SÀi Gòn không có nhiều thứ gió!
Sài Gòn không có gió heo may mùa thu
Không có gió mùa đông bắc mùa đông
Không có gió Lào mùa hè
Không có cả cái gió nghịch mùa
Sài Gòn chỉ có gió xao xác thổi giữa bầu trời xanh đến độ trong vắt
--------------------------
--

Có lẽ, các bạn đã quen nghe cái từ “Hà Nội phố”, chứ không mấy khi nghe nhắc đến “Sài Gòn phố”, cũng như đâu đó cảm xúc lắng đọng trong những tâm hồn lãng mạn về thành phố thân thương thường là dành cho những miền đất rất “thơ” như Hà Nội, Huế, Đà Lạt…


Nhưng…


Tôi bứt cả một chữ “nhưng” đầy tình yêu và lưu luyến ra khỏi trái tim tù ngục. Sài Gòn – vốn không phải là quê hương tôi, cũng không phải nơi tôi sinh ra và lớn lên, nói nôm na Sài Gòn chỉ là miền đất đón bước chân của một người con gái mang trong mình giọt máu miền Trung vào Nam lập nghiệp, mà sao vẫn để lại trong tôi nhiều thương mến. Sài Gòn có những con đường mà tôi chỉ thích đi bộ, thích lê la vỉa hè, thích nhâm nhi hàng quán, thích cái nắng óng ả xuyên qua vòm me xanh và cả giọng mời rất ngọt của những chị hàng rong.


Nếu một ngày kia tôi xa Sài Gòn…


Tôi sẽ nhớ lắm những buổi chiều ngồi uống café vỉa hè dưới vòm hoa osaka rực rỡ nhìn qua nhà thờ Huyện Sĩ, nhớ con đường Phạm Ngọc Thạch có những quả me khô bất ngờ rơi lộp độp và lăn tròn dưới lốp xe. Nhớ một thoáng mưa chiều, dừng chân trú ở hiên nhà lạ, có câu chuyện chớp nhoáng với chị bán bò bía cũng đụt mưa mà xúc động một mảnh đời.


Tôi nhớ mỗi dịp tháng 3 về, thành phố nhuộm một màu vàng rất tuyệt – đến mức tôi phải gọi Sài Gòn của tháng 3 là thành phố hoa vàng. Những cánh hoa mỏng và nhẹ lắm, nên khi rơi xuống vẫn lặng lẽ bên đường, không như lá theo gió cuốn đi, trở thành những thảm nắng lưu luyến bước chân qua.


Tôi cũng rất nhớ những ngày Sài Gòn ngập nước sau một cơn mưa xối xả hay dịp triều cường, có khi ngập đến nửa bánh xe, đi làm về mà “cực chi lạ”. Nhớ vỉa hè to và rộng đầy bằng lăng tím phủ xuống dãy đại bác chĩa ra dòng sông chói chang ánh nắng. Sài Gòn tấp nập và bon chen, nếu đến những ngày này bạn sẽ còn thấy đầy bụi bặm và lô cốt, nhưng không vì thế mà những phút giây đầy mơ mộng và hứng khởi bị lãng quên.


---------------

Tháng 4, Sài Gòn nóng như giữa tháng 5 ở miền Trung. Ngồi trong nhà mà như đống lửa. Cả dãy trọ xách ghế ra ngồi ngoài hành lang cho mát, còn mình vẫn ôm chú PC.
Bạn hỏi mình: Đi chỗ nào cho mát mát đi?
Đi đâu? Sài Gòn ở đâu thì mát nà?


Những hàng cây thẳng hàng chạy dài tít tắp ven sông khiến khung cảnh thêm

mát mẻ và thơ mộng.

Bạn bảo ra cafe sông, gió mát lắm.

Còn mình lại muốn ra Hàn Thuyên.
Giữa lòng Sài Gòn, tuy không có cái hồ Gươm xanh thăm thẳm, nhưng khoảng xanh giữa lòng Sài Gòn như thế cũng đủ làm cho ta thấy mát mẻ lắm rồ