chăn thả cho tới cuối mùa thu. Vào mùa tiêu thụ, chúng ta còn phải vận chuyển chúng xuống tàu chở tới miền đông ở Missouri. Chợ buôn gia súc sẽ mở ở thành phố Kansas, từ giờ cho tới lúc ấy gần trọn một năm."

    "Vậy lúc này là thời gian rảnh rỗi phải không ?"

    "Ừm, đàn bò cuối cùng của mùa hè trước chúng ta đã cho xuống tàu từ hồi tháng mười một. Từ đây tới khi nhận đàn gia súc đầu tiên vào đầu tháng tư thì Dave, Billy và anh phải sửa sang lại mọi thứ để chuẩn bị cho chu kỳ chăn thả kế tiếp"

    "Vậy hè này có bao nhiêu người làm ?"

    "Lúc đầu, như hiện giờ, chỉ có bốn người, anh đoán em tính cũng ra, nhưng Dave quá lớn tuổi không tiện chăn thả gia súc lại không ngồi lâu trên ngựa được. Bây giờ ông ấy vừa lo việc bếp núc vừa làm tạp vụ. Cuối tháng năm đầu tháng sáu, chúng ta sẽ có thêm ba người nữa, và nếu may mắn thì bốn người. Ít nhất phải có sáu người thì mới mong chạy việc được".

    "Như vậy có nghĩa là chỉ có Billy, em và thêm mấy người nữa làm tất cả mọi việc ở đây sao ?", Tom nói, mắt người thanh niên nhìn vào màu cà phê nâu đen sóng sánh trong ca.

    "Ừ, anh sẽ phụ", Jake nói, "nhưng anh bận làm sổ sách nên không có thời gian rảnh rỗi nhiều". Rồi nhìn chàng trai, hắn hỏi, "Em có giỏi vi tính không ?"

    "Em nghĩ là mình biết chút đỉnh", Tom nhã nhặn nói. Hắn có cảm giác thằng nhóc hiểu biết về máy vi tinh sành sỏi hơn cả hắn,nhưng hắn thích tính khiêm tốn của thằng nhóc.

    "Những người khác từ đâu đến vậy anh ?"

    "Vài người trong số họ cũng là sinh viên như em, họ chỉ đăng ký làm việc mùa nghỉ hè. Tụi anh cũng nhận cả những người tạm cư", Jake nói, "nhưng anh thích thuê số sinh viên đại học hơn, vì họ ít gây ra chuyện rắc rối và nhân cách cũng khá hơn nhiều. Nhiều người lớn tuổi tạm cư lang thang hết nơi này sang nơi khác thường nghiện rượu, nhậu nhẹt say sưa và sống xả láng. Anh phải mất khá nhiều thời gian để bảo lãnh họ khỏi mấy vụ rắc rối vì say xỉn, quậy phá ở các quán nhậu hoặc đánh nhau vì một con điếm nào đó. Không đáng phải như thế".

    "Em biết cả đống sinh viên cũng làm những chuyện như họ cứ có khác gì đâu".

    "Ừ, anh có gặp một vài trường hợp, nhưng không phổ biến, sinh viên không thô tục như mấy tay lớn tuổi kia đâu". Hắn nhấp một ngụm cà phê và cười với người giúp việc mới. "Vậy còn em thì sao hả Tom? Liệu em có gây rắc rối cho anh không hả ?"

    Chàng trai phá cười. "Có lẽ là không, em là kiểu người ở nhà luôn im lặng, chẳng nói gì cả".

    "Ừm, trông em bảnh trai đấy, khối cô chết mê chết mệt, em có thể hò hẹn tùy thích".

    Tom lại cười. "Đó không phải là "gu" của em, Jake. Anh không cần phải lo lắng về chuyện ấy".

    "Nói vậy chắc có bạn gái ở nhà rồi phải không, bộ tính "ăn chay" suốt cả mùa hè này sao".

    "Không có ai ở nhà và cũng không có ở bất cứ nơi nào cả", Tom nói, chàng trai nhướng mắt nhìn và cười thật tươi với ông chủ của mình.

    "Thế hả, chẳng buồn nhìn đàn bà sao ?"

    Tom không nói thêm điều gì. Hai người ngồi đấy im lặng một lúc.

    "Kể cho em nghe về trang trại Lazy Pitcher và cái ông chủ Robert S. Turner gì đó đi", sau vài phút, Tom lên tiếng.

    "À, thực ra anh cũng không biết nhiều lắm. Cha vợ của Tunner là người chủ đầu tiên ở đây. Ông già có tên là Roger Dodson. Em từng nghe cái tên ấy bao giờ chưa ?"

    "Có phải là người tìm ra xung điện sinh học không ?".

    "Phải, ít nhất cũng là một trong số những vấn đề liên quan lĩnh vực đó. Đứa con gái duy nhất của ông chính là vợ của Tunner. Khi ông già qua đời, bà ta thừa kế toàn bộ gia sản và bằng phát minh của ông già. . Anh đoán ông già cũng thu được khá bộn bạc từ phát minh của mình, vì vậy ông có nhiều nhà cửa ở Dallas và Fort Lauderdale chưa kể của chìm của nổi rải rác khắp nơi.

    Ba năm sau khi ông già mất, một đêm cô con gái say rượu thắt cổ ở một nhánh cây. Bà ấy không chết và kéo dài cuộc sống 6 tháng sau đó bằng máy hô hấp nhân tạo. Sau đó bác sĩ bảo não bộ của bà đã bị hư hoại hoàn toàn, họ rút ống thở ra.

    Turner nghiễm nhiên trở thành chủ sở hữu toàn bộ gia sản ấy. Hai năm sau, ông cưới một cô gái khác mà ông hò hẹn lúc còn ở trung học. Hai người sống ở Áo và có hai cô con gái mười mấy tuổi. Mỗi năm ông ấy chỉ tới đây một lần, thông thường vào thời điểm vận chuyển gia súc xuống tàu đem sang miền đông. Anh đoán ông ta thích xem thành quả cuối cùng của mình".

    "Vậy là nhà lớn bỏ trống cả năm sao ?"

    "Căn nhà không dùng đến cho tới khi Tunner quay lại. Anh làm ở đây bốn năm và được biết không bao giờ ông ấy ở lại qua đêm trong căn nhà đó. Ông ấy đi chiếc Mercedes thật to, chạy vào sân, bỏ ra vài giờ hỏi han mọi chuyện rồi sau đó lại đi".

    "Ông ta không cần xem sổ sách à ?", Tom hỏi.

    "Ông ta kiểm tra tài chính định kỳ thường xuyên. Anh gửi email báo cáo mỗi tháng 2 lần và mọi dữ liệu về hoạt động tài chính chuyển tới cơ quan CPA ở Áo, ở đó người ta lưu trữ hồ sơ vĩnh viễn và chuẩn bị tính thuế. Có thể nói, giá trị lớn nhất của trang trại Lazy Pitcher chính là một khoản thuế được miễn giảm đáng kể cho Turner".

    "Anh không nói đùa chứ !"

    "Ồ không, đất đai tạo ra tiền, hàng khối tiền, em có thể đầu tư vào đây hàng tá chi phí để kiếm tiền nhưng với điều kiện phải có người quản lý và hệ thống sổ sách kế toán tài chính chặt chẽ".

    "Còn căn nhà lớn kia thì sao ?"

    "Anh có chìa khóa, em có muốn xem qua không", Jake nói, "Khi mọi người về với gia đình, anh có ngủ ở đó vài lần".

    "Turner không nói gì sao ?"

    "Không, ông ấy không quan tâm chuyện đó. Chỗ này tuy được bày biện xinh xắn nhưng chẳng phải là vật đáng giá hay châu báu gì. Anh nghĩ ngay cả ông Dodson cũng chưa từng sống ở đây".

    "Tại sao anh ở nhà lớn khi Dave và Bill về nhà hết ?"

    "À, hai người đều có gia đình, họ phải về nhà mừng giáng sinh với gia đình mình. Lúc đó ở đây chẳng có việc gì làm, ngoài việc cho ngựa ăn và để mắt trông coi chỗ này, vì vậy nên anh cho họ nghỉ gần cả tháng."

    "Có phải ý anh nói rằng anh trải qua mùa giáng sinh một mình ở đây sao ?", Tom hỏi.

    "Không phải thế, anh có cô em gái trước đây đã lập gia đình, có hai đứa con nhỏ. Nó đã ly dị mà ba mẹ anh cũng không còn, vì thế cô ấy cùng bọn trẻ đến ở vài tuần với anh trong mùa giáng sinh, thời điểm này lũ trẻ cũng đã nghỉ học ở trường".

    "Thế là mọi người ở trong nhà lớn ?"

    "Ừ, Anh nghĩ Susan chắc không thích ở nhà tập thể bọn anh đâu".

    "Anh có sửa sang lại hay trang hoàng gì ở đó không ?", chàng trai mỉm cười với Jake, anh chàng chỉ nghĩ về những cuộc vui hội hè thôi chứ không có ý khác.

    "Mọi thứ đều có sẵn, không phải làm gì hết", Jake cười đáp, "Anh và cô ấy nấu nướng và bày tiệc mừng giáng sinh. Lũ nhóc con cô ấy rất thích ở đây, nó còn tốt hơn bất kỳ nơi nào mà Susan và anh trước đây có được khi còn bé".

    "Nghe thích thật đấy", Tom nói, "Lúc nào rỗi nhất định em sẽ xem qua cho biết".

    "Được thôi, nếu em thích ngày mai anh dẫn em đi xem. Nếu tuyết rơi nhiều, không chừng anh cũng phải lên mái nhà kiểm tra lại".

    "Ừm, chuyện anh kể hay thật. Đó là những gì anh biết về ông Dodson và Turner phải không ?"

    "Đúng vậy, chỉ có thế".

    "Làm sao mà đặt tên trang trại này như vậy nhỉ ?"

    "Chuyện này ông Turner có nói cho anh biết là do ông cụ Dodson đặt tên trang trại là Lazy Pitcher vì đó là tên một trang trại cũ ở đâu đó trong vùng này. Hình như có chuyện gì bí ẩn ở trang trại cũ, em biết đấy, vàng bạc và châu báu của thực dân Tây Ban Nha cất dấu. Không ai biết chúng được cất dấu ở đâu, cho dù truyền thuyết có thực hay không, nhưng ông cụ Dodson lúc ấy lại thích câu chuyện và cái tên ấy nên lấy nó đặt tên cho trang trại. Anh biết chỉ có bấy nhiêu đấy thôi".

    "Cám ơn anh đã kể cho em nghe câu chuyện về nhà lớn", Tom nói và uống hết cà phê, chàng trai đứng dậy bỏ chiếc ca vào chậu rửa.

    "Anh cá là em cũng đã mệt nhừ rồi", Jake nói trong lúc chàng trai đứng quay mặt vào trong quầy. "Thằng nhóc có dáng người đẹp thật", Jake nghĩ thầm.

    "Dạ, em thấy hơi mệt. Em ngồi xe buýt bảy giờ liền lại thêm món rượu anh đãi, giờ em buồn ngủ muốn chết", chàng trai cười nói, "em không uống được nhiều rượu đâu".

    Jake mỉm cười với thằng nhóc khi hắn bỏ chiếc ca của mình vào chậu, hắn mở vòi nước.

    "Dave đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho em chưa ?"

    "Có rồi ạ, chú ấy để em ở phòng thứ hai cuối hành lang này", Tom vừa trả lời, vừa chỉ vào hàng lang đối diện với hành lang bên phải dẫn vào phòng Dave và Billy.

    "Thế thì được", Jake nói, "mình là hàng xóm của nhau rồi đấy. Anh ở phòng đầu dãy này, hai phòng dùng chung nhà tắm ở giữa".

    "Tuyệt quá", Tom nói, "chuyện đó em không ngại đâu".

    HẾT PHẦN 2
    __________________

  3. #3
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 3


    Vài tuần sau, mọi việc ở trang trại Lazy Pitcher đi vào hoạt động ổn định như trước đây.

    Jake không thể phủ nhận rằng hắn hài lòng công việc của Tom, cả tính cách dễ dãi thân thiện của thằng nhóc với những người xung quanh. Thằng nhóc tỏ ra thích nghi và cư xử đúng mực. Rõ ràng Dave cũng thích chàng trai này, vì Tom hay giúp ông trong việc bếp núc, ngay cả việc nấu nước thỉnh thoảng ông cũng để Tom tự làm lấy.

    Hóa ra Tom là tay nấu ăn ngon ra phết. Thằng nhóc nấu ăn cho ba người đàn ông trong nhà mà không nghe ai than phiền gì. Họ không thể không có ấn tượng tốt về người thanh niên này.

    Như đã hứa, Jake dẫn Tom đi xem nhà lớn, thằng nhóc đi từ phòng này sang phòng khác. Nó bình phẩm vật dụng trong nhà và chỉ vào khung hình cũ treo trên tường.

    "Đó là Remington", Tom nói, trong khi đang chỉ vào một bức tranh hình anh chàng cao bồi đang quăng dây bắt bò.

    "Sao chứ ?" Jake ngớ ra, vì theo hắn biết Remington là tên một loại súng trường, ngoài ra còn là tên một nghệ sĩ nổi tiếng, hắn không hiểu Tom đang nói chuyện gì.

    Ngày hôm sau đêm mưa tuyết, Jake và Tom bỏ ra vài giờ bên chuồng ngựa. Rõ ràng là Tom có hiểu biết khá sâu về loài vật này. Hai người làm vệ sinh và sửa chữa những chỗ long đinh.

    Tom đến từng chuồng ngựa, chăm chú xem xét từng con một.

    "Em thích con ngựa non này", cuối cùng thằng nhóc chỉ vào con ngựa cái mà nói.

    Cũng giống như Tom, hắn phải thừa nhận (ít nhất là với chính mình) rằng hắn thích Tom, nhưng cũng không phải lúc nào cũng cảm thấy thoải mái khi đi với một thanh niên trẻ như thế. Về phần mình, Tom tự hỏi tại sao gã đàn ông này không chú ý tới mình trong một mối quan hệ riêng tư hơn.

    "Có lẽ gã này ngoài việc làm việc gần gũi với cánh đàn ông dưới quyền thì chẳng biết chuyện gì khác", Tom thầm nghĩ. Nhưng chàng trai lại không hiểu rằng Jake không thích những gã trai ẻo lả, gợi cảm. Trong thế giới của Tom nhiều quan hệ cởi mở hơn, tình dục là tình dục, cứ tha hồ hưởng thụ với bất kỳ ai mà bạn cảm thấy khoái hoặc với bất kỳ ai khoái bạn. Tom ngầm hiểu Jake bị nó hấp dẫn, lôi cuốn. Chàng trai nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của hắn, nghe trong giọng nói của hắn.

    Nhưng chuyện như thế chưa bao giờ xảy ra với Tom, cho nó thấy một người như Jake có thể ẩn giấu nỗi sợ hãi sâu kín về những cử chỉ thân thiện quá mức giữa đàn ông với nhau.

    Homophobic là từ Tom dành cho bọn người yêu tinh hoặc quá khờ dại. Nhưng Jake không phải là hai loại người này.

