+ Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Anh vẫn tin !

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2016
    Đến từ
    Bình dương, Thủ Dầu Một
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 1 Post
    Năng lực viết bài
    0

    Mặc định Anh vẫn tin !

    ------Anh đang tin vào điều gì đây-----
    Tôi quen em trong hoàn cảnh ngang trái.
    ---Thủ Dầu Một, Của những ngày say vội trốn chính mình. 25t trãi qua cũng nhiều về cuộc sống, lần đầu tôi lên mạng và xác định đối tượng tìm kiếm là "tình một đêm". Nó đơn giản hơn tôi nghĩ, vài dòng chữ, vài hình ảnh, tôi đã có được lời mời đến 1 địa chỉ gần đó. 4h sáng mùng 2 lạnh lạ, ko buốt nhưng như đủ để đóng băng mọi cảm xúc.
    Tôi gọi cữa, một người chạc tuổi tôi bước ra mở, ngạc nhiên vì là một người khác, không giống như đã trao đổi hình, tôi cũng mặc. ấn tượng chỉ là bầy chó, dc nuôi trong nhà ấy, đủ loại: husky, mặt xệ, lông xù, chó ta..., nó quấn lấy tôi như thể tôi đã từng trong căn nhà này. tôi chỉ cười. vào phòng trong, tôi bất ngờ vì có thêm một người ngồi trong góc, là người tôi được xem hình, người đó chỉ im lặng, ko ngước lên nhìn tôi, cũng ko cử động, ánh mắt chỉ nhìn một hướng và là hướng trái ngược với hạnh phúc. đến giờ ánh mắt ấy vẫn ám ảnh tôi. Tôi hỏi người mở cửa thì người đó nói người còn lại là người yêu của hắn. Tôi bắt đầu thấy mọi chuyện đi quá xa, tôi không muốn dính vào rắc rồi, tôi bỏ ra về, người mở cửa cố giữ tôi lại với lý do tôi đang say và hứa ko có gì xảy ra, chỉ là tâm sự.. nhưng lý do tôi muốn ở lại là vì bầy chó và vì ánh mắt đó, ánh mắt giống tôi.

    Vài câu chuyện về nhau, bất chợt tôi nhận ra, người trong góc phòng tuyệt nhiên ko nói câu nào hoặc nhìn hướng khác, lòng tôi có thắc mắc rồi lại thôi. Cơn buồn ngủ kéo đến tôi nằm tạm và định ngủ, người mở cửa bắt đầu giỡ trò, tôi cũng kệ và chỉ đơn giản là ngủ. Tôi ngủ quên lúc nào ko hay, chợt dậy tôi đặt tay xuống nệm định đứng lên, tôi vô tình chạm vào tay người ngồi trong góc phòng, nó thực sự lạnh, lạnh đến mức tôi nghĩ đó không phải tay con người. người đó cũng giật mình, rút tay lại rồi nhìn tôi, ánh mắt vẫn ko cảm xúc. tôi ko biết xử lý thế nào, tôi vội ra cổng lấy xe về, trong đầu cố nghĩ: "không phải việc của mày".

    ---11h30 sáng mùng 2. Điện thoại rung lên, một dòng tin nhắn từ số dt tôi đã liên lạc cách đó mấy tiếng: " chiều nay bạn có thể đến xem người yêu mình giúp dc không, nó đang rất tệ, mình phải đi sài gòn gấp, nó không quen ở một mình, sợ ma và hay nghĩ quẩn. giúp mình nha, coi như cứu mạng người". Vô lý là thứ tôi nghĩ đến đầu tiên rồi vẫn câu cũ "không phải việc của mày". tôi tắt máy cố nhắm mắt, rồi ánh mắt ấy lại hiện ra....

    ---17h15, Như vô thức tôi chạy đến căn nhà đó, vẫn bầy chó ra đón, lần này mở cửa là "Em". Tôi vào nhà, xem ti vi, em vẫn ko hỏi vì sao tôi đến.... tôi đành phải mở lời, chuyện của em thật buồn, buồn hơn cả ánh mắt của em, gia đình phá sản, em lay lất học hết đại học và từng phải phẫu thuật bụng vì nhịn đói trong thời gian quá lâu, rồi quen dc người yêu hiện tại, tưởng hạnh phúc, quen nhau 4 năm, 2 năm gần đây người đó từ lén lút đến công khai dẫn người khác về nhà làm điều tệ hại, em đã cạn lời, cũng ko còn nước mắt nên chỉ lặng im, nuôi tình nghĩa 4 năm mà sống tiếp. giờ em chỉ biết đi làm và trả số nợ khổng lồ cho cha mẹ, mọi chuyện còn lại em xem như em ko tồn tại...