    Dave bắt đầu để ý những xúc cảm tính dục manh nha giữa Jake và Tom. Còn Billy lờ mờ đoán rằng có gì đó đang xảy ra, nhưng trong cái đầu ngây ngô của gã, lại nghĩ rằng đó chỉ là sự ganh đua giữa đàn ông với nhau. Bill cho rằng thái độ của Tom đối với Jake mới đáng mặt anh hùng. Gã không hề nghĩ rằng Jake, người đàn ông chân chính mà gã biết rõ, đang che giấu những suy nghĩ lãng mạn về một người thanh niên trẻ tuổi.

    Jake trằn trọc không ngủ được nên đổ lỗi cho thời tiết.

    Tom vẫn quan sát và chờ đợi, nó đang hình dung ra rằng giữa nó và Jake chẳng có kết quả gì, có lẽ nó phải tìm những người phụ việc mùa vụ khác để hưởng thụ. Dù vậy vẫn còn sớm, vài tuần nữa thì đám người kia mới đến nhận việc.

    Nằm trên giường, chàng trai nghĩ đến Jake đang bước vào phòng và lên giường với mình. Khi cảm thấy dường như không giống như điều mình suy nghĩ, chàng trai lại mơ màng đến những gã trai sắp tới cùng làm việc, sẽ nhận phòng dọc theo hành lang của nhà tập thể này.

    Chàng trai mơ đến một gã cùng tuổi cao ráo, bảnh bao, lực lưỡng và hứng tình, sẵn sàng lao vào những cuộc vui xác thịt ở trang trại này. Nhưng sâu kín trong tâm hồn chàng trai vẫn không ngừng suy nghĩ về Jake. Có lẽ phải nắm sừng mà vật bò, phải nói, phải nói thẳng với ông chủ của mình mới được.

    Cơn mưa tuyết trong đêm Tom tới trang trại đã nhanh chóng qua đi và mùa xuân lại quay về.

    Cả Jake lẫn Tom cửa sổ đều bỏ ngõ để đón những làn gió xuân mát mẻ. Tom thực hiện việc ngủ trần truồng trước mắt Jake nhưng không phải trước bất kỳ gã đàn ông nào khác. Ngay khi vào phòng ngủ, chàng trai cởi hết quần áo rồi nằm dài trên giường, cánh cửa phòng thông ra nhà tắm dùng chung mở hoác. Chàng trai biết rõ Jake đang nhìn mình nên càng thấy khoái.

    Dạo này, Jake cứ lẩn quẩn quanh Tom nhiều hơn lúc đầu. Hắn cảm thấy thoải mái mỗi khi cùng Tom dùng chung phòng tắm mỗi sáng, nhưng hắn vẫn mặc quần đùi đi ngủ và tránh cái tư thế trần truồng công khai mà dường như đối với Tom đó là chuyện hết sức tự nhiên.

    Vấn đề rắc rối lớn nhất của hắn là hắn không thể rời mắt khỏi thằng nhóc. Hàng đêm hắn đứng tần ngần trước cửa phòng tắm thông với phòng mình mà nhìn sang cánh cửa đối diện, Tom trần truồng nằm dài ở đó chỉ cách vài bộ. Điều đó khiến hắn rối bời trong lòng, vì vậy hắn cố không nghĩ đến chuyện ấy. Hắn biết Tom chẳng quan tâm hắn có nhìn trộm hay không. Kỳ thực, thằng nhóc dường như hài lòng với việc làm của mình. Đó chính là rắc rối của Jake chứ không phải của Tom mà Jake phải đối mặt thường trực.

    Một buổi chiều nóng bức cuối tháng tư, Tom đang làm việc cùng với Billy, đang sửa hàng rào dọc theo mé sông. Lúc này họ đang ở phía nam, cách nhà tập thể gần cả dặm đường và dòng sông hiện ra rõ ràng.

    "Tập cho quen dần đi Tom", Billy nói khi hai người kéo dây kẽm gai. "Tháng tới trời sẽ oi bức hơn và kéo dài cho tận tháng chín".

    Tom cười : "Chuyện đó em biết rồi. Em làm công mùa vụ từ lúc em còn nhỏ".

    Trước đó, Tom cởi áo sơ mi móc lên hàng rào xa khỏi con ngựa. Tom chọn con ngựa cái tơ, tuy nhỏ con nhưng lanh lẹ hơn con ngựa đực mà Jake thường cưỡi. Lúc này, cô nàng và Tom hợp thành một cặp ăn ý, cô nàng chứng tỏ là một phương tiện đi lại lý tưởng.

    Billy cùng Tom đã cột ngựa ở một nhánh cây cách nơi làm việc vài mét. Khoảng cách giữa con ngựa cái và chiếc sơ mi của Tom thật quan trọng. Tom đã học một bài học cay đắng vì cô nàng này có thể biến chiếc áo tinh tươm thành một mớ giẻ rách không hơn không kém một khi cô nàng có cơ hội".

    Bill đã bảo Tom : "Đó là do muối có trong mồ hôi của cậu, con ngựa rất khoái".

    "Nó khoái em sao ?", Tom bật cười ha hả. Chàng trai thích cái cách con Gal phản ứng khi vào chuồng ngựa cho ăn, săn sóc nó, vệ sinh chuồng, thay nước trong máng, nó dí mũi hít hơi chàng trai, đôi lúc giống như lối công khai gợi dục.

    "Cô nàng đang rượng đực đây mà", Billy nói vào một buổi sáng khi thấy con Gal trong trạng thái hung hăng.

    Tom cười "Phải rồi, nó chỉ tìm ai đó hợp với nó thôi"

    Khi hai người làm xong hàng rào, Billy nói hai người nên về sớm.

    "Tôi về đây", Billy nói khi chất dụng cụ vào cái túi treo trên yên ngựa, "Tới giờ tắm rửa rồi, sau đó làm một ly trà đá thì hết ý".

    "Em nghĩ em sẽ bơi một chút", Tom nói, mắt hướng ra dòng sông.

    "Jake không cho bơi một mình đâu", Billy nói, "Tốt nhất là cậu quay về với tôi, sau đó tha hồ tắm vòi sen".

    Ngay lúc đó, Jake cưỡi ngựa lốc cốc chạy tới.

    "Jake này", Billy gọi, "chúng tôi vừa định về đây".

    "Ừ", Jake đáp cưỡi dong ngựa tới chỗ hai người.

    Tom không thể không khen thầm gã này thật tuyệt, lúc ngồi trên con ngựa đen tuyền càng oai phong hơn nữa.

    "Chuyện tắm rửa tính sao đây anh Jake ?", Tom hỏi ông chủ của mình,"Em định ra sông tắm một mình nhưng Bill nói vi phạm quy tắc ở đây".

    "Quy tắc gì đâu, chỉ muốn tốt cho mọi người thôi", Jake vừa nói vừa leo xuống ngựa.

    "Vậy tính sao đây ?", Tom cười, "Em và anh tắm, hai người thôi".

    "Tôi về đây mấy ông tướng", Billy trèo lên yên nói vói lại. Gã dong ngựa rời khỏi thung lũng.

    "Em muốn bơi lắm sao", Jake nhìn dòng sông hỏi.

    "Còn phải hỏi", Tom nói, "Rào kẽm gai cả ngày nóng muốn chết".

    "Anh không biết có nên hay không", Jake đáp, "anh vẫn còn việc dang dở chưa làm xong ở nhà".

    "Thôi được, hoặc là tắm với em còn không thì đứng yên đó trông chừng cho em tắm. Chừng nào quay về em sẽ giúp anh giải quyết công việc văn phòng, được chưa ?"

    "Anh làm việc trên máy tính. Anh cần nhập dữ liệu theo mẫu yêu cầu vận chuyển đường biển để giao hàng vào tháng năm tới".

    "Chuyện đó thì em làm được, Jake", Tom nói. "Em sẽ giúp anh. Nếu mình về trễ thì tối làm thêm, có sao đâu".

    Jake miễn cưỡng phải đồng ý. Hắn cột ngựa kế bên con ngựa của Tom dưới tán cây tuyết tùng. Hai người đi ra bờ sông.

    Họ cởi giày vớ đi chân trần, hai bóng người loạng choạng trên nền đất sỏi đá giống như đang nhảy múa một vũ điệu kỳ quặc, mỗi khi dẫm phải hòn đá sắc cạnh họ lại la oai oái.

    Jake cởi sơ mi bỏ sang một bên cùng với giày vớ trong khi Tom nhìn hắn chằm chằm. Tom vẫn nhìn hắn. Jake có một cơ thể cường tráng, cứng cáp, không mập, những cơ bắp cuồn cuộn. Ánh mắt Tom háo hức uống cạn.

    "Đừng có nhìn anh như vậy", Jake cười nói.

    "Sao vậy ? Em thích nhìn anh thì sao ?" Tom nhăn nhở cười.

    "Nhìn gì mà như muốn nuốt sống người ta, thấy mà phát ngượng".

    "Nếu không nhìn em sao biết em nhìn anh, anh cũngKhôngmắt rồi còn gì", Tom phản pháo, làm cho gã đàn ông lúng túng mặt mày đỏ ké. "Thấy chưa, anh thừa nhận đã nhìn em rồi đấy. Lúc nào anh cũng dòm ngó em mà làm bộ".

    "Anh không thừa nhận gì hết".

    "Có thể chính miệng anh không nói ra, nhưng nhìn mặt anh kìa, gương mặt đỏ ửng của anh nói lên điều đó mà còn chối". Tom mở cúc quần jeans kéo tuột cả quần short ra một lượt, rồi đứng dậy trần truồng ngay trước mặt Jake. Chàng trai ném quần vào đống đồ bên cạnh rồi đứng yên đó nhìn hắn.

    "Cứ tự nhiên đi", Tom nhìn thẳng vào mắt Jake, thầm nghĩ, "tha hồ mà nhìn cho kỹ rồi sau đó nói cho em biết anh có thích cái anh đang nhìn hay không". Kỳ thực thì chàng trai không nói ra điều đó, nhưng suy nghĩ rõ ràng như đang nói. "Lâu nay anh chỉ nhìn em từ đằng sau, hoặc một bên, đêm nào anh cũng lén nhìn em lúc đang nằm trên giường" Tom nghĩ tới hình ảnh Jake đứng trong bóng tối cánh cửa phòng tắm nhìn qua cửa phòng mình. "Bây giờ anh có thể nhìn từ chính diện, không sót thứ gì". Trong lúc những suy nghĩ ấy diễn ra trong đầu thì Tom vẫn đứng nguyên ở đó cứ như là muốn phô bày cho Jake xem, mà chủ yếu là vì mình. Đó là một việc làm sống sượng nhất mà Tom thực hiện trước mặt Jake nhưng chàng trai hình dung thời điểm này là đúng đắn nhất như thế chàng trai mới biết rõ sự thể sẽ như thế nào.

    Jake bối rối nhìn thằng nhóc. Hắn muốn cưỡng lại, muốn chứng minh rằng Tom đã sai lầm, nhưng hắn vẫn không tài nào làm được việc ấy. Hắn mặc cho đôi mắt mình tham lam thèm khát lướt qua thịt da trần trụi tuyệt vời của thằng nhóc, ánh mắt mơn trớn những góc cạnh gồ ghế của cơ bắp trên bờ vai, trên cánh tay, ánh mắt uống cạn những đường cong tuyệt mỹ trên bộ ngực trần nở nang. Hắn để đôi mắt mình dò dẫm trên đám lông kẻ chỉ chạy xuống tận háng, một đường kẻ vàng hực dưới ánh nắng ban chiều, như những giọt mật mà hắn háo hức mong đợi, dòng mật vàng óng bỗng chảy tràn quanh háng thằng nhóc dày đặc đến mức khiến hắn ngây người ra, ngay ở giữa là cái vật đàn ông chẳng khác gì cái của hắn.

    Jake để mắt mình phiêu lưu xa hơn, ánh mắt nuốt chửng từng phân thịt da theo chiều dài con cặc thằng nhóc. Bao quy đầu đã bị cắt, cũng giống như mình, một vật hoàn hảo mà tạo hóa ban tặng. Hai hòn dái thỏng bên dưới, như hai quả dâu chín mọng trong chiếc bọc bằng vỏ lụa mỏng.

    Nó khiến máu hắn chảy ngược, nó khiến hắn lên cơn sốt, không phải vì nắng ngoài trời mà vì cơn hạn hán trong lòng.

    Tom đang nứng. Đứng trần truồng như thế trước mặt Jake trong khoảng không gian thoáng đảng giữa ban ngày, giữa đất trời bao la đã khiến anh chàng nổi hứng. Con cặc chàng trai cương dần cho tới hết giới hạn của nó và bắt đầu giần giật ngóc về phía trước.

    "Cởi quần ra nào, Jake" Tom cân nhắc lời nói. Chàng trai có hàng triệu ý tưởng thông minh trong đầu, nhưng để nói thành lời trong tình trạng này không dễ chút nào. Chàng trai hạ thấp giọng, gần như thì thầm, "Em cởi hết đứng đây nãy giờ thì anh cũng phải làm giống như em mới được"

    Giống như người mê muội, Jake từ từ tháo khóa thắt lưng, cởi cúc quần và mở khóa kéo. Chiếc quần tụt xuống dưới chân.

    "Quần lót nữa".

    Jake khom người cởi cả quần jeans lẫn quần lót trong, thả quần vào đống đồ để sẳn khi nãy.

    Hai người đàn ông đứng tần ngần ở đó, mặt đối mặt, trần trụi, phơi bày mọi thứ trước mắt nhau, ánh mặt trời nhảy múa trên hai thân thể đang bốc lửa - lửa lòng.

    Tom đã nứng cương. Con cặc chàng trai cong cong chỉa chỉa ra trước, tạo một góc xéo chênh chếch với bầu trời, hướng tới vùng háng đầy lông, hướng tới những đường cong trên bờ ngực nở nang.

    Jake đứng sững như trời trồng trong cơn gió nhẹ ban ngày. Người hắn bất động nhưng ngực hắn nhấp nhô theo từng hơi thể, theo nhịp đập rộn rã của trái tim, cũng giống như Tom, con cặc của hắn cứ dài ra dài ra mãi và giần giật, cũng giống như của Tom, nó dựng đứng chỉa thẳng lên trời.

    Tom bước tới, ánh mắt chàng trai không thể vượt khỏi chiều ngang đôi vai và chiều cao của gã đàn ông lớn tuổi hơn đang ở trước mặt.

    Khoảng cách không xa nhưng đến gần cũng không phải là chuyện dễ dàng, thời gian trôi qua mãi, cuối cùng Tom đưa tay với. Tay chàng trai chạm vào con cặc gã, vào lớp da nóng hổi. Hắn thở gấp không kịp phản ứng, nhưng mọi chuyện đã quá trễ, không thể đảo ngược được.

    "Đừng... đừng làm như thế", Jake bủn rũn, hầu như không đủ sức để nói một câu đầy đủ. Lời nói từ cổ họng hắn phát ra như tiếng gió rì rào, gió của mùa xuân.


    HẾT PHẦN 3

  4. #4
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 4




    Tom buông thỏng tay bên hông. Chàng trai thôi nhìn Jake và lùi lại, đôi vai chàng trai dường như nặng trĩu khi bước ra sau và lững thững bước xuống nước. Tom cứ bước cho tới khi mặt nước đã quá gối, gần như lên tới bẹn. Lúc đó, chàng trai khom người rồi chúi xuống nước, sải tay bơi ra giữa dòng sông. Dòng nước mát lạnh làm thân thể chàng trai khỏe khoắn, mồ hôi, bụi đất bám trên người trôi sạch. Dòng nước mát cũng khiến cơn hứng của anh chàng giảm dần, cho phép con cặc chàng trai nhũn lại cho tới khi vật vờ trong làn nước.