    --19h00, Tôi đề nghị em đi đâu đó, căn nhà này (là nhà thuê) có gì đó làm cả tôi cũng ko thở dc, em thay vội cái áo, tôi có nhìn thoáng qua, tủ đồ em, ko có món nào giá trị, cả đôi giày cũ, sợi dây nịt ngôi sao trong lớp quân sự. Tôi thấy lòng thắt lại.. dạo quanh đường phố, nhiều chuyện buồn hơn về em dần dần tôi dc biết. lúc đó tôi chỉ có thể nghĩ "Em xứng đáng nhận dc nhiều thứ hơn chứ ko phải đôi mắt vô hồn và đôi tay lạnh !"

    ---Lâu dần tôi chủ động tìm hiểu em, khuyên em nên mạnh mẽ thoát ra nhà tù mang tên "4 năm tình nghĩa". Tôi không phải người cơ hội, nhưng em ko thể sống mãi như vậy. Không thêm phút giây nào nữa... và tôi cũng ko còn suy nghĩ "không phải việc của mày".

    ---Rồi em bắt đầu lại, tôi cũng vậy, những ngày mùa đông năm đó khác lắm. Tay em ấm dần lên, đôi mắt biết cười. Tôi vẫn loạn xạ nhịp tim khi nhìn vào đôi mắt ấy. Rồi thấy em vui như thế nào khi 25t, mà lần đầu biết đến rạp chiếu phim, Em ko ăn dc nhiều vì bệnh cũ, nhưng vì muốn tôi vui, nhiều lần em cố ăn rồi lại nôn ra hết....

    ----Một ngày mùa thu, Tôi hoảng loạng vì từ sáng đến 9h tối, tôi ko liên lạc dc với em. Qua nhà em hỏi, (ba mẹ em lúc tết về quê ăn tết) ba mẹ em nói em đi sài gòn từ trưa chưa về. Tôi cứ như người điên chạy khắp nơi tìm em: Thủ đức, rồi đến sài gòn.... tìm em ở đâu?? 2 giờ sáng, em trả lời tin nhắn :"em làm về ngủ quên, anh đừng lo". Tôi thuộc tuýp người điềm đạm và bình tĩnh :" em ngủ ở đâu, anh qua nhà hỏi mà ko thấy em". Em lặng im hồi lâu: "em đang ở bệnh viện, mai em mới về dc" . Tôi : "em bị làm sao, anh lo lắm, ở đâu anh đến chỗ em liền". Em nằng nặc ko cho tôi đến, hỏi gặng em nói trong nước mắt của tôi: " Em mới phát hiện, bệnh cũ của em chuyển sang ung thư giai đoạn đầu, em không sao, mai em về với anh". Tôi ko còn nghe bất cứ âm thanh nào, kể cả nhịp tim của tôi....

    ---Hai tuần sau, tôi củng cố dc tinh thần của em, em sinh hoạt bình thường lại. Tôi lại thấy mình hay tức ngực và khó thở, đi khám, bác sĩ nói tôi bị rối loạn thần kinh tim, do sốc tâm lý, bệnh ko gây nguy hiểm nhưng ko có thuốc chữa, với tôi, tôi ko chết là còn chăm sóc em dc! Em không nên biết chuyện này.

    ---Những lần nghe em nói, tuần này ko đi chích thuốc vào xương sống để điều trị dc vì ko đủ tiền. Tôi lặng đi, Giá như tôi có thể dụng tối đa thân xác này để em nhẹ nhõm dc phần nào.Tôi thường chở em đi phượt nhiều chỗ, từ Vũng Tàu đến quê em Trà Vinh. Tết năm nay tôi cũng định chở em về quê nữa, hai đứa lên kế hoạch, trước ngày hẹn mấy ngày em nói phải về trước với ba mẹ, lo bán nhà ở dưới rồi đón thằng em lên Bình Dương luôn. tôi đòi về theo, em ko cho và hứa lên sớm với tôi. Tôi có đề nghị chăm sóc lũ chó (có một con mới đẻ dc 9 con chó con), em nói tôi vụng về lỡ hy sinh con nào sẽ thương lắm, ko nỡ. Tôi nghe em, em gửi vào bệnh viện thú y nhờ chăm sóc.