    Tom không ngừng bơi cho tới khi băng qua giữa sông. Chàng trai cần có thời gian để suy nghĩ.

    Phải chăng mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng ? Phải chăng mình đã làm cái điều khiến cuộc sống của mình ở trang trại Lazy Pitcher trở nên tệ hại. Nói một cách chính xác, phải chăng mình đã khiến cho bản thân không còn cơ hội làm việc cho Jake?

    "Ôi trời, tệ thật", chàng trai nghĩ thế. Chàng trai chỉ muốn thử xem Jake phản ứng thế nào thôi và cũng chỉ muốn dẫn dắt Jake hành động. Nếu Jake khoái mình, thì mình ở lại. Bằng không, mình sẽ đón xe buýt, đi ngược lên thị trấn Stow nhờ Blain tìm việc làm ở trang trại khác vậy.

    Đẹp trai không bằng chai mặt, chàng trai quay lại gọi to "Bộ anh không muốn xuống đây sao ?".

    Thực tình một nửa trong Tom thì mong Jake mặc quần áo vào rồi biến, nhưng trái lại, người đàn ông này bước xuống nước bơi về phía Tom đang đứng ở một chỗ sâu đến nửa ngực.

    "Này anh bạn", Jake nói khi chân chạm đất, "cảm giác này tuyệt thật. Chắc là mình phải ra tắm mỗi ngày".

    "Ừ. Sướng hơn tắm vòi sen. Ước gì em có mang theo xà bông".

    "Vậy để lần sau tụi mình mang theo", Jake nói, lắc lắc đầu cho văng bớt nước, "cả dầu gội nữa".

    "Sao không kể luôn khăn tắm", Tom phá cười.

    Dường như mọi chuyện có vẻ ổn thỏa.

    "Trời ơi !", bỗng hắn la lên.

    "Chuyện gì vậy ?"

    "Khăn tắm", hắn nói, "không mang theo cái nào hết".

    "Không, nhưng cũng không cần đâu. Tắm xong mình phơi nắng một chút là khô ngay".

    "Hay nhỉ !" Jake nói.

    "Này, hãy đợi đấy", Tom nói, lúc này chàng trai cảm thấy tự nhiên hơn để tiếp tục cuộc nói chuyện dang dở ban nãy. "Em sẽ cho anh một cơ hội khác để anh tha hồ mà ngắm em"

    Jake ngẫng mặt nhìn chàng trai rồi cười "Không hối hận đấy chứ ?"

    "Không", Tom tươi cười, "Em là thằng dễ nổi hứng lắm, lúc nào cũng sôi sùng sục, không giống như mấy ông già đâu".

    "Chớ có coi thường anh", Jake cười nói, "chỉ vì nghĩ tới mấy cái chuyện đồng tính làm anh mất hứng nhưng không có nghĩa là anh không sung đâu".

    "Thật sao ?", Tom tỏ ra tinh quái, "Vậy chứng minh đi".

    "Vậy nằm ngữa ra đi, thưa quý ông", Jake đáp lại, nhưng không có ý tứ cạnh khóe trong giọng nói của mình.

    "Nói thật nghen Jake, anh cần phải nghỉ ngơi thư giãn, phải tận hưởng cái thiên nhiên ban cho mình chứ". Chàng trai nhìn hắn, để ý thấy tóc hắn ướt rượt, tạo thành đường cong trước trán thật gợi cảm "Chỉ đơn giản là tình dục thôi chứ có gì khác đâu, anh bạn".

    "Đó mới chính là chuyện rắc rối đấy Tom", Jake nói. Giọng hắn trầm hẳn. Có vẻ hắn nói thật. "Anh thích những chuyện em đang cố làm cho anh".

    "Vậy ư ?"

    "Ừ", Jake đáp, mắt hắn hướng về hàng cây tuyết tùng và cái hàng rào mới dựng lại, "Nhưng cái ý nghĩ làm tình với một người đàn ông khác làm anh sợ chết khiếp đi được. Anh luôn nghĩ đó là thứ bệnh hoạn, bậy bạ. Nhưng anh không thể chối bỏ những cảm nhận của mình. Anh thèm muốn chuyện đó nhưng cuối cùng cũng không cách nào chấp nhận được". Hắn cố nở nụ cười trên môi nhưng những sợi cơ trên mặt không tuân theo sự điều khiển của hắn khiến khuôn mặt hắn như nhăn nhó. "Chúa ơi", hắn thì thào như nói với chính mình, "đôi lúc cuộc sống của anh chẳng khác gì một địa ngục".

    Tom muốn tới bên cạnh, ôm Jake vào lòng. Chàng trai muốn hai tấm thân trần của họ ép sát vào nhau mạnh mẽ, giống như hai người đàn ông đang ghì chặt lấy nhau, nhưng chàng trai biết Jake không thể đáp ứng được.

    "Ừ, em cũng đoán thế", Tom buồn bã nói. Mắt chàng trai hướng theo ánh mắt hắn về hàng cây tuyết tùng, về phía hai con ngựa, chàng trai bất ngờ khi thấy hai con vật làm cái chuyện mà chàng trai muốn làm cùng Jake.

    Con ngựa đực to lớn đang dí mũi hít hơi sau mông con ngựa cái, làm con ngựa cái bị kích thích. Đến lúc con ngựa cái tỏ ra sẵn sàng thì, nó chạy quanh và lựa thế trèo lên. Hai con vật lúc ấy thật man dại. Hai người có thể nghe rõ tiếng hí vang khi chúng lên đến cực độ. Sau đó con ngựa được rời khỏi con ngựa cái. Bộ lông nó lấp lánh mồ hôi phản chiếu dưới ánh mặt trời.

    "Cuộc sống của chúng sao mà thoải mái đến thế", Jake thở dài nói.

    "Nếu không gặp mọi thứ rắc rối trên đời, Jake, thì chúng ta chắc sẽ vui vẻ lắm".

    Hai người đàn ông im lặng một lúc lâu, nhìn hai con ngựa, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng tư của mình.

    "Anh lúc nào cũng thui thủi một mình cả, Tom ạ", sau một lúc Jake nói.

    "Vâng, em hiểu"

    "Có lẽ đến sau này anh sẽ tìm một ai đó. Nhưng anh không nghĩ là có thể chấp nhập một mối quan hệ qua đường. Khi đã tìm đúng người, anh muốn quan hệ ấy phải bền chặt vĩnh cửu".

    "Vâng, em hiểu", Tom đáp khi chàng trai khỏa nước.

    Hai người lại im lặng, bầu không khi nặng nề chen giữa hai người. Jake trầm người xuống, mặt nước lên đến cằm.

    "Anh biết, em không thích như thế".

    "Vấn đề không phải là thích hay không thích, Jake ạ. Khi tới lúc khai giảng vào mùa thu tới, em sẽ rời khỏi nơi đây".

    "Ừ".

    "Nhưng từ đây cho tới cuối kỳ nghỉ hè, em có thể làm anh sống vui hơn, cho cả hai chúng ta".

    "Anh hiểu".

    "Chỉ cần anh lên tiếng".

    "Nhưng anh không chịu được, Tom ạ".

    "Em cũng đoán như thế". Chàng trai đưa tay tát nước vào mặt Jake. Ngay sau đó thì trận đánh dưới nước bắt đầu, chàng trai xoay người bơi ra xa, trong khi Jake bơi đuổi theo sau.

    Jake, dĩ nhiên là không chịu thua bám theo sau Tom, tóm được chàng trai và dìm xuống nước. Làn da thớ thịt, những bắp cơ tình cờ đụng chạm nhau trong khi hai người vật lộn. Sau đó thì Tom thoát ra được, cười hăng hắc và bơi vào bờ.

    "Đừng tưởng em chịu thua anh đâu", chàng trai quay lại nói với giọng vui vẻ.

    Tom tiếp tục để cửa phòng bỏ ngỏ hàng đêm. Chàng trai tiếp tục để trần truồng mà ngủ, càng khiến Jake cảm thấy khó chịu nhiều hơn. Không ai nói gì, nhưng Jake nghĩ Tom vẫn sẳn lòng mời mọc, chỉ chờ Jake đồng ý là được.

    Đến tháng bảy, Jake nhận thấy Tom dường như tỏ ra thân mật với một gã làm việc mùa vụ khác như Tom. Không cần phải bàn cũng biết người này phù hợp với khẩu vị của Tom. Ryan - hai mươi mốt tuổi - mùa thu tới sẽ vào học năm cuối ở Norman, Oklahoma. Người này vóc dáng tương tự như Tom, có cùng chiều cao và trọng lượng, lại đẹp trai, còn đô con nữa.

    Nếu có chuyện gì đó giữa hai người, thì đó là chuyện riêng của họ. Jake còn mừng nữa là khác, mừng cho gã và cho cả nền nếp trật tự ở đây không bị xáo trộn. Hắn cũng nhận ra mình đang ghen tức nhưng chỉ biết tự trách bản thân mình mà thôi.

    Mỗi khi nghĩ về chuyện ấy, hắn biết mình chẳng có quyền đòi hỏi gì ở Tom và thằng nhóc ấy có quyền tìm bất cứ ai phù hợp với sở thích của nó, và có lẽ cả ngay khi ở trên giường nữa cũng nên.

    Hắn cũng nhận ra rằng Tom biết kềm chế bản thân. Chàng trai rõ ràng không phô bày lộ liễu quan hệ với Ryan trước mắt người khác. Chàng trai cũng không có ý trêu ngươi Jake. Thằng nhóc hẳn phải bản lĩnh lắm mới làm được như vậy. Hẳn là thằng nhóc, theo như Jake nhận thức được, phải có một trái tim nhân hậu không muốn làm đau lòng Jake hoặc bất kỳ ai khác.

    HẾT PHẦN 4
    __________________

  5. #5
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 5




    Một sáng thứ bảy vào đầu tháng tám, Jake dùng điểm tâm xong định xuống thị trấn có chút việc.

    Hắn đã đặt hàng ở một cửa hiệu, bây giờ đến nhận hàng theo danh sách của Dave đưa cho, chỉ là mấy món đồ dùng nhà bếp. Khi đã chất hàng đầy đủ lên xe, hắn trèo lên cabin, lái xe tới quán Dot để ăn trưa.

    Hắn không vội gì trở về nông trại, vì muốn có chút thời giờ riêng tư cho mình. Hắn khó mà xua đuổi hình bóng Tom trong tâm trí mình và muốn có một lúc nào đó ngồi một mình để suy nghĩ cho thấu đáo mọi vấn đề. Hắn thừa nhận rằng mình đã có cơ hội với thằng nhóc nhưng lại bỏ qua. Hắn không thể hình dung mình sẽ phải cảm nhận chuyện ấy như thế nào.

    Hắn tự hỏi phải chăng cuộc sống của hắn vẫn bình lặng trôi đi ? Có lẽ hắn vẫn còn nhức nhối, nhưng hắn hiểu làm cách nào để vơi được mới là điều quan trọng.

    Ăn trưa xong hắn định vào quán rượu uống vài ly trước khi quay về. Vài cốc bia có lẽ là điều cần thiết cho hắn lúc này.

    Hắn lãng phí thời gian vì mấy cốc bia đầy, và khi hắn rời quán rượu thì thời tiết làm hắn lo lắng. Những đám mây thấp từ phía Tây Nam vần vũ kéo về.

    Quay trở ra xe tải, hắn phủ bạt che và cột dây chắc chắn trên số hàng hóa, rồi mới về nhà. Xe chạy khoảng 5 dặm thì cơn bão khủng khiếp bắt đầu, hắn phải lái xe băng qua một vài đoạn ngập nước và về đến nông trại rất trễ. Hắn cho xe chạy thẳng vào nhà kho định để tới sáng mới bốc dở hàng. Những món hắn đặt mua toàn là đồ khô, may thay không có hàng tươi sống cần trữ trong tủ lạnh. Vẹt mưa, hắn bước vào nhà tập thể thì thấy Dave ngủ gật trên bàn, hình như đang đợi hắn.

    Jake lay Dave tỉnh dậy. Ông già nói : "Mừng vì anh đã quay về, Jake. Bên ngoài thời tiết tệ quá làm tôi đâm lo cho anh".

    "Không việc gì cả, mọi thứ đều an toàn, chỉ có điều ướt sũng và hơi mệt một chút". Hắn nhìn ông già bằng ánh mắt cảm ơn vì sự quan tâm lo lắng của ông "chắc mấy tay kia đi ngủ hết rồi phải không".

    "Ừ, chúng tôi đinh ninh rằng anh sẽ ở lại thị trấn vì đang bão thế này".

    "Nhưng sao anh còn đợi ?".

    "Ừ, tôi nghĩ đợi thêm vài giờ cũng không mất mát gì".

    "Cảm ơn anh, Dave", hắn vỗ vai ông già thân mật nói, "Bây giờ anh đi ngủ được rồi".

    "Có một cơn bão đổ bộ vào Higginsville, nhưng sẽ chuyển sang hướng đông bắc ngay thôi". Dave nói và đứng dậy rời bàn giữa.

    "Tôi cũng nghe nói thế".

    "Chắc là mưa suốt đêm đây", tiếng mưa lộp độp trên mái nhà ồn ào như muốn át lời đối thoại của hai người, "Cà phê nguội lạnh hết rồi, để tôi đun lại cho nóng".

    "Không cần đâu Dave, cảm ơn anh. Tôi chỉ cần tắm nước nóng rồi đi ngủ ngay".

    "Ừ, nếu cảm thấy đầy bụng thì đừng nên tắm lúc này".

    "Tôi biết rồi Dave", Jake vừa nói vừa mỉm cười vì sự lo lắng chu đáo của gã đàn ông đứng tuổi này. "Tôi tự biết lo cho mình mà".

    "Thôi, chúc anh ngủ ngon", Dave nói rồi quay bước trở về phòng mình. Jake cởi bộ đồ ướt đi vào phòng tắm.

    Cánh cửa phòng Tom vẫn bỏ ngõ như thường lệ. Thường đến mức trở thành thói quen. Jake đi vào phòng tắm định đóng cánh cửa thông qua phòng Tom lại trước khi mở đèn. Có như thế mới tránh gây tiếng động kẻo thằng nhóc thức giấc. Lúc ấy chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng mưa rơi trên mái nhà.

    Lúc hắn kéo cửa định đóng lại, hắn chợt thấy có gì động đậy nên nhìn qua phòng Tom. Qua ánh sáng lờ mờ, hắn nhận ra mình trở thành nhân chứng bất đắc dĩ.

    Hai cơ thể đàn ông vạm vỡ đang quấn lấy nhau trên giường.

    Jake đứng chết trân, cả người hắn như bị đông cứng tại chỗ, giống hệt như đêm đầu tiên hắn lén nhìn Tom cởi truồng mà ngủ. Hắn đứng ngây ra đó, trần truồng và đang bị thôi miên bởi cảnh tượng sau cánh cửa mở hoác.

    Khi mắt quen dần với bóng tối mờ mờ, hắn hiểu ngay mọi chuyện. Hắn nhận ra con cặc hắn cương cứng mà không dám động tay vào, nếu không ắt sẽ bắn vải ra mất.

    Ryan nằm ngữa, còn Tom nằm đè bên trên. Cặp mông phổng phao của Tom tạo nên một đường cong lồi lõm dưới sức ép của đôi gót chân gã kia, đôi chân giữ chặt cặp mông ấy ép mạnh tới trước để Tom không thể thoát ra được nếu như thằng nhóc muốn thế. Dường như Tom cũng chẳng muốn thoát khỏi vòng vây ấy thì phải. Thằng nhóc đang đụ Ryan cật lực, còn Ryan dường như rất sung sướng ở cái vị trí bên dưới được một gã đàn ông cưỡi bên trên như Tom bây giờ.

    Hai cơ thể bóng loáng mồ hôi. Cái mùi dâm dục không thể nhầm lẫn được phát tiết ra khắp phòng. Hai gã đàn ông rên lớn nhưng có lẽ không đủ sức lấn át tiếng gầm gừ của bão táp bên ngoài.

    Tom đang thụt cặc đâm Ryan liên hồi - những cú giã mạnh bạo. Nhìn cặp mông nhấp nhô lên xuống không ngừng của thằng nhóc lúc ấy hắn cứ tưởng tượng ra nó không khác gì loài thú hoang.

    Jake từng thấy hai con ngựa đụ ngoài bờ sông, con ngựa đực đâm con cặc dài ngoẳng vào con ngựa cái.

    Mỗi khi mông Tom nhổm lên hướng về phía Jake, thì hắn có cảm giác như hắn thấy rõ con cặc ướt rượt bóng nhẩy của thằng nhóc, ở đó, thấy được trong tíc tắc giữa bóng tối lờ mờ hai đùi nó, sau đó thì lại nong giãn vào cái lổ ướt nhẹp của Ryan.

    Chu trình ấy cứ lặp đi lặp lại. Rõ ràng cả hai người đàn ông rất sung sức và có sức chịu đựng bền bĩ, họ đụ dai mà không biết mệt. Cũng có thể hai người đã dày dàn chuyện ăn nằm nên biết cách kéo dài thời gian, kéo dài sự sung sướng cho cả đôi bên.

    Jake chỉ biết đứng đó như trời trồng, giương mắt nhìn hai thanh niên trong cơn nứng tình. Con cặc Jake đã rỏ ra một dòng chảy trong suốt nhểu xuống bên dưới kéo dài như sợi chỉ, nhưng hắn không dám đụng chạm đến mà cũng không có cách nào khiến nó đừng chảy ra nữa.

    Bỗng nhiên Tom dường như hóa đá. Mọi cử động đều dừng hẳn. Trong khoảnh khắc ấy, Jake sợ mình bị Tom phát hiện. Nhưng sau đó, khi Tom phát ra một âm thanh gần giống như tiếng kêu một con thú bị thương hơn là tiếng người, thì Jake mới biết thằng nhóc đang sướng đến cực độ.

    Jake hình dung cảnh tượng tinh khí của Tom bắn sâu trong lổ đụ của Ryan. Còn Ryan không hơn gì thằng nhóc như gã thấy, cũng rên xiết trước ngưỡng cực khoái. Đôi chân khóa chặt mông Tom run rẫy từng hồi. Cả đôi vai gã cũng run lên.

    Hai gã thanh niên giữ nguyên tư thế trong một hai phút, sau đó Tom rũ xuống trên ngực Ryan. Đôi tay Ryan quàng sau lưng Tom âu yếm, đôi chân gã đã lơi ra khi hai người nằm như thế một lúc. Jake tự hỏi không biết hai người có hôn nhau hay không. Xét theo vị trí đầu của hai người, hắn tin rằng có.

    Con cặc của Tom dường như đã mềm, tuột ra khỏi mông Ryan. Nó ướt nhẹp và bóng nhẫy, Jake không biết có phải là nó nằm trong bao cao su hay không. Hắn hy vọng hai người sẽ cẩn thận, mà theo hắn biết về Tom, hắn cho rằng suy nghĩ của mình là đúng.

    Sau một lúc, Tom lăn xuống nằm bên cạnh Ryan, hai cơ thể ép sát vào nhau, cánh tay trái co lại và gác lên trán. Rồi chàng trai giở tay và thình lình ngồi bật dậy, chỉ trong một giây liếc ra cửa, Tom nhìn thấy Jake. Lập tức Tom nhảy vọt ra khỏi giường chỉ kịp thốt lên một tiếng :

    "Chúa ơi !"

    Jake thụt vào bóng tối lặng lẽ khép cánh cửa phòng tắm và mở đèn. Hắn nhìn thấy mình trong gương và thấy sốc vì bộ dạng của mình. Hắn trông thấy mình trong gương - một người vừa già vừa xấu, còn mái tóc ướt nhẹp vì mắc mưa, tới giờ dựng đứng lởm chởm như cây chổi. Trông hắn lúc này vừa bẩn vừa nhếch nhác đến tội nghiệp. Hắn điều chỉnh nhiệt độ và mở nước rồi bước vào vòi sen, hắn quên cả việc lấy xà bông, cứ để mặc cho dòng nước đổ xối xả trên người.

    Sau vài phút, khi các thớ thịt đã thư giãn, hắn mới nhớ chực lấy xà bông xát lên người, lên vùng háng lông lá quanh thân cặc ủ rũ thiếu khí lực của mình. Chỉ vài cú sục, con cặc hắn cương nhanh và mọi việc kết thúc nhanh chóng. Hắn bắn mạnh ra sàn loạt tinh khí vốn ứ đọng vì không được thỏa mãn trước đó.

    Mệt rã rời, hắn lau khô người và về giường.

    Jake và Tom gặp nhau vài lần trong mấy ngày sau đó nhưng luôn ở trước mặt những người khác. Kỳ thực trước đó họ cũng có dịp nói chuyện riêng với nhau.

    Hai người đang ở trong chuồng ngựa quá giữa trưa, lúc những người khác về hết.

    "Em không cố ý để anh thấy chuyện như vậy", Tom trầm giọng nói, giống như một tiếng thở dài.

    "Anh cũng nghĩ thế", Jake đáp, hắn hiểu ngay điều Tom muốn nói. "Em và Ryan quen nhau lâu chưa ?"

    "Hai tuần sau khi anh ấy và những người kia đến trang trại".

    "Cậu ấy trông cũng khá đấy chứ".

    "Vâng, anh ấy rất tuyệt".

    Hắn cảm thấy bực bội nhưng không để lộ ra mặt.

    "Anh hơi ngạc nhiên vì người như cậu ấy lại... để em chơi".

    "Sao anh nghĩ thế ?"

    "Ồ, em biết đấy, trông cậu ấy lực lưỡng bự con, mạnh mẽ nữa chứ".

    "Mạnh yếu chẳng là cái gì trong chuyện này anh ạ", chàng trai dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Em cũng từng để cho anh ấy làm... em chứ đâu phải không".

    Lúc này Jake mới quay ngoắt lại nhìn Tom "Anh nghĩ có rất nhiều chuyện mà anh chưa hiểu được", hắn nói.

    Hai người im lặng một hồi lâu rồi mạnh ai trở về với công việc của mình. Lúc gỡ cuộn dây thừng bị rối, hắn ngồi lên kiện rơm. Tom bước tới trước mặt và ngồi thụp xuống bên dưới.

    "Anh Jake", chàng trai lên tiếng, "Em sẽ không bao giờ làm những chuyện ấy với Ryan nếu như em nghĩ giữa chúng ta có cơ hội bên nhau".

    "Chuyện đó thì anh hiểu, Tom ạ", Jake đáp, hắn cười buồn. "Đó là tại anh muốn cắt đứt quan hệ giữa chúng ta".

    Tom nhìn xuống suy nghĩ hồi lâu rồi ngẫng mặt nhìn Jake và nói "Nếu anh thay đổi ý kiến, em sẵn sàng nằm dưới cho anh làm bất cứ lúc nào anh muốn".

    Jake lẳng lặng không nói gì. Hắn chỉ nhìn chàng trai một lúc rồi chậm rãi gật đầu. Trên gương mắt hắn một màu ảm đạm, một nỗi buồn hiu hắt.

    "Cảm ơn em, Tom. Một nửa trong anh rất mong muốn có chuyện ấy, nhưng anh không thể".

    "Thôi được, lúc nào cần cứ gọi cho em", Tom cười nói. Lúc đứng dậy, chàng trai chồm tới đưa tay vuốt giữa háng gã một cái rồi quay lưng đi ra ngoài.

    Đó là sự thật ! Dù những chuyện như thế trong đời không nhiều, một số sự kiện và nhân vật bạn có thể đếm đầu ngón tay. Jake cũng nghĩ về điều ấy nhưng hắn không hiểu định mệnh sao cố tình đùa cợt với hắn, lại bắt hắn gánh chịu những điều không bình thường ấy. Hắn tự hỏi phải chăng đó là lỗi của hắn. Có lẽ còn rất nhiều thắc mắc trong đầu, nhưng hắn không có câu trả lời.

    Mùa hè rồi cũng qua, những chàng trai làm mùa vụ cũng ra đi, nhiều buổi chiều Jake ngồi nhớ đến Tom, hắn nghĩ về Tom, nghĩ về Ryan và về bản thân mình.

    Hắn nhớ cái gì ?

    Hắn đã để mọi thứ trôi tuồn tuột qua kẽ tay !

    Đó là vì hắn sợ hay vì nhầm lẫn với lòng tự tôn của đàn ông ? Hắn không biết, hắn chỉ biết sâu thẳm trong tim mình, có thứ gì đó dào dạt, bồi hồi, say đắm và ngọt ngào đã đi qua đời hắn, bỏ hắn ở lại, trơ trọi, cô đơn.

    Mấy tháng sau, Tom nhận được một email vỏn vẹn mấy hàng :

    "Chào Tom,

    Gal đã có mang. Cô nàng sinh một con ngựa đực rất xinh, màu lông hầu như đen tuyền có pha lẫn một ít sắc nâu của mẹ. Chú ngựa con rất giống bố mẹ nó. Anh đặt tên cho nó là Tom. Hy vọng em sẽ có một năm học may mắn. Mùa hè tới em có định tìm việc làm thêm không ?

    Jake".

    HẾT PHẦN 5

  6. #6
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 6




    Trên bàn có một lá thư, trông nó giống như một thiệp chúc mừng Giáng sinh, nhưng Jake thấy rộn rã trong lòng khi thấy dòng địa chỉ ghi :

    Tom Kettering,
    1700 George Bush Drive, Apt. 110
    College Station, TX 77840

    Jake cầm lấy chiếc phòng bì màu xanh nhạt cùng với mấy bức thư khác quay về phòng mình.
    Dave, người phụ việc lớn tuổi có việc vắng nhà lúc sớm, giờ đang dọn bữa lên bàn. Ông hiểu Jake như những người khác. Ông không thể nhịn được, môi ông thấp thoáng nụ cười khi thấy hắn hấp tấp lao về phòng mình. Dave đã mang thư về để trên bàn, hẳn nhiên ông đã đọc tên và địa chỉ người gửi. Ông tự hỏi cái phong bì nặng trịch ấy có thiệp mừng giáng sinh hay không, hay là có tin gì đó quan trọng.

    Dave không phải là loại người tò mò muốn nhúng mũi vào việc của người khác. Nhưng ông lo lắng cho Jake theo cái kiểu lo lắng cho đứa con trai mà ông không bao giờ có được. Ông chỉ muốn mang lại những điều tốt đẹp nhất cho Jake và dù muốn hay không thì ông cũng hình dung một phần trong số những điều ông quan tâm có cả Tom, người thanh niên đến làm thuê mùa hè năm ngoái.

    Nhưng ông cũng biết rằng, nếu có chuyện gì quan trọng, Jake cũng sẽ nói với ông khi thấy thuận tiện.

    Jake vội xé phong bì, lôi ra một chiếc thiệp gấp đôi. Đó là thiệp chúc mừng Giáng sinh, đúng như điều hắn nghĩ, một quang cảnh bầu trời lấp lánh ánh sao với vùng đất Texas trải rộng mút tầm mắt. "Hãy để hòa bình trên trái đất này...", thông điệp ghi như thế, nhưng đôi mắt Jake lướt vội đọc những dòng chữ bên dưới, viết tràn qua cả mặt sau cánh thiệp.

    "Jake thân,

    Xin lỗi vì đã lâu không viết thư cho anh nhưng chắc anh cũng hiểu, em thích náo nhiệt mà chuyện lớp học lại chiếm hết thời gian của em. Em hy vọng mọi người ở Lazy Pitcher đều khỏe cả. Nếu em đoán không nhầm, bây giờ chắc chỉ còn lại anh, Dave và Billy. Làm ơn chuyển lời thăm hỏi tới họ dùm em.

    Lý do chính khi viết thư này là muốn hỏi anh xem vào dịp Giáng sinh sắp em có thể đến thăm anh được không. Người nhà em sẽ đến ở cùng với anh trai và gia đình ở Dallas mà em lại không thể ở trong ngôi nhà đầy nhóc trẻ con trong hai tuần liền. Em phải đọc rất nhiều tài liệu, sách vở. Không biết anh có thể cho phép em đến ở nhà tập thể ít nhất trong khoảng thời gian ấy được không.

    Em gái và các cháu anh có đến ở đó không ? Nếu thấy không tiện, thì em sẽ tính cách khác, đừng ngại gì cả. Em có thể ở đây một mình cũng được vì bạn bè em cùng về nhà cả, nhưng ở trang trại thì thú vị hơn, em rất muốn có cơ hội gặp lại anh.

    Mong tin anh,

    Tom".

    Jake đọc lại lần nữa, tay hắn run run.

    Tối hôm ấy hắn, Dave và Billy cùng ngồi quanh bàn giữa nhà tập thể. Đó là thói quen của họ vừa nhấm nháp hương vị cà phê, vừa bàn bạc những việc cần làm cho ngày hôm sau. Cuộc sống ở trang trại Lazy Pitcher cừ từ từ trôi kể từ cuối tháng mười cho tới đầu mùa xuân. Gia súc đã được chuyển xuống tàu mang ra chợ, chỉ còn mấy việc lặt vặt như sửa hàng rào, sửa chữa nhà cửa và săn sóc bầy ngựa. Thực ra cũng không nhiều việc lắm nên lâu nay Jake cho phép Dave và Billy nghỉ gần hết tháng chạp sang tới tháng giêng. Hắn nghĩ rằng năm nay cũng không ngoại lệ.

    "Tom nói gì thế", Dave đột ngột hỏi. Ông già cũng biết chắc rằng Jake thừa hiểu ông đã xem tên và địa chỉ ngoài phong bì rồi nhưng tới giờ chưa thấy Jake hé răng nói lời nào cả nên Dave nghĩ trực tiếp hỏi là tốt nhất.

    "Chỉ có tấm thiệp Giáng sinh thôi", Jake đáp, trong khi hắn cầm ca cà phê xoay tròn trên mặt bàn.

    "Chỉ có thiệp mừng Giáng sinh thôi sao ?", Dave hỏi, "Gửi thiệp kiểu này thì hơi sớm đấy".

    "Ừ, nhưng chẳng phải tôi cũng đã nhận mấy cái rồi sao".

    "Đúng thế, nhưng toàn là thiệp của ngân hàng, của công ty cung ứng thức ăn gia súc, có cái thiệp cá nhân nào đâu ?".

    "Anh cũng biết tính Tom rồi còn hỏi. Cậu ấy làm gì cũng chuẩn bị từ sớm. Cậu ấy chỉ nhờ tôi gửi lời chúc đến hai người thôi, có gì đâu".