    ---Tôi cứ quẩn quanh trong nhà, Tết cũng chè chén, rồi về xem hình em. Rồi ôm Đt ngủ. "Em sẽ về sớm bên anh mà", tôi chỉ mong ngày gặp em thật nhanh. Sinh nhật tôi vào đúng tết ( ngày 10/02), em khóc vì ko về dc, còn đòi về ăn sinh nhật 1 ngày rồi bắt xe về quê lo cho xong giấy tờ. Tôi sao nỡ lòng, sinh nhật thôi, ko quan trọng hơn sức khỏe của em dc! ngày sinh nhật, tôi nhớ em quá, tôi chạy ngang nhà em, định đứng trước cổng nhớ lại những lúc em chạy ra mừng tôi đến. Tôi ngạc nhiên vì có người trong nhà, bầy chó vẫn trong nhà. do tôi bị cận và sân sâu quá, tôi ko thấy rõ ai trong nhà, chỉ biết đó là một người đàn ông! Tôi ko vào, đứng ngoài nt hỏi em, em nói đó là người hàng xóm, bạn của ba ở Bình dương, coi nhà dùm (lấy tiền) và cho mấy con chó lớn ăn, em chỉ đủ tiền gửi chó nhỏ. Tôi thấy lạ vì em nên nói cho tôi biết trước,
    nhưng nghĩ đền em phải chịu đựng nhiều và căn bệnh đang dày vò em, tôi tự đánh mình, nếu tôi ko tin em, thì tôi là thằng chồng khốn nạn nhất trên đời!

    ---Có một chuyện là em dần ít nt tôi hơn, ngày em ở quê lên, ngày 14/02, tôi sung sướng chuẩn bị một con gấu nhỏ, đón em về ( mãi sau này tôi luôn thắc mắc, con gấu đó có vào dc nhà em ko). Tôi như đứa trẻ háo hức hỏi em đủ chuyện, rằng em có mệt ko, rằng mọi chuyện ổn cả chưa, rằng TÔI NHỚ EM!...nhớ nhiều lắm! có lẽ do em mệt nên nỗi nhớ của em khác với của tôi.

    ---Em bắt đầu lao vào công việc sau tết, cũng như tôi, nhưng một ngày em chỉ nt cho tôi chưa đến 3 lần. Nghĩ đến trọng trách làm chồng, tôi phải là người tin tưởng và là chỗ dựa tinh thần vững nhất cho em, Chuyện không nt nhau ko thể làm em thêm mệt mỏi. Tôi sinh ra chỉ mục đích làm em vui vẻ, tôi luôn tin vậy.

    ---Nỗi nhớ nó không đơn giản chịu thua cái sức chịu đựng của tôi, đã 10 ngày kể từ ngày 14/02, tôi chưa dc gặp em, Tối đó tôi nt em, mong dc gặp em dù chỉ một chút, em nói mình đang chở mẹ đi mua đồ, ba em lại say sỉn, em nói em thấy ko khỏe trong người, mai mới gặp dc tôi. Tôi tin vậy nhưng vì quá nhớ em, tôi lại xách xe chạy qua nhà em (nhà tôi và em ko gần), Tôi đứng từ xa, chỉ mong thấy dc em chở mẹ đi chợ về, với tôi nhiêu đó là đủ. mãi đến 10h tối, tôi vẫn ko thấy em. tôi nt hỏi em về chưa, em nói về rồi. tôi thấy có gì đó ko ổn, tôi chạy lướt ngang nhà em, chó sủa in ỏi, tôi thấy bóng một người con trai lạ, và một chiếc xe lạ trong nhà em, nhưng tôi cận, nên ko thấy rõ là ai. Tôi lại nt hỏi em (tôi và em chỉ cách nhau một đoạn sân nhà em), em nói là có người vô coi mua chó con, bán dc bầy chó em sẽ có tiền để dành trị bệnh. Tôi nghe vui trong lòng, nhưng cứ thấy ko an tâm. Tôi chạy xe về nhà, mang cặp kính vào và trở lại nhà em. Tôi trộm nhìn qua song cửa, cái tôi thấy làm tôi như chết lặng giữa đường, người trong nhà đó là người yêu cũ của em (thằng biến thái lúc trước), Nó thản nhiên ngồi ăn cơm cùng ba mẹ em, em ngồi sát bên, em cười rất vui vẻ. Tôi như người thiểu năng tạm thời, mọi tri giác trong tôi đều tắt hết. nước cứ ứa từ mắt, tim thì siết chặt, ngấu nghiến tất cả trong tôi...