    "Có khi nào nó muốn quay lại làm việc vào mùa hè tới hay không ?" Billy vọt miệng hỏi, gã nhớ chàng trai giúp gã không ít việc kỳ hè năm ngoái.

    "Nói chuyện đó bây giờ còn hơi sớm, để coi lúc ấy Tom có thời gian rảnh hay không mới biết".

    "Nói như vậy là mấy trường dạy suốt cả năm chắc ?", Dave chất vấn.

    "Biết đâu", Jake ởm ờ đáp.

    Dave và Billy không nói gì quay về phòng mình, xuôi theo hành lang về phía đông nếu tính từ gian phòng chính giữa nhà tập thể. Gian phòng giữa rộng khoảng 20 x 30 bộ. Nó dùng cho mọi sinh hoạt chung của trang trại suốt cả mùa hè, đó lả thời điểm có hàng tá đàn ông đến trang trại làm việc và cần được cung cấp bữa ăn ở đó.

    Gian giữa vừa là nhà bếp, vừa là phòng ăn, kiêm luôn phòng khách. Có hai hành lang chạy về hai hướng ngược chiều nhau, mỗi hành lang có 4 phòng riêng ở hai bên, cứ hai phòng liền nhau thì có 1 phòng tắm dùng chung ở giữa, có cửa thông với hai phòng. Xa hơn, ở gần cuối mỗi hành lang có một nhà tắm lớn hơn, đủ dùng cho mấy người tắm cùng lúc. Và cuối cùng ở mỗi hành lang là một phòng tập thể rộng có ba bộ giường đôi kê san sát. Đó là chỗ dành cho mấy người làm thời vụ nghỉ ngơi.

    Dave và Billy có hai phòng riêng ở hành lang phía Đông, dùng chung phòng tắm ở giữa. Còn Jake luôn đòi ở phòng đầu tiên ở hành lang mé tây, phòng kế bên hay được dùng nhất cũng chính là phòng Tom ở vào mùa hè trước.

    Tom được bố trí ở phòng riêng vì chàng trai đến với họ từ tháng ba, trước lúc các tay phụ việc còn lại đến trang trại.

    Bây giờ, một mình đứng ở gian giữa, Jake đứng sát cửa sổ nhìn ra ngoài khoảng không gian tối đen bên ngoài. Trang trại Lazy Pitcher là vương quốc, là lãnh địa của hắn và cũng là nhà hắn. Hắn làm việc ở đây trong năm năm với vai trò một người quản lý, một ông chủ. Hắn biết rõ đất đai rộng cỡ nào, nhưng kỳ thực không phải là tài sản của hắn, mặc dầu lúc ấy tưởng chừng như tài sản ấy là của hắn.

    Lúc này là 9 giờ tối nhưng cũng còn khá sớm chưa tới giờ ngủ, đêm tháng mười một dài như vô tận. Bóng những ngọn đồi xa xa nổi lên trên nền trời ảm đạm không một ánh trăng sao.

    Jake kiểm tra cửa nẻo rồi trở về phòng mình. Gian phòng nhỏ, bày biện đơn sơ. Một giường đôi sát tường, một bàn giấy. Trên bàn là chiếc máy vi tính, một trong số những dấu hiệu của nền văn minh hiện đại hiếm hoi ở đây.

    Jake nhìn lên giường, chiếc giường rộng hơn mức cần thiết, nhưng dù sao nằm cũng thoải mái. Ở các phòng riêng, chỗ nào cũng có một chiếc giường đôi, nó có sẳn từ lúc hắn mới đến mà không ai có ý kiến muốn đổi thành giường đơn cả, dù rằng sử dụng giường đơn sẽ làm cho gian phòng trông rộng rãi và thoáng hơn, có thể để thêm đồ đạc khác cũng tiện.

    Buồn cười thật, Jake thầm nghĩ khi hắn cởi giày vớ ném vào góc tủ. Có lẽ sau này hắn phải kiếm một chiếc giỏ đựng đồ bẩn. Những đôi ủng còn mới hắn cẩn thận để dưới ghế gần giường. Hắn cởi chiếc quần jean chật cứng máng lên thành ghế, sau đó cởi quần lót ném chồng vào đống quần áo bẩn. Kế đó là chiếc sơ mi vải gai cũng máng nốt lên thành ghế, rồi tới chiếc sơ mi dài tay, hắn thường mặc bên trong như áo lót trong mùa đông. Sau đó thì, không còn gì nữa, trần như nhộng, hắn bước vào phòng tắm.

    Hình ảnh đối diện với Jake trong chiếc gương lớn ở phòng tắm là một người đàn ông hai mươi bảy sắp bước sang tuổi hai mươi tám, có vóc người cân đối và đẹp trai. Hắn đứng tần ngần xem xét một lát và cuối cùng cảm thấy hài lòng với cái hắn đang xem.

    Cao 6,2 feet, cơ thể hắn toát lên một vẻ đẹp tự nhiên, kết quả của những năm dài lao động miệt mài. Mái tóc nâu cắt ngắn tiệp màu với đám lông bao quanh con cặc, kéo dài tận bên dưới hai hòn dái. Kích cỡ của hắn cũng bình thường như đa số đàn ông cùng độ tuổi.

    Xa khỏi đám lông háng là những túm lông thưa dưới hai bên nách, còn lại khắp cơ thể hắn nhẳn nhụi. Đôi tay cơ bắp săn chắc, bộ ngực vạm vỡ. Đôi vai rộng, eo hẹp thon. Các múi cơ nơi bụng săn chắc, đều đặn. Jake phải thừa nhận mình là một gã đẹp trai cực kỳ.

    Hắn đánh răng rồi lấy khăn lau vai, ngực, xuống bụng rồi tới háng. Sáng nay hắn tắm kỹ, kỳ cọ thân thể một cách thích thú.

    Vẫn ở truồng, Jake quay lại giường, chợt nảy ra một ý hắn mở cửa phòng tắm, nhìn sang cánh cửa thông qua phòng ngủ bên kia. Trong bóng tối lờ mờ chiếc giường vẫn hiện ra trước mắt. Jake nhớ lại hàng đêm hắn cũng đứng ở đây ngắm nhìn Tom trần truồng ngủ. Ký ức hắn chợt hiện ra hình ảnh hắn đứng nhìn Tom và Ryan đang đụ nhau.

    Jake lắc lắc đầu để xua đuổi hình ảnh ấy ra khỏi tâm trí, rồi quay về phòng mình, đóng cửa lại. Hắn chuồi người vào dưới tấm chăn trên giường.

    Jake thao thức hàng giờ trước khi ngủ được. Hắn không tài nào quên được hình bóng của Tom. Hắn nhớ cảnh Tom cởi truồng tắm. Hắn nhớ từng đường nét trên cơ thể thằng nhóc trong chiếc quần jean bó và áo sơ mi để lộ những bắp cơ thân trên nở nang. Jake nhớ cảnh thằng bé cởi trần mồ hôi mồ kê khi sửa hàng rào trong ánh nắng chiều hè.

    Một cách vô thức, tay Jake lần xuống bên dưới, cầm cặc mà sục, còn tay trái mân mê ngực, vú cho tới lúc đầu vú săn lại, da hắn nổi gai.

    Jake nhớ cuộc nói chuyện với Tom trong nhà kho một ngày trước khi Tom rời trang trại về trường. Tom đã xin lỗi về chuyện để Jake nhìn thấy, đêm đó Ryan và chàng trai hò hẹn và làm tình với nhau, hai người nghĩ rằng Jake còn mắc kẹt ở dưới thị trấn vì cơn bão.

    Bàn tay Jake càng sục nhanh. Cơ thể hắn đòi hỏi phải phóng thích những căng thẳng phải chịu đựng. Hắn nhớ từng lời thằng nhóc nói với hắn "Nếu anh thay đổi ý kiến, em sẵn sàng nằm dưới cho anh làm bất cứ lúc nào anh muốn", Tom nói với hắn như thế.

    Trong đầu Jake hiện ra hình ảnh của Tom, hắn vặn vẹo người như có cảm giác thân thể Tom bên trên, con cặc hắn nổ tung, tinh dịch bắn vọt lên ngực.

    Mệt mỏi, Jake ngủ thiếp đi.


    HẾT PHẦN 6
    __________________

  7. #7
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 7




    Ba ngày trôi qua, Jake chưa trả lời thư của Tom. Hắn nôn nóng muốn gặp chàng trai trẻ, tâm trí của hắn lộn xộn những ý tưởng về chuyện chàng trai đến thăm hắn. Một mặt, Jake mong muốn Tom ghé thăm, nhưng mặt khác hắn cảm thấy khó chịu, hắn không biết phải cư xử thế nào nếu như chuyện ấy xảy ra.

    Liệu rằng Jake có cưỡng nổi sự hấp dẫn của Tom không ? Mà hắn có thực lòng muốn cưỡng lại hay không ? Hắn nghĩ hắn sẽ tìm lại cơ hội mà hắn đã bỏ lỡ khi chàng trai tới đây. Ý nghĩ về Tom sẽ ở lại trang trại trong một hai tuần trong dịp Giáng sinh hơn cả điều Jake mong đợi.

    Cuối cùng, tới ngày thứ sáu cuối tuần, Dave từ ngoài bước vào. Billy bận việc dưới thị trấn. Chỉ còn Dave và Jake một mình trong nhà tập thể, còn cơn bão đã tan.

    Dave bắt đầu "Jake này, làm gì mà trông cậu lo lắng như ngồi phải lò lửa vậy ? Chắc có chuyện gì phải không. Nếu có, tôi nghĩ đây là lúc nên nói cho nhẹ nhỏm" .

    "Có gì đâu, Dave", Jake vặn lại, "một người đàn ông chẳng lẽ không có cái quyền giữ kín chuyện riêng tư ở đây sao ?"

    Dave bật cười "Không phải như thế, cậu đừng nghĩ thế. Có tới ba người đàn ông trong cái nhà này thì không có gì là bí mật cả."

    Jake không thể nhịn cười, "Anh lúc nào cũng đọc được ý nghĩ của tôi hay sao hả Dave. Tôi nghĩ trước sau cũng phải nói với anh thôi".

    "Chuyện về Tom, đúng không ?"

    "À, phải", Jake cười, "Tôi nói có sai đâu, anh đọc được ý nghĩ của tôi mà" .

    "Có gì khó khăn đâu. Ngay từ mùa hè năm ngoái, tôi đã hình dung ra có gì xảy ra giữa hai người rồi".

    "Nhưng lần này anh nói sai rồi. Chẳng có gì xảy ra cả".

    "Nhưng rồi sẽ xảy ra", Dave nghiêm giọng đáp lời.

    Jake phải thừa nhận rằng hắn bị sốc khi nghe Dave đối đáp như thế. Ông già này ám chỉ điều gì ? Hàm ý câu nói ấy chắc có nhiều điều mà hắn thực sự không hiểu.

    "Thôi được rồi, Dave", Jake nhăn mặt, giọng hắn rền rĩ "Tôi chịu thua anh. Thằng nhóc muốn đến đây trong thời gian lễ Giáng sinh"

    "Ra thế, như vậy lại càng tốt chứ sao", Dave nói ngay, "Nhưng sao nó không vui giáng sinh với gia đình ?"

    "Ồ, họ sẽ đến Dallas", Jake nói, hắn bỗng thấy mừng vì tìm được người để kể lể mọi chuyện. "Người nhà nó sẽ ở nhà người anh của Tom suốt mùa giáng sinh. Gia đình ấy đông trẻ con, còn Tom cần chỗ yên tĩnh để đọc sách. Nó nói nếu tôi không đồng ý thì nó ở lại căn hộ trong làng đại học, nhưng nghe có vẻ cô đơn quá, nhất là trong dịp Giáng sinh sắp tới".

    "Phải đấy", Dave tán thành, "Vậy Susan và mấy cháu có tới đây không ?"

    "Có", Jake đáp, "nhưng không hề gì. Ở nhà lớn đủ phòng cho mọi người. Tom thì đề nghị ở đây, trong nhà tập thể này, nhưng tôi chưa trả lời".

    "Nghe cũng được đấy", Dave nói. "Tôi thấy cậu chẳng có lý do gì phải bận tâm cả".

    Im lặng một lúc. Jake cân nhắc mọi chuyện rồi quyết định thú thật với Dave. "Thôi được Dave, vấn đề là Tom dường như muốn để cho tôi biết rằng thằng nhóc thích tôi, chỉ có điều... nó vượt xa một quan hệ bạn bè thông thường".

    "Có thật thế không ?"

    "Vâng, đúng thế đấy", Jake đáp, hắn cúi gằm nhìn xuống mặt bàn nơi hắn và Dave đang ngồi nói chuyện.

    "Có thể nói anh là một gã may mắn đấy, Jake Bridges."

    Jake hoàn toàn bị sốc vì thái độ của Dave trước mọi chuyện.

    "Không có gì xảy ra đâu Dave, tôi nói thật mà" .

    "Nghe chừng như lỗi này thuộc về phần cậu nhiều hơn là lỗi thằng bé. Nó tỏ tình với cậu, thế mà cậu đã quay lưng từ chối".

    "Anh nói cái quái gì vậy Dave !".

    "Gì ư ?"

    "Tôi chưa từng ngủ với người đàn ông nào đâu Dave, không phải như anh nghĩ đâu".

    "Cậu nói hay lắm, giống như chuyện cậu chẳng ngủ với đàn bà lâu nay vậy".

    "Ồ không, có với một vài người", Jake chống chế.

    "Cậu từng có cảm xúc trước người đàn ông nào khác chưa Jake ?"

    "Thực ra thì không, tôi nghĩ là không có" .

    "Mà nếu như hai người đàn ông có cảm tình với nhau, vậy thì có gì sai nào ?"

    "Trời ơi, Dave, làm sao tôi biết. Tôi nghĩ đó là đồng tính luyến ái hay thứ gì đại loại như thế".

    "Có phải cái mà cậu gọi đồng tính luyến ái chính là một người đàn ông từ chối sự dâng hiến của người kia trong khi anh ta thực sự quan tâm tới chuyện đó, phải không Jake ?"

    "Làm sao anh biết tôi quan tâm tới, thưa quý ông ?"

    "Nếu không, thì làm gì cậu quan trọng hóa vấn đề, nhặng xị lên như vậy ?"

    Câu nói ấy khiến Jake cứng họng. Hắn ngồi đấy im lặng, suy nghĩ về điều mà người bạn già vừa nói, tới khi hắn nhận ra thái độ lặng im ấy chính là câu trả lời cho câu hỏi của Dave thì đã quá muộn màng.

    "Khỉ thật, Dave . . ."

    Hai người ngồi im lặng thêm một lúc, mỗi người đeo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Cuối cùng chính Dave là người phá vở sự im lặng ấy "Jake này, có khi nào cậu nghĩ về Billy và tôi chưa ?".

    "Ý anh nói gì vậy, nghĩ về hai người ư ? Dĩ nhiên là có rồi, tôi cũng có những suy nghĩ về hai người chứ. Các anh là bạn thân, từ lúc tôi tới Lazy Pitcher đến giờ".

    "Nhớ lại đi, chúng tôi có mặt ở đây trước lúc cậu đến nữa".

    "Ừ, đúng thế".

    "Cậu cũng từng nghe kể, chúng tôi cùng làm việc với nhau ở trang trại Long Bow mà trước đó làm việc chung tại Flying D, phía tây Midland. Đúng ra đã được hai mươi năm rồi. Điều đó không giúp cho cậu hiểu được điều gì sao ?"

    "Tôi có nghe hai người làm việc chung ở Long Bow, chuyện đó chẳng nói lên được gì hết".

    "Ôi, không ngờ cậu còn ngốc hơn tôi nghĩ, nhóc ạ. Sự thật là chúng tôi yêu nhau từ năm 84".

    "Chúa ơi !"

    "Cách đây 5 năm, chúng tôi đã đến đây vì ông Turner cho phép chúng tôi làm việc chung với nhau, cho chúng tôi ở phòng riêng và sử dụng chung nhà tắm. Vậy thì chúng tôi còn mong muốn gì hơn thế nữa ?"

    "Ôi, Dave, quả tôi thật ngu ngốc. Tại sao tôi lại không hình dung ra chuyện ấy ngay từ 4 năm về trước nhỉ ?"

    "Vì rằng, cậu không để ý chuyện ấy, và một nguyên nhân khác là Billy cùng tôi không phải là một cặp tình nhân xứng đôi".

    Hai người lại rơi vào sự im lặng, một lần nữa, chính Dave là người phá vỡ sự im lặng. "Hãy gọi điện cho thằng bé đi Jake. Nhấc điện thoại lên gọi cho thằng bé ngay đi"

    "Anh cũng nghĩ thế ư ?"

    "Sao lại không, đồ ngốc" Dave đáp, giọng ông già đã dịu lại và có vẻ yên lòng.

    Jake ngồi im trong vài phút, sau đứng bật dậy chạy dọc theo hành lang về phòng mình tìm tấm thiệp của Tom. Có địa chỉ trong tay, hắn quay số. Có tiếng chuông đổ ở đầu dây bên kia cách trang trại hàng trăm dặm.


    HẾT PHẦN 7

  8. #8
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 8




    Hôm ấy là ngày thứ sáu gần chín giờ tối. Tom từ phòng thí nghiệm nhà trường về nhà sớm hơn mọi hôm gần nửa giờ. Chàng trai cũng trông tới ngày nghỉ cuối tuần. Jed, vừa là bạn cùng phòng vừa là bạn học cùng ngành thú ý, đang đi nghỉ cuối tuần với cô bạn gái và gia đình tại nhà cô ấy ở Houston. Tom định dành thời gian này cho việc học của mình. Chàng trai có một đề tài nghiên cứu cần hoàn thành trước lễ Giáng sinh và nếu kết thúc sớm thì có thể nghỉ ngơi sớm trong thời gian còn lại của học kỳ. Nhưng không phải là nghỉ học, nhà trường bảo thế, chẳng qua là chàng trai không vướng vào những môn chính nặng nề.

    Căn hộ mát lạnh. Cả hai người, chàng trai và Jed đều thích như thế. Hai người luôn giữ nhiệt độ ở mức 65 độ (F), không khí mát lạnh làm cho chàng trai cảm thấy sảng khoái khi cứ nhông nhổng như thế từ phòng tắm nghi ngút hơi nước bước ra ngoài để lau khô.

    Thân thể mịn màng của Tom ửng lên khi chàng trai lau mình.

    Khi hơi nước tan dần, Tom nhìn mình trong gương cảm thấy thích thú. Ở tuổi hai mươi hai, Tom là một thanh niên đẹp trai cực kỳ. Mái tóc rối bù màu nâu nhạt, nhưng sáng rực dưới ánh mặt trời trông rất gợi cảm.

    Hai hòn bi, dãn ra vì hơi nóng, lủng lẳng bên dưới. Con cặc lòng thòng nhưng không phải như lúc cương. Tom vuốt ve, sờ nắn một lúc khiến chàng trai cảm thấy rạo rực. Trông thật đẹp, chàng trai nghĩ thầm, chính Tom cũng hơi ngạc nhiên vì sao mình không sục cho ra trong khi tắm như thói quen lâu nay, mà lại muốn để dành cho lúc nằm dài trên giường.

    Ngay lúc ấy, Tom nghe tiếng chuông đổ. Chàng trai trở về phòng ngủ, nhắc ống nghe sau hồi chuông thứ ba.

    "A lô", Tom lên tiếng, nín thở vì hồi hộp.

    "Tom đấy phải không ?"

    Chàng trai nhận ra giọng nói sâu lắng truyền cảm ấy ngay lập tức và bật ngữa ra trên gối nằm. Chiếc khăn tắm rời khỏi tay rơi xuống sàn nhà.

    "Anh Jake !"

    Jake nói từ một quãng xa hơn hai trăm dặm đường. Giọng hắn hơi run, hơi thiếu tự tin, nhưng hắn cố ra vẻ thản nhiên.

    "Em chờ anh gọi đến sốt ruột", Tom vừa nói, một tay để ra sau gối đầu, còn một tay cầm ống nghe. "Anh có xem thư em viết cho anh không ?"

    "Dĩ nhiên là có", Jake đáp vẫn cố giữ giọng nói bình thản, "Có vẻ như em nhớ cuộc sống ở Lazy Pitcher".

    "Đúng vậy", Tom cười khúc khích, "Ở trang trại thật sướng, nhưng vì đó là nơi anh ở, người mà em yêu thật lòng".

    Sau câu trả lời là một khoảng im lặng kéo dài, Tom sợ rằng mình đã đi quá xa. Việc dùng từ "yêu" có lẽ không phải là cách ứng xử thông minh trong tình huống như thế này.

    Dù vậy, sau một lúc, Jake nói "em nói đúng, chúng ta đều yêu thương nhau đấy thôi". Tom cảm thấy nhẹ nhỏm. Có lẽ mình không làm anh ấy căng thẳng. "Nói nghiêm túc này, em muốn đến vào dịp Giáng sinh phải không", hắn nói tiếp.

    Giọng nói ấm và truyền cảm của Jake đang thôi thúc Tom muốn gặp lại hắn. Cơ thể chàng trai phản ứng một cách vô thức, con cặc chàng trai ngóc lên và giần giật theo nhịp đập trái tim.

    "Vâng, em thực tình muốn như thế, nếu không có gì trở ngại".

    "Anh nghĩ đó cũng là một ý hay", làm thinh một lúc Jake dè dặt nói.

    "Em gái anh và các cháu có tới đó không ?"

    "Có, nhưng họ sẽ ở nhà lớn".

    "Em có thể ra ngoài nhà tập thể ở cũng được, không có việc gì đâu".

    "KHÔNG", Jake đáp nhanh, ngay khi lời nói vọt ra khỏi cửa miệng, Jake nhận ra rằng mình nói lớn tiếng hơn bình thường. "Còn nhiều phòng trống lắm. Ngay cả khi đã có 5 người trong gia đình anh đến ở, cũng còn dư phòng kia mà. Cho dù con của Susan mỗi đứa ở một phòng vẫn còn thừa chỗ" .

    "Chúng bao nhiêu tuổi rồi, Jake."

    "Con của Susan ư ? Laura bảy tuổi, còn Ricky gần sáu tuổi" .

    "Em sẽ mang quà cho các cháu, chắc không sao chứ ?"

    "Dĩ nhiên rồi, nhưng em bày vẽ làm gì, Tom".

    "Chỉ là những thứ không giá đáng gì".

    "Ừ, chắc chúng thích lắm. Vậy chừng nào em đến ?"

    "Nếu không có gì trở ngại, ngày mười chín em sẽ đến đấy. Em sẽ đến đấy khi lớp học kết thúc".

    "Ừ, chắc là không việc gì đâu. Anh nghĩ Susan cùng bọn trẻ cũng đến đây vào ngày hôm sau, thứ bảy".

    Tom bỏ tay khỏi đầu và mơn trớn ngực mình.

    "Các anh chuẩn bị bữa ăn mừng Giáng sinh như thế nào ? Có thể em sẽ mang thứ gì đến chung vui được không ?".

    "Mọi việc đều sắp xếp hết rồi", Jake đáp, "Đừng mang thứ gì đến cả, một mình em đến là đủ rồi".

    "Anh có làm gà tây không ?"

    "Em tình nguyện hay sao mà hỏi ?"

    "Cái gì ?"

    "Em biết rồi còn hỏi, "gà" ấy mà", Jake cười khúc khích, "Em có muốn được anh làm không ?"

    Đang nằm trên giường, Tom ngồi bật dậy như cái lò xo. Đây là lời nói mà Tom không hề nghĩ tới khi nói chuyện với Jake.

    "Cái gì ?" Chàng trai sững sốt.

    "Cái gì là cái gì ?" Jake đáp, mà thực chất là câu hỏi trả lại cho chàng trai.

    "Coi nào Jake, em biết anh định nói chuyện hè rồi. Không phải em muốn tới trang trại để muốn có gì đó giữa hai đứa mình đâu".

    "Thật thế không ?", Jake hỏi. Hắn thấy cuộc nói chuyện bắt đầu lý thú.

    "Ừ, ý em là không muốn có thêm bất kỳ áp lực nào cho anh"

    "Ồ" .

    "Em còn nhớ cuộc chuyện trò cuối cùng của tụi mình trong nhà kho".

    "Anh cũng nhớ". Lúc này Jake im lặng và cười thầm trong bụng.

    "Em nghĩ anh quan trọng hóa vấn đề rồi Jake", Tom im lặng một lát nhưng không thấy Jake nói gì nên tiếp lời. "Ý em là lúc đó em hành động hơi ngu ngốc. Tự dưng em muốn anh, thế là anh...trở mặt". Tom lại im lặng, lần này Jake cũng không trả lời. "Em nghĩ mình đã vượt quá giới hạn. Em nghĩ anh cũng thích chuyện đó nhưng anh lại để cho em hiểu ngược lại đó không phải là cái anh muốn... Có lẽ, em không phải là người anh mong đợi".

    "Vậy là bây giờ em muốn rút lui ý kiến của mình chứ gì ?".

    Bây giờ Tom càng sững sốt hơn.

    "Không, không phải thế. Ý em là..."

    "Là sao ?"

    "Em muốn... Jake, đừng làm khó em nữa ?"

    "Sao chứ ?"

    "Anh đang chọc em phải không ?"

    "Anh sẽ đợi em vào ngày mười chín, anh bạn ạ".

    Sau câu nói ấy, tín hiệu liên lạc bị cắt.

    Jake đã gác máy nhưng Tom vẫn còn ngồi thừ trên giường, trên mặt chàng trai vẫn chưa hết vẻ kinh ngạc. Cho tới khi nghe tín hiệu ngắt mạch u u bên tai thì lúc ấy chàng trai mới nhận ra mình còn cầm ống nghe.

    Phải chăng Jake thật sự muốn cái điều mà Tom ngỏ ý trước đây ? Tom chưa bao giờ có ý từ bỏ hy vọng, dĩ nhiên là thế, nhưng khi ghi thư cho Jake, hỏi xem có được phép đến nghỉ vào dịp Giáng sinh ở trang trại Lazy Pitcher hay không, thì lúc đó chàng trai vẫn cảm thấy tuyệt vọng nhiều hơn là hy vọng thực sự.

    Chàng trai khao khát gặp lại Jake, ngay cả khi phải làm theo những điều kiện của Jake, chỉ là quan hệ bạn bè bình thường không hơn không kém. Bây giờ, lần đầu tiên trong nhiều tháng trời, chàng trai mới nghĩ đến mình sẽ có được một cơ hội thứ hai.

    Tom lật đật trèo khỏi giường mặc quần áo vào. Chàng trai chạy ào xuống bếp pha vội một bình cà phê thật to. Rồi từ nhà bếp chạy lên bàn học, bật mở máy tính.

    Bỗng dưng việc hoàn thành đề tài nghiên cứu trở nên khẩn cấp, chàng trai phải tranh thủ giải quyết cho xong trong tuần lễ này. Anh chàng muốn có thời gian nghỉ thoải mái trong dịp Giáng sinh.

    HẾT PHẦN 8
    __________________

  9. #9
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 9




    "Anh xếp cho em ở một phòng tận đằng sau nhà", Jake nói trong lúc mang hành ký của Tom lên lầu. "Căn phòng này ở cuối dãy phòng trong nhà, cách xa mấy phòng Susan và lũ trẻ thường dùng".

    "Vậy anh sẽ ở đâu ?", Tom vọt miệng hỏi mà không kịp suy nghĩ, nói xong rồi Tom bỗng giật mình và thấy lo lắng trong lòng.

    "Phòng bên cạnh", Jake cười thật tươi.

    "Mình có dùng chung phòng tắm như lúc ở nhà tập thể không ?"

    "Có, nhưng phòng tắm ở cuối hành lang, không phải ở giữa hai phòng với nhau".

    Nhà lớn, như mọi người ở trang trại thường gọi, là một tòa nhà bằng gạch đỏ hình chữ T gồm một phòng khách thật lớn, phòng ăn và nhà bếp ở tầng trệt và nhiều phòng ngủ ở trên lầu. Ở tầng trệt cũng có những phòng ngủ nhỏ hơn, một phòng đọc sách được coi như một thư viện dù chẳng bao nhiêu sách.

    Ở căn phòng mà được sắp xếp cho Tom ở, Jake đặt túi hành lý lên ghế trong khi Tom gỡ chiếc ba lô sau lưng và túi giấy đựng hàng mua sắm đặt lên chiếc giường lớn.

    "Mệt quá", chàng trai nói.

    "Em thấy đói chưa ?".

    "Có", Tom cười, "Em có ghé vào Marlin ăn lót dạ, nhưng đã hơn 3 tiếng rồi".

    "Anh làm một nồi súp khoai tây. Ăn một chén nhé ?".

    "Tuyệt đấy, Jake, nhưng để em tắm rửa trước cái đã".

    "Vậy thì tự nhiên đi", Jake đáp, "Anh sẽ hâm nồi súp lại, chừng nào xong thì em xuống ăn nhé".

    Còn lại một mình, Tom nhanh chóng thích nghi, chàng trai treo quần áo vào tủ, để vớ và quần lót ngăn trên cùng, còn túi quà trẻ con để trên nóc chiếc tủ kéo cạnh giường ngủ, chàng trai cười một mình.

    Cả ngày không có thời gian tắm rửa, cạo râu vì thế việc kế tiếp là Tom cởi quần áp ra hành lanh xuống nhà tắm với dao cạo và dầu gội trên tay. Tom chỉ mặc chiếc quần short nhưng chỉ có anh chàng và Jake trong nhà, thì chàng trai nghĩ cũng không cần phải quá dè dặt. Chàng trai từng thấy Jake ở truồng và ngược lại Jake cũng thấy Tom nhiều lần khi còn ở trang trại Lazy Pitcher từ mùa hè trước, vì vậy đâu cần phải che giấu.

    Phòng tắm rộng rãi. Trong góc có một chiếc tủ đứng kiểu cổ. Mé tường đối diện có 2 chậu rửa. Kê sát bức tường còn lại, giữa hai khung cửa sổ cao là một bồn tắm lớn. Bên trên bốn sợi kim loại xuyên qua các khoen tròn để treo một màn nhựa trong.

    Tom mở vòi nước nóng và gian phòng ấm hẳn lên. Một làn sương mù xông lên trần, mặt gương cũng mờ hẳn. Tom điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi cởi quần short bước vào bồn. Nước phun nghe rào rào trên người chàng trai.