    ---"khách về chưa em"--- "dạ về rồi, thôi em mệt em ngủ trước nha anh, anh ngủ ngon"-----" em ngủ cùng ai? anh thấy thằng T nó ở trong nhà và ăn cơm với ba mẹ em, sao vậy em?"-----"Nó đến thăm ba mẹ, CÓ GÌ KHÔNG ANH? "--------"không có gì, em ngủ ngon"----không thêm 1 tn nào nữa!!!!

    ----Sáng tôi nghỉ làm, tôi đợi ba mẹ em đi bán, đợi em đi làm, tôi như thằng ăn hại, đáng thương đến gõ cữa nhà em tìm sự thật. Người yêu cũ của em ra mở cửa, thoáng bối rối khi thấy tôi, nó cho tôi vào nhà. Câu đầu tiên nó hỏi: " sao bạn có mặt ở đây", tôi muốn lao vào cho thằng như nó một trận, cho nó biết dc giá trị con người nó. Nhưng tôi bình tĩnh, cái tôi muốn là Sự Thật. Và sư thật là, Em, người tôi yêu chủ động quay lại với nó, sự thật là nó vẫn đi đi về về sài gòn và bình dương và sống với em như vợ chồng, sự thật là tôi chỉ là người thoáng qua và đã kết thúc từ nhiều tháng trước, sự thật là người lúc tết trong nhà em là nó, sự thật là em không bán căn nhà nào cả và em chuẩn bị sống trong căn nhà nó sắp mua, sự thật là em đã nói với nó việc phát hiện ung thư từ đại học năm 2, sự thật là tn nhờ qua chăm sóc em ngày đầu không phải nó nhắn mà em nhắn, sự thật là chuyện hôm đó 3 người là có sự đồng ý của em. sự thật là ...............

    ---Ngược thời gian, mọi chuyện, tôi cố không tin thằng biến thái đó. nhưng câu trả lời tn duy nhất mà tôi nhận dc từ em cho đến bây giờ là: "Em xin lỗi, em không xứng đáng". Tôi vẫn lén đến nhà em vài lần vẫn thấy em cười, em khỏe mạnh, em hạnh phúc khi không có tôi. Bắt đầu và kết thúc tôi nên tin vào điều gì? Không quan trọng nữa rồi. Tôi còn gì nữa để tin nữa chứ....

    -------------------------------------------------------
    I'm in the corner, watching you kiss her..
    oh Oh Oh...
    i'm right over here, why can't you see me.
    oh Oh Oh..
    i'm giving it my all, i'm not the guy you're taking home.
    ...
    I keep dancing on my own!
    ----------------------
    Lần sửa cuối bởi MrSimple102; 20-03-2016 lúc 12:04 AM Lý do: bài viết dễ đọc hơn

  2. The Following 3 Users Say Thank You to MrSimple102 For This Useful Post:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Đến từ
    Hồ Chí Minh
    Tuổi
    21
    Bài gửi
    26
    Thanks
    29
    Thanked 8 Times in 7 Posts
    Năng lực viết bài
    67

    Mặc định Re: Anh vẫn tin !

    Sometimes we have to let go of what's killing us, even if it's killing us to let go...

  4. #3
    Tham gia ngày
    May 2016
    Đến từ
    saigon, tampa
    Bài gửi
    39
    Thanks
    2
    Thanked 15 Times in 7 Posts
    Năng lực viết bài
    52

    Mặc định Re: Anh vẫn tin !

    It is beyond horrible. If it is a true story, I am so sorry. I not only sympathize, but empathize. What you were through, I was there, but not as bad as you.
    There is never enough word to alleviate your pain. There's a saying in Catholics, if you suffer deeply in your life, it means God plans it to make you saint.

+ Viết bài mới

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Bitcoin: 1AQfczTCHwX9oKxsN2CobkruVquid5J4j