    Đã quá, Tom thầm nghĩ trong lúc dòng nước ấm tràn qua làn da mịn màng của chàng trai. Vùng vai và lưng vốn căng mỏi vì chuyến đi dài, bỗng nhẹ nhỏm hẳn. Tom lấy xà bông để sẵn trên kệ xát lên người, chàng trai thầm nghĩ, rõ ràng Jake đã chuẩn bị sẳn cho Tom mọi thứ chu đáo. Tom xát khắp người, kể cả ở vùng bẹn, rồi kỳ cọ sạch sẽ. Sau đó, hơi nhích tới trước không để nước bắn vào mặt để làm nốt công việc tân trang gương mặt mình - cạo râu.

    Vừa cạo xong thì cánh cửa xịch mở, Jake ló đầu vào.

    "Xong chưa", Jake hỏi.

    "Chưa, nhưng anh vào đi".

    Jake bước vào gian phòng mịt mù hơi nước đi tới cửa sổ bên trái bồn tắm.

    "Ở đây không có quạt hút, nhưng nếu em mở một trong hai cửa sổ he hé thì có thể làm hơi nước thoát bớt ra ngoài mà không lạnh đâu".

    Từ trong vòi sen, Tom nói vọng ra : "Cảm ơn anh, lần sau em sẽ nhớ".

    "Anh bắt đầu nghĩ em tự xử hay làm cái gì hay sao mà lâu quá như thế".

    "Từ sáng qua đến giờ em chưa cạo râu", Tom trả lời khi đổ dầu gội lên tóc.

    Jake lúc này đứng giữa phòng tắm đang nhìn người thanh niên qua tấm rèm đọng hơi nước. Hắn nhận ra mình nhìn Tom mà chẳng thấy ngại ngùng hay xấu hổ, mắt hắng lang thang khắp cơ thể tuyệt đẹp của chàng trai.

    "Em làm được chuyện đó sao ?", Jake hỏi.

    "Gì cơ ?"

    "Cạo râu không cần gương soi ?"

    "Ừ, chẳng việc gì cả, quen rồi".

    "Nhưng phải khéo tay mới được", Jake nói.

    "Vâng".

    "Này, súp đang nóng, xuống ngay nhé".

    "Chờ em ít phút, em sẽ xuống ngay".

    "Okay", Jake vừa đáp vừa rời phòng, sau đó lại quay vào hỏi "uống chút bia nhé ?".

    "Ý kiến hay đấy", Tom nói và khóa vòi nước, rồi kéo màn. Vẫn đứng nguyên trong bồn tắm, Tom từ từ lau mình.

    Jake sững sờ. Hắn đứng nhìn Tom kéo chiếc khăn qua ngực, qua đôi cánh tay. Nhưng rồi sau đó Jake nhìn xem tự nhiên hơn, về phần Tom rõ ràng anh chàng này cũng khoái khoe của một chút cho Jake mãn nhãn.

    "Ở đây có quy định gì về chuyện ăn mặc không anh?" Tom hỏi trong lúc bước ra khỏi phòng tắm.

    "Không có. Nhưng anh nghĩ khi Susan và bọn trẻ đến đây chúng ta sẽ ăn mặc kín đáo một chút khi đi lại trong nhà, còn lúc không có ai muốn làm gì thì làm, cứ tự nhiên."

    "Có khả năng họ theo hành lang đến phòng mình chứ ?"

    "Không, nếu khóa cửa cẩn thận".

    "Nghe hay đấy", Tom nói, gương mặt chàng trai rạng rỡ. "Nhưng bây giờ em chỉ có một cái quần short, có thể đi ra ngoài được không",

    "Cứ ở truồng mà đi lại nếu em thích", lần này thì Jake nhăn nhở cười, "Không biết chừng em cũng chưa muốn mặc quần áo ngay bây giờ. Chừng nào anh đóng cửa chuồng ngựa, anh muốn em theo anh ra xem con ngựa con".

    "Con ngựa anh lấy tên em đặt cho nó phải không ?"

    "Ừ"

    "Em cũng thích như thế".

    Năm phút sau Tom xuống nhà bếp. Chán trò trêu chọc, Tom mặc chiếc quần jeans và áo sơ mi vải thô.

    Dù mặc quần áo hay khỏa thân, Jake thầm nghĩ, Tom vẫn trông đẹp trai và dễ thương.

    "Nó đẹp quá, Jake", Tom said nhỏ khi hai người nhìn vào chuồng buổi tối hôm ấy. Con ngựa cái và chú ngựa con nằm cạnh nhau trên đống rơm khô.

    "Chắc Gal là một bà mẹ tốt đấy chứ ?", Tom hỏi.

    "Ừ, tốt nhất đấy. Nhưng con ngựa cái làm sao không yêu đứa con xinh xắn thế kia được chứ ?"

    Ở chuồng bên kia là con ngựa đực to lớn của Jake, là bố con ngựa con, cất tiếng hí và gõ móng trên sàn. "Nó cũng là con trai của tôi", dường như con ngựa đực kia muốn nói như thế.

    Những việc vặt trong nhà đã làm xong, Jake cùng Tom quay lại nhà lớn. Hôm nay bầu trời trong vắt, những vì sao lung linh trên nền trời trông rất gần cứ như thể cứ với tay lên là bắt được. Một cơn gió làm phát ra những tiếng kêu bần bật trên mái tôn chuồng ngựa.

    "Trời bắt đầu trở lạnh", Jake nhận xét, "có thể có tuyết rơi gần ngày Giáng sinh"

    "Vậy thì tốt chứ sao", Tom thôi nhìn lên bầu trời, nói.

    "Ừ", Jake nói nhỏ, nhưng hắn không nhìn trời mà ánh mắt say đắm nhìn Tom.

    Hai người đứng đó một lúc để hít thở không khí trong lành. Được một lúc, Jake đằng hắng rồi nói "Anh rất mừng vì em đã đến, Tom ạ".

    "Em cũng thế", Tom đáp, ánh mắt chàng trai hướng về người đàn ông đứng bên cạnh.

    "Anh có chuyện muốn nói với em"

    "Chuyện gì ?"

    "Ưm..., phải mất nhiều thời gian lắm anh mới hiểu được chính bản thân mình, nhưng cuối cùng anh phải đối diện một sự thật là mùa hè vừa rồi anh đã phạm sai lầm"

    "Là chuyện gì ?"

    "À ...", hắn ấp úng không biết phải nói thế nào cho đúng, cuối cùng hắn đành nói ra những điều hắn suy nghĩ được trong ba tháng gần đây. "Em đã tự nguyện, nhưng anh đã từ chối em".

    Tom im lặng, để Jake tìm từ thích hợp.

    "Đó là một sai lầm lớn".

    "Ý anh muốn nói là bây giờ anh vẫn còn muốn có gì đó giữa hai chúng ta chứ, đúng không Jake?"

    "Phải, nếu em vẫn còn thích anh".

    "Nếu em vẫn còn thích anh ư ? Từ lúc em rời trang trại vào tháng chín đến nay, em không thể không nghĩ đến anh từng ngày từng giờ, ngày này sang ngày khác vẫn thế, Jake ạ".

    Hai người lặng yên, chỉ nhìn nhau không nói.

    Cuối cùng, Tom là người phá vỡ sự im lặng ấy. Chàng trai bước tới đối diện với Jake, sau đó đặt tay lên vai hắn. Hai người lại im lặng, không nói năng gì, cũng không nhúc nhích.

    "Em sẽ hôn anh, Jake", Tom chậm rãi nói, "nhưng em sợ anh sẽ từ chối và bỏ chạy".

    "Có lẽ chỉ cần ôm anh là đủ".

    Tom bước sát bên cạnh, âu yếm ôm choàng qua người Jake, không ôm chặt lắm nhưng vừa đủ để hai cơ thể áp sát vào nhau. Jake đứng im như hóa đá nhưng sau đó một lúc, hắn từ từ nhấc tay mình lên và ôm lấy Tom. Khi Tom vuốt ve sau lưng qua lớp vải áo, Jake muốn nghẹn thở, run rẫy ngã đầu vào vai Tom.

    "Tốt nhất là mình vào trong nhà", Tom thì thào.

    "Ừ", Jake nói, "trong nhà sẽ ấm hơn".


    HẾT PHẦN 9
    __________________

  10. #10
    Guest

    Mặc định Re: Khát vọng

    PHẦN 10




    Trở về phòng mình, Tom nằm trên chiếc giường cũ kỹ. Chàng trai trần truồng bên dưới tấm chăn, Tom luôn luôn ngủ không mặc quần áo. Cái đèn lập lòe trong góc phòng, cửa phòng thông ra hành lang khép hờ.

    Khi chàng trai và Jake trở vào nhà, có điều gì đó sượng sùng giữa hai người. Lúc bước lên bậc tam cấp, Tom định sẽ hỏi rằng đêm nay hai người ngủ ở phòng nào, nhưng chàng trai cảm thấy lúng túng và e ngại. Mình có quá liều lĩnh hay không ? Có lẽ sự cởi mở của Jake không quá xa đến mức hai người có thể ngủ với nhau. Làm như thế có thể khiến Jake sợ hãi.

    Tuy vậy, Tom không cần phải lo lắng, vì Jake nói "Cứ về phòng em đi. Một lát nữa, anh sẽ qua ngủ với em".

    Nửa giờ đã trôi qua mà không thấy bóng dáng hắn đâu, Tom bắt đầu nghi ngại. Có thể Jake đã bớt căng thẳng. Nhưng cũng có thể Jake không muốn làm tình theo đòi hỏi của Tom. Anh ấy muốn gì đây ?

    Thêm mười phút nữa. Nỗi lo lắng của Tom tan biến khi Jake hé mở cửa một chút, ló đầu vào hỏi "Em đang ở trên giường phải không ?", hắn nói nhỏ.

    "Vâng, đang đợi anh nãy giờ".

    Hắn không nói gì. Im lặng. Jake vẫn còn đứng nguyên bên ngoài cánh cửa.

    Cuối cùng, hắn mới cất tiếng, nhưng lời hắn nói lại phản bội hắn, trái với sự e ngại của hắn "Em đang ở truồng phải không Tom ?"

    "Vâng, anh cũng biết rồi mà, lúc nào ngủ em cũng cởi truồng hết".

    "Em có muốn thắp đèn lên không ?"

    "Không, nếu làm anh ngại".

    "Ừm", Jake đáp, mở cửa và hấp tấp bò lên giường.

    Ngay lập tức Tom nhận ra rằng Jake đang cương cứng. Rõ ràng đó mới chính là nguyên nhân khiến hắn cảm thấy ngượng chứ không phải vì trong tình trạng lỏa thể. Nói cho cùng, Tom đã trông thấy hắn ở truồng vài lần nếu tính từ ngày mà Tom cùng hắn tắm sông mùa hè năm ngoái, nhưng cương lên như thế thì Tom mới thấy lần đầu.

    Tom nằm phía trong cách xa cửa, vì thế Jake không phải mất nhiều thời gian để lên giường. Jake kéo tấm chăn lên ngang bụng, rồi nghiêng qua nhìn Tom, lúc này chàng trai vẫn nằm ngữa trên giường đang nhìn hắn.

    "Sao lâu vậy ?", Tom hỏi.

    "Anh phải đi tắm", Jake nói, mặt hắn ửng lên.

    "Có phải vì chuyện anh nói sẽ ngủ với em không ?", Tom cười hỏi.

    "Đó mới là điều làm anh sợ".

    "Bộ em đáng sợ đến thế sao ?" Tom vừa cười, vừa gác tay lên vai Jake. Lúc chạm vào thịt da Jake, Tom bỗng cảm thấy hồi hộp, dù rằng chuyện ăn nằm với đàn ông không phải là điều mới mẽ với Tom. Thân thể người đàn ông run rẫy.

    Tom âu yếm vuốt ve Jake, cố làm cho hắn bình tĩnh.

    "Chúng ta sẽ làm từ từ thôi, Jake", Tom nói, giọng nói của chàng trài hầu như chỉ là tiếng thì thầm. "Chúng ta có nhiều thời gian, chẳng cần phải vội làm gì".

    "Cảm ơn em, Tom ạ", Jake thở ra, "Thực tình, anh rất muốn ở bên em, nhất là từ khi anh tin rằng hai người đàn ông ôm nhau, chia sẻ cảm xúc và... với nhau là chuyện bình thường", hắn ngừng lại rồi nói tiếp, "nhưng anh cần có thời gian, hãy làm từ từ, từng chút một được không ?".

    "Em hiểu", Tom nhìn thẳng vào mắt Jake, chàng trai thì thầm, "Nhưng điều gì khiến anh thay đổi ý định vậy ?"

    "Nhiều thứ lắm", Jake đáp, "những thứ ấy buộc anh phải thừa nhận rằng anh đã có tình cảm sâu nặng với em"

    "Còn gì khác không ?"

    "Có, Dave cũng giúp anh rất nhiều. Anh ấy cứ bảo anh là thằng đại ngốc".

    "Rất tiếc là em không được gặp ông ấy và Billy", Tom nói.

    "Ừ, anh cũng có chuyện kể cho em nghe về hai người đó", Jake vừa nói, hắn cảm thấy thư thái trong lòng hơn nên đặt tay lên vai Tom trong lúc Tom vẫn đang vuốt ve hắn.

    "Anh muốn nói họ yêu nhau sao ?"

    "Trời đất !", Jake nhăn mặt, bật ngữa ra giường rên rĩ, "Chẳng lẽ anh là người cuối cùng biết được chuyện hai người hay sao ?"

    "Em không biết anh có phải là người cuối cùng hay không, nhưng em đã đoán ra chuyện đó ngay từ lúc mới đặt chân đến Lazy Pitcher hồi tháng ba nắm ngoái và chỉ một tuần lễ sau thì em có thể khẳng định suy nghĩ của mình là đúng".

    "Làm sao em đoán ra được vậy ?", Jake vẫn không thôi rền rĩ, hắn gác tay lên trán, phơi bộ ngực trần vạm vỡ. Con cặc hắn đội tấm chăn đắp nhô lên như cái lều nhỏ, từ đỉnh lều ấy có một chỗ ướt đang loang dần ra.

    "Cứ xem cách họ nhìn nhau, cách họ nói chuyện với nhau thì biết, âu yếm và tình tứ, nhiều ý tứ gửi gắm trong cử chỉ, hành động của họ hơn là một người đàn ông bình thường".

    "Nhưng nhìn bên ngoài, họ đâu có giống một cặp tình nhân đâu Tom".

    "Tất nhiên là không giống, nhưng anh quá chú ý đến loại "stereo" nên anh chỉ thấy những người ẻo lã, giống đàn bà. Có nhiều người hoàn toàn là đàn ông từ hành động, lời nói, cử chỉ đến diện mạo, phong thái, chẳng khác gì đàn ông đích thực.

    "Như em phải không ?", Jake hỏi.

    "Phải, như em chẳng hạn", chàng trai hình dung đây chính là thời điểm cần phải mạo hiểm một chút. Nói cho cùng, Jake đã chịu lên giường, đã trần truồng và còn sẵn sàng nữa thì không phải lo sợ nhiều. Tom đưa tay mơn trớn ngực Jake, bộ ngực phập phồng, nhịp tim đập nhanh truyền qua lòng bàn tay Tom.

    Jake nhìn xuống chỗ bàn tay Tom, sau đó ngước nhìn chàng trai. Không một ai nói thêm điều gì và thật chậm rãi, thật chậm rãi, Tom bắt đầu mơn trớn, rồi bóp nhẹ bầu vú đang nổi gai sần lên của Jake.

    "Ryan cũng thế phải không ?" Jake hỏi nhỏ.

    "Đúng vậy", Tom đáp, dù rằng lúc đó Tom cảm thấy hơi lúng túng khi đề cập đến tên người phụ việc mùa vụ kia ở đây.

    Mãi một lúc Jake mới nói "Anh nghĩ là anh có nhiều điều cần phải học hỏi".

    "Tốt nhất là học trên giường mỗi đêm", Tom cười, tay chàng trại hạ thấp xuống bên dưới một chút.

    "Anh cũng muốn học Tom ạ, nhưng từ từ, được không ?", Jake lí nhí nói.

    "Anh muốn chậm cỡ nào em cũng chiều anh hết, Jake ạ", Tom nhỏ nhẹ nói, "nếu thấy em nhanh quá, anh cứ nói". Nói xong câu ấy, bàn tay Tom lần xuống thấp hơn một chút nữa, lúc này bàn tay Tom đã luồn dưới tấm chăn, những ngón tay đang men theo vệt lông kéo dài xuống tới háng, vùng bên trên con cặc của Jake.

    Jake nhắm mắt. Tay hắn khóa chặt đặt dưới gáy, hai bàn tay đan vào nhau. Hắn rên lên, một chút khao khát, một chút sợ hãi điều hắn nghĩ sẽ đến. Tom đưa tay xa hơn và bây giờ Jake cảm nhận bàn tay ấm áp chàng trai đang sờ cặc hắn, lúc đầu còn lơi, sau đó thì bắt đầu vuột lên vuột xuống.

    Jake chỉ biết rên.

    Tom thả tay ra, trở mình rồi kéo tấm chăn đắp sang một bên để Jake nằm đó, cặc hắn sừng sững chỉa lên trần nhà.

    Sau đó Tom cầm cặc Jake tiếp tục sục, bắt đầu sục nhè nhẹ, đều đặn trong khi chồm tới đặt môi lên ngực Jake, cứ như thế chàng trai vừa hôn vừa liếm làn da đang nổi gai của Jake, cho tới khi đầu vú Jake săn cứng.

    Bây giờ tiếng rên của Jake không còn bị đè nén như ban đầu. Hắn nhận ra rằng từ trước tới nay khi ân ái với đàn bà hắn chưa từng được họ yêu theo cách ấy. Hắn chưa từng thấy mình oằn oại rên xiết như bây giờ dưới làn môi tham lam đang chắt ép thịt da nóng bỏng lửa dục của hắn.

    Lưỡi Tom rà theo thung lũng giữa hai đồi ngực kéo dài xuống những gò thấp mấp mô nơi bụng, từng chỗ một chiếc lưỡi nhám, mềm và nóng của Tom khiến hắn bàng hoàng, rạo rực như khơi dậy những thèm muốn sâu kín bị đè nén đã lâu. Những nơi chiếc lưỡi trườn qua, nơi ấy múi cơ săn lại, da thịt sần lên, khiến Jake tê mê như sắp muốn ra. Ngay lúc ấy, Tom dừng lại và ngước mặt nhìn vào đôi mắt hừng hực khát tình của hắn.

    "Em muốn bú cặc anh, Jake". Tom thì thào.

    Bú cặc ư ? Chỉ nghe hai từ ấy là hắn không thể dằn lòng nổi. Bỗng dưng hắn có cảm giác thèm muốn được ai đó thổi cho hắn trái với những điều suy nghĩ trước kia về cái hành động ghê tởm ấy giữa đàn ông với nhau. Jake không biết phải trả lời sao. Mắt hắn trừng trừng, đồng tử giãn ra.

    "Ư,,, hư....hư...". Hắn chỉ biết rên, thay cho lời đáp, thay cho tâm thức của hắn đang đòi hỏi, thúc giục được cảm thụ xem thế nào, nhưng chắc chắn là không tệ.

    "Đừng từ chối, anh bạn". Tom tiếp tục thì thầm trong lúc môi chàng trai hạ thấp xuống bên dưới hướng tới con cặc đang giần giật và ướt át ở đầu khấc.

    Jake bật lên tiếng rên lớn ngay khi môi Tom trượt quanh thân cặc của hắn, hắn như sắp phát điên vì chiếc lưỡi Tom cuốn quanh đầu khấc, một sự ma xát khiến hắn chấn động, một cảm xúc lăn tăn từ đầu cặc truyền khắp thân thể. Hắn chới với như đang ở bên bờ vực thẳm, nhưng không phải là nỗi sợ hãi mà là sự thèm muốn rơi xuống vực thẳm ái ân.

    "Ôi, Chúa ơi, Tom ơi, em làm anh chết đi mất !" Sự im lặng đã bị phá vở, hắn rên lên sung sướng. Đôi tay gối đầu nãy giờ đã rời khỏi gáy và tìm mái tóc nâu sáng của Tom, những ngón tay hắn lùa trong mái tóc rối bù.

    Một cách chậm chạp, Tom nuốt dần, nuốt dần chiều dài thân cặc hắn cho tới khi con cặc Jake mất hút trong miệng Tom, đầu cặc thọc sâu trong cổ họng Tom. Hắn run rẫy khi vòng cơ ở đó xiết lại. Hắn nghe sống lưng rần rần. Jake vẫn rên, một cách vô thức, hắn ấn đầu Tom sát vào, mũi Tom cạ vào lông háng của hắn.

    Về phần mình, Tom không ngại sức đẩy từ đôi tay Jake chút nào cả. Chàng trai biết mình có thể thực hiện dễ dàng. Sự thật là trước đây Tom từng bú những con cặc bự và dài hơn thế nhiều. Niềm phấn khích đến với Tom khi chàng trai nhận thấy Jake dường như khoái và thèm muốn kinh nghiệm mới mẻ này, thực tâm trao thân xác của hắn cho Tom và tất cả mọi điều Tom cần chính là hai người cùng trao hết thể xác lẫn tâm hồn cho nhau, cùng ân ái với nhau.

    Từ từ, phải từ từ, Tom tự nhủ. Tom biết rằng bất cứ lúc nào Jake cũng có thể phản ứng ngược lại với những gì đang xảy ra và bỏ chạy vì mặc cảm tội lỗi lẫn thái độ kinh tởm. Cái khiến Tom từng thất bại chính là những điều Jake đang đấu tranh với chính bản thân, những điều phải trái đúng sai theo quan niệm riêng của Jake đã giằng xé, kéo vuột Jake khỏi tay Tom. Vì vậy, chàng trai đến với hắn lần này chỉ mong muốn có một sự phát triển tình cảm lẫn tình dục từ từ, đều đặn, chậm nhưng mà chắc, và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có được sự gần gũi ấy.

    Khi con cặc Jake đã nở lớn hết cỡ trong miệng mình, Tom bắt đầu mút chùn chụt, vừa mút vừa rên như bị người ta đè ra mà đụ. Đó là một thủ thuật nho nhỏ mà chàng trai học được từ một người bạn, là người rất thích chàng trai làm như thế với gã. Chàng trai cũng nhận thấy Jake cũng khoái ra mặt.

    Không chỉ khoái, mà còn sướng đến tê mê, ngây ngất mỗi khi bị mút mạnh con cặc hắn đột ngột đâm phọt vào cổ họng Tom. Tom chỉ có vài giây nhận biết được con cặc Jake giần giật trong miệng mình. Chàng trai vội kéo cặc hắn ra, nhưng vẫn không kịp vì loạt tinh dịch đầu tiên đã trút vào cổ họng mình. Loạt thứ hai vừa lúc đầu cặc Jake tràn trề trên đầu lưỡi chờ sẳn của Tom.

    "Ôi, Tom ơi", Jake vừa thở vừa nói "Xin lỗi em. Anh định báo trước nhưng không kịp".

    Tom tiếp tục mút những giọt tinh cuối cùng của Jake từ con cặc đang xìu dần trong khi về phần mình, Jake mệt muốn ngất ngư, hắn vật ngữa ra gối. Lúc đó Tom ngẫng lên nhìn Jake thăm dò, chàng trai đoán Jake đang ở trạng thái minh mẫn, không có vẻ gì hoảng loạn như mùa hè trước.

    Trước khi rời cặc Jake, Tom hôn đánh chụt một cái nơi ấy, rồi ngã người nằm bên cạnh Jake chờ hắn trở lại bình thường. Sau đó, Jake lồm cồm bò dậy, chồm lên người Tom, hắn nhìn vào mắt Tom.

    "Em làm anh sướng quá, Tom ạ", hắn thì thầm, "Anh chưa từng nghĩ rằng làm tình với đàn ông lại sướng cực kỳ như thế".

    "Để em báo trước cho anh biết, anh bạn, còn nhiều chiêu ngon lành hơn nhiều, không biết anh có chịu nổi hay không mà thôi".

    "Được, anh chịu được tất. Anh phải học nhiều nữa".

    "Anh sẽ học nhưng đừng vội".

    "Tại em không biết đấy thôi, từ trước đến nay anh không làm tình nhiều đâu Tom. Chưa từng ngủ với đàn ông, còn với đàn bà thì rất hiếm"

    "Cũng có một số điểm khác biệt giữa quan hệ đàn ông với nhau so với thông thường, giữa đàn ông và đàn bà".

    "Đúng vậy. Ý anh nói là chưa có ai... ưm...", Jake lúng túng cố tìm lời diễn đạt nhưng chẳng có từ nào chính xác bằng điều hắn sắp nói, "..ư... chưa có ai.... ư... cho anh theo kiểu như thế".

    "Có thể nói là thổi kèn nếu anh cảm thấy nói ra có vẻ sống sượng, Jake. Chuyện ấy cũng thường thôi không có gì đặc biệt cả nhưng với điều kiện là không người nào trong chúng ta cảm thấy sốc hoặc dị ứng về chuyện đó".

    "Đã lắm", Jake nhăn nhở cười, "ừ thổi kèn. Ý anh là cũng có một hai cô bạn gái bú cho anh, nhưng không ai trong số họ đợi tới lúc anh ra cả".

    "Em nghĩ phụ nữ không thực lòng thích chuyện ấy đâu. Vì đó là thứ của đàn ông dành cho đàn ông".

    "Ừ, anh muốn nói thế. Anh biết về chuyện bú... à... thổi kèn, nhưng anh không hề nhận ra có sự khác biệt lớn đến như thế, quá nhiều, với đàn ông thì sướng hơn với đàn bà nhiều lắm".

    "Còn nhiều chuyện thú vị hơn giữa hai người đàn ông với nhau. Có rất nhiều điều em muốn cho anh từ từ thưởng thức".

    "Nhưng... mình làm từ từ được không ?".

    "Nhanh hay chậm là tùy vào anh, Jake. Em hứa với anh đấy".

    "Ừ, anh có ý này", Jake vừa nói, vừa rờ rẫm trên ngực Tom một cách rụt rè.

    Tom nhìn tay Jake rồi nhìn Jake mỉm cười. "Anh bắt đầu bạo gan từ lúc nào thế ?"

    "Anh chỉ thử thôi", Jake chống chế, "Sờ em thế này có được không ?".

    "Jake, anh có thể sờ bất cứ chỗ nào anh thích, em đã thuộc về anh rồi còn gì, nhưng anh đang nghĩ gì vậy ?"

    "À, anh nghĩ chuyện này từ lúc em mới tới", hắn dừng lại tỏ vẻ ngần ngại, sau đó ngập ngừng nói "Ý anh là... em đã từng ngủ với những người đàn ông khác".

    "Đúng thế", Tom đáp nhưng trong lòng nghi ngại không hiểu chuyện này sẽ dẫn tới đâu.

    "Và em biết nhiều thứ. Ý anh là, chuyện em vừa làm lúc nãy làm anh ngạc nhiên".

    "Ừ, chuyện đó em biết từ lâu rồi".

    "Nhưng anh muốn học, Tom. Anh muốn học thật nhanh".

    "Dễ lắm, anh sẽ làm được ngay thôi Jake. Cứ thong thả và hiểu ngay thôi".

    "Ừ, anh cũng biết thế, nhưng không phải chỉ hiểu biết mà ý anh là...". Hắn ngập ngừng, sau cùng hắn đánh bạo nói lên ý kiến của mình "Khi tụi mình làm chuyện gì đó, anh rất thích cái em làm cho anh, thổi cho anh, và anh cũng muốn làm chuyện đó. Anh muốn bất cứ chuyện gì em làm cho anh, thì anh sẽ bắt chước làm như thế để biết cách làm thế nào, và cũng muốn biết em thích cái gì trong những thứ ấy".

    "Vậy ra ý anh là muốn bú cặc em phải không ?"

    "Ừ. Anh cũng thấy hơi sờ sợ, nhưng anh cũng biết nó sướng cỡ nào rồi nên anh muốn thử xem người bú có sướng không".

    "Được rồi Jake, nhưng từ từ. Đừng làm nhanh quá".

    "Anh hiểu rồi, nhưng anh muốn lâu lâu một chút"

    "Được rồi, thưa ông chủ, anh muốn sao cũng được". Bằng vào câu nói ấy, Tom quyết định mạo hiểm làm điều mà chàng trai muốn làm ngay từ lúc mới đến Lazy Pitcher. Chàng trai cúi xuống thì thầm nói cho Jake biết những chuyện cần làm sắp tới, sau đó hôn khẽ lên môi Jake.

    "Như thế này anh có thích không ?", Tom thì thào hỏi.

    "Có".

    "Có làm anh sợ không ?"

    "Không, nhưng lúc trước thì anh sợ lắm ?"

    Hai người đàn ông phá ra cười, một bước tiến mới trong mối quan hệ giữa hai người. Tom khoác tay lên vai Jake và ghì sát vào người.

    Lần này nụ hôn nồng nàn hơn. Tom bắt đầu bạo dạn và môi rời ra, chỉ một chút xíu thôi, đủ để lưỡi mình chạm vào môi Jake.

    Jake bỗng rên lên và giật lùi lại.

    Một lần nữa, Tom tự hỏi không biết mình có quá đà hay không.

    "Em có biết anh thực sự muốn gì không ?", hắn hỏi nhỏ.

    "Không, nhưng gì cơ chứ ?"

    "Thôi được, mùa hè rồi anh thấy em và Ryan... với nhau, sau đó thì hai đứa có nói chuyện trong chuồng ngựa..."

    "Nhưng sao ?"

    "Lúc ấy em có nói với anh một chuyện..."

    "Vâng, dĩ nhiên là em nhớ chứ", Tom đáp.

    Giọng hắn bỗng hạ thấp, chứa đầy dục vọng.

    "Em nói là em sẽ bằng lòng nằm dưới cho anh... bất cứ lúc nào anh muốn".

    "Em nhớ mà, Jake", chàng trai ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "lời nói ấy em vẫn không thay đổi".

    "Anh muốn chuyện đó, Tom", Jake nói, "nhưng không phải tối nay, có lẽ trong vài đêm tới. Có điều anh chỉ muốn chuyện diễn ra từ từ thôi".

    "Bất cứ lúc nào anh cảm thấy thoải mái", Tom đáp rồi cúi xuống hôn môi Jake.

    "Nhưng anh còn một ý nữa. Anh muốn đụ em nhưng anh cũng muốn em đụ anh nữa"

    "Em đã nói rồi anh yêu, bất cứ lúc nào anh muốn", Tom mỉm cười khi nghĩ đến một mùa Giáng sinh hạnh phúc.


    HẾT PHẦN 10

+ Viết bài mới
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